Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Giếng Tiên Cầu Duyên

Lão trưởng làng cướp phao bí ẩn

2292 từ

Không một lời giải thích, cũng chẳng cần sự đồng ý, lão trưởng làng vồ lấy chiếc phao từ tay mẹ tôi bằng một động tác chớp nhoáng. Danh nghĩa trưởng làng trong tình huống ấy chẳng khác nào một mệnh lệnh cướp đoạt trắng trợn. Lão trườn mình lên tấm gỗ như một con rùa già khó nhọc, hai chân đạp nước loạn xạ, miệng còn kịp hét vọng lại: "Cứ chờ ta ở đây!"

Khoảng nước nông ven bờ đột nhiên trở nên trống vắng lạ thường, chỉ còn lại bố và mẹ tôi đứng giữa làn nước lạnh toát. Sự im lặng ập đến sau cơn hỗn loạn khiến tai tôi ù đi. Bố tôẹ, giọng trầm xuống, mang theo một quyết định: "Mẹ nó, con trai chúng ta sắp chào đời rồi. Chúng ta làm theo kế hoạch đi thôi?"

Mẹ tôi không nói gì, chỉ đưa tay chỉ về phía rặng cây liễu rủ nho nhỏ phía xa, những sợi lá xanh biếc đung đưa trong gió như một lời mời gọi bí ẩn. "Vào trong đó đi. Lúc nãy tôi thấy rõ, Tiểu Quyên dắt Đại Tráng đi vào phía ấy."

"Ừ."

Bố tôi gật đầu, một cái gật đầu dứt khoát.

Hai người họ quay lưng lại với vùng nước sâu đang khuấy động, từ từ lội ngược về phía bờ, để lại sau lưng những tiếng hò reo và vùng vẫy đang dần khuất xa. Nhưng có vẻ như số phận chưa muốn buông tha họ. Ngay khi họ vừa đặt chân lên bãi đất ẩm ướt, một cảnh tượng khác hiện ra, khiến trái tim tôi như ngừng đập.

Từ trong rặng liễu ấy, hai bóng người chậm rãi bước ra. Họ đi sát vào nhau, vai kề vai, tạo nên một khối vững chãi đến kỳ lạ giữa khung cảnh hỗn loạn. Ánh sáng xuyên qua tán lá chiếu lên khuôn mặt họ - đó là bác cả và Đại Tráng.

Hai cái bụng phình to như cái chum, căng tròn lồ lộ dưới ánh trăng lờ mờ. Da bụng căng bóng, mỏng manh đến nỗi tôi gần như tưởng tượng ra được thứ gì đó đang cựa quậy bên trong. Họ quỳ đó, trần truồng và ngơ ngác, với những nụ cười ngu ngốc kéo dài đến tận mang tai. Cảnh tượng ấy đập vào mắt bố mẹ tôi trước tiên khi họ lần theo tiếng động lạ mà bước ra bờ ao. Sự kinh hoàng khiến không khí đông cứng lại; tiếng thở của bố tôi khò khè nghẹn lại trong cổ họng.

Ông cố lắp bắp điều gì đó, nhưng chỉ phát ra được những âm thanh rời rạc, vô nghĩa. “Cái… cái nà…” – giọng ông khản đặc, run rẩy. Tôi thấy rõ nỗi khiếp sợ đang làm tê liệt ý chí của ông, cái nhìn của một người đàn ông vốn dạn dày nay là của đứa trẻ lạc đường. Chính khoảnh khắc bất lực ấy của bố đã khắc sâu vào tâm trí tôi hơn bất cứ hình ảnh quái dị nào.

Thình lình, hai cái thân hình đồ sộ ấy khụy xuống. Bác cả và Đại Tráng quỳ sụp một cách nặng nề, thân thể rơi xuống nền đất ẩm ướt phát ra tiếng “rầm” đục. Cái bụng khổng lồ của họ bị chèn ép, méo mó đi một chút, nhưng họ vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô tri. Điều khiến máu tôi chảy ngược là tư thế quỳ lạy ấy, y hệt như dáng vẻ của thím Lan lúc nãy – hai tay chắp trước ngực, đầu cúi sâu, một sự tuân phục máy móc và rợn người.

“Anh! Anh trai! Rốt cuộc anh bị cái gì vậy?” – Tiếng hét của bố tôi xé toạc màn đêm, đầy phẫn nộ và bất lực. Giọng ông vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng không đánh thức được chút ý thức nào trong đôi mắt đờ đẫn của bác cả. Chính lúc ấy, một sự tỉnh ngộ kinh hoàng lóe lên trong mắt bố tôi. Ông quay vội sang mẹ tôi, giọng nói nhỏ gấp gáp và đầy lo sợ: “Không ổn rồi… có thứ không sạch sẽ đang quấy phá!”

Nhưng mẹ tôi đã không còn là mẹ tôi của lúc trước nữa. Bà đứng đó, giữa làn nước đen ngòm, người cứng đờ và mặt cúi gằm xuống. Dáng vẻ ấy trống rỗng, như một con rối bị cắt đứt dây. Nước ao lặng im, phản chiếu bóng bà như một bóng ma ướt át. Tôi muốn gọi bà, nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào sự biến đổi chết chóc ấy.

Rồi thảm kịch ập đến nhanh đến chóng mặt. Từ dưới làn nước tối om, một thứ gì đó – hay nhiều thứ gì đó – bỗng quấn chặt lấy chân bố tôi. Ông đang đứng ở chỗ nước chỉ ngập ngực, vậy mà bỗng nhiên ông hụp mạnh xuống, như bị một lực vô hình kéo chìm. Những tiếng “ùm ùm” của nước bị khuấy động vang lên, xen lẫn tiếng thở hổn hển và giãy giụa tuyệt vọng của ông. Tay ông vùng vẫy, quạt loạn xạ trên mặt nước, gương mặt thấp thoáng trong ánh trăng với đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, mọi chuyển động đều dừng lại. Cả người ông chìm hẳn. Mặt nước từ từ phẳng lặng trở lại, chỉ còn những bong bóng nhỏ li ti nổi lên rồi vỡ tan, như tiếng nấc cuối cùng của một sự sống đang tắt lịm. Mùi bùn lầy và rong rêu tanh lạnh bốc lên nồng nặc, xâm chiếm khứu giác tôi.

Mẹ tôi vẫn đứng im như tượng đá thêm một lúc lâu. Rồi bất ngờ, bà ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt bà đảo qua, dừng lại thẳng vào tôi. Một nụ cười từ từ nở trên khuôn mặt vô hồn của bà, để lộ ra hàm răng trắng nhợt nhạt dưới ánh trăng. Nụ cười ấy không chút hơi ấm, nó lạnh lẽo và xa lạ, khiến tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.

Tôi đứng đó, hai chân như bị rễ cây dưới bùn giữ chặt, cảm giác tê buốt từ lòng bàn chân lan ngược lên sống lưng, khiến toàn thân cứng đờ. Mẹ tôi, người phụ nữ đã sinh ra tôi, giờ đây khóe miệng giãn ra một cách không tự nhiên, nếp nhăn quanh môi kéo dài đến tận mang tai. Nụ cười ấy không mang chút hơi ấm nào. Nó rộng đến mức khiến gương mặt bà biến dạng, chỉ còn lại sự trống rỗng và một thứ gì đó man rợ đang trào lên từ đáy mắt.

Bà quay lưng lại với tôi, không một lời, không một ánh nhìn. Thân hình gầy guộc của bà lao xuống mặt hồ tĩnh lặng, chỉ để lại những gợn sóng tròn xoe đồi tan biến. Tôi muốn kêu lên, muốn chạy theo, nhưng cổ họng nghẹn đặc, đôi chân không thể nhúc nhích. Tôi chỉ là một kẻ bàng quan, bị bỏ rơi ngay trên bờ vực của một thảm kịch mà tôi chưa thể hiểu hết.

Khi mẹ tôi trồi lên lần thứ hai, bà không còn là một mình. Hai cánh tay bà ôm chặt lấy thân hình nặng nề, bất động của bố tôi. Ông trôi nổi vô hồn, giống hệt một con cá chép lớn vừa bị vớt lên khỏi nước, bụng phình to hướng lên trời với màu da trắng bệch dưới ánh trăng. Đôi mắt ông nhắm nghiền, như mắt tôi. Tôi có thể thấy phần lòng trắng đáng sợ, không còn một chút sức sống.

Một cảm giác lạnh giá xuyêôi. Đây không phải là bố tôi, người đàn ông luôn cười rạng rỡ mỗi khi bế tôi lên vai. Đây chỉ là một cái xác.

Mẹ tôi đưa ngón tay trái lên miệng, cắn mạnh một cái. Máu tươi ứa ra, nhuộm đỏ đầu ngón tay và cả môi bà. Không chần chừ, bà chĩa ngón tay đẫm máu ấy thẳng vào phần rốn của bố tôi, rồi dùng hết sức đâm mạnh xuống, như thể đang cố chọc thủng một lớp da dày. Giọng bà thì thào, vừa như một lời cầu khẩn, vừa như một câu thần chú điên loạn, xen lẫn với tiếng khóc thét chói tai, the thé như tiếng trẻ con mới lọt lòng.

"Bố nó ơi, con trai đến rồi, đến thật rồi!"

Lời nói của bà vang lên trong đêm, nhưng thứ đáp lại không phải sự sống từ thân thể bố tôi. Mặt hồ phẳng lặng ban nãy bỗng chốc biến đổi. Nước bắt đầu sủi bọt từ dưới đáy lên, lúc đầu lăn tăn, sau đó ngày càng dữ dội. Chẳng mấy chốc, cả một vùng nước rộng lớn trông chẳng khác gì một nồi nước sôi khổng lồ đang được đun trên ngọn lửa vô hình. Vô số bong bóng lớn nhỏ nổi lên mặt nước, tranh nhau nổ tung, phát ra những âm thanh lộp bộp, lách tách liên hồi, tỏa ra một mùi tanh nồng nặc, hòa lẫn với mùi bùn lầy ẩm thấp.

Những người phụ nữ khác trong hồ lúc này đều đã dừng mọi cử động. Họ cúi gằm mặt xuống nước, tư thế bất động, giống như những pho tượng đá bị chìm một nửa. Ngược lại, đàn ông bắt đầu giãy giụa. Tiếng nước bị khuấy đảo, tiếng thở hổn hển, tiếng hoảng loạn rên khắp nơi. Chỉ một số ít, như lão trưởng làng với đôi mắt tinh ranh, kịp nhận ra điều chẳng lành. Họ bỏ mặc mọi thứ, dùng hết sức lực bơi thục mạng vào bờ, để lại phía sau những đồng loại đang vật lộn trong tuyệt vọng.

Sự sống tắt ngấm nhanh chóng. Những thân hình đàn ông nổi lềnh bềnh trên mặt nước sủi bọt, bất động trong tư thế kỳ quái. Và như một mệnh lệnh ngầm, gần như cùng một lúc, những người phụ nữ cúi mặt kia đồng loạt ngẩng lên. Ánh mắt họ trống rỗng, hướng về những xác chết gần nhất. Hành động giống hệt mẹ tôi được lặp lại một cách máy móc và kinh dị: những ngón tay bị cắn nát, những ngón tay chĩa thẳng, và những cú đâm liên hồi, dữ dội vào thân thể những người đàn ông đã chết.

Mặt hồ giờ đây không chỉ có tiếng nước sôi. Nó trở thành một bản hợp xướng của sự đau đớn và chết chóc. Tiếng gào thét, tiếng rên rỉ, tiếng nước bị khuấy đảo điên cuồng hòa vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh thảm thiết xé toạc màn đêm, không ngừng nghỉ, như thể chính lòng hồ đang rên siết.

Lão trưởng làng chạy như ma đuổi, để mặc cho chiếc quần vải thô kệch trên người tuột xuống quá nửa mông cũng chẳng thèm kéo lên. Lão phóng thẳng về phía xóm nhà phía xa, ba chân bốn cẳng, nhanh hơn cả một con thỏ hoang bị đuổi bắn. Đám người ướt như chuột lột, cuối cùng cũng bám được vào bờ đất cứng.

Còn hai cái bóng kia, bác cả và gã thanh niên tên Đại Tráng, vẫn ở nguyên chỗ cũ.

Họ không còn quỳ nữa.

Hai thân hình giờ đây phủ phục xuống nền đất ẩm ướt, phần lưng áo rách tả tơi phơi ra dưới ánh chiều tà. Mông họ giương cao một cách kỳ quặc, như đang thực hiện một nghi lễ cầu xin tà ác nào đó. Rồi từ giữa thân thể họ, những dòng nước đen kịt, sánh đặc như mật đường cũ, bắt đầu ứa ra. Nó không chảy mà là phun, từng đợt, từng đợt, như mạch nước ngầm bị ép phải trào lên.

Tôi nín thở, cố ghìm nỗi buồn nôn đang trào ngược lên cổ họng. Mùi tanh lợm, hăng hắc của rác rưởi và thứ gì đó thối rữa xộc thẳng vào mũi, ám ảnh đến mức tôi tưởng mình sẽ ngất đi. Nhưng đôi mắt lại không chịu rời đi. Tôi nhìn thấy rõ, trong dòng chất lỏng đen ngòm ấy, có những vật thể đang ngọ nguậy. Chúng ngoằn ngoèo, cuộn mình, lúc thì trông như những con giòi trắng nhờn nhợt bị nhuộm đen, lúc lại giống hệt những sợi dây máu nhỏ xíu đang tự mình bò đi. Da tôi gai lên, từng sợi lông tóc sau gáy dựng đứng trong cơn gió chiều se lạnh. Cảnh tượng này không thuộc về thế gian này. Nó là thứ gì đó từ trong cõi âm ti, hay từ một cơn ác mộng dài nhất, vừa lộn ngược ra ngoài ánh sáng.

Không thể ở đây thêm một khắc nào nữa.

Bản năng sinh tồn trong tôi gào thét lên. Chạy, nhưng chúng vẫn nghe lệnh. Tôi quay ngoắt người lại, bỏ mặc phía sau lưng. Bỏ mặc cái hồ nước xanh ngắt đang dần phủ bóng tối ấy, nơi mà đám thanh niên trai tráng và những cô gái má hồng môi thắm kia vẫn đang hồn nhiên dầm mình. Tiếng cười đùa, tiếng nước sóng sánh của họ vẫn vang lên, hòa vào lời cầu khấn xin được một mụn con trai. Họ vẫn tin rằng mình đang tắm tiên, đang tiếp nhận phúc lành từ thần linh.

Chỉ có tôi và đám người chạy trối chết theo lão trưởng làng biết rằng thứ họ đang đắm mình trong đó, có lẽ chẳng còn là nước thánh nữa.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo chuyển từ không khí vui tươi của lễ hội thành kinh dị qua việc khám phá chân tướng những thứ "ngọ nguậy" dưới làn nước. Chi tiết mô tả tâm lý nhân vật từ tò mò đến sợ hãi tạo nên sức căng thẳng đặc biệt, để lộ một bí mật mà cả làng vẫn còn trong bóng tối.

📖 Chương tiếp theo

Cậu bé sơ sinh sẽ chạy trốn khỏi làng quỷ quái cùng bố mẹ, nhưng liệu họ có thoát được lời nguyền của giếng tiên hay không?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram