Cõng gói đồ nhỏ xíu ấy trên lưng, tôi bước vào màn đêm dày đặc. Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp, mỗi bước chân như giẫm lên lớp sương lạnh buốt tỏa ra từ mặt đất. Trong đầu tôi vẫn văng vẳng lời thì thầm của dì, lời thì thầm mà chị cả tôi nghe xong đã cúi mặt, đôi má ửng lên một màu hoa đào rực rỡ. "Cứ làm theo lời dì, đảm bảo thành công! À, mà bên hồ có rừng hoang, con cứ dẫn gã đàn ông vào đó."
Lời dặn ấy giờ nghe thật xa vời, khi nhiệm vụ của tôi chỉ là một cuộc chạy đua với bóng tối và những mảnh xương khô.
Giữa đường, tôi chạm mặt mấy đứa bạn. Ánh mắt chúng cũng hoang mang, cũng vội vã như tôi, trên tay hoặc trên lưng đều có những gói đồ tương tự. Chúng tôi chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ gật đầu chào lại rảo bước. Cùng một nhiệm vụ, nhưng mỗi nhà lại có một mưu đồ riêng. Nhà tôi chọn cách thử máu, cắt ngón tay nhỏ giọt huyết lên mảnh xương, tin rằng máu mủ sẽ tìm về nhau.
Còn chúng nó? Tôi liếc nhìn những gói đồ được bọc vải kỹ càng của bọn chúng. Có đứa quấn quanh đó một sợi chỉ đỏ óng ánh như máu, hoặc một lọn tóc dài đen nhánh của người phụ nữ trong nhà, với hy vọng mượn được vía lành. Đứa khác thì trực tiếp khắc lên trán hài cốt những ký tự kỳ dị, nguệch ngoạc như hình con rết, với niềng bật nào đó.
Cổng nhà trưởng làng hiện ra, thấp thoáng trong làn sương mỏng. Trước cổng, một chiếc xe ngựa đen sì đỗ đó, im lìm như một con quái vật đang ngủ. Trên thùng xe chất một bao tải to sụ, miệng bao mở rộng, nuốt chửng từng gói đồ nhỏ mà chúng tôi mang đến. Nhìn sơ qua, số lượng trong bao ấy đã lên đến hơn chục, những mảnh xương vụn chạm vào nhau phát ra âm thanh lạo xạo khô khốc, nghe mà rợn cả người.
Tôi vội vàng đặt gói đồ của mình vào bao, lòng chỉ mong xong việc để quay về. Hơi ấm của chiếc giường còn chưa kịp nguội.
Nhưng một bàn tay chắc nịch, đầy những vết chai sần, đã chụp lấy cổ áo tôi từ phía sau. Trưởng làng, khuôn mặt khắc khổ dưới ánh đèn lồng đỏ quạch, nhìn tôi và một đứa con gái khác đang định bỏ đi. "Hai đứa, đứng lại!"
Đứa con gái bị giữ lại cùng tôi là Trư Nha. Nhà nó làm nghề nuôi lợn, quanh năm suốt tháng, mùi phân lợn và cỏ non như đã thấm vào da thịt cô ấy, thành một thứ mùi đặc trưng không lẫn vào đâu được. Cái tên Trư Nha cũng từ đó mà ra, gọi mãi thành quen. Cô ấy đứng đó, hai tay nắm chặt vạt áo, mắt nhìn xuống đất, có lẽ cũng đang sợ hãi như tôi. Chúng tôi giống như bị bắt lại giữa đê, không hiểu chuyện gì sắp xảy ra.
Xe ngựa dừng lại trước gốc cây cổ thụ nghiêng nghiêng ấy, tiếng trưởng làng quát tháo vẫn còn đang văng vẳng bên tai tôi. "Hai đứa, đi theo tôi ra hồ, ném hết đống hài cốt này xuống cho kịp buổi tắm tiên ngày mai."
Lời của hắn như một nhát dao lạnh lẽo cắt ngang không khí buổi chiều tà, khiến tôi và Trư Nha chỉ biết cứng đờ người, im lặng leo lên xe. Mùi ẩm mốc của đống xương khô trong bao tải hòa với mùi mồ hôi ngựa, tạo thành một thứ mùi nghẹt thở. Tôi cảm thấy lòng mình se lại, một nỗi chua xót mơ hồ cứ thế len lỏi.
Chiếc xe gỗ cũ kỹ lắc lư trên con đường đất mấp mô, mỗi nhịp bánh xe lăn qua một hòn sỏi như đang nghiền nát thứ gì đó trong tôi. Tôi nhìn ra phía trước, nơi cổng làng Triệu thấp thoáng dần hiện ra với hình ảnh quen thuộc đến ám ảnh. Ở đó, dưới bóng cây cổ thụ già nua oằn mình chống chọi với gió, một thân hình gầy guộc vẫn đang quỳ gối. Thím Lan. Cái tên thân thương ấy giờ đây gắn liền với một sự hiện diện đau đớn, một lời nhắc nhở tàn khốc về quyền lực và sự độc ác. Thân thể bà được tẩm bằng một loại dược liệu đặc biệt của làng, khiến da thịt không bao giờ thối rữa, chỉ khô quắt lại và chuyển sang màu nâu sẫm như gỗ mục. Đối với chúng tôi, bà vẫn là người thím tốt bụng năm xưa. Nhưng đối với trưởng làng, bà là một tội đồ phải chịu sự trừng phạt vĩnh viễn.
Ký ức ùa về như một dòng nước lạnh. Tôi nhớ như in những viên kẹo đường nhỏ xíu, ngọt lịm, được bàn tay khô gầy của thím Lan lén đưa cho tôi và Trư Nha trong bóng tối của góc bếp. Hương thơm ngọt ngào ấy đối lập hoàn toàn với mùi hăng nồng của thuốc tẩm trên thân thể bà bây giờ. Thím đã chết, chết một cách thảm khốc cùng với bốn đứa con gái nhỏ xinh của mình, chỉ vì tội không sinh được cho lão trưởng làng một mụn con trai. Tiếng gào thét điên cuồng của lão vẫn còn văng vẳng đâu đây trong ký ức làng: "Con đàn bà hư hỏng này! Khiến tao thành kẻ tuyệt tự, làm trò cười cho thiên hạ! Đồ tội đồ! Tội đồ nghìn năm!"
Sự phẫn nộ của một kẻ coi trọng huyết thống hơn mạng người đã biến thành một quy định tàn nhẫn: thân xác thím Lan phải quỳ ở cổng làng, và bất cứ ai đi qua đều phải nhổ một bãi nước bọt lên đó như một sự khinh miệt.
"Xuống xe!"
Giọng quát đột ngột của trưởng làng kéo tôi về thực tại. Ánh mắt hằn học, đầy chất độc của hắn không nhìn vào chúng tôi, mà đang đâm xuyên qua không gian, dán chặt vào thân hình đang quỳ gối kia. Trong lòng tôi dâng lên một sự phản kháng âm thầm, nhưng đôi chân vẫn phải tuân lệnh bước xuống. Trư Nha bên cạnh tôi, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt nhìn xuống đất. Chúng tôi bước tới, làm một cử chỉ nhổ nước bọt thật nhanh, thật qua loa, lòng như có lửa đốt. Hành động ấy khiến tôi cảm thấy mình thật hèn nhát và đáng khinh. Xong việc, hai đứa vội vã quay đầu, chỉ muốn chạy thật nhanh trở lại chiếc xe ngựa, trốn khỏi không khí ngột ngạt và tàn bạo này.
Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó. Dường như sự miễn cưỡng và vội vã của chúng tôi đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ trong lòng tên trưởng làng. Hắn đứng lặng một chút, rồi bắt đầu đi vòng quanh thân xác thím Lan. Mỗi bước chân của hắn nặng trịch, đầy áp lực. Rồi hắn dừng lại, nhổ một bãi nước bọt đặc quánh, không phải một lần, mà là liên tục, khắp người Thím Lan. Tiếng "phì, phì" của hắn nghe thật ghê tởm. Khuôn mặt hắn đỏ lên, các đường gân trên cổ nổi rõ. Dường như điều đó vẫn chưa đủ để hả cơn giận. Trong ánh mắt điên cuồng, hắn rút nhanh chiếc thắt lưng da dày cộm ra khỏi áo. Rồi không chút do dự, những nhát đòn đầu tiên đã vút xuống thân hình gầy guộc đang quỳ đó, phát ra những tiếng "đét, đét" khô khốc, chói tai. Mỗi nhịp quất lên, thân hình bất động kia như lại rung lên một cái, càng khiến cho cảnh tượng thêm thê lương. Tôi đứng đó, chân tay bủn rủn, chỉ biết nhìn, trong lòng trào lên một nỗi kinh hoàng và phẫn uất tột cùng, nhưng lại hoàn toàn bất lực.
Gió thổi qua khiến tôi run lên. Không phải vì lạnh, mà vì thứ âm thanh rít lên từ những kẽ lá khô, tựa như tiếng than thở. Mùi đất ẩm và hơi nước từ mặt hồ gần đó bốc lên, quyện với mùi mồ hôi ngựa nồng nặc, tạo thành một thứ gì đó ngột ngạt. Tôi đứng đây, giữ chiếc xe ngựa chất đầy những thùng gỗ bí ẩn, trong khi tiếng chửi rủa và đòn roi từ lúc nãy vẫn còn văng vẳng bên tai.
Da thịt bà thím Lan tả tơi dưới những cú đá của lão trưởng làng. Bà ngã vật xuống gốc cây muỗm già, không một tiếng kêu. Có lẽ bà đã quá quen với nỗi đau, hoặc có lẽ niềm tuyệt vọng đã khiến mọi cảm giác trở nên tê dại. Tôi thấy mắt bà nhìn xa xăm về phía cái hồ, nơi mặt nước đang dậy lên những gợn sóng lăn tăn dưới cơn gió lạ. Lão trưởng làng vẫn không buông tha. Những lời độc địa cứ thế phun ra như rắn độc.
“Mày, một con đàn bà không đẻ nổi, còn giá trị gì? Tiền của tao nhiều như lá rừng!” Hắn khạc nhổ một bãi nước bọt xuống đất, gương mặt đỏ gay vì phẫn nộ và rượu. “Ngày xưa về bằng tiền, ngày mai, tao cũng sẽ mua được một thằng! Mày tưởng mày là cái gì?”
Trong lòng tôi chợt thấy buồn nôn. Cái cách hắn dùng đồng tiền để cân đo sinh mệnh và phận người,khiến tôi có cảm giác như mình cũng chỉ là một món hàng đang đợi được định giá. Thím Lan vẫn im lặng, nhưng đắm hẫng lấy một nắm cỏ dại, đến nỗi móng tay tái nhợt.
“Mai là lễ tắm tiên ở Hồ Cầu Con,” lão trưởng làng hạ giọng, nhưng đầy vẻ đắc ý tà ác. “Tao sẽ xuống nước mà thương lượng. Trên đời này, tiền nhiều ắt sẽ có kẻ bán con. Mày, đồ đàn bà vô dụng, chỉ biết ngồi đó mà ghen tị!”
Rồi Hắôi và Trư Nha ra lệnh chuẩn bị xe ngựa. Chuyến đi đến bên hồ diễu hành nghen. Chỉ có tiếng vó ngựa lộc cộc trên con đường đất mòn và tiếng thở dốc của lão trưởng làng. Trư Nha ngồi bên cạnh tôi, thì thầm một câu đầy sợ hãi. “Giữa trưa hè nắng như đổ lửa, sao gió lại lạnh buốt xương thế này, Thắng Nam?”
Tôi gật đầu mà không đáp. Thứ gió này xuyên qua áo, thấm vào tận xương tủy, mang theo một sự ẩm ướt kỳ quái và mùi tanh nhẹ của tảo nước. Nó không giống bất kỳ cơn gió nào tôi từng biết. Nó như có ý thức, luồn lách quanh người, thì thầm những điều không thể hiểu nổi.
Hồ Cầu Con hiện ra trước mắt. Ngày xưa, nó từng là nguồn sống của cả làng, nước trong vắt có thể nhìn thấy đáy, mang lại những vụ mùa bội thu. Giờ đây, mặt hồ phủ một màu xanh lục thẫm, tĩnh lặng một cách đáng sợ. Những cây liễu rủ bên bờ trông như những bóng ma đang cúi đầu xuống mặt nước. Danh tiếng “cầu con” của nó không đến từ sự linh thiêng, mà từ những lời đồn đại về những cuộc mua bán đen tối và những lễ vật bằng vàng mã.
Xe ngựa dừng lại. Lão trưởng làng bước xuống, thận trọng, với một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun và một xấp giấy tiền vàng bạc. Hắn định tìm một chỗ bằng phẳng gần bờ hồ để đốt vàng mã trước, như để “mở đường” cho cuộc thương lượng ngày mai.
“Thắng Nam,” hắn quay lại, ánh mắt sắc lẹm như dao liếc qua mấy thùng hàng trên xe rồi dừng lại ở mặt tôi. “Mày ở đây trông xe và lừa. Trên xe toàn là bảo vật quý giá. Nếu để mất dù chỉ một món, hay để lũ thú hoang nào đến phá…” hắn dừng lại, giơ nắm đấm lên trước mặt tôi, ý câu nói rõ mồn một. “Thì mày sẽ thay thế chúng làm vật tế.”
Hắn dẫn Trư Nha đi về phía bờ hồ, bóng hai người khuất dần sau những lùm lau sậy. Tôi đứng lại một mình. Tay phải tôi siết chặt lấy chiếc ở thành xe, các khớp ngón tay trắng bệch. Tay trái tôi thì đặt lên cán dao găm nhỏ giấu trong áo, một thói quen đề phòng từ nhỏ. Mắt tôi không ngừng quét từ bên này sang bên kia, từ những bụi cây rậm rạp đến mặt hồ âm u. Sự tĩnh lặng ở nơi này càng làm tăng thêm nỗi bão. Tiếng gió rít qua ngọn, khác nào tiếng ai đó đang khóc thút thít.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái cảm giác tỉnh táo ban đầu ấy, như một mũi kim châm nhẹ vào tâm trí, buộc tôi phải thức. Nhưng rồi, cái lạnh từ những cơn gió đêm cứ thế len lỏi, không phải thứ gió mơn man mà là thứ hơi thở rờn rợn của đất, luồn qua từng kẽ vải áo, khiến da thịt tôi nổi lên những hạt gai tê tái. Sự mệt mỏi đến nhanh hơn tôi tưởng, như một dòng nước lạnh ngấm dần vào xương cốt. Tôi ngồi thụp xuống tấm ván xe lừa, lưng tựa vào thành xe gỗ nhám, và ý thức bắt đầu chìm vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Giấc ngủ chập chờn ấy bị xé toạc bởi một chuyển động. Ngay bên cạnh tôi, chiếc bao bố cũ kỹ đựng thứ tôi không dám nghĩ tới bỗng khẽ động đậy. Không phải là do xe xóc. Nó là một cú giật gọn, rồi một cú giật khác, y hệt như có một bàn chân nhỏ xíu nào đó đang đạp mạnh vào vải thô từ bên trong. Tim tôi thót lại, đập loạn xạ ngay sau xương sườn. Mọi sự mệt mỏi tan biến, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh toát đến tê cóng.
Tôi ngước mắt nhìn về phía xa, nơi bãi đất hoang phía nam Hồ Cầu Con. Trong bóng tối, nơi ấy chỉ là một mảng đen mờ nhạt hơn nền trời. Nhưng rồi, từ cái mảng đen ấy, những bóng nhỏ bắt đầu lấp ló. Chúng không đứng lên. Chúng bò, bằng cả tay lẫn chân, những cử động lóng ngóng, gãy khúc trên mặt đất. Trời tối đen như mực, mắt tôi cố rạch một đường nhìn, chỉ thấy những hình hài lù lù, đen nhánh di chuyển.