Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Nghe chương này17:19

Tôi mở mắt, nhưng mí mắt vẫn nặng như có ai đó đã khâu chúng lại. Không, thực ra tôi không mở được mắt. Tôi chỉ nghe thấy. Âm thanh đầu tiên là tiếng máy móc kêu bíp bíp, đều đều như nhịp tim của một người sắp chết. Rồi giọng nói của Thẩm Tứ Bạch vang lên, cắt ngang màn đêm vô tận ấy.

Hắn đang gào thét. Tôi đã nghe hắn nổi giận nhiều lần, nhưng chưa bao giờ giọng hắn run rẩy đến thế. Mỗi chữ đều như bị xé ra từ cổ họng.

“Tại sao cô ấy lại bị sảy thai?” Hắn hỏi dồn dập, như thể chính hắn là người đau đớn nhất thế gian này. “Không có sự đồng ý của chúng tôi, ai cho các người quyền cho vợ tôi dùng thuốc phá thai?”

Tôi nằm đó, bất động, nghe hắn diễn trò. Mỗi câu hỏi của hắn đều là một nhát dao, nhưng không phải đâm vào người tôi, mà là đâm vào sự thật.

“Tại sao cô ấy lại chảy nhiều máu như vậy? Rõ ràng cô ấy đang ở trong bệnh viện!”

Tôi nhớ lại. Tôi nhớ mình đã ký vào tờ giấy đó. Cây bút nặng trịch trong tay, mực chảy ra như máu. Tôi nhớ mình đã nhìn vào mắt bác sĩ và nói: “Tôi tự nguyện.” Họ không ép tôi. Họ chỉ hỏi một lần, rồi hỏi lại lần nữa, và tôi gật đầu.

“Tại sao không phát hiện kịp thời? Phải đợi đến khi chảy máu nhiều mới cứu cô ấy?”

Tôi muốn cười, nhưng cơ mặt tôi không nghe lời. Hắn hỏi “tại sao” liên tiếp, như thể hắn là người chồng mẫu mực, như thể hắn đau đớn vì mất con. Nếu tôi có thể mở miệng, tôi sẽ nói: “Anh đừng diễn nữa. Anh biết tôi không muốn giữ đứa bé này mà.”

“Chính các người đã hại chết con của chúng tôi!” Hắn hét lên, giọng vỡ ra. “Đợi đấy, tôi là tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm Thị, tôi sẽ kiện các người đến phá sản!”

Tôi nghe tiếng giày da của hắn đập xuống nền gạch, từng bước từng bước, như tiếng đếm ngược. Một bác sĩ – tôi đoán là bác sĩ trực – cất giọng, bình tĩnh đến lạnh lùng: “Ông Thẩm, xin hãy bình tĩnh.”

Khoảng lặng. Tôi có thể tưởng tượng ra gương mặt đỏ gay của hắn, những tia máu nổi lên trong mắt trắng.

“Không có chữ ký của bệnh nhân, chúng tôi tuyệt đối không cho cô ấy dùng thuốc phá thai.” Giọng bác sĩ vang lên, rõ ràng và chắc chắn.

Tôi nghe thấy Thẩm Tứ Bạch cười. Một tiếng cười khô khốc, như giấy bị xé toạc. “Anh đang nói gì vậy?” Hắn hỏi, giọng đầy vẻ mỉa mai. “Vợ tôi sao có thể tự mình đi phá thai?”

Tôi muốn la lên: “Đúng vậy, chính tôi đã làm điều đó.” Nhưng cổ họng tôi khô khốc, không một âm thanh nào thoát ra.

“Anh có biết,” hắn nói tiếp, giọng hạ thấp, như đang kể một câu chuyện bi thương, “để giữ được đứa con này, cô ấy đã uống bao nhiêu thuốc dưỡng thai, tiêm bao nhiêu mũi dưỡng thai không?”

Tôi nhắm mắt lại – dù thực ra mắt tôi vẫn nhắm – và nhớ. Những viên thuốc đắng nghét tôi nuốt xuống mỗi ngày, những mũi tiêm đau nhói vào bụng. Tất cả chỉ vì hắn muốn tôi giữ đứa bé. Hắn nói: “Em phải giữ nó, vì nó là con của chúng ta.” Nhưng hắn không hỏi tôi có muốn không. Hắn không hỏi tôi có sẵn sàng không. Hắn chỉ ra lệnh và tôi tuân theo như một con rối.

Nhưng rồi tôi nhận ra. Tôi không thể nuôi một đứa trẻ trong bụng mình, biết rằng nó sẽ lớn lên trong một gia đình nơi tôi chỉ là một vật trang trí. Tôi không thể mang thai đứa con của một người đàn ông đã cưới tôi không phải vì yêu, mà vì một giao dịch.

Vì thế, tôi đã ký. Tôi đã tự tay ký vào tờ giấy chấm dứt mạng sống của đứa bé trong bụng mình. Và bây giờ, nằm đây, nghe hắn diễn kịch, tôi không hối hận.

Tôi chỉ hối hận vì đã không làm điều đó sớm hơn.

Tôi không thể mở mắt. Cơ thể tôi như bị ai đó đổ chì vào từng khớp xương, nặng trĩu và tê dại. Nhưng tai tôi thì lại thính lạ thường, từng tiếng động trong phòng mổ vọng vào như những nhát búa đập thẳng vào màng nhĩ.

“Đây là đứa con chúng tôi mong đợi suốt bảy năm, sao cô ấy có thể không muốn?”

Giọng Thẩm Tứ Bạch vang lên, khàn đặc vì tức giận. Tôi có thể tưởng tượng ra khuôn mặt anh lúc này — hai gò má căng cứng, sống mũi thẳng tắp phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Anh đang cố kiềm chế, nhưng sự kìm nén ấy chỉ khiến cơn thịnh nộ thêm phần đáng sợ.

Tiếng sột soạt của giấy tờ vang lên. Rồi im lặng. Một sự im lặng đáng sợ.

Chắc là tờ giấy đồng ý phá thai mà tôi đã ký. Tôi nhớ từng đường nét của cây bút lướt trên mặt giấy, nhớ cảm giác lạnh lẽo khi đầu ngón tay chạm vào góc tờ giấy. Tôi đã ký nó bằng cả sự tỉnh táo và tuyệt vọng. Không một chút do dự.

Nhưng Thẩm Tứ Bạch thì không nghĩ vậy.

Âm thanh xé giấy chóên, từng mảnh nhỏ rơi xuống sàn như những cánh hoa trắng rữa nát. Anh ta xé tờ giấy đồng ý! Tôi có thể nghe thấy tiếng giấy rách, tiếng ở dốc, tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

“Đây là các người giả mạo, đúng không?”

Giọng lên, vang vọng khắp căn phòng vô trùng. Tôi nghe tiếng bước chân nặng nề, tiếng vải áo blouse trắng bị túm chặt.

“Vợ tôi yêu tôi như vậy, sao có thể phá bỏ đứa con của tôi?”

Một cú đấm. Tôi nghe rõ mồn một âm thanh ẩm ướt của nắm đấm va vào thịt. Rồi một cú nữa. Cơ thể tôi run lên, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi đau âm ỉ đang lan từ sâu thẳm trong bụng lên đến tận cổ họng.

“Để tôi nghĩ xem, giả mạo chữ ký là tội gì nhỉ?”

Anh ta vừa đấm vừa nói, giọng đều đều đến rợn người. Từng câu từng chữ như những nhát dao cứa vào lương tâm tôi. Tôi muốn tỉnh dậy, muốn mở mắt, muốn hét lên rằng: “Không phải lỗi của bác sĩ! Là em! Là em không muốn đứa con này nữa!”

Nhưng mí mắt tôi nặng như đá tảng. Tôi cố gắng cử động ngón tay, nhưng chúng không hề nhúc nhích. Cảm giác bất lực như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng tôi. Tôi chỉ có thể nằm đó, lắng nghe tiếng nắm đấm của chồng mình liên tiếp vang lên, mỗi tiếng lại kéo tôi xuống vực sâu của sự tuyệt vọng.

Bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, mùi cồn sát trùng hòa lẫn với mùi mồ hôi của sự giận dữ. Tôi nghe tiếng thở hổn hển của bác sĩ, tiếng rên rỉ khe khẽ và tiếng quần áo xô lệch.

Rồi, xuyên qua màn sương mù của cơn đau và thuốc mê, một giọng nói quen thuộc vang lên, sắc như lưỡi dao cạo:

“Thẩm Tứ Bạch, dừng lại! Nếu anh không dừng lại, tôi sẽ báo cảnh sát!”

Giọng nói ấy như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang cháy bỏng của tôi. A Ly. Người bạn thân nhất của tôi. Cô ấy đã đến.

Hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má tôi. Tôi không thể lau chúng đi, không thể mở mắt nhìn cô ấy, không thể nói với cô ấy rằng tôi ổn. Tôi chỉ có thể nằm đó, nước mắt thấm vào gối, thấm vào nỗi đau mà tôi đang cố giấu kín trong lòng.

Tiếng bước chân củồn dập. Tôi nghe tiếng cô ấy đá mạnh vào Thẩm Tứ Bạch, tiếng vải áo bị giật mạnh.

“Thẩm Tứ Bạch! Anh còn mặt mũi trách bác sĩ à?”

Giận vì giận dữ, nhưng tôi biết cô ấy đang cố kìm nén để không khóc. Cô ấy luôn như vậy, mạnh mẽ đến mức khiến người khác quên rằng cô ấy cũng có thể tổn thương.

Tôi muốn nói với bạn đừng lo, tôi không sao. Tôi muốn nói với Thẩm Tứ Bạch rằng tôi xin lỗi. Nhưng miệng tôi không thể mở ra, chỉ có nước mắt vẫn lặng lẽ chảy, như một dòng sông ngầm không bao giờ cạn.

Tôi mở mắt ra. Trần nhà trắng xóa hiện lên trước mắt. Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi khiến đầu óc tôi choáng váng. Cả người như bị ai đó rút hết sức lực, đau đớn từ bụng dưới cơ thể. Tôi nghe thấy giọng sắc lạnh như lưỡi dao cắt qua không khí.

“Anh không hiểu tại sao Thời Du muốn phá thai phải không? Để tôi nối! Bởi vì cô ấy đã biết anh ngoại tình từ lâu rồi!”

Tôi cố gắng xoay đầu, nhìn thấy bóng dáng Thẩm Tứ Bạch loạng choạng đứng đó. Mặt nhợt, đôi mắt mở to như vừa bị ai đó giáng một đòn chí mạng. Tôi biết cảm giác đó. Tôi đã từng trả lời tình cờ thấy tin nhắn của Hạ Lê trên điện thoại của anh ta.

“Anh là đồ khốn nạn, lừa dối cô ấy đau khổ đến vậy. Anh không thích cô ấy, không quan tâm đến cô ấy, sao không buôôô ấy sớm?” A Ly vẫn chưa dừng lại, mỗi câu nói như một nhát búa đập thẳng vào lồng ngực anh ta. Thẩm Tứ Bạch lảo đảo, tay vịn vào tường, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

Tôi nhìn thấy cuối cùng trong mất mát, giống như ngọn nến bị gió thổi tắt giữa đêm đông. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác vừa đau đớn vừa hả hê. Đau vì những gì đã qua, hả hê vì cuối cùng cũng biết cảm giác bị lừa dối là thế nào.

A Ly đá thêm một cú, giọng lạnh tanh: “Thẩm Tứ Bạch, hôm nay nếu tôi đến muộn một chút thôi, thì Thời Du đã không còn mạng rồi. Tôi hỏi anh, khi Thời Du xuất huyết nhiều cần người nhà hiến máu gấp, anh ở đâu?”

“Tôi đang…” Thẩm Tứ Bạch mắt giãn to, đột nhiên im bặt. Tôi biết anh ta đang nghĩ gì, đang nhớ lại khoảnh khắc đó. Cả phòng im lặng như tờ, chỉ còn tiếng bíp bíp của máy theo dõi nhịp đều đặn. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang gào thét đau đớn, rồi cất giọng khàn khàn yếu ớt:

“Anh đang ở bên Hạ Lê.”

Câu nói của tôi như một nhát dao cuối cùng đâm thẳng và. Tôi thấy Thẩm Tứ Bạch như hóa đá, đôi mắt mở to không chớp, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Tôi không thèm nhìn thêm nữa, chỉ muốn quay mặt đi.

Thấy tôi tỉnh lại, Thẩm Tứ Bạch và A Ly đều chạy đến bên tôi. Cả hai cùng cất tiếng, nhưng âm điệu khác nhau một trời một vực: “Em yêu, em tỉnh rồi?” – giọng đầy lo lắng và hối hận. “Thời Du, cậu thấy sao rồi?” – giọng dịu dàng, ấm áp như bàn tay mẹ hiền vuốt ve vết thương.

Tôi tự động phớt lờ Thẩm Tứ Bạch, chuyển ánh mắt. Đôi mắt cô ấy đỏ hoe, quầng thâm dưới mắt hiện rõ. Tôi biết cô ấy đã thức trắng đêm vì tôi.

“Sao cậu lại về nước thế?” Tôi hỏi, giọng khản đặc.

Tối trước khi tôi nhập viện, lòng tôi trĩu nặng. Tôi ngồi một mình trong căn phòng trống, nhìn chiếc que thử thai hai vạch trên bàn, nước mắt cứ thế chảy dài. Suy đi nghĩ lại, chỉ có A Ly là người duy nhất tôi có thể tâm sự. Tôi nhớ ấy, kể hết mọi chuyện – từ khi phát hiện Thẩm Tứ Bạch ngoại tình, đến khi biết mình mang thai, rồi quyết định phá bỏ đứa bé. Chỉ là tôi không ngờ cô bạn tốt này lại vì tôi mà từ Nhật Bản bay về, lại còn kịp thời cứu tôi khi tôi xuất huyết nặng.

A Ly nắm chặt tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay cô ấy truyền sang khiến tôi cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết. Tôi không dám nghĩ, nếu không có cô ấy, có lẽ bây giờ tôi đã nằm dưới lớp đất lạnh, chết trong cô độc và đau đớn.

Tôi tỉnh dậy trong một mùi thuốc sát trùng nồng nặc, xung quanh là tiếng máy móc lách tách và những bức tường trắng đến lạnh người. Cả người tôi như bị rút cạn sức lực, mỗi hơi thở đều nặng nề như kéo cả tảng đá từ đáy lồng ngực lên. Trước khi mở mắt, tôi đã nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ bên cạnh – là A Ly, giọng cô ấy run rẩy như sắp vỡ ra từng mảnh.

Khuôn mặt nhợt, đôi môi cô ấy vẫn còn hơi thâm tím vì vừa hiến máu cho tôi. Nước mắt cô ấy lăn dài, hai bàn tay nắm chặt lấy tay tôi như sợ tôi sẽ tan biến bất cứ lúc nào. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay cô ấy truyền sang, một thứ hơi ấm chân thật đến kỳ lạ.

“Thời Du, mình thật sự rất sợ,” A Ly nói, giọng cô ấy nghẹn lại. “Chỉ chút nữa thôi là mình đã mất đi người bạn thân nhất rồi.”

Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô ấy, cảm nhận được nỗi sợ hãi chân thật đang cuộn xoáy trong đó. Tôi cũng siết chặt tay cô ấy, cố gắng nở một nụ cười dù môi tôi vẫn còn khô nứt và đau rát. “Đừng khóc, mình vẫn ổn mà. Chúng ta sẽ làm bạn tốt suốt đời.”

Khi tôi nói những lời đó, tôi biết mình không hề nói dối. A Ly là người duy nhất còn lại trên thế giới này mà tôi có thể tin tưởng, người duy nhất đã ở bên tôi trong những giây phút tuyệt vọng nhất.

An ủ, tôi chuyển ánh nhìn sang người đàn ông đang đứng sau lưng cô ấy. Thẩm Tứ Bạch, với gương mặt góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm từng khiến tôi say đắm, giờ đây chỉ khiến tôi thấy một nỗi buồn vô hạn trào dâng. Anh ta đang đứng đó, hai tay siết chặt, ánh mắt dán chặt vào tôi như một con thú bị thương.

“Thẩm Tứ Bạch,” tôi gọi, giọng tôi khô khốc như giấy nhám.

Ngay lập tức, anh ta vội vàng đẩt bên, lao đến bên giường tôi. Hành động đó khiến tôi nhăn mặt – sự vội vã ấy, sự ích kỷ ấy, vẫn y hệt như con người anh ta. Anh ta quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy tay tôi với đôi bàn tay lạnh ngắt và run rẩy.

“Anh đây. Em yêu, anh sai rồi,” anh ta nói, giọng nghẹn ngào. “Anh biết mình sai rồi. Anh hứa, từ nay về sau, anh sẽ luôn ở bên em. Anh cũng hứa sẽ không bao giờ liên lạc với Hạ Lê nữa. Anh sẽ xóa hết thông tin liên lạc của cô ấy ngay bây giờ…”

Tôi ngắt lời anh ta. Cổ họng tôi nghẹn lại vì một thứ gì đó vừa đắng vừa chua. Những lời hứa hẹn ấy, tôi đã nghe quá nhiều lần đến mức mỗi chữ đều trở nên vô nghĩa như tiếng gió thoảng qua.

“Thẩm Tứ Bạch, đừng gọi tôi là em yêu. Nghe rất kinh tởm.”

“Gì cơ?” Anh ta ngẩn người, đôi mắt mở to, không thể tin vào tai mình.

“Tôi nói anh rất kinh tởm.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ từng chữ rơi ra từ miệng tôi như những hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Tôi muốn tận mắt nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt anh ta, muốn thấy nỗi đau cuối cùng vụt tắt trong đó. Và khi điều đó xảy ra, khi đôi mắt sầm lại như một ngọn nến bị thổi tắt, tôi cảm thấy một nỗi đau âm ỉ xé toạc lồng ngực – nhưng đồng thời, cũng có một thứ gì đó nhẹ nhõm, như thể tôi vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đeo đuổi tôi suốt ba năm qua.

Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba tháng trời. Không phải để chứng kiến anh mặc bộ vest màu hồng nhạt ôm sát từng đường nét cơ thể, cũng không phải để ngắm nhìn đôi mắt vẫy thuở mười tám tuổi ấy — thứ ánh sáng mà thời gian dù có trôi qua mười năm cũng chẳng thể làm phai nhạt. Hôm nay anh đẹp đến lạ thường, đẹp hơn bất kỳ ngày nào trong suốt cuộc hôn nhân tẻ nhạt này. Tôi biết tại sao. Anh sắp đi Disneyland, nơi được mệnh danh là vùng đất hạnh phúc nhất thế gian, cùng với cô gái mà anh thực sự yêu thương.

Tôi đứng tựa lưng vào khung cửa phòng khách, hai tay siết chặt tờ giấy trong túi áo khoác đến nỗi mồ hôi thấm ướt cả một góc. Mười năm. Từ mười tám tuổi đến hai mươi tám tuổi, tôi đã dành trọn tuổi thanh xuân để yêu một người chưa từng một lần quay đầu nhìn lại tôi. Trái tim tôi như một sợi dây đàn căng cứng, mỗi lần anh xuất hiện là mỗi lần rung lên những giai điệu đau đớn. Tôi lo anh đói, lo anh lạnh, lo anh có vui không khi ở cạnh tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ dám hỏi anh có cần tôi không.

Cảm giác ấy giống như cầm một chiếc cốc thủy tinh đã nứt, càng siết chặt thì càng đau, mà buông tay thì sợ nó vỡ tan. Thế rồi hôm nay, khi nhìn thấy anh chải chuốt tỉ mỉ trước gương, cả người tỏa ra mùi nước — loại mà tôi đã tặng anh vào sinh nhật năm ngoái, anh chỉ xịt đúng một lần rồi cất vào tủ — tôi chợt nhận ra mình chẳng còn gì để mất nữa.

Tôi rút tờ giấy trong túi ra. Nó đã được gấp gọn gàng từ đêm qua, từng nếp gấp sắc cạnh như những vết dao cứa vào lòng bàn tay. Tôi bước đến trước mặt anh. Mùi hương quen thuộc từ áo vest phả vào mũi tôi, thoang thoảng nhưng đủ để khiến mắt cay xè. Anh đang cúi xuống chỉnh lại cổ tay áo, không thèm ngước lên nhìn tôi.

“Thẩm Tứ Bạch, chúm đi.”

Giọng tôi khàn đặc, nhưng không hề run. Tôi đã tập nói câu này trước gương cả trăm lần, đến mức nó trở nên vô cảm như một câu chào buổi sáng. Anh khựng lại, đôi tay dừng giữa không trung, rồi từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh mở to, thoáng chút ngỡ ngàng, nhưng không hề có sự đau đớn. Chỉ là ngạc nhiên, giống như khi nhìn thấy một món đồ bỗng nhiên rơi khỏi kệ mà không hiểu tại sao nó lại rơi.

“Em nói gì cơ?” Anh hỏi, giọng vẫn bình thản, thậm chí còn pha chút buồn cười.

Tôi đặt tờ giấy vào tay anh. Lòng bàn tay anh ấm áp, khác hẳn với đôi tay lạnh ngắt của tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh lâu hơn nữa, sợ rằng nếu nhìn thêm một giây, tôi sẽ lại mềm lòng, lại tự thuyết phục bản thân rằng tình yêu mù quáng này xứng đáng để tôi tiếp tục chịu đựng thêm mười năm nữa.

“Anh cứ đi đi. Ký xong thì gửi cho em.” Tôi nói, quay lưng bước về phòng.

Nhưng trong lòng tôi biết anh sẽ không gửi. Anh sẽ vui vẻ ký ngay tại đó, thậm chí còn không thèm đọc nội dung. Bởi vì đối với anh, tôi chưa bao giờ là người quan trọng. Tôi chỉ là một cái bóng lặng lẽ đứng sau mười năm cuộc đời anh, giờ đây tự nguyện tan biến để nhường chỗ cho ánh sáng thật sự của anh — cô gái đang chờ anh ở Disneyland.

💡 Điểm nhấn chương này

Cảnh tâm lý ở đây thực sự tinh tế: nữ chính không khóc lóc hay nói những lời chất vấn nơn nả, thay vào đó là một sự yên lặng ghê rợn hơn, như một phán quyết đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Tác giả khéo léo cho thấy sự khác biệt giữa đau đớn biểu lộ của anh cô và đau đớn tĩnh lặng của cô — điều nào mới là thực sự gầy dựng.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương tiếp theo, liệu những lời "tôi tự nguyện" có thực sự là lựa chọn của một người tự do hay chỉ là việc chứng thực cho sự từ bỏ sâu sắc hơn?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram