Tôi đã từng nghĩ số phận nhà mình chỉ là một chuỗi những vận hạn xui xẻo nối tiếp nhau. Cho đến khoảnh khắc thầy Lưu thở dài, giọng nặng trĩu một sự thật kinh hoàng, tôi mới vỡ lẽ. Hóa ra, có một bàn tay nào đó đã lén lút xoay chuyển vận mệnh của cả dòng họ chúng tôi. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang rót nước đá vào tận tủy xương. Tôi cảm thấy mình đang đứng trên một mảnh đất thân quen bỗng chốc trở nên xa lạ và đầy hiểm họa.
“Thầy… thầy nói sao?” Giọng tôi khẽ run, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn đang trào dâng. “Làm sao có chuyện đó được? Ai lại có thể… có thể làm được điều ấy? Bằng cách nào?”
Thầy Lưu im lặng một lúc lâu, ánh mắt đăm chiêu nhìn xa xăm về phía cửa sổ, nơi những tia nắng chiều vàng vọt đang dần tắt. Không khí trong phòng đặc quánh mùi trầm hương và sách cũ. Cuối cùng, ông quay lại nhìn tôi, giọng trầm đục: “Cháu gửi cho lão xem tất cả ảnh chụp phần mộ của ông nội cháu. Càng rõ càng tốt.”
Tay tôi hợp tìm trong điện thoại, từng bức ảnh chụp từ lần về quê giỗ Tổ năm ngoái hiện lên. Một nỗi buồn mơ hồ ùa về. Tôi nhớ cái mộ phần đơn sơ nằm dưới gốc cây đa già, cỏ mọc um tùm mỗi độ xuân về. Tôi gửi hết cho thầy. Ông cầm điện thoại, nheo mắt nhìn chăm chú, ngón tay gầy guộc phóng to từng góc ảnh. Sự im lặng kéo dài khiến tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trở nên chói tai. Mặt ông dần trở nên nghiêm nghị, khóe mắt như có vết chân chim hằn sâu hơn.
“Đúng rồi.” Thầy Lưu đặt điện thoại xuống bàn, âm khô khan. Giọng ông như tiếng gió thổi qua kẽ lá khô. “Không còn nghi ngờ gì nữa. Huyệt mộ này… là ‘Nghịch Thiên Chuyển Mệnh Cục’. Một thứ đã bị cấm đoán và gần như thất truyền.”
Tôi nuốt khan, cổ họng khô đắng. Cái tên nghe đã thấy gai người. Thầy chậm rãi giải thích, từng lời từng chữ nặng như chì. Đó là một cách bố trí mộ phần cực kỳ tà ác. Nguyên lý của nó dựa trên sự trao đổi và cướp đoạt. Một người thuộc dòng họ này phải tự nguyện nuốt vào bát tự – tức là thông tin ngày tháng năm sinh, giờ sinh – của một người thuộc dòng họ kia, rồi ngay lập tức kết liễu sinh mạng chính mình để hiến tế. Hành động tự hủy thân thể ấy giống như một chiếc chìa khóa vặn ngược bánh răng của số phận, khiến dòng chảy vận mệnh bắt đầu đảo lộn và hoán đổi cho nhau.
Sau đó, hài cốt của người đã khuất sẽ bị lén đem chôn cất vào chính mộ phần của dòng họ đối phương. Từ đời này sang đời khác, con cháu vô tình khấn vái, thờ cúng tổ tiên của chính kẻ thù. Cứ thế, phúc khí, tài lộc, thậm chí cả sinh mệnh của dòng họ này sẽ từ từ chảy sang dòng họ kia, như nước chảy chỗ trũng. Nhưng điều kiện tàn khốc và kinh hoàng nhất chính là hai bên phải có chung một dòng máu, một mối liên hệ huyết thống thật sự.
Tim tôi như ngừng đập một nhịp. Mọi thứ xung quanh chợt tối sầm lại. Không phải một kẻ xa lạ, mà chính là người cùng một gốc rễ, một họ hàng? Một sự phản bội đến rợn người, còn đau đớn hơn gấp vạn lần bị người ngoài hãm hại. Tôi cảm thấy có thứ gì đó đắng ngắt trào lên tận cổ họng.
“Cùng một dòng máu… sao họ có thể nỡ lòng?” Tôi thốt lên, giọng nói nhỏ dần, đầy vẻ bất lực và tổn thương. “Máu mủ ruột thịt, lại đi hại lẫn nhau đến mức độ này ư?”
Thầy Lưu khẽ nhún vai, một cử chỉ có vẻ như thờ ơ nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ thương cảm. “Cháu ạ, lòng tham và sự đố kỵ của con người đôi khi còn đáng sợ hơn cả yêu ma quỷ quái. Nó có thể khiến người ta quên đi tình thân, quên đi luân thường đạo lý. Chuyện máu mủ, trong mắt họ, có khi chẳng đáng một đồng xu.”
Rồi ông chậm rãi hỏi tiếp, như muốn dẫn dắt tôi tự tôi: “Vậy cháu thử nghĩ xem, trong họ hàng nhà cháu, có một nhánh nào, một người nào đó, đột nhiên trở nên giàu có bất thường, phất lên như diều gặp gió không?”
Câu hỏi ấy khiến tôi phải lục lọi lại ký ức. Những khuôn mặt thân quen hiện lên trong đầu: những người cô, người chú, các anh chị em họ… Tất cả đều là những lao động chân tay, lam lũ, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, hoặc tha phương cầu thực ở những công trường xa xôi. Cuộc sống của họ, cũng như gia đình tôi, là một chuỗi dài những món áo gạo tiền. Tôi lắc đầu, một cách chắc chắn và đầy cay đắng: “Dạ không, thưa thầy. Cả họ nhà cháu, từ trên xuống dưới, không có ai giàu có cả. Đi làm thuê làm mướn khắp nơi, kiếm được đồng nào tiêu đồng đó, nhiều khi còn chẳng đủ ăn.”
Tôi ôm chiếc hũ sành lạnh ngắt trong tay, đứng ở gốc cây đa đầu làng vào một buổi chiều. Gió thổn ẩm ướt của đất và hương khói thoảng từ những ngôi mộ xa. Trong lòng tôi, một sự bồn chồn khó tả cứ cuộn lên từng đợt. Việc làm này có vẻ bình thường, nhưng mục đích thực sự đằng sau nó khiến da thịt tôi có cảm giác như có kiến bò.
Thầy Lưu đã dặn tôi làm thế và tôi đã làm theo một cách mù quáng. Nhưng câu hỏi cuối cùng của thầy vẫn văng vẳng bên tai: "Triệu Minh… em có muốn biết sự thật không?"
Muốn chứ, sao lại không muốn? Chỉ là tôi sợ cái sự thật ấy sẽ xé toang những điều bình yên tôi từng biết về gia đình mình.
Tôi nhìn xuống chiếc hũ, màu nâu sẫm đã bong tróc vài mảng. Nó chỉ là một vật chứa tro cốt bình thường, nhưng giờ đây lại trở thành một thứ mồi nhử. Tôi tự hỏi liệu có ai đang dõi theo mình từ trong bóng tối của những buổi sau cánh cửa những ngôi nhà lặng im kia. Một cảm giác bị theo dõi, bị quan sát khiến gáy tôi căng cứng. Tôi cố đứng yên, giả vờ như đang suy tư trước mộ phần, nhưng ánh mắt thì lén liếc nhìn xung quanh.
Ký ức về buổi nói chuyện hôm qua lại ùa về, rõ mồn một như thể mới xảy ra.
Thầy Lưu đã nhíu mày, vẻ mặt đầy băn khoăn không hề giảm bớt. Giọng thầy kiên nhẫn, nhưng phía sau đó là một sự quyết tâm thăm dò đến tận cùng. "Em nhớ kỹ lại xem."
Tôi đã cố gắng lục lọi trong ký ức của mình. Trong số họ hàng, hình ảnh chị họ lớn hiện lên. Chị dạy học ở trấn, có nhà có xe, nhưng tất cả đều dựa trên những khoản vay ngân hàng chất chồng. Cuộc sống của chị là một vòng xoáy của các kỳ thanh toán và áp lực nợ nần. Của cải bề ngoài ấy chẳng qua chỉ là một lớp vỏ mỏng manh. Tôi lắc đầu, thưa với thầy rằng nhà tôi không có ai thực sự giàu có, càng không có ai đủ tầm để tạo nên mối thâm thù hay sự đố kỵ lớn đến thế.
Thấy con đường tìm hiểu về tiền bạc có vẻ bế tắc, thầy Lưu chuyển hướng. Ánh mắt sắc sảo của thầy nhìn thẳng vào tôi. "Thế ông nội em lúc sinh thời có từng đắc tội với ai không?"
Tôi và mọi người trong nhà đều đồng loạt lắc đầu. Trong lòng tôi dâng lên một sự xác tín mạnh mẽ. Ông nội tôi không thể nào là nguyên nhân được.
Ngay lập tức, giọng nói của cô hai cất lên, vội vàng và đầy xác quyết, như muốn bảo vệ người đã khuất. "Ông nội của con là người tốt nhất làng. Ai chửi mắng điều gì, ông cũng chỉ cười xòa, chẳng bao giờ trả đũa hay hãm hại bất kỳ ai."