Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Lễ Tưởng Niệm Dưới Trăng

Sự thật phũ phàng về ông nội tôi

1269 từ

Hứa Hoa Kiến mím môi, vẻ sốt ruột lộ ra. "Vậy rốt cuộc các người muốn gì? Tiền không lấy thì muốn gì?"

Căn phòng chìm vào một khoảng lặng đáng sợ. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ bỗng trở nên to đến lạ thường, mỗi nhịp tích tắc như một giọt nước đập vào đá. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ và tiếng thở gấp của mẹ tôi đứng sau cánh cửa bếp.

Rồi Hứa Hoa Kiến buông ra một câu, một câu khiến không khí như đóng băng hoàn toàn. "Đống xương cốt kia, chưa chắc đã là cha của các người."

Hắn ngừng lại, để mặc câu nói ấy gây ra hiệu ứng chấn động. "Ông ta vừa là cha anh, cũng có thể là cha tôi. Tôi có quyền giữ lại."

Tôi cảm thấy chân tay mình lạnh toát. Một cảm giác tê dại lan từ sống lưng lên óc. Ý nghĩa câu nói ấy từ từ thấm vào, như một thứ thuốc độc ngấm dần.

Hắn tiếp tục, giọng đều đều nhưng chứa đầy chất độc. "Hơn nữa, năm xưa, lão ta đã phụ bạc mẹ tôi, bỏ bà ấy trong đau khổ. Cho nên, những gì gia đình các người phải gánh chịu hôm nay, chẳng qua là cái báo ứng mà thôi."

"Báo ứng?"

Hai từ ấy vang lên trong đầu tôi, xoáy sâu vào tâm can. Cả căn phòng dường như không còn một âm thanh nào khác. Mẹ tôi ở trong bếp có lẽ đã phải bịt miệng để không thốt lên tiếng khóc. Cha tôi đứng đó, thân hình như bỗng trở nên khòm xuống, khuôn mặt từ đỏ bừng chuyển sang tái mét. Sự im lặng bao trùm thật đáng sợ, nặng nề như đá đè lên ngực.

Rồi, một tiếng quát đinh tai nhức óc vang lên, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc ấy. "Mày nói nhăng nói cuội!"

Cha tôi gần như hét lên, giọng khàn đặc vì phẫn nộ tột cùng. Mọi sự nhẫn nhịn, mọi sự tổn thương dồn nén bấy lâu, dường như đã vỡ òa trong khoảnh khắc ấy.

Và tôi, tôi không thể kìm nén được nữa. Một sức mạnh vô hình xô đẩy tôi bước lên phía trước, giọng nói của tôi, giọng của một đứa cháu trai, vang lên the thé, đầy nước mắt và sự bất bình. "Ông nội tôi là người tốt! Cả làng, cả xã này, ai mà không biết? Ông ấy hiền hậu, ngay thẳng, cả đời thương yêu bà nội, cháu. Ông dám vu khống cho ông ấy, tôi… tôi tuyệt đối không cho phép!"

Giọng tôi nghẹn lại ở cuối câu. Nước mắt tôi đã trào ra mà không hay biết, chảy dài trên hai gò má, mặn chát trong khóe miệng. Tôi nhìn thẳng vào kẻ đang xúc phạm đến người ông đã khuất của mình, trong lòng trào lên một thứ cảm xúc hỗn độn giữa đau đớn, phẫn uất và một sự bảo vệ mãnh liệt. Hình ảnh ông nội tôi, dù đã mất, vẫn thiêng liêng và trong sạch trong tâm trí tôi. Không ai, không một lời nói độc địa nào, có thể làm vấy bùn lên được.

Tôi nắm chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết hằn đỏ ửng. Mặt ông tái nhợt đi như một tờ giấy mới, không còn giọt máu nào. Cái tên ấy vừa được thốt ra, tựa như một nhát dao băng giá xuyên thẳng qua nhiều năm tháng phong tỏa, đánh thức ký ức chôn giấu. Ông đã nghe nó trong căn phòng tối đầy mùi thuốc sắc và hơi thở yếu ớt của người ông nội sắp lìa đời. Giọng nói thều thào, lặp đi lặp lại cái tên ấy như một lời nguyền không thể nào hóa giải.

"ó biết."

Giọng Hứa Hoa Kiến chùng xuống, phẳng lặng đến rợn người, không còn vẻ giễu cợt ban nãy. Ánh mắt hắn nhìn xuyêôi, như nhìn về một điểm nào đó rất khứ. "Bà ấy… chính là mẹ tôi."

Không khí trong phòng khách chật hẹp bỗng đặc quánh lại, ngột ngạt như có ai bóp nghẹt trái tim. Hứa Hoa Kiến hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc của căn phòng lẫn với mùi khói thuốc từ chiếc điếu cày cháy dở trên bàn. Hắn bắt đầu kể từng câu, từng chữ rơi xuống nền gạch lạnh buốt.

Mẹ hắn, Hứa Tú Nga, từng là một đóa rực rỡ giữa thời đại còn nhiều khó khăn. Bà cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp loại ưu, tương lai rộng mở như một thảm cỏ non dưới ánh mặt trời. Nhưng tất cả vụn vỡ chỉ sau một đêm, khi người đàn ông bà từng gửi gắm trái tim và niềm, mang theo cả những lời hứa hẹn ngọt ngào nhất. Cú sốc ấy quá lớn, lớn đến mức tâm trí kiên cường của bà không chịu nổi. Căn bệnh tâm thần phân liệt ập đến, kéo bà vào một thế giới khác, lúc mờ lúc tỏ, lúc là chính mình, lúc lại là một người xa lạ hoảng loạn. Công việc, ước mơ, tất cả đều tan biến. Bà chỉ có thể sống trong bốn bức tường của ngôi nhà nhỏ, được gia đình chăm sóc trong đau đớn và tuyệt vọng.

Rồi một ngày, trong cơn mê loạn, bà đã mở cửa bước ra, bước đi không mục đích. Gia đình điên cuồng tìm kiếm, dán đầy tờ thông báo, hỏi khắp nơi, nhưng bà như bốc hơi khỏi thành phố. Họ không bao giờ nghĩ rằng bà đã lang thang đến tận một ngôi làng nhỏ heo hút, chìm trong sương mù và núi đồi của Quảng Tây. Đêm hôm ấy, trời đổ một cơn mưa phùn lạnh buốt xương, thấm ướt hết bộ quần áo mỏng manh trên người bà. Bà cô ro dưới mái hiên của một ngôi nhà dưỡng lão tồi tàn, run rẩy. Và người đàn ông tên Triệu Quốc Cường, ông nội tôi, khi ấy là trưởng thôn, đã xuất hiện. Ông ta mở cửa, nhìn thấy một người phụ nữ thành thị xinh đẹp dù đang rất tơi tả, và đưa bà vào trong.

Ít lâu sau, nhờ sự yên tĩnh của làng quê và có lẽ cả sự chăm sóc cơ bản, tâm trí mẹ Hứa Hoa Kiến dần lấy lại chút thanh thản. Một buổi sáng, bà tỉnh táo hoàn toàn, nhớ ra mình là ai. Bà cảm ơn ông trưởng thôn và nói rằng bà sẽ rời đi vào ngày hôm sau để trở về với cuộc sống thực của bà. Nụ cười biết ơn của bà khi ấy, có lẽ đã thắp lên một tia sáng cuối cùng của phẩm giá con người.

Nhưng ông nội tôi đã nhìn thấy thứ khác. Ông ta nhìn thấy vẻ đẹp mong manh, sự cô độc không nơi nương tựa và một lòng tham cùng sự độc ác đã trỗi dậy. Bữa cơm tối chia tay, ông ta đã bỏ vào đó một thứ thuốc mê đánh cắp từ tủ thuốc của trạm xá xã. Hứa Tú Nga ngã xuống trong vô thức. Và trong đêm tối ấy, tại chính căn phòng nhỏ trong nhà dưỡng lão, tội ác đã xảy ra. Khi tỉnh dậy, cơ thể đau nhức và sự thật phũ phàng đã đẩy bà thẳng trở lại vực sâu của điên loạn, lần này còn sâu hơn, tối tăm hơn.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc chuyển từ căng thẳng tâm lý sang khai phá tội ác lịch sử, sử dụng cách kể chuyện cắt xen giữa hiện tại và quá khứ để tạo nên hiệu ứng chấn động mạnh mẽ. Chi tiết về thuốc mê, đêm tối và sự đổ vỡ tinh thần bà Hứa Tú Nga đã được xây dựng với độ u ám đủ khiến độc giả khó thở.

📖 Chương tiếp theo

Liệu mảnh xương cốt kia có thể chứng minh được điều gì, và gia đình tôi sẽ phải trả giá bao nhiêu để bảo vệ một bí mật đó?

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram