Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hương Thủy Của Nàng

Chị gái lừa dối, người lạ mặt trao thuốc

1487 từ

Tôi định bước đi, rời khỏi căn phòng đầy sự dối trá này, thì giọng nói của chị chợt cất lên, lạnh tanh và đầy mệnh lệnh, xé toạc không khí yên tĩnh. "Binh Binh, nếu tìm được loại thuốc đó, em tuyệt đối không được uống."

Chị dừng lại một nhịp, như để nhấn mạnh, "Người thường mà uống Phượng Huyết Đan sẽ nổ tung mà chết."

Tôi khựng lại. Cả người tôi cứng đờ. Lời cảnh báo ấy nghe có vẻ lo lắng, nhưng sao nó lại khiến lòng tôi giá buốt? Tôi gật đầu, một cái gật đầu máy móc, rồi đẩy cửa bước ra, để mặc câu nói của chị chìm vào trong bóng tối phía sau.

Nhưng trong đầu tôi, một giọng nói khác lại vang vọng. Lời của người đàn ông lạ mặt, kẻ đã đột ngột xuất hiện rồi biến mất trong đêm, thì thào bên tai tôi: "Viên đan này là dành cho ngươi."

Sự đối lập giữa hai lời nói ấy như hai lực lượng giằng xé trong lòng tôi. Một bên là người chị gái tôi đã tin cậy bao lâu nay, giờ đang nói dối tôi về chính thân thể của mình. Một bên là kẻ xa lạ, lôi một vật bí ẩn với lời tiên tri đáng sợ.

Tôi không còn tin chị nữa. Niềm tin ấy đã vỡ vụn từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu kinh hoàng trên mặt nước. Câu chuyện chị kể rằng chị là nạn nhân bị dân làng nhắm đến để ngâm rượu thuốc, còn tôi chỉ là một kẻ vô can bị cuốn vào, giờ nghe thật nực cười. Làm sao tôi có thể vô can, khi chính trên người tôi đang mang dấu vết của một điều gì đó không thuộc về thế giới bình thường này?

Chị muốn lấy viên Phượng Huyết Đan. Đó là mục đích thực sự ẩn sau tất cả những lời nói và hành động của chị sao? Tôi không hiểu. Tôi không hiểu vì sao chị lại lừa dối tôi, vì sao chị muốn chiếm đoạt thứ thuốc được cho là sẽ giết chết một người thường. Nhưng tôi biết một điều: tôi không thể trao nó cho chị.

Một làn gió lạnh từ đầu hồi thổi qua, làm tôi rùng mình. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh đám đông dân làng với những khuôn mặt đầy sát khí mà chị đã miêu tả. Chị nói họ sắp tới để bắt chị. Có lẽ, khi thời khắc ấy thực sự đến, khi màn kịch của số phận được mở ra, tất cả sự thật bị che giấu trong bóng tối này sẽ bị lôi ra ánh sáng. Tôi sẽ biết được mình là ai và chị thực sự là gì đối với tôi.

Cho đến lúc đó, tôi chỉ còn biết chờ đợi. Chờ đợi, với những đường vân đỏ như lửa đang âm ỉ cháy sau lưng, và viên đan kia được giấu kín trong người, như một quả bom chờ thời điểm phát nổ. Tôi bước đi trong hành lang tối, mỗi bước chân đều chất chứa sự nặng nề của những nghi ngờ và câu hỏi không lời đáp.

Cây gậy kỳ lạ trong tay ông chạm nhẹ vào vai tôi, ngăn bước chân tôi lại ngay trước cửa miếu tổ. Mùi hương trầm cũ kỹ hòa với mùi cỏ dại ven đường xộc vào mũi, quen thuộc mà chua xót. Lão Nhị - người trông miếu cả đời độc thân, người mà cả làng xem như kẻ sống ngoài lề - đang nhìn tôi bằng đôi mắt nheo lại dưới ánh chiều tà.

"Thằng nhỏ, nghe nói mấy hôm trước bị đánh, không sao chứ?"

Giọng nói khàn khàn, thô ráp như giấy nhám ấy khiến lòng tôi thắt lại. Tôi đã quen với những cái nhìn dò xét, những lời chì chiết, chứ chẳng quen với sự quan tâm. Hơi ấm từ bàn tay nhăn nheo của ông chạm vào cánh tay tôi khi tôi kéo ống tay áo lên, khiến tôi suýt thốt lên tiếng khóc. Cảm giác được ai đó chạm vào mà không phải để trừng phạt, sao mà lạ lẫm và mong manh đến thế.

Ông lẳng lặng lấy ra một lọ thuốc màu nâu sẫm từ trong túi áo rộng thùng thình. Ngón tay gầy guộc thoa thuốc lên những vết bầm tím trên cánh tay tôi, động tác nhẹ nhàng đến bất ngờ. Chính sự dịu dàng ấy khiến tôi nhớ đến nỗi đau âm ỉ khác. "Nhị gia gia," tôi khẽ nói, giọng run run, "có thể… cụ xem giúp cháu mấy vệt đỏ sau lưng được không?"

Khi chiếc áo bạc màu được kéo lên, hơi thở phía sau lưng tôi đột nhiên ngừng bặt. Tôi nghe thấy tiếng ông hít một hơi thật sâu, rồi là tiếng lẩm bẩm khó hiểu. "Con phát hiện từ khi nào?"

Giọng ông giờ đây căng thẳng, khác hẳn vẻ thờ ơ thường ngày.

"Vài hôm nay thôi ạ," tôi đáp, cố quay đầu lại nhìn ông. Ông đang bóp từng đốt ngón tay trên bàn tay trái, đôi lông mày bạc trắng nhíu chặt thành một đường gãy khúc. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang tính toán điều gì vượt quá tầm hiểu biết của tôi. Nỗi sợ hãi len lỏi trong tôi, nhưng tôi đã quá mệt mỏi. "Không sao đâu, Nhị gia gia," tôi buột miệng nói, những lời chân thật nhất tuôn ra từ nơi sâu thẳm của sự chán chường, "chữa không được thì thôi. Dù sao sống cũng chỉ để hầu chị, chết đi có khi còn nhẹ nhàng hơn."

Khuôn mặt nhăn nheo của ông lắc qua lắc lại, phủ lên tôi một bóng hình kiên quyết. "Trẻ con biết gì mà nói liều," giọng ông trầm xuống, "vết thương sau lưng con, trời cao còn chưa định đoạt là họa hay phúc. Đừng vội tuyệt vọng. Ta đã thấy thì không thể làm ngơ."

Rồi ông cúi xuống. Hơi thở có mùi trà đắng và tuổi tác của ông phả vào tai tôi khi ông thì thầm những câu nói mà tôi chỉ nghe được lõm bõm. Nhưng cái kết thì rõ ràng: một lời hứa. Một lời hứa cứu rỗi. Tim tôi đập thình thịch, như bị nhốt lâu ngày bỗng thấy khe cửa lồng. "Thật chứ?"

Tôi nghẹn ngào hỏi, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đục mờ nhưng sáng rực lên một quyết tâm lạ thường của ông. "Ngài… ngài thật sự sẽ giúp cháu?"

Ông đứng thẳng dậy, tay nắm chặt cây gậy, dáng vẻ tiều tụy bỗng trở nên cứng cỏi lạ thường. "Cả đời ta sống qua ngày, không vướng bận ân tình hay nợ nần," ông nói, từng chữ nặng như chì, "nhưng đã gặp chuyện này, đã thấy con như vậy, mà không đưa con qua được kiếp nạn, thì ta chết xuống suối vàng cũng không nhắm mắt nổi."

Tôi quỳ sát xuống nền đất lạnh, trán chạm vào lớp bụi thô ráp. Lòng biết ơn dâng lên nghẹn ngào, tôi chỉ biết dập đầu liên tiếp trước mặt vị lão nhân ấy. Mỗi nhịp đầu chạm đất là một lời cảm tạ không thốt thành lời, cho một vẻ lóe lên trong đêm tối.

Thời gian trôi qua tàn nhẫn. Chẳng mấy chốc, cái đêm rằm tháng Tám định mệnh ấy đã ập tới. Bầu trời đêm trong vắt, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng như một chiếc đèn lồng khổng lồ, ánh sáng bạc lạnh lẽo tỏa xuống mặt đất. Trong không khí, một thứ hơi lạnh âm ẩm lan tỏa, cái thứ khí lạnh khiến da thịt tôi nổi gai ốc mỗi khi hít vào. Mẹ tôi đã chuẩn bị mọi thứ từ chiều. Bà dặn tôi, giọng khẽ khàng đứt quãng, phải tắm rửa thật sạch sẽ cho chị từ lúc mặt trời còn chưa tắt hẳn. Tôi làm theo từng động tác chậm rãi. Nước ấm xối lên làn da nhợt nhạt của chị. Lòng tôi se lại từng hồi. Tôi biết đây có lẽ là lần cuối cùng.

Tiếng chân đông người ồ ạt kéo đến trước cổng nhà tôi, quen thuộc mà mỗi lần nghe thấy vẫn khiến tim tôi thắt lại. Trưởng làng dẫn đầu, phía sau là đám đàn ông trong làng với những khuôn mặt háo hức, nóng nảy. Nhưng lần này, thứ họ mang theo không phải là những chiếc cốc nhỏ, mà là những hũ rượu lớn, nặng trịch, được khiêng một cách trang trọng. Mùi rượu nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi mồ hôi đàn ông, tạo thành một thứ mùi hăng hắc khó chịu. Trưởng làng bước vào sân và phía sau ông ta xuất hiện thêm một bóng người.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng xung đột tâm lý tinh tế giữa lòng nghi ngờ và không thể thoát ly, khi nàng bị giằng xé giữa lời nói dối của chị gái và lời tiên tri của kẻ lạ mặt. Chi tiết Phượng Huyết Đan trở thành chìa khóa ẩn chứa bí mật về thân phận thực của nàng.

📖 Chương tiếp theo

Bóng người bí ẩn xuất hiện lần nữa giữa đêm kiếp nạn—liệu anh ta có liên hệ gì đến sự thay đổi bất ngờ này?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram