Tôi đứng đó, giữa tiếng nhạc xập xình và mùi rượu nồng nặc trong căn phòng sang trọng, mà cảm thấy mình như một vật thể lạc lõng. Ánh mắt của Hà Tử Khiêm vừa chạm vào tôi đã vội vã co lại, như bị một tia lửa điện giật phải. Bàn tay anh đang dang ra để đỡ lấy người con gái tên Lâm Nham kia, khựng lại giữa không trung, tạo thành một tư thế vừa ngượng ngùng vừa có phần tội lỗi. Tôi ngửi thấy mùi nước hoa ngọt ngào từ cô ta, hòa lẫn với mùi rượu mạnh, tạo thành một thứ mùi vị chua chát nghẹt thở.
Trái tim tôi lúc ấy không đập nhanh, cũng chẳng đau nhói. Nó chỉ lặng lẽ chùng xuống, như một viên sỏi ném vào vũng nước tù, chìm nghỉm mà không gợn lên một vòng sóng nào đáng kể. Có lẽ mẹ tôi đã đúng. Sự thờ ơ của bản thân lúc này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc tình cảm tôi dành cho anh đã thực sự phai tàn. Tôi nhớ lại bức tranh chân dung tôi mà Lâm Nham đã vẽ, từng nét cọ tỉ mỉ, đầy ám ảnh. Giờ đây, chính khung cảnh người thật việc thật này lại là một bức tranh sống động, biếm họa cho mối quan hệ của chúng tôi.
Châu Nhiên, với giọng nói còn mang chút ngỡ ngàng, đã phá vỡ sự im lặng đông cứng ấy. "Chị dâu, chị đến tìm Hà Tử Khiêm à?"
Câu hỏi của cậật buồn cười. Tìm anh ấy ư? Tôi chưa kịp mở miệng, một lực kéo mạnh từ cánh tay đã kéo tôi lao vào giữa tâm điểm của mọi ánh nhìn. Hơi thở có mùi rượu của Châu Nhiên phả vào mặt tôi. "Hà Tử Khiêm, chị dâu đến đón anh này."
Giọng cậu ta lớn tiếng, như muốn cả phòng đều biết.
Hà Tử Khiêm đứng bật dậy từ ghế sofa. Ánh đèn màu mờ ảo chiếu xuống khuôn mặt anh, tôi có thể thấy rõ sự hoang mang, và một chút vội vã muốn giải thích thoáng qua trong đáy mắt. Lâm Nham, bị mất điểm tựa, nghiêng người về phía trước. Chiếc váy lụa màu khói của cô ta xô lệch, để lộ một bờ vai trắng nõn. Bản năng của một người đàn ông khiến Hà Tử Khiêm đưa tay ra. Nhưng khoảnh khắc ấy, ánh mắt của anh lại tìm về tôi. Và cử chỉ ấy đóng băng. Bàứ thế lơ lửng, cách cơ thể Lâm Nham chỉ một khoảng ngắn ngủi, như một nhát cắt rõ ràng phân chia giữa sự quan tâm và sự dứt khoát.
Căn phòng ồn ào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ đối với tôi. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng nhạc nền du dương từ xa vọng lại, và tiếng thở của chính mình, nhẹ nhàng, đều đặn. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt Hà Tử Khiêm, nơi chất chứa quá nhiều thứ tôi từng quen thuộc, giờ đây chỉ còn là một vùng nước xa lạ. Tôi biết, sau khoảnh khắc ngỡ ngàng này, anh sẽ bước tới, sẽ cố gắng nói điều gì đó. Nhưng trong lòng tôi, không còn sự chờ đợi hay hồi hộp nào nữa. Sự xuất hiện của tôi ở đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một nốt trầm ngoài dự tính trong bản nhạc tối nay của anh mà thôi.
Tôi thả tay Châu Nhiên ra, cảm giác da cổ tay mình vẫn còn hơi ấm từ sự níu kéo của cô ta. Tôi xoa nhẹ vùng da ấy, như muốn xóa đi cảm giác vừa chạm phải. Ánh đèn neon nhấp nháy ngoài cửa chiếu xiên vào, cắt ngang khuôn mặt Hà Tử Khiêm đang đứng chắn lối. Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, bằng phẳng đến lạ: “Tôi không đến tìm anh ta, chỉ là tình cờ thôi.” Câu nói ấy, tôi nói với ai? Với Châu Nhiên, với Hà Tử Khiêm, hay với chính cái bóng của mình in trên tường?
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy ánh mắụt tắt. Đôi mắt từng sáỗi khi nhìn tôi giờ đây như hai hố sâu tối om. Khóe miệnh anh ta, vốn hay nhếch lên thành nụ cười kiêu ngạo, giờ xệ xuống một cách mệt mỏi. Tôâu Nhiên, cô gái vẫn đang đứng đó với vẻ mặt bối rối. Không khí nồng nặc mùi bia và nước hoa rẻ tiền khiến tôi muốn ho sặc. “Sau này đừng gọi lung tung,” tôi nói, từng chữ rõ ràng, “tôi và Hà Tử Khiêm đã chia tay rồi.” Chữ “chia tay” văng ra khỏi miệng tôi nhẹ tênh, như một hạt bụông trung, chẳng có trọng lượng.
Hà Tử Khiêm giật mình, bước vội về phía tôi. Nhưng một bóng người khác đã chao đảo đổ vàước. Lâm Nham, với khuôn mặt đẫm nước mắt và mùi rượu nồng nặc, túm chặt lấy vạt áo khoác của anh ta. Giọng cô ta nghẹn ngào, yếu ớt: “Tử Khiêm, đừng bỏ rơi em, em chỉ còn anh thôi.” Tôi nhìn cảnh tượng ấy, một cảm giác chua chát lặng lẽ trào lên trong cổ họng. Thật buồn cười. Tôi bật ra một tiếng cười khẽ, rồi xoay người, bước đi. Tiếng nhạc xập xình và tiếng cười nói ồn ào từ các phòên hành lang như một bức tường âm thanh, đẩy lưng tôi đi xa dần.
Cánh cửa phòng hát của chúng tôi mở ra, một làn khói thuốc loãng hơn ùa vào mặt. Bài hát quen thuộc vang lên, có người đang cố gắng hát những câu cuối: “Yêu hay không yêu cũng chẳng còn quan trọng, chỉ là một vết thương nhỏ thôi.” Giọng hát lạc nhịp, chênh chao. Tôi cúi đầu, nụ cười trên môi tự nhiên mà hiện ra. Phải, đúng thế. Chỉ là một vết thương nhỏ. Như một vết dao cứa qua lòng bàn tay, chảy máu một chút, đau một chút, rồi cũng sẽ kết vảy, để lại một đường sẹo mờ thôi. Có gì đâu mà ầm ĩ.
Ánh sáàu xám nhạt bắt đầu len lỏi qua các khe rèm khi chúng tôi rời khỏi đó. Tiếng chào tạm biệt rời rạc vang lên rồi tan vào không khí lạnh buổi sớm. Tôi đứng trên bậc thềm, hít một hơi thật sâu. Mùi thành phố buổi sáng, hỗn tạp và mệt mỏi. Thì ra, tôi đã lãng phí cả một đêm ở nơi này. Khi bước xuống lòng đường vắng, ánh mắt tôi chạm phải một bóng người đứng chờ bên kia. Hà Tử Khiêm. Áàu nát, đôi mắt đỏ lừ như chưa hề chợp mắt. Đôi môím chặt đến nỗi tôi có thể thấy đường gân xanh nổi lên trên cổ.
Tôi bước đi, bàn chân giẫm lên những chiếc lá khô xào xạc. Tôi định đ, như thể anh ta chỉ là một cột điện, một thân cây. Nhưng một bàn tay lạnh ngắt chợt chạm vào cánh tay tôi, ngăn bước chân tôi lại. Cái chạm ấy run rẩy, đầy do dự. “Mộng Mộng…” Giọàn đặc, vỡ vụn. Tôi dừng lại, từ từ quay mặt nhìn anh ta. Trong lòng tôi lúc ấy chẳng có sóng gió, cũng chẳng có bình yên, chỉ là một khoảng trống vô hồn. Tôi hỏi, giọng điệu thản nhiên như hỏi đường một người lạ: “Có chuyện gì?”
Hơi thở anh phả vào lòng bàn tay tôi nóng hổi, gượng gạo. Cả người anh như một tòa tháp kiệt sức, từ từ đổ sập xuống nền đá lạnh. Đầu anh nặng trĩu đặt lên đùi tôi, nhưng bàn tay ấy – bàn tay vẫn siết chặt lấy tay tôi – chưa bao giờ buông ra. Giọng anh khàn đặc, vọng lên từ một nơi rất sâu: “Anh mấy ngày nay không ngủ được. Cho anh nghỉ một chút, được không?”
Câu nói ấy xé toang một khoảng trống trong ký ức tôi. Mùi sơn dầu, ánh đèn trưng trắng xóa của phòng tranh, và bóng dáng anh đi lại hối hả giữa nhữưa kịp treo. Mỗi lần chuẩn bị triển lãm, anh đều như một con thiêu thân, thức trắng nhiều đêm liền. Trong đôi mắt đỏ ngầu ấy, tôi thấy cả một sự hưng phấn kỳ lạ lẫn nỗi lo âu mơ hồ không thể gọi tên. Tôi từng thắc mắc, giọng đầy tò mò non nớt: “Anh tổ chức bao nhiêu lần rồi, sao vẫn còn dễ lo lắng đến thế?”
Anh quay lại, nụ cười mệt mỏi hiện lên trên gương mặt hốc hác. Bàn tay anh, vẫn còn dính một chút màu xanh lam, đưa lên xoa nhẹ mái tóc tôi một cách rối bời. “Dù là lần thứ mười hay lần thứ một trăm,” anh nói, giọng trầm xuống, “thì cảm giác căng thẳng vẫn y nguyên như lần đầu tiên. Nó không bao giờ biến mất.”
Khôặng một lúc, chỉ còn tiếng thở nhẹ của anh. Rồi anh lại lên tiếng, lần này như một lời thì thầm tự vấn: “Cũng giống như chúng ta vậy. Dù đã bêăm, mỗi lần nhìn thấy em, trong lòng anh vẫn dâng lên một nỗi sợ. Sợ rằng em sẽ quay đi, bước ra khỏi cuộc đời anh bất cứ lúc nào.” Lúc ấy, tôi đã đáp lại bằng một lời hứa chân thành nhất, nắm chặư để truyền đi sự an tâm. Nhưng giờ đây, hơi ấm từ bàỉ khiến tôi thấy lạnh buốt. Thật buồn cười làm sao. Niềm tin mà chúng tôi dày công xây đắp, những tháng ngày tưởng chừng càng lúc càng khăng khít ấy, hóa ra chỉ là một tòa tháp được dựng trên nền móng bằng cát. Chỉ cần một ngọn sóng sự thật, tất cả sẽ tan thành bọt nước.
Không biết bao lâu sau, hơi ấm dần trở lại trên làn da anh. Màu sắc phớt hồng nhạt lấp ló trên gò má, xua đi vẻ tái nhợt trước đó. Anh chậm rãi rời khỏi tôi, đứng thẳng dậy. Ánh mắt anh, sắc như dao và đau đớn khôn tả, găm chặt vào tôi. “Anh nghĩ,” anh bắt đầu, từng chữ nặng trĩu, “tốt hơn hết là anh nên nói rõ tất cả mọi chuyện. Sau đó, em hãy quyết định. Quyết định xem có còn muốn ở lại, hay sẽ rờãi mãi.”
Tôi nhìn dòng xe ngoài phố chảy thành một dải bất tận, ánh đèn vàng vọt chiếu xuyên qua lớp kính dày, in những vệt sáng dài trên mặt bàn gỗ. Giọng Hà Tử Khiêm bên cạnh tôi nghe đều đều, như thể đang kể chuyện của một người xa lạ.
“Cô ấồi.” Anh ta nói thế, câu đầu tiên sau một hồi im lặng dài. Mùi cà phê đắng chát lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của quán, hòa với mùi ẩm mốc nhẹ từ những kệ sách cũ. Tôi cảm thấy hơi thở của mình cũng trở nên nặng nề hơn.
Anh ta kể về cuộc điện thoại từ phương xa, giọng người đàn ông kia nhẹ nhàng đến mức tàn nhẫn. Lâm Nham đã khóc, đã van xin, đã nhắc lại bao lời hứa cũ. Nhưng tất cả đều vô ích. “Em có nghĩ rằng, ở đây anh cũng chỉ có một mình không?” – câu hỏi ấy, qua giọng kể của Hà Tử Khiêm, nghe như một lời kết án. Tôi tự hỏi, khi nghe câu đó, trái tim Lâm Nham đã vỡ vụn thành bao nhiêu mảnh? Cô ấy có cảm thấy đất dưới chân mình sụp đổ, hay chỉ là một sự trống rỗng êm dịu, như một cơn mê kéo dài cuối cùng cũng tan biến?
Hà Tử Khiêm vẫn không quay mặt lại. Đôi mắán chặt vào những chiếc xe đang lao vút qua, như thể tìm kiếm điều gì đó trong cái dòng chảy vô tình ấy. Rồắt đầu nói về những ngày xưa cũ, thời áo trắng sân trường, tiếng ve râm ran và bóng mát của hàng phượng già. Họ lớn lên cùng nhau, từ những bỡ ngỡ tuổi mười bảy đến sự tự tin của những sinh viên đại học. Anh ta luôn tin rằng đó là một quãng đường dài vô tận, rằng dù anh ta có đi đến chân trời nào, khi quay lại, vẫn sẽ thấy bóng dáng ấy đứng đợi nơi ngưỡng cửa.
Lòng tin ấy đã trở thành xương sống nâng đỡ cả thế giới của anh ta. Mỗi lần đứng trước một thành phố lạ, một bầu trời mới, anh ta đều nghĩ về đôi mắt cô ấy, nghĩ về căn phòng vẽ đầy ánh sáng và mùi sơn dầu. Đó là nơở về, là nguồn cội của mọi cảm hứng. Anh ta đã ngây thơ nghĩ rằng tình yêu của mình kiên cố như những bức tường gạch, không gì có thể làm lung lay.
Cho đến một ngày mưa phùn tháng tư. Anh ta về sớm sau chuyến công tác, lòng đầy háo hức muốn kể cho cô ấy nghe về triển lãm ở phương Bắc xa xôi. Cánh cửa phòng vẽ khép hờ, để lộ một khe sáng mờ ảo. Tiếng nhạc cổ điển du dương rất khẽ vọng ra. Khi anh ta đẩy cửa, thời gian dường như đóng băng.
Ánh sáng buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ lớn, rọi thẳng vào cơ thể trần trụi của Lâm Nham đang nằm trên tấm thảm lông trắng. Và người đang cầm cọ, đắm chìm trong thế giới của đường nét và màu sắc, không phải ai khác, chính là người bạn thân nhất của anh ta – Triết. Đôi mắt Triết lúc ấy, Hà Tử Khiêm kể, sáng lên một thứ ánh sáng đam mê và ngưỡng mộ mà anh ta chưa từng thấy trong suốt bao nhiêu năm thân thiết. Đó là ánh mắt của một người nghệ sĩ đang đối diện với kiệt tác, nhưng cũng là ánh mắt của một người đàn ông đang chiêm ngưỡng người phụ nữ mình yêu.
Sự phản bội ập đến không chỉ như một cú đấm, mà như cả một bức tường thành sụp đổ, chôn vùi mọi ký ức đẹp đẽ dưới đống gạch vụn. Tiếng thét giận dữ củên, xé toạc không khí yên tĩnh. Hai người đàn ông lao vào nhau, những nắm đấm, những cú đá, tiếng rên rỉ, tiếng hộp sơn đổ ầm ầm, những bức tranh chưa khô bị xé toạc, màu sắc loang lổ khắp sàn gỗ và cả trên người họ. Mùi sơn dầu nồng nặc trộn lẫn mùi máu tanh tưởi.
Khi mọi thứ lắng xuống, Lâm Nham, với khuôn mặt nhợt nhạt và thân thể run rẩy quấn vội tấm vải bố, đã lao về phía Triết chứ không phải anh ta. Cô ấy khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống ngực người đàn ông kia, đôi tay ôm chặt lấư sợ anh ta biến mất. Khoảnh khắc ấy, Hà Tử Khiêm biết mình đã thua trận. Không phải trong cuộc ẩu đả, mà trong cuộc chiến giành trái tim cô ấy. Sự hiện diện củăn phòng đó bỗng trở nên thừa thãi, như một vị khách không mời mà đến, phá hỏng một khung cảnh đẹp đẽ. Anh ta lặng lẽ quay đi, bước ra khỏi căn phòng vẽ từng là thiên đường của mình, để lại đằng sau một thế giới đã vỡ vụn hoàn toàn.
Tôi ngồi bệt xuống bên lề con đường lát đá xám, hơi thở hổn hển sau một hồi chạy vội. Hà Tử Khiêm ngồi phịch xuống bên cạnh, tiếng vải áo sột soạt chạm mặt đất nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của con hẻm nhỏ. Mùi ẩm mốc của rêu phong bám ở kẽ đá hòa lẫn mùi hương nhè nhẹ, thoang thoảng từ giàn thiên lý trắng ngà đang nở rộ trên bờ tường gần đó. Anh ta thở ra một hơi dài, tựa như vừa trút bỏ một gánh nặng đã đè nặng suốt bao năm.
“Giờ thì họ thành đôi thành cặp cả rồi.” Giọng anh khàn khàn, đứt quãng. “Chẳng khác gì một nhát dao cắt đứt hết mọi dây dợ, mọi liên hệ còn sót lại giữa bọn họ với chúng ta.”
Tôi im lặng nghe, ngón tay vô thức véo một ngọn cỏ non mọc lên từ khe nứt. Cảm giác mát lạnh và hơi ráp của phiến lá nhỏ truyền vào đầu ngón tay. Tôi hiểu cái ý nghĩa đắng ngắt trong lời anh nói. Trong lòng anh, hình bóng cô gái ấy chưa bao giờ phai mờ. Nó đã trở thành một thói quen, một phản xạ không điều kiện, ăn sâu vào từng mạch máu, từng nhịp thở. Tình cảm ấy dai dẳng đến mức chính anh cũng không phân biệt được đâu là tình yêu, đâu là sự bám víu vào một thói quen đã cũ.
“Nhưng anh… anh vẫn điên cuồng nhớ cô ấy.” Hà Tử Khiêm tiếp tục, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía một vệt nắng chiều tắt dần trên mái ngói. “Mãi cho đến khi cô ấy thực sự ra nước ngoài, khoảng cách địa lý xa tít tắp ấy mới khiến anh chợt nhận ra một cách sống khác. Một cách để… tiếp tục tồn tại trong thế giới có cô ấy.”
Tôi bật cười khẽ, một tiếng cười không chứa chút chế giễu nào, mà chỉ đầy sự thấu hiểu và một chút xót xa. “Cách sống đó… là trở thàới cô ấy, phải không? Khi cô ấy cô đơn nơi đất khách, khi cô ấy thấy lạnh lẽo, anh lại xuất hiện dưới danh nghĩa một người bạn cũ, một người ‘anh trai’ tốt, để chăm sóc, để hỏi thăm.”
Anh ta không phản bác. Cái đầu gục sâu xuống, khuôn mặt chôn vùi trong lòng đôi bàn tay và đầu gối co lại. Dáng vẻ ấy nhỏ bé, yếu đuối một cách đáng thương. Giọng nói của anh vọng ra, nhỏ nhẹ, mơ hồ như tiếng gió thổi qua kẽ lá. “Mộng Mộng… anh chỉ là đã quen rồi. Quen với việc thích cô ấy, quen với việc dõi theo bóng lưng cô ấy, quen với việc đau lòng.”
Một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra, êu năm tháng mỏi mệt. “Quen đến nỗi chính anh cũng không nhìn thấu được trái tim mình nữa. Mọi thứ cứ thế mờ ảo đi, cho đến cái ngày em rời xa anh.”
Anh nói tiếp, giọng đều đều như kể lại chuyện của người khác, về những năm tháng không thể buông bỏ. Có lẽ nguyên nhân sâu xa chẳng phải vì tình yêu sâu đậm, mà chỉ đơn giản là một sự không cam tâm. Không cam tâm vì sao mình lại thua cuộc, không cam tâm vì sao người mình chờ đợi lại đi cùng người khác, không cam tâm thừa nhận mọi hy vọng của bản thân rốt cuộc chỉ là ảo vọng.
Bỗng anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy, sâu thẳm hướng thẳng về phía tôi. Đôi mắt ấy vẫn đẹp như thuở nào, vẫn là thứ ánh sáng tôi từng say mê ngắm nhìn không biết chán. Nhưng kỳ lạ thay, tim tôi lúc này chẳng còn một gợn sóng. Không có cảm giác thổn thức, không có nhịp đập loạn xạ. Chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng. Ngôi sao sáng chói một thời trong lòng tôi, người tôi từng ngưỡng mộ và yêu thương, đã không biết tự lúc nào, lặng lẽ tắt ngấm và rơi xuống khỏi bầu trời tâm tưởng của chính tôi. Chỉ còn lại một khoảng trống nhẹ tênh, và một bình minh mới đang dần ló rạng.
Gió đêm lạnh buốt thổi tạt vào mặt tôi khi chiếc xe dừng lại. Trước mắt tôi là cảnh tượng Hà Tử Khiêm đang cố gắng đỡ lấy một thân hình mềm nhũn, mùi rượu nồng nặc từ người cô ta hòa vào mùi gió, tạo thành một thứ gì đó chua chát. Châu Nhiên đứng đó, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh đèn đường, đưa cho tôi chiếc áo khoác da mỏng và túi xách nhỏ. Da tay tôi chạm vào lớp da mịn mà lạnh ngắt ấy, một cảm giác ghê rợn chạy dọc sống lưng. Cô ta lí nhí, giọng nói gần như lẫn vào trong tiếng gió: "Chị dâu, thật sự... chúng em không cố ý. Chỉ là Lâm Nham, cô ấy... cô ấy từng là một phần của nhóm chúng em suốt mấy năm trời rồi."
Câu nói ấy không phải để biện minh, mà giống như một lời thú nhận đầy mệt mỏi về một quá khứ mà tôi chưa bao giờ thực sự thuộc về.
Tôi không nhìn cô ta, ánh mắt tôi dính chặt vào hai bóng người đang dựa vào nhau kia. Hà Tử Khiêm cúi xuống, một tay ôm lấy vai Lâm Nham, tay kia giữ lấy eo cô ta. Dưới ánh đèn vàng hắt từ cửa tiệm bên đường, tôi thấy rõ mặt anh ta đỏ lên, không phải vì rượu, mà vì một sự gượng gạo, một nỗi xấu hổ đang cố kìm nén. Khi tài xế tới, anh ta khó nhọc đỡ cô gái say khướt kia lên xe, rồi quay lại nhìn tôi. Ánh mắúc ấy giống như một đứa trẻ bị lạc, đầy vẻ cầu cứu, mong chờ một sự cho phép, một tín hiệu tha thứ nào đó. Châu Nhiên vội chạy tới mở cửa ghế phụ, cúi người một cách khúm núm. "Chị dâu, phiền chị quá."
Giọng cô ta run run. Tôi chỉ im lặng bước lên xe, chỗ ngồi bên cạnh tài xế tỏa ra hơi ấm nhân tạo từ máy sưởi, nhưng nó không thể xua đi cái lạnh đang thấm dần từ trong tim tôi.
Suốt quãng đường, tôi mở kính xe. Gió lùa vào ào ào, mang theo hơi thở lạnh giá của đêm khuya phố thị, cố gắng thổi bay cái mùi rượu và nước hoa ngọt ngào nhưng gắt mũi từ phía sau. Một giọng nói yếu ớt, đẫm vẻ nũng nịu cất lên phá vỡ sự im lặng: "Tử Khiêm... em lạnh lắm."
Tôi thấy bóương chiếu hậu khẽ cử động, có lẽ định cởi áo khoác, nhưng rồi lại thôi. Tôi vẫn ngồi đó, mặt hướng thẳng ra ngoài cửa sổ, để mái tóc bay loạn trong gió, để cái lạnh tê da thịt ấy đánh thức mọi giác quan đang tê liệt. Hà Tử Khiêm không nói gì. Sự im lặng củúc này đặc quánh, nặng nề hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Xe dừng trước mộư cao cấp. Hà Tử Khiêm lại một lần nữa vật lộn đưa Lâỏi xe. Cô ta loạng choạng, đầu tóc rối bù, dựa hẳn vào ngườư một cây tầm gửi. Khoảnh khắc ấy, một cơn sóng giận dữ chợt trào lên trong lòng tôi, không phải vì ghen tuông tầm thường, mà vì sự bất lực. Tôi bước tới, đẩy tất cả những thứ trên tay - chiếc áo khoác, túi xách - vào ngực anh ta. Lực đẩy mạnh đến nỗùi lại nửa bước. "Giữ lấy đồ của người ta."
Giọng tôi phẳng lặng, lạnh tanh, không một tia cảm xúc. Rồi tôi quay người, ý định bỏ đi thật nhanh.
Bàụp lấy cổ tay tôi từ phía sau. Lòng bàóng hổi, thậm chí còn ướt đẫm mồ hôi, tương phản hoàn toàn với làn da lạnh ngắt của tôi. "Mộng Mộng."
Giọàn đặc, đầy vẻ van nài. "Đừng thế mà. Để anh đưa cô ấy lên, chỉ một lát thôi, xong anh sẽ đưa em về, được không?"
Trái tim tôi thắt lại. "Không cần."
Hai từ tôi thốt ra gọn lỏn, rắn như đá. Nhưẫn siết chặt, như sợ tôi sẽ tan biến thành làn khói trong đêm. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi đêm và mùi rượu trộn lẫn khiến lồng ngực tôi như bị bóp nghẹt. Cơn giận dữ sôi sùng sục, muốn giật tay ra, muốn hét lên, nhưng cuối cùng, tôi chỉ đứng im. Bàn chân tôi như bị đóng đinh xuống mặt vỉa hè lạnh giá. Tôi dừng bước, không phải vì sự níu kéo của anh ta, mà vì tôi chợt nhận ra, mình chẳng còn biết phải đi về đâu.