Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Gái Thứ Hai

Cô dâu lạnh lẽo và những điều ngầm

2902 từ

Mọi chuyện bắt đầu từ sự vắng mặt kỳ lạ của họ hàng nhà họ Tạ. Cô ấy đã giải thích bằng một giọng đều đều, như thể đọc một thông báo: vì mang thai trước hôn nhân, bỏ học, mẹ cô ta đã đoạn tuyệt quan hệ. Dì Lan, mẹ tôi, đã nhíu mày không hài lòng ngay lúc đó. Sự lo lắng về dị nghị của họ hàng khiến dì cả buổi chiều căng như dây đàn. Còn bố tôi, ông chỉ im lặng hút thuốc, ánh mắt dõng dạc với một sự sốt ruột khó giấu, mong mọi thứ mau kết thúc.

Nhưng có lẽ, chuyện lạ thực sự đã len lỏi từ trước đó. Từ cái cách Tạ Cảnh Quả xuất hiện trong cuộc sống của Gia Lạc, như một cơn gió độc. Từ những lần tôi bắt gặp ánh mắt của cô ta nhìn về phía căn nhà chúng tôi, lạnh lẽo và thăm dò. Và cả câu nói như lời nguyền rủa mà tôi tình cờ nghe được từ miệng mẹ cô ta, trong một lần họ cãi vã qua điện thoại, giọng the thé đầy phẫn nộ: "Năm xưa để sinh mày, tao phá ba đứa, bóp cổ bốn đứa con gái mới đẻ! Giờ mày báo hiếu tao thế này à!"

Câu nói ấy ám ảnh tôi, không phải vì sự tàn nhẫn, mà vì sự tuyệt vọng đắng ngắt trong đó. Nó như một mảnh ghép kỳ quái cho bức tranh về người con gái sắp trở thành dâu nhà tôi.

Tiếng nhân viên khách sạn vang lên, cố gắng trấn an mọi người về sự cố mất điện do mưa lớn và hứa hẹn máy phát điện sẽ sớm hoạt động. Trong bóng tối, tôi ngửi thấy mùi hương của những bông trên bàn tiệc. Hương thơm nồng nặc giờ trở nên ngột ngạt. Một cơn gió lạnh lùng, mang theo hơi nước mưa, khiến tôi rùng mình. Chú Ba vẫn chưa buông tay tôi. Ánh mắt của chú trong bóng tối, tôi cảm nhận được, đang dò xét sự im lặng bất động của cô dâu trên kia.

"Chú thấy lo," tôi thì thầm, tiếng nói gần như bị nuốt chửng trong không gian ồn ào, "từ khi cô ấy đến, mọi thứ đều có gì đó sai sai. Nhưng Gia Lạc không nghe."

Chú Ba thở dài, một tiếng thở nặng nề chứa đựng sự bất lực của người lớn tuổi. "Chú cũng thấy. Nhưng hôm nay là ngày của nó. Chỉ mong trời đất phù hộ, mọi sự yên ổn."

Nhưng liệu có yên ổn? Bóng dáng Tạ Cảnh Quả vẫn đứng đó, như một bức tượng bạch ngọc lạnh lẽo. Gia Lạc thì bối rối quay đầu tìm kiếm ánh sáng hoặc sự trợ giúp. Và trong lòng tôi, một cảm giác bất an cứ lớn dần, như lớp sóng ngầm dưới mặt hồ tĩnh lặng bên ngoài khung cửa sổ, đang chờ đợi một cơn giông tố thực sự để trồi lên. Đám cưới vẫn tiếp diễn, nhưng có lẽ thứ ánh sáng vừa tắt đi không chỉ là ánh đèn điện.

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác lạnh sống lưng khi ngón tay chạm vào mảnh giấy trong túi áo vest của Gia Lạc. Sáng hôm ấy, tôi chỉ định lấy bộ vest cho nó mặc trong tiệc sinh nhật, vậy mà lại lôi ra được một mảnh giấy nhàu nát, trên đó ghi rõ ràng ngày tháng năm sinh của nó, nét mực đỏ chói như máu. Tim tôi thắt lại. Tôú Ba, giọng nói khẽ khàng mà đầy lo lắng: "Chú Ba, cháu vừa tìm thấy cái này trong túi áo Gia Lạc."

Chú Ba đang sửa lại dây đeo đồng hồ, nghe thấy thế liền ngẩng phắt lên. Ánh mắt ông dán chặt vào mảnh giấy trên tay tôi, rồi dần dần trở nên hoảng hốt. "Còn có gì khác nữa không?"

Giọng ông gấp gáp, cắt ngang không khí tĩnh lặng, như thể đang cố nén một nỗi sợ hãi khôn tả.

Một ký ức mơ hồ chợt ùa về, khiến tôi nhíu chặt đôi lông mày. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt, nặng nề. "Hôm qua… cháu có một giấc mơ."

Tôi cố gắng tập trung để những mảnh hình ảnh rời rạc kết nối lại. "Cháu thấy bố, bà và cả dì Lan nữa. Họ đứng giữa một nghĩa trang nào đó. Trời âm u. Trước mặt họ là một tấm bia mộ mới, đá còn thô nhám. Cháu cố chạy lại gần để đọc tên, nhưng chân tay cứ như bị trói chặt, rồi… rồi cháu giật mình tỉnh dậy."

Tôi thở dài, cảm giác bất an từ giấc mơ vẫn còn đọng lại đâu đó trong ngực.

"Chết rồi!"

Chú Ba thốt lên một tiếng, khuôn mặt tái đi. Ông vỗ mạnh lên đùi, ánh mắt lo âu nhìn xuyên qua cửa sổ về phía đại sảnh nơi tiệc tùng đang ồn ào. "Em trai cháu… nó bị người ta bắt đi làm âm hôn rồi! Cái mảnh giấy sinh thần này, cái giấc mơ của cháu… tất cả đều khớp!"

"Âm hôn? Chú nói cái gì thế?"

Trái tim tôi như ngừng đập, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi vội nắm lấy cánh tay chú Ba, giọng run lên: "Thế thì… thế thì nó có nguy hiểm không? Chúng ta phải làm sao?"

Câu hỏi của tôi còn đang lơ lửng trong không khí thì một sự kiện khủng khiếp đã ập đến. Từ phía đại sảnh, những chùm đèn pha lê khổng lồ bỗng nhiên bật sáng cùng một lúc, ánh sáng chói lòa, trắng xóa, xé toạc bầu không khí ấm cúng. Nhiều người không kịp phản ứng, chỉ biết đưa tay lên che mắt. Tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc im bặt.

Giữa lúc mọi người còn đang choáng váng, một tiếng gào thét đầy kinh hoàng vang lên từ trên bục chủ tọa, xé tan sự im lặng. "Gia Lạc! Con đi đâu vậy? Con quay lại đây!"

Đó là giọng của dì Lan, nhưng không còn vẻ dịu dàng quen thuộc mà đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.

Cả đại sảnh như bừng tỉnh. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về một hướng. Và ở đó, tôi thấy. Gia Lạc bước đi một cách cứng nhắc, đờ đẫn, đôi mắt mở to nhưng vô hồn, nhìn xuyên qua mọi người như nhìn vào một khoảng không vô định. Dáng đi của nó giống như một con rối bị giật dây, từng bước một, nặng nề và máy móc, tiến thẳng về phía cửa lớn.

"Gia Lạc!"

Bố tôi và dì Lan như phát điên, lao ra khỏi bục, cố gắng đuổi theo. Nhưng Gia Lạc chẳng hề quay đầu, cũng chẳng có phản ứng gì. Nó cứ bước đi, bước đi.

Chúng tôi, cùng với đám đông hoảng loạn, ùa ra cửa đại sảnh. Bên ngoài, trời đã đổ cơn mưa như trút nước. Màn đêm đen đặc bị xé toạc bởi những tia chớp nhằng nhịt, gớm ghiếc. Trong ánh chớp lóe lên từng hồi, tôi thấy bóng hình Gia Lạc đơn độc tiến về phía bậc thang đá dẫn xuống hồ nước cạnh khách sạn. Nước mưa xối xả làm ướt sũng bộ vest nó đang mặc, nhưng nó vẫn không hề nao núng.

Bố và dì Lan đã đuổi kịp. Họ túm lấy tay áo, kéo vai nó lại, miệng liên tục gào tên nó. Khuôn mặt họ trong ánh chớp biến ảo, méo mó vì sợ hãi và tuyệt vọng. Thế nhưng, Gia Lạc vẫn như một khúc gỗ. Sức mạnh khủng khiếp phát ra từ thân thể nó khiến hai người lớn cũng không thể ghì nổi. Nó chỉ khẽ giật mình, rồi lại tiếp tục bước xuống những bậc thang trơn trượt.

Rồi một tia chớp dữ dội hơn, sáng trắng cả một góc trời, nổ tung cùng với một tiếng sấm đinh tai nhức óc, ầm ầm như long trời lở đất. Ngay sau đó, một tiếng hét thảm thiết, đứt đoạn, vang lên rồi tắt lịm trong tiếng mưa gào.

Bóng người của bố tôi từ dưới hồ lao lên, chạy về phía chúng tôi như một con thiêu thân. Ông chạy mà như không còn sinh khí, khuôn mặt trắng bệch, mắt trợn trừng đầy kinh hoảng.

Chú Ba, mặt mày cũng tái mét, vội chạy ra đỡ lấy ông. Giọng chú run rẩy, hỏi một câu mà tôi biết chúng tôi đều không muốn nghe câu trả lời: "Sao thế, anh? Gia Lạc đâu? Dì Lan đâu rồi?"

Tôi chưa bao giờ nghe thấy tiếng cười nào kinh khủng như thế. Nó phát ra từ cổ họng bố tôi, một thứ âm thanh sằng sặc, vỡ vụn, như thể cả một đời uất ức và hận thù bị nén chặt bỗng bật ra. Ông giơ hai tay lên trời, những ngón tay mở ra như muốn ôm lấy một thứ vô hình. "Bị sét đánh chết rồi!"

Ông hét lên, giọng vỡ oà trong tiếng cười. "Cả hai đều bị sét đánh chết cả! Chết tốt quá!"

Tiếng cười ấy xé toang không khí u ám của ngôi nhà, đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi đứng chôn chân ở cửa, lòng ngực trống rỗng, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch chống lại âm thanh điên loạn kia. Rồi bản năng đưa chân tôi lên. Những bóng người đang xì xào, mặt mày hốt hoảng, chạy vụt vào đại sảnh.

Ánh sáng trắng xóa từ những chiếc đèn chùm rọi xuống. Ở trung tâm, Tạ Cảnh Quả đứng đó, bất động như một pho tượng trong bộ váy cưới bằng sa trắng tinh. Không một vết nhăn. Tay cô ấy đặt nhẹ lên bụng, những ngón tay xoa những đường tròn rất chậm, rất nhẹ. Và trên khóe miệng cô, một nụ cười đang nở ra. Nó không ấm áp, cũng chẳng phải vui sướng. Đó là một nụ cười lạnh lẽo, tĩnh lặng, như băng giá mùa đông phủ lên mặt hồ, ẩn chứa một sự thỏa mãn thâm sâu khiến người ta rùng mình. Tôi nhìn cô ấy, và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng thảm kịch vừa xảy ra không phải là kết thúc, mà chỉ là sự mở đầu cho một màn kịch khác, đen tối hơn.

Hai cái thây cháy đen được vớt lên từ hồ nước phía sau biệt thự vào buổi sáng hôm sau. Họ khó nhận ra đó là ai, nếu không nhờ chiếc nhẫn và mảnh vải còn sót lại. Tin tức lan đi với tốc độ chóng mặt. "Sét đánh chết người trong đám cưới ở thành phố A" chiếm lĩnh mọi trang tin. Một lễ cưới đáng lẽ rực rỡ nhất nhì thành phố, chỉ trong một đêm, biến thành tang thương. Họ hàng đến viếng, những tiếng bàn tán thì thầm không dứt. Tôi bắt gặp những ánh mắt ái ngại, sợ hãi và cả sự hả hê khó giấu. Họ nói nhà chúng tôi đã đắc tội với trời, rằng đây là quả báo, là đại họa không thể tránh khỏi.

Bố tôi, kẻ duy nhất thoát nạn ra bờ hồ, lại trở nên vô cùng hưng phấn. Ôắc rằng chính tấm bùa đỏ bà đồng cho đã hộ mạng, đã đẩy tai người kia. Ông ta không tiếc tiền, hậu hĩnh trả công gấp mười lần cho bà đồng, mặt mày hớn hở như vừa trúng số. Trước thi thể cháy đen của người tình trẻ, ông ta không rơi nổi một giọt nước mắt. Thay vào đó, chỉ vài ngày sau, ông đã đường hoàng đón cô nhân tình khác và đứa con riêng ngoài giá thú về, cho họ vào sốt sắng này. Sự thay thế diễóng, lạnh lùng, như một ván cờ đã được tính toán sẵn.

Một buổi chiều, khi đồng khách, tôi nghe thấy giọng nói của bố vọng ra. Ông ta đang cười, giọng đầy khoan khoái. "Em đoán xem? Con điên đó lại bị sét đánh chết. Tuyệt quá, anh đang đau đầu không biết ly hôn thế nào đây."

Giọng một người phụ nữ the thé, đầy vẻ tâng bốc, vội vã đáp lời: "Trời cao cũng đang giúp chúng ta mà."

Tiếng cười khúc khích của họ hòa vào nhau, nghe thật chói tai.

Còn bà nội, người phụ nữ già nua với những vết bỏng nặng vì lao vào cứu con, đang vật vã trên giường bệnh. Vết thương nhiễm trùng nặng khiến bà sốt suốt ba ngày. Khi tôi lén vào phòng, không khí ngột ngạt mùi thuốc sát trùng và mùi ẩm mốc. Tôi nhẹ nhàng đến gần. Da tay bà khô quắt, dính chặt vào tấm ga giường vải cotton. Tôi định vén tấm ga lên để xem tình hình, nhưng chỉ một động tác nhẹ, một mảng da thịt đã bong ra theo, để lộ lớp thịt đỏ hỏn phía dưới. Tôi giật mình buông tay, lòng đau nhói. Bà nội rên lên một tiếng yếu ớt trong cơn mê, khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn. Trong căn phòng tối om ấy, sự cô độc và đau khổ của bà như một tấm màn đen, nuốt chửng mọi hy vọng le lói còn sót lại.

Tiếng rên rỉ của bà nội vẫn còn văng vẳng bên tai tôi, như một sợi chỉ đen xuyên suốt đêm dài ấy. "Gia Lạc, cháu ngoan của bà."

Giọng bà khàn đục, đứt quãng, như thể phải vận dụng từng chút sinh lực cuối cùng để thốt lên. Tôi đứng đó, lặng im, trong khi những lời tiếp theo của bà cứ thế tuôn ra, không phải với tôi, mà như một lời tuyên bố với chính số phận. Bà nói bà có con trai. Bà nói bà còn có cháu trai. Rồi bà tự nhận mình là người phụ nữ phúc khí nhất thiên hạ. Cái cười khanh khách bật ra sau đó không giống bà chút nào, nó the thé, lạnh lẽo và đầy vẻ mỉa mai một cách kỳ quái, khiến làn da trên cánh tay tôi nổi lên một lớp da gà. Tôi chỉ biết nhìn bà, lòng dự cảm một điều chẳng lành. Và điều chẳng lành ấy đã thành sự thật ngay sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, bà tôi đã ra đi trong giấc ngủ, thanh thản đến lạ lùng.

Không ai ngạc nhiên khi bố tôi, ông Tạ, gia chủ, lập tức bỏ ra một khoản tiền lớn để sắm cho bà một ngôi mộ đá hoa cương sang trọng bậc nhất nghĩa trang. Khói hương nghi ngút, tiếng khóc than nức nở và những lời tán dương về lòng hiếu thảo của ông cứ thế lan truyền trong họ hàng. Họ nói ông đã chu toàn mọi thứ cho người mẹ quá cố. Còn mẹ kế tôi, Tạ Cảnh Quả, giờ đã trở thành một góa phụ trẻ tuổi, cũng được ông an ủi bằng một tòa biệt thự nhỏ màu trắng nằm ở ngoại ô. Ông thuê hẳn một người giúp việc chuyên nghiệp đến chăm sóc và hứa hẹn sẽ chính thức sang tên căn nhà ấy cho bà ấy sinh được một mụn con. Lời hứa ấy nghe có vẻ hào phóng, nhưng tôi biết nó chất chứa một sự tính toán lạnh lùng nào đó, một giao kèo ngầm giữa người thực dụng.

Cuộc sống cứ thế trôi đi một cách bình lặng, thậm chí là hưng thịnh, trong khoảng nửa tháng sau đó. Bố tôi, ông Tạ, gia chủ, dường như gặp toàn chuyện may mắn. Công việc làm ăn phát đạt, chức vị thăng tiến, ngay cả người vợ cũ từng được mệnh danh là sư tử Hà Đông cũng đã chết, nhường chỗ cho một tiểu thư xinh đẹp, dịu dàng bên cạnh ông. Niềm vui hiển hiện rõ trên khuôn mặt ông mỗi ngày. Ai trông thấy cũng phải ghen tị mà thốt lên rằng đúng là phúc vận đang mỉm cười với ông.

Rồi một buổi chiều, chú Ba từ quê lên, khuôn mặt đầy lo lắng. Chú nói giếng Bát Quái trong làng, cái giếng cổ linh thiêng bao đời nay, đã bị sập một nửa miệng, đất đá lở xuống lấp kín một phần, muốn kêu gọi bố tôi, một người thành đạt trong làng, bỏ tiền ra lại. Bố tôi nghe xong, vẻ mặt thoáng chút nhíu mày, như đang cân nhắc điều gì. Ông bảo: Lâu rồi chưa về quê tảo mộ cho bà nội, đây đúng là dịp tốt để trở về thăm làng. Giọng ông điềm đạm, pha chút thương xót. Nhưng tôi biết, đằng sau vẻ ngoài ấy, ông đang để mắt đến một thứ khác. Tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của ông với vị sư phụ năm xưa từng đào giếng, người mà ông mới gặp lại gần đây. Vị sư phụ ấy đã thì thầm với ông rằng vùng đất quanh giếng Bát Quái, nhất là phía Tây Nam giếng, dưới lòng đất có thể ẩn chứa một mỏ quặng nhỏ.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo kết nối hai sợi dây: sự tàn nhẫn của tình mẫu tử với những bí mật gia tài, từ đó xây dựng không khí nghi kỵ thẩm thấu cả chương. Các chi tiết tưởng vụn vặt—câu nói của mẹ Tạ Cảnh Quả, sự im lặng của bố tôi—đều là những miếng ghép không thể bỏ qua.

📖 Chương tiếp theo

Chú Ba sắp khám phá bí mật sâu kín của gia tài, và lòng tham lam sẽ đẩy anh ta bước vào những cuộc xung đột không thể quay đầu.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram