Cô ngừng một chút, rồi tiếp tục, giọng trầm xuống đầy cảm xúc. "Năm đó, thằng Tam nhà hàng xóm mồ côi cả cha lẫn mẹ, chính ông là người lo tiền học phí cho nó. Đến khi người ta không trả lại, ông cũng chẳng hề hé răng đòi hỏi một lời."
Ký ức về ông nội ùa về trong tôi, sống động và ấm áp. Tôi nhớ như in có lần con trâu của một nhà trong xóm đi lạc, ông đã thức trắng cả đêm, tay cầm đèn dầu, lặn lội khắp các bờ ruộng, lũy tre để tìm giúp. Khi tìm được, ông chỉ cười nhẹ, từ chối mọi sự hậu tạ. Ông là thế đó, một con người hiền lành, chất phác, lòng tốt của ông như dòng nước mát trong veo, chẳng hề vẩn đục. Nói ông có kẻ thù ư? Điều đó nghe thật vô lý và phi thực tế.
Nếu không phải từ phía ông, vậy chỉ còn một khả năng: từ phía bà nội. Nhưng khi tôi đem ý nghĩ này ra hỏi, cả họ lại một lần nữa khẳng định bà nội còn hiền lành, nhẫn nhịn hơn cả ông. Bà cả đời chỉ quanh quẩn bên bếp lửa, chăồng con, chưa từng to tiếng với.
Tôi đem tất cả những kết quả tìm hiểu ấy, những lời khẳng định chắc nịch ấy, kể lại cho thầy Lưu. Thầy ngồi im lặng nghe, không hề ngắt lời. Sau khi tôi nói xong, một khoảng lặng dài và nặng nề tràn vào phòng nhỏ. Chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường phá vỡ sự tĩnh mịch.
Thầy Lưu im lặng hồi lâu, đôi mắt như nhìn xuyên qua tôi, vào một nơi nào đó rất xa. Rồi thầy hỏi khẽ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng khôn lường. "Triệu Minh… em có muốn biết sự thật không?"
Tôi gật đầu, dù trong lòng tràn ngập lo sợ. Sự thật có thể là một.
"Vậy hãy làm đúng theo lời thầy chỉ."
Và thế là, vào cái ngày hôm sau ấy, tôi đứng đây, với chiếc hũ sành trong tay, làm một cô độc. Mỗi tiếng động nhỏ, một bóng người thoáng qua, đều khiến tim tôi đập thình thịch. Tôi không biết mình đang chờ đợi điều gì, một lời đe dọa, một sự xuất hiện đáng sợ, hay chỉ là một sự im lặng còn đáng sợ hơn. Nhưng tôi biết rằng vòng xoáy của những bí ẩn quanh cái chết của ông nội đã thực sự bắt đầu quay, và tôi không còn đường lui.
Tiếng chuông đồng lạnh giá cuối cùng cũng ngừng vang, để lại một màn đêm yên ắng đến rợn người. Tôi ngồi bó gối trước đống củi khô, mắt dán vào chiếc hũ sành trống rỗng đặt trên đó, trong lòng thầm đếm từng nhịp thở. Đêm nay, kẻ ấy có đến không? Hay màn kịch tôi dày công dàn dựng suốt mấy ngày qua, rốt cuộc cũng chỉ là trò hề cho thiên hạ thêm chuyện bàn tán?
Tôi nhớ lại những cuộc gặp gỡ vội vã sáng nay. Mỗi một câu than thở, một ánh mắt đau khổ tôi gửi gắm cho người qua đường, đều được nhuộm màu của sự tính toán lạnh lùng. "Haizz, thật là xui tận mạng."
Giọng tôi chùng xuống, mang theo vẻ cam chịu của kẻ mất mát. Nhưng ngay sau đó, nó lại cứng rắn lên, như một lời thề: "Nhưng yên tâm, nếu không tìm thấy hài cốt ông nội, tôi nhất định sẽ không bỏ qua."
Tôi để ý thấy bác hàng nước bên đường khẽ liếc mắt, còn chị bán vải ở góc chợ thì thở dài lắc đầu. Tốt lắm, tin tức sẽ lan đi theo cách đó. Tôi cố ý nhấn mạnh việc sẽ lên đồn công an và mời thầy về trấn yểm, thậm chí nguyền rủa cả con cháu kẻ chiếm mộ. Mỗi một chi tiết ấy đều là mồi câu tôi gắn vào lưỡi câu. Hy vọng con cá lớn kia đang ẩn mình sẽ cắn.
Chiều hôm ấy, tôi ôm chiếc hũ không đi dạo quanh đồn công an. Gió chiều lướt qua những rặng tre, mang theo mùi ẩm mốc của đất và hương hoa dại thoảng qua. Tay tôi ôm chặt lấy chiếc hũ, cảm nhận rõ độ lạnh thấu qua lớp áo vải mỏng. Tôi bước chậm, cố ý để những người qua đường nhìn thấy dáng vẻ cô độc, kiên quyết của mình. Kết quả, đương nhiên chẳng có gì thay đổi. Án chưa khép, hài cốt vẫn nằm đó. Nhưng chuyến đi ấy không phải vô ích. Nó như một lớp khói mù dày đặc, che đi đôi mắt tò mò của dân làng và có lẽ cả đôi mắt nhìn trộm của kẻ thù.
Trở về làng khi bóng tối đã bao trùm những mái nhà tranh. Không khí trong nhà khác hẳn với sự ồn ào ban ngày. Cha tôi, khuôn mặt in hằn những nếp nhăn lo âu, đã đưa vị thầy cúng và cậu tiểu đồng về nhà. Vị thầy già nua, áo quần nâu sòng, ngồi im lặng trên chiếc chiếu cạnh bàn thờ. Cậu tiểu đồng trạc tuổi tôi, tay cầm chiếc chuông đồng đã xỉn màu, mắt liếc nhìn với vẻ e dè.
Buổi lễ bắt đầu trong ánh lửa đèn dầu leo lét. Tiếng trống từ tay cậu tiểu đồng điểm từng hồi ngắn, khô khan, hòa với tiếng chuông chập chờn. Thầy cúng mở ra một cuốn sách giấy bản đã ố vàng, mép sách rách tả tơi như tổ ong. Giọng thầy lẩm nhẩm những câu chú ngữ tôi không hiểu, âm tiết trầm đục, tuôn ra như một dòng suối đá ngầm. Tôi đặt chiếc hũ sành trống không lên đống củi khô được xếp ngay ngắn giữa sân. Mùi gỗ mục và cỏ khô bốc lên, quyện với mùi khói nhang khiến mũi tôi hơi nhột. Chúng tôi chờ đợi giờ Dậu ba khắc, thời khắc âm khí thịnh nhất, để châm lửa.
Thời gian trôi qua chậm chạp trong nhịp trống, nhịp chuông đều đều. Tiếng động ấy xuyên thấu màn đêm, vang vọng khắp xóm nhỏ, có lẽ cũng đánh thức sự tò mò hoặc sợ hãi của những người hàng xóm. Đến nửa đêm, sự mệt mỏi bắt đầu đè nặng lên đôi vai mọi người. Cha tôi thỉnh thoảng lại đấm lưng, còn các cô thì díp mắt lại, đầu gật gù. Tôi thấy vậy, bèn khuyên mọi người về phòng nghỉ ngơi một lát. Chỉ còn tôi, cùng vị thầy cúng và cậu tiểu đồng đang dần đuối sức, ở lại với đống lửa sắp bùng cháy.
Nhưng người tôi chờ đợi vẫn chưa thấy đâu. Lòng tôi dần nổi lên những con sóng nghi ngờ. Liệu hắn có tin không? Hay hắn đã nhìn thấu âm mưu của tôi? Thầy cúng ngừng đọc chú, tiếng lẩm bẩm nhỏ dần rồi tắt hẳn. Cậu tiểu đồng gõ trống cũng thưa thớt đi, tiếng chuông ngân không còn đều đặn nữa. Bóng tối như càng lúc càng đặc quánh, bao vây lấy ba cái bóng lặng im trước đống củi. Mí mắt của thầy và tiểu đồng khép hờ, hơi thở trở nên đều đặn và sâu hơn. Sự yên lặng bỗng trở nên đáng sợ.
Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi đêm lạnh lẽo tràn vào phổi. Rồi tôi lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng trong đêm vắng: "Thầy với cậu cũng mệt rồi, về phòng bên kia nghỉ chốc lát đi. Có gì tôi sẽ gọi."
Tôi vừa chống cằm lên bàn được một lát thì cơn buồn ngủ ập đến, kéo mi mắt tôi sụp xuống. Không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió thổi và hơi thở đều đều của chính mình. Giấc ngủ chập chờn, mơ màng, như thể tôi đang trôi nổi đâu đó giữa màn sương mỏng.
Bỗng nhiên, một âm thanh lạc điệu xé toang không khí yên tĩnh. Đó là tiếng bước chân vội vã, sột soạt trên nền đất, không phải nhịp điệu quen thuộc của người nhà. Từ trong cơn mê, ý thức của tôi bật dậy như một mũi tên được buông khỏi dây cung. Mắt tôi mở to, tim đập thình thịch, ánh nhìn lao thẳng về phía ngọn đèn dầu leo lét đang cháy ở góc phòng. Ánh lửa vàng cam ấy bỗng trở nên đáng sợ. Nó chiếu lên một bóng người cao lớn đang ôm khư khư một vật gì đó tròn tròn.
Kẻ đó quay ngoắt người, lao về phía cửa. Hành động của hắn nhanh đến mức tôi chỉ kịp nhận ra đó là một cái hũ sành màu nâu sẫm trước khi bóng dáng ấy biến mất khỏi vùng sáng.
"Có trộm! Bắt trộm!"