Tôi ngồi bất động, toàn thân cứng đờ. Ánh mắt tôi, thứ ánh mắt của kẻ mù lòa, vô hồn nhìn thẳng về phía trước, nhưng mọi giác quan đều dồn về đôi bàn tay đang lướt trên màn hình điện thoại của bà. Từng cử động nhỏ ấy, với tôi, ồn ào như tiếng sấm.
"Con vẫn đang nói chuyện với Lý Diên à?"
Giọng bà ta vẫn dịu dàng, không một gợn sóng.
Và rồi, giọng nói thân thuộc, ấm áp từ đầu dây bên kia vọng tới, xé toang không khí ngột ngạt trong phòng. "Mẹ ơi, trước đây con ít ở bên Mạt Mạt quá. Lần này mấy ngày, để ở nhà với Mạt Mạt."
Trái tim tôi thắt lại. Lời nói của anh ấy như một ngọn đuốc nhỏ, le lói trong đêm đen lạnh giá, khiến tôi vừa muốn chạy tới, vừa sợ hãi ánh lửa ấy sẽ thu hút những con thú đang rình rập. Tôi muốn hét lên, muốn cảnh báo, nhưng cổ họng chỉ có thể phát ra những âm thanh khàn đặc, nghẹn ứ.
"Con cứ nhanh nhanh về đây đi," giọng người phụ nữ càng thêm mềm mại, ngọt lịm. "Bố con sẽ làm món thịt kho tàu mà con thích. Mạt Mạt nhớ con… nhớ con muốn chết đi được."
Bà ta dừng một nhịp, hơi thở phả ra rất rõ. "Thôi, mẹ cúp máy giúp Mạt Mạt nhé. Vừa sạc pin vừa nghe điện thoại, nguy hiểm lắm."
Cánh tay tôi bỗng dưng nổi da gà. Tôi biết rõ, dưới vẻ ngoài đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại ấy, con ngươi của bà ta đang đảo về phía tôi. Đó là một ánh nhìn xiên, lạnh lẽo, sắc như dao, lướt trên da thịt tôi, cân nhắc, đánh giá và cảnh cáo. Nó hoàn toàn tương phản với chất giọng đầy tình mẫu tử đang vang lên.
Cuối cùng, tiếng bước chân nhẹ nhàng cũng rời khỏi phòng. Cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" rất khẽ, nhưng với tôi, nó nặng tựa nghìn cân. Chỉ đến lúc ấy, hơi thở tôi mới dám tuôn ra thành một luồng dài, run rẩy. Tôi khẽ nghiêng người, lưng áo dính sát vào da, lạnh buốt và ẩm ướt. Một mảng mồ hôi lạnh đã thấm ướt đẫm lớp vải, mang theo tất cả nỗi khiếp sợ vừa rồi, chầm chậm lan xuống sống lưng. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại mùi hương nhân tạo ngọt ngào từ nước xả vải trên quần áo bà ta, thứ mùi hương giờ đây khiến tôi buồn nôn.
Tôi đứng chôn chân giữa căn bếp lạnh lẽo, hai đầu gối đập vào nhau một cách vô lực. Tiếng lạch cạch khô khốc ấy không chỉ đến từ cơ thể tôi, mà dường như còn vang lên từ sâu trong xương tủy, từ chính nỗi khiếp sợ đang bủa vây lấy ý chí. Nếu anh Lý Dương không xuất hiện trong vòng mười lăm phút tới, tôi buộc phải tự mình bước ra khỏi cánh cổng sắt âm u này, dù bên ngoài là màn đêm đang nuốt chửng mọi thứ.
Quyết định cuối cùng được đong đếm bằng những con số nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Ba mươi phần trăm. Chỉ cần đạt đến ngưỡng ấy, tôi sẽ lập tức lao đi, bỏ lại sau lưng tất cả sự yên lặng đáng sợ đang bám đầy trong căn biệt thự rộng thênh thang này. Hơi thở tôi gấp gáp, mắt dán chặt và màu xanh đang tăng lên từng chút một, chậm rãi đến mức như một sự tra tấn.
Thì đúng lúc ấy, một âm thanh chói tai xé toang không gian.
*Kẽo… kẹt…*
Nó phát ra từ phía chiếc tủ bát gỗ sồi lớn, âm thanh giống hệt như xương khô cọ vào nhau. Tôi chậm rãi quay đầu lại, từng động tác đều đầy khiên cưỡng. Cánh cửa tủ, vốn được đóng chặt, giờ đang hé mở một khe hở tối om, không rộng hơn một ngón tay là mấy. Tim tôi thót lại, rồi đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một luồng khí lạnh buốt giá phả ra từ khe hở ấy, mang theo mùi ẩm mốc lẫn một thứ mùi ngọt ngào, tanh tanh khó tả mà tôi chưa từng ngửi thấy trong nhà mình.
Rồi từ trong bóng tối ấy, một vật thể màu trắng nhợt nhạt, mềm oặt, từ từ lộ ra.
Là một bàn tay.
Da thịt nó trắng bệch đến mức phát sáng trong ánh đèn âm trần, hoàn toàn không có một chút huyết sắc. Nó buông thõng một cách vô hồn, các ngón tay hơi cong queo. Và ngay trên đốt ngón tay trỏ, một chấm đen bé xíu, quen thuộc đến rợn người, hiện ra trước mắt tôi.
Nốt ruồi ấy… là của mẹ.
Một tiếng nấc nghẹn ứ đọng lại trong cổ họng tôi. Hai mắt tôi nhức nhối, lập tức ngập tràn một làn hơi nóng mờ ảo. Toàn thân tôi run lên bần bật, nhưng đôi chân lại không nghe lời, máy móc bước từng bước nặng nề về phía chiếc tủ. Khoảng cách vài mét bỗng trở nên xa vời vợi. Tôi đưa tay ra, ngóạm vào làn da trên mu bàn tay kia.
Lạnh. Một thứ lạnh lẽo thấu xương, khác hẳn cái lạnh của đồ vật, mà là thứ hàn khí của sự vĩnh viễn ngưng đọng. Sự sống đã rời bỏ nó từ lâu. Nhận thức ấy ập đến như một nhát búa, đập vỡ tan mọi hy vọng. Tôi còn cố bám víu. Mẹ tôi không đơn thuần mất tích. Người phụ nữ hiền hậu ấy đã bị ai đó cướp đi mạng sống, rồi bị nhét vào nơi tối tăm này, ngay trong căn nhà bà từng nấu bao bữa cơm ấm áp cho gia đình.
Họ. Chính cặp đôi kia. Họ đã làm điều đó. Họ đã giết chết mẹ tôi.
Một cơn phẫn nộ và khiếp sợ tột cùng trào dâng, xoáy sâu vào từng tế bào. Bản năng sinh tồn hét lên trong đầu tôi: *Chạy đi! Ngay lập tức!*
Tôi vội vã rút tay lại, xoay người một trăm tám mươi độ, ý định lao thẳng ra cửa. Nhưng ngay khi ánh mắt tôi rời khỏi bóng tối trong tủ bát, nó đã đập ngay vào một bóng người cao lớn đang đứng chắn lối ra.
Người đàn ông ấy. Ông ta đứng đó, không biết đã bao lâu, với một nụ cười nửa miệng kéo dài trên gương mặt. Ánh mắt ông ta trước tiên liếc nhẹ về phía bàn tay trắng bệch vẫn còn thò ra ngoài khe tủ, dường như không hề ngạc nhiên. Rồi cái nhìn ấy từ từ, chậm rãi, quét sang tôi. Nụ cười trên môi ông ta dường như rộng hơn một chút, nhưng trong đáy mắt lại không có một tia nhiệt độ nào.
Con dao dừng lại ngay trước mắt tôi, mũi sắc lạnh gần như chạm vào lông mi. Tôi không nhúc nhích. Không một cơ mặt nào giật lên. Ngay cả nhịp thở cũng phải giữ cho thật đều, thật phẳng lặng. Một sự tĩnh lặng giả tạo, được nén từ tận sâu trong xương tủy. Trong đầu tôi chỉ vang vọng một câu: *Đừng phản ứng. Hắn đang thử ta.*
Bàn tay cầm dao từ từ hạ xuống. Ánh thép lóe lên rồi tắt dưới ánh đèn nhà bếp ấm áp. Người đàn ông mà tôi gọi là bố thở dài một tiếng, giọng nói lại trở nên dịu dàng, đầy vẻ lo lắng như lúc đầu. “Mạt Mạt, con đang làm cái gì vậy? Sao mắt lại đỏ thế? Trông giống như kiểu con vừa mới khóc vậy.”
Tôi biết mắt mình còn vương đỏ. Nhưng nước mắt lúc này không phải vì sợ hãi, mà là kết quả của việc tôi vừa tự cấu vào lòng bàn tay mình thật mạnh, dùng nỗi đau thể xác để át đi sự run rẩy trong tâm hồn. Tôi lắc đầu, cố bắt chước cái cách ngây thơ vô tội mà một đứa con gái mù lẽ ra phải có. “Không có gì đâu, bố. Con vừa dụi mắt thôi. Có lẽ là bụi.”
Hắn nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt sâu thẳm dò xét từng cử động nhỏ nhất trên khuôn mặt tôi. Rồi hắn quay đi, tiếng bước chân lạch bạch trên nền gạch men lạnh. Hắn với tay lên giá, tiếng kim loại chạm vào nhau loảng xoảng. Khi hắn quay lại, trong tay hắn không còn là con dao lớn nữa, mà là một con dao gọt hoa quả nhỏ hơn, lưỡi cong mỏng manh. Hắn cầm nó hướng về phía tôi, cử chỉ tự nhiên như thể định đưa cho tôi một quả táo.
Rồi mọi thứ xả ra cắt. Cánh tay hắn bật lên, một vệt sáng xé toạc không khí, lao thẳng vào mặt tôi. Tôi nghe thấy tiếng gió rít bên tai. Bản năng gào thét muốn tôi nhắm mắt lại, né tránh. Nhưng ý chí mạnh hơn đã đóng băng mọi thứ. Tôi vẫn đứng đó, đôi mắt mở to, vô hồn nhìn xuyê/ao và cả người đàn ông đang cầm nó. Mũi dao dừng lại, lơ lửng cách mắt tôi chỉ một khoảng cách mong manh. Tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ nó.
Trong lòng tôi, một cơn sóng hoảng loạn cuồn cuộn. *Hắn biết rồi ư? Hắn phát hiện ra ta đang giả mù? Mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng. Nhưng bề ngoài, tôi vẫn là một bức tượng không cảm xúc. Mắt không chớp. Hơi thở không đổi. Sự sống sót của tôi trong căn nhà này phụ thuộc vào màn kịch này. Tôi phải tin rằng mình thực sự không thấy gì.
Sự im lặng kéo dài có lẽ chỉ vài giây, nhưng với tôi, nó dài như cả thế kỷ. Cuối cùng, người đàn ông khẽ thở ra một hơi, có vẻ hài lòng. Hắn buông con dao xuống. Tiếng nó chạm mặt bàn đá “cốc” một tiếng khô khan. “Mạt Mạt, nghe mẹ con nói Lý Diên sắp tới đây, bố định làm món thịt kho tàu mà thằng bé thích ăn nhất.”
Giọng hắn vui vẻ trở lại, ấm áp lạ thường. Hắn xoay người, mở cánh cửa tủ bát gỗ sồi nặng nề. Tiếng bản lề kêu cót két, một âm thanh tôi đã quá quen thuộc. Nhưng lần này, nó báo hiệu một thứ khác.
Một vật gì đó tròn, nặng, lăn ra từ trong bóng tối của tủ bát. Nó lăn qua nền nhà, tạo ra những tiếng lộc cộc đều đều, cho đến khi dừng lại ngay dưới chân tôi. Tôi cúi mặt xuống, bằng đôi mắt đang giả mù của mình. Và tôi thấy. Đó là khuôn mặt của mẹ tôi. Mái tóc đen dính bết, làn da tái nhợt. Đôi mắt bà mở to, tròng trắng lộ ra nhiều hơn tròng đen, đang nhìn chằm chằm thẳng vào tôi. Ánh nhìn ấy không còn là sự dịu dàng quen thuộc, mà là một sự kinh hãi tột cùng, đóng băng trong khoảnh khắc cuối cùng.
Dạ dày tôi quặn lại. Một mùi tanh nồng, ngọt lợm của máu khô và thứ gì đó ngai ngái bốc lên, xộc thẳng vào mũi. Tôi phải dùng hết sức bình sinh để kìm nén cơn buồn nôn đang trào ngược lên cổ họng. Tim đập thình thịch, mạch máu ở thái dương giật giật. Nhưng tôi biết tôi phải tiếp tục. Tôi chậm rãi ngước mặt lên, hướng về phía người đàn ông, đôi mắt vẫn vô hồn như nhìn xuyên qua hắn. “Bố ơi,” giọng tôi khẽ khàng, hơi run, nhưng tôi hy vọng hắn sẽ cho đó là do xúc động. “Mẹ… mẹ đâu rồi ạ? Con nhớ mẹ.”