“Còn giả vờ à!” – Nhị gia gia quát lên, giọng đầy tức giận. Hắn giơ cao bàn tay phải, năm ngó. Ngay lập tức, những đường vân phát sáng màu máu từ sàn nhà bật dậy, lan nhanh như mạng nhện, kết thành một chiếc lồng sáng chói nhốt chặt lấy Trang đại sư vào giữa. Ánh sáng đỏ rực phản chiếu lên những bài vị quanh đó, khiến chúng như những con mắt đang nhìn xuống.
Tôi đứng đó, chân tay lạnh ngắt, nhìn cụ Nhị gục xuống nền đất. Máu từ ngực cụ thấm ra, loang thành một vũng tối dưới ánh trăng lạnh lẽo. Mùi sắt tanh nồng nặc xộc vào mũi, khiến tôi muốn nôn khan. Trước mắt tôi, Trang đại sư rút bàn tay đẫm máu ra, khẽ vẩy nhẹ. Những giọt đỏ tươi rơi xuống đất, thấm vào lớp bụi khô. Ông ta không hề bận tâm, khuôn mặt vẫn giữ nét điềm nhiên khó hiểu, như thể vừa làm xong một việc hết sức bình thường.
Trong đầu tôi, lời dặn của cụ Nhị vang lên, chói hơn cả tiếng chuông. *Nếu có kẻ hại con, hãy dẫn hắn tới đây.* Cụ đã tin tôi, dựa vào tôi, còn tôi thì đã dẫn một con quỷ đến tận cửa nhà cụ. Cảm giác tê liệt lan từ ngón chân lên tận óc. Tôi không hiểu tại sao mình lại đứng im. Có lẽ sợ hãi đã đóng băng mọi khớp xương, biến tôi thành một khúc gỗ vô tri giữa cảnh tàn sát này.
Cụ Nhị đã từng cảnh báo tôi. Giọng nói khàn khàn, nghiêm nghị của cụ văng vẳng bên tai. “Không nói thì giết, lấy vật trên người ngươi cũng được!” Cụ đã giơ tay lên. Một luồng ánh sáng vàng óng như dải lụa vụt ra, quấn chặt lấy Trang đại sư. Ánh sáng ấy trông thật thuần khiết, ấm áp, vậy mà giờ đây, nó chỉ khiến tôi thấy lạnh sống lưng. Tôi nhớ rõ từng chi tiết. Cụ tưởng mình đã thắng, đã khống chế được kẻ địch. Nét mặt cụ lúc đó dữ tợn, nhưng trong mắt lại thoáng qua một chút an tâm, có lẽ vì nghĩ đã bảo vệ được tôi.
Chẳng bao lâu sau, dưới sức ép của kết giới vàng, Trang đại sư gục xuống. Cơ thể ông ta bất động, ngực không còn nhấp nhô. Cụ Nhị thở phào một hơi, vai hơi trùng xuống. Khoảnh khắc đó, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng một cách kỳ lạ, rồi ngay lập tức, một mối nghi ngờ sắc như dao cào xé vào tim. Mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng. Một kẻ như Trang đại sư sao có thể bị hạ gục nhanh chóng đến thế? Chân tôi như có ý thức, lùi lại một bước, muốn quay đầu chạy trốn khỏi cái sân đầy bóng tối và nguy hiểm này.
Tôi chưa kịp xoay người thì một bàn tay gân guốc, lạnh ngắt đã túm chặt lấy cổ áo tôi từ phía sau. Lực kéo mạnh đến mức vải áo rách toạc một đường dài. Luồng không khí đêm lập tức ùa vào, vuốt lên làn da trần trên lưng tôi, mang theo cái lạnh thấu xương. Tôi giật mình, toàn thân co cứng lại.
“Đừng động đậy.” Giọng cụ Nhị vang lên trong tôi, không còn chút hơi ấm nào, chỉ còn sự khẩn trương và một thứ gì đó… tham lam. Cụ giật phăng tấm áo trên người tôi ra, để lộ hoàn toàn phần lưng. Ánh trăng bạc lạnh lẽo chiếu xuống, phản chiếu trên da thịt tôi. Những vệt màu đỏ thẫm, tựa như những đường mạch máu bẩm sinh, giờ đây đã nối liền với nhau, tạo thành một hình thù rõ rệt. Đó là hình một con ngỗng đang dang rộng đôi cánh, đầu ngẩng cao, như sắp sửa cất tiếng hót hoặc bay lên. Những đường nét sống động đến rợn người.
Cụ Nhị thở gấp, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt tôi. “Thân đồng tử sinh ra âm phượng — âm dương hợp nhất, tuyệt diệu!” Giọng cụ run run, đầy vẻ phấn khích khó tả. “Ngoan ngoãn chờ đi.” Lời nói vừa dứt, một sợi dây thừng thô ráp đã quấn chặt lấy cổ chân tôi, cột tôi vào một gốc cây khô gần đó. Tôi vùng vẫy, nhưng sợi dây càng siết chặt, cọ xát vào da thịt đến rát bỏng. Cụ chẳng thèm nhìn tôi thêm lần nào nữa, quay người, hấp tấp cúi xuống bên xác Trang đại sư. Đôi tay gầy guộc của cụ lục soát khắp người ông ta, từ trong túi áo đến thắt lưng, vẻ mặt vừa sốt sắng vừa lo lắng.
Đột nhiên, dưới ánh trăng, thân thể Trang đại sư bắt đầu biến đổi. Làn da vốn còn hồng hào bỗng khô quắt lại, nứt nẻ, hiện lên những đường vân xoắn ốc kỳ lạ. Màu sắc chuyển dần sang nâu sẫm, kết cấu trở nên thô ráp. Chỉ trong nháy mắt, cả cơ thể ôm lại, teo tóp đi, biến dạng hoàn toàn. Thay vào chỗ một con người, trên mặt đất chỉ còn lại một khúc gỗ hình người, với những đường vân gỗ rõ rệt. Một cảnh tượng ma quái đến nghẹt thở.
Trước khi tôi kịp kêu lên, một bàn tay đẫm máu, ướt nhẹp, đã xuyên thẳng ra từ ngực cụ Nhị. Mũi tay nhọn hoắt, ló ra giữa lớp vải áo. Cụ Nhị trợn mắt, miệng há hốc, một tiếng thở hổn hển nghẹn lại trong cổ họng. Khúc gỗ hình người, lớp vỏ nứt ra, và Trang đại sư bước ra từ trong đó, y nguyên như lúc đầu, quần áo chỉnh tề, không một vết bẩn, không một vết thương. Ông ta khẽ phủi bụi trên tay áo, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống cụ Nhị đang đổ gục.
“Hóàng nhỏ này còn ẩn giấu một lão già ranh mãnh, muốn ‘bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau’ à?” Giọng nói của Trang đại sư nhẹ nhàng, đầy vẻ mỉa mai. Ông ta bước qua xác cụ Nhị, như bước qua một đống rác. “Tiếc thay, kế hoạch của ngươi chỉ là trò trẻ con. Ta mới là con chim sẻ đứng sau cùng.”
Cụ Nhị nằm trên đất, ngực vẫn thoi thóp, máu trào ra ồ ạt từ vết thủng. Cụ cố ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu đầy hận ý và không thể tin nổi, dán chặt vào Trang đại sư. “Ngươi… ngươi giấu thứ đó… ở đâu?” Mỗi từ cụ thể thốt ra đều phải trả giá bằng một cơn co giật đau đớn.
Trang đại sư khẽ cười một tiếng. Âm thanh khô khan vang lên trong đêm tĩnh mịch. “Ngươi nói Phượng Huyết Đan ư?” Ôười, ánh mắt chậm rãi đảo qua tôi – kẻ đang bị trói chặt vào gốc cây, run rẩy vì sợ hãi. “Thứ bảo vật ấy dương khí cực thịnh, bốc lên ngùn ngụt. Nếu mình chỉ cần đến gần, các ngươi đã có thể phát hiện.” Ông ta dừng lại. Nụ cười trên môi càng trở nên sâu sắc, tàn nhẫn. “Cho nên, ta đã giấu nó ở một nơi tuyệt diệu nhất: trong thân thể của đồng tử thuần dương.” Ánh mắt ông ta như dao cứa vào tôi. “Dùng chính dương khí của hắn để che giấu dương khí của bảo vật. Đơn giản mà hiệu quả, phải không?”
Tôi chưa kịp hiểu ý nghĩa câu nói ấy, ngón tay khô gầy của lão đã chỉ thẳng vào ngực tôi. Xa tận trời, gần ngay trước mắt. Trên người tôi, hóa ra mới là nơi an toàn nhất. Một cảm giác lạnh buốt xuyên tim, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tàn nhẫn của sự thật vừa được phơi bày.
Cụ Nhị ở góc phòng khẽ động đậy, dường như muốn ngồi dậy can ngăn. Nhưng cụ chỉ kịp nhích người, rồi đổ ập xuống nền đất lạnh, im bặt. Hơi thở cuối cùng thoát ra nhẹ như một tiếng thở dài, hòa vào mùi bụi và mùi máu khô trong căn phòng tối. Cái chết đến quá nhanh và lặng lẽ, khiến tôi có cảm giác như cụ chỉ vừa thiếp đi. Nhưng đôi mắt nhắm nghiền và sự bất động hoàn toàn của thân thể già nua ấy là minh chứng không thể chối cãi.
Giờ thì trong phòng chỉ còn tôi và hắn. Nỗi tuyệt vọng dâng lên, nhưng đi kèm với nó là một sự tò mò kỳ lạ. Tôi ngước mắt nhìn kẻ đang đứng trước mặt. Giọng nói của tôi vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe rõ từng chữ. Dù sao tôi cũng sắp chết rồi, ít nhất hãy để tôi hiểu rõ. Tất cả mưu đồ các người bày ra, cuối cùng là vì cái gì? Câu hỏi không còn là sự van xin mà là đòi hỏi về sự thật cuối cùng.
Trang đại sư khẽ nhếch mép. Nụ cười của hắn không chút nhiệt độ, giống như lớp băng mỏng phủ trên mặt hồ mùa đông. Được, ta sẽ để ngươi chết mà hiểu. Hắn bắt đầu kể, giọng điệu đều đều như đang tường thuật một câu chuyện xa xưa không liên quan. Ngày xưa, có hai người đi tìm sâm. Họ may mắn đào được hai gốc nhân sâm ngàn năm tuổi, một âm, một dương, âm dương tương hợp.
Một mảnh ghép trong đầu tôi khớp vào. Muốn hợp thành dược, phải cho người uống nước ngâm từ âm sâm. Còn thuốc dẫn… chính là Phượng Huyết Đan. Tôi thở ra một hơi, cảm giác như vừa giải được một bài toán hóc búa. Thì ra là vậy. Nhưng một nghi vấn khác trỗi dậy. Ông đưa viên đan quý giá ấy cho tôi, chẳng sợ tôi nuốt mất hay sao? Tôi hỏi, giọng đầy thách thức.
Dĩ nhiên là sợ. Trang đại sư thừa nhận một cách thẳng thắn. Nên ta đã bảo chị ngươi dọa rằng uống vào sẽ chết. Ngươi không biết ai nói thật, ai nói dối, nên tuyệt đối không dám liều lĩnh. Kế sách ấy thật đơn giản mà hiệu quả, dựa vào chính sự hoài nghi và do dự trong lòng tôi. Nhưng rồi tôi chợt nghĩ đến một khả năng khác, trật lại. Nếu chị tôi, người đã uống nước ngâm âm sâm, lại nuốt viên đan này thì sao?
Nụ cười trên mặt Trang đại sư trở nên mỉa mai hơn. Ta đã lừa cô ta, nói rằng uống viên đan này vào sẽ giữ được hình người mãi mãi, cưỡi thành đạo. Lời nói dối ngọt ngào ấy thật dễ tin đối với một kẻ khát khao được sống và được yêu. Nhưng giờ thì con ngốc đó đã vô dụng rồi, còn quan tâm làm gì? Hắn vừa nói vừa bước từng bước chậm rãi về phía tôi, khoảng cách thu hẹp dần, áp lực đè nặng lên ngực.
Được rồi, giờ thì giao đan dược đây. Ánh mắt hắn sắc lạnh, đôi tay sạch sẽ với những ngón tay chìa ra. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không nghĩ đến việc chạy trốn. Thay vào đó, một hành động bộc phát tuôn ra từ cổ họng. Chị ơi! Tiếng gọi của tôi vang lên đầy tuyệt vọng và hy vọng. Đồng thời, tay tôi móc vào trong túi áo, nắm lấy viên thuốc còn ấm hơi người, rồi dùng hết sức ném nó ra phía sau lưng Trang đại sư.
Một bàn tay trắng nhợt, trong suốt như sương khói, vươn ra từ trong bóng tối. Những ngón, mảnh mai ấy khẽ khép lại, bắt lấy viên thuốc đang bay trên không một cách chính xác đến kinh ngạc. Cả căn phòng như đóng băng.
Trang đại sư quay đầu lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Ở đó, giữa khoảng không trống rỗng, chị tôi đang lơ lửng. Thân xác vật chất của chị đã không còn, tan biến theo thời gian và thuật pháp. Nhưng đạo hạnh ngàn năm từ gốc âm sâm đã thấm vào linh hồn, giữ lại cho chị một hình bóng mờ ảo, một chút ý thức cuối cùng còn vương vấn nơi trần thế.
Mùi khét của da thịt cháy xém vẫn còn lởn vởn trong không khí, hòa lẫn với vị tanh nồng của máu tươi. Tôi đứng đó, nhìn linh hồn chị mình từ từ phai nhạt như làn khói mỏng manh giữa gió chiều. Ánh mắt chị, một vùng trời sâu thẳm chất chứa sự phản kháng và không cam lòng, cuối cùng cũng tan biến vào hư vô. Trang đại sư cất tiếng cười lớn, âm vang khắp căn phòng đá lạnh lẽo, trước khi ông ta ngửa cổ nuốt chửng viên đan dược màu đỏ thẫm như máu phượng hoàng vào trong bụng.
Tất cả bắt đầu chỉ vài khoảnh khắc trước đó, bằng một tiếng thét đau đớn xé toạc sự yên tĩnh. "Đồ khốn, bao năm qua ngươi đã lừa dối ta!"
Giọng chị tôi vang lên, đầy phẫn nộ và tuyệt vọng. Tôi thấy bóng chị lao về phía Trang đại sư như một mũi tên rời cung, không màng đến hiểm nguy. Trong lòng tôi thắt lại, một nỗi lo sợ mơ hồ len lỏi, nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền đá ẩm ướt. Tôi chỉ có thể đứng nhìn.
Trang đại sư, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh khó hiểu, nhanh tay rút ra một tấm bùa màu vàng sẫm từ trong tay áo. Đôi môi ông ta lẩm bẩm những câu chú ngắn ngủi, và ngay lập tức, ngọn lửa xanh lè bùng lên từ đầu ngón tay, lao thẳng về phía chị tôi. Cuộc chiến diễn ra nhanh đến chóng mặt. Sự chênh lệch về tu vi quá rõ ràng. Chỉ sau vài chiêu thức qua lại, Trang đại sư đã hoàn toàn áp đảo. Một cơ hội nhỏ nhoi xuất hiện, và ông ta như diều hâu lao tới, giật lấy viên Phượng Huyết Đan từ tay chị. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ sự sụp đổ trong đôi mắt chị mình. Nó không chỉ là thất bại mà còn là sự tan vỡ của cả một niềm tin kéo dài nhiều năm trời.