Đột nhiên, từ trong lùm cây, âm thanh của Đại Tráng cất lên một tiếng the thé chói tai, rồi im bặt. Sự im lặng ập xuống đột ngột, nặng nề hơn cả những âm thanh quái đản trước đó. Tôi khẽ hé mắt nhìn về phía những tán lá. Chúng không rung nữa mà đứng im như chết. Một mùi tanh nhẹ, mùi của cỏ cây bị dập nát và một thứ gì đó ngọt lợ, thoang thoảng trong gió. Chị cả thì thào điều gì đó, giọng đầy mệt mỏi và… thỏa mãn. Người chú từ xa vội chạy về, khuôn mặt hớn hở, ánh mắt sáng rực lên một niềm hy vọng điên cuồng. Ông ta thậm chí không thèm nhìn tôi mà lao thẳng về phía bụi cây, miệng lẩm bẩm: “Được rồi, được rồi, thần linh phù hộ…”
Tôi từ từ buông. Đôi tai ù đi, nhưng trong đầu vẫn văng vẳng tiếng khóc nức nở của những đứa trẻ oan khuất. Tôi biết mọi chuyện đã xong rồi. Một thứ gì đó không thuộc về thế gian này, có lẽ đã được mượn về. Và tôi, kẻ đồng lõa, từ giây phút này, sẽ mãi mãi không thể rửa sạch cảm giác có vô số đôi mắt vô hình đang nhìn mình từ phía sau lưng.
Tiếng kêu rên ấy cứ như một con rắn độc, bò từ lỗ tai này sang lỗ tai kia, tìm mọi ngóc ngách để chui sâu vào tận óc tôi. Tôi bịt chặt tai, lẩm bẩm một bài kinh, thậm chí cắn môi đến bật máu để cơn đau thể xác lấn át sự tra tấn trong đầu. Nhưng vô ích. Âm thanh ấy vẫn nguyên vẹn, rõ mồn một, như thể nó không đến từ bên ngoài mà phát ra từ chính những hốc tối trong lòng tôi. Chính sự dai dẳng đến mức phi lý ấy khiến tôi chợt tỉnh ngộ. Có gì đó không đúng. Một tiếng rên đau đớn, sao lại có thể xuyên thấu và ám ảnh đến thế này?
Tôi nín thở, dồn toàn bộ tâm trí vào thính giác. Lần này, tôi không cố gạt nó đi mà đón nhận nó. Và tôi nhận ra, trong âm sắc đứt quãng, thê lương ấy, có một nỗi sợ hãi tột cùng, lẫn cả sự kinh tởm. Nó không giống tiếng kêu của một con thú bị thương. Nó mang hơi thở của một linh hồn đang bị bóp nghẹt. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. Dù biết chuyện xảy ra trong đêm tối nơi rừng sâu này chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành, nhưng tôi không thể bỏ đi được. Sự tò mò lẫn trách nhiệm mơ hồ thúc giục đôi chân tôi tiến về phía trước, về phía nơi phát ra thứ âm thanh quỷ quái ấy.
Bụi cây rậm rạp phía trước mặt rung lên bần bật dưới ánh trăng lưỡi liềm lạnh lẽo, như có một con quái vật đang giãy chết bên trong. Mùi đất ẩm lẫn mùi cỏ cây bị dập nát xộc vào mũi, cay cay. Tôi rón rén, dùng tay tách nhẹ một khe hở đủ để nhìn vào bên trong. Hơi thở tôi đột nhiên đứt quãng. Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc tôi trống rỗng, hai chân như bị rễ cây quấn chặt vào mặt đất.
Đại Tráng nằm đó, trần như nhộng, da thịt nhợt nhạt dưới ánh trăng. Đôi mắt hắn mở trừng trừng nhưng vô hồn, ánh mắt đục ngầu dán chặt lên vòm lá đen kịt phía trên, chẳng khác gì một xác chết còn nguyên hình hài. Cạnh hắn, chị cả tôi ngồi bệt trên nền đất. Áo ngoài của chị tuột khỏi một bên vai, để lộ làn da trắng bệch và vài vết ửng đỏ kỳ lạ in hằn trên cổ, trông như dấu vết của một nụ hôn thô bạo. Nhưng không khí lúc này chẳng còn chút gì là nhục dục. Nó ngột ngạt, đầy ám khí.
Khuôn mặt chị cả lạnh như băng, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Nét mặt ấy tối sầm lại, tràn ngập một sự âm trầm đến rợn người, như có một bóng ma khác đang ngự trị bên trong thể xác quen thuộc của chị. Chị đưa tay lên, ngón trỏ phải dính đầy một thứ chất lỏng sẫm màu lấp lánh dưới trăng. Máu. Nhưng không phải máu của chị. Chị chậm rãi, dùng chính ngón tay nhuốm máu ấy, chĩa thẳng vào cái rốn lõm sâu trên bụng Đại Tráng.
Rồi, với một lực đầy quyết đoán, chị đâm mạnh xuống.
Một âm thanh rên rỉ, nghẹt thở phát ra từ cổ họng Đại Tráng. Nó không giống tiếng người, cũng chẳng giống tiếng thú, nghe như tiếng xé vải thô ráp trộn lẫn tiếng khí trào ngược. Cơ thể hắn cong lên một cách giật cục. Và ngay trước mắt tôi, bụng hắn bắt đầu phình to lên một cách kỳ dị. Da bụng căng bóng, run rẩy, như có một sinh vật đang cuộn mình, lớn dần trong đó. Một ý nghĩ kinh hoàng ập đến. Chẳng lẽ… Đại Tráng đang mang thai?
Máu trong người tôi đóng băng trước khi chân kịp chạy. Cái bóng to lớn ấy, cái bụng căng tròn lạ thường ấy – không phải! Không thể nào là điều tôi vừa nghĩ tới được! Đầu óc tôi quay cuồng, mọi suy nghĩ vỡ vụn thành những mảnh ghép kinh hãi không thể chắp nối. Tôi phải trốn đi, ngay lập tức, khỏi cái nơi chết tiệt này.
Hơi thở rít lên từng hồi ngắn ngủi trong cổ họng, gần như bóp nghẹt lấy tim tôi khi tôi lao vào bìa rừng. Mùi khói vàng mã nồng nặc, quen thuộc đến phát ngán, xộc thẳng vào mũi. Chú tôi quay lại, khuôn mặt còn hằn lên vẻ u buồn giả tạo vì vừa là lễ.
“Con ranh mất dạy này!” Giọng ôé lên, đầy tức giận. “Đã bảo canh gác mà còn dám trốn vào xem lén à?” Những ngón tay thô ráp của chú tôi vung lên, không phải một cái tát mà là những cú thoi vào vai, vào lưng tôi, mỗi nhịp đều kèm theo lời chửi rủa. Nỗi sợ hãi vừa rồi bị lấn át bởi sự nhục nhã và đau đớn thể xác. Tôi chỉ biết co rúm người lại.
Thế rồi, sự tức giận trong mắt ông ta chợt nhạt dần, nhường chỗ cho một ánh mắt tò mò lấp lánh. “Kể đi,” giọng chú tôi hạ thấp, đầy vẻ dụ dỗ. “Cháu thấy những gì trong đó?” Tôi há hốc mồm, chỉ có thể thở gấp, không nói nên lời. Có lẽ chính vẻ mặt tái mét, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn của tôi đã nói lên điều gì đó với ông ta. Chú tôi nhìn tôi, rồi bất chợt cười khẩy, một nụ cười khiến tôi ớn lạnh sống lưng. “Chà,” ông ta khẽ huýt sáo. “Cảnh chị cháu mượn giống… hay đến thế ư?”
Từ “hay” ấy vang lên chồi chồi khí ngột ngạt. Nó sai, sai hoàn toàn so với những gì tôi chứng kiến. Nhưng lưỡi tôi như bị liệt, đầu óc trống rỗng. Tôi gật đầu, một cái gật đầu nhẹ, vô hồn. Hành động ấy dường như thổi bùng lên ngọn lửa hiếu kỳ trong lòng chú tôi.
“Được rồi,” ông ta vỗ vai tôi, giọng trở nên vội vã. “Cháu ở đây canh tiếp. Đừng có dại dột mà xem nữa, nghe chưa? Bằng không…” Nắm đấm của chú tôi giơ lên trước mặt tôi, một lời đe dọa cũ rích. Trong lòng tôi, một tiếng cười khẽ vang lên, đắng ngắt. Lo ư? Chẳng cần đâu. Dù có bị đánh chết ngay tại chỗ này, tôi cũng sẽ không bao giờ quay lại cái lùm cây chết tiệt kia nữa.
Chú tôi không chờ tôi trả lời. Ôười, vén tà áo lên, hấp tấp chui tót vào trong bụi rậm, biến mất sau những tán lá rậm rạp. Không khí yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng gió xào xạc và mùi khói vàng mã phảng phất. Rồi, chỉ một lát sau, từ sâu trong lùm cây, một âm thanh khác vọng ra – tiếng rên ư ử, nghẹn ngào, đầy khoái lạc của chính chú tôi. Âm thanh ấy xé toạc màn yên tĩnh, khiến từng sợi lông trên người tôi dựng đứng. Mọi thứ tôi vừa chứng kiến, mọi suy đoán điên rồ trong đầu, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn gấp bội.
Tôi đứng đó, chân tay bủn rủn, cho đến khi tiếng ồn ào từ phía mặt hồ kéo tôi trở về thực tại. Tiếng nước bắn tung tóe, tiếng cười nói vang vọng. Tôi lê từng bước nặng nề ra bờ hồ, đứng từ xa nhìn lại. Trong làn nước lung linh ánh chiều tà, bố tôi và mẹ tôi đang bơi vào từ vùng nước sâu thẳm và tối om. Nước nhỏ giọt từ mái tóc họ, từ những đường cong cơ thể. Gương mặt của cả hai đều ngửa lên trời, nở một nụ cười thỏa mãn đến rợn người, một vẻ mãn nguyện tràn trề đến mức khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Tôi nhìn họ, hai con người đã sinh ra tôi, mà trong lòng chỉ trào dâng một cảm giác giá băng và xa lạ vô cùng.
Mùi nước hồ ẩm ướt vẫn còn bám đầy trên da thịt, nhưng cảm giác lạnh lẽo ấy chẳng thể nào dập tắt được ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng bố tôi. Tiếng ông hét vang, xé toạc không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà: “Tôi có con trai rồi! Có con trai rồi!”. Gương mặt ông đỏ ửng lên, không phải vì nắng mà vì một niềm hân hoan tột độ, thứ cảm xúc mà tôi tin rằng ông đã chờ đợi suốt mấy chục năm trời. Mỗi đường gân trên cổ ông như căng ra, giọng nói vỡ òa thành tiếng cười sảng khoái, đầy kiêu hãnh.
Bên cạnh ông, mẹ tôi đứng đó, nụ cười nhẹ nhàng như làn khói mỏng nở trên môi. Bàn tay bà nhẹ nhàng xoa lên bụng, một cử chỉ vừa tràn đầy sự âu yếm, vừa mang chút gì đó đắc ý thầm kín. Ánh mắt bà lướt qua đám đông đang bắt đầu xúm lại, trong đó có sự bình thản của người đã chắc chắn nắm giữ một bí mật vĩ đại. Tôi nhìn thấy trong đáy mắt bà một tia sáng lấp lánh, thứ ánh sáng của sự viên mãn mà bất kỳ người phụ nữ nào trong thôn này cũng khao khát.
Đám đông ùa tới và người họ trong tiếng xì xào tò mò. Họ là những bà, những chị, những người đàn ông láng giềng, khuôn mặt nào cũng hiện lên vẻ ngỡ ngàng xen lồn hiếu kỳ. Bố tôi, như được tiếp thêm sức mạnh, bắt đầu kể lại câu chuyện mà giọng điệu không giấu nổi sự hào hứng. Ông kể về buổi bơi chiều, về làn nước mát lạnh và về khoảnh khắc kỳ diệu.
“Lúc ấy,” giọng ông trầm xuống, tạo không khí huyền bí, “tôi và nhà tôi đang bơi cạnh nhau. Thình lình, có một thứ gì đó mềm mại, ấm áp chạm vào bắp chân tôi.” Ông ngừng lại, nhìn quanh như để thẩm định hiệu ứng của câu chuyện. “Nó vuốt ve tôi, nhẹ nhàng lắm. Rồi nó chuyển sang chân nhà tôi.” Mẹ tôi gật đầu xác nhận, khuôn mặt dịu dàng. “Nhưng với nhà tôi thì rõ ràng hơn nhiều. Cảm giác như có một đôi tay bé nhỏ, hay một sợi dây gì đó mềm mại, quấn lấy đôi chân bà, siết nhẹ.” Ông dứt lời, rồi phán một câu đầy xác quyết, như tuyên bố một chân lý: “Chắc chắn là con trai chúng tôi! Nó đã hiện về báo mộng rồi!”
Không khí im lặng trong chốc lát bị phá vỡ bởi những tiếng chất vấn đầy hoài nghi. Một giọng nói cất lên từ đám đông: “Lão Yên, chớ có mơ nữa! Hồ này nhiều cá to lắm, biết đâu là đàn cá trê hay con cá chép nào đó thì sao?” Một giọng khác nối theo: “Phải đấy! Cá lớn đụng vào cũng mềm mềm, ông tưởng tượng rồi!” Những lời bàn tán bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ, nào là “chuyện lạ”, nào là “khó tin”, phủ lên niềm vui của bố tôi một lớp sương mù nghi ngờ.
Bố tôi không nói gì thêm. Ánh mắt ông sắc lại, ông đưệu cho mọi người im lặng. Hành động của ông lúc này mới là câu trả lời thuyết phục nhất. Ông nghiêng người, gồng sức nhấc chân phải lên khỏi mặt nước hồ, vẫn còn đang rỉ ra từng giọt. Da chân ông nhăn nheo vì ngâm nước, nhưng thứ thu hút mọi ánh nhìn không phải là điều đó. “Các người nhìn xem!” Ông gằn giọng, chỉ tay vào bắp chân mình. “Đây là cái gì?”
Ở đó, in hằn lên da thịt là một vết tích không thể chối cãi. Một vết nhỏ, rõ ràng là hình năm ngón tay bé xíu. Màu của nó là một thứ tím sẫm, đậm như màu của một vết thâm tím lâu ngày, hoặc như màu của máu khô đọng lại dưới da. Đường nét của các ngón nhưng rất phân minh, thậm chí có thể thấy được dấu vết của những móng tay tí hon. Đó rõ ràng không phải vết cắn của cá, càng không phải va chạm thông thường. Nó là dấu ấn của một sự siết chặt, một cái nắm đầy lưu luyến hay dỗi hờn của một người bỏng.
Cả đám người đứng chết lặng. Không một tiếng động, không một lời bàn tán. Sự hoảng, nhường chỗ cho sự kinh ngạc đến sững sờ. Rồi ánh mắt của mọi người, đặc biệt là những người phụ nữ, dần chuyển hướng về phía mẹ tôi. Trong những cái nhìn ấy có sự ngưỡng mộ, có sự xót xa, nhưng lộ rõ nhất là một sự ghen tị sâu sắc, thứ cảm xúc cháy bỏng và cay đắng của những người chưa được. Mẹ tôi cúi đầu xuống. Nụ cười trên môi bà giờ đây mang một vẻ e lệ, nhưng vai bà hơi nhún lên, một dáng vẻ đầy kiêu hãnh không thể giấu được.
Giữa không khí tĩnh mịch ấy, bố tôi chợt giật mình như nhớ ra điều gì. Ông ngẩng đầu lên, mắt đảo quanh tìm kiếm trong đám đông, giọng nói vang lên đầy hả hê và đắc thắng: “À, phải rồi! Thằng hói đầu đâu rồi? Hắn đâu rồi? Hắn nợ tôi một con lợn, nhớ không? Giờ thì bao giờ hắn mang lợn đến đây trả nợ?”
Tôi nhìn thấy cái đầu hói của hắn lấp ló sau lưng đám đông hỗn loạn, nhưng lúc này, có lẽ chẳng còn ai để ý đến hắn nữa. Ánh mắt của mọi người, kể cả chính hắn, đều dán chặt vào vùng nước tối sẫm phía xa, nơi mặt hồ phẳng lặng bỗng dưng trở thành một lời nguyền cám dỗ. Một tiếng hô không rõ từ đâu vang lên, và thế là, cả một dòng người như bị thôi miên, cuồng nhiệt bơi đi như những con thiêu thân lao vào lửa.
"Khoan đã! Mọi người khoan đã!"
Giọng bố tôi vang lên đầy gấp gáp, cố xé toạc không khí hừng hực kia.
Nhưng sự cuồng loạn đã lên đến đỉnh điểm, nuốt chửng mọi lời can ngăn. Ngay cả ông trưởng làng, người vốn dĩ luôn tỏ ra chậm rãi và đạo mạo, giờ cũng không thể đứng ngoài cơn lốc ấy. Thực ra, lão đã xuống nước từ lúc nào? Tôi nhớ lão từng lững thững đi dọc bờ, khi thì dừng lại trước mặt nhà này hứa hẹn cho một suất đặt con trai, lúc lại thỏ thẻ với nhà kia về giá cả. Giờ đây, vẻ mặt hốt hoảng lộ rõ, lão cũng vùng vẫy theo dòng người về phía vùng nước sâu thăm thẳm.
Sức lực của tuổi già nhanh chóng bộc lộ. Những cái quẫy đạp yếu ớt khiến lão lập tức nhận ra mối nguy hiểm rình rập. Và rồi, ánh mắt của lão tìm thấy mục tiêu. Nó đảo qua rồi dừng lại trên người mẹ tôi, hay đúng hơn là trên chiếc phao cứu sinh bằng gỗ mẹ đang ôm chặt.
"Đưa đây cho ta!"