Cái dây thừng thô ráp cọ vào cổ tay đến mức tôi cảm thấy da thịt mình sắp bị xé toạc. Mùi mốc meo từ góc nhà ẩm thấp xộc thẳng vào mũi, lẫn với mùi máu khô từ vết thương trên trán. Tôi nằm co quắp, tai vẫn văng vẳng tiếng gào thét của chị tôi đêm qua. Cánh cửa gỗ kêu cót két một tiếng khẽ, nhưng trong đêm tĩnh mịch, nó vang lên như một tiếng sét. Một bóng đen cao gầy lách mình vào, ánh trăng lóe lên vẽ lên gương mặt già nua, đầy những nếp nhăn sâu hoắm – Trang đại sư.
Ông ta không nói một lời, những ngón tay xương xẩu với những móng dài bẩn thỉu mò mẫm về phía tôi. Hơi thở nặng mùi thuốc bắc của ông phả vào mặt tôi. Tôi nhắm nghiền mắt, giả vờ bất tỉnh, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ông ta tháo những vòng dây một cách thành thạo, rồi dừng lại, nhìn chằm chằm. Ánh mắt ấy không phải là sự quan tâm, mà là một thứ gì đó phức tạp hơn, như sự tính toán lạnh lùng đang được che giấu dưới vẻ mặt mệt mỏi. Một tiếng thở dài nặng trĩu, khàn đặc, vang lên từ sâu trong cổ họng ông.
“Lúc đầu,” giọng nói của ông ta khẽ như tiếng gió rít qua kẽ lá, “cái cớ ấy… ta bịa ra nó, chỉ mong cứu được mạng của chị cậu.”
Tôi vẫn nằm im, nhưng từng sợi lông trên người đều dựng đứng. Cứu? Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh chị tôi, đôi mắt mở to đầy kinh hãi trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối. Nếu thực sự muốn cứu, tại sao đôi bàn tay đầy quyền năng này lại bất lực đến thế? Tại sao ông ta chỉ đứng nhìn từ xa?
“Ta đã nghĩ,” ông ta tiếp tục, giọng có chút nghẹn ngào được dàn dựng một cách khéo léo, “chỉ cần nói với bọn chúng rằng thân thể cô ấy không còn trong trắng, dược tính đã tiêu tan… chúng sẽ buông tha. Ai ngờ… chúng lại điên cuồng đến thế.”
Nước mắt ông ta ứa ra, lăn dài trên những nếp nhăn, nhưng đôi mắt – đôi mắt ấy vẫn khô ráo và tinh anh một cách kỳ lạ. Một sự giả dối hoàn hảo. Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng. Ông ta khóc không phải vì chị tôi, mà vì kế hoạch của chính mình đã thất bại, vì món đồ quý giá đã vĩnh viễn mất đi.
“Vậy,” tôi mở miệng, giọng khàn đặc vì khát và đau đớn, “lời ông nói hôm nay, rằng tôi có thể thay thế chị gái… cũng là để ‘cứu’ tôi sao?”
Tôi nhấn mạnh vào từ “cứu”. Trang đại sư gật đầu một cách nhanh chóng, quá nhanh, như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.
“Đúng vậy! Chị cậu đã không còn, ta… ta cũng bế tắc. Cách duy nhất để bảo toàn mạng sống cho cậu bây giờ là nói như thế. Thu xếp đồ đạc đi, ta sẽ đưa cậu ra khỏi cái nơi chết chóc này.”
Trong đầu tôi, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp vào nhau. Ông ta không cho tôi sự lựa chọn. Ở lại đây, với thân phận là đứa em gái của “vật phẩm thất thoát”, tôi sẽ chết. Mà cái chết ấy, với tư cách một “dược dẫn” tiềm năng, sẽ vô cùng thảm khốc. Đi theo ông ta, tôi trở thành con tin, thành thứ bảo đảm cho sự an toàn và lợi ích của ông ta. Nhưng ít nhất, trên con đường đó, tôi còn thở được. Tôi gật đầu, cố gắng để ánh mắt mình trông ngoan ngoãn và biết ơn.
“Tôi đi. Nhưng trước khi đi,” tôi ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt ông ta, “ông phải giúp tôi một việc.”
“Việc gì?” Sự cảnh giác lập tức hiện lên trong giọng nói và dáng vẻ của Trang đại sư.
“Hãy mở chiếc hộp gỗ đựng tro cốt của cha tôi ra.”
Không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chốc đông cứng lại. Tiếng côn trùng rỉ rả bên ngoài cửa sổ bỗng trở nên chói tai. Tôi nhìn thấy một tia sáng lạ lùng, nửa như kinh ngạc, nửa như tò mò, lóe lên trong đáy mắt vị đại sư già.
Tôi đã biết tất cả từ lâu. Mỗi lần nhìn mẹ gánh từng thùng nước tắm đục ngầu của chị về, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng miệng vẫn mấp máy niệm chú gọi hồn cha, lòng tôi như bị dao cắt. Trưởng làng – con người đội lốt ân nhân ấy – đã lừa mẹ tôi. Hắn bảo rằng nuôi chị tôi lớn, rồi dùng thứ nước chị tắm rửa mỗi ngày để phục vụ những người đàn ông trong thôn là một loại tu luyện. Hắn còn thề thốt, nếu mẹ tôi mỗi ngày đều lấy thứ nước ấy, trộn với chút tro cốt của cha tôi mà nấu thành cơm cho tôi ăn, thì một ngày kia, hắn sẽ làm phép cho hồn cha nhập vào thân xác tôi. Mẹ tôi tin tất cả, vì bà chỉ còn lại niềm hy vọng điên rồ đó. Còn tôi, đứa trẻ được cho là đã hấp thụ linh hồn cha mình, suốt bao năm chỉ biết giả vờ ngây ngô, đần độn, nhìn mọi thứ bằng ánh mắt vô hồn để được sống.
Cho đến hôm nay, khi Trang đại sư nhún vai, rút từ trong tay áo ra một lá bùa vàng rực rỡ, đốt cháy rụi chiếc hộp gỗ đựng tro cốt cha tôi thành một đống tro tàn. Ngọn lửa bùng lên trong chốc lát, rồi tắt ngấm, để lại mùi khét lẹt của gỗ cháy và một thứ mùi tanh nồng khó tả. Tro tàn bay lả tả trong không khí ẩm ướt, dính vào tay áo tôi. Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như một sợi dây vô hình vừa đứt tung. Thế là xong, giữa tôi và bọn họ, với cả ngôi làng quỷ quái này, chẳng còn mối nợ nào nữa.
Tôi và Trang đại sư phóng thẳng ra ngoài, bỏ lại sau lưng tiếng hò hét hỗn loạn. Không khí lạnh buốt của đêm tối ùa vào mặt, tỉnh táo lại từng giác quan.
“Lối này!” – Tôi hét lên, đột ngột rẽ vào một con đường nhỏ tối om, dưới chân là đá cuội trơn trượt. “Đi hướng này ra gần cổng làng hơn!”
Ông ta không hề nghi ngờ, chân bước theo tôi một cách tự nhiên. Trong lòng tôi, một kế hoạch đã hình thành rõ ràng từ phút chạy khỏi sân đình. Tôi dẫn ông ta đi vòng qua bảy tám ngõ hẻm chằng chịt, những bức tường đá rêu phong sờn lạnh dưới tay. Tiếng bước chân của chúng tôi vang lên lộp độp trong đêm vắng, nghe thật rõ. Rồi đột nhiên, tôi rẽ vào một cái sân lớn, trước mặt là một ngôi nhà gỗ đồ sộ, âm u.
“Cậu làm gì vậy?” – Trang đại sư khẽ hỏi, giọng có chút dè chừng.
Một luồng hơi lạnh từ trong nhà thổi ra, khiến da thịt tôi nổi gai. “Tôi… phải đi vệ sinh, không nhịn được nữa.” – Tôi nói dối, giọng cố tình run run, rồi không đợi ông phản ứng, đã lao tiếp vào trong. Trong thâm tâm, tôi biết mình đang dẫn ông vào chỗ chết, nhưng sự căm phẫn và toan tính đã át đi cả nỗi sợ.
Trang đại sư đứng lại một chút. Tôi nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của ông phía sau, rồi tiếng bước chân lại tiếp tục. Ông đành phải đi theo. Tôi chạy qua một hành lang dài, hai bên là những chiếc bài vị bằng gỗ đen bóng, xếp thành hàng dài vô tận, tỏa ra mùi gỗ mục và hương khói lạnh lẽo. Tôi lao thẳng vào gian chính giữa, nơi chỉ có một chiếc bàn thờ khổng lồ và ngọn đèn dầu leo lét.
Khoảnh khắc Trang đại sư bước qua ngưỡng cửa, đôi mắt của ông chợt nhận ra điều bất thường. Nhưng đã quá muộn. Một tiếng “ầm” chóên, cánh cửa gỗ dày của miếu tổ phía sau lưng chúng tôi đóng sập lại, khép kín mọi lối thoát, nhấn chìm gian phòng vào bóng tối chỉ dưới ánh đèn dầu.
Từ sau bức màn gấm đen sẫm, Lão Nhị gia bước ra. Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt khắc khổ của hắn. Đôi mắt hắn lạnh như hai hòn băng, không chút tình cảm nhìn thẳng vào Trang đại sư đang đứng giữa nhà.
“Ngươi tưởng đây là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?” – Giọng hắn trầm đục, vang vọng trong không gian kín mít.
Hắn chậm rãi tiến thêm một bước, bàn tay gầy guộc nắm chặt. “Muốn sống, thì để lại thứ đó.”
Trang đại sư đứng im, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, thách thức. “Thứ gì?”