Cơn đau nhức như muốn xé toạc lục phủ ngũ tạng khiến cô ta gục sấp xuống nền đất lạnh. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên trong căn phòng tối om chỉ có ánh trăng lóe qua cửa sổ. Tôi nhìn cảnh tượng ấy bằng đôi mắt lạnh băng, khóe miệng khẽ nhếch lên. Hôm nay đúng là ngày trăng tròn. Trong huyết mạch tôi, thứ sinh vật cổ xưa đang cuộn mình thỏa mãn sau cơn phóng thích, để lại một cảm giác ấm nóng kỳ lạ lan tỏa khắp ngực. Mấy ngày qua, tôi nhẫn nại chịu đựng sự khiêu khích của lũ chuột nhắt này, tất cả chỉ để chờ khoảnh khắc này. Giết chúng từ sớm thì có gì thú vị chứ?
Một nữ đồng cổ Miêu Cương lấy chính thân thể mình làm bình chứa, một kẻ được xem là tà ác nhất trong các loại đồng cổ. Cô ta tưởng rằng một nhát dao rạch ngang bụng tôi sẽ giải phóng lũ quỷ trùng bên trong, sẽ khiến tôi tan xương nát thịt. Thật ngây thơ và ấu trĩ. Những quy tắc, những khung giờ an toàn mà bọn chúng tuân thủ, với tôi chẳng khác nào sợi chỉ mỏng manh có thể bứt đứt bất cứ lúc nào. Sức mạnh tôi có được đã đưa tôi lên trên tất thảy, biến tôi thành quy tắc duy nhất còn tồn tại.
Tôi từ từ ngồi xổm xuống, tà váy màu chàm phủ lên nền đất gạch mòn. Ánh mắt tôi dán chặt vào khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn kia. Mỗi một tiếng thở dốc, mỗi một cơn co giật của các cơ trên người cô ta, đều như một khúc nhạc du dương rót thẳng vào tai tôi. Niềm vui sướng âm ỉ cháy trong lòng ngực, nó len lỏi, bò trườn, rồi bật thành tiếng cười khẽ. Nụ cười ấy nở rộng dần trên môi tôi, không kiềm chế, cũng chẳng cần kiềm chế.
“Em xin lỗi! Em thật sự biết sai rồi!” Giọng nói của số 5 vỡ vụn, đứt quãng bởi những tiếng nấc. “Xin chị… xin chị tha mạng cho em! Những lời em nói lúc nãy… toàn là nói bậy, nói dại thôi mà!” Nước mắt và nước mũi hòa lẫn, chảy dài trên khuôn mặt từng đầy vẻ ngạo mạn. Cô ta bò bằng cả tay lẫn chân, những ngón tay bám vào mép váy tôi, để lại vệt bùn đất ẩm ướt. “Em… em cũng chỉ muốn được sống thôi… hu hu…” Cô ta ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn tôi, như con thú bị thương nhìn thấy tia sáng cuối cùng. “Em… em có thể nói cho chị một bí mật… một bí mật về mẹ của chị! Chỉ cần chị đừng giết em!”
Bí mật về mẹ tôi ư? Một tia sáng lạ lướt qua đáy mắt tôi. Người phụ nữ ấy đã biến mất tựa sương khói từ lâu lắm rồi, để lại cho tôi chỉ là vài mảnh ký ức mờ nhạt và thân thể đặc biệt này. Sự tò mò bỗng trỗi dậy, nhẹ nhàng nhưng đủ sức khiến tôi khẽ dừng lại. Tôi vừa mở miệng, định ra lệnh cho cô ta nói tiếp tất cả những gì cô ta biết.
Ánh sáng trắng của buổi sáng ló qua cửa sổ, cắt ngang căn phòng khách ngổn ngang và đầy mùi thuốc súng. Tôi đứng đó, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau cuộc hỗn chiến đêm qua, khi tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía chân cầu thang xoắn ốc. Một lỗ thủng đen ngòm, to bằng đồng xu, mở ra ngay giữa trán cô gái đang đối diện tôi. Đôi mắt cô ấy mở to, tràn ngập sự ngỡ ngàng tột độ trước khi nó vụt tắt, và thân hình cô ấy đổ sầm xuống sàn gỗ như một khúc cây, cứng đờ và bất động.
Căn phòng bừng sáng dưới ánh đèn chùm lạnh lẽo, phơi bày tất cả sự hỗn độn. Bạch Thư từ từ hạ khẩu súng ngắn trên tay xuống, làn khói xám mỏng manh còn bốc lên từ nòng súng, quyện vào không khí nặng mùi máu tanh và bụi gỗ. Bà ta bước ra từ bóng tối, nụ cười thản nhiên nở trên môi khi nhìn tôi.
"Chúc mừng cháu đã sống sót," giọng bà ta trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Bảy giờ sáng rồi, quái vật bé nhỏ của ta."
Ánh mắt bà ta lướt qua những thân thể bất động nằm rải rác quanh phòng, dừng lại một chút ở mỗi nơi, như một người thợ săn đang kiểm tra chiến lợi phẩm. Đôi lông mày thanh tú của bà ta khẽ nhếch lên, biểu cảm khó nắm bắt. "Thật nhiều," bà ta lẩm bẩm, giọng nói mang một chút hài lòng tàn nhẫn. "Cháu thắng lớn đấy."
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, mọi giác quan đều căng ra như dây đàn. Bà ta là mối đe dọa lớn nhất, lớn hơn tất cả những kẻ vừa nằm xuống kia. Trong đầu tôi, con bùa nhỏ ẩn nấp trong tay áo bắt đầu rung lên nhè nhẹ, sẵn sàng tuân theo mệnh lệnh bất cứ lúc nào. Tôi theo dõi từng cử động của bà ta, sẵn sàng phản ứng nếu có bất kỳ dấu hiệu tấn công nào.
Nhưng Bạch Thư chỉ bước đến, những bước chân nhẹ nhàng và đầy chủ ý trên sàn nhà. Bà ta không hề tỏ ra e dè hay cảnh giác với tôi. Đến gần, bà ta chụp lấy cánh tay tôi đang rỉ máu, động tác nhanh gọn và dứt khoát. Từ trong túi áo, bà ta lấy ra một cuộn băng gạc trắng tinh và bắt đầu quấn quanh vết thương. Băng được siết chặt một cách có kỹ thuật, khiến tôi khẽ rùng mình vì đau, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự cầm máu ngay lập tức.
"Ta mong cháu sẽ mang lại điều kỳ diệu," Bạch Thư thì thầm, ánh mắt bà ta bỗng trở nên sắc lẹm và sáng rực, như hai viên ngọc pháóng tối. Ánh nhìn đó xuyên thấu, khiến tôi có cảm giác bà ta đang nhìn thấy nhiều hơn những gì hiện hữu trước mắt.
Rồi bà ta buông tay tôi ra, giọng nói trở lại vẻ bình thản, lạnh lùng. "Hãy đi giành lấy chiến thắng cuối cùng đi, quái vật nhỏ. Món quà Trung Thu ta đã để trong phòng cháu rồi. Đi lấy đi."
Nụ cười trên môi bà ta một lần nữa nở rộ, nhưng lần này nó mang một vẻ kỳ quái khó tả, như ẩn chứa một bí mật hay một trò đùa ác ý nào đó mà chỉ mình bà ta biết. Tôi lặng lẽ rút lui, lưng vẫn thẳng, bước đi trên những mảnh vỡ và vũng máu loang lổ, cảm giác ánh mắt của bà ta đang dõi theo từng bước một cho đến khi tôi khuất sau cánh cửa phòng mình.
Căn phòng nhỏ yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Tôi đứng dưới vòi sen, để dòng nước lạnh giá xối thẳng xuống người, rửa trôi những vệt máu khô và mùi tử khí bám đầy trên da. Nước chảy thành dòng hồng loãng rồi dần trong vắt xuống lỗ thoát. Khi cơ thể đã sạch sẽ, tôi lau khô và nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà trắng xóa.
Sự hiện diện của Bạch Thư cứ ám ảnh tôi. Bà ta nguy hiểm, không phải thứ nguy hiểm bộc trực, mà là thứ nguy hiểm sâu như vực thẳm, tính toán từng ly từng tí. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của bà ta đều như có một lớp nghĩa thứ hai ẩn giấu phía sau. Nhưng kỳ lạ thay, chính sự mơ hồ và đe dọa ấy lại khơi dậy trong tôi một sự hưng phấn kỳ quặc. Tôi chán ngấy những kẻ đối đầu yếu ớt, những trận chiến dễ dàng đoán trước. Tôi thèm khát một thử thách thực sự, một trò chơi mà phần thưởng và cái giá phải trả đều khiến người ta phải run rẩy.
Nghĩ đến đó, tôi bật dậy khỏi giường, không còn cảm giác mệt mỏi. Món quà Trung Thu. Bà ta đã nhắc đến nó. Đó chắc chắn không phải một hộp bánh hay một chiếc đèn lồng thông thường. Trong hoàn cảnh này, nó phải là một thứ vũ khí, một công cụ, một thứ gì đó có thể quyết định sự sống còn của tôi trong đêm hội cuối cùng.
Tôi bắt đầu lục soát căn phòng. Từ ngăn kéo tủ, dưới gầm giường, sau những bức rèm, thậm chí gõ lên từng mảng tường xem có chỗ nào rỗng không. Tôi lật tung nệm, xem xét từng khe sàn gỗ, mở từng cuốn sách trên giá ra xem có vật gì được giấu bên trong. Thời gian trôi qua, mồ hôi tôi đã ướt đẫm lưng áo, nhưng căn phòng nhỏ bé vẫn không lộ ra bất kỳ dấu vết nào của một món quà bí ẩn.
Một ý nghĩ chợt lóe lên, lạnh toát sống lưng. Có lẽ nào bà ta đang lừa tôi? Có lẽ chẳng có món quà nào cả, chỉ là một cách để khiến tôi mất cảnh giác, hoặc tệ hơn, để tôi phải bước vào trận chiến cuối cùng với hai bàn tay trắng, trong khi những kẻ địch khác có lẽ đã được trang bị đầy đủ? Sự bất an và nóng nảy bắt đầu trào lên. Thật là phiền phức. Nếu biết trước như vậy, trong căn phòng khách vừa rồi, tôi đã nên liều lĩnh một lần, dồn hết sức mạnh để giải quyết luôn mối đe dọa mang tên Bạch Thư ấy cho xong.
Mùi hương của món sườn xào chua ngọt vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng tôi đã chẳng còn thiết tha gì nữa. Tôi ngồi đó, nhìn đôi đũa ngà trên tay mình, lòng trống rỗng một cách kỳ lạ. Bà ngoại tôi, người đã dạy tôi mọi phép tắc về cổ thuật, giờ chỉ còn là một bóng hình mờ nhạt trong ký ức. Lời cảnh báo của bà cứ văng vẳng bên tai: "Đừng bao giờ dùng bùa với người thường, cháu ạ. Họa sẽ giáng xuống đầu cháu và cả những người cháu không ngờ tới."
Tôi biết bà đã đúng, nhưng con đường này, một khi đã bước đi, thì khó lòng quay đầu.
Bạch Thư đứng tựa vào khung cửa sổ phòng ăn. Ánh mắt hắn như một tảng băng lạnh giá, dõi theo từng cử động nhỏ của tôi. Hắn biết. Chắc chắn hắn biết thân phận thực sự của tôi - một nữ đồng cổ, kẻ nuôi dưỡng và điều khiển những xưa ẩn trong bóng tối. Sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn cả một lời buộc tội. Nó như một sợi dây vô hình thắt chặt lấy cổ họng tôi, khiến hơi thở trở nên khó nhọc.
Cả căn biệt thự ngột ngạt này sáng nay đã được những người hầu dọn dẹp tinh tươm, sàn đá cẩm thạch sáng bóng đến mức có thể soi rõ bóng người. Mùi nước lau sàn hòa với hương cắm trong lọ, tạo thành một thứ mùi giả tạo, gượng gạo. Ông bà chủ nhà, cặp vợ chồng tỷ phú nổi tiếng với những bữa tiệc xa hoa, giờ đang ngồi đó với nụ cười niềm nở quá mức. Họ vẫy tay mời tôi, giọng nói ngọt như mật ong: "Cô bé, xuống đây dùng bữa với chúng tôi đi. Đồ ăn vừa mới dọn lên đấy."
Trong lòng tôi bật lên một tiếng cười khẽ, lạnh lùng. Gan của họ thật to, đã biết tôi là ai mà vẫn dám mời tôi cùng bàn. Có lẽ sự giàu có và quyền lực đã khiến họ ảo tưởng rằng mình có thể đứng trên mọi thứ, kể cả những quy luật ngầm của thế giới này. Tôi kéo chiếc ghế gỗ mun nặng trịch ra, ngồi xuống. Ánh đèn pha lê chiếu xuống bàn ăn lộng lẫy, làm lấp lánh những chiếc đĩa sứ mỏng manh. Dưới móng tay út của tôi, một sinh vật bé nhỏ, tăm tối đang cựa quậy. Nó là con cổ trùng tôi đã nuôi dưỡng bằng chính tinh huyết của mình. Chỉ một hành động khẽ khàng, thật nhanh, tôi đã thả nó rơi vào tô canh hải sản đang bốc khói nghi ngút ngay trước mặt người vợ. Màu sắc của nó hòa lẫn hoàn hảo vào những con tôm, sợi măng.
Bạch Thư, từ đầu đến giờ ,vẫn im lặng, khẽ liếc nhìn tôi. Ánh mắt ấy không hề có chút kinh ngạc hay phẫn nộ, mà chỉ là sự thấu hiểu lạnh lùng, như thể hắn đang xem một vở kịch mà hắn đã biết trước kết cục. Sự bình thản ấy khiến tim tôi đập thình thịch. Hắn đang tính toán điều gì?
Cặp vợ chồng kia hoàn toàn không hay biết, vẫn vui vẻ dùng đũa gắp thức ăn, nuốt chửng cả món ngon lẫn con bọ độc hại vào bụng. Họ ăn một cách ngon lành, thậm chí còn khen ngợi đầu bếp hôm nay nêm nếm rất vừa miệng. Một cảm giác chua chát, mỉa mai dâng lên trong tôi. Mười một cô gái trẻ ban đầu được mời đến dự tiệc, giờ chỉ còn lại hai người đóc phòng. Số phận của chín người, tôi không cần hỏi cũng biết. Họ chỉ là những món đồ chơi cho thú vui bệnh hoạn, biến thái của chủ nhà. Nhìn hai cô gái còn lại, khuôn mặt tái mét, toàn thân run rẩy mỗi khi ánh mắt của ông chủ lướt qua, tôi chợt thấy nhàm chán vô cùng.
Sự nhàm chán ấy trào lên, biến thành một mệnh lệnh. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đã bắt đầu đờ đẫn của vị tỷ phú, khẽ gật đầu. Con côn trùng trong dạ dày ông ta bắt đầu phát huy tác dụng. "Thả hai cô gái kia đi," giọng tôi bình thản, không chút gợn sóng. "Cho họ về và đừng bao giờ tìm lại."
Ông ta, như một con rối, gật đầu một cách máy móc và ra hiệu cho người hầu. Trong lòng tôi thoáng nghĩ, mình thật là một kẻ tốt bụng. Trong cái thế giới đen tối và lừa lọc này, tôi vẫn còn chút lương tri để thả đi những con mồi vô tội. Tôi đã rất muốn kể lại chuyện hở ra nghe. Tôi muốn nhìn thấy ánh mắt của bà, có lẽ sẽ giật mình, có lẽ sẽ trách móc, nhưng chắc chắn là sự kinh ngạc. Bà luôn cho rằng tôi còn non nớt và dễ xúc động.
Nhưng mẹ tôi đã không còn nữa. Bà đã chết, thân xác bị thiêu rụi trong một đám lửa màu xanh lạnh lẽo, chỉ còn lại một nắm tro tàn vô tri trong chiếc bình gốm nhỏ. Nỗi nhớ ấy ập đến đột ngột, hút cạn mọi cảm xúc vừa có trong tôi. Tất cả mọi thứ - sự trả thù, khoái cảm của quyền lực, thậm chí là sự nhàm chán - bỗng trở nên vô vị, rỗng tuếch. Tôi chỉ còn là một cái xác không hồn ngồi giữa bàn tiệc thịnh soạn.
Đêm xuống, làn gió mát từ hồ bơi ngoài vườn thổi vào phòng. Bạch Thư bướm, ánh trăng rằm sắp tới chiếu xuống khuôn mặt điển trai nhưng lạnh lùng của hắn. Hắn ngước nhìn vầng trăng khuyết đang dần tròn, không quay lại, nhưng giọng nói vẫn rõ ràng vang đến bên tai tôi: "Năm nay Tết Trung thu, chắc hẳn sẽ rất thú vị."
Câu nói ấy như một lời tiên tri đầy ẩn ý, một lời nhắc nhở về một điều gì đó lớn lao hơn, đen tối hơn đang chờ đợi phía trước. Tôi im lặng, không đáp lại. Sự im lặng của tôi lúc này không phải là đồng ý, cũng không phải là phản đối. Nó chỉ là sự mệt mỏi của một kẻ đã thấy quá nhiều và biết rằng màn kịch thực sự, có lẽ, mới chỉ vừa bắt đầu.
Tôi đã quay lưng lại với người phụ nữ ấy, nhưng giọng nói của bà ta vẫn như sợi tơ nhện mỏng manh mà dai dẳng, luồn qua bám vào gáy tôi. "À này, cháu đã tìm thấy món quà cô tặng chưa?"
Một câu hỏi tưởng chừng ân cần, nhưng mỗi chữ đều có gai. "Người khác đều là vũ khí, món của cháu khác họ, là độc nhất, rất đặc biệt."
Lòng tôi lạnh toát. Đặc biệt ư? Trong cái gia tộc này, chữ "đặc biệt" thường chỉ đi chung với chữ "đoản mệnh". Tôi không quay lại, giọng bình thản như mặt hồ phẳng lặng dù gió đang nổi lên từ bên trong. "Cô chẳng để gì cả. Cháu tìm khắp phòng rồi mà không thấy."
Tôi nghe thấy tiếng bà ta khẽ thở dài, một âm thanh được luyện tập đến mức hoàn hảo giữa sự ngạc nhiên và tiếc nuối. "Ồ?"
Một âm tiết ngắn ngủi vang lên. "Không thể nào."
Bà ta khẳng định, từng chữ rõ ràng như đinh đóng cột. "Cô đã để quay vào đó trước khi cháu dọn vào phòng rồi. Cháu nên tìm kỹ lại một chút đi."
Bà áo của tôi khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ đang sôi sục muốn phá tung ra ngoài. Tôi muốn lao tới, dùng chính dây lưng trên người mình siết chặt cái cổ đã nói ra những lời độc địa kia. Nhưng tôi biết không thể. Bạch Thư, người phụ nữ ấy, cảnh giác cao độ như một con mãng xà già nằm phục trong bóng tối, mỗi cử động của bà ta đều ẩn chứa một cái bẫy chết người. Tôi không tìm thấy một kẽ hở nào.
Ban đầu, kế hoạch của tôi thật đơn giản. Chỉ cần lấy lại hũ tro cốt của mẹ, thứ duy nhất còn sót lại sau ngọn lửa thiêu rụi cả tuổi thơ tôi, rồi rời khỏi cái địa ngục mang tên "gia tộc" này mãi mãi. Thế nhưng, một thứ cảm giác kỳ lạ, như làn sóng dự cảm bẩm sinh luôn mách bảo tôi sớm cận kề, đã giữ chân tôi lại. Nó thì thầm rằng nếu tôi bỏ đi bây giờ, tôi sẽ bỏ lỡ một màn kịch tuyệt diệu. Tôi ngửi thấy mùi máu tanh nồng pha lẫn mùi hương trầm quyền quý, thoang thoảng trong không khí đang dần chuyển lạnh của những ngày cuối thu. Một sự kiện thú vị, hay đúng hơn là một tai họa đẫm máu, chắc chắn sẽ xảy ra trong đêắp tới. Và tôi quyết định sẽ ở lại để xem.
Phíệt thự nguy nga mà lạnh lẽo, một ngọn đồi nhỏ phủ đầy cây tùng bách già nua, im lìm như đang ngủ. Tôi bước vào đó. Bóng tối dưới tán lá dày đặc ôm lấy tôi. Từ trong tay áo, tôi rút ra một cây sáo trúc màu nâu sẫm, đưa lên môi. Không phải một giai điệu, mà là một chuỗi âm thanh rời rạc, khàn khàn, như tiếng gió xuyên qua kẽ đá.
Từ những bụi cỏ ẩm ướt, vài bóng hình thon dài, lấp lánh ánh xanh ngọc bích, bò ra. Những con rắn nhỏ. Chúng quấn quanh chân tôi, những chiếc lưỡi chẻ đôi đen nhánh thò ra thụt vào. Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt một con lên. Làn da của nó mát lạnh và trơn nhẵn dưới đầu ngón tay. Tôi để nó quấn quanh cổ tay mình, như một chiếc vòng tay kỳ lạ. Con rắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhỏ như hạt cườm nhìn tôi, cái lưỡi chạm nhẹ vào da thịt, như một nụ hôn của tử thần.
"Ồ, con rắn này không cắn cô, tại sao vậy?"
Một giọng nam trầm ấm, pha chút tò mò vui vẻ, vang lên trong tôi. Tôi khẽ giật mình, không phải vì bất ngờ – tôi đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa – mà vì sự xuất hiện quá nhanh và nhẹ nhàng của họ. Tôi từ từ quay người lại.
Trước mặt tôi là một người đàn ông trông khoảng ba mươi, áo bào màu khói nhạt, nét mặt phúc hậu nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhìn thẳng vào con rắn trên tay tôi. Đứng cạnh một người mặc áo cà sa màu nâu đất, dáng vẻ trầm tĩnh, hai tay chắp trước ngực, ánh mắt thấu hiểu mọi thứ nhưng lại im lặng.
Người đàn ông áo bào mỉm cười, lên tiếng trước. "Làm cô sợ à? Xin lỗi. Tôi là Lê Ngạn."
Anh ta không hỏi tôi là ai, cũng không hỏi tôi làm gì ở đây, mà lại quay lại câu hỏi ban đầu. Sự tò mò trong giọng nói không hề giảm. "Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi? Tạắn không cắn cô? Chẳng lẽ…"
Ánh mắt lóe lên một tia hứng thú kỳ lạ. Cô hiểu được tiếng rắn?"
Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn vị sư đứng im lặng bên cạnh. Không khí trong khu rừng nhỏ bỗng trở nên tĩnh lặng khác thường, ngay cả tiếng gió cũng ngừng thổi. Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta mà khẽ huýt sáo một tiếng ngắn. Con rắn trên cổ tay tôi từ từ bò xuống, biến mất vào đám cỏ.
Lê Ngạn cười khẽ, không truy vấn nữa, mà hỏi một câu còn kỳ lạ hơn, như thể đang thử thách một giả thuyết nào đó. "Vậy cô có hiểu tiếng chim không?"
Tôi chưa kịp mở miệng thì tiếng vỗ tay đã vang lên giòn giã, cắt ngang không gian tĩnh lặng. Lê Ngạn đứng đó, ánh mắt cháy bỏng một niềm tin điên rồ mà tôi chưa từng thấy. Giọng nói của hắn vừa như reo vui, vừa như một lời khẳng định chắc nịch với chính mình.
"Chắc chắn rồi. Cô hiểu được. Cô nghe được tiếng lòng của chúng. Cô chính là công chúa thật sự!"
Câu nói ấy xuyên thẳng vào tai tôi, mang theo một sự chắc chắn khiến lòng dạ bỗng chùng xuống. Hắn nói tiếp, giọng đầy vẻ thỏa mãn, như thể vừa giải được một bài toán hóc búa: "Bạch Thư…quả nhiên không dối gạt ta."
Trong đầu tôi, một mớ hỗn độn những câu hỏi và nghi ngờ bùng lên. Bạch Thư là ai? Vì sao tôi lại bị cuốn vào câu chuyện này? Sự thỏa mãn trên khuôn mặt Lê Ngạn lúc này không khác gì ánh sáng le lói trong đêm tối, trông thấy mà rùng mình. Hắn bước những bước dài, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách giữa hai chúng tôi. Bàn tay hắn với ra. Mục tiêu rõ ràng là cổ tay tôi. Mùi hương trầm nhẹ từ tay áo hắn thoảng qua, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng, tạo thành một thứ mùi kỳ lạ khó tả.
May thay, một giọng nói trầm đục, khắc khổ vang lên kịp thời như một bức tường chắn. Vị sư già đứng một bên, khuôn mặt khắc khổ dưới ánh đèn dầu lập lòe, lên tiếng cảnh tỉnh: "Người này mang thân phận nữ đồng cổ, tiên sinh chớ có đụng chạm trực tiếp. Hai vợ chồng họ Bạch kia chính là bị yêu thuật của nàng ta hãm hại mà chết."
Lời cảnh báo ấy như một gáo nước lạnh, nhưng dường như không đủ để dập tắt ngọn lửa nhiệt thành trong mắt Lê Ngạn. Hắn chỉ khẽ dừng tay lại trong chốc lát, rồi nở ra một nụ cười. Nụ cười ấy kéo dài khóe miệng, để lộ hàm răng trắng nhẵn, nhưng trong ánh mắt lại không có chút ấm áp nào, chỉ toàn là sự phấn khích tột độ khi tìm thấy bảo vật. Không khí quanh đó dường như cũng vì nụ cười ấy mà trở nên lạnh lẽo hơn.
"Ồ, chuyện nhỏ. Chuyện nhỏ mà."
Hắn lắc nhẹ đầu, giọng nói nhẹ bẫng nhưng đầy sức nặng. "Chỉ cần rửa cho thật sạch là được. Rửa sạch đi, thì mọi thứ sẽ lại nguyên vẹn."
Ánh mắt hắn vẫn dán chặt lấy tôi. Nụ cười rợn người ấy chưa hề tắt. Tôi cảm thấy làn da trên sống lưng mình như có hàng ngàn con kiến bò qua, một cảm giác bất an và ghê sợ trào dâng, khiến hai bàn tay nắm chặt vào nhau, đến mức mói vào da thịt mà không hay biết.