Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đừng Để Họ Biết

Ảo ảnh hay hiện thực tàn khốc

2510 từ

Trong đầu tôi lóe lên một tia sáng mờ nhạt, một ký ức xa xôi về những trò chơi thuở ấu thơ. Tôi từ từ thả lỏng đôi tay đang run rẩy, nỗ lực bò ra khỏi góc tường chật hẹp. Một nụ cười gượng gạo, cứng đờ nở trên môi tôi.

“Mẹ, mẹ có còn nhớ không?” Giọng tôé, nhưng cố gắng tỏ ra bình thản. “Hồi nhỏ, chúng ta thường chơi trốn tìm. Con… con bỗng nhớ quãng thời gian ấy. Hôm nay, con muốn chơi lại với hai người một lần nữa.”

Tôi chậm rãi bò ra ngoài, từng động tác một đều nặng nề như đang kéo lê cả thân thể bằng chì. Người phụ nữ đứng thẳng dậy, đôi mắt tối sẫm nhìn chằm chằm vào tôi. Bà ta im lặng một lúc, rồi thở ra một hơi dài, nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc của căn phòng cũ.

“Con bé ngốc này.” Giọng bà ta đột nhiên trở nên mềm mại, gần gũi một cách đáng sợ. “Mẹ làm sao quên được? Có một lần, con trốn trong chuồng lợn phía sau nhà. Lúc mẹ tìm thấy, người con lấm lem toàn bùn đất, mặt mũi lem nhem, chỉ còn thấy đôi mắt là long lanh.”

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, ngừng đập trong tích tắc. Không khí xung quanh dường như cũng đông cứng lại. Chuyện đó… chuyện đó chỉ có mẹ tôi và tôi biết. Lần đó, sau khi được đưa ra khỏi chuồng lợn lạnh ngắt và hôi hám, tôi đã sốt cao vật vã suốt một ngày một đêm. Chính mẹ tôi, trên con đường đất gập ghềnh trong đêm tối, đã cõng tôi chạy bộ đến trạm xá ở thị trấn xa xôi. Làm sao người phụ nữ này… lại có thể biết được từng chi tiết như vậy?

Tôi cảm thấy mười đầu ngón tay của mình đang đâm sâu vào lòng bàn tay, từng cơn đau nhói như những mũi kim châm xuyến. Cái cảm giác ấy thật hơn bất cứ lời nói hoài niệm nào đang vang lên bên tai. Người phụ nữ ấy vẫn đang cười, giọng nói nhẹ nhàng như một dòng suối mát, kể về một quá khứ mà tôi không hề có ký ức.

“Con sốt cao lắm, người nóng như lửa đốt. Lúc ấy nhà mình nghèo, chẳng có phương tiện gì. Bố con thì đi vắng, mẹ đành cõng con băng qua mấy con dốc, đi bộ gần mười cây số ra trạm xá của thị trấn.” Giọng bà chùng xuống, đôi mắt nheo lại như đang nhìn về một điểm rất xa. “Trên đường đi, con nôn hết ra lưng áo mẹ. Mùi chua nồng ấy, áo vải thô ấy, mẹ vẫn còn nhớ như in.”

Mỗi một chi tiết bà ta thốt ra đều chính xác đến rợn người. Từ cơn sốt, quãng đường xa, cho đến cả mùi vị của những lần nôn mửa. Chúng không giống như một câu chuyện được kể lại, mà giống như một thước phim, từng khung hình một hiện ra trước mắt tôi, sống động và đầy ám ảnh. Làm sao bà ta có thể biết? Làm sao bà ta có thể mô tả được cảm giác vải thô ướt đẫm dính vào da thịt, cái mùi chua lẫn mồ hôi ấy? Trong đầu tôi, những mảnh vỡ hỗn độn cứ va vào nhau, không tìm thấy manh mối nào để ghép nối.

Bàn tay ấm áp, hơi thô ráp chạm vào mái tóc tôi. Người phụ nữ đã tiến lại gần. Không gian giữa hai chúng tôi bỗng chật hẹp lại, tràn ngập mùi hương nhẹ của nước hoa và một chút bụi phấn. Cử chỉ xoa đầu ấy vừa thân mật lại vừa khiến tôi dựng cả người lên. Tôi không rút lui, nhưng từng sợi lông tơ trên người như đang cảnh giác.

“Mạt Mạt,” giọng bà ta vẫn dịu dàng nhưng mang một sức nặng khó hiểu. “Lần này, Lý Diên thật sự đã quá đáng. Mẹ chỉ vì con, vì muốn giữ thể diện cho con, nên mới tiếp nó bằng thái độ ấy. Nhưng thật lòng mà nói, bố mẹ đều. Con đừng níu kéo làm gì.”

Rồi bà ta thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ thương xót và bất lực. “Con gái ngoan ngoãn, hiền lành của bố mẹ, sao lại phải chịu thiệt thòi với một kẻ bội bạc như nó? Nó đâu có xứng?”

Cái tên “Lý Diên” vang lên lần thứ hai, như một nhát búa đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Mọi thứ xung quanh dường như nhòe đi. Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang chan chứa vẻ quan tâm của người phụ nữ này, giọng nói của tôi khàn đặc, vỡ vụn thành từng mảnh: “Lý Diên… Lý Diên đã làm gì? Chuyện gì đã xảy ra với anh ấy?”

Ánh mắt của bà ta lập tức thay đổi. Sự dịu dàng biến mất, thay vào đó là một sự thăm dò sắc lẹm, như đang cố gắng nhìn thấu tâm can tôi. Bà chậm rãi ngồi xuống cạnh tôi, kéo tay tôi ra khỏi lòng bàn tay đã đỏ hằn. “Con thật sự không nhớ gì sao? Trước khi xả xe đó.” Bà dừng lại một nhịp để không khí trở nên ngột ngạt. “Con đã đến sân bay, định đón nó. Nhưng con nhìn thấy cảnh tượng gì? Lý Diên của con, tay trong tay, ôm ấp một cô gái mặc đồ tiếp viên hàng không bước ra. Con đau lòng, tức giận, chạy ù ra đường mà không để ý tới xe cộ… Rồi thì, tai nạn ập đến.”

Mỗi từ, mỗi chữ của bà ta như những giọt nước lạnh buốt, nhỏ từng giọt lên sống lưng tôi. Tôi như nhìn thấy trước mắt mình một khung cảnh hỗn loạn: ánh đèn sân bay chói lòa, tiếng ồn ào của đám đông, và hai bóng người quấn quýt nhau. Rồi là tiếng còi xe inh ỏi, ánh đèn pha vụt sáng, một cú va chạm kinh hoàng… Đầu tôi đau như búa bổ. Nhưng đó là ký ức thật sao? Hay chỉ là thứ hình ảnh được gieo vào đầu tôi bởi những lời kể đầy ma lực này? Tôi ngồi bất động, cả người lạnh toát, trong khi bàn tay người phụ nữ vẫn nắm chặt tay tôi, truyền sang một hơi ấm giả tạo đến ghê người.

Tôi ngồi bệt trên giường, cả người như mất hết sức lực. Hai bàn tay tôi nắm chặt mép chăn, từng ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Tiếng nói của họ vẫn còn văng vẳng bên tai, như một điệu nhạc ma quái xoáy sâu vào tâm trí tôi. Họ bảo tôi quên hết chuyện về Lý Diên. Họ bảo tôi gặp tai nạn. Một mùi thuốc sát trùng nồng nặc, lẫn với mùi hương nhài nhân tạo từ máy khuếch tán trong phòng, khiến dạ dày tôi quặn lên từng cơn.

Hóa ra tất cả chỉ là vở kịch này? Một vở kịch được dàn dựng tỉ mỉ để tôi tin rằng mình mất trí nhớ, để tôi sống chung với kẻ thù?

Không. Từng hình ảnh đẫm máu đó vẫn còn nguyên vẹn trong đầu tôi, sắc nét đến rợn người. Tiếng kêu thất thanh của mẹ. Vẻ kinh hoàng trên mặt bố. Và hai bóng người đang cười khẩy, tay cầm những vật dụng sắc nhọn trong bếp tối. Là họ. Chính xác là họ.

Tôi ngẩng mặt lên, ánh mắt lạnh băng quét qua khuôn mặt đầy vẻ lo lắng giả tạo của người đàn ông và người phụ nữ trước giường. Cảm giác buồn nôn lại trào lên. Tôi không thể tiếp tục nằm im nhắm mắt làm con cừu non nữa. Giọng nói của tôi phát ra khô khốc, từng chữ như băng đá rơi xuống sàn.

“Các người không phải là bố mẹ của tôi. Tôi đã nhìn thấy hết rồi.”

Khoảnh khắc đó, sự giả dối trên khuôn mặt họ dường như rạn nứt. Nhưng thay vì hoảng sợ hay giận dữ, một ánh sáng kỳ lạ, một niềm vui sướng khó hiểu bỗng lóe lên trong đôi mắt người phụ nữ. Bà ta gần như lao về phía tôi, hai bàn tay thô ráp nắm lấy mặt tôi, lòng bàn tay ẩm ướt và nóng hổi. Hơi thở của bà phả ra mùi kẹo bạc hà rẻ tiền.

“Con có thể nhìn thấy rồi sao? Trời ơi, thật là quá tốt! Con gái của mẹ, mẹ vui quá!”

Niềm vui ấy không hề giả tạo. Nó chân thật đến mức đáng sợ. Nhưng nó càng khẳng định sự điên rồ của tình thế này. Tôi dùng hết sức đẩy bà ta ra, lưng bà đập mạnh vào tủ đầu giường, tạo nên một tiếng “cộp” khô khan. Tôi đứng bật dậy, chân trần chạm xuống nền gạch lạnh ngắt.

“Đừng có giả vờ nữa! Mẹ tôi đã chết rồi. Do chính tay các người. Các người còn… còn dám dùng thân thể của bà ấy để… để nấu thành nồi thịt kho ư?” Câu nói cuối cùng bật ra từ cổ họng tôi như một tiếng nấc nghẹn đầy phẫn nộ và kinh tởm. Tôi nhớ rõ mùi máu tanh nồng hòa lẫn với mùi nước mắm, đường, thảo quả trong không gian bếp ngột ngạt đó.

Người đàn ông sững sờ, miệng há hốc. Vẻ mặt ông ta tái nhợt đi, như thể thực sự bị dọa đến mất hồn. “Mạt Mạt! Con đang nói điều gì kinh khủng vậy? Mẹ con đang sống và đứng đây mà. Thân thể gì chứ? Con làm bố sợ hết cả hồn đây này.”

Sự bình tĩnh và biểu cảm hoàn hảo của họ khiến tôi chợt dao động một giây. Nhưng chỉ một giây. Những hình ảnh đẫm máu đó là thứ không thể xóa nhòa. Tôi lắc đầu, bước khỏi phòng ngủ, bỏ lại sau lưng tiếng gọi tha thiết của họ. Tôi phải tìm bằng chứng. Phải tìm thấy thứ gì đó trong căn bếp ấy.

Tôi xông xuống cầu thang, bàn chân trần đập mạnh lên từng bậc gỗ lạnh lẽo. Tim tôi đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Cánh cửa bếp màu trắng sữa đang đóng im lìm. Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa vào.

Ánh sáng trắng của đèn tuýp chiếu rọi khắp gian phòng. Mọi thứ ngăn nắp, sạch sẽ đến mức vô trùng. Sàn gạch men sáng bóng, không một vết bẩn. Bồn rửa khô ráo. Chiếc nồi đất dùng để kho thịt vẫn nằm trên giá, sạch sẽ và lạnh lẽo. Không có một giọt máu. Không có một mùi tanh nào. Chỉ có mùi nước lau sàn chanh tươi còn thoang thoảng trong không khí.

Tôi đứng chôn chân giữa bếp, hơi thở dồn dập. Cả người tôi run lên. Làm sao có thể? Tôi đã nhìn thấy rõ ràng cơ mà. Hay tất cả… thực sự chỉ là ảo giác? Một cơn gió lạnh từ cửa sổ mở hé thổi vào, luồn qua làn vải mỏng của bộ đồ ngủ, khiến tôi rùng mình.

Cái đầu nằm chềnh ềnh trên nền gạch hoa, đôi mắt thủy tinh lờ đờ nhìn tôi, như một lời chế nhạo tàn nhẫn. Mùi tanh nồng của máu tươi hòa lẫn với mùi thơm của gừng, sả từ nồi nước dùng đang sôi ùng ục trên bếp khiến dạ dày tôi quặn thắt lại. Tôi đã lật tung mọi thứ, từ tủ bếp trên cao xuống đến ngăn kéo tủ lạnh dưới thấp, nhưng nó vẫn biến mất. Cái đầu ấy, mái tóc đen dài mà tôi vẫn thường vuốt ve, đã không còn ở đây.

"Con tìm cái gì thế?"

Giọng nói của bố vang lên phía sau, chất chứa một sự mệt mỏi quen thuộc. Ông bước vào, đôi giày da bóng loáng in hằn lên sàn nhà ẩm ướt. "Đầu heo đấy. Hôm qua bố mới nhờ người quê mang lên, định hầm thuốc bổ. Nghe nói dạo nàóng mặt."

Lời giải thích của ông rơi vào không khí như một hòn đá ném xuống vũng nước đọng, chỉ gợi lên những gợn sóng trong đó. Tôi nhìn chằm chằm vào cái đầu heo lạnh lẽo, da trắng hếu còn lấm tấm vài sợi lông cứng. Lẽ ra phải là một khuôn mặt hiền từ, đôi mắt khép hờ, một nụ cười nhẹ nơi khóe môi. Lẽ ra phải là mẹ. Nhưng không, chỉ có thứ này, một vật tế thô kệch và vô hồn. Cảm giác trống rỗng ùa đến, nuốt chửng mọi hy vọng tôi vừa giữ chặt từ sáng đến giờ.

Tôi quay lưng lại, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói. Cơn đau vật lý ấy chẳng thấm vào đâu so với sự xáo trộn đang cuộn lên trong ngực. Phải chăng tất cả chỉ là ảo giác? Trí nhớ của tôi đã bắt đầu phản bội chính tôi sau cú sốc đó? Từng ngăn tủ mở toang, từng món đồ bếp lộn xộn, tất cả như đang cười nhạo sự điên rồ của tôi. Cái mùi thơm của canh thuốc bắc bốc lên ngột ngạt, quyện với mùi sát trùng từ phòng khách vẫn còn vương vấn, tạo thành một thứ hỗn hợp ám ảnh khó tả.

Bố thở dài, tiếng thở dài nặng nề của một người đàn ông gánh quá nhiều chuyện trên vai. Ông lặng lẽ cúi xuống, nhấc cái đầu heo lên bằng hai tay, bước về phía bồn rửa. Tiếng nước chảy xối xả hòa với âm thanh rửa ráy, cọ kỹ từng kẽ, từng nếp da. Hành động cẩn thận, tỉ mỉ ấy của ông càng làm tôi thấy lạnh sống lưng. Nó quá bình thường, quá đỗi đời thường, như thể chuyện một cái đầu heo xuất hiện trong bếp nhà tôi là điều hiển nhiên nhất trên đời, chứ không phải là một sự thay thế kinh hoàng cho thứ tôi tìm kiếm.

Tôi đứng đó, dựa vào cánh cửa tủ lạnh lạnh ngắt, để cái hơi lạnh tỏa ra xuyên qua lớp áo mỏng, mong nó có thể làm dịu đi sự hỗn loạn trong đầu. Ngoài cửa sổ, ánh nắng trưa chiếu rọi những vệt sáng vàng xuống sân và nhảy nhót trên cành cây ngô đồng trơ trụi lá. Thế giới ngoài kia vẫn vận hành một cách bình thản đến phũ phàng. Chỉ có căn bếp này, chỉ có tôi, là đang chìm trong một màn sương mù của sự thực và ảo tưởng, không thể phân biệt nổi đâu là thứ đã thực sự xảy ra, và đâu là sản phẩm của một tâm trí đang dần vỡ vụn.

💡 Điểm nhấn chương này

Đoạn tường thuật về hành động rửa ráy từng kẽ của bố tỏa ra sức kinh hoàng từ sự bình thường đến khó chịu, phản ánh kỹ thuật tâm lý học sâu sắc khi tác giả biến những hành động vô hại thành những chi tiết ám ảnh mà không cần phải giải thích rõ ràng.

📖 Chương tiếp theo

Kỷ ức còn lại sẽ tan tác hoàn toàn khi nhân vật bước vào vòng luẩn quẩn không lối thoát giữa quá khứ đen tối và hiện tại mập mờ.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram