Tôi đã nuốt trọn tiếng thét đang trào lên cổ họng mình xuống tận đáy dạ dày. Nó nóng rực và đắng ngắt, như một viên than hồng tôi buộc phải giữ lại trong người. Môi tôi nhếch lên, nụ cười giả tạo dán chặt trên mặt hệt như một chiếc mặt nạ bằng sứ. Giọng tôi vang lên, bằng phẳng đến kinh ngạc: "Vâng thưa bố."
Khoảnh khắc ấy, tôi tưởng mình đã chạm đến đỉnh điểm của sự kinh hoàng. Nhưng tôi đã lầm. Sự tàn nhẫn của số phận, hay đúng hơn là của người đàn ông trước mặt, luôn có cách vượt xa trí tưởng tượng non nớt của tôi. Ông ta bước tới chiếc tủ gỗ cũ kỹ, cánh tủ kêu cót két một tiếng thảm thiết dưới bàn tay ông. Và rồi, thân hình gầy guộc, thân thuộc đến nhức nhối của mẹ tôi, lăn ùm xuống nền đất lạnh ngắt.
Trong lòng tôi, mọi thứ như vỡ vụn. Từng mảnh ký ức về hơi ấm, về giọng nói dịu dàng của bà, giờ đây dường như đang bị chà đạp dưới chân người đàn ông này. Ông ta thản nhiên cuộn thân thể ấy vào một tấm vải bố thô ráp, với những động tác dứt khoát và lạnh lùng y hệt như khi ông gói xác một con thỏ ông vừa săn được. Rồi ông đặt gói vải ấy lên mặt bàn bếp. Tiếng "cộp" khô khốc vang lên khiến tim tôi thắt lại.
"Gần đây bố bắt được một con lợn đen vô cùng ngon. Lý Diên tối nay có lộc ăn rồi đấy."
Giọng nói của ông ta vẫn đều đều, thậm chí còn phảng phất một chút hân hoan. Ánh mắt tôi dán chặt vào bàn tay ông, thứ đang cầm lêầu lưỡi sáng loáng vẫn dùng để thái rau. Rồi lưỡi dao ấy hạ xuống, xuyên qua lớp vải, phát ra một âm thanh rợn người. Cổ họng tôi nghẹn ứ. Một cơn sóng buồn nôn dữ dội, chua loét và tê tái, cuộn trào từ trong ruột gan tôi lên. Nó hòa lẫn với nỗi đau xé lòng, với sự căm phẫn tột cùng và một cảm giác bất lực khiến chân tay tôi bủn rủn. Tôi chỉ muốn quay người, lao thẳng vào căn bếp ngột ngạt mùi máu tanh và sự dối trá này.
"Mạt Mạt, giúp bố việc này với. Miếng thịt này hơi khó cắt, con đỡ giúp bố chút đi."
Giọng nói của ông ta chặn đứng bước chân tôi. Nó không lớn, nhưng đầy uy lực và một sự thử thách lạnh lùng. Tôi hiểu ngay. Đây không đơn thuần là một yêu cầu. Đây là một phép thử, một màn dò xét tàn nhẫn để xem tôi đang nghĩ gì, đang thấy gì. Ông ta muốn kéo tôi vào cùng vũng lầy máu me ấy, muốn biến tôi thành đồng lõa trong tội ác của chính mình. Không. Tuyệt đối không. Tôi sẽ không đứng đó, nhìn ông ta mổ xẻ thân thể mẹ mình với vẻ thờ ơ. Tôi sẽ không để cho nỗi kinh hãi và đau đớn biến tôi thành một con rối vô tri.
Hơi thở tôi gấp gáp, nhưng tôi buộc nó phải chậm lại. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi tanh nồng của máu và mùi ẩm mốc của căn nhà cũ xộc vào mũi. Nụ cười trên môi tôi, dù run rẩy, vẫn cố gắng giữ nguyên hình dáng. Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, nhẹ nhàng và mệt mỏi một cách có chủ ý: "Bố, con có hơi mệt rồi nên muốn về phòng nghỉ ngơi một lát."
Chuông điện thoại reo lên, âm thanh chói tai cắt ngang không gian tĩnh lặng đáng sợ của căn phòng. Tôi giật mình, tim đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Màn hình sáng lên, hiện cái tên quen thuộc: Lý Diên. Ngón tay tôi run run, nhưng cuối cùng cũng trượt lên nút nghe. Giọng anh ấy vang lên, ấm áp và đầy lo lắng, như một tia nắng duy nhất xuyên qua màn sương mù dày đặc đang bủa vây lấy tôi.
"Em không sao chứ, Mạt Mạt?"
"Em... em không sao."
Tôi nghe thấy giọng mình khàn đặc, vỡ vụn. Chỉ một câu hỏi quan tâm ấy thôi, bức tường phòng thủ bằng sắt đá mà tôi vừa dựng lên dường như rạn nứt. Tôi cảm thấy yếu đuối vô cùng, muốn được dựa vào ai đó. Lý Diên luôn là bến đỗ an toàn của tôi. Nhưng khoảnh khắc ấy, hình ảnh đẫm máu lại ập về, khiến cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi thì thào, như tự nói với chính mình, cũng như thổ lộ với anh: "Anh ơi… em nhìn thấy mẹ em rồi. Em nhìn thấy tất cả rồi."
Sự im lặng từ đầu dây bên kia kéo dài đến ngột ngạt. Tôi tưởng như có thể nghe thấy tiếng thở của anh, nặng trĩu và đau đớn. Rồi giọên, chậm rãi nhưng kiên định, như đang cố gắng dẫn dắt tôi từ một vực sâu: "Mạt Mạt, em phải tỉnh táo. Anh biết tim em đang rỉ máu, anh biết. Nhưng giờ này, em phải giữ mạng sống của mình trước đã. Đó mới là điều quan trọng nhất."
Lời anh nói như một gáo nước lạnh. Đúng vậy. Tôi gật đầu trong vô thức, dù anh không nhìn thấy. Không phải lúc để gục ngã. Không phải lúc để mềm lòng. Nỗi đau đớn mất mát là một con thú dữ đang gặm nhấm, nhưng nó phải đợi. Tôi phải sống đã.
Cuộc gọi kết thúc, sự cô độc lại ùa về. Nhưng lần này, nó không còn hoàn toàn là bóng tối. Một chút tỉnh táo mà Lý Diên mang lại đã thắp lên ngọn nến nhỏ nhoi trong tâm trí tôi. Tôi nhìn xuống bàn tay mình, lòng bàn tay đầy những vết hằn của móng tay. Tôi đã gọi cho cảnh sát. Tôi đã khóa cửa. Tôi phải chờ.
Ký ức về vài phút trước đó quay lại như một thót tim không thể tắt. Tôi nhớ mình đã chạy như điên từ phòng khách ngập tràn mùi sắt tanh ấy về phòng, đóng sầm cửa lại. Lưng tôi dựa vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt, từ từ trượt xuống sàn. Cảm xúc dâng trào, một tiếng nấc bật ra, rồi những tiếng khóc nghẹn ngào, tức tưởi cứ thế tuôn trào không sao kìm nén được. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, hòa vào vị mặn chát của sợ hãi và tuyệt vọng. Mẹ ơi. Mẹ đã chết. Và không chỉ là cái chết, mà còn là một sự tàn phá khủng khiếp, một hình ảnh ám ảnh đến mức tôi chỉ muốn moi đôi mắt mình ra để không còn phải nhìn thấy nữa. Và bố… câu nói cùng nụ cười kỳ lạ của bố lúc nãy khiến linh tính mách bảo tôi điều tồi tệ cũng có thể đã xảy đến với ông.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nhét nỗi kinh hoàng vào một góc tâm trí. Ngón tay lạnh cóng bấm số khẩn cấp. Giọng nói của viên cảnh sát tỉnh táo ở đầu dây bên kia xa lạ và an toàn. Tôi kể lại mọi thứ, từng chi tiết, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng mạch lạc. Tôi nói cho họ địa chỉ nhà mình, căn biệt thự nằm sâu vắng. Họ dặn tôi khóa chặt cửa, đừng ra ngoài và hứa sẽ có mươi phút nữa. Sau khi cúp máy, tôi lập tức, cái âm thanh "cạch" khô khốc ấy nghe thật an tâm. Căn phòng trở thành pháo đài nhỏ bé của tôi.
Tất cả đều bắt đầu từ lời nói của bố. Trong phòng khách ngập ánh đèn vàng ảm đạm, bố quay sang nhìn tôi. Nụ cười trên môi ông rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như vô cảm. "Vậy con đi nghỉ ngơi đi," giọng ông trầm xuống, "ở đây có bố xử lý là được rồi."
Tôi đã gật đầu, quay lưng bước đi, lòng đầy những nghi hoặc mơ hồ không dám đối mặt. Giờ nghĩ lại, cái gật đầu ấy, bước chân rời đi ấy, tựa như một sự đồng lõa vô hình với thảm kịch đang diễn ra.
Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên lách cách, từng tiếng một như đục thẳng vào màng nhĩ tôi. Cánh cửa phòng ngủ mở ra với một âm thanh kẽo kẹt chậm rãi, đầy đe dọa. Tôi nín thở, ép sát người xuống sàn nhà lạnh ngắt, bụi bặm dưới gầm giường. Mùi ẩm mốc và hơi gỗ cũ nồng nặc xộc vào mũi.
“Mạt Mạt, con đang ở đâu thế?”
Giọng người phụ nữ ấy cất lên, ngọt ngào nhưng lại lạnh lẽo và méo mó một cách kỳ quái, như thể đang cố bắt chước sự dịu dàng mà không thể giấu nổi thứ gì đó gớm ghiếc bên trong. Từng bước chân nhẹ nhàng của bà ta đi vào phòng, đôi giày vải màu xám in hằn trên tấm thảm mỏng. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đập như một tiếng trống dồn dập cảnh báo nguy hiểm. Tôi biết họ không phải bố mẹ thật của mình. Bố mẹ tôi đã chết từ lâu, thi thể họ có lẽ vẫn còn nằm trong nhà bếp tối om, nơi mùi thịt kho tàu kia tỏa ra.
“Người lớn tướng như vậy rồi mà vẫn còn chơi trốn tìm với bố mẹ của con sao?”
Lời nói vừa dứt, đôi chân của bà ta dừng lại ngay cạnh giường. Tôi có thể thấy rõ đường chỉ trên ống quần và một vệt bùn đất khô ở gót giày. Cả căn phòng chìm vào im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở gấp của chính tôi mà tôi cố kìm nén đến nghẹt thở. Ký ức ùa về: ba mươi phút trước, khi tôi tỉnh dậy trên chiếc giường lạ, mọi thứ trong nhà đều giống nhà tôi nhưng lại sai khác từng li từng tí. Bức ảnh gia đình trên tủ, khuôn mặt của hai người trong đó bị xé rách, thay bằng khuôn mặt cười nhếch mép của đôi vợ chồng già lạ hoắc. Và rồi tôi nghe thấy tiếng dao chặt thịt đều đều từ nhà bếp, cùng mùi thịt kho mặn chát lan tỏa.
Tôi nhớ mình đã gọi cho cảnh sát, giọng nói run rẩy báo địa chỉ. Họ nói sẽ đến trong vòng ba mươi phút. Ba mươi phút ấy giờ đây dài như một thế kỷ, và tôi phải sống sót qua từng giây từng phút một.
Bỗng nhiên, đôi chân kia quay đi, bước về phía tủ quần áo. Cơ hội! Nhưng ngay lúc đó, ánh mắt tôi lướt qua sàn gỗ ngay trước mặt. Dưới lớp bụi mờ, ai đó đã dùng thứ mực đen đặc quánh viết chi chít những dòng chữ nhỏ xíu. Tôi cố gắng đọc. Tim đập loạn xạ. Những nét chữ run rẩy, vội vã: “ĐỪNG ĂN THỊT. CHẠY ĐI. CHÚNG KHÔNG PHẢI NGƯỜI. CHÚNG SẼ…” Dòng chữ dở dang kết thúc bằng một vệt dài như một vết kéo. Một nỗi kinh hoàng mới trào lên. Có ai đó đã từng ở đây, cũng trốn dưới gầm giường này, và đã để lại lời cảnh báo tuyệt vọng.
“Tìm thấy con rồi nhé.”
Giọng nói của người đàn ông đột ngột cất lên ngay phía đầu giường. Hắn ta là lúc nào vào phòng? Tôi không hề nghe thấy tiếng bước chân. Gương mặt hắn cúi xuống, đôi mắt trắng dã không một chút linh hồn nhìn thẳng vào bóng tối dưới gầm giường, nụ cười kéo dài đến tận mang tai. Hắn đã ở đó từ lâu, chỉ chờ tôi lộ diện. Một bàn tay gầy guộc, dài ngoẵng với những ngón tay khẳng khiu thò xuống, tìm kiếm.
Tôi co người lại, lùi sâu hơn vào góc tối nhất, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh. Chỉ còn vài phút nữa thôi. Chỉ cần vài phút nữa thôi. Tôi phải sống.
Tôi ép chặt lòng bàn tay vào miệng, hơi thở ngưng đọng trong lồng ngực như một khối băng. Mọi âm thanh đều bị tôi nhốt chặt lại, không một tiếng động nào có thể thoát ra. Tiếng lạch cạch của then cửa tủ quần áo vang lên trong căn phòng tối om, rồi đến tiếng cửa phòng tắm kêu cót két mở ra. Tôi thu nhỏ người vào góc tường lạnh ngắt, lặp đi lặp lại trong đầu một lời cầu khấn tuyệt vọng: xin đừng, xin đừng tìm thấy tôi.
Nhưng các vị thần hình như đã đi vắng.
Hai bóng đen từ từ cúi xuống. Khuôn mặt của họ dần hiện ra từ dưới bóng tối của gầm giường, trắng bệch và lạnh lẽo như sáp. Rồi cùng lúc, hai cái miệng của họ kéo dài ra, nở thành những nụ cười cong vút, kỳ quái đến rợn người. Ánh mắt họ dán chặt lấy tôi.
“Tìm được con rồi, Mạt Mạt.”
Một luồng khí lạnh băng giá xuyên thẳng từ đỉnh đầu xuống tận xương sống. Tôi cắn chặt răng, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, dùng tất cả sức lực còn lại để đè nén tiếng thét đang trào lên cổ họng. Nó nghẹn lại, đau nhói. Tôi biết mình không thể trốn được nữa.