Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Lễ Tưởng Niệm Dưới Trăng

Người xa lạ mang bí mật gia tộc đến

1468 từ

Giờ đây, họ đã tới. Hứa Hoa Kiến đứng thẳng người, đưa mắt nhìn quanh căn nhà cũ kỹ của chúng tôi, đôi mắt lóe lên sau lớp mỡ dày. Trong ánh mắt ấy, tôi không thấy sự xúc động hay hoài niệm, mà chỉ là sự tính toán lạnh lùng, pha chút khinh thường khó giấu. Hắn hít một hơi, có lẽ là để cảm nhận không khí quê nhà, nhưng rồi khẽ nhíu mũi, như thể mùi đất ẩm và rơm rạ không hợp với khứu giác của một kẻ đã quen với mùi nước hoa hảo hạng. Triệu Cường đứng sau lưng hắn, im lặng, như một cái bóng trung thành. Cảnh tượng này, tôi đã hình dung trong đầu không dưới trăm lần, nhưng khi nó thực sự xảy ra, một nỗi căm phẫn lạnh lùng vẫn trào dâng trong lòng tôi.

Tôi đứng đó, hai tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cảm giác đau nhói ấy là thứ duy nhất xác nhận tôi không đang mơ. Gương mặt người đàn ông trước mắt tựa như một tấm gương bị thời gian làm biến dạng, phản chiếu hình ảnh cha tôi với những đường nét quá đỗi quen thuộc, nhưng lại được đắp y phục gấm lụa xa lạ và ánh mắt lạnh băng. Hơi thở trong cổ họng tôi nghẹn lại, tựa như có bàn tay vô hình bóp chặt lấy khí quản.

Tiếng cười khẽ của ông, một âm thanh trầm ấm nhưng khiến da thịt tôi nổi gai. “Cậu là Triệu Minh đúng không?”

Tôi chỉ có thể gật đầu, cổ họng khô khốc chẳng thể thốt nên lời. Mùi hương trầm nhẹ từ tay áo ông ta tỏa ra, hòa với mùi ẩm mốc của căn nhà cũ kỹ này, tạo thành một thứ hỗn hợp kỳ quái, xâm nhập vào từng giác quan của tôi.

Cha tôi bước ra từ bóng tối của căn buồng bên cạnh. Ánh nếu lên gương mặt ông, và rồi cũng chiếu lên gương mặt người khách không mời. Tôi thấy rõ từng biến chuyển trên nét mặt cha: từ ngỡ ngàng, đến hoài nghi, rồi dần dần phủ đầy bởi một sự nhận thức kinh hoàng. Ông đứng sững như tượng gỗ, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia. Trong khoảnh khắc im lặng chết người ấy, tôi gần như nghe thấy tiếng bánh răng trong đầu, lục tìm từ những mảnh ký ức xa xôi nhất một lời giải thích có thể chấp nhận được. Phải chăng, có một bí mật nào đó về dòng họ mà chính ông cũng không hề hay biết?

Giọng nói củên, khô khan và căng thẳng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt: “Anh bạn, xin cho biết quý danh?”

Người đàn ông tên Hứa Hoa Kiến ấy không vội trả lời. Ông ta chậm rãi ngẩng cao cằm, một cử chỉ đầy vẻ trịch thượng, rồi đưa mắt nhìn cha tôi từ trên xuống dưới. Ánh mắt ấy lạnh lùng, sắc bén như dao, như đang cân nhắc giá trị của một món đồ cổ nào đó. Cuối cùng, cái tên được thốt ra, chậm rãi, rõ ràng từng âm tiết, tựa như những viên đá lạnh ném xuống mặt nước tĩnh lặng: “Hứa. Hoa. Kiến.”

Tôi thấy cha mình như bị một nhát búa vô hình đập thẳng vào ngực. Ông trừng mắt, toàn thân cứng đờ. Cái tên ấy rõ ràng không chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên về diện mạo. Nó là một mảnh ghép khác, khớp một cách ghê rợn với cái tên Triệủa cha tôi, tạo thành hai chữ “Kiện Khang” hoàn hảo. Nhưng giờ đây, nó không còn là trò đùa ngây thơ của một đứa trẻ nữa. Nó mang theo hơi thở của quyền lực và tiền bạc, thứ đã đè bẹp gia đình chúng tôi suốt bao năm qua. Sự khúm núm ban đầu, thứ cảm xúc thường thấy của một kẻ thấp cổ bé họng trước một đại gia, tan biến trong nháy mắt trên gương mặt cha. Nó bị thay thế bởi một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ, cháy rực trong đáy mắt ông.

Bởi vì chúng tôi đều biết rõ. Con người đứng trước mặt này, với khối tài sản khổng lồ và quyền thế bao trùm cả thành phố, chính là bàn tay đen tối đã nhúng vào trò chơi “nghịch thiên cải mệnh” tàn độc. Ông ta là nguyên nhân sâu xa khiến gia tộc chúng tôi tan tác, khiến chúng tôi phải sống trong cảnh nghèo khó và sợ hãi, và quan trọng nhất là cướp đi thi hài của ông nội tôi, thứ mà đến giờ chúng tôi vẫn không thể đem về an táng.

Giọng cha tôi trở nên lạnh giá, cứng rắn, từng từ như được bọc trong băng: “Hứa tiên sinh, bất kể ông có quan hệ huyết thống gì với chúng tôi, hành vi của ông đã hủy hoại cả một gia đình. Chúng tôi đến đây chỉ với một mong muốn duy nhất: xin ông trả lại hài cốt của phụ thân tôi. Để cho linh hồn đáng kính của ông ấy cuối cùng cũng được yên nghỉ.”

Hứa Hoa Kiến nghe xong, một nụ cười từ từ nở trên môi ông ta. Đó không phải là nụ cười của sự đồng cảm hay xấu hổ, mà là một nụ cười đầy vẻ khinh miệt, lộ rõ hàm răng trắng nhẵn dưới ánh đèn. Nó như một lời khẳng định đầy chua chát về sự cách biệt không thể vượt qua giữa chúng tôi và ông ta.

Tiếng túi ni lông đen rơi xuống nền gạch bông cũ kỹ phát ra một âm thanh chói tai, khô khốc. Trong cái túi ấy, những tờ tiền giấy màu đỏ tươi lộ ra, xếp ngay ngắn nhưng lại giống như một vết thương đang chảy máu giữa căn phòng khách nghèo nàn của nhà tôi. Mùi mốc meo của những bức tường cũ hòa với mùi giấy tiền mới, tạo thành một thứ khí vị chua lòm, nghẹt thở.

Hứa Hoa Kiến, người đàn ông mặc bộ vest đắt tiền nhưng đứng trong căn nhà láo nháo này, thốt ra câu nói như một nhát dao lạnh băng. "Hai triệu. Đổi lấy hài cốt. Xong chuyện."

Tôi thấy bối, những ngón vì lam lũ, siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Lồng ngực ông phập phồng trong chiếc áo sơ mi bạc màu. Cơn giận dữ không phải là ngọn lửa bùng lên, mà là một khối băng đông cứng, âm ỉ cháy từ bên trong. Ông thở ra một hơi nặng nề, gạt phăng lời đề nghị ấy đi. "Không phải chuyện tiền bạc có thể giải quyết."

Người bạn đồng hành của họ, Hứa, tên Triệu Cường, cười nhếch mép. Giọng hắn the thé, cố tình khoét sâu vào nỗi đau của gia đình tôi. "Đúng rồi, làm bộ chính nhân quân tử gì? Các người, cái dòng dõi của lão Triệu Quốc Cường nhơ bẩn ấy mà."

Cái tên "Triệu Quốc Cường" vang lên như một tiếng sét đánh thẳng vào tim tôi. Đó là ông nội tôi, người đã bế tôi trên tay, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích dưới ánh đèn dầu leo lét, người đã dạy tôi viết từng nét chữ đầu tiên bằng một cây bút lá tre. Hình ảnh ông hiền hậu, lưng còng xuống vì năm tháng nhưng nụ cười luôn ấm áp, hiện ra thật rõ ràng, đối lập một cách phũ phàng với hai từ "nhơ bẩn" kia. Tôi cảm thấy một luồng máu nóng bỗng dưng trào ngược lên não, hai bên thái dương đập thình thịch.

Cha tôi, mặt đỏ bừng, giọng run lên vì phẫn nộ. "Mày nói cái gì?"

Ông gần như gầm lên.

Hứa Hoa Kiến ra hiệu cho tên Triệu Cường im lặng, rồi chậm rãi rút một điếu thuốc lá mạnh ra, châm lửa. Mùi khói thuốc nồng nặc xâm nhập không khí, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Hắn phả một làn khói xám xịt về phía cha tôi, ánh mắt như con rắn đang tính toán. "Ba triệu."

Con số ấy, với gia đình tôi, là cả một gia tài. Nhưng cha tôi chỉ lắc đầu, một cái lắc đầu dứt khoát, đầy kiêu hãnh và đau đớn. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của Hứa Hoa Kiến, giọng nói trầm đục nhưng vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Chúng tôi không cần tiền. Chúng tôi chỉ đòi lại sự thật và phần hài cốt của cha tôi. Thế thôi."

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả tài ba trong việc dùng chi tiết vật chất để tăng căng thẳng tâm lý: mùi khói thuốc, cảm giác móng tay cắm vào lòng bàn tay, tiếng thở dần trở nên nghẹn ngào. Mỗi hành động nhỏ của Hứa Hoa Kiến đều được tính toán như một nước cờ, biến cuộc đối thoại thành một trận chiến tinh tế mà không ai khai chiến.

📖 Chương tiếp theo

Chương tiếp theo sẽ hé mở sự thật tàn nhẫn xung quanh cái chết của ông nội, và lý do thực sự khiến Hứa Hoa Kiến quay trở về sau bao năm dài.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram