Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Lửa Ấm Ngày Đông

Chương 4

4193 từ

Những ngón tay tôi bấm nút kết thúc cuộc gọi, đầu dây bên kia vẫn văng vẳng giọng nói lạnh lùng của Trịnh Dao. Cô ấy vừa nhắc đến Ôn Tình, như thể tôi là kẻ vô ơn bạc nghĩa nhất trên đời này vậy. Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, hai tay siết chặt điện thoại đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Cảm giác khó chịu từ dạ dày bắt đầu lan lên, một thứ đau nhói như có ai đó dùng dao cứa vào bên trong ruột gan tôi.

Tôi không biết giữa Ôn Tình và Trịnh Dao đã xảy ra chuyện gì, nhưng giọng điệu của Trịnh Dao về Ôn Tình khiến tôi thấy bất an. Cô ấy nói rằng nếu tôi phụ lòng Ôn Tình, tôi sẽ hối hận cả đời. Tôi cười nhạt. Hối hận? Tôi đã hối hận từ lâu rồi, nhưng không phải theo cái cách mà Trịnh Dao nghĩ.

Tôi đứng dậy, hai tay chống vào thành ghế để giữ thăng bằng. Cơn đau dạ dày hành hạ tôi như một con quái vật vô hình đang cào xé từ bên trong. Tôi lê bước đến tủ thuốc, lật tung mọi ngăn kéo để tìm vỉ thuốc giảm đau. Những ngón tay của tôi mò mẫm trên kệ, chạm vào những lọ thuốc lạnh ngắt cho đến khi tìm thấy hộp thuốc dạ dày màu trắng.

Tôi nhìn chằm chằm vào vỉ thuốc, đọc đi đọc lại hướng dẫn sử dụng dù chẳng thực sự đọc được chữ nào. Mắt tôi nhòa đi vì những suy nghĩ hỗn loạn. Tôi bẻ vỉ thuốc, lấy ra vài viên nhỏ màu trắng, bỏ vào miệng và nuốt chửng mà không cần nước. Vị đắng của thuốc lan tỏ miệng, nhưng nó chẳng thể nào sánh bằng vị đắng trong lòng tôi lúc này.

Trịnh Dao nói tôi không biết Ôn Tình đã yêu tôi. Tôi biết chứ, tôi biết quá rõ. Tôi biết rằng khi tôi theo đuổi Ôn Tình, bị cả thế giới khinh thường, chỉ có Trịnh Dao là người đứng bên cạnh động viên cô ấy. Tôi biết rằng vì tôi, Ôn Tình và Trịnh Dao đã tuyệt giao với nhau. Tôi biết tất cả, nhưng tôi không thể nói ra.

Tôi ngồi xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy bụng. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng nó đã dịu đi một chút sau khi uống thuốc. Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho những ký ức ùa về. Tôi hiểu Trịnh Dao. Nếu tôi ở vị trí của cô ấy, tôi cũng không thể chấp nhận được việc chồng của bạn thân không giúp đỡ dù việc đó chỉ là một chuyện nhỏ. Tôi biết Trịnh Dao không trách Ôn Tình, nhưng do bản năng con người, cô ấy không thể tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì và duy trì mối quan hệ bạn bè với Ôn Tình.

Tôi thở dài. Mùi thuốc dạ dày còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi da thuộc của ghế sofa. Tôi mở mắt ra, nhìn lên trần nhà trắng xóa. Những vết nứt trên trần như những đường chỉ tay định mệnh, xoắn xuýt và khó hiểu. Tôi không biết mình nên làm gì tiếp theo, nhưng tôi biết rằng mọi chuyện đã quá muộn để có thể quay đầu.

Tôi ngồi bất động bên khung cửa sổ, nhìn dòng chữ xanh lơ trên màn hình điện thoại mà lòng tôi như bị ai đó vắt khô. Lục Từ vừa nhắn: “Ôn Tình, em giận đủ rồi thì về đi. Anh rất bận, không có nhiều thời gian để chiều theo những cơn giận dỗi của em.” Tôi đọc đi đọc lại từng chữ, cảm thấy hơi lạnh từ đầu ngón lên tận óc. Anh không hỏi tôi đang ở đâu, không lo tôi có bị làm sao, mà chỉ trách tôi đã phí phạm thời gian của anh và làm xáo trộn tâm trạng anh. Tôi khẽ cười, nhưng nụ cười ấy đắng chát như ngậm phải vỏ bưởi.

Hôm qua là sinh nhật của anh. Sáng hôm ấy, khi anh còn đang thắt cà vạt trước gương, tôi đã nói: “Tốẽ tổ chức sinh nhật cho anh, anh nhớ về sớm nhé.” Nhưng anh chẳng nghe thấy gì. Mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại, hai ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Tôi tò mò, rón rén lại gần, liếc nhìn sang. Là Lâm Miểu Miểu. Cô ta vừa gửi một dòng tin nhắn chúc mừng sinh nhật kèm theo biểu tượng bong bóng bay đủ màu. Anh đáp lại: “Cảm ơn em.” Rồi cô ta lại rủ rê: “Tối nay mình đi ăn cùng nhau nhé, em đã đặt bàn ở một nhà hàng rất đẹp.”

Tôi không kìm được, giọng tôi vang lên lớn hơn dự định: “Lục Từ.” Anh giật mình, quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt có chút bất mãn vì bị làm phiền. Tôi cố gắng giữ giọng thật bình thản: “Tối nay về sớm nhé, em đợi anh về ăn cơm cùng.” Nhưng anh lạnh lùng đáp: “Hôm vụ án, có thể sẽ phải làm đến rất khuya, em không cần đợi anh đâu.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh: “Là vì vụ án bận, hay vì Lâm Miểu Miểu muốn cùng anh mừng sinh nhật?”

Câu hỏi ấy rơi xuống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Lục Từ sững lại, môi mím chặt, không trả lời. Tôi thấy rõ trong mắt anh thoáng qua một tia chột dạ rồi nhanh chóng thay bằng sự khó chịu. Anh quay người, cầm áo khoác lên, bước ra khỏi cửa. Tiếng giày da gõ lộp cộp trên nền gạch, mỗi bước chân như đạp thẳng vào ngực tôi. Tôi đứng yên giữa căn phòng khách rộng lớn, nghe tiếng cửa sập lại, nghe tiếng tim mình vỡ vụn từng mảnh.

Tôi đứng đó, ên vì những lời vừa thốt ra. Cả căn phòng như đông cứng lại giữa cái không khí nặng nề đến nghẹt thở. Lục Từ nhìn tôi, ánh mắt anh từ ngạc nhiên chuyển sang lạnh lẽo, như thể tôi vừa vẽ ra một vết thương không thể lành trên bức tường vốn đã rạn nứt giữa chúng tôi.

“Ôn Tình, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, anh và Miểu Miểu không có gì cả, em đừng vô cớ gây chuyện.”

Giọng anh khô khốc, từng chữ như những mảnh vụn thủy tinh rơi xuống sàn. Tôi biết anh đang cố kiềm chế, nhưng tôi không thể kiềm chế được nữa. Cảm giác bất lực đó cứ bám chặt lấy cổ họng, khiến tôi nghẹn lại mỗi khi nghĩ đến hình ảnh anh vội vã đi vào nhà mỗi lần điện thoại của cô ta reo lên.

“Không có gì? Không có gì mà chỉ cần cô ấy gọi điện, anh liền vội vàng chạy đến ngay?!”

Những lời tôi đã kìm nén trong lòng suốt mấy tháng trời, cuối cùng cũng bùng phát ra như một cơn lũ vỡ bờ. Tôi không còn nhận ra giọng mình nữa. Nó cao và chói, đến mức tôi cảm thấy xấu hổ với chính mình.

“Anh đã giải thích rồi. Cô ấy bây giờ ở trong nước một mình, không ai chăm sóc.”

Anh nhún vai. Cái cách anh nhún vai ấy khiến tôi muốn xé toạc lớp mặt nạ điềm tĩnh trên gương mặt anh. Tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi nước hoa của cô ta vương lại trên áo anh từ lần gặp trước, một mùi hương ngọt ngào đến phát ngấy.

“Vậy anh cần phải chăm sóc sao? Anh là gì của cô ấy? Anh lấy tư cách gì để chăm sóc cô ấy? Lục Từ, đừng quên rằng anh đã có vợ!”

Tôi gào lên, nhưng trong lòng lại đau đớn hơn bất kỳ tiếng khóc nào. Tôi không muốn trở thành người đàn bà ghen tuông mù quáng, nhưng anh đã đẩy tôi đến bờ vực đó. Mỗi lần anh chọn cô ta thay vì tôi, mỗi lần anh bỏ mặc tôi trong những đêm dài đằng đẵng, tôi lại thấy mình nhỏ bé hơn, vô nghĩa hơn.

“Đủ rồi!”

Lục Từ lạnh lùng nói. Giọng anh như một nhát dao cắt ngang cơn thịnh nộ của tôi.

“Nếu anh đã giải thích mà em không nghe, thì tùy em muốn nghĩ gì thì nghĩ!”

Anh không thèm nhìn lại tôi. Cánh cửa đóng sập sau lưng anh, để lại tôi đứng giữa căn phòng trống rỗng, tiếng tim đập dồn dập như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tôi ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt lúc này mới chảy ra. Tôi ghét bản thân vì đã khóc, ghét vì đã để anh nhìn thấy tôi yếu đuối, ghét vì tôi biết rằng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ là người xin lỗi trước.

Đêm hôm ấy, tôi không ngủ được. Tôi lướt điện thoại một cách vô thức, ngón tay lướt qua những dòng trạng thái vô nghĩa cho đến khi dừng lại trước bài đăng của Lâm Miểu Miểu. Cô ta đang ăn tối cùng một nhóm bạn, nụ cười rạng rỡ dưới ánh đèn vàng ấm áp của nhà hàng. Tôi nhìn kỹ từng gương mặt trong bức ảnh, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Lục Từ, nhưng không thấy. Không có anh ở đó. Tôi phóng to bức ảnh lên, nhìn vào góc bàn, nhìn những chiếc ly, những đĩa thức ăn, rồi nhìn nửa kính phía sau — tất cả đều không có anh.

Lúc đó, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi nhận ra rằng Lục Từ thực sự có một vụ án cần xử lý tối nay, chứ không phải đi với Lâm Miểu Miểu. Anh đã nói thật. Còn tôi, tôi đã gào thét, đã buộc tội, đã biến mình thành kẻ điên trong mắt anh.

Sự áy náy ập đến như một cơn sóng dữ, nhấn chìm tôi trong cảm giác tự trách. Tôi đã sai. Tôi luôn là người hạ mình trong mối quan hệ này, luôn là người đầu tiên cúi đầu xin lỗi sau mỗi trận cãi vã. Và lần này, lỗi thực sự là ở tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt qua số điện thoại của anh, nhưng không dám bấm gọi. Tôi sợ. Sợ rằng sự xin lỗi của tôi sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, sợ rằng những vết nứt giữa chúng tôi đã quá sâu để có thể hàn gắn.

Tôi đã chết. Chết dưới bánh xe của Lâm Miểu Miểu. Nhưng trước đó, tôi còn đang nghĩ đến bát cháo hải sản sẽ mua cho Lục Từ lúc một giờ sáng, nghĩ đến ngọn nến trên chiếc bánh nhỏ mà tôi định cùng anh thổi tắt. Tôi mặc chiếc váy anh tặng, loại vải lụa mỏng nhẹ như hơi thở, màu xanh ngọc bích mà anh bảo hợp với làn da tôi nhất. Vậy mà tôi lại nằm sõng soài trên mặt đường lạnh ngắt, máu từ thái dương chảy ra, ướt đẫm tóc mai và cả tà váy xinh đẹp kia.

Tôi đã gọi cho trợ lý của Lục Từ từ sớm. Giọng cậu ta mệt mỏi, bảo có lẽ phải hai, ba giờ sáng mới xong việc. Tôi hiểu, Lục Từ luôn như vậy, một khi đã lao vào công việc thì quên cả thời gian, quên cả cơn đau dạ dày hành hạ mình. Tôi nghĩ ăn uống một bát cháo nóng sẽ dễ chịu hơn. Tiện thể, tôi sẽ cùng anh ăn bánh, thổi nến nhân ngày kỷ niệm ba năm của chúng tôi.

Nhưng tôi đã chết. Tôi chết dưới bánh xe của Lâm Miểu Miểu, người con gái mà Lục Từ từng thầm thương trộm nhớ thời đại học, người con gái mà bây giờ anh đang dốc hết sức để bào chữa.

Tối hôm đó, tôi không về nhà. Tôi không thể về nhà được nữa. Điện thoại tôi nằm trên vỉa hè, màn hình vỡ nát, nhưng vẫn còn hiện lên tin nhắn chưa kịp gửi: “Anh ơi, em mua cháo cho anh, đừng ăn mì gói nhé.” Lục Từ có nhắn tin hỏi thăm tôi không? Có. Một tin nhắn ngắn ngủi: “Về chưa?” Tôi không trả lời và anh cũng không hỏi thêm lần nào nữa. Có lẽ anh nghĩ tôi giận dỗi vì anh đi họp với Lâm Miểu Miểu cả ngày, có lẽ anh nghĩ tôi lại về nhà mẹ đẻ như mọi lần.

Anh không biết tôi đã chết.

Sau khi uống xong thuốc dạ dày, Lục Từ tự nấu cho mình một tô mì. Tôi nhìn thấy cảnh đó từ một nơi nào đó, từ một góc nhìn không thuộc về người sống. Tay anh vụng về cầm muôi, mì bỏ vào nồi nước sôi, anh quên không nêm gia vị, quên không bỏ rau. Quá lâu rồi anh không tự nấu ăn, từ ngày tôi về sống cùng anh, bữa nào tôi cũ. Anh chỉ ăn vài miếng rồi bỏ lại, nhăn mặt vì vị nhạt nhẽo, sau đó vào phòng tắm rửa mặt rồi đi ngủ. Việc tôi không có ở nhà dường như chẳng ảnh hưởng gì đến anh, như một cái ghế trống trong bữa ăn, thiếu thì thiếu, nhưng bữa ăn vẫn kết thúc.

Sáng sớm hôm sau, anh dậy rất sớm, mặc bộ vest màu xám tro, cà vạt thẳng tắp. Anh vào phòng làm việc, mở chiếc cặp da mà tôi đã mua tặng năm ngoái, lấy ra từng xấp tài liệu. Tôi đứng sau lưng anh, nhìn thấy những chứng cứ anh chuẩn bị cho vụ án của Lâm Miểu Miểu.

Thứ nhất, đường phố ban đêm quá tối. Một chiếc đèn đường bị hỏng. Điều này ảnh hưởng đến khả năng lái xe của Lâm Miểu Miểu. Tôi nhìn dòng chữ đó, lòng lạnh hơn cả cái chết. Anh biết không, chiếc đèn đường đó không hề hỏng. Tôi còn nhớ ánh đèn vàng vọt hắt lên mặt tôi khi tôi băng qua đường, rõ đến từng sợi mi. Nhưng Lục Từ, người luôn tỉ mỉ đến từng chi tiết, lại viết vào bản bào chữa rằng trời tối, đèn hỏng, Lâm Miểu Miểu không thể nhìn thấy tôi.

Tôi muốn hỏi anh, khi anh viết những dòng ấy, anh có nhớ đến chiếc váy xanh ngọc bích tôi mặc không? Có nhớ đến lời hứa sẽ bảo vệ tôi suốt đời không? Nhưng tôi không thể hỏi vì tôi đã chết. Tôi chết dưới bánh xe của Lâm Miểu Miểu, và người tôi yêu nhất đang dùng tài năng pháp lý của mình để xóa sạch tội phạm đã cướp đi mạng sống của tôi.

Tôi đứng trong hành lang dài hun hút của tòa án, nhìn tờ giấy trên tay mà bật cười. Một tiếng cười khô khốc, chua chát đến nỗi tự mình còn cảm thấy lạ. Sáu lý do biện hộ — sáu cái phao cứu sinh mà Lục Từ đã dày công kết lại cho Lâm Miểu Miểu. Tôi đọc đi đọc lại từng chữ, và càng đọc, tôi càng thấy buồn cười.

Thứ nhất, không có đèn giao thông tại hiện trường. Vì thế, thật khó để tài xế có thể kịp thời nhận ra người đi bộ bất ngờ lao ra từ bóng tối. Thứ hai, vụ tai nạn xảy ra vào lúc một giờ ba mươi phút sáng — cái giờ mà đường phố vắng tanh như nghĩa địa, khiến cho bất kỳ tài xế nào cũng khó lòng dự đoán trước tình huống. Thứ ba, sự tha thứ từ phía gia đình nạn nhân.

Chính cái chữ “tha thứ” ấy khiến tôi không thể kìm được nụ cười méo mó. Làm sao anh ấy có thể chắc chắn đến vậy? Làm sao anh ấy dám khẳng định rằng gia đình của người đã chết sẽ rộng lượng buông tay? Tôi lướt tiếp xuống phía dưới.

Thứ tư, Lâm Miểu Miểu chỉ là một cô gái nhút nhát, yếu đuối. Trong cơn hoảng loạn, cô ấy đã chọn bỏ chạy — một phản ứng hoàn toàn có thể hiểu được, không phải là cố tình trốn tránh trách nhiệm. Thứ năm, Lâm Miểu Miểu đã tự nguyện ra đầu thú.

Tất cả những điều này, Lục Từ đã mất cả ngày trời để sắp xếp, thu thập, biện luận. Từng chứng cứ, từng lý lẽ, đều được tỉ mỉ như thể đang viết một bản tìẻ đã cướp đi mạng sống của người khác. Tôi siết chặt tờ giấy trong tay, cảm nhận những thớ giấy lún sâu vào lòng bàn tay.

Tối hôm ấy, Lâm Miểu Miểu cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Cô ta nhấc máy gọi cho Lục Từ. Thực ra trước đó, cô ta đã nhắc nhiều lần, nhưng Lục Từ đều từ chối — anh bảo rằng mình đang bận chuẩn bị tài liệu, đừng làm phiền.

“Anh Từ, anh xong việc chưa?”

Tôi có thể tưởng tượng ra giọng nói của cô ta lúc ấy — cái giọng nũng nịu, yếu ớt, như thể cô ta mới là người chịu thiệt thòi nhất trên đời này. Một kẻ đã lái xe cán chết người, nhưng lại dám gọi điện thoại với giọng điệu ấm ức như vậy.

“Cơ bản là xong rồi.” Giọng Lục Từ vang lên từ ống nghe, khàn khàn và mệt mỏi.

“Vậy anh có thể qua với em không?” Giọng Lâm Miểu Miểu lập tức trở nên đầy hy vọng, pha lẫn chút đáng thương. “Em không dám ngủ một mình. Đêông ngủ được chút nào. Hôm nay cũng vậy, cứ nhắm mắt là lại gặp ác mộng.”

Lục Từ im lặng một lúc. Tôi biết anh ấy đang làm gì — anh ấy đang nhìn đồng hồ, rồi đưa tay chạm vào dạ dày đang quặn lên vì đói và căng thẳng. Anh ấy chưa ăn gì từ sáng. Anh ấy đã dành trọn vẹn mười hai tiếng đồng hồ để bảo vệ cho kẻ đã giết chết ba mạng người — trong đó có một người mà anh ấy từng thề sẽ yêu thương đến trọn đời.

Mẹ tôi.

Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Không, tôi sẽ không tha thứ. Không bao giờ. Và tôi sẽ khiến cho tất cả sáu lý do kia — những cái phao cứu sinh mà Lục Từ đã dày công kết lại — trở thành những sợi dây thừng siết chặt lấy cổ họng của bọn họ.

Tôi đứng ở ban công nhà mình, nhìn theo chiếc xe của Lục Từ khuất dần sau góc phố.

Lòng tôi nặng trĩu.

Lẽ ra tôi phải quen rồi mới đúng. Nhưng mỗi lời đi, trái tim tôi vẫn như bị ai đó bóp nghẹn. Tôi tự nhủ: lần này sẽ không khóc. Nhưng nước mắt cứ thế lăn dài trên má, mặn chát, hòa cùng vị đắng của sự tủi thân.

Điện thoại reo lên.

Tôi nhấc máy, cố gắng giữ giọng bình thản. Đầu dây bên kia là giọng Lâm Miểu Miểu, ngọt ngào nhưng tôi biết rõ ẩn sau đó là cả một toan tính:

“Anh ăn tối xong sẽ qua.”

“Anh đến nhà em ăn tối cùng được không? Em ăn một mình chẳng thấy ngon miệng gì cả.”

Tôi nghe thấy tiếng Lục Từ do dự. Một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng đủ để tôi nhìn gương mặt đầy phân vân của anh ta. Cuối cùng, anh ta vẫn đồng ý:

“Anh sẽ qua ngay.”

“Em đợi anh.”

Tôi tắt máy. Cảm giác như có ai đó vừa dùng một nhát dao sắc lạnh rạch ngực tôi. Tôi biết kết cục này từ trước, nhưng sao vẫn thấy đau đến thế?

Từ phòng làm việc, tôi nghe tiếng máy tính tắt. Tiếng bước chân của Lục Từ vang lên, chậm rãi, nặng nề. Anh ta dừng lại trước cửa phòng ngủ, nơi tôi đang nằm. Tôi cảm nhận được ánh mắt về phía này, nhưng tôi cố tình quay mặt vào tường, giả vờ ngủ. Kết chặt điện thoại, tôi biết. Rồ nhưng bước đi.

Anh ta đang chờ tôi chủ động làm lành, như mọi lần trước đây.

Nhưng lần này, tôi mệt mỏi quá rồi.

Chiếc xe của Lục Từ lao vun vút trên đường. Anh ta đến nhà Lâm Miểu Miểu. Cô ta mặc bộ đồ ngủ màu hồng đào, mái tóc xõa tung, trông có vẻ tiều tụy. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy bộ đồ ngủ tưởng chừng kín đáo ấy lại ẩn chứa bao điều phô trương. Chỉ cần cô ta hơi cúi người xuống một chút, tất cả nét đẹp bên trong đều hiện rõ, như một món hàng được trưng bày cố tình.

Lúc này, cô ta đang cúi xuống lấy dép cho Lục Từ. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ấy: chiếc cổ trắng ngần, bờ vai thon thả và ánh mắt long lanh đầy dụ hoặc. Cô ta kéo tay Lục Từ, dẫn anh ta đến ngồi trước bàn ăn. Giọng nói như rót mật:

“Em đã đặt đồ ăn ngoài, mình cùng ăn nhé.”

Lục Từ nhìn các món ăn trên bàn, toàn là ớt. Anh ta nhíu mày. Tôi biết không thể ăn cay, ăn vào là sẽ bị đau dạ dày. Nhưng Lâm Miểu Miểu có biết điều đó không? Hay cô ta biết nhưng vẫn cố tình? Vì cô ta, Lục Từ có thể nhẫn nhịn tất cả, chiều theo mọi thứ. Còn tôi, đến khi nào mới ngừng tự lừa dối bản thân?

Yêu hay không yêu thực sự rất rõ ràng.

“Sao không ăn vậy?”

Lâm Miểu Miểu hỏi Lục Từ, giọng nũng nịu. Tôi tưởng tượng ra cảnh Lục Từ đưán, cắn môi, rồi gắng gượng cầm đũa lên. Anh ta sẽ ăn. Anh ta sẽ ăn hết, dù biết rằng vài tiếng sau, cơn đau dạ dày sẽ hành hạ anh ta.

Tôi ngồi bật dậy trên giường. Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đường hắt và èm. Tôi ôm mặt, khóc nức nở. Không phải vì ghen, mà vì tôi nhận ra mình đã yêu một người không hề yêu mình, yêu đến mức mù quáng, yêu đến mức tự hại chính mình.

Có lẽ đã đến lúc tôi phải buông tay.

Tôi ngồi đối diện với họ, nhìn từng cử chỉ nhỏ nhặt ấy mà lòng quặn thắt. Khi Lâm Miểu Miểu cất lên câu hỏi, giọng cô ta dịu dàng đến độ như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Không hợp khẩu vị à? Đây đều là những món Tứ Xuyên em thích nhất.”

Lục Từ lắc đầu, đôi mắt anh tránh né ánh nhìn của cô ta. Tôi biết rõ cái lắc đầu ấy. Đó không phải là sự chối từ món ăn, mà là sự chối từ một điều gì đó sâu xa hơn, một điều mà chính anh cũng không dám thừa nhận. Giọng anh khàn đi, như thể mỗi chữ đều phải dùng sức mới thoát ra khỏi cổ họng: “Không phải. Anh không đói lắm.”

Nhưng Lâm Miểu Miểu không buông tha. Cô ta chủ động gắp thức ăn bỏ vào bát anh, từng miếng thịt kho tàu, từng cọng rau xanh, miệng không ngừng thuyết phục rằng anh quá gầy, cần phải ăn nhiều hơn. Tôi thấy bàn tay cầm đũa của cô ta, những ngón tay, móng sơn màu hồng nhạt, cứ liên tục đưa qua đưa lại giữa đĩa thức ăn và bát của anh. Lục Từ hít một hơi thật sâu. Tôi có thể thấy cơ hàm anh căng cứng, rồi anh cũng gấp một miếng bỏ vào miệng, nhai một cách máy móc như một cái xác không hồn.

Tôi biết anh đang cố nhịn. Nhịn cơn buồn nôn, nhịn sự bực bội, nhịn cả những lời muốn nói. Anh nuốt xuống, không chỉ là thức ăn mà còn là tất cả những gì đang kìm nén trong lòng.

Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết rằng món ăn tôi thích nhất cũng là món Tứ Xuyên. Những món cay nồng, đậm đà, với những hạt tiêu Tứ Xuyên làm tê lưỡi, những quả ớt đỏ rực như lửa. Tôi từng kể với anh về điều đó trong một buổi chiều mưa tầm tã, khi chúng tôi còn là những đứa trẻ chỉ biết một gói mì cay. Anh đã cười, nói rằng sau này sẽ đưa tôi đi ăn món Tứ Xuyên ngon nhất thành phố. Nhưng bây giờ, anh lại ngồi ăn những món đó với một người con gái khác, và tôi chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc, lặng lẽ nhìn.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công khi xây dựng xung đột tâm lý từ trong ra ngoài, từ cơn đau dạ dày vật lý cho đến đau thương tinh thần qua chi tiết tinh tế như những ngóai tay với móng sơn hồng và bàn tay cầm đũa. Lối kể chuyện lặng lẽ, chứa đựng nhiều hơn nó tường thuật, khắc họa sâu sắc nỗi mất mát khi từng phút kỷ niệm chân thành bị ai đó thay thế.

📖 Chương tiếp theo

Liệu nhân vật nữ sẽ tiếp tục im lặng hay sẽ có động thái nào đánh thức lên sự thật đang kìm nén trong lòng Lục Từ trong chương tiếp theo?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram