Tôi tỉnh giấc trong cơn rùng mình, hơi thở gấp gáp như vừa chạy trốn cả thế giới. Cánh cửa bếp, thứ vừa khóa chặt từ bên ngoài, giờ đây lại hé mở lặng lẽ, để một luồng gió đêm lùa vào quấn lấy người tôi. Hóa ra tất cả chỉ là giấc mộng. Nhưng cảm giác lưỡi dao chém vào da thịt, cái âm thanh rắc giòn tan khủng khiếp ấy, vẫn còn in hằn trong từng thớ thần kinh đang run rẩy.
Trước đó, tôi nằm co quắp trên nền đất lạnh buốt, cái lạnh thấm từ lưng lên tận óc. Giấc ngủ chập chờn, mơ màng, chẳng khác gì một vũng nước đục. Và rồi, trong cái mê sảng ấy, bóng dáng mẹ tôi xuất hiện.
Bà bước qua ngưỡng cửa, tay nâng một bát thuốc bốc khói nghi ngút. Hơi nóng tỏa ra mùi đắng ngắt, quen thuộc mà lạ lẫm. “Binh Oa,” giọng bà nhẹ nhàng đến lạ, “đêm nay rét cắt da cắt thịt. Con uống bát này cho ấm bụng, ấm người.” Tôi đưa tay đón lấy. Lòng bàn tay tiếp xúc với độ nóng của bát sứ khiến da thịt tê dại. Một ý nghĩ chợt lóe lên, sắc như dao găm: Nếu thật lòng thương tôi lạnh, đã chẳng nhốt tôi nơi góc bếp tối tăm này. Việc gì phải cất công mang thuốc tới?
Tôi cúi mặt xuống, mắt dán vào thứ chất lỏng đen ngòm trong bát. Vài sợi rễ cây, vài mảnh lá khô chưa được lọc sạch, lềnh bềnh trôi. Mùi hăng hắc đặc trưng xộc thẳng vào mũi. Cả đời quen thuộc với các loại dược thảo, tôi chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay. Đó không phải thứ để cứu người. Đó là thứ độc dược có thể kết liễu một sinh mạng chỉ trong nháy mắt.
Một cơn run bất ngờ ập đến, không phải từ cái lạnh bên ngoài, mà từ sự sợ hãi tột cùng đang đóng băng máu trong huyết quản. Bàn tay tôi buông thõng. Chiếc bát rơi xuống nền đất cứng, vỡ tan thành vô số mảnh sắc nhọn, âm thanh chói tai xé toạc màn đêm yên tĩnh. Thứ thuốc độc đen ngửa một vũng máu.
Sắc mặt mẹ tôi biến đổi trong chớp mắt. Sự dịu dàng giả tạo tan biến, thay vào đó là vẻ điên cuồng, thù hận dâng trào. Bà chẳng nói chẳng rằng, xoay người lại cái bàn bếp, giật lấy cái vẫn dùng để chặt xương. Ánh dao lóe lên một tia lạnh lẽo dưới ánh trăng lóe. “Chồng ta không thể trở về,” giọng bà the thé, đầy uất hận, “tất cả là do hai mẹ con các ngươi mang họa đến! Ta phải kết liễu hết lũ các ngươi!”
Lưỡên chém xuống trong một đường cắt không chút do dự. Bản năng sinh tồn khiến tôi giơ tay lên đỡ. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, không phải tiếng dao chém vào thịt, mà nghe như chém vào một khúc gỗ mục. Tôi hoảng hốt nhìn xuống cánh tay mình. Không có máu. Từ vết chém sâu hoắm, một thứ dịch thể màu trắng đục, đặc quánh như nhựa cây, từ từ rỉ ra, chảy xuống.
Tiếng thét nghẹn trong cổ họng tôi bật ra thành một âm thanh chói óc. Cả người tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Và rồi, tôi giật mình mở mắt, chỉ thấy bóng tối và cái lạnh của nền đất áp vào lưng. Ác mộng. Chỉ là ác mộng mà thôi.
Nhưng cánh cửa thì đã mở. Gió vẫn thổi. Và nỗi sợ trong lòng tôi thì chẳng biết bao giờ mới thực sự tan biến.
Tiếng động lạ từ sân vọng vào khiến tôi giật mình. Tay đang lau mồ hôi trên trán, khựng lại. Lòng dấy lên một sự tò mò kỳ quặc, chân bước nhẹ như mèo, men theo bức tường mát lạnh mà tiến ra. Hơi thở tôi cố nén lại, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Âm thanh ấy rõ ràng phát ra từ gian phòng gỗ phía đông, nơi chị tôi ở. Cánh cửa sổ trúc mở hé, tấm rèm vải mỏng màu xám không được kéo xuống. Tôi rón rén áp sát, từng bước chân thận trọng đặt xuống nền đất ẩm, rồi khẽ nghiêng người, đưa mắt nhìn.
Một cảnh tượng lập tức khiến máu dồn hết lên mặt. Da mặt tôi bừng nóng, hai tai như có lửa đốt. Trong làn nước đục ngầu đầy hơi nước, chị tôi và một người đàn ông đang cùng ở trong cái thùng tắm bằng gỗ. Lưng trần, vai rộng của người đàn ông ấy hướng về phía tôi, nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ và bộ áo bào màu nâu vứt bừa trên sàn, tôi đã nhận ra ngay: đó chính là Trang đại sư, người ban ngày vừa mới tới làng chúng tôi.
Họ không chỉ tắm chung. Giọng nói thì thào của chị tôi, ướt át và mềm mại lạ thường, cắt ngang làn hơi nước bốc lên. Tôi vội thu đầu lại, không dám nhìn nữa, chỉ dán chặt tai vào khe vách gỗ, cố bắt từng âm tiết.
“Trang ca,” giọng chị nũng nịu, nghe mà lạnh sống lưng, “Bao nhiêu năm rồi, em nào có dám trái lời anh? Nhưng thứ anh hứa với em, đến bao giờ mới trao?”
Giọng đàn ông trầm đục, đầy vẻ thong thả đáp lại, “Sao mà nóng vội thế? Chưa tới thời cơ. Hay là em sợ anh nuốt lời? Cứ yên tâm, khi cần, anh tự khắc sẽ đưa cho em.”
Lời nói như một nhát dao lạnh lẽo cứa vào tim tôi. Thì ra họ đã quen biết nhau từ lâu, có lẽ còn trước cả khi tôi chào đời. Một màn kịch được dàn dựng tinh vi đến mức tôi, kẻ ở ngay trong nhà, cũng chẳng hề hay biết. Nhưng “thứ” họ nói tới là thứ gì? Một mối nghi ngờ nhức nhối chợt lóe lên. Phải chăng đó chính là viên thuốc màu đen kia? Nếu đã định cho chị, sao ông ta lại đưa nó cho tôi, với vẻ mặt trịnh trọng và đầy an ủi?
Suy nghĩ còn chưa kịp dứt, từ trong phòng đã vọng ra những tiếng động khác. Tiếng nước sóng sánh, tiếng thở dốc nặng nề, xen lẫn những âm thanh mơ hồ khiến tai tôi như bốc cháy. Tôi vội lùi lại, hai tay bịt chặt lấy đôi tai, lòng ngực trống rỗng đầy hoảng loạn. Chân vô thức quay đầu, tôi chạy vụt về phía căn bếp tối om, nơi hơi ẩm và mùi củi cháy âm ỉ dường như là chốn trú ẩn duy nhất lúc này.
Giấc ngủ chập chờn đêm đó bị xé toạc bởi những tiếng đập cửa liên hồi, dữ dội như muốn giật sập cánh cổng gỗ ọp ẹp. Tôi choàng tỉnh, tim vẫn còn đập loạn xạ từ cơn ác mộng. Tiếng chân mẹ tôi lộp cộp chạy qua sân, rồi tiếng then cửa kéo mạnh.
Giọng trưởng làng vang lên đầy tức giận, cắt ngang không khí yên tĩnh của buổi sáng sớm: “Thằng họ Trang đâu? Nhà ngươi có thấy hắn không?”
Tôi ngồi bật dậy, nép vào vách, nghe thấy giọng mẹ tôi run run đáp, đầy vẻ ngơ ngác, “Không… không ạ. Đại sư… đại sư vẫn ở phòng khách chứ đâu.” Rõ ràng bà chẳng biết gì về chuyện xảy ra đêm qua.
Trưởng làng hừ một tiếng đầy khinh bỉ. Tôi tưởng tượng ra ông ta nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền đất ngay trước cửa nhà tôi. Giọng ông ta đanh lại: “Con mẹ nó! Sáng sớm, lão lên phòng hắn, đồ đạc, hành lý biến mất sạch sẽ như chưa từng có ai ở đó bao giờ!”
Tiếp xuống nện vào thớ thịt vẫn còn văng vẳng trong đầu tôi. Âm thanh ấy lẫn với tiếng thét của chị Mị, khô khốc và đứt quãng, như thể ai đó đang bóp nghẹt cổ họng chị từ bên trong. Tôi đứng đó, hai chân như bị đóng đinh xuống nền đất ẩm ướt, mắt nhìn trân trối vào cánh cửa phòng gỗ đã khép hờ. Mùi tanh nồng của máu tươi, thứ mùi sắt gỉ ngọt lợm, bắt đầu rỉ ra từ khe cửa, xộc thẳng vào mũi.
Mẹ tôi run rẩy nép sát vào vách tường, khuôn mặt tái nhợt như tro tàn. Bà lẩm bẩm điều gì đó, nhưng tiếng thì thào của bà bị nhấn chìm bởi những tiếng cười hả hê, những lời bàn tán sôi nổi của đám đàn ông đang lần lượt bước ra. Trong tay mỗi người đều ôm khư khư một hũ sành to, miệng hũ được bịt kín bằng vải đỏ. Thứ chất lỏng màu đỏ sẫm lấp ló bên trong khiến dạ dày tôi quặn lại. Dấu chân họ in hằn trên nền đất, từng bước, từng bước một, để lại một vệt đỏ thẫm như những bông hoa tử đinh hương nở rộ rồi tàn lụi ngay trên mặt đất.
Trưởng làng là người cuối cùng. Áo ông ta dính một vệt ướt sẫm. Mẹ tôi như con thiêu thân, lao tới chặn trước mặt ông, đôi mắt đầy vẻ cầu khẩn. "Thế… thế còn chuyện của tôi?"
Giọng bà khàn đặc, lời nói như bị vỡ vụn.
Ông ta liếc nhìn bà, ánh mắt lạnh tanh không một tia cảm xúc. "Chúng tôi sẽ về thử. Nếu có tác dụng, việc của bà tự khắc xong xuôi."
Lời hứa hẹn mơ hồ ấy được buông ra một cách nhẹ nhõm, như thể ông ta chỉ đang nói về một mẻ rượu bình thường. Rồi ông quay đi, bước theo sau đám người đang hớn hở kia, để lại hai mẹ con tôi trong căn sân ngập tràn mùi tử khí.
Căn nhà trống vắng đến rợn người. Tiếng thét của chị đã tắt từ lâu, nhưng nó vẫn ám ảnh không gian, lơ lửng trong không khí ẩm thấp. Tôi không dám bước vào căn phòng ấy. Chỉ biết rằng chị tôi, người chị gái hay cười với đôi mắt hình trăng khuyết, giờ đã không còn là một con người trọn vẹn nữa.
Vài ngày sau, tin dữ lan truyền khắp làng như một trận cháy rừng. Thứ rượu mà họ gọi là "linh dược"
ấy chẳng những không mang lại sinh lực như lời đồn, trái lại, nó như một lời nguyền độc ác. Những người đàn ông khỏe mạnh nhất làng, sau khi nếm thử, đều trở nên tiều tụy, mất hết sức lực đàn ông. Sự tức giận và hổ thẹn biến thành ngọn lửa cuồng nộ. Họ không đổ lỗi cho sự ê tín của chính mình, mà đổ dồn tất cả oán hận lên đầu tôi, dư thừa của gia đình có cô gái bị họ xé xác.
Họ kéo đến, gương mặt ai nấy đầy vẻ điên cuồng, trong tay cầm chắc cuốc xẻng. Tôi lùi vào góc sân, lưng tựa vào bức tường đá lạnh ngắt, biết mình không thể chạy thoát. Sự phẫn nộ của cả làng là một cơn lũ không gì cản nổi.