Hồng Trần Truyện

Cái *loảng xoảng* chói của một vật thể sứ vỡ , cùng tiếng kêu hãi bị nén lại, đã xé toạc sự tĩnh mịch của chính điện trước tôi kịp bước hoàn toàn ngưỡng cửa. Ánh mắt tôi lập tức va phải hình ảnh một nữ nhỏ bé đang quỳ rạp trên nền đá cẩm thạch lấp lánh, mái tóc búi lộn xộn, và một vệt máu đỏ tươi bắt đầu rịn ra từ thái dương nàng. Trên chiếc trường kỷ bọc gấm thêu đang đặt ở vị trí chủ tọa, một nữ nhân kiêu kỳ, với những đường nét phảng phất gợi nhớ đến Bạch Sương, đang phất , ánh mắt đầy vẻ

Bạch Quý giận đến tím mặt, bàn siết chặt quả vải đỏ mọng, ép nước trào ra nhuộm ướt lớp lụa gấm thêu. Hương vải ngọt lịm vào không khí, hòa cùng mùi trầm hương ngào ngạt điện, nhưng không thể dịu được ngọn lửa đang bốc lên lòng nàng ta. Ánh mắt Quý tóe lửa nhìn chằm chằm vào vị Công chúa đang thản nhiên thưởng trà.

Ngọn lửa cuồng nộ này không phải tự nhiên mà có. Nó được nhóm lên bởi những lời lẽ tưởng chừng khách khí, nhưng lại ẩn chứa sự mỉa và thách thức đến tột cùng của Công chúa. Nàng, với vẻ ngoài nhã và giọng điệu nhẹ nhàng, đã khơi mào cuộc đối đầu bằng một câu hỏi đầy ẩn ý.

"

Được đến hầu hạ Quý nương nương, quả thật là phúc phận của nữ này,"

Công chúa chậm rãi nói, nhấp một ngụm trà cúc. "

Chỉ có điều, người ta vốn xuất thân hiển hách, không hiểu kẻ nào nông cạn, lắm lời, dám chạy đến trước mặt nương nương đây mà nói nàng ta hạ tiện, khiến nương nương bị kẻ tiểu nhân mắt vậy?"

Mỗi lời nàng nói ra đều như một mũi tên tẩm độc, không trực tiếp chỉ trích nhưng lại cứa sâu vào lòng tự ái của Bạch Quý . Nàng biết rõ, Bạch Quý là người dễ bị lời ra tiếng vào tác động. Với Công chúa, việc châm chọc Quý không phải là hành động bốc đồng mà là một sự tính toán lạnh lùng. Ở phủ cũ, nàng chưa từng bận tâm đến Bạch Sương, không phải vì sợ hãi, mà bởi nàng ta không xứng đáng để nàng phải phí tâm. Nhưng Bạch Quý thì khác, vị thế của nàng ta đủ để Công chúa cảm thấy cần phải "dạy bảo" một . Trong thâm tâm, nàng thường Quý , một kẻ chỉ biết dựa dẫm vào ân sủng của phụ hoàng mà vênh váo, không hiểu lại dám cả lớn tiếng trước mặt nàng.

"

Chỉ là một Công chúa vừa được Hoàng thượng đón về, ngươi lấy tư cách gì mà kiêu ngạo đến vậy!"

Bạch Quý gằn giọng, cố nén cơn tức giận đến mức toàn thân rẩy. Nàng ta đưa mở chiếc hộp sơn mài đen tuyền đặt cạnh mình, bên là một cây phượng vũ dát ngọc quý lấp lánh, phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ ngọn đèn lồng.

Công chúa liếc nhìn chiếc trâm, ánh mắt không hề động, thậm chí còn thoáng một thường. Vẻ đẹp của nó không nằm ngoài dự đoán, nhưng cũng không đủ để khiến nàng ngạc thèm muốn. Trong mắt nàng, đó chỉ là một món đồ sức vô , được dùng để đậy sự trống rỗng và nỗi bất an của chủ nhân. Nàng không hiểu vì Quý lại có thể ngây thơ đến mức nghĩ rằng một vật phẩm xa xỉ như vậy có thể khiến nàng, người vốn được ra lụa, phải trầm trồ.

"

Nhìn kỹ đây!"

Quý hất cằm, ánh mắt tự mãn lẫn miệt. "

Đây là bảo vật Hoàng thượng đích thân thưởng bổn , giá trị liên thành! Ngươi dù có là gái của Hoàng hậu đi chăng nữa, cả đời e rằng cũng chưa từng được chạm vào một vật phẩm trân quý đến nhường này, phải không?"

Giọng điệu nàng ta đầy vẻ và thách thức, như muốn dùng sự xa đó để đè bẹp sự tự của Công chúa.

Công chúa khẽ cười, một nụ cười lạnh như băng, khiến nét mặt vốn đã thoát của nàng càng thêm vẻ sắc lạnh. Nàng lại nụ cười, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Bạch Quý , không chút núng.

"

Tiện thiếp thấy nữ này rất có duyên," nàng nói, giọng điệu từ tốn nhưng ẩn chứa sức nặng không thể chối từ. "

Hôm , tiện thiếp cả Quý nương nương một ân tình, phép nàng tiện thiếp về ."

Nói đoạn, nàng tùy ý đặt hộp lễ vật nhỏ bé, khiêm nhường của mình xuống bàn trà, một món quà dường như chẳng hề xứng tầm với vẻ xa điện này. Nàng không đợi Bạch Quý phản ứng, cũng không hề bận tâm đến vẻ mặt đang biến sắc của nàng ta. Công chúa chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu nữ đang đứng rẩy phía Quý . Cung nữ do dự một thoáng, rồi cúi đầu, vội vã bước Công chúa, để lại Bạch Quý một mình giữa điện, gương mặt đỏ bừng vì uất hận và nhục nhã.

Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên cửa sổ chạm khắc xảo, tôi nhấp một ngụm trà còn vương hơi ấm, tâm trí lại lơ lửng về những biến cố vừa xảy ra. Sự yên tĩnh rời khỏi điện của Bạch Quý chỉ là vẻ ngoài, bởi lưng tôi, một tiếng đổ vỡ chói đã xé toạc màn đêm, tiếp nối bởi âm lách cách của những mảnh sứ vỡ vụn.

Tính tình phóng túng của vị quý ấy thật sự đã vượt quá giới hạn. Tôi biết, đó là một chiếc bình ngọc bích Thanh Hoa, một món quà tiến cống quý giá, bị nàng ta đập nát cơn thịnh nộ. Có lẽ nàng ta không hề biết, giá trị của món đồ ấy còn vượt xa chiếc trâm cài tóc phượng hoàng bằng vàng ròng mà tôi đã từ chối nhận. Mà tất cả những thứ đó, mắt tôi, cũng chỉ là một phần rất nhỏ vô vàn châu báu chất đầy riêng của mình. Một sự phô trương quyền lực rỗng tuếch, chỉ khiến tôi thêm ngán ngẩm.

Mấy ngày , người nữ tôi về từ phủ Thượng thư, tên là Tiểu Thiền, đã kể lại nhiều chuyện. Từ lời cô bé, tôi mới Bạch Quý chính là cô ruột của Bạch Sương. Mối hệ này lập tức làm sáng tỏ nhiều điều tôi từng thắc mắc, như một mảnh ghép cuối cùng vừa vặn vào bức phức tạp.

Cuộc sống của Bạch Sương tôi rời khỏi Thượng thư phủ thực sự bi đát, không hề tốt đẹp như tôi dự đoán. Dưỡng mẫu của nàng ta, bằng cách tuyệt thực, đã dùng mọi thủ đoạn để đe dọa Triệu Ngọc phải từ bỏ Bạch Sương. Thế nhưng, Triệu Ngọc, một kẻ yếu mềm trước nước mắt, lại chóng xiêu lòng thấy Bạch Sương khóc lóc thảm thiết.

Đó là lúc Bạch Quý ra thiệp. Nàng ta triệu Bạch Sương vào . Không ai biết cô cháu đã nói gì, những lời lẽ nào đã được thốt ra cánh cửa đóng kín, nhưng lần gặp gỡ đó, tính cách của Bạch Sương đổi đến mức không ai còn nhận ra. Vừa trở về Thượng thư phủ, nàng ta lập tức quỳ gối trước mặt vợ chồng Thượng thư, hoàn toàn kiềm chế mọi sự kiêu căng, ngạo mạn trước đây, bắt đầu sống một cuộc đời cúi đầu, khép nép, như thể một người hoàn toàn khác.

Khi dưỡng mẫu lâm bệnh, Bạch Sương đã dành trọn một ngày một đêm không ngủ, tận tâm chăm sóc bên giường, thậm chí không uống một giọt nước, chẳng màng đến bản thân. Sự tận tụy giả tạo nhưng đầy thuyết phục đó cuối cùng cũng khiến trái dưỡng mẫu , chấp nhận Bạch Sương ở lại Thượng thư phủ. Cô ta đã học được cách sử dụng sự yếu đuối và lòng hiếu thảo để đạt được mục đích của mình, một chiêu bài không hề kém cạnh bất kỳ kẻ mưu mô nào .

Tiểu Thiền, với đôi lông mày lại vì lo lắng, tiến đến gần tôi. "

Công chúa," cô bé thì thầm, giọng nói rẩy, "chắc chắn Bạch Quý đang tìm cách gây khó dễ người để trút giận Bạch Sương đấy ạ."

Tôi nhẹ nhàng đưa vuốt phẳng những nếp nhăn hằn sâu giữa đôi lông mày của Tiểu Thiền, khẽ thở dài. "

Tiểu Thiền à, đừng để vẻ ngoài

Tiểu Thiền phồng má, đôi mắt ngấn lệ ươn ướt như sắp vỡ òa. Nàng siết chặt vạt áo lụa của tôi, giọng nói nghẹn ngào như tiếng bị lạc giữa rừng sâu.

"

Công chúa đã ơn cứu mạng Tiểu Thiền. Cả cuộc đời này, Tiểu Thiền nguyện sẽ là cái bóng của Công chúa, không rời nửa bước."

Nàng cúi đầu, giọt nước mắt suốt lăn dài trên gò má ửng hồng.

"

Nếu Công chúa có bất trắc gì, Tiểu Thiền cũng sẽ không thể nào sống đơn độc..."

Tôi nhẹ nhàng đặt một miếng bánh hạt còn ấm nóng vào miệng nàng, vị ngọt của

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio