Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Mẹ Đẻ Và Món Nợ Máu Mủ

Kế thừa di sản, đối mặt sự tham lam

2043 từ

Câu “của chung” ấy nghe thật chua chát. Tôi nhớ những bữa cơm nguội lạnh, những lần đứng tần ngần trước cổng trường vì thiếu tiền đóng học phí, và ánh mắt tính toán của bà ta mỗi chút tiền tiêu vặt. Tình thương ấy, nếu có, cũng đã được bà ta cân đo đong đếm thành từng đồng rõ ràng. Cảm giác cô đơn và bất an những năm tháng ấy, giống như một vũng nước đọng lạnh giá trong tim, chưa bao giờ thực sự khô cạn.

Bà ta vùng vẫy, thoát khỏi sự kiềm chế của bảo vệ trong một tích tắc, lao về phía tôi với tốc độ kinh ngạc. Bàn tay với những móng tay sơn đỏ hoe vung lên, cắt ngang không khí, nhằm thẳng vào mặt tôi. Mùi nước hoa hắc nồng nặc mà bà ta thường dùng xộc vào mũi, thứ mùi từng khiến tôi cảm thấy ngột ngạt mỗi khi ở gần.

Nhưng tôi thậm chí không nhắm mắt. Tôi chỉ nhìn thấy bóng dáng đó lao tới, rồi bị chặn lại một cách thô bạo. Hai cánh tay vạm vỡ của người bảo vệ khóa chặt lấy bà ta. Có một tiếng rầm đặc biệt, là âm thanh của cơ thể va vào băng ghế gỗ rồi ngã chúi xuống sàn nhà lót đá hoa cương lạnh ngắt. Tất cả diễặng, ngoại trừ tiếng thở hổn hển của bà ta và tiếng giày của nhân viên ngân hàng lướt nhẹ trên sàn.

Tôi từ từ đứng dậy, chỉnh lại đường vạt áo khoác mỏng. Trong tim không có niềm vui chiến thắng, chỉ có một sự trống rỗng mênh mông. Số tiền kia giờ đây được an toàn trong một danh mục bảo vệ bằng thép, nhưng nó không thể lấp đầy những năm tháng trống trải đã qua. Tôi nhìn xuống bà ta đang ngồi bệt dưới sàn, tóc tai rũ rượi, ánh mắt trước đây đầy phẫn nộ, giờ chỉ còn là sự thất bại và oán hận.

“Đây là tiền của con.” Tôi lặp lại câu nói đó, giọng điệu bằng phẳng, không một gợn sóng. “Cha đã để lại nó cho con. Đây là ý nguyện của cha.”

Lời nói của tôi rơi xuống sàn đá lạnh, không một hồi âm. Tôi quay lưng, bước từng bước chậm rãi về phía cánh cửa kính nặng nề của ngân hàng. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua lớp kính, rải những vệt sáng ấm áp lên sàn nhà, nhưng tôi bước đi trong bóng tối của chính mình. Tôi biết, từ giây phút này, một cuộc chiến khác có lẽ mới thực sự bắt đầu. Nhưng ít nhất, lần này, tôi đã có thể đứng thẳng lưng mà bước đi.

Mặt bàn đá cẩm thạch lạnh giá chấn động dưới cú đập mạnh của bà ta. Âm thanh chói trong căn phòng VIP yên tĩnh làm tôi giật mình. Lưu Tú Nga không còn là người phụ nữ tôi từng gọi là mẹ nữa. Bà ta giống một con thú dữ bị mất mồi, hai mắt đỏ ngầu, tóc tai rối bù, và tiếng gào thét của bà ta xé toạc không khí sang trọng vốn có của nơi này. "Tiền! Tiền của con gái tôi! Các người định cướp à?!"

Mùi nước hoa nồng nặc trên người bà ta hòa lẫn với mùi mồ hôi hăng hắc, tạo thành một thứ mùi kỳ quái khiến tôi buồn nôn. Tôi đứng đó, lặng người nhìn cảnh tượng hỗn loạn này. Trong lòng tôi không còn một gợn sóng nào, chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạnh lùng, như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông. Bố ơi, lời dặn dò cuối cùng của bố, giờ đây con mới thấm thía hết ý nghĩa. Con đã thấy rõ bộ mặt thật của họ rồi.

Chuông điện thoại vang lên đúng lúc, cắt ngang tiếng gào thét. Một dãy số không quen thuộc hiện lên màn hình. Tôi đưa điện thoại lên tai, giọng nói quen thuộc đầy tức giận của Lưu Quốc Cường lập tức xộc vào màng nhĩ. "Hứa Thấm! Mày nghe mẹ mày nói chưa? Mày thật sự dám động vào số tiền đó à?"

Tôi chưa kịp thở, những âm thanh ồn ào, tiếng cãi vã lẫn lộn đã vọng ra từ phía sau đầu dây. Bước chân tôi tự động hướng về phía khung cửa sổ lớn bằng kính. Từ tầng cao của ngân hàng nhìn xuống, khu nhà tôi ở hiện ra rõ mồn một. Một chiếc xe tải cũ kỹ, thân đầy bùn đất, đỗ chềnh ềnh ngay dưới chân tòa nhà. Vài bóng người quen thuộc đang đứng tụm lại trước cửa nhà tôi. Lưu Quốc Cường, Vương Diễm và cái bóng to đùng, nặng nề của Lưu Vỹ. Họ giống như một đám mây đen, bao vây lấy căn hộ của tôi.

Tôi nhẹ nhàng cúp máy, âm thanh tắc ngắt. Quay người lại, ánh mắt tôi đối diện với khuôn mặt đang biến dạng vì tham lam và tức giận của Lưu Tú Nga. Bà ta vẫn đang thở hồng hộc, ngực phập phồng. Căn phòng VIP rộng rãi bỗng trở nên chật chội, ngột ngạt bởi hơi thở gấp gáp và ý chí cướp đoạt của bà ta. Tôi cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của tấm kính sau lưng, xuyên qua lớp vải áo, truyền vào da thịt. Sự lạnh lẽo ấy khiến đầu óc tôi càng thêm tỉnh táo. Tất cả chỉ là một vở kịch, và bây giờ, màn cuối cùng đã đến. Họ tưởng tôi vẫn là đứa con gái ngây thơ, dễ bảo ngày nào, có thể để họ vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng. Họ đã lầm. Sự im lặng và nhẫn nhịn của tôi bấy lâu không phải là yếu đuối, mà là sự chờ đợi. Chờ đợi thời khắc này, khi tất cả mặt nạ đều rơi xuống.

Tiếng khóc lóc và chửi rủa của mẹ tôi, Lưu Tú Nga, đang vang lên inh ỏi trong ngân hàng thì bỗng dưng tắt ngấm. Tất cả chỉ vì một câu nhắn tin tôi đưa ra. Màn hình điện thoại sáng lên dòng chữ ngắn ngủi từ người hàng xóm: "Mẹ, nhà cậu đang đứng trước cửa nhà mình kìa."

Tôi thấy rõ sự biến sắc trên khuôn mặt bà, từ đỏ gay vì tức giận chuyển sang một màu xám xịt của hoảng loạn và nhục nhã. Đôi mắt bà đảo nhanh, như thể đang tính toán điều gì đó, rồi dừng lại ở tôi với một ánh nhìn có thể giết chết người. Nó không chỉ là sự tức giận mà còn là lời cáo buộc, một sự oán hận sâu sắc rằng tôi, đứa con gái này, chính là nguồn cơn của mọi rắc rối.

Bà chẳng nói thêm lời nào, chỉ giật phắt chiếc túi da đắt tiền trên tay tôi, xoay người lao đi với dáng vẻ như một con bò cái sắp húc vỡ cổng. Hơi thở nặng nề của bà, mùi nước hoa hương nhài nồng nặc trộn lẫn mồ hôi, vẫn còn lưu lại trong không khí. Tôi thở dài một hơi thật sâu. Mùi khử trùng lạnh lẽo của ngân hàng tràn vào phổi. Rồi tôi cũng xếp lại những tờ giấy tờ trên quầy, từ tốn bước theo sau. Bước chân của bà gấp gáp, giận dữ, in hằn lên sàn đá hoa bóng loáng. Bước chân của tôi thì chậm rãi, nặng trĩu, nhưng không hề do dự. Chúng tôi trở về nhà theo cách ấy, một người như ngọn lửa cuồng nộ, một người như tảng băng trôi lặng lẽ.

Cả dãy hành lang chật hẹp của khu tập thể cũ kỹ dường như nghẹt thở vì sự hiếu kỳ. Những cánh cửa hé mở, những khuôn mặt thò ra với đủ mọi biểu cảm: tò mò, thương hại, hả hê. Tiếng xì xào bàn tán như đàn ong vỡ tổ. Họ chỉ trỏ về phía căn hộ nhỏ của chúng tôi, nơi cửa đang mở toang để lộ ra một cảnh tượng hỗn độn. Khi bóng dáng Lưu Tú Nga xuất hiện, như có một hiệu lệnh, mọi ánh mắt đổ dồn về bà. Và từ trong căn hộ, mợ Vương Diễm, người phụ nữ má phấn dày cộm và giọng nói chua ngoa, lao ra như một con thiêu thân. Bà ta chụp lấy tay mẹ tôi, giọng lập tức rú lên thảm thiết.

"Tú Nga ơi! Cô về rồi là tốt quá rồi!"

Giọng bà ta vừa khóc vừa kể, cố tình đủ to để cả hàng. "Nhà họ Lưu chúng ta rốt cuộc đã tạo ra nghiệp chướng gì chứ! Cả đời cơ cực, nuôi nấng biết bao nhiêu, cuối cùng lại để trong nhà có một kẻ vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát đến mức độ này!"

Tôi thấy rõ hai gò má của mẹ tôi tái nhợt đi rồi lại ửng đỏ lên vì xấu hổ và tức giận. Bà là người luôn đặt thể diện lên hàng đầu, luôn cố tỏ ra mình là một quý bà thành đạt giữa khu tập thể này. Giờ phút này, bị bày ra như một món đồ cho thiên hạ ngó nghiêng, bình phẩm, nỗi nhục nhã ấy còn lớn hơn cả nỗi đau về số tiền. Bà cắn chặt môi, đến nỗi tôi gần như tưởng tượng ra vị tanh của máu.

Đằng sau mợ Vương Diễm, cậu tôi, Lưu Quốc Cường, bước ra. Thân hình to lớn của ông chặn kín cả khung cửa, khuôn mặt vuông vức thường ngày giờ đây xám xịt như bầu trời trước cơn dông. Ánh mắt ông lướt qua mẹ tôi rồi đóng đinh vào tôi, đầy vẻ uy hiếp. Hai hàng lông mày rậm nhíu chặt tạo thành một nếp gấp sâu hoắm giữa đôi mắt.

"Hứa Thấm!"

Giọng ông trong hành lang, tất cả tiếng khóc than của vợ. "Cháu thật là giỏi lắm! Giỏi đến mức dám lừa cả mẹ ruột của mình! Số tiền kia rốt cuộc là thế nào? Hôm nay, ngay tại đây, cháu phải cho mọi người ở đây một lời giải thích rõ ràng!"

Ánh mắt của tất cả mọi người, từ hàng xóm đến người nhà, đều dồn về phía tôi. Áp lực ấy đủ để khiến một người bình thường run rẩy. Nhưng trong lòng tôi lúc này lại chẳng có một gợn sóng nào. Tất cả chỉ là một sự mệt mỏi và lạnh lẽo đã tích tụ từ rất lâu. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng của cậu. Giọng nói của tôi phát ra bình thản đến lạ kỳ, không cao không thấp, vừa đủ để mọi người nghe thấy.

"Thưa cậu, số tiền đó," tôi dừng lại một nhịp, để từng chữ một thấm vào không khí căng thẳng, "là phần tài sản duy nhất bố cháu để lại cho riêng cháu trước khi ông qua đời."

Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay đầy mùi mồ hôi và thuốc lá sắp chạm vào người mình. Hơi thở của họ, nồng nặc và nóng hổi, vẫn đang phả vào mặt tôi ngay cả khi khoảng cách đã được giãn ra. Căn phòng khách nhỏ bé, vốn dĩ thơm tho mùi xà phòng giặt đồ, giờ ngập tràn một thứ không khí ngột ngạt của sự tham lam và áp chế.

“Mày nói láo!” Tiếng quát của Lưu Quốc Cường vang lên sau lưng tôi, chói tai như tiếng bát đĩa vỡ. “Bố mày là em rể ruột của tao! Cậu ta đi rồi, bọn tao mới là những người thân thích nhất của mày trên đời này!”

Tôi không quay lại. Tôi nhìn ra cánh cửa sổ, nơi một cành hoa giấy tím đang đung đưa trong làn gió nhẹ cuối chiều. Trái tim tôi thắt lại. Hai chữ “thân thích” ấy, ót và giả dối đến thế. Họ chỉ xuất hiện khi gia đình tôi còn khá giả,và giờ đây, khi họ nghĩ rằng họ có thể vắt kiệt thứ gì đó cuối cùng từ tôi.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện tài năng của tác giả trong việc kết hợp hành động trực tiếp với khám phá tâm lý sâu sắc. Cách nữ chính bình tĩnh bên ngoài nhưng lạnh lẽo bên trong, cùng những chi tiết giác quan như mùi hương và tiếng quát, tạo nên sức căng kịch tính nước ngoài và sự tuyệt vọng ẩn chứa.

📖 Chương tiếp theo

Liệu nhân viên trẻ có thể vượt qua sự tham lam vô hạn của gia đình hay sẽ bị nhấn chìm trong những âm mưu tiếp theo?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord