Tiếng chuông đồng hồ lớn vang lên bảy nhịp chậm rãi, nặng nề xuyên thấu bức tường gỗ. Tôi đếm từng tiếng một, ngón tay siết chặt vào chiếc điện thoại câm lặng trong lòng bàn tay. Bảy giờ. Con số ấy hiện lên màn hình, bất động như một lời nguyền cố định, trong khi bóng trăng bạc đã lặng lẽ trượt khỏi khung cửa sổ nhỏ hẹp. Là bảy giờ sáng hay bảy giờ tối? Thoạt tiên,biệt thự quỷ dị này dường như đã ngừng chảy, hoặc đang chảy theo một dòng riêng biệt mà người sống không thể nào đoán định.
Tin nhắn từ số 5 lại hiện lên, những con chữ nhảy múa trên màn hình như những con sâu lửa: “Chị Cố ơi, bảy giờ rồi, chị ra mau, chúng ta cùng trốn đi.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, một cảm giác lạnh buốt bò dọc sống lưng. Trong bóng tối, ký ức về đêm vừa qua ùa về như một cơn lũ đen. Tiếng thét gào chói tai, tiếng khóc than thảm thiết không dứt, chúng hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của sự kinh hoàng, xuyên qua những khe hở của cửa phòng, đập thẳng vào màng nhĩ. Và mùi ấy… mùi sắt tanh nồng nặc của máu, lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ cũ và một thứ mùi ngọt ngào đến ghê sợ tựa như mật hoa thối rữa. Mùi hương ấy len lỏi, kích thích khứu giác khiến dạ dày tôi quặn lên. Con cổ trùng trong người tôi, thứ sinh vật ký sinh bé nhỏ ấy, dường như cũng cảm nhận được sự tàn sát và sợ hãi. Nó cuộn mình bồn chồn dưới lớp da trên cánh tay, tạo ra những cử động nhẹ nhưng rõ rệt, như một lời cảnh báo thầm thì từ chính cơ thể tôi.
“Em ở đây lâu hơn chị, quan sát thấy nếu đêm nay không yên, kẻ đồ tể sẽ dừng tàn sát lúc bảy giờ. Từ bảy giờ đến bảy giờ năm, chúng sẽ xuống tầng hầm cất dụng cụ.”
Lời nhắn thứ hai của số 5 hiện ra. Trái tim tôi đập thình thịch. Có phải đây là cơ hội duy nhất? Hay chỉ là một cái bẫy kháơn? Tôi nhớ đến lời cảnh báo cuối cùng của số 10, giọng nói vội vã và đầy sợ hãi: “Chị Cố ơi, tuyệt đối đừng mở cửa, cô ta sẽ lừa nói phu nhân tìm chị, có thể bỏ qua lời Bạch Thư tiểu thư.” Rồi sau đó… sau đó là sự im lặng chết chóc. Số 10 đã tin lời gọi cửa, mở ra, và kết cục là bị chém làm đôi bởi lưỡi rìu của tên đầy tớ một mắt. Hình ảnh ấy, dù chỉ là tưởng tượng, cũng đủ khiến chân tay tôi bủn rủn. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi máu trong không khí dường như vẫn còn vương vấn. Sự im lặng bên ngoài cửa phòng bây giờ còn đáng sợ hơn cả những tiếng thét. Nó là thứ im lặng của sự chờ đợi, của cái bẫy đã được giăng sẵn.
Tôi nhìn lại chiếc điện thoại trên tay. Đây là thứ Bạch Thư phát cho mỗi chúng tôi khi bị đưa đến đây, sau khi tịch thu toàn bộ điện thoại và vật dụng cá nhân. Nó là phương tiện liên lạc duy nhất, nhưng cũng là công cụ giám sát và dụ dỗ chúng tôi vào chỗ chết. Thời gian trên đó đã đóng băng từ lúc nào không rõ. Tôi lướt ngón tay trên màn hình lạnh ngắt, lòng tràn ngập hoài nghi. Số 5 thực sự là ai? Có phải vẫn là cô gái đó, hay đã là một thế lực khác đang mượn danh cô ấy? Lời đề nghị “cùng trốn đi” nghe thật hấp dẫn, như một tia sáng trong đêm dày đặc. Nhưng kinh nghiệm sống sót những ngày qua dạy tôi rằng trong nơi này, thứ gì càng hấp dẫn thì càng chứa đựng nhiều nguy cơ.
Ánh trăng giờ đã chiếu xiên vào góc phòng, vệt sáng bạc phủ lên sàn gỗ, làm lộ rõ những vết xước và vết bẩn lâu ngày. Tôi từ từ đứng dậy, chân có chút tê dại vì ngồi bất động quá lâu. Con cổ trùng dưới da cũng dịu đi, như thể nó cũng đang lắng nghe, chờ đợi quyết định của tôi. Tôi bước nhẹ về phía cửa, áp tai vào mặt gỗ lạnh lẽo. Bên ngoài vẫn im phăng phắc. Không một tiếng động, không một hơi thở. Chỉ có tiếng gió rít rất nhẹ qua các khe tường.
Có nên mở cửa không? Có nên tin vào lời số 5? Khoảng thời gian từ bảy giờ đến bảy giờ năm – nếu lời cô ấy nói là thật, thì đây chính là lúc những kẻ đồ tể rời đi, là khoảng trống an toàn hiếm hoi. Nhưng nếu đó là cạm bẫy, thì cánh cửa này, một khi mở ra, sẽ là lối thẳng xuống địa ngục.
Tôi đưa tay lên, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh, chạm vào then cài bằng sắt nặng trịch. Cảm giác lạnh buốt từ kim loại truyền vào da thịt khiến tôi giật mình. Trong đầu tôi lúc này, hai luồng suy nghĩ giằng xé nhau. Một bên là khao khát tự do, là hy vọng và lời hứa của số 5. Một bên là nỗi sợ hãi ám ảnh về cái chết thảm của số 10, về những tiếng thét đêm qua, về nụ cười quỷ dị của Bạch Thư tiểu thư.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút nặng nề. Tôi biết mình không có nhiều thời gian để do dự. Nếu khoảng an toàn thực sự tồn tại, nó cũng sẽ trôi qua rất nhanh. Tôi siết chặt tay lại, móng tay cắn vào da thịt, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh. Rồi tôi cúi xuống, nhắn lại một dòng cho số 5, mỗi chữ đều được gõ ra trong sự căng thẳng tột độ: “Chỗ nào?”
Tôi đặt tay lên chiếc tay nắm cửa bằng đồng lạnh ngắt. Kim loại thấm vào da thịt, một cảm giác âm ương, như một lời nhắc nhở về cái giá của sự tự do. Phía sau lưng, những tiếng gõ cộc cộc từ chiếc giường gỗ lại vang lên, khẩn trương và gấp gáp hơn. Có lẽ cô gái nhỏ ấy đang sốt ruột, sợ tôi do dự. Tôi mím chặt môi, xoay cổ tay. Tiếng "cách" rõ ràng của then cửa được mở khóa nghe thật chóăn phòng tĩnh mịch.
Hành lang bên ngoài trải dài như một con quái vật đang ngủ say, tối om và không một bóng người. Không khí lạnh lẽo, khô hanh phả vào mặt tôi, mang theo mùi bụi và hương trầm nhạt nhòa đã lưu cữu từ lâu. Tôi bước những bước chân trần đầu tiên lên sàn gỗ. Từng thớ gỗ mát lạnh và thô ráp dưới lòng bàn chân khiến tôi rùng mình. Chiếc trâm bạc trên tóc phát ra âm thanh lách tách nhẹ, nhịp điệu ấy đồng hành cùng nhịp tim tôi, như một thứ âm nhạc kỳ quái dẫn lối.
Tôi đi qua phòng khách. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ kính vỡ, rọi xuống một cảnh tượng cắt vụn thành từng mảnh ghép rời rạc. Một thứ gì đó tối sẫm, không còn hình dạng rõ ràng, đã bị nhồi nhét vào cái chậu cây cảnh to sụ bên cạnh chiếc ghế bành da cũ kỹ. Tôi biết đó là ai. Một cảm giác tê dại lan từ sống lưng lên ót. Tôi buộc mình phải rời mắt, không nhìn, không nghĩ. Sự sống và cái chết ở nơi này mỏng manh như lớp sương mù ban mai, chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ làm tan biến.
"Chị Cố."
Một giọng nói run rẩy, đứt quãng, cắt ngang dòng suy tưởng của tôi. Nó phát ra từ một góc tối gần lò sưởi đã tắt ngấm. "Cuối cùng chị cũng đến rồi."
Tôi dừng bước, quay đầu chậm rãi. Ánh trăng dịch chuyển, từ từ lột bỏ lớp vỏ bóng tối bao phủ người nói. Là cô gái mà họ gọi là Số 5. Khuôn mặt cô ta tái nhợt dưới ánh trăng, đôi mắt mở to, tràn ngập một thứ cảm xúc mà tôi tạm gọi là khiếp sợ. Nhưng sâươi ấy, có một tia sáng lạnh lẽo, cứng cỏi, như mảnh thủy tinh vỡ.
"Một mình em sợ lắm."
Cô ta bước thêm một bước về phía tôi. Bóng của cô ta in dài lên sàn nhà, biến dạng một cách kỳ quái. Giọng nói vẫn run, nhưng bước chân lại vững vàng lạ thường.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi buồn cười vô lý, chua chát. Tất cả chỉ là một vở kịch. Một vở kịch được dàn dựng công phu, với những lời thoại được chuẩn bị sẵn, những biểu cảm được luyện tập kỹ càng. Cô gái này nói với tôi về mẹ tôi, về những bộ quần áo từ thiện, về lòng biết ơn. Cô ta thuyết phục tôi rằng đây là thời cơ tốt nhất để trốn thoát, rằng mọi người ở đây đều đáng sợ, rằng cô ta đã thu thập đủ chứng cứ. Cô ta nói muốn cứu tôi, với một vẻ mặt chân thành đến nao lòng.
Tôi nhớ lại cảnh tượng vài giờ trước, trong căn bếp ngầm ẩm thấp. Chính đôi tay nhỏ nhắn, trắng nõn này của cô ta đã cầm lấy một bếp, nhẹ nhàng, dứt khoát và thực hiện công việc của mình lên số 3. Không một chút do dự, không một giọt nước mắt. Ánh mắt cô ta lúc ấy bình thản như đang cắt một mớ rau. Sự tàn nhẫn được ngụy trang dưới vẻ ngoài yếu đuối, đó mới là thứ đáng sợ thực sự trong tòa biệt thự quỷ dị này.
Tôi không trả lời cô ta. Tôi chỉ im lặng nhìn cô ta tiến lại gần. Mùi máu tanh nồng, dù đã cố gắng che giấu bằng một loại nước tiên, vẫn lờ mờ thoảng ra từ lớp vải áo của cô ta. Một chi tiết nhỏ mà bản gốc không hề có, nhưng giờ đây nó ám ảnh khứu giác tôi.
Cô gái ấy, số 5, đã đứng cách tôi chỉ ba bước chân. Ánh trăng giờ đã chiếu rõ toàn bộ khuôn mặt cô ta. Nụ cười trên môi cô ta nhạt dần, nhường chỗ cho một vẻ căng thẳng khó hiểu. Có lẽ cô ta nhận ra sự im lặng của tôi không phải là sự khiếp sợ, mà là một sự tỉnh táo lạnh lùng. Kế hoạch "giải cứu" được vẽ ra quá hoàn hảo, những lời nói được trau chuốt quá mức, lại chính là thứ khiến nó trở nên đáng ngờ.
Tôi nghĩ về chiếc giường trong phòng mình, về những tiếng gõ cộc cộc vội vã. Có lẽ đó không phải là sự thúc giục, mà là một lời cảnh báo. Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là một phần của vở kịch. Trong cái mê cung bằng gỗ và đá này, mỗi người đều đang đóng một vai diễn, và tôi không biết đâu là kịch bản thật sự.
Số 5 lại mở miệng, giọng nói đã bớt run rẩy, thay vào đó là một sự nài nỉ. "Chị Cố, chúng ta phải đi nhanh. Không còn nhiều thời gian đâu."
Cô ta đưa tay ra, như muốn nắm lấy tay tôi. Bàn tay ấy trắng, nhỏ, với những ngón Cũng chính bàn tay ấy.
Tôi lùi một bước nhẹ, tránh xa cái chạm đó. Hành động nhỏ này khiến đôi mắt Số 5 chợt co lại. Tia sáng lạnh lẽo trong mắt cô ta bùng lên, lấn át đi vẻ sợ hãi giả tạo ban nãy. Không khí giữa chúng tôi đột nhiên trở nên nặng nề, căng thẳng, như sắp có một tia lửa điện bắn ra.
Và tôi biết vở kịch đã đến hồi kết. Lời thoại đã hết,và bây giờ là lúc hành động thật sự bắt đầu.
Tôi ôm lấy cánh tay đang rỉ máu, ngồi thụp xuống nền đá lạnh ngắt. Máu ấm nóng chảy qua kẽ ngón tay, nhỏ từng giọt đậm đặc xuống phiến đá xám, nhuộm thành những bông hoa đỏ thẫm đang nở rộ. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt lấy cổ họng tôi, khiến hơi thở trở nên gấp gáp, từng nhịp. Tôi ngước mắt nhìn lên kẻ đang cầm dao đứng đó, giọng nói run rẩy cầu xin một điều vô vọng. "Xin đừng giết tôi. Chính cô đã nói: "Mẹ tôi có ơn với cô mà."
Ánh mắt cô ta như băng giá mùa đông, không một tia rung động. Số 5 chậm rãi đưa tay lên, dùng mu bàn tay quệt ngang vệt máu loang lổ trên gò má. Cử chỉ ấy thong thả, đầy vẻ khinh miệt. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi cô ta. "Chị ngốc thật đấy," giọng nói vang lên the thé, châm chọc, "đến giờ này mà vẫn tin lời em ư?"? Trước đó, khi tiếng chuông đồng hồ thứ bảy vừa dứt, tôi đã nghĩ mình an toàn. Tôi đã buông lỏng đôi vai căng thẳng, hít một hơi thật sâu mùi ẩm mốc của hành lang cũ. Thì ra, tất cả chỉ là cái bẫy. Cô ta đã đứng đó, chắc, dáng vẻ thư thái như đang ngắm một màn kịch hay. Khuôn mặt cô ta dính những vệt máu tươi còn chưa kịp khô, đỏ chói dưới ánh đèn lờ mờ. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi, không chớp.
Trong đầu tôi lúc ấy lóe lên một suy nghĩ kinh hoàng: có lẽ cô ta vừa mới kết thúc một cuộc chém giết nào đó. Cảm giác ấy rõ rệt đến mức tôi gần như ngửi thấy mùi sắt từ lưỡi dao và hơi thở hăng nồng của tử khí.
Môi số 5 run run, như thể đang cố nén một cảm xúc cuồng nhiệt nào đó. Rồi đột nhiên, cô ta bật cười. Tiếng cười vỡ òa, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, đầy vẻ điên loạn và méo mó. Mọi đường nét trên gương mặt cô ta đều biến dạng vì thứ cảm xúc thỏa mãn tột độ ấy.
"Ha ha ha, chị ngốc thật đấy," cô ta nói, từng chữ như được nhấn nhá, "Bạch Thư nói sau bảy *giờ* mới an toàn, chứ đâu phải sau bảy *tiếng chuông*."
Tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp. Sự thật phũ phàng ập đến quá nhanh.
"Cái đồng hồ cổ kia," Số 5 tiếp tục, giọng đầy tự hào về mưu mẹo của mình, "kim giờ của nó đã bị em chỉnh lại từ lâu rồi. Trò lừa bịp ấy đã qua mặt được bao nhiêu người? Hóa ra chị cũng chẳng ai."
Một cơn giận dữ và bất lực trào dâng trong lòng tôi. Tôi cố gắng giữ giọng bình thản, hỏi một câu mà tôi đã nghi ngờ từ lâu. "Không phải cô đã hứa sẽ đợi đến đêới để chúng tôi giải quyết chuyện với nhau sao? Sao cô lại phá vỡ luật chơi, bắt đầu sớm thế?"
Số 5 khẽ nhíu mày, rồi lại bật cười, như thể tôi vừa hỏi một câu ngây thơ đến buồn cười. "Ồ. Chuyện đó à?
Cô ta nhún vai, một động tác rất vô tư. "Nếu tất cả mọi người đều chết trước đêm Trung Thu, thì tự nhiên em sẽ thắng cuộc, đâu cần phải đợi đến hẹn nữa. Đơn giản vậy thôi."
Nói rồi, cô ta chậm rãi đưa lưỡi dao lên, lau những giọt máu còn sót lại vào ống tay áo. Vải thấm máu, để lại một vệt ẩm tối. Hành động ấy cầu kỳ, như một nghi thức ghê rợn.
Không một lời báo trước, thân hình cô ta bật về phía trước như một mũi tên. Lưỡi dao lạnh lẽo vạch một đường thẳng tắp về phía tôi. Phản xạ tự nhiên khiến tôi vội né người. Một luồng khí lạnh vụt qua cánh tay, theo sau là một vệt nóng rát sâu hoắm. Tôi biết mình đã bị trúng đòn.
Và giờ đây, máu đang chảy, còn lời nói của cô ta thì lạnh hơn cả lưỡi dao. Sự phản bội ấy rõ ràng và tàn nhẫn, khiến mọi hy vọng cuối cùng trong tôi vụn vỡ tan tành.
Tôi đứng dậy, xương cổ kêu răng rắc sau một đêm dài bất động. Những chiếc trâm bạc trên tóc tôi va vào nhau, phát ra âm thanh lẻng kẻng lạnh lẽo, như một thứ chuông báo tử nhỏ. Vết cắt trên mu bàn tay vẫn còn ẩm ướt, một cảm giác nóng rát âm ỉ lan tỏa, nhưng máu đã khô thành một đường vằn sẫm màu. Tôi nhìn xuống sàn nhà, nơi những sinh vật nhỏ bé, đen sì đang bò lổm ngổm, di chuyển theo những đường rãnh khe nứt mà chỉ có chúng mới nhìn thấy.
Số 5 đang nhìn tôi với ánh mắt khinh thường, chắc hẳn cô ta nghĩ tôi đang cố tỏ ra mạnh mẽ trong giây phút cuối cùng. Nhưng rồi ánh mắt cô ta đột nhiên dính chặt vào đầu ngón tay tôi đang chỉ xuống. Sắc mặt cô ta thay đổi nhanh chóng, từ kiêu ngạo chuyển sang hoảng sợ tột độ. Một mùi tanh nồng của sự sợ hãi bỗng tràn ngập không khí vốn đã ngột ngạt.
"Tại sao… tại sao lại nhiều bọ thế này!"
Tiếng hét của cô ta chói tai, đầy vẻ khiếp đảm, xé toạc màn yên tĩnh giả tạo của căn phòng.
Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Một con cổ trùng màu nâu đất, với hàng chục cái chân nhỏ li ti đang cử động nhịp nhàng, đã bò lên vạt áo cô ta với tốc độ kinh ngạc. Nó như biết rõ đường đi, bò thẳng lên cổ, rồi len lỏi về phía tai. Trong tích tắc, tôi thấy nó co mình lại, rồi biến mất vào trong ống tai, chỉ để lại một cảm giác ghê rợn mơ hồ. Cơ thể Số 5 cứng đờ, đôi mắt mở to trừng trừng, như thể cô ta không thể tin vào những gì vừa xảy ra.
Lòng tôi lúc này chẳng còn chút giận dữ nào nữa. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão. Tất cả những lời nói độc địa cô ta thốt ra trước đó giờ đây vang vọng trong đầu tôi, nhưng chúng chẳng còn sức công phá nữa. "Em đâu có chị gái nào, em lừa chị thôi."
Giọng điệu đắc ý, đầy vẻ chế nhạo ấy giờ nghe thật xa vời. Cô ta đã kể về một người phụ nữ, một tình nguyện viên ở trại trẻ, với đồng lương tháng một vạn nhưng keo kiệt đến mức không chịu cho một đứa trẻ khốn khổ một ngàn. Rồi cô ta còn cười nhạo số phận của người phụ nữ ấy khi rơi vào tay Bạch Thư, kẻ mà theo cô ta còn độc ác hơn cả chính mình. "Loại keo kiệt, vô tâm như bà ta, chết cũng đáng đời."
Mỗi lời như một nhát dao, nhưng giờ đây những nhát dao ấy đã cùn đi. Tôi nhớ lại cảm giáững lời đó, một thứ cảm xúc hỗn độn giữa phẫn nộ, đau đớn và một nỗi bi thương mơ hồ. Tôi đã muốn xé toạc cái miệng đang phun ra độc dược kia, muốn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô ta. Và giờ thì tôi đang thấy điều đó, nhưng không còn cảm giác thỏa mãn nữa, chỉ thấy một sự mệt mỏi vô hạn.
Số 5 đã nhận ra sự thay đổi trong tôi từ lúc nào? "Sao chị không sợ nữa?"
Cô ta hỏi, giọng đầy nghi hoặc. Có lẽ cô ta quen với việc nhìn thấy nỗi sợ hãi ở người khác, nên sự bình tĩnh của tôi khiến cô ta bối rối.
Tôi đã trả lời cô ta, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng. "Ồ. Vừa rồi là tôi giả vờ đấy."
Sự thật là nỗi sợ hãi đã từng tồn tại, như một ngọn lửa nhỏ bị gió thổi tạt. Nhưng rồi nó đã tắt, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo sắc lạnh. "Tôi đã biết từ lâu, chuông đổ bảy tiếng không có nghĩa là bảy giờ."
Âm thanh chuông đồng vang vọng trong ký ức tôi, mỗi tiếng là một sự đếm ngược mơ hồ, nhưng tôi đã học cách không còn bị nó đánh lừa. Trong thế giới này, mọi quy tắc đều có thể bị bẻ cong, mọi tín hiệu đều có thể là giả dối.
"Luật lệ chỉ dành cho kẻ yếu."
Câu nói của tôi vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một lời tuyên bố cuối cùng. Tôi không còn là kẻ yếu đuối bị động chờ đợi số phận nữa. Vết thương trên tay là minh chứng cho một sự đánh đổi, một sự thức tỉnh. Cô ta đã khinh thường tôi, nghĩ rằng tôi chỉ đang cố cứng rắn. Nhưng cô ta đã sai.
Giờ đây, tôi bất đắc dĩ chỉ tay xuống sàn nhà, nơi những con cổ trùng đang bò ra từ những kẽ hở tối tăm. Chúng là thứ vũ khí thầm lặng, là hệ quả của những luật lệ ngầm mà cô ta không hề hay biết. Sự khinh bỉ trong mắt cô ta tan biến, thay vào đó là sự nhận thức về thảm họa. Tiếng hét của cô ta không ngăn được những sinh vật bé nhỏ đó. Con cổ trùng nhiều chân đã hoàn thành nhiệm vụ của nó, chui vào nơi sâu kín nhất, mang theo một sự trừng phạt không lời.
Căn phòng lại chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở gấp gáp, đứt quãng của Số 5. Tôi đứng đó, nhìn cô ta vật vã trong im lặng, lòng trống rỗng. Những lời độc địa về người phụ nữ kia, về sự keo kiệt và cái chết đáng đời, giờ như một lời nguyền quay ngược lại chính người đã thốt ra nó. Trong thế giới này, độc ác không phải là vũ khí mạnh nhất, mà là sự thấu hiểu những quy luật tàn nhẫn mà nó vận hành. Và tôi, tôi đã học được bài học đó với một cái giá không hề rẻ.