Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Giọt Sương Trên Lá Trà

Con mèo bị lừa vào bẫy tàn nhẫn

1685 từ

Tiểu thư, tôi khát nước quá. Cô có thể giúp tôi mua một chai nước ở quán gần đây được không? Tôi sợ mình đi sẽ vấp ngã."

Vẻ mặt thiện lương, bất lực của hắn đã đánh lừa được đôi mắt trong sáng của Thất Thất. Cô gật đầu, dặn dò tôi ngoan ngoãn chờ ở đây, rồi vội vã bước đi.

Khoảnh khắc bóng dáng cô khuất sau những tán cây, bàn tay đang vuốt ve tôi bỗng siết chặt. Ánh mắt giả vờ mù quáng phía sau cặp kính đen biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sắc lạnh, tàn nhẫn. Không một lời nói, hắn bế thốc tôi lên, dùng tay kẹp chặt, lao vào một tòa nhà vệ sinh công cộng tối om cách đó không xa. Mùi xà phòng hăng hắc và nước tiểu ẩm mốc xộc vào mũi tôi.

Tôi hiểu mình đã bị lừa. Tiếng gào thét, tiếng rít lên đầy khiếp sợ và phẫn nộ bật ra từ cổ họng tôi. Toàn thân tôi giãy giụa điên cuồng, những móng vuốt sắc nhọn xé rách tay áo hắn. Nhưng sức mạnh của một con mèo nhỏ làm sao địch lại được một gã đàn ông to lớn có chủ đích?

Tôi không bao giờ quên được cái mùi rỉ sét ấy, nồng nặc và tanh tưởi, xộc thẳng vào mũi khi chiếc lồng sắt ọp ẹp đóng sập lại sau lưng. Miệng tôi vẫn còn vương vị mặn chát của bàn tay hắn, một thứ mồ hôi lẫn với mùi kim loại. Hơi thở tắc nghẽn trong cổ họng, mọi âm thanh kêu cứu đều bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước. Căn phòng tối om, chỉ có những tia nứt ánh sáng lóe, vạch lên những thân hình co quắp, những đôi mắt phản chiếu nỗi kinh hoàng tột cùng.

Tôi nhắm nghiền mắt lại, gối lên hai chân trước đang run rẩy. Nhưng tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng xương gãy lạo xạo, và cả mùi khét lẹt tỏa ra từ một góc phòng vẫn cứ đâm xuyên qua mọi sự phòng thủ của tôi. Tâm trí tôi quay cuồng. Nơi này, khu chung cư cũ kỹ này, những bức tường ẩm mốc này, sẽ là ngôi mộ vô danh của tôi. Sự vô vọng ấy là một thứ nước đá chảy dọc theo sống lưng.

Thế rồi, từ xa xa, như một làn gió xé tan sự tĩnh mịch đáng sợ, là tiếng bước chân vội vã và giọng gọi tha thiết của Thất Thất. Từng bước một, từng cánh cửa một. Trái tim bé nhỏ trong lồng ngực tôi như muốn bật ra ngoài. Hy vọng nhen nhóm lên một cách đau đớn. Tôi cố rướn người, dùng hết sức bình sinh phát ra một tiếng rên yếu ớt nhất, một tiếng kêu mà tưởng chừng chỉ có tôi mới nghe thấy.

Nhưng cô ấy nghe thấy. Cánh cửa căn phòng tội ác bị đạp tung dưới một cú đạp đầy phẫn nộ. Ánh sáng hành lang tràn vào, làm tôi choáng váng, và trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy bóng dáng Thất Thất. Cô lao vào, đôi mắt chỉ nhìn thấy tôi trong chiếc lồng, quên hết mọi hiểm nguy. Lòng tôi thắt lại. Khoảnh khắc cô với tay về phía tôi cũng là lúc một bóng đen từ bên tối xông ra. Một cú đấm nặng nề, âm thanh thịt va thịt nghe rợn người, và Thất Thất ngã vật xuống nền xi măng lạnh buốt.

Cô không kêu lên. Cô quỳ dậy, nước mắt giàn giụa, những lời cầu xin nghẹn ngào vang lên trong căn phòng ngột ngạt. Nhưng nước mắt và sự yếu đuối ấy, thay vì làm mềm lòng kẻ độc ác, lại như dầu đổ vào lửa. Ánh mắt Trương Hoa sáng rực lên một thứ dục vọng tàn bạo. Hắn chồm tới, dùng sức mạnh cơ bắp đè ép Thất Thất xuống đất.

Một tiếng gầm gừ phát ra từ sâu trong cổ họng tôi, một thứ sức mạnh nguyên thủy của sự sinh tồn và bảo vệ bùng lên. Tôi lao mình ra khỏi góc lồng, bất chấp đôi chân trước đau nhức, bất chấp mọi thứ. Móng vuốt của tôi cào xé vào mặt hắn, vào tay hắn, bất cứ chỗ nào có thể với tới. Tôi chỉ muốn hắn rời xa cô ấy. Nhưng sự phản kháng của tôi thật mỏng manh. Một bàn tay lớn túm lấy cổ tôi một cách dễ dàng, như nhặt một món đồ chơi, và ném tôi văng vào bức tường gạch trần.

Cả thế giới chao đảo. Một cơn đau nhói từ xương sống lan tỏa khắp cơ thể, cuốn lấy từng hơi thở. Mỗi lần tôi rên lên, một vị ngọt gắt và sắt máu lại trào lên cổ họng, tràn ra khóe miệng, nóng hổi. Nhưng qua làn nước mắt mờ đục, tôi vẫn thấy bóng hình Thất Thất đang vật lộn. Tôi không được phép ngừng lại. Dù chỉ là một tiếng rên, một cái cào yếu ớt, tôi cũng phải tiếp tục.

Mùi khét lẫng của khói và mùi ngọt ngào đến nghẹt thở của hoa huệ trắng hòa lẫn trong không khí ẩm ướt của nhà tang lễ. Tôi ở đó, một đống tro tàn vô hình trong chiếc bình gốm nhỏ xíu đặt cạnh chiếc bình lớn hơn. Lẽ ra tôi chỉ là hạt bụi vô tri, nhưng một ý thức cứ quặn thắt, một nỗi uất ức đen ngòm cứ bám riết lấy tôi, không cho tôi tan biến. Tôi nghe tiếng nức nở đứt quãng của hai cái bóng già nua khom xuống bên quan tài gỗ. Trái tim họ, cũng như trái tim tôi nếu tôi có, đã vỡ vụn từ lâu.

Tất cả bắt đầu và kết thúc trong bóng tối của một tòa nhà hoang. Nhưng không, hãy để tôi kể cho bạn nghe từ khoảnh khắc kết thúc ấy trước.

Cảm giác đầu tiên khi ý thức quay trở lại là mùi tanh nồng của máu khô, quyện với mùi bụi bặm, xi măng ẩm mốc. Tiếng bước chân rời rạc vang lên trong cõi hư vô của tôi. Rồi một tiếng thở dài, mệt mỏi và tàn nhẫn. "

Xong việc rồi, dọn dẹp cho sạch."

Giọng nói của hắn, kẻ mà tôi chỉ biết qua mùi thuốc lá rẻ tiền và hơi thở hôi hám mỗi lần hắn cúi xuống hành hạ tôi. Hắn đã làm gì? Ký ức ùa về như một trận lũ quét.

Trước đó, chỉ vài giờ đồng hồ, tôi vẫn còn là một cục bông ấm áp nằm trong lòng cô ủ ấm. Cô gọi tôi là "

Tiểu Hắc", dù lông tôi chỉ là một màu xám xịt của bụi đường. Cô ấy, Thất Thất, đã tìm thấy tôi trong một thùng carton ướt sũng cạnh bãi rác. Đôi tay mảnh khảnh ấy không hề ngần ngại bế tôi lên, dù tôi đang run rẩy và đầy vết thương. Mùi hương trên người cô lúc ấy là mùi xà phòng dịu nhẹ, hoàn toàn khác với mùi hôi thối xung quanh. Cô đem tôi về căn phòng trọ nhỏ bé, sưởi ấm tôi bằng chính hơi ấm của mình. Cô làm thêm ca đêm ở quán cà phê chỉ để có tiền mua thuốc và sữa cho tôi. Những giọt sữa ấm đầu tiên chảy xuống cổ họng tôi không chỉ là thức ăn, mà còn là cả một thế giới dịu dàng mà tôi chưa từng biết đến.

Tôi nghĩ hạnh phúc của một con mèo hoang chỉ đơn giản vậy thôi. Một mái ấm, một bàn tay vuốt ve, và một tương lai được nhìn cô ấy cười mỗi ngày. Tôi đâu biết rằng, có những con người lại thích trò chơi độc ác với nhữỏ bé hơn mình.

Hắn ta xuất hiện, một kẻ hàng xóm kỳ lạ hay để mắt đến Thất Thất. Hắn có nụ cười giả tạo và đôi mắt lạnh lùng mỗi lần nhìn tôi. Rồi một chiều, khi Thất Thất đi làm, hắn lén vào phòng, bắt tôi bỏ vào bao tải. Tôi gào, tôi cào, nhưng vô vọng. Hắn đem tôi đến tòa nhà hoang ấy. Nỗi đau thể xác từ những trò tra tấn của hắn và hai tên bạn còn ám ảnh hơn cả cái đói rét ngày xưa. Nhưng nỗi đau lớn hơn là sự lo sợ. Tôi sợ cô ấy sẽ tìm tôi. Tôi biết tính cô, cô sẽ không bỏ cuộc.

Và cô đã tìm đến.

Tiếng bước chân vội vã, hoảng hốt của cô vang lên trên cầu thang bê tông. "

Tiểu Hắc! Tiểu Hắc, con ở đâu?"

Giọng cô đầy lo lắng, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Trái tim tôi thắt lại. Tôi muốn gào lên, muốn bảo cô chạy đi, nhưng cái mõm bị băng dính dán chặt chỉ có thể phát ra những tiếng rên nghẹn ứ. Cô đẩy cửa căn phòng nơi chúng tôi bị giam giữ. Ánh mắt cô từ hoảng sợ chuyển sang khi nhìn thấy tôi, rồi biến thành lửa giận khi nhìn thấy hắn và hai tên đồng bọn.

"

Đồ biến thái! Các người đang làm gì thế? Tôi sẽ báo cảnh sát!"

Cô hét lên, giọng run vì phẫn nộ. Cô lao về phía tôi.

Nhưng hơn. Hắn chặn cô lại, cổ của hắn siết chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô. "

Đến đúng lúc lắm."

Hắn cười nhạt, mùi rượu từ hơi thở hắn phả vào mặt cô. "

Con mèo của cô phá hỏng đồ của tôi. Giờ cô phải đền."

Đó là một lời nói dối trắng trợn. Tôi chưa bao giờ đến gần chỗ của hắn. Nhưng nó chỉ là cái cớ. Tôi thấy đôi mắt cô mở to, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì nhìn thấy những vết thương trên người tôi. Nước mắt cô trào ra. "

Buông tôi ra! Đồ điên!"

💡 Điểm nhấn chương này

Sự đối lập giữa hình ảnh "con mèo nhỏ" bất lực và tinh thần kháng cự quần quật của nó mang lại chiều sâu tâm lý đầy cảm động. Tác giả khéo léo dùng chi tiết giác quan (mùi rỉ sét, vị mặn chát, hơi thở tắc nghẽn) để tạo hiệu ứng chân thực, khiến người đọc cảm nhận được sự ghê rợn và bất lực của từng khoảnh khắc.

📖 Chương tiếp theo

Thất Thất sẽ phải đối mặt với sự tra tấn và lựa chọn không thể, trong khi Tiểu Hắc mong đợi một cơ hội báo thù từ những rặn cười tàn nhẫn của kẻ thù.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord