Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Duyên âu yếu không dứt

Ly hôn và bảo vệ con yêu

1253 từ

Nói được chữ "xác nhận" là hết, tôi không còn gì để nói nữa. Giọng tôi vang lên rõ ràng trong phòng ngân hàng, những từ này như những viên đạn tách rời khỏi thân thể tôi, bay thẳng đến tai họ.

Cận Đình Ngự có vẻ như thân hình rung lên, ánh mắt quét qua khuôn mặt tôi với một sự nhập nhằng quá đỗi. Có lẽ anh ta đang tìm trong đó một dấu hiệu nào đó—một chút do dự, một phút suy ngẫm lại. Tôi không biết liệu anh có nhìn thấy nỗi đau đằng sau từng cử chỉ của mình, nhưng những gì tôi chắc chắn là: từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ là người lạ với nhau.

"

Kiến Vi, tôi muốn hỏi lần cuối—ly hay không?"

Tiếng Cận Đình Ngự dâng lên yếu ớt, chút nữa chìm trong tiếng máy quạt trần. Nhưng tôi vốn đã sẵn sàng với câu hỏi này bao lâu rồi, lòng ta lạnh như tờ giấy trắng.

Tôi đơn giản gật đầu. Anh ta nhắm mắt lại, và khi mở ra, trong đó chỉ còn một khoảng trống lấp không được.

"

Ly."

Tờ giấy chứng nhận—vật chứng của sự kết thúc—nóng hổi trong bàn tay tôi khi tôi quay người và bước ra. Mỗi bước chân đều là một quyết định mà tôi từng được phép hối hận, nhưng tôi không hối hận. Tôi chỉ còn quan tâm đến một việc duy nhất: Châu Châu đang ở đâu, cậu bé có khỏe không, và liệu cậu bé có còn tin tôi sau tất cả điều này.

Xe lăn bánh nhanh về phía khu nhà lớn của Cận Đình Ngự. Lối vào sân nhỏ đã quen thuộc bây giờ lại trở nên xa lạ, như một nơi tôi không bao giờ thực sự sống. Tiếng khóc từ phía trong vụt vuốôi—không phải cơn khóc thè lè, mà tiếng khóc đau đớn, khẩn thiết, tiếng khóc của một em bé bị bỏ rơi.

Tim tôi quằn quại.

Tôi chạy tới mà chẳng kịp thở, giày xéo xát trên sàn xi măng của sân nhỏ. Cảnh tượng trước mặt khiến máu tôi vừa lạnh vừa nóng—một cánh lửa giận dữ bật lên từ tâm thần.

Một đứa bé—không lớn bằng Châu Châu bao nhiêu, chừng sáu hay bảy tuổi—đang ngồi vẹo vẫn trên lưng cậu bé tôi. Cô bé này cầm một cành cây gãy dòi, tay vung lên vung xuống trên thân hình nhỏ bé của Châu Châu, còn miệng cứ cười khanh khách, tiếng cười như tiếng côn trùng quần lên: "

Giá! Giá! Ngựa con của tớ chạy đi kìa!"

Trong khi đó, những vệ sĩ mặc trang phục đẫm mồ hôi đứng quanh đó—cả những kẻ theo Cận Đình Ngự lẫn những kẻ theo Lâm Thanh Nhiễm—họ chỉ đứng nhìn, như những tượng đá, không ai bước vào để ngăn cản cảnh tượng này lặp đi lặp lại.

Gương mặt nhỏ của Châu Châu cọ mạnh vào sàn. Tôi có thể thấy da đã bong tróc, máu bắt đầu chảy, chậm chạp như những giọt nước mắt. Tiếng khóc của cậu bé không phải tiếng khóc giả dối, đó là tiếng của sợ hãi, của sự bất lực, của một đứa trẻ đang gọi tìm mẹ: "

Mẹ… mẹ ơi…"

Tôi không còn suy nghĩ. Tôi không còn bình tĩnh. Cơn giận như một con sóng thần dâng lên từ đáy biển tâm hồn tôi, quét sạch tất cả những gì tên gọi là lý trí.

Tôi lao tới, tay vươn dài nắm lấy cổ áo của đứa bé gái, rồi giật mạnh. Cô bé này—tôi không quan tâm cô bé này là ai—bay người từ trên Châu Châu, cơ thể nhỏ bé trong không khí rơi xuống, đúp, tiếp đất cứng. Tiếng khóc của cô bé vang lên lớn hơn, hoảng loạn, không thể kiểm soát.

Tiếng hét nước ngoài có hồn của Lâm Thanh Nhiễm vang vọng khắp căn phòng, như muốn xé nát không khí im lặng. Cô ta ôm lấy đứa trẻ, hai tay siết chặt quanh người nó, rồới ánh mắt tràn đầy sự kinh hãi, tức giận. Đôi mắt của cô nhìn thẳng vào tôi—không, nhìn vào tôi như nhìn một quái vật nào đó.

"

Hứa Kiến Vi! Thằng bé này mới có mười tuổi! Sao cô lại có thể chịu nổi tấn công một đứa trẻ như vậy?"

Tôi cảm thấy một cười lạnh lẽo len lỏi từ đáy lồng ngực tôi. Ánh mắt tôi lạnh như sương giá tháng mười một, và tôi không chần chừ gì—cánh tay tôi bay lên, mạnh mẽ, xác thực, và cái tát của tôi rơi xuống gương mặt cô ta với một tiếng vang đớn đau.

Lâm Thanh Nhiễm đủ sức bật tung ra, che mặt bằng một bàẩy.

"

Con nó bắt nạt Châu Châu của tôi. Nó xứng đáng bị trừng phạt."

Tiếng tôi nói lạnh lẽo, không một chút cảm xúc, cũng không một chút hối hận.

Nhưng tôi chưa kịp hoàn thành câu nói thì một lực mạnh—một lực nam tính, quyết định, không thể cương—đã xuất hiện từ phía sau, quật tôi ra xa. Châu Châu suýt nữa thì rơi khỏi vòng tay tôi, và tôi phải vừa cố gắng giữ lấy con trai, vừa vấp ngã lùi về phía sau mấy bước. Mồ hôi ướt át lưng tôi—nỗi sợ hãi khoảnh khắc mất con, khoảnh khắc không thể bảo vệ—nó đánh cắp hết không khí trong ngực tôi.

Giọng nói của Cận Đình Ngự nổi lên như sấm sét, lao xao, đầy những âm sắc mà tôi chưa bao giờ nghe từ anh trước đây.

"

Hứa Kiến Vi! Cô đã mất bình tĩnh rồi! Chỉ là những đứa trẻ đánh nhau chơi thôi mà, sao cô phải hành động như vậy? Thanh Nhiễm yêu mến con nó, vì thế cô mới bị ốc đãi. Nhưng cô lại tấn công một người phụ nữ vô tội?"

Cáòn giữ lấy áo tôi, và dù lực anh không quá nặng, tôi vẫn cảm thấy nó—cảm thấy sự xa lạ của nó, cảm thấy rằng anh đã đứng ở phía bên kia, với những người khác, không phải với tôi.

Đau nhói từ cánh tay tôi trỗi dậy, lan tỏa thành những tia sét nhỏ chạy dọc xương sườn. Nhưng đau lạc loạn của thân xác chẳng là gì so với cái đau của lòng tôi.

Tôi ngẩng đầu lên. Từ từ. Rất từ từ. Khoảnh khắc này cảm giác như kéo dài vĩnh viễn. Ánh mắt tôi chìm vào lồng mắt anh, và tôi cảm thấy được sự rung động của bản thân—đó là một cười, một cười khổ, một cười có chứa đầy những thứ không bao giờ anh sẽ hiểu được.

Lạnh. Mọi thứ chỉ còn lạnh.

"

Cận Đình Ngự... anh còn nhớ rằng anh là cha của Châu Châu không?"

Câu nói tôi không phải một câu hỏi, mà là một lời buộc tội. Giọng tôi vang vọng trong căn phòng này, chứa đựng tất cả nỗi tuyệt vọng, tất cả những mong đợi bị phản bội.

"

Hãy nhìn mặ đi. Hãy nhìn những vết thương trên người cháu anh. Và sau đó, hãy nói lại với tôi rằng đó chỉ là 'những đứa trẻ đánh đùa'—nếu anh còn có lương tâm!"

Tiếng tôi cứng rắn như đá, nhưng bên dưới đó, có những gợn nước mắt mà tôi cố gắng không để chảy.

💡 Điểm nhấn chương này

Biên tập nhận xét: Chương này ghi điểm mạnh ở độ sâu tâm lý nữ chính—cô không chỉ đơn giản ly hôn mà phải chịu cú sốc khi người chồng lựa chọn sai. Đoạn "lạnh" lặp lại chính là kỹ thuật làm tăng cảm giác tuyệt vọng, biến một quyết định pháp lý thành bi kịch cảm tính không thể hồi phục.

📖 Chương tiếp theo

Kiến Vi rời khỏi gia tộc Cận với quyết tâm sắt đá—mẹ xé gia phả, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho sự quay lại hay thương lượng.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram