Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Giếng Tiên Cầu Duyên

Lễ cầu nguyện cho những đứa trẻ vô danh

2793 từ

Thế nhưng, khi ngồi vào bàn, đối diện với cảnh xác thím Lan nằm đó, tôi lại thấy lòng mình bình thản đến lạ. Tôi cứ nghĩ mình sẽ nghẹn đắng, sẽ không nuốt nổi. Nhưng không. Hương cơm gạo mới thơm lừng, mùi rau luộc ngọt thanh, cả miếng thịt kho mặn mà, tất cả như đang an ủi vị giác của tôi một cách dịu dàng. Tôi ăn một cách chậm rãi, cảm nhận rõ ràng từng hương vị. Có lẽ sự bình thản ấy là thứ bù đắp cuối cùng cho những căng thẳng đã dồn nén từ lâu, hoặc là sự tê liệt của cảm xúc trước một hiểm họa quá lớn mà tôi chưa thể hình dung hết.

Và rồi, tiếng kêu ấy vang lên, phá tan mọi sự bình yên giả tạo. Nó khiến tôi chợt liên tưởng đến loài chim cú ma. Tôi từng thấy chúng hồi còn rất nhỏ, trong những khu rừng sâu quanh làng. Đôi mắt tròn vàng lạnh lẽo, tiếng kêu não nề như tiếng khóc của ma quỷ. Nhưng chúng đã biến mất từ lâu lắm rồi. Người ta bảo chúng tuyệt chủng. Thứ âm thanh đang vọng vào làng lúc này còn ghê rợn hơn thế gấp bội. Nó không thuần túy là tiếng chim, mà dường như mang theo cả hơi thở và sự thèm khát của những sinh vật sống dưới đất sâu.

Mẹ tôi siết chặt tay tôi. Bàn tay bà lạnh ngắt và ẩm ướt vì mồ hôi. Chị cả vội vàng dập tắt ngọn đèn dầu trên bàn, kéo chúng tôi nép sát vào vách tường tối nhất. Bóng tối bao trùm, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và thứ âm thanh ú à chết chóc đang từ từ tiến lại gần. Lão trưởng làng… hắn đang ở đâu trong màn đêm này? Hắn đang cười nhạo sự khiếp sợ của chúng tôi ư? Một câu hỏi cứ xoáy sâu trong óc tôi, đầy ám ảnh: Hắn dụ bọn trộm mộ về, rốt cuộc định làm gì?

Mùi đất ẩm lạnh lẽo từ mặt hồ thổi vào, len qua kẽ tay tôi đang siết chặt. Tiếng cú rúc từng hồi không dứt, nhưng giờ đây tôi đã hiểu – đó không phải tiếng chim. Nó quá đều đặn, quá có chủ ý, một thứ âm thanh giả tạo được phát ra từ cổ họng của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Linh cảm chẳng lành ban nãy giờ đã hóa thành một cục chì nặng trĩu trong ngực tôi. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đều như đang cố cảnh báo điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.

Âm thanh ấy ban đầu vọng lên từ phía làng, rồi dần dần dịch chuyển, xa dần, xa dần. Tôi nín thở lắng nghe, tai căng ra để bắt từng chuyển động trong đêm. Rõ ràng, hướng di chuyển của chúng đang thẳng tiến về phía Hồ Cầu Con. Một sự dẫn dụ? Hay một cuộc hẹn? Suy nghĩ của tôi quay cuồng, cố gắng tìối trong mớ hỗn độn ấy.

“Đi thôi. Ra đó xem thử chúng nó đang giở trò gì.”

Giọng mẹ tôi cắt ngang dòng suy tưởng của tôi. Bà đã im lặng suốt một khoảng thời gian dài, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn đêm bên ngoài khung cửa như muốn xé toang bóng tối để nhìn thấy sự thật. Mệnh lệnh của bà không mang sắc thái dao động, mà là một sự quyết đoán lạnh lùng, pha lẫn một chút tuyệt vọng đã được nén chặt. Thế là chúng tôi bước ra, những bước chân nặng trĩu trên con đường mòn dẫn ra bờ hồ. Gió đêm luồn qua vạt áo, mang theo hơi nước lạnh buốt từ mặt hồ và mùi cỏ dại ẩm ướt.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi dừng bước. Bờ hồ không còn vẻ tĩnh lặng quen thuộc. Một đám đông lố nhố tụ tập dưới ánh trăng mờ ảo. Tôi nhận ra lão trưởng làng, dáng người già nua run rẩy, cùng với những kẻ sống sót sau trưa nay – mấy gã đàn ông may mắn chạy thoát khỏi nanh vuốt của cái chết. Họ trông nhếch nhác, thất thần. Nhưng ánh mắt của tôi nhanh chóng bị hút về phía năm bóng người khác.

Họ đứng tách biệt thành một nhóm, ăn mặc dị hợm đến rợn người. Những chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, chất liệu dày và thô, nuốt chửng mọi đường nét cơ thể. Chỉ có khuôn mặt là lộ ra, nhưng ngay cả những khuôn mặt ấy cũng chìm trong bóng tối dưới những chiếc mũ trùm. Trên lưng họ là những vật dụng kỳ quái phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo: xẻng gấp, móc sắt cong vút, xà beng dài bằng sắt. Dụng cụ của những kẻ đào bới. Dụng cụ của những kẻ xâm phạm giấc ngủ ngàn thu.

Tên đứng đầu, có vẻ to cao hơn những kẻ còn lại, đang cầm vật thể bằng đồng lấp lánh. Một cái la bàn. Hắn ta không nhìn vào đám đông dân làng đang sợ hãi, mà chăm chú quan sát kim chỉ trên mặt đồng hồ, như thể đang lần theo một dấu vết vô hình mà chỉ hắn mới thấy được. Nhìn cảnh tượng ấy, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi. Tất nhiên rồi. Làm sao họ có thể tồn tại được chứ? Những kẻ trộm mộ, năm này qua năm khác lăn lộn trong thế giới tối tăm dưới lòng đất, đối mặt với hơi thở của tử thần và không khí ngột ngạt của âm phủ. Nếu không có chút bản lĩnh phi thường, một sự chuẩn bị kỹ càng nào đó, thì làm sao họ dám đương đầu với những thứ tà ma thực sự có thể ẩn náu trong bóng tối?

Lão trưởng làng bước về phía nhóm người áo đen, ắp lại. Giọng nói của lão nghẹn ngào, đứt quãng, hòa lẫn với tiếng nức nở. “Các… các hạ… xin thương lấy dân làng chúng tôi… Tai họa ập xuống, người chết như rạ… Xin các hạ cao tay, ra tay tương trợ…” Lão kể lể nỗi bất hạnh, về những cái chết thảm khốc, về nỗi sợ hãi đang bủa vây làng quê yên bình này. Nhưng ánh mắt của tên cầm đầu kia vẫn dán chặt vào chiếc la bàn, chỉ khẽ nhếch mép, như thể những lời van xin ấy chỉ là tiếng mũi tên.

Mùi tanh của máu tươi và bùn lầy vẫn còn đọng lại trong cổ họng tôi khi chúng tôi chạy đến nơi. Không phải là cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt, mà là âm thanh – tiếng nghiến răng ken két của một người đàn ông già, lẫn với tiếng thở hổn hển đầy hận thù. Lão trưởng làng, khuôn mặt nhăn nheo vì giận dữ, đang chỉ về phía mặt hồ đen ngòm phía xa, nơi làn sương mù buổi sớm vẫn còn quyện chặt như một tấm màn tang.

"Chính là chỗ đó!"

Giọng lão khàn đặc, đầy ám ảnh. "Hồ Cầu Con… nó đã nuốt chửng linh hồn của làng ta. Một thứ tà ma gớm ghiếc đang trú ngụ dưới đáy nước, và hôm nay, nó đã hiện hình cướp đi mạng sống của những người đàn ông khỏe mạnh nhất."

Tôi thấy mẹ tôi đứng phía trước, khẽ khép đôi mày lại. Trong ánh mắt bà không có sự sợ hãi, mà là một sự tỉnh táo lạnh lùng, như đang quan sát một hiện tượng vừa đáng thương vừa đáng giận. Lão trưởng là một đàn ông ăn mặc xăm xắp đứng cạnh, năm bóng người im lặng toát ra một thứ hơi thở âm u, lạnh giá. Họ là những kẻ đào mộ, những tay săn tìm cổ vật từ những nơi u ám nhất, và giờ đây, họ được thuê để trị cái gọi là 'tà ma'.

"Tiền bạc các ngươi đã cầm," lão trưởng làng nói, từng chữ như đượm giữa hai hàm răng. "Đạo lý 'thọ nhân chi tư, tiêu nhân chi tai', các ngươi hẳn hiểu rõ hơn ai hết. Hãy làm điều các ngươi phải làm, trừ khử thứ quái vật trong hồ đó cho ta."

Ánh mắt của lão bỗng chốc bắt gặp chúng tôi – những người phụ nữ vừa chạy đến, quần áo xốc xếch, hơi thở chưa kịp điều hòa. Sự phẫn nộ trong lão dường như tìm được một cái phễu để trút hết, bùng lên dữ dội. Những đường gân trên cổ lão nổi lên, giận dữ.

"Mấy con đàn bà này! Đúng là những kẻ mang vận đen đến cho làng ta! Toàn là vận đen!"

Lão hét lên, tay chỉ thẳng vào mặt chúng tôi. Một cảm giác buốt giá chạy dọc sống lưng tôi. Lão tiếp tục, giọng đầy cay độc: "Đàn ông trong làng, kẻ chết, người bị thương, không đếm xuể. Vậy mà chúng mày, lũ đàn bà vô dụng, lại đứng đó nguyên vẹn, chẳng hề hấn gì! Không có gì phải nghi ngờ nữa, chính các ngươi là tai họa, là khắc tinh của cả làng này!"

Tôi muốn mở miệng, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Sự vô lý và hận thù trong lời lão trưởng làng quá đỗi rõ ràng, đến mức chúng trở nên đáng sợ. Lão quay lại phía nhóm đào mộ, ánh mắt sắc lẹm như dao.

"Làm thêột việc," lão ra lệnh, giọng trầm xuống, đầy âm mưu. "Xong việc, tiền thưởng sẽ gấp đôi."

Một người trong nhóm, tay cầm một thanh đoản côn bằng đồng xanh lạnh ngắt, bước lên một bước. Không khí quanh hắn dường như cũng trở nên đặc quánh hơn. "Việc gì?"

Hắn hỏi, giọng điệu phẳng lặng không một tâm tư, như thể đang hỏi về thời tiết.

Lão trưởng làng nheo mắt lại, nụ cười hẹp hòi và tàn nhẫn nở trên khuôn mặt già nua. "Giết hết bọn chúng đi," lão nói, như thể đang điểm danh một lũ gia súc. "Rồi ta sẽ sai người phơi khô xác chúng, đặt trước cổng làng, quỳ gối hướng về phía hồ mà tạ tội. Như vậy, linh hồn những người đàn ông xấu số mới có thể siêu thoát."

"Được."

Tên cầm đoản côn gật đầu, không một chút do dự. Sự đồng ý dễ dàng ấy khiến trái tim tôi thắt lại. Đó không phải là sự đồng ý của một con người bình thường, mà là của một cỗ máy chỉ biết bệnh và nhận thù lao.

Ngay lập tức, cả năm bóng người ấy cùng quay về phía chúng tôi. Họ bước đi không vội vã, nhưng mỗi bước chân lại như đè nặng lên không khí. Một làn khí lạnh thấu xương, một thứ mùi vị của đất mồ mới đào và sắt thép cũ kỹ phả ra từ họ, xộc thẳng vào mũi tôi. Đó là thứ sát khí trần trụi, không cần đến vũ khí, cũng đủ khiến người ta chân tay bủn rủn, muốn quay đầu bỏ chạy. Nỗi khiếp sợ ấy bám chặt lấy cổ họng tôi, khiến hơi thở trở nên gấp gáp.

Thế nhưng, mẹ tôi và chị cả của tôi vẫn đứng đó. Hai người phụ nữ ấy không hề lùi một bước. Mẹ tôi thậm chí còn khẽ đưa tay ra, đặt nhẹ phía sau lưng tôi, như một hành động an ủi vô hình. Ánh mắt của bà và chị tỏa ra một khoảnh khắc, rồi cùng đổ dồn về phía năm kẻ đang tiến đến. Họ quan sát, đánh giá từ dáng đi, thế đứng đến từng cử động nhỏ nhất của đối phương, trong im lặng. Sự bình tĩnh ấy của họ, trái ngược hoàn toàn với nỗi kinh hãi đang dâng trào trong tôi, lại khiến tôi có chút bám víu.

Phía sau lưng năm tên đào mộ, lão trưởng làng đã nhếch mép cười. Nụ cười hả hê, thỏa mãn, đầy vẻ độc ác. Lão khoanh tay đứng nhìn, như đang chờ đợi một màn kịch hay sắp diễn ra, chờ đợi cảnh tượng máu me thảm khốc mà lão đã dàn xếp.

Bỗng nhiên, một tên trong nhóm đào mộ, kẻ có đôi mắt nhỏ như hai hạt đậu đen, lên tiếng. Giọng hắn khô khốc, phá vỡ sự im lặng nặng nề.

Hai bàn tay lão trưởng làng vẫn đang giơ cao, ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt mẹ tôi, nhưng lời nói của hắn đã bị cắt đứt giữa chừng bởi một sự tĩnh lặng đột ngột. Không khí trong căn nhà gỗ cũ kỹ dường như đặc quánh lại, nén chặt mọi âm thanh. Tôi thấy mẹ tôi và người đàn ông tên Hồ Cầ đầu nhìn nhau, trong mắt họ không có chút giật mình nào, chỉ lóe lên một tia gì đó… giống như thương hại. Thương hại cho sự ngu muội của kẻ đang hò hét kia.

Chính cái ánh mắt ấy đã khiến lão trưởng làng há hốc miệng, nét mặt từ giận dữ chuyển sang. Hắn có lẽ chưa bao giờ thấy thứ ánh mắt như vậy hướng về phía mình. Trong thế giới nhỏ bé của hắn, tiền bạc và quyền lực nho nhỏ đủ để sai khiến người khác, đủ để dìm chết một mạng người. Nhưng lúc này, hắn bỗng thấy mình như một con rối đang diễn trò hề trước mặt những kẻ thực sự hiểu rõ quy luật của sự sống và cái chết.

Mẹ tôi thở ra một hơi nhẹ, âm thanh xé tan lớp không khí nặng nề. Bà quay sang Hồ Cầu Con, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả: “Những đứa bé trai ấy… chúng tôi đã đưa chúng về nơi yên nghỉ thật sự rồi. Bên cạnh những ngôi mộ của các bé gái bị hắt hủi ngày trước. Âm hồn cô độc cần có bạn, cần được an ủi. Chúng tôi tin rằng dưới cõi âm kia, chúng sẽ không còn cô đơn nữa.”

Lời nói của bà không chỉ là một câu trả lời. Nó là một lời tường thuật, một sự xác nhận cho những gì họ đã âm thầm làm trong bóng tối. Tôi chợt hiểu ra: những đêm mẹ tôi đi vắng, những lần bà mang về những gói vải nhỏ bé thấm đẫm mùi đất ẩm và cỏ khô… tất cả đều liên quan đến điều này. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi xót xa mơ hồ cho những người chưa kịp nhìn thấy mặt trời đã vội tắt.

Hồ Cầu con gật đầu, khuôn mặt đầy những vết sẹo của nghề nghiệp nguy hiểm trở nên dịu dàng lạ thường khi nhắc đến những đứa trẻ. Giọng hắn trầm xuống, nặng trĩu một gánh nặng mà có lẽ chỉ những kẻ thường xuyên đối diện với cái chết mới thấu hiểu: “Hãy cho chúng một chút lễ nghi đơn giản, một nén hương, một lời cầu nguyện. Những đứa bé ấy… đa phần đều không trọn vẹn. Có đứa sinh ra đã không thở nổi, có đứa bị bỏ rơi nơi đầu đường xó chợ trong cái lạnh thấu xương. Chúng tôi tìm thấy chúng khi hơi ấm cuối cùng đã tắt, hoặc khi thân thể nhỏ bé đã lạnh cứng. Thu thập từng chút hài cốt, đưa chúng về một nơi có thể gọi là ‘nhà’, đó là tất cả những gì chúng tôi có thể làm.”

Hơi thở của hắn nặng nề, như thể mỗi lời nói ra đều phải vượt qua một lớp đá dày trong lồng ngực. “Và… xin hãy nhớ đến thím Lan. Hương hồn bà ấy thường ghé thăm chúng tôi trong giấc mộng, nhắc nhở, dặn dò. Có lẽ vì đồng cảm với số phận hẩm hiu, chúng tôi và bà ấy đã có một sự kết nối vô hình từ lâu lắm rồi. Bà ấy cũng là một người đàn bà khốn khổ, chết trong oan ức và cô độc.”

Mẹ tôi nghe xong, gật đầu một cái thật chậm. Đó là cái gật đầu của sự đồng ý, của sự thấu hiểu, và cũng là của một giao ước thầm lặng giữa những con người cùng chung một mục đích lặng lẽ. Họ tiếp tục trao đổi vài câu nữa, giọng điệu nhỏ nhẹ, bình thản, hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện đang sôi sục của lão trưởng làng đứng cạnh đó.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này nhuốm đậm tâm lý nhân vật qua những chi tiết nhỏ: từ sự bình thản lạ kỳ khi đối diện cái chết, đến cách mẹ nhân vật im lặng gật đầu thỏa thuận. Tác giả khéo léo khiến người đọc cảm nhận được sự liên kết âm ỉ giữa thế giới sống và mặt tối của con người.

📖 Chương tiếp theo

Ba chị em bán cháo sẽ khôi phục lại cuộc sống thường nhật, nhưng những bí mật vừa rồi dường như vẫn âm ỉ theo dõi họ từ phía sau.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram