Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp Đồng Chồng Hờ

Chương 6

3073 từ
Nghe chương này13:29

Tôi tỉnh dậy, cảm giác như có ai đó đang dùng búa tạ đập vào bên trong hộp sọ của mình. Mùi rượu hăng hắc vẫn còn vương vãi trên quần áo, phả vào mũi tôi một thứ khó chịu đến nỗi muốn nôn. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ xem đêm qua mình đã uống bao nhiêu, nhưng ký ức chỉ dừng lại ở những vòng quay mờ mịt của cốc thủy tinh dưới ánh đèn vàng vọt. Thế rồi tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng và đều đặn, như thể người gõ đang cố gắng không làm phiền nhưng lại rất cần gặp tôi.

Chị Vương bước vào với một bát canh nóng hổi trên tay. Hơi nóng bốc lên từ bát sứ trắng, gừng và thịt băm quyện vào nhau, một mùi hương khiến dạ dày tôi co thắt lại. Chị ta cười, nụ cười có chút gượng gạo mà tôi không hiểu tại sao. “Đây là cô Thư dạy tôi nấu, cô ấy nói rằng anh thích uống món này,” chị nói, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng lời nói lại nặng như đá đè lên lồng ngực tôi.

Tôi đưa tay nhận lấy bát canh, những ngón tay dừng lại một giây khi chạm vào thành bát nóng hổi. Tôi biết món này. Tôi biết vị của nó. Và tôi biết ai đã dạy chị Vương. Nhưng tôi không nói gì, chỉ từ từ đưa bát lên môi, uống từng ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh của nước hầm xương lan tỏa trên đầu lưỡi, kéo theo một dòng ký ức ùa về — những buổi sáng cô ấy thức dậy sớm nấu cho tôi, những lần tôi cau mày bảo không cần nhưng vẫn uống hết sạch. Tôi uống cạn bát canh, đặt nó xuống bàn với một tiếng “cốp” khô khốc.

Tôi đứng dậy, lấy chìa khóa từ cái móc trên tường, rồi quay lại nhìn chị Vương. “Chăm sóc con cẩn thận,” tôi dặn, giọng khàn đặc vì cơn say chưa tan hết. Chị ta gật đầu, mắt nhìn xuống đất. Tôi bước ra khỏi nhà, cánh cửa đóng lại sau lưng với một tiếng rít nhẹ, để lại tôi trong không gian ồn ào của phố xá.

Tôi chưa kịp ngồi ấm chỗ ở nhà mình thì tiếng gõ cửa vang lên. Là anh ta. Tôi biết ngay. Tôi đã để lại địa chỉ này cho chị Vương và dặn đi dặn lại rằng đừng nói cho ai, đặc biệt là Giang Hồng. Nhưng tôi cũng biết, với tính cách của anh ta, chỉ cần ba lần bảy lượt ép hỏi, chị Vương nhất định sẽ “bán đứng” tôi. Và chị ta đã làm thế. Tôi thở dài, đứng dậy mở cửa, cố gắng vẽ lên mặt một biểu cảm ngạc nhiên.

“Ồ, anh đến đây à?” tôi nói, giọng cố tỏ ra bất ngờ. Tôi mơ vào nhà, tay chỉ vào chiếc ghế sofa cũ kỹ. Anh ta ngồi xuống, chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm, tóc hơi rối. Tôi rót trà. Hương chè xanh thoang thoảng trong phòng nhỏ. Tôi nhấp một ngụm, những ngón tay nâng tách trà, và rồi anh ta đột nhiên nói.

“Hay là chúng ta tái hôn đi.”

Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải ánh mắt anh ta. Giang Hồng như vừa nhận ra mình đã nói gì. Anh ta vội vàng lảng tránh, đôi mắt đen láy nhìn xuống mặt bàn gỗ sờn cũ. Tôi cảm thấy một nỗi buồn âm ỉ dâng lên từ sâu trong ngực — nỗi buồn của một người đã từng hy vọng rồi lại thất vọng đến tận cùng. Tôi rót cho mình một tách nước. Bàn tay hơi run.

“Nhưng anh đã kết hôn rồi mà,” tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Tôi nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, giống như vị của những năm tháng đã qua.

ặng một lúc, một khoảng lặng dài đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Cuối cùng, anh ta nói, giọng trầm xuống: “Chúng tôi chưa từng kết hôn. Có lẽ tôi và Y Y không hợp để trở thành vợ chồng.”

Tôi nghe rõ từng chữ, nhưng không trả lời. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn anh ta, nhìn khuôn mặt từng là của tôi, nhìn đôi mắt từng nhìn tôi với tất cả sự dịu dàng. Anh ta đã đưa ra gợi ý rõ ràng, nhưng tôi vẫn im lặng. Bởi vì trong đầu tôi, một câu hỏi cứ xoay vòng — anh ta có thực sự muốn tôi, hay chỉ đang chạy trốn khỏi một cuộc hôn nhân không hạnh phúc? Và liệu tôi có đủ can đảm để bước vào vòng xoáy đó một lần nữa, khi mà những vết thương của quá khứ vẫn còn chưa lành?

Tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc ấy, cái ngày mà tôi quyết định buông tay khỏi tất cả những gì đã từng là hy vọng. Giang Hồng đứng trước mặt tôi, đôi mắt tránh như thể sợ phải đối diện với sự thật. Tôi nói, giọng tôi vang lên trong căn phòng im ắng đến kỳ lạ:

“Nhưng anh yêu cô ấy, Giang Hồng. Tôi nhìn ra được: anh rất yêu cô ấy. Anh biết đấy, tôi chỉ kết hôn với người mà tôi yêu, mà anh lại không thể cho tôi điều đó. Hiện tại như thế này là tốt rồi. Tôi sẽ không làm phiền hai người. Anh cũng không cần. Tôi sẽ tự mình rời đi.”

Khi tôi vừa dứt lời, tôi nghe thấy một âm thanh nhẹ đến mức tưởng chừng như chỉ là ảo giác — tiếng thở phào nhẹ nhõm của Giang Hồng. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi thắt lại, nhưng tôi không để lộ ra ngoài. Tôi biết câu nói của con chỉ là sự bốc đồng, một phút yếu lòng nhất thời chứ chẳng phải là quyết tâm thực sự. Nhiều năm tình cảm chúng tôi đã xây đắp, làm sao có thể dễ dàng bị tôi lay chuyển? Cú đánh chí mạng phải do chính Trươực hiện, và tôi chỉ là người đẩy cô ta một bước, đúng lúc, đúng chỗ.

Sự áy náy của Giang Hồng dành cho tôi lúc ấy đã lên đến đỉnh điểm. Tôi nhìn thấy rõ điều đó trong từng đường nét trên khuôn mặt anh ta — cái căm hận chặt môi, đôi tay siết lại rồi lại buông ra. Tôi liền nhân cơ hội, không do dự, đưa ra một yêu cầu mà bản thân tôi cũng biết là không mấy phù hợp.

“Chụp với tôi một bộ ảnh cưới đi, Giang Hồng. Đây là điều anh nợ tôi.”

Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đầy những tia sáng lấp lánh của sự day dứt. Rồ bật đầu, một cái gật nhẹ nhưng đủ để tôi biết kế hoạch của mình đã bắt đầu. Thời gian và địa điểm chụp ảnh cưới đều do tôi quyết định — tôi chọn một studio nằm khuất lùm nhỏ, nơi có ánh nắng chiều vàng vọt hắt qua những ô cửa kính cũ kỹ. Tôi muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, từng chi tiết phải khớp với nhau như những mảnh ghép của một ván cờ.

Đến ngày hẹn, tôi gọi chị Vương, người phụ nữ có tài ăn nói hơn bất kỳ ai tôi từng biết. Tôi bảo chị ấy đúng lúc tiết lộ hành tung của Giang Hồng cho Trương Y Y. Chị Vương gật đầu, đôi môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Chị ấy rất giỏi trong việc sử dụng ngôn từ, biết cách thêm bớt để câu chuyện trở nên sống động và thuyết phục. Và chị ấy đã thành công — thành công khiến Trương Giang Hồng thực sự muốn bỏ cô ta để tái hôn với tôi.

Khi Trươìm đến, chúng tôi đang chuẩn bị chụp bộ ảnh cuối cùng. Tôi đứng cạnh Giang Hồng, người mặc bộ vest màu xám tro, tay anh ta đặt nhẹ lên eo tôi. Tôi nghe thấy tiếng giày cao gót vội vã va vào nền gạch, rồi tiếng thở dốc của một người phụ nữ đang run rẩy vì giận dữ và tổn thương. Tôi không quay lại, nhưng tôi biết Trương Y Y đã đến, bởi vì tôi cảm nhận được sự căng thẳng bỗng chốc lan tỏa từ cơ thể Giang Hồng — đau đớn, hơi thở trở nên gấp gáp.

Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ đến mức chỉ tôi mới hiểu được ý nghĩa của nó. Mọi thứ đang diễn ra đúng như tôi đã tính toán.

Tôi đã nghe thấy tiếng giày cao gót của cô ta từ xa, trước cả khi cánh cửa phòng trang điểm mở ra. Âm thanh ấy vang lên từng nhịp, như một thứ vũ khí sắc bén đang tiến lại gần. Tôi không cần quay đầu lại cũng biết đó là Trương Y Y. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng tôi vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi. Tôi cố tình kéo Giang Hồng lại gần, bấu víu xuống, giả vờ muốn chỉnh cổ áo. Từ góc nhìn của cô ta, chúng tôi chắc hẳn trông như hai người đang hôn nhau say đắm.

Tôi biết cô ta sẽ nổi điên. Đó là điều tôi đã dự tính từ trước.

Trươ đến như một con thú bị thương. Cô ta đẩy tôi mạnh đến nỗi tôi ngã nhào xuống nền đất lạnh. Cú va chạm khiến đầu tôi đập vào cạnh máy quay, một cơn đau nhói lan tỏa từ thái dương xuống tận hàm. Tôi cảm nhận được dòng máu nóng chảy dài trên má, ấm và nhớp nháp. Lúc đó tôi không hề sợ hãi, chỉ có một niềm vui thầm kín len lỏi trong lồng ngực. Tôi kịp thời nhắm mắt lại, để mặc cơ thể rơi vào bóng tối giả tạo.

Khi tôi tỉnh dậy, hai người họ đã cãi nhau đến mức gay gắt nhất. Những lời buộc tội và oán hận văng ra từ miệng họ, từng chữ từng chữ như những mũi dao đâm vào nhau. Tôi nằm trên giường bệnh, quấn băng gạc trắng quanh đầu, cố gắng tạo ra vẻ mặt yếu đuối nhất có thể. Khi Giang Hồng bước vào phòng, tôi bắt đầu khóc, nước mắt chảy dài không ngừng.

“Là lỗi của em,” tôi nói, giọng run rẩy như một cành liễu trước gió. “Em không nên đòi hỏi quá nhiều. Để em đi giải thích với cô ấy, anh đừng lo.”

Tôi nhìn thấy ánh mắt động. Ban đầu, trong đôi mắt ấy có một tia oán trách, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy máu và nước mắt của tôi, cảm xúc ấy dần tan biến. Anh ta an ủi tôi bằng những lời trầm ngâm, nhưng tôi biết tâm trí anh ta đang ở nơi khác. Ánh mắt hướng về phía cửa, chờ đợi một bóng hình sẽ không bao giờ xuất hiện.

Tôi cúi mặt xuống, giấu đi nụ cười hài lòng.

Trương Y Y đã làm điều mà tôi mong đợi. Cô ta bán toàn bộ cổ phần cho kẻ thù không đội trời chung của Giang Hồng. Khi điện thoại reo lên, tôi thấy sắc mặt nhợt đi. Giọng nói chế giễu từ đầu dây bên rõ mồn một: “Giám đốc Giang thật may mắn có được một người vợ như vậy. Tôi thật sự rất ngưỡng mộ.”

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Giang Hồng mất hết kiểm soát. Anh ta đập điện thoại xuống bàn, siết chặt tay đến nỗi các khớp xương trắng bệch. Tôi vẫn ngồi đó, trên giường bệnh, với vẻ mặt ngây thơ và vô tội. Trong lòng tôi, một cảm giác chiến thắng ngọt ngào lan tỏa. Họ đã từng nghĩ tôi là kẻ yếu, là người đến sau, nhưng cuối cùng, chính tôi mới là người nắm giữ tất cả các quân bài.

Tôi đứng ở cửa sổ phòng làm việc, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập dưới kia, trong lòng không có chút gợn sóng nào. Chỉ mười phút trước, Giang Hồng vừa bước vào công ty, vẻ mặt lạnh lùng đến mức khiến cả tầng lầu như đóng băng. Tôi biết hắn sẽ làm gì tiếp theo, bởi vì tôi đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi.

Hắn ra lệnh sa thải ba người thân của Trương Y Y đang ăn lương vô ích ở bộ phận hành chính. Tôi nghe thấy giọng nói của hắn vọng ra từ phòng họp, không cao nhưng đủ sắc bén để cắt đứt mọi lời cầu xin. Tiếp theo là khóa thẻ tín dụng, cắt toàn bộ quyền hạn chi tiêu mà trước đây hắn hào phóng cho ta. Rồi hắn gọi chị Vương, người giúp việc lâu năm trong nhà, bảo chị thu dọn tất cả đồ đạc của Trương Y Y, chất thành một đống trước cửa biệt thự.

Những người nhìn thấy cảnh tượng ấy, ai nấy đều thở phào, cho rằng Giang Hồng cuối cùng cũng tỉnh ngộ, muốn cắt đứt hoàn toàn với người đàn bà đó. Họ bàn tán xôn xao, nói rằng hắn đã quyết tâm, không còn đường lui nữa. Nhưng tôi biết rõ hơn ai hết: tất cả những hành động ấy chỉ là vỏ bọc. Trong lòng hắn vẫn còn một nỗi mong manh, vẫn đang chờ Trươ đầu, chờ cô ta cúi đầu xin lỗi, chờ cô ta nói một câu “em sai rồi” để hắn có thể đường hoàng tha thứ.

Bàn tay tôi đặt trên khung cửa kính. Cảm nhận hơi lạnh thấm vào lòng bàn tay. Tôi hiểu hắn quá rõ, bởi vì tôi đã từng là người phụ nữ đứng trong vòng tròn đó. Khi hắn quyết định ly hôn với tôi, cũng chính là cách này — không một lời cảnh báo, không một cơ hội hòa giải, mọi thứ đều bị cắt đứt trong chớp mắt. Hắn không để lại cho tôi bất kỳ kẽ hở nào để níu kéo. Bởi vì hắn không còn yêu người, hắn có thể tàn nhẫn đến tận cùng. Nhưng với Trương Y Y, hắn vẫn còn yêu nên hắn cố tình để lại một cánh cửa.

Thế nhưng, Trương Y Y đã làm tôi thất vọng sao? Không, cô ta đã vượt quá mong đợi của tôi.

Tôi đã chuẩn bị mọi thứ từ nhiều tuần trước. Những hồ sơ dự án mà Giang Hồng tưởng rằng chỉ có mình hắn biết, những con số sai phạm mà hắn đã khéo léo che giấu dưới lớp báo cáo tài chính, tất cả đều được tôi sắp xếp gọn gàng, rồi thông qua một ngườển đến tay Trương Y Y. Tôi biết bản tính của cô ta, một người đàn bà tham lam và nông cạn, khi bị đẩy đến đường cùng sẽ không ngần ngại cắn trả. Quả nhiên, cô ta không làm tôi thất vọng.

Sáng hôm nay, tờ báo có ảnh hưởng nhất thành phố đăng tải bài viết với dòng tít đậm, vạch trần toàn bộ những hành vi phạm quy của Giang Hồng trong các dự án đấu thầu. Tôi đứng ở cửa sổ, nhìn thấy hắn vừa đọc xong tờ báo, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh, rồi tái mét. Hắn gọi điện thoại, quát tháo ầm ĩ, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Tin tức đã lan ra như lửa cháy đồng cỏ.

Sau đó, tôi nghe nói hắn đã gọi người dọn vệ sinh đến, chất tất cả đồ đạc của Trươòn nằm đống trước cửa nhà lên xe rác, ném thẳng vào bãi rác thành phố. Lần này, không còn chút lưu tình nào nữa. Cánh cửa cuối cùng mà hắn cố tình để lại đã bị chính người hắn yêu đóng sầm vào mặt.

Tôi mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh. Vị đắng lan trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng lại ngọt ngào lạ thường.

Tôi vẫn nhớ cái ngày tôi được mời trở lại công ty. Giọng anh ta êm ái như ru, nói rằng cần tôi giúp dọn dẹp mớ hỗn độn của những dự án cũ. Tôi gật đầu, bước như một con rối biết đi. Suốt những ngày tháng sau đó, tôi và anh ta thức trắng đêm bên chồng tài liệu ngổn ngang, cùng nhau tìm cách vá víu từng lỗ hổng. Nhưng trong lòng tôi, mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt lo âu của anh ta, tôi lại cảm thấy một niềm vui thích kỳ lạ. Tôi đã chuyển toàn bộ những thông tin đó cho Trương Y Y, từng chữ, từng số liệu, không thiếu một thứ gì.

Cô ta dùng tên thật của mình gửi đơn tố cáo. Tôi đọc từng dòng trong bản tin sáng hôm ấy, thấy tên Giang Hồng bị điểm mặt chỉ tên vì tội trốn thuế, và cả chuyện ép một nhân viên bị thương vì công việc phải ra đi tay trắng. Tôi bật cười. Tiếng cười vang lên trong căn phòng trống trải. Cảm giác ấy thật sảng khoái, như thể tôi vừa thắng một ván cờ mà mình đã sắp xếp từ trước. Tôi đã dọn đường cho họ, từng bước một, bằng tình yêu và sự tin tưởng mà anh ta dành cho tôi. Giờ thì màn kịch đã đến hồi cao trào, và tôi là khán giả duy nhất được ngồi ở hàng ghế đầu.

Tôi tự hỏi liệu đau đớn không khi bị người mình yêu nhất đâm sau lưng? Chắc chắn là có. Nhưng nỗi đau ấy có sánh bằng nỗi đau tôi đã từng chịu đựng khi nhìn thấy người với người khác, khi nghe thấy tên cô ta vang lên trong điện thoại vào lúc nửa đêm? Tôi không biết. Và tôi cũng chẳng muốn biết. Tôi chỉ muốn nhìn thấy đôi mắt ấy, lần cuối cùng, để thấy rằng kẻ phản bội không phải là ai xa lạ, mà chính là tôi – người anh ta đã tin tưởng giao cả tấm lòng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương khéo léo dung hòa hai sợi chuyện: sự nuông chiều bề mặt qua bát canh ẩn chứa lòng thù hận. Sâu sắc hơn, tác giả để lộ tâm thế của một nhân vật phản diện ngang nhiên tự hào về sự phản bội, biến nạn nhân thành người kể chuyện — một lựa chọn phong cách khiến truyện trở nên kỳ dị và hút người đọc.

📖 Chương tiếp theo

Chương tiếp theo sẽ là lúc những mảnh ghép cuối cùng lắp vào chỗ, và anh có thể đối diện với sự thật đau thương mà chính tình yêu của mình đã tạo nên.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram