Tôi vừa đưa mấy đồng tiền lẻ còn dính mồ hôi thì đã vội vã chạy ra khỏi nhà như thể có ma đuổi sau lưng. Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, hóa ra bà chỉ hỏi tiền thừa. Cái nhìn nghi ngờ lúc nãy của mẹ khiến tim tôi đập thình thịch, tưởng chừng bà đã phát hiện ra bí mật tôi đang giấu kín. Hơi thở của tôi vẫn còn gấp gáp, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa lẫn mùi khói bếp từ các gian nhà, ên một nỗi bất an mơ hồ.
Đêm ấy, khi giúp chị tắm trong căn buồng kín hơi nước, tôi chợt nhận thấy có gì đó khác thường. Chị không cười đùa bông lơn như mọi khi, mà chỉ im lặng nhìn tôi với ánh mắt đượm buồn. Rồi chị níu tay tôi lại, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ cầu khẩn: “Binh Binh, ở lại với chị một lát được không?”. Chính nỗi niềm chất chứa trong lòng tôi đã khiến tôi gật đầu đồng ý, dù biết mẹ sẽ không hài lòng nếu biết tôi ở lâu trong đây.
Chị ngồi trong bồn gỗ, làn nước nóng bốc hơi nghi ngút làm mờ đi khuôn mặt thanh tú của chị. Hơi nóng bốc lên hăng hắc của các loại thảo dược – mùi ngải cứu, mùi quế chi và một thứ mùi cay nồng khó tả mà tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ. Ánh mắt chị xuyên qua làn hơi nước, đầy vẻ tuyệt vọng: “Binh Binh, em thật lòng không biết gì sao? Chị sắp bị họ giết rồi.” Lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi, khiến toàn thân tôi cứng đờ. Nhưng bản năng sống sót đã dạy tôi phải giữ bình tĩnh. Tôi cố hết sức để giọng nói không run lên: “Chị nói gì lạ vậy? Đàn ông trong làng, ai mà chẳng cần đến chị, sao họ nỡ hại chị?”
Một tiếng thở dài nhẹ như hơi gió thoảng qua từ đôi môi của chị. Chị nhìn xuống làn nước đang chuyển màu nâu đục, giọng nói trở nên đều đều và vô hồn: “Chị là người mang ‘thể chất mê hoặc’, em đã biết từ lâu rồi. Em có bao giờ thắc mắc tại sao chị phải tắm bằng nước nóng đến bỏng da như thế này không? Là để chị toát mồ hôi, để thứ nước ấy thấm đẫm tinh chất từ cơ thể chị, hòng giúp họ bổ dương tráng khí.” Tôi gật đầu. Những lời giải thích ấy tôi đã nghe mẹ và các cụ trong làng nhắc đi nhắc lại từ thuở còn thơ. Nó đã trở thành một chân lý hiển nhiên trong đầu óc non nớt của tôi.
“Vậy em có biết vì sao họ còn bỏ thêm cả mớ thảo dược này vào nước tắm không?” – chị chậm rãi hỏi tiếp, ngón tay gầy guộc khẽ khua nhẹ mặt nước, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Tôi không do dự đáp lại bằng chính những gì đã được dạy: “Mẹ bảo đó là để bồi bổ thân thể cho chị, giúp chị khỏe mạnh hơn.” Một nụ cười lạnh lẽo, đầy chua chát, nở trên môi chị. Nó khiến không khí ẩm ướt dường như càng thêm giá buốt. “Em thật ngây thơ. Chị nóết nhé, người mang thể chất như chị, trước khi thực sự trưởng thành, nước tắm quả thực có tác dụng ích dương. Nhưng một khi đã qua cái mốc ấy, hiệu quả sẽ dần dần biến mất. Những thứ lá cây, rễ cây này,” chị nhấc lên một nắm thảo mộc đã ngấu nước, “không phải để cứu chị, mà là để kích thích, vắt kiệt những gì còn sót lại trong cơ thể chị, cho đến khi chị khô héo hoàn toàn.”
Lưng tôi vẫn còn nóng rát vết ngã ban trưa, nhưng cơn đau ấy giờ chẳng thấm vào đâu so với những lời chị nói. Chị đang ngồi đối diện tôi, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt một thứ ánh sáng khác thường – thứ ánh sáng của sự tuyệt vọng đã bị dồn nén quá lâu, giờ bùng lên thành ngọn lửa hoảng loạn. Tôi chưa bao giờ thấy chị như vậy. Chị gần như gào lên, giọng nói xé toạc màn đêm yên tĩnh quanh căn phòng nhỏ.
“Binh Binh, em hiểu chưa?” – giọng chị khàn đặc, “Họ sẽ giết chị. Họ sẽ giết chị, rồi ngâm chị trong vại rượu thuốc. Để chị mãi mãi không lớn, mãi mãi là thứ đồ chơi bằng xương bằng thịt cho họ thỏa mãn.”
Tôi nuốt khan, cổ họng khô rát. Những lời ấy như những mũi kim băng giá đâm xuyên qua màng nhĩ, đóng băng mọi suy nghĩ trong đầu tôi. Trưởng làng? Thuốc? Dược tính duy trì thể chất? Từ trước đến nay, tôi chỉ nghĩ chị ốm yếu, cần được chăm sóc đặc biệt. Tôi chưa từng đặt câu hỏi về những bát thuốc đen kịt chị phải uống mỗi ngày, hay mùi hương nồng nặc phát ra từ căn phòng tắm kín mít của chị. Giờ đây, tất cả những chi tiết rời rạc ấy bỗng xâu chuỗi lại, tạo thành một bức tranh ghê rợn khiến tôi muốn bịt tai lại.
Chị thở gấp, nắm chặt tay tôi. Bàn tay chị lạnh ngắt, run rẩy. “Trước đây, chị đối xử lạnh nhạt, xa cách với em là bất đắc dĩ.” Ánh mắt chị dịu xuống, pha lẫn vẻ ăn năn và đau đớn. “Chị không thể để họ phát hiện em đứng về phía chị. Nhưng bây giờ… bây giờ chỉ có em mới cứu được chị thôi, Binh Binh.”
Tôi cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. “Chị… chị muốn em làm thế nào?” – tiếng nói của tôi, nhỏ bé và bất lực.
Mộọng lóe lên trong đôi mắt đẫm nước của chị. “Có một loại đan dược tên ‘Phượng Huyết Đan’. Nó có thể trừ khử sự mê hoặc đặc biệt của chị đối với người khác. Một khi uống vào, những thứ nước tắm họ dùng cho chị sẽ trở nên vô dụng. Khi ấy, chị không còn giá trị với họ nữa, có lẽ họ sẽ buông tha.” Chị nghiêng người về phía trước, hơi thở gấp gáp phả vào mặt tôi. “Em thường lui tới hiệu thuốc trong làng, có nghe danh thứ đan dược này bao giờ chưa?”
Một cơn lạnh toát sống lưng. Chị chưa một lần bước chân ra khỏi căn nhà này, luôn bị canh giữ cẩn mật, sao chị có thể biết đến thứ thuốc hiếm hoi như vậy? Và điều khiến tim tôi đập loạn nhịp hơn: ban ngày, chính người đàn ông kỳ lạ ấy đã đưa cho tôi một viên đan màu đỏ thẫm, nói là để phòng thân. Viên đan ấy vẫn còn nằm trong túi áo trong của tôi, tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ. Nếu đó chính là Phượng Huyết Đan… thì đây không thể là trùng hợp. Đây rõ ràng là một vòng xoáy âm mưu nào đó mà tôi đang bị cuốn vào.
Sợ hãi và cảnh giác dâng lên. Tôi chưa hiểu rõ ngọn ngành, chưa biết ai đáng tin. Kể cả chị trước mặt, sau bao năm tháng xa cách và lạnh nhạt, sự thay đổi đột ngột này cũng khiến tôi hoài nghi. Tôi quyết định giữ kín viên đan trong người.
Tôi hạ thấp giọng, cố tạo ra vẻ mặt mệt mỏi và ngây thơ. “Em chưa nghe thấy tên thuốc đó bao giờ.” Tôi nhăn mặt, một tay ôm lưng. “Hôm nay ở hiệu thuốc, em bị trượt chân ngã, đau lưng lắm. Chị xem hộ em có bị bầm tím gì không?”
Nói rồi, tôi quay người lại, từ từ kéo tấm áo ngoài lên. Không khí trong phòng dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng thở dồn dập của chị và tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi phơi bày phần lưng trần ra trước ánh đèn, vừa là để đánh lạc hướng, vừa là để che giấu sự run rẩy đang lan khắp cơ thể mình. Mỗi giây phút trôi qua thế ấy, dưới ánh mắt có lẽ đang dò xét của chị, đều dài như vô tận.
Tôi đã đóng cánh cửa gỗ lại, bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt ấy. Tiếng lòng tôi đập thình thịch, mạnh hơn cả tiếng chân bước trên hành lang vắng. Mùi ẩm mốc của gỗ cũ và hương trầm nhè nhẹ từ phía xa hòa lẫn, tạo thành một thứ gì đó nghẹt thở. Chị đã nói dối tôi. Điều đó rõ như ban ngày.
Tất cả bắt đầu từ cái lưng đau nhức của tôi. Tôi đã nhờ chị nhìn giúp. Giọng nói cố tỏ ra bình thản nhưng bên trong đầy hoài nghi. "Chị chắc chứ? Đau thật mà."
Tôi nói, ánh mắt cố gắng bắt lấy phản ứng nhỏ nhất trên khuôn mặt chị. Chị chỉ liếc qua, nhanh như cắt, rồi buông ra một câu nhạt nhẽo: "Không có gì cả, đừng yếu ớt thế."
Sự thờ ơ ấy không làm tôi yên lòng, trái lại, nó như một ngòi nổ. Trong lòng tôi dấy lên một mối nghi ngờ sâu sắc. Tại sao chị lại vội vàng phủ nhận như vậy? Phải chăng có điều gì chị đang cố giấu tôi? Tôi quyết định tự mình tìm ra sự thật.
Khi tôi cố xoay người để nhìn, thực ra, tôi đang tìm kiếm hình ảnh phản chiếu từ mặt nước trong chậu tắm đồng đã xỉn màu. Ánh sáng lờ mờ chiếu xuống, và trong khoảnh khắc mờ ảo ấy, tôi đã thấy. Một cảnh tượng khiến máu trong người tôi như đóng băng. Phía sau lưng tôi, chi chít những đường vân màu đỏ thẫm, tựa như những mạch máu đang bò lổm ngổm, chúng tỏa ra từ trung tâm sống lưng, lan rộng trên vai, tạo thành hình thù kỳ dị giống như đôi cánh chim đang ẩn mình dưới da thịt.
Chị không thể không nhìn thấy. Vậy mà chị lại nói không có gì.
Tiếng cười khẽ của chị vang lên sau lưng tôi, mang theo một sự châm chọc lạnh lùng. "Cái lưng đó còn lâu mới ra dáng đàn ông, mau mặc áo vào đi, hay định quyến rũ chị đấy?"
Lời nói ấy như một nhát dao sắc, cố ý chệch hướng sự chú ý của tôi. Nó không làm tôi xấu hổ, mà chỉ khiến sự cảnh giác trong lòng tôi dâng lên cao độ. Tôi im lặng, từng động tác mặc áo trở nên nặng nề và chậm rãi. Mỗi lần vải chạm vào da, những đường vân đỏ ấy như âm ỉ nhắc nhở tôi về một bí mật khủng khiếp.