Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kẻ Lừa Đảo

Chương 4

7898 từ

Mùa hè năm ấy, cái nóng như muốn thiêu đốt cả thành phố. Tôi, Hứa Minh Trạch, đứng trong căn phòng chờ đầy mùi mồ hôi và thuốc sát trùng của bệnh viện, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy. Không phải trong một khung cảnh lãng mạn nào, mà là giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Lăng Vi lúc đó, khuôn mặt tái nhợt dính đầy vệt máu không phải của mình, hai tay cô run rẩy ôm chặt lấy người đàn ông trung niên đang thở hổn hển trên cáng. Ánh mắt cô như một con thú nhỏ bị thương, đầy hoảng sợ nhưng lại ánh lên một sự cứng cỏi đến nghẹt thở. Trái tim tôi, thứ mà tôi tưởng đã bị những điều khoản luật khô khan làm, đột nhiên thắt lại một cái thật sâu. Đó là một cảm giác rung động mơ hồ, không đến từ vẻ đẹp bề ngoài, mà từ sự yếu đuối và mạnh mẽ đan xen đến kỳ lạ trong đôi mắt ấy.

Tôi biết Lục Xuyên Tịch không đáng tin. Từ lâu rồi. Con người đó giống như một vụn thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn, đẹp đẽ nhưng sắc bén, luôn biết cách gây ra những rắc rối phức tạp nhất rồi nhẹ nhàng đứng ngoài cuộc. Cả một năm trời tôi cố gắng xoa dịu, hàn gắn, cố gắng dời cái bóng lờ mờ của hắn, tất cả đều đổ sông đổ bể chỉ trong một đêm. Công sức ấy, những hy vọng âm thầm ấy, tan biến nhanh hơn cả hơi nước dưới cái nóng mùa hè này. Trong lòng tôi trào lên một nỗi phẫn uất chua xót, nhưng ngay sau đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng. Cơ hội, cuối cùng cũng đã đến. Một cơ hội mơ hồ, tàn nhẫn nhưng rõ ràng.

Ban đầu, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành kẻ thứ ba. Danh từ ấy nghe thật khó chịu và hèn mọn. Tôi chỉ muốn đứng ở một vị trí an toàn, quan sát và chờ đợi. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy khoảng cách giữa Lục Xuyên Tịch và Vi Vi đã trở thành một vực thẳm không thể lấp đầy, một vấn đề không có lời giải, tôi biết mình không thể chỉ đứng nhìn nữa. Sự dây dưa mập mờ của họ giống như một vết thương không được băng bó, sẽ chỉ khiến cô ấy thêm đau đớn và kiệt quệ. Có người sẽ bảo tôi thừa nước đục thả câu hay đào tường khoét vách. Mặc kệ. Trong câu chuyện này, nếu phải có một kẻ xấu xa để chấm dứt sự kéo dài vô vọng kia, thì để tôi đóng vai đó. Tôi tin rằng người đầu tiên gục ngã vì sự mập mờ này chắc chắn sẽ là Vi Vi. Và tôi không đành lòng nhìn thấy điều đó.

Mọi chuyện bắt đầu từ mùa hè. Cũng kết thúc trong một mùa hè khác. Duyên phận ấy, tựa như cơn gió nồng nàn thoảng qua, thổi bùng lên rồi lại lặng lẽ tắt ngấm, để lại trên da tôi một cảm giác bỏng rát khó quên.

Tất cả bắt nguồn từ vụ kiện đòi nợ khi tôi tốt nghiệp. Khi ấy tôi còn là một thực tập sinh luật non nớt, háo hức và đầy lý tưởng. Thầy hướng dẫn ném cho tôi một tập hồ sơ dày cộp, mắt không nhìn lên: "Vụ này, điều tra và thu thập chứng cứ cho bên nguyên đơn. Người bị hại là chủ một xưởng gia công nhỏ."

Người bị hại ấy chính là bố của Lăng Vi. Xưởng của ông đã rơi vào một cái bẫy hợp đồng tinh vi. Đối thủ cố tình đặt một đơn hàng lớn, thúc giục xưởng ngày đêm tăng ca, rồi khi hàng hóa đã hoàn thành, họ dùng một điều khoản ngụy biện để từ chối thanh toán. Cái bẫy nằm ở phụ lục, chữ nhỏ li ti, mức phạt vi phạm cao đến mức nếu ông dám đòi, họ sẽ lật ngược vụ kiện, buộc tội ông vi phạm hợp đồng và đòi bồi thường. Đó là một vòng xoáy tuyệt vọng.

Buổi tối tôi nhận hồ sơ, cũng là buổi tối ông chủ xưởng kiệt quệ vì áp lực đã ngã quỵ xuống xưởng máy. Tôi có mặt tại bệnh viện để thu thập lời khai ban đầu và thấy cô con gái ông - Lăng Vi. Mùi thuốc tím, mùi máu tanh và mùi mồ hôi lạnh của cô ấy hòa lẫn vào nhau, ám ảnh tôi suốt nhiều đêm sau đó. Cô ấy không khóc. Chỉ im lặng dùng chiếc khăn ướt lau những vệt dầu mỡ trên tay bố, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một thứ gì đó. Ánh đèn neon trắng bệch chiếu xuống sống lưng gầy guộc đang căng cứng của cô. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình không chỉ đang đứng trước một vụ kiện. Tôi đang đứng trước một mảnh đời đang vỡ vụn, và tôi muốn, một cách điên rồ, được chạm tay vào để hàn gắn nó lại, dù chỉ một chút.

Tôi vẫn nhớ cái nắng tháng sáu ấy, nóng đến mức không khí như một tấm chăn ẩm ướt đè lên da thịt. Mở cửa bước vào căn hộ tối om, tôi chỉ muốn dốc cạn chai nước lạnh trong tủ. Thế rồi ánh mắt tôi chạm phải một bóng hình nhỏ bé, co ro trên bậc thềm cuối cùng dưới ánh đèn hắt. Tim tôi đập thình thịch một nhịp, không phải vì sợ, mà vì một sự ngỡ ngàng mơ hồ.

Cô bé ấy ngẩng đầu lên. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống khuôn mặt non nớt, đôi mắt to như hai hạt huyền đen láy, long lanh một thứ gì đó giữa sợ hãi và quyết tâm. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi bụi đường phố từ chiếc áo phông cũ của cô thoảng vào mũi tôi. Tôi chưa kịp hỏi, cô đã đứng dậy, hai tay nắm chặt chiếc túi vải bạc màu.

“Anh… anh là anh Thành phải không?” Giọng cô run run, nhưng rõ ràng. “Cháu là Lăng Vi. Con của bác Hải ở xưởng gỗ.”

Cái tên ấy như một thước, kéo tôi về mấy năm trước, về cái Tết trắng trợn nợ nần ấy. Tôi thở dài, mở toang cửa. “Vào đi. Bên ngoài nóng thế này.”

Cô bé bước vào trong dáng điệu rụt rè, đôi giày vải cũ kỹ in hằn những vết bụi lên sàn gạch sạch sẽ. Tôi rót cho cô một ly nước mát. Ngón tay cô bé khẽ run khi cầm lấy, uống một hơi dài như thể vừa trải qua một chặng đường xa. Trong lòng tôi dấy lên một nỗi băn khoăn. Chuyện với bác Hải đã qua lâu rồi. Mỗi năm ông vẫn mang biếu quà. Tôi đều từ chối. Vậy giờ đứa con gái ông tìm đến đây làm gì?

“Bố cháu… bố cháu bảo cháu mang ít trái cây nhà trồng lên biếu anh.” Cô bé lấy từ trong túi ra mấy quả xoài, vỏ còn lấm tấm nhựa. “Bố cháu nói, không có anh năm đó, thì nhà cháu… không biết giờ ra sao.”

Tôi nhìn những quả xoài, rồi nhìn đôi mắt thành khẩn của cô bé. Ký ức ùa về không theo trật tự. Tôi nhớ cái đêm trước Tết, bác Hảần bật, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và tuyệt vọng, suýt nữa đã quỳ xuống trước mặt tôi – một thanh niên mới ra trường chẳng có gì ngoài nhiệt huyết. Tôi nhớ cái sáng hôm sau, không khí trong văn phòng của tên trùm đất đai ngột ngạt mùi thuốc lá và nước hoa rẻ tiền. Lời nói của hắn đanh như thép, chưa đầy ba câu đã vung tay. Rồi những cú đấm đá tàn bạo, tiếng rên rỉ của bác Hải, mùi máu tanh lợm trong không khí. Tôi ôm đầu, cảm giác nóng rát từ những vết thương trên người năm ấy dường như còn vương vấn. May thay, có một tên trong đám đàn em của hắn còn chút lương tri, đã ra sức ngăn cản. Nếu không, hậu quả thật khó lường.

Sự việc không dừng lại ở đó. Nhà họ Hứa kia có thế lực, nhưng tôi cũng không phải tay vừa. Tôi lục tìm mọi ngóc ngách của hợp đồng gian lận đó, phát hiện ra những điểm phi pháp trắng trợn. Chiều hôm ấy, tiếng còi cảnh sát rít lên trước cổng, mang theo một sự giải quyết rốt ráo. Tôi nhớ ánh mắt biết ơn đến rơi nước mắt của bác Hải khi ông nắm chặt tay tôi, lặp đi lặp lại những lời cảm tạ. Lòng tôi khi ấy ấm áp, nhưng cũng chua xót. Sự lương thiện, sao lại phải trả giá bằng những trận đòn và nỗi sợ hãi như vậy?

“Anh Thành?” Giọng nói nhỏ nhẹ của Lăng Vi kéo tôi về hiện tại. Cô bé đang nhìn tôi với vẻ lo lắng. “Anh… anh không nhận à?”

Tôi lắc đầu, mỉm cười một nụ cười gượng. “Cháu mang về cho bố cháu dùng đi. Anh biết lòng của bác rồi.” Tôi dừng một chút, hỏi khẽ. “Bác Hải… dạo này vẫn khỏe chứ?”

Cô gật đầu, nhưng trong đáy mắt thoáng qua một tia u ám. “Dạ, bố cháu vẫn khỏe. Chỉ là… xưởng vẫn nhỏ, làm ăn khó khăn.”

Chúng tôi ngồi im lặng một lúc. Tiếng quạt trần quay đều đều, vù vù xé tan không khí tĩnh lặng. Tôi hiểu cái khó khăn ấy. Nó chưa bao giờ thực sự biến mất, chỉ là tạm lắng xuống. Cô bé này, trên người vẫn còn phảng phất hương thơm của gỗ bào và mùi sơn, của một gia đình nhỏ bé đang vật lộn với đời sống. Cô đến đây, có lẽ không chỉ để biếu mấy quả xoài.

“Cháu… cháu muốn sau này được như anh,” cô bé bất ngờ nói, giọng đã vững vàng hơn. “Giúp được những người như bố cháu.”

Câu nói ấy như một ngọn gió mát thổi qua tâm trí đang hỗn độn vì ký ức và cái nóng của tôi. Tôi nhìn cô bé – Lăng Vi – lúc này mới thực sự thấy được một sự cứng cỏi ẩn sau vẻ ngoài rụt rè. Có lẽ, sự kiện năm ấy không chỉ in hằn trong tôi mà còn trong cả tâm trí non nớt của đứa con gái ông chủ xưởng gỗ nhỏ. Nó trở thành một hạt giống, một động lực.

Tôi đưa tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé. “Muốn giúp người khác, trước hết phải giỏi đã, Lăng Vi ạ.”

Cô bé ngước nhìn tôi, đôi mắt hạt huyền sáng rực lên trong bóng tối của căn phòng, như hai vì sao nhỏ đầu hè. Cái nắng tháng sáu oi ả bên ngoài bỗng chốc dường như dịu lại.

Tiếng bước chân vang lên trong hẻm tối khiến tôi giật mình. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn cảm ứng âm thanh cũ kỹ bật sáng lên một cách chậm chạp, chiếu rọi một bóng hình nhỏ bé đang ngồi xổm cạnh cửa nhà tôi. Cô bé ngẩng mặt lên. Một khuôn mặt tròn trịa, trẻ thơ hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt to đen láy có nước, khiến người ta không khỏi thấy thương. Trong lòng tôi chợt nhẹ bẫng. Hóa ra không phải là kẻ lạ mặt đáng ngờ.

“Hứa tiên sinh, anh về rồi.” Giọng nói trong trẻo vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đầy cảnh giác ban nãy. “Bố em có việc đột xuất phải đi, ông bảấy gói mực khô và nấm hương sang biếu anh. Ông nói trời sắp nồm, đồ khô để lâu dễ mốc.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là con gái ông Lăng – Lăng Vi. Ông hàng xóm tốt bụng ấy lần nào gặp tôi cũng không ngớt lời khoe về đứa con gái ngoan ngoãn, học giỏi của mình. Ánh mắt và nụ cười của ông khi nhắc đến cô bé lúc nào cũng ẩn chứa một sự hãnh diện khó giấu, khiến tôi đôi lúc cũng bật cười, ngầm hiểu ý định muốn se duyên khá rõ ràng của vị lão niên ấy.

Tôi cầm lấy túi đồ khô từ tay cô bé. Mùi thơm nhẹ của nấm hương và mùi biển đặc trưng từ mực khô thoảng qua. “Em ăn tối chưa?” Tôi hỏi, giọng vô thức dịu xuống. Trời đã tối mịt, bóng hình nhỏ bé đơn độc trước cửa khiến tôi thấy có chút bất an.

Cô bé lắc đầu, hai bím tóc ngắn cũng đung đưa theo. Một cảm giác trống trải khó tả chợt len vào lòng tôi. Cô bé chắc đợi lâu lắm. Tôi mời cô bé vào nhà dùng bữa tối cùng, nhưng cô ấy chỉ ngại ngùng xua tay, rồi bất ngờ hỏi ngược lại tôi: “Thế… thế anh thích ăn gì ạ?”

Thế là giờ này, tôi lại ngồi trong một quán ăn nhỏ ven đường, đối diện với cô hàng xóm nhỏ tuổi. Chỉ đến khi gọi món xong, tôi mới chợt nhận ra ý định của cô bé. Hóa ra cô ấy muốn mời tôi. Một cảm giác vừa buồn cười vừa ấm áp chạm vào trái tim tôi. Tôi nhìn cô bé ăn một cách ngon lành, hai má phúng phính nhai thức ăn trông chẳng khác nào chú chuột hamster mà em gái tôi nuôi ngày trước. Thật đáng yêu. Trong lòng tôi bỗng dưng mềm lại.

“Sao không gọi điện cho anh?” Tôi hỏi, giọng không giấu nổi sự lo lắng. “Nếu anh về muộn hơn thì sao? Em ngồi đợi một mình ngoài ấy, trời tối thế này, à, lại không tốt, rất nguy hiểm.”

Cô bé ngước mắt lên, đôi mắt đen lộ rõ vẻ ngây thơ. “Em không có số của anh. Bố em quên rồi. Với lại…” Cô bé lục tìm trong túi, đưa ra chiếc điện thoại đã tắt nguồn, “Điện thoại của em hết pin từ chiều.”

Tôi im lặng một lúc. Một sự thôi thúc kỳ lạ, có lẽ xuất phát từ sự lo lắng cho sự an toàn của cô bé lần sau, khiến tôi lấy bút và viết ra dãy số điện thoại cá nhân của mình trên một tờ giấy ăn. “Cầm lấy. Lần sau có việc gì hoặc cần giúp đỡ, cứ gọi cho anh.” Tôi đưa mảnh giấy cho cô bé, trong lòng tự hỏi mình đang làm gì vậy.

Lăê dựa lưng vào ghế và nhấp từng ngụm trà nóng nhỏ. Nhân lúc đó, tôi đứng dậy và lặng lẽ đi đến quầy thu ngân. Tôi thanh toán hóa đơn, bác chủ quán cười híp mắt gật đầu với tôi.

Quay lại bàn, tôi thấy cô bé vẫn đang thổi nhẹ vào tách trà. “Đi thôi, anh đưa em về.” Tôi nói bên trong không gian ấm áp của quán ăn. “Nhớ lấy, sau này tuyệt đối không được ở ngoài một mình muộn như thế nữa. Con gái đi đêm, dù đường ngắn cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro.”

Trước khi cô bé kịp phản ứng, tôi đã giơ tay lên, nhẹ nhàng gõ một cái vào trán cô. Một hành động thân thiện và tự nhiên đến nỗi chính tôi cũng hơi bất ngờ. Rồi tôi quay người, bước về phía cửa quán, để lại cô bé phía sau vội vàng thu dọn đồ đạc và đuổi theo. Bóng đêm bên ngoài vẫn dày đặc, nhưng con đường về nhà lúc này dường như đã bớt đi phần nào vẻ lạnh lẽo, âm u.

Tôi nhìn chiếc điện thoại trên tay. Dòng chữ "Giao dịch thành công" hiện lên rõ mồn một. Một cảm giác hụt hẫng nhẹ chạy dọc sống lưng. Rõ ràng tôi đã nói sẽ là người mời mà.

"Ơ? Anh thanh toán rồi ư?"

Tiếng chân tôi chạy lộp cộp,trước chân dài của anh, giọng nói vội vã cất lên giữa không khí đêm nhẹ nhàng. "Không phải nói để em mời sao?"

Hứa Minh Trạch thậm chí không ngoảnh lại. Bóng lưng anh dưới ánh đèn đường dài và thẳng tắp, phủ một lớp hơi sương mỏng. Giọng anh trầm đục, lơ đãng văng vẳng trong gió như một lời nhắc nhở cho sự ngây thơ của tôi: "Nợ lại đi. Lần sau tính tiếp."

Tôi im lặng, không cãi nữa. Có lẽ đối với anh, việc ai trả tiền bữa ăn này thực sự chẳng có chút ý nghĩa nào. Trong lòng tôi thoáng chút bối rối, nhưng rồi lại tự nhủ thầm: thôi thì coi như mình nợ anh một bữa. Một cái nợ nhỏ, để lần sau còn có cớ gặp lại.

Chúng tôi đi bộ một quãng dài, bước chân không vội. Hơi ấm từ món lẩu vẫn còn quyện trong dạ dày, hòa cùng ca của đêm thu, tạo nên một cảm giác dễ chịu lạ kỳ. Tiếng giày của tôi gõ nhẹ trên vỉa hè, xen lẫn với nhịp bước đều đặn, chậm rãi của anh. Tôi kể về việc học ở trường đại học mới, về những môn học tôi thấy thú vị, về thư viện rộng lớn và những buổi seminar sôi nổi. Nhưng rồi, không hiểu sao, tôi lại buột miệng than thở về căn phòng ký túc xá nhỏ bé, nơi không khí giữa tôi và cô bạn cùng phòng lúc nào cũng căng như dây đàn, đầy những cuộc chiến ngầm bằng ánh mắt và những câu nói có ý.

Anh lắng nghe, im lặng là chính. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, nơi những chiếc đèn vàng tỏa sáng lập lòe. Rồi anh mới lên tiếng, giọng điệu bình thản, không một chút gợn sóng: "Việc của người khác, đừng bận tâm quá. Làm tốt phần của mình là được."

Anh dừng lại một nhịp, như để nhấn mạnh điều sắp nói. "Trong lòng không cần mang ý hại người, nhưng cũng đừng bao giờ buông lỏng sự đề phòng."

Tôi gật đầu, rất nghiêm túc. Lời nói của anh như một giọt nước mát thấm vào tâm trí đang hơi hỗn độn của tôi. Nó không phải là sự đồng tình với những phàn nàn của tôi, mà là một chỉ dẫn cứng rắn và thực tế. Tôi thở ra một hơi nhẹ, cảm thấy mình thật trẻ con khi cứ để những chuyện vụn vặt ấy chi phối.

Đến ngã rẽ, tôi dừng chân. Hứa Minh Trạch đứng đó, đợi tôi nói lời tạm biệt. Ánh mắt anh dưới bóng đêm có vẻ xa xăm hơn thường lệ. Tôi vẫy tay, quay lưng bước đi, cảm nhận rõ ánh mắt anh dõi mình cho đến khi khuất và em nhỏ.

Căn phòng cho thuê của Hứa Minh Trạch ở cửa bước vào. Hơi lạnh của đêm ùa qua cửa sổ, xóa tan hết dư vị ấm áp vừa có được bên ngoài. Anh bật đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu xuống nội thất đơn giản đến mức khắc khổ. Không một bức ảnh, không một món đồ trang trí thừa thãi, chỉ có mùi bụi và mùi giấy cũ quyện nhẹ trong không khí tĩnh mịch.

Tiếng nước từ vòi xuống xóa tan đi một chút tĩnh lặng đó. Khi bước ra với mái tóc còn ướt, chiếc điện thoại trên bàn bỗng sáng lên. Là một tin nhắn từ một số lạ, nhưng cái tên "Lăng Vi" khiến khóe miệng anh nhếch lên một chút. Cô bé cảm ơn anh vì bữa tối. Họ vẫn chưa phải là bạn bè trên mạng xã hội, chỉ duy trì kết nối qua những dòng tin nhắn ngắn ngủi kiểu này. Một vài câu trao đổi về thời tiết, về công việc, rồi kết thúc bằng một lời chúc ngủ ngon đơn giản.

Hứa Minh Trạch đặt điện thoại xuống. Tiếng "cạch" nhẹ vang lên trong căn phòng quá rộng so với một người. Một cảm giác gì đó mềm mại, ấm áp len lỏi trong lòng. Anh thở dài một tiếng, tự nhủ thầm: "Tuổi trẻ… thật tốt biết bao."

Sự nhiệt thành, hồn nhiên và cả những nỗi buồn vu vơ của cô gái ấy, tất cả đều toát lên một sức sống mà anh đã đánh mất từ lâu lắm rồi.

Ánh mắt anh đảo quanh căn phòng lạnh lẽo, nơi mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng đến mức vô hồn. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên: Căn nhà này, hình như đã thiếu vắng tiếng cười nói của một người phụ nữ hoạt bát từ rất lâu rồi. Phải chăng vì thế mà nó mới trống trải, thiếu sinh khí đến vậy?

Rồi mùa thu qua đi, Trung thu rồi đến Tết Trùng Cửu, rồi cả Tết Dương lịch nữa. Lần nào cũng là những món quà nhỏ đến. Một hộp bánh trung thu, vài cành hoa cúc, một chiếc khăn len mùa đông... Cô học đại học ở thành phố bên cạnh, đi lại khá thuận tiện. Những cuộc ghé thăm bất ngờ ấy dần dần trở thành một điểm hẹn không hẹn trước, như những ngọn gió xuân nhẹ nhàng thổi vào căn phòng lạnh giá của anh, để lại những dấu vết ấm áp khó phai mờ.

Phong bao lì xì màu đỏ thẫm nằm chỏng chơ trên bàn ăn, ngay cạnh đĩa hoa quả còn chưa kịp gọt vỏ. Tôi nhìn nó, rồi lại nhìn đôi bàn tay đang nắm chặt nhau của hai người khách bên kia ghế sofa. Ngón tay của Lăng Vi quấn quýt lấy ngón tay của chàng trai lạ, một vòng bạc mỏng manh lấp lánh trên cổ tay cô khi cô cười. Tôi biết mình đã thua cuộc ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy.

Mùi hương của những món quà Tết họ mang đến – bánh mứt, rượu, trái cây – thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước hoa nhẹ nhàng của Lăng Vi. Thứ hương ấy trước đây tôi từng nghĩ sẽ quen thuộc trong căn nhà này. Giờ đây, nó chỉ như một vị khách xa lạ, sắp sửa ra đi và mang theo tất cả những hy vọng mỏng manh tôi đã ấp ủ suốt mấy tháng trời. Tim tôi thắt lại, một cảm giác chua xót lan tỏa từ ngực lên tận cổ họng. Tôi cố nuốt nó xuống, cùng với bao nhiêu lời đã định nói.

“Chúc anh năm mới vui vẻ, phát tài phát lộc.” Lăng Vi cất lời, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. Đôi mắt cô cong cong hạnh phúc, không hề đả xì tôi đã chuẩn bị từ lâu trên bàn. Cô chỉ nhìn người bên cạnh. Ánh mắt ấy nói lên tất cả. Tôi mỉm cười gật đầu, cái cười gượng gạo đến mức tôi biết nếu có gương, mình sẽ không dám nhìn. Hóa ra kế hoạch tan sớm, đi chợ, nấu một bữa cơm thịnh soạn để giữ cô lại… tất cả đều trở nên lố bịch. Tôi là người đến muộn trên một chuyến tàu mà vé đã được bán hết từ lúc nào?

“Cảm ơn em.” Tôi đáp lại, giọng khàn khàn. “Chúc hai người… hạnh phúc.” Câu nói vang lên nghe thật sáo rỗng, nhưng tôi chẳng còn gì khác để nói. Tôi đứng dậy, viện cớ lấy thêm đồ tiếp khách và bước vào phòng ngủ. Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng sau lưng, cách âm tiếng cười nói ríu rít từ phòng khách. Không gian yên tĩnh đột ngột vây lấy tôi. Tôi mở ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương nhỏ xíu, lấp lánh dưới ánh đèn. Tôi đã chọn nó cả tháng trước, tưởng tượng cảnh trao nó cho cô trong đêm giao thừa. Giờ đây, nó nặng trĩu trong lòng bàn tay, như một lời trách móc câm lặng.

Tôi thở dài, nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn trở lại hộp, cất nó vào góc tối nhất của ngăn kéo. Rồi tôi lấy một xì mới, y hệt cái ngoài kia, bỏ vào đó một tờ tiền mới cứng, và bước ra. Khoảnh khắc tôi đưa nó cho Lăng Vi, cô reo lên vui sướng, đôi má ửng hồng. “Cảm ơn anh Trạch!” Cô nói, giọng ngọt như mật. Cậu trai tên A Tịch ngồi bên cạnh cũng cười, rồi đưa luôủa mình cho cô. “Em cầm hộ anh.” Cậu ta nói với giọng trìu mến. Lăng Vi cầm xì trên tay, niềng cô nhân lên gấp bội, như một đứa trẻ được quà. Cô lại bắt đầu nói những lời chúc tốt đẹp, nào là công danh thuận lợi, nào là gia đình bình an. Mỗi lời như một giọt chanh nhỏ xuống vết thương lòng đang rỉ máu của tôi. Tôi chỉ biết gật đầu, nụ cười trên mặt dần tê dại.

Tôi đã không giữ họ lại ăn cơm như dự định. Sau khi tiễn họ đến cửa, nhìn bóng lưng họ quấn quýt bên nhau khuất sau góc phố, tôi đóng cửa lại. Căn hộ trở nên trống trải đến lạnh lẽo. Mùi hương của họ vẫn còn vương vấn, nhưng càng nhấn mạnh sự vắng lặng hiện tại. Tôi không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa. Tôi khoác áo khoác, lao ra ngoài, lái xe về nhà cha mẹ. Ở đó, tiếng cười nói của trẻ con, mùi thức ăn nghi ngút, và sự ồn ã đông đúc của một gia đình lớn có lẽ sẽ xoa dịu được thứ cảm giác cô đơn đang bóp nghẹt trái tim này. Dù sao, Tết phải là về sự sum vầy. Còn những rung động lặng lẽ chưa kịp thành hình, thì hãy để chúng tan biến đi như khói bếp, trong cái không khí nồng ấm của một bữa cơm gia đình.

Tôi đứng trên ban công, tay nắm chặt, đã bóng loáng. Dưới kia, tiếng cười giòn tan của Hứa Tiểu Muội và lũ trẻ hàng xóm hòa vào nhau, như một bản nhạc rộn ràng mà tôi chẳng thể nào hòa nhịp. Một tiếng thở dài thoát ra từ sâu trong lồng ngực, nhẹ như hơi sương, nhưng chất chứa cả một mùa xuân nặng trĩu: “Tết năm nay, chẳng vui chút nào.”

Sự xuất hiện của Lăng Vi những ngày sau đó cứ như những cơn gió thoảng, đến rồi đi. Mỗi lần nghe tiếng chuông cửa hay tiếng bước chân quen thuộc ấy, tim tôi lại thắt lại. Tôi tìm đủ mọi lý do: đang bận họp, đang có khách, đang không được khỏe. Hứa Minh Trạch trở thành một kẻ đạo diễn tồi, dàn dựng những vở kịch vụng về chỉ để tránh mặt một người. Thật mỉa mai, càng trốn tránh, hình bóng cô ấy trong ký ức tôi lại càng trở nên rõ nét, ám ảnh. Nỗi sợ gặp lại cứ lớn dần, thì cái khát khao được nhìn thấy cô ấy cũng âm thầm cháy bỏng chẳng kém.

Mùi hương nếp của bánh tro còn phảng phất trong không khí ngày Tết Đoan Ngọ. Tôi từ nhà bố mẹ trở về căn hộ riêng, lòng nhẹ nhõm nghĩ rằng ngày đặc biệt này hẳn cô ấy đã có kế hoạch riêng. Bóng chiều đổ dài trên hành lang yên tĩnh. Thế rồi, ngay trước cửa nhà mình, tôi chạm trán một bóng hình khiến tôi ngừng thở. Lăng Vi đứng đó, như một bông hoa hướng dương bất ngờ nở giữa khung cảnh tĩnh lặng.

“Hứa tiên sinh, Tết Đoan Ngọ vui vẻ!” Giọng cô vang lên, trong trẻo và mạnh mẽ, xé tan màn yên lặng. Nụ cười trên môi cô rạng rỡ đến mức có thể xua tan cả những đám mây u ám nhất. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, đã đốt cháy bao nhiêu đêm suy tư của tôi, giờ lại hiện ra, sống động và khó chối từ.

“Người ta đã đứng trước cửa nhà mình, không mời vào ngồi chút sao?” Lời cô nói vừa như trách móc, vừa như đùa vui, khiến tôi không thể nào cứng nhắc từ chối. Tôi mở cửa, mời cô vào trong một không gian ngăn nắp đến lạnh lẽo. Cô nói nhẹ nhàng, như thể đọc được sự ngại ngần của tôi: “Anh cứ bận việc của mình đi. Em ngồi đây một lát, đợi bạn đến rồi chúng em đi Happy Valley.”

Tôi gật đầu, co mình trong phòng làm việc với một tập tài liệu dày cộp. Những con chữ nhảy múa trước mắt, nhưng tâm trí tôi lại đang dán chặt vào khoảng không gian phía ngoài kia. Tai tôi lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng rót nước, tiếng bước chân nhẹ, tiếng thở dài khẽ. Trang giấy trắng trở nên vô nghĩa. Tôi chỉ đang đếm thời gian.

Khi bóng tối bắt đầu len lỏi ngoài cửa sổ và kim đồng hồ chỉ đúng năm giờ chiều, một sự thôi thúc kỳ lạ trỗi dậy trong tôi. Tôi đứng phắt dậy, như thể vừa thoát khỏi một cái bẫy. Áo khoác được khoác vội lên người, ý định dẫn cô đi ăn một bữa cơm tối chợt hiện ra rõ ràng, mạnh mẽ đến bất ngờ.

Thế nhưng, khung cảnh trong phòng khách khiến bước chân tôi khựng lại. Lăng Vi không còn ngồi trên ghế sofa nữa. Cô gục xuống mặt bàn trà bằng kính trong suốt, đang chìm trong giấc ngủ. Dáng người mềm mại, đôi vai nhỏ nhắn nhấp nhô theo nhịp thở đều đều.

Tôi nhẹ nhàng bước đến, đặt chiếc áo khoác xuống và ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Mọi cử động đều được làm chậm lại, kể cả hơi thở của chính mình. Tôi sợ một tiếng động nhỏ nhất cũng có thể làm tan biến khoảnh khắc ấy. Ánh hoàng hôn cuối ngày, thứ ánh sáng vàng cam ấm áp, xuyên qua tấm rèm voan mỏng, chiếu xiên vào căn phòng. Nó đậu trên mái tóc cô, trên vai áo và, đặc biệt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang hướng về phía tôi. Dưới làn ánh sáng dịu dàng ấy, làn da cô bừng lên một sắc hồng phơn phớt, như một đóa đào chớm nở. Những sợi lông tơ nhỏ li ti trên gò má cũng được nhuộm một màu vàng óng. Tôi ngồi đó, lặng im, trở thành người canh giữ cho một giấc mơ mà tôi không dám bước vào.

Hương thơm nhẹ nhàng, mơ hồ như sương sớm, len lỏi trong không khí tĩnh lặng của căn phòng. Tôi đứng đó, nhìn cô gái đang say giấc trên chiếc đệm trải sàn, lòng dạ bỗng chốc rối bù. Một ý nghĩ đen tối, táo bạo và đê tiện chợt lóe lên trong tâm trí tôi. Tôi tự nhủ, chỉ một lần này thôi. Chỉ một lần duy nhất, để mình được phép hèn mọn, được phép vươn tới mà bấy lâu nay tôi vẫn cố thủ.

Tôi cúi người xuống. Bàn tay trái tôi chống lên mặt bàn gỗ mát lạnh, ải từ từ vò vò cô. Khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại, cho đến khi tôi cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cô qua lớp vải áo mỏng. Trái tim tôi đập thình thịch, ầm ĩ đến mức tôi sợ chính âm thanh ấy sẽ đánh thức cô dậy. Tôi nghiêng người, đặt lên trán cô một nụ hôn thật nhẹ, nhẹ như cánh bướm chạm vào cánh hoa, như hơi thở thoảng qua. Cảm giác ấy mềm mại và ấm áp khôn tả, nhưng cũng chóng vánh như một giấc mơ.

Đủ rồi. Thực sự đủ rồi. Tôi tự cảnh cáo chính mình. Nếu không dừng lại, nếu để bản thân chìm đắm thêm một giây nữa thôi, tôi sẽ phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn. Một sai lầm sẽ phá vỡ mọi thứ. Tôi dùng toàn bộ ý chí để ép cơ thể mình rời khỏi cô, bước những bước chân nặng nề về phía nhà vệ sinh. Tôi cần yên tĩnh. Tôi cần nước lạnh để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực và xoa dịu tâm trí hỗn loạn.

Đúng lúc đó, từ phòng khách vọng vào tiếng chuông điện thoại réo vang, phá tan không gian tĩnh lặng. Tiếng chuông ngắt quãng, rồi được thay thế bằng giọng nói của cô, vẫn còn đầy vẻ ngái ngủ, mềm mại và uể oải. “Cậu đến rồi à? Được, tớ ra ngay.” Giọng cô lúc ấy nghe như tiếng mèo con kêu, nhè nhẹ nhưng lại có sức cào xước vào trái tim tôi, khiến nó thêm một lần nữa đau nhói.

Sau đó là những âm thanh ồn ào hơn. Tiếng bước chân, tiếng mở cửa, rồi tiếng gõ cửa phòng ngủ của Lăng Vi. “Hứa tiên sinh, bạn em đến rồi. Em đi trước. Cảm ơn anh đã tiếp đón.” Tôi đứng trong nhà vệ sinh, cúi đầu nhìn bộ dạng lếch thếch của mình trong gương: áo sơ mi nhăn nhúm, mái tóc rối bù, và đôi mắt đầy vẻ giằng xé. Tôi quyết định sẽ không bước ra. Tôi không thể để cô nhìn thấy tôi trong tình trạng thảm hại thế này.

Căn phòng chìm vào im lặng một hồi lâu. Tôi lắng nghe, dường như cô vẫn còn đứng ngoài cửa. Rồi tôi nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ như ruồi của cô: “Chắc là ngủ rồi nhỉ?”. Câu nói ấy chứa đựng một sự thất vọng nhẹ, hay chỉ là sự băn khoăn? Tôi không dám chắc. Tiếng bước chân của cô dần nhỏ lại, xa dần. Rồi một tiếng “cạch” chắc nịch vang lên. Cửa lớn đã đóng. Chỉ khi âm thanh ấy dứt hẳn, tôi mới thực sự thở phào một hơi dài, cảm giác như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Trong không gian tĩnh lặng còn lại mình tôi, tôi lấy điện thoại ra và bấm một số máy quen thuộc.

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác tê dại ấy lan từ đầu ngón tay lên đến tận óc khi nghe ông Trương nói "đồng ý" qua điện thoại. Một quyết định tưởng chừng như sẽ mở ra cánh cửa sự nghiệp rực rỡ, nhưng lại khóa chặt điều quý giá nhất đời tôi mà tôi không hề hay biết. Tôi gật đầu một mình trong căn phòng khách sạn vắng lặng, như thể đang tự thuyết phục chính mình. Phải đi thôi, đây là cơ hội ngàn năm có một. Lăng Vi sẽ hiểu cho mà. Chúng tôi có cả tương lai dài phía trước.

Chiếc vé máy bay được đặt vào sáng hôm sau, in rõ ràng chuyến bay khởi hành chỉ sau bảy mươi hai giờ. Tôi vội vã thu xếp hành lý, tâm trí mải mê với những con số, hợp đồng và bản vẽ kỹ thuật, đến nỗi quên mất việc gọi cho cô một cuộc điện thoại thật dài. Tôi chỉ nhắn vỏn vẹn vài dòng: "Anh đi công tác ba tháng. Giữ sức khỏe, đợi anh về."

Khung máy bay yên tĩnh, hơi lạnh từ điều hòa tỏa ra mùi nhựa mới và nước của một hành khách nào đó. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua ô cửa nhỏ, đốt nóng một mảng da trên mu bàn tay tôi. Tôi nhìn ra ngoài: những tầng mây bồng bềnh, trắng muốt và mịn màng như những lớp bông gòn khổng lồ được ai đó nhẹ nhàng đặt lên nền trời xanh thẳm. Chúng gợi cho tôi nhớ đến mái tóc của Lăng Vi mỗi khi cô gội đầu xong, mềm mại và tỏa ra mùi hoa cúc dịu nhẹ. Một nỗi nhớ thoáng qua, chưa kịp định hình, đã bị tôi dập tắt. Tôi tự nhủ, ba tháng thôi, rồi mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ, để mặc cho tiếng động cơ ầm ì dẫn lối.

Giá như tôi biết được rằng chuyến bay ấy không chỉ đưa tôi đến một quốc gia khác, mà còn đẩy tôi vào một thế giới khác, một thực tại, khi quay lại, tất cả đã rẽ sang một hướng không thể cứu vãn. Thời gian ở nơi đất khách trôi qua: những chuỗi ngày làm việc điên cuồng, từ sáng sớm tinh mơ đến những căn phòng họp ngột ngạt. Điện thoại của tôi thường xuyên hết pin vì những cuộc gọi conference và tin nhắn từ Lăng Vi dần thưa thớt rồi im bặt. Tôi đổ lỗi cho sự bận rộn và chênh lệch múi giờ, ngây thơ nghĩ rằng im lặng có nghĩa là mọi thứ vẫn ổn.

Khi tôi trở về, mang theo thành công của dự án và niềm háo hức được ôm cô vào lòng, thì mọi thứ đã vụn vỡ. Không còn bông hoa rực rỡ nào chờ đợi tôi nữa. Chỉ còn lại một khôàn, những cánh hoa đã úa tàn, rách nát và vương vãi khắp nơi trên mặt đất lạnh giá. Tôi đứng đó, tay vẫn còn đang xách chiếc vali nặng trĩu, đôi cánh tay mà tôi từng hứa sẽ mở rộng để che chở cho cô khỏi mọi giông bão cuộc đời, giờ đây chỉ biết buông thõng, bất lực. Tôi đã đi xa quá lâu và trận mưa gió ập đến với cô lại quá bất ngờ, quá tàn khốc.

Sự thật được hé lộ từng mảnh, đau đớn và chậm rãi. Thì ra, trong những ngày tháng tôi mải mê với ánh đèn thành phố xa lạ, Lăng Vi đã phải một mình đối mặt với một biến cố khủng khiếp. Bố cô, vị doanh nhân giàu lòng tự trọng và thương con ấy, đã cắn răng chịu đựng tất cả, không một lần nhờ vả hay làm phiền tôi. Ông nghĩ tôi đang bận việc lớn, không nên gánh thêm lo âu. Cuộc chiến pháp lý đầy tủi nhục kéo dài âm ỉ rồi cũng kết thúc, ngay trước ngày máy bay của tôi hạ cánh. Tôi trở về như một người ngoài cuộc, ngơ ngác đứng bên lề của thảm kịch đã hạ màn.

Sáng mùng một Tết Dương lịch, tiếng chuông cửa vang lên chói tai. Tôi mở cửa và nhìn thấy bố Lăng Vi. Ông cầm trên tay một gói quà nhỏ, gói bằng giấy màu đỏ đã nhàu nát. Nhưng thứ đập vào mắt tôi trước tiên không phải là món quà, mà là mái tóc của ông. Lần cuối tôi gặp, nó còn điểm vài sợi bạc, giờ đây đã bạc trắng như cước, phơi bày dưới ánh đèn hành lang một cách thảm thương. Khuôn mặt ông hốc hác, những vết chằng sâu hoắm, như thể mười năm khổ đau đã được nén lại trong vài tháng ngắn ngủi. Trái tim tôi thắt lại. Một nỗi sợ hãi mơ hồ, tê buốt bắt đầu len lỏi. Tôi cần thức: Đừng, đừng liên quan đến cô ấy.

Ông đặt gói quà xuống bàn, giọng nói khàn đặc, run rẩy: "Cháu… cháu về rồi. Đây là quà của tôi."

Hiện thực tàn nhẫn, như một bàn tay vô hình, vụt tới tát thẳng vào mặt tôi một cái nặng nề đến mức tôi choáng váng, suýt ngã xuống. Mọi âến mất, chỉ còn lại câu nói của ông vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng đáng sợ: "Con Vi… nó gặp chuyện rồi. Giờ nó… nó không được ổn lắm. Bác đưa nó đi khám, bác sĩ bảo… trầm cảm nặng."

Căn phòng im lặng đến nghẹt thở. Tôi nhìn gói quà nhỏ trên bàn, rồi nhìn vào đôi mắt đục mờ, đầy đau đớn của người đàn ông trước mặt. Cả thế giới của tôi trong khoảnh khắc ấy sụp đổ, không thành tiếng.

Tôi biết tin ấy vào một buổi chiều mưa phùn. Lục Xuyên Tịch đã đưa cô ấy đi đến một nơi rất xa, nơi có những bác sĩ giỏi nhất và hy vọng mờ nhạt nhất. Không khí ẩm ướt như thấm vào tận xương tủy, khiến lồng ngực tôi đau nhói một cách kỳ lạ. Tôi nghĩ về đôi mắt vô hồn của Lăng Vi lần cuối tôi gặp, và cảm giác trống rỗng ấy lại ùa về, nuốt chửng mọi âm thanh của thế giới bên ngoài.

Càng cố gắng trò chuyện, những lời hỏi thăm về cô ấy càng trở nên khó nhọc. Mỗi câu chữ như một viên đá nguội lạnh, tôi nhấc lên, đặt xuống và cuối cùng chất đống. Sự nặng nề ấy không phải là thứ có thể diễn tả bằng lời; nó giống như một lớp bụi mỏng nhưng dai dẳng, phủ lên mọi suy nghĩ, khiến tôi thở không ra hơi.

Một mối liên hệ khác càng khiến mọi thứ rối ren hơn. Bố của Lăng Vi và mẹ của Lục Xuyên Tịch đã chính thức trở thành vợ chồng vào năm ngoái. Trên giấy tờ, Lăng Vi và Lục Xuyên Tịch giờ đây là anh em. Pháp luật có lẽ không cản đường, nhưng liệu trái tim có chấp nhận một mối quan hệ như vậy? Tôi thường nhìn thấy ánh mắt của mẹ Lục khi bà nhìn hai đứa trẻ, một sự mong mỏi dịu dàng nhưng đầy lo âu, như thể bà đang cầm trêảnh ngọc quý, muốn ghép chúng lại nhưng lại sợ làm vỡ.

Tôi quyết định gặp bố Lăng Vi. Ông ngồi trong phòng khách trầm lặng. Hương trà lài thoang thoảng nhưng phảng phất vị đắng. Ông nói, giọng khàn khàn, rằng làm sao có thể không nghĩ tới chuyện đó được. Nhìn hai đứa trẻ lớn lên cạnh nhau, từ thuở còn chập chững đến khi thành những người trưởng thành, nếu có thể nên duyên, đó hẳn là phúc phần của cả gia tộc. Một mối lương duyên như thế, không phải lo lắng chuyện gia đình hai bên, cũng chẳng sợ những toan tính thiệt hơn, cứ một nhà đầm ấm mà thôi. Giấc mơ ấy đẹp đẽ biết bao. Nhưng giọng ông chùng xuống, nếp nhăn trên trán như sâu hơn. Tất cả chỉ là ước vọng. Từ trước đến nay, chưa bao giờ thấy tình ý gì rõ ràng giữa hai đứa trẻ. Và sau biến cố của Lăng Vi, nỗi sợ lớn nhất của ông là cô ấy sẽ cô độc cả đời. Ai sẽ chấp nhận một người với tâm hồn và thể xác đã tan vỡ như thế?

Tôi chợt nhớ đến một mẩu chuyện nhỏ mà mẹ Lục từng kể lại, giọng bà thì thầm đầy xót xa. Vào những ngày Lăng Vi nằm bất động trên giường bệnh, bà đã tìm gặp Lục Xuyên Tịch. Trong căn phòng chờ yên tĩnh chỉ có tiếng máy móc kêu đều đều, bà hỏi, cẩn trọng từng lời: “Con trai, giữa con và Vi Vi… có chút tình cảm nào khác không?”. Ánh mắt của Lục Xuyên Tịch khi ấy, theo lời bà kể, là sự minh bạch lạnh lùng đến đau lòng. Anh ta trả lời thẳng thắn, không chút do dự: “Trong lòng con, Vi Vi mãi mãi chỉ là một người em gái.” Một câu nói đã định đoạt tất cả. Tình cảm không thể ép buộc. Ước nguyện gắn kết hai gia đình, dù đẹp đẽ và thuận tiện đến đâu, cũng chỉ là bong bóng xà phòng trước sự thật phũ phàng ấy.

Vậy là mối thân tình mà mọi người hằng mong mỏi, cuối cùng chỉ có thể là một ý nghĩ xa vời. Người ta có thể ôm ấp hy vọng, có thể vẽ nên viễn cảnh tươi sáng, nhưng trái lại là thứ không thể sắp đặt. Nó như một dòng suối ngầm, chỉ chảy theo con đường của riêng mình. Tôi ngồi đó, lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, cảm nhận rõ ràng sự bất lực của tất cả. Mọi sự sắp đặt, mọi tính toán tốt đẹp, trước những ngã rẽ bất ngờ của số phận, đều trở nên vô cùng.

Tiếng động cơ máy bay rú lên một hồi dài rồi dần khuất sau những đám mây trắng xóa. Tôi đứng đó, hai tay nắm chặt thành bàn tay đầy những đường gân xanh. Lòng bàn tay đau nhói vì những móng tay đã cắm sâu vào thịt. Tôi hận. Cái hận ấy cuộn lên trong ngực, nóng rực như dung nham, thôi thúc tôi bay quốc tế, tìm đến trước mặt gã đàn ông ấy, và giáng một quyền thật mạnh vào cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa kia.

Nhưng tôi không thể.

Chỉ cần nhắm mắt lại, tôi lại thấy hình ảnh Lăng Vi với đôi mắt nước hồ thu. Nếu cô ấy biết được sự thật đằng sau tất cả, trái tim vốn đã yếu ớt ấy liệu có chịu nổi không? Tôi tự hỏi, tự trả lời. Có lẽ, chính tin tức ấy sẽ như một nhát dao cuối cùng, đoạt lấy mạng sống của cô. Nghĩ đến đó, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, dập tắt mọi ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy.

Thế là, tôi chỉ còn biết thu mình lại. Trong những ngày lễ, tôi gửi đến cô vài dòng chúc mừng ngắn ngủi, cố ý viết hờ hững, như một người bạn cũ xa cách lâu ngày. Đôi khi cô hồi âm chỉ vài chữ "Cảm ơn anh", nhưng tôi có thể ngửi thấy mùi giấy mới từ tấm thiệp điện tử ấy, như thể cô đã cố gắng rất nhiều để trở lại bình thường. Tôi biết gã đàn ông đó – Lục Xuyên Tịch – vẫn ở bên cạnh cô. Hắn ta đang ra sức an ủi, vực cô dậy từ vũng bùn tuyệt vọng, và cô dường như cũng đang cố gắng để bước tiếp. Mối quan hệ của họ, nhìn từ bên ngoài, vẫn tốt đẹp đến mức ghen tị.

Mỗi lần định mở lời, những con chữ lại nghẹn ứ nơi cổ họng tôi. Chúng chẳng khác nào những viên đá lạnh giá. Tôi sợ một khi thả ra, chúng sẽ đập tan thế giới nhỏ bé mà cô đang gắng công hàn gắn. Tôi sợ chính giây phút bộc bạch của mình sẽ trở thành thứ thuốc độc cuối cùng hủy hoại cô. Ở một phương trời xa lạ, quanh cô chỉ có hắn. Cô đã mất quá nhiều. Giờ đây, Lục Xuyên Tịch có lẽ là chiến sĩ có thể bám víu. Tôi đành nuốt cay đắng vào trong, để nó mài mòn ruột gan mình từng ngày, còn hơn là nhìn cô gục ngã lần nữa.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram