Mùa đông năm ấy, kinh thành phủ đầy một lớp tuyết trắng xóa dày đặc, giống như tấm vải liệm khổng lồ trùm lên mọi oan khuất và hiểu lầm. Ta đứng trước cửa phòng của Mộ Tây Từ, hơi thở phả ra thành làn khói trắng mỏng, tan biến trong không khí lạnh giá. Ngóẽ run, không phải vì giá rét, mà vì trái tim đang đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt năm năm dài đằng đẵng, từng ngày từng giờ đều sống trong sự dằn vặt và hy vọng mong manh.
Hắn quay lưng về phía ta, dáng người cao gầy in bóng lên bức bình phong gỗ tử đàn. Ánh nến vàng nhạt lên vai áo bào màu lam thẫm của hắn, tạo thành một vầng sáng mờ ảo. Ta ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của trầm hương, xen lẫn một chút vị ngọt của mật ong, một chi tiết mà ta chưa từng để ý trong những lần gặp gỡ xa xưa. Có lẽ thời gian đã thay đổi nhiều thứ, kể cả những thói quen nhỏ nhặt nhất.
“Xin lỗi.”
Hai từ đó bật ra khỏi miệng ta nhẹ nhàng như một hơi thở, nhưng lại có sức nặng của cả một tảng đá lớn đã đè nén từ lâu nay. Ta cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng đi một cách kỳ lạ, như thể một sợi dây vô hình vừa được cắt đứt. Năm năm trời gắng gượng sống, từ chối bao lời cầu hôn, chịu đựng bao lời dị nghị, tất cả chỉ để được đứng ở đây, thốt lên câu nói này.
Mộ Tây từ từ quay người lại. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm như đêm mùa thu, nhưng giờ đây đã phủ thêm một lớp sương mờ của thời gian. Hắn không nói gì, chỉ bước đến gần ta. Bàn tay hắn, với những ngón tay lạnh giá, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu ta. Cái chạm ấy khiến ta giật mình, một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận ngón chân.
“Ta biết.” Giọng hắn trầm ấm, vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, xóa tan mọi sự ồn ào trong lòng ta. “Không liên quan đến nàng.”
Lòng ta thắt lại. Hắn biết. Hắn đã biết từ lâu. Vậy tại sao suốt hai năm trở lại đây, hắn chưa một lần tìm đến ta? Phải chăng vết thương lòng năm ấy quá sâu, sâu đến mức dù hiểu rõ nguyên do, hắn vẫn không thể dễ dàng tha thứ? Ta nhìn xuống đôi hài của mình. Màu chỉ vàng đã phai nhạt theo năm tháng, giống như tuổi xuân của ta.
Ta nhớ lại ngày hắn lên đường tòng quân, bóng lưng kiên quyết ấy in hằn trong mắt ta dưới cơn mưa tầm tã. Cha ta, vị thượng thư Bộ Lễ khả kính, đã dùng sức ép của cả gia tộc buộc ta phải từ hôn. Lý do? Một tướng quân trẻ tuổi chưa có thành tích, không xứng với vương tộc của chúng ta. Ta đã khóc, đã cầu xin, nhưng cuối cùng chỉ nhận được một cái lắc đầu lạnh lùng. Trái vụn thành từng mảnh, rơi xuống cùng những giọt nước mắt nóng hổi.
“Năm năm trước từ hôn không phải ý ta, lúc đó ta bị cha…” Ta cố gắng nói tiếp, muốn giải thích tường tận mọi chuyện, muốn trút bỏ hết những uất ức chất chứa bấy lâu.
Nhưng hắn đã cắt ngang. Bàn tay trên đỉnh đầu ta khẽ xoa nhẹ, một cử chỉ an ủi khiến mắè. Hắn không muốn nghe thêm. Có lẽ với hắn, nguyên nhân không còn quan trọng nữa. Những năm tháng ở biên ải khắc nghiệt, những trận chiến sinh tử, có lẽ đã dạy hắn cách buông bỏ những phiền não không cần thiết. Hoặc có lẽ nỗi đau đã quá lớn, lớn đến mức không cần thiết phải đào sâu thêm.
Ta ngước mắt nhìn hắn, nhìn thấy một vết sẹo nhỏ nằm ở thái dương bên trái của hắn, màu hồng nhạt, như một dấu ấn của thời gian và chiến tranh. Ta chưa từng thấy vết sẹo ấy trước đây. Nó khiến gương mặt vốn điềm tĩnh của hắn thêm phần từng trải. Ta đột nhiên muốn đưa tay chạm vào vết sẹo ấy, muốn hỏi hắn đã trải qua những gì, đã đau đớn ra sao. Nhưng ta không dám.
“Không liên quan đến nàng.” Hắn lặp lại lần nữa, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Câu nói ấy vừa như một sự giải thoát cho ta, lại vừa như một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai chúng ta. Hắn tha thứ, hay hắn chỉ đơn giản là không còn bận tâm? Trấn độn với trăm ngàn câu hỏi. Ta nhớ đến quyết định liều lĩnh của mình: đồng ý với cuộc hôn nhân sắp đặt với một công tử nhà họ Lý mà ta chưa từng gặp mặt, chỉ với hy vọng điên rồ rằng tin tức này sẽ đến tai hắn, rằng hắn sẽ không đành lòng nhìn ta thuận theo số phận.
Và hắn đã không đành lòng. Hắn đã đến, vào đúng ngày trước hôn lễ của ta, với một bức thư cầu hôn và tấm lòng chân thành mà ta tưởng đã đánh mất từ lâu. Ta đã thắng cuộc cá cược với số phận, nhưng giờ đây đứng trước hắn, ta lại cảm thấy mình thật ích kỷ. Ta đã dùng hạnh phúc tương lai của chính mình làm vật đánh cược, ép hắn phải quay lại.
Gió đêm lùửa, mang theo hơi lạnh và vài bông tuyết nhỏ. Ta khẽ run lên. Mộ Tây Từ như hiểu ý, cởi chiếc áo choàng ngoài bằng lông thú khoác lên vai ta. Hơi ấm từ chiếc áo còn vương hơi thở của hắn khiến ta choáng váng. Mùi hương của cỏ núi, của khói lửa, và một thứ mùi gì đó kiên định mà ta không thể gọi tên, bao bọc lấy ta.
“Trời lạnh, nàng về đi.” Hắn nói, nhưng tay vẫn giữ chặt chiếc áo choàng trên vai ta.
Ta gật đầu, nhưng chân không nỡ rời đi. Khoảnh khắc này, dù đầy im lặng và phức tạp, là thứ ta đã khao khát suốt năm năm dài. Ta sợ rằng nếu quay lưng bước đi, tất cả sẽ lại tan biến như giấc mộng.
Cuối cùng, ta hít một hơi thật sâu. Mùi trầm hương và mùi hương từ áo choàng của hắn hòa quyện vào nhau. “Ngày mai… ta sẽ lại đến.” Ta nói, giọng nhỏ nhưng kiên định.
Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng làm vết sẹo gần thái dương hắn hơi nhăn lại. “Ừ.”
Chỉ một từ đơn giản ấy, nhưng với ta, nó có ý nghĩa hơn vạn lời hoa mỹ. Ta quay người bước đi, cảm nhận ánh mắt hắn dõng dạc. Bước chân ta trên lớp tuyết phát ra âm thanh xào xạc, giống như tiếng thì thầm của thời gian. Năm năm chờ đợi, cuối cùng cũng không phí hoài. Dù trước mặt còn nhiều chông gai, dù vết nứt giữa hai chúng ta không dễ gì hàn gắn, nhưng ít nhất, hắn đã trở về. Và hắn đã cho ta một cơ hội.
Ta đi qua sân viện phủ đầy tuyết, nhìn lên bầu trời đêm đen thẫm điểm xuyết vài vì sao lấp lánh. Một cảm giác bình yên hiếm hoi trong lòng. Có lẽ, như câu ngạn ngữ cổ đã nói, kiến chẳng thể lay chuyển cây lớn, châu chấu chẳng thể cản nổi xe ngựa. Nhưng đôi khi, sự kiên trì của một cá nhân nhỏ bé, với tất cả tấm lòng và nỗ lực, lại có thể làm nên những điều kỳ diệu. Ta đã chứng minh được điều đó. Và từ nay về sau, ta sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho năm năm đã mất, để giữ gìn hạnh phúc mà ta vừa giành lại được.
Mái tóc đen của hắn che khuất đôi tai đang đỏ lên một cách kỳ lạ. Tôi nhìn thấy rõ điều đó, ngay cả khi hắn cố quay mặt đi. Trái tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác chiến thắng nhỏ nhoi và nguy hiểm. Tôi vừa mới làm một điều mà bất kỳ tiểu thư khuê các nào cũng phải kinh hãi, nhưng trong lòng tôi lại trào lên một niềm phấn khích khó tả. Có lẽ, tôi vốn không phải là một tiểu thư khuê các đúng nghĩa. Có lẽ, từ lâu tôi đã muốn phá vỡ những quy tắc vô hình này rồi.
"Ngươi… ngươi là con gái!"
Giọng Mộ Tây Từ nghe có vẻ nghiêm nghị, cứng nhắc, nhưng ánh mắt hắn lại lảng tránh tôi, nhìn về phía góc tường nơi một bình gốm men ngọc đang đứng im lặng. "Chuyện này… không thể tùy tiện làm với người khác như vậy…"
Hơi thở của hắn có chút gấp gáp, phá vỡ lớp vỏ băng giá thường ngày. Tôi gật đầu, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, móc ngón út của mình vào ngón út đang hơi co lại của hắn. Da tay hắn ấm, thậm chí hơi nóng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng. "Đương nhiên rồi."
Tôi nói, giọng nhẹ như một làn khói. Hành động của trẻ con này dường như khiến hắn càng thêm bối rối, nhưng hắn không rút tay lại.
Nhưng khoảnh khắc ngọt ngào và liều lĩnh ấy tan biến nhanh chóng, nhường chỗ cho một ý thức lạnh lùng về thực tại. Mọi chuyện, chỉ khi đã làm rồi, người ta mới thực sự nhìn thấy hết những gai góc phía sau đó.
Tiếng bước chân rầm rập và tiếng va chạm của binh khí từ bên ngoài sảnh đường vọng vào, nhắc nhở tôi về tình cảnh thực sự của mình lúc này. Tôi đã xông vào phủ đệ của một vị đại thần nhất phẩm triều đình. Đó là trọng tội. Không chỉ vậy, tôi cười đến vây hãm nơi này. Ban đầu, khi thấy bóng dáng cô độc của hắn xuất hiện trước cổng phủ Khinh Vũ hầu, tôi đã thở phào. Hắn là Nhiếp Chính vương, quyền khuynh thiên hạ, một mình hắn đến đây, dù có gây chuyện thì cũng khó lập thành tội danh lớn. Nhưng tôi đã sai. Sai lầm nghiêm trọng. Hắn không đến một mình. Phía sau hắn, ẩn trong bóng tối của con phố dẫn vào phủ, là đội thâệ của Nhiếp Chính vương phủ, im lặng như những bóng ma, chỉ chờ một mệnh lệnh.
Chính điều này mới thực sự đáng sợ. Một vị vương vãi hãm phủ đệ của một đại thần, đó không còn là chuyện tư thù cá nhân, mà là một hành động có thể bị diễn dịch thành âm mưu tạo phản. Tôi nhìn lên khuôn mặt Mộ Tây Từ, lúc này đã dần lấy lại vẻ lãnh đạm. Trong mắt hắn, tôi không thấy sự sợ hãi, chỉ thấy một vệt lo lắng thoáng qua, dường như không phải cho thân phận của chính hắn.
"Cha đã tuyệt tình với ta trước mặt mọi người như vậy," tôi lẩm bẩm, giọng nói vừa đủ để hắn nghe thấy, "sao có thể nói là không liên quan đến ngươi được?"
Câu hỏi này, tôi vừa hỏi hắn, vừa tự hỏi chính mình. Có phải tôi đang cố tình kéo hắn vào vũng bùn của gia tộc mình không?
Mộ Tây Từ như đọc được suy nghĩ rối bời trong lòng tôi. Giọng nói của hắn trở nên lạnh lẽo, cắt ngang dòng suy tư của tôi. "Cố Khinh Tư."
Hắn gọi tên tôi, từng chữ rõ ràng. "Ngươỹ. Ta nói không liên quan thì chính là không liên quan. Chuyện hôn nhân này, ta đã cướp thì đã cướp rồi. Nếu ngươi còn tiếp tục suy nghĩ lung tung," hắn dừng lại, lông mày khẽ nhíu lại, như thể đang tìm kiếm một lời đe dọa thích hợp mà chính hắn cũng không chắc mình có thể thực hiện, "thì ta sẽ..."
Lời đe dọa dở dang treo lơ lửng trong không khí đặc quánh mùi hương trầm nhẹ từ lò đốt ở góc phòng. Tôi không để hắn nói hết. Một sự thúc giục trong lòng khiến tôi hành động trước khi kịp suy nghĩ. Tôi bước nhanh về phía trước, đứng trên đầu mũi giày của hắn, ngẩng mặt lên,và đặt một nụ hôn nhẹ, vội vàng lên cằm hắn. Cảm giác thô ráp của lớp da cạo nhẵn và hơi ấm tỏa ra từ đó khiến tim tôi như ngừng đập một nhịp.
"Được rồi."
Tôi nói, lui lại một bước, cố giữ cho giọng mình bình thản.
Bầu không khí căng thẳng và u ám như một tấm màn sương dày đột nhiên bị xé toạc bởi hành động bất ngờ đó. Mộ Tây Từ đứng như trời trồng, đôi mắt thường ngày sắc lạnh giờ mở to, trống rỗng. Hồi lâu sau, hắn như mới hoàn hồn, hai môi mấp máy, "Ngươi... ngươi..."
"Ta hôn ngươi rồi."
Tôi tiếp lời cho hắn, trong lòng dấy lên một niềm hân hoan nhỏ nhoi khi thấy vị Nhiếp Chính vương quyền thế này lại có lúc ngơ ngác đến vậy. "Vì vậy, ngươi không thể bỏ rơi ta nữa."
Lời nói vừa ra khỏi miệng, tôi mới nhận ra mình đang dùng thứ gì đó để trói buộc hắn. Có phải tôi quá ích kỷ không?
Mùi hương trầm nhè nhẹ trong phòng sách vẫn chưa tan hết, nhưng không khí giữa hai chúng tôi đã căng như dây đàn. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Mộ Tây Từ, lòng dấy lên một nỗi bất lực khó tả. Hắn ngồi đó, tư thế ung dung, như thể mọi chuyện rối ren này chẳng qua chỉ là một ván cờ có thể dễ dàng thu xếp. Còn tôi, tôi là quân cờ bị mắc kẹt giữa bàn, không thể tiến cũng chẳng thể thoái.
“Chàng có cách nào không?” Giọng tôi vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề.
Mộ Tây Từ chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hắn như một làn sương mỏng phủ lên khuôn mặt tôi, khiến tôi có cảm giác hơi ngứa ran nơi má. “Cách gì?” Hắn hỏi lại, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng. “Thủ phạm ở ngay trước mặt ta, nàng còn muốn nghĩ cách gì nữa?”
Câu nói ấy như một nhát dao nhẹ nhưng sắc, cứa vào lòng tự trọng của tôi. Tôi cắn chặt môi dưới. Cảm giác vị mặn chát của sự tổn thương lan tỏa. Hắn luôn như vậy, luôn đứng trên cao nhìn xuống, phán xét mọi hành động của tôi bằng một thái độ dửng dưng khó chịu.
“Chàng nỡ lòng nào?” Tôi hỏi ngược lại, giọng nói không khóc, uất nghẹn. “Nếu không phải vì ép chàng… ép chàng trong cảnh ấy, chàng còn chịu ngồi đây, đối diện với ta sao?”
Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng hiện trên khóe môi hắn. Nó không phải là niềm vui, mà giống như sự mỉa mai đã được ướp lạnh từ lâu. “Xem ra nàng vẫn còn cảm thấy oan ức.” Hắn chậm rãi nói, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đàn hương, tạo thành những tiếng “cốc, cốc” đều đặn. “Vậy danh tính của nàng và vị thế tử nhà Thừa Ân hầu kia đã được ghi vào sổ sách của Tông Nhân phủ chưa?”
“Chưa.” Tôi cúi đầu, giọng nhỏ dần như muốn lẫn vào lớp áo lụa mỏng trên người. “Làm sao… làm sao có thể nhanh đến vậy được?
Khuôn mặt của Mộ Tây Từ đột nhiên trở nên nghiêm nghị. Ánh mắt hắn sắc lại, như thể có thể xuyên thấu mọi sự giả tạo. “Vị thế tử ấy,” hắn nói, từng chữ rõ ràng, “chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Ta nghe nói,hắn từng có tiền án cưỡng ép con gái nhà lành. Cái nhìn của nàng khi chọn người, quả thực không thể tệ hơn.”
Tôi thở dài trong lòng. Những chuyện này, tôi đâu có không biết. Trong đêm, cha tôi từng thở dài, nói với tôi nhiều lần. Không chỉ vị thế tử kia, ngay cả Thừa Ân hầu – cha của hắn – cũng chẳng phải một người quân tử chính trực. Những ký ức về ba năm trước ùa về, rõ mồn một như thể mới xảy ra ngày hôm qua.
Ba năm trước, tiên hoàng đột ngột băng hà giữa một đêm mưa bão. Thái tử non trẻ, căn cơ chưa vững, đứng trước cơn sóng dữ của cuộc tranh đoạt ngôi vị. Các vị hoàng tử, những ngườùng dòng máu, lao vào cuộc hỗn chiến tàn khốc chưa từng có. Họ giằng xé, họ tính toán, họ ra tay không chút nương tay. Cuối cùng, kẻ thắng thực sự lại không phải bất kỳ ai trong số họ.
Khi khói lửa của cuộc chính biến dần tan, người ta mới nhận ra,hầu hết những kẻ tham gia đều đã bị tổn hại nguyên khí nặng nề, tàn tạ thảm hại. Số người còn nguyên vẹn bước ra từ cuộc huyết chiến ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và lúc ấy, Mộ Tây Từ, với tư thế của một kẻ ngoài cuộc, lại dẫn theo một vị hoàng tử thứ mười ba vô danh tiểu tốt, từ nơi biên ải xa xôi trở về kinh thành. Dưới sự ủng hộ tuyệt đối của hắn, vị hoàng tử nhỏ bé ấy đã lên ngôi trong sự ngỡ ngàng của tất cả.
Còn Mộ Tây từ đó trở thành vị Nhiếp Chính vương nắm quyền lực khuynh đảo cả thiên hạ.
Thừa Ân hầu năm đó đã đặt cược sai cược sinh tử ấy. May mắn lắm, hắn mới giữ được tước vị và phủ đệ, nhưng quyền lực và ân sủng thì đã tiêu tan gần hết. Một con sói đã mất nanh vuốt, nhưng bản tíà phản trắc thì chưa bao giờ biến mất. Hắn không cam lòng. Vị tiểu hoàng đế mới lên ngôi kia còn quá non trẻ, ngai vàng vẫn chông chênh. Dưới bóng tối của những tòa đại điện nguy nga, biết bao thế lực vẫn đang âm thầm nhòm ngó, nuôi dã tâm không hề giấu giếm.
Và tôi, tôi chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn ấy, bị đẩy vào giữa ngã ba đường.
Mùi khét của lửa thiêu cháy vải vóc và gỗ xông lên mũi tôi trước khi tôi thực sự nhảy xuống. Tôi đứng trên gác cao, nhìn xuống đám lửa đang cuồn cuộn nuốt chửng những tấm màn the, lòng bình thản đến lạ. Tất cả những mưu đồ âm thầm, những toan tính ngầm của cha tôi và những người như Thừa Ân hầu, rốt cuộc đều bị Mộ Tây Từ dẹp tan thành tro bụi. Kết cục của kẻ gian thần, xưa nay vẫn thế. Tôi chọn lễ tử Thừa Ân hầu, không phải vì tin vào số phận, mà vì muốn thử một lần cuối. Tình cảm mỏng manh thuở chúng tôi còn là hai đứa trẻ, liệu có đủ sức nặng để kéo hắn về phía tôi, hay cũng sẽ tàn lụi như những đốm lửa kia?
Tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sự chờ đợi khắc khoải. Nếu hắn xuất hiện vào khoảnh khắc tôi lao mình xuống đó, thì dù chỉ một giây cũng đủ chứ, còn hắn vẫn còn một góc nhỏ dành cho ký ức. Một góc nhỏ ấy, với tôi lúc này, quý giá hơn cả mạng sống.
Ký ức ùa về, chân trái như còn âm ỉ cơn đau ngày ấy. Tôi trèo lên cây hồng cổ thụ để lấy con diều giấy hình chim sẻ, rồi trượt tay rơi xuống. Tiếng xương gãy "rắc" một tiếng khô khốc. Mộ Tây Từ mặt trắng bệch, mắt đỏ ngầu, hắn quát tôi một trận mà giọng run run. "Đồ ngốc! Có thứ gì trên đời này đáng để em liều mạng như thế không? Phải luôn nhớ, bản thân mình mới là quan trọng nhất!"
Hắn gầm lên như một con thú non bị thương. Nhưng cơn thịnh nộ ấy của hắn thật mỏng manh. Chỉ cần tôi nhíu mày, vài giọt nước mắt lăn trên má, toàn bộ vẻ hung dữ của hắn liền tan biến, nhường chỗ cho một nỗi hoang mang, xót xa không giấu nổi. Ánh mắt hắn lúc ấy, trong veo và nóng hổi, chỉ chứa duy nhất hình bóng tôi đang khóc nhè.
Giọng nói của hắn vang lên, cắt ngang dòng hồi tưởng. Câu hỏi hắn vừa thốt ra chính là điều tôi đã vặn vẹo chính mình không biết bao nhiêu lần trong đêm trước ngày tôi lên kiệu hoa về nhà chồng. Nếu hắn căm hận Cố phủ đến tận xương tủy? Nếu hắn quay lưng, mặc kệ tôi chết cháy trong đám hỏa hoạn này? Thì sao?
Cha tôi cũng từng hỏi tôi câu tương tự. Khi ấy, tôi nở một nụ cười thật tươi, nhưng khóe mắt lại vô cùng cay, cay đến nỗi phải nheo lại. "Thì… gả cho ai chẳng giống nhau."
Tôi đáp thế, giọng nhẹ bẫng như một sợi khói. Năm năm dài đằng đẵng tôi chờ đợi Mộ Tây Từ, không phải vì hắn giờ đây quyền cao chức trọng, mà bởi vì trong suốt tuổi thanh xuân bị giam mình trong khuê các, hắn là chàng thiếu niên duy nhất, là ngọn gió duy nhất thuộc về riêng tôi. Một ký ức ấm áp, dù nhỏ nhoi, cũng đủ để người ta bám víu mà sờn tháng tẻ nhạt.
Gió thổi qua, mang theo hơi nóng rát mặt. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi tro tàn lẫn với mùi hương trầm cũ từ gian phòng. Rồi tôi bước tới, không do dự.
Mùi hương của gỗ trầm hòa lẫn với mùi bụi đường phả và ựa đang chuyển bánh. Từng luồng ánh sáng vàng óng, nóng hổi lần lượt trượt qua tấm rèm gấm dày, đập vào mặt tôi, rồi lại vụt tắt. Trong khoảnh khắc chói lòa ấy, tôi nhìn thấy rõ từng đường nét trên gương mặt người đàn ông ngồi đối diện. Nó vẫn sắc sảo, vẫn kiêu ngạo, nhưng đã phủ lên một lớp băng giá dày đặc, thứ mà chỉ những kẻ nắm giữ sinh sôi mới có. Trái tim tôi thắt lại. Hình ảnh chàng trai trẻ tuổi năm nào, với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời xuyên qua tán liễu bên hồ, chợt ùa về, sống động đến mức đau đớn. Khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại bỗng trở nên xa vời vợi, như một giấc mộng dài mà tôi vừa tỉnh giấc. Nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lạnh lùng kia, tôi vẫn lờ mờ nhận ra một tia sáng quen thuộc. Dù đã biến đổi, dù đã cách xa, cốt lõi con người ấy, có lẽ, chưa bao giờ thực sự biến mất.
Giọng nói trầm thấp, khô khan, vang lên cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi, mang theo một sức nặng khiến không khí trong xe ngựa dường như đặc quánh lại.
“Gan của nàng,” hắn nói, từng chữ một, “giờ đã lớn lắm rồi.”
Câu nói không hề là một lời khen. Nó là lưỡi dao thăm dò, là lời cảnh cáo lạnh lùng. Tim tôi đập thình thịch, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi lạnh. Tôi biết rõ màn kịch tôi dàn dựng từ lúc mời hắn lên xe này thô thiển đến mức nào. Là Nhiếp Chính Vương, người có thể lật nghiêng thiên hạ chỉ bằng một cái nhíu mày, làm sao hắn không nhìn thấu? Hắn ngồi đây, không phải vì bị lừa, mà chỉ vì hắn muốn. Vì một chút tò mò, hay vì một sợi dây níu kéo nào đó từ quá khứ mà chính hắn cũng chưa chắc đã muốn thừa nhận? Tôi hít một hơi thật sâu, mùi trầm hương ướp vào mũi, cố gắng giữ cho giọng nói của mình khỏi run.
“Bởi vì,” tôi ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm như vực ấy, “chàng vẫn đến.”
Lời đáp của tôi không phải là một sự biện minh. Nó là một lời thừa nhận, thậm chí là một sự chất vấn ngược lại. Tôi thừa nhận sự liều lĩnh của mình, nhưng cũng chỉ ra sự lựa chọn của chính hắn. Khoảnh khắc im lặng sau đó kéo dài như một thế kỷ. Chỉ có tiếng bánh xe lăn đều đều trên mặt đất và tiếng vó ngựa đập nhịp nhàng vang bên ngoài. Ánh mắt hắn vẫn không rời tôi, như mọi suy nghĩ thầm kín đang cuộn xoáy trong lòng tôi. Cái lạnh từ thân thể hắn tỏa ra dường như khiến nhiệt độ trong xe hạ xuống vài phần. Nhưng tôi không cúi đầu. Tôi đã bước vào ván cờ này thì ít nhất phải giữ được thế đứng của mình.