Mùi tro bếp khét lẹt bốc lên từ da thịt chị gái tôi xộc thẳng vào mũi. Lão già mặc áo đạo bào đang dán những mảnh giấy vàng nhăn nheo lên khắp người chị, từ trán xuống cổ, rồi lan xuống cả những ngón tay gầy guộc đã cứng đờ. Trong ánh đèn dầu leo lét dưới chân núi hoang vắng, chị tôi trông chẳng khác gì một con bù nhìn rách nát được tô vẽ kỳ quái. Mặt chị dính đầy bụi than và mồ hôi khô, để lại những vệt loang lỗ. Bàn tay tôi co giật, một nỗi xót xa cào cấu trong lòng thúc giục tôi phải chạy đến, phải dùng tay áo lau sạch sẽ khuôn mặt ấy cho chị. Chị tôi lúc sống vốn sạch sẽ, sao có thể chịu nổi cảnh này?
“Đứng lại!” Tiếng quát khô khốc của lão đạo sĩ chặn đứng bước chân tôi. Giọng lão như tiếng gió rít qua kẽ đá. “Đồ ngu! Người chết bảy ngày, tam hồn thất phách mới tan hết. Lá bùa này của lão đây có thể giữ lại cho ả một hồn hai phách. Có vậy, khi mày cõng xác chị lên núi, mẹ mày mới không nhận ra đứa nào sống, đứa nào chết.” Lão ta dừng lại, đôi mắt tinh quái liếc nhìn tôi như con thú dữ nhìn con mồi. “Bà ta phải tin cả hai đứa con gái đều bình an, hồn mới yên ổn mà siêu thoát. Mày hiểu chưa?”
Tôi đứng đó, hai nắm tay siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt, cảm giác đau nhói lan ra. Một vị tanh của máu thấm vào đầu lưỡi. Lão già này và cả cái làng này xem mạng người như cỏ rác. Mẹ tôi, một đời lam lũ với đồng ruộng, giờ đây trong miệng họ còn thua cả một con lợn, con gà. Lão ta thấy ánh mắt phản kháng của tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Lão bước lại gần, hơi thở hôi hám phả vào mặt tôi. “Nếu mày không muốn làm theo, cũng được. Lão ta có cách khác. Chặt xác bà già ra từng khúc, chôn rải rác khắp nơi, rồi dùng pháp khí dữ trấn yểm mãi mãi, cho hồn phách vĩnh viễn không thể đầu thai.”
Lời đe dọa đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nuốt trọn cục tức nghẹn đang trào lên cổ họng. Cuối cùng, tôi quay lưng lại, cúi người xuống. Lão đạo sĩ khệ nệ đặt thi thể cứng ngắc của chị gái lên lưng tôi. Kỳ lạ thay, chị nhẹ đến kinh người, nhẹ hơn cả những lúc đói lả ngất đi trên đồng. Thân hình chỉ còn là bộ xương bọc trong lớp da mỏng. Một nỗi bi thương trào dâng. Cả đời chị tôi, từ khi lọt lòng đến lúc nhắm mắt, có được bữa nào no bụng đâu? Đói khát đã gặm nhấm từng chút sinh lực của chị, để rồi giờ đây, ngay cả khi đã chết, chị vẫn nhẹ bẫng như một cánh hoa úa tàn. Tôi lặng lẽ cõng chị, bước từng bước nặng nề vào bóng đêm dày đặc phía trước. Mỗi bước chân, những lá bùa trên người chị lại xào xạc, như một lời thì thầm ai oán.
Lão đạo gật đầu, vẻ mặt hài lòng lộ rõ. Giọng nói của hắn trầm xuống, âm vang như tiếng chuông đồng vỡ trong đêm khuya: “Nhớ cho kỹ. Trên đường đưa hồn về mộ, hai bàn chân của t.h.i t.h.ể tuyệt đối không được chạm đất. Một khi chạm đất, âm khí xung thiên sẽ hóa thành cương thi khát máu. Chỉ khi nào mày tự tay đặt hai người họ xuống huyệt, lấp đất an táng xong xuôi, mới thực sự là đại công cáo thành.”
Đôi chân tôi như đeo chì, bước từng bước nặng nề trên con đường núi gập ghềnh đầy sỏi đá. Tôi đỡ lấy phần đùi của chị, cúi người xuống để điều chỉnh tư thế cho cân bằng. Trong khoảnh khắc ấy, đầu chị chợt nghiêng nhẹ sang một bên, tựa hồ đang dựa vào vai tôi.
Một làn tóc dài, đen nhánh và dày đến lạ thường, bỗng tuôn xuống như dòng thác đen. Nó phủ kín lên cánh tay tôi, rồi che mất một nửa tầm nhìn. Tôi chợt giật mình. Trong ký ức, chị gái tôi quả thực có mái tóc đẹp, mượt mà như suối. Nhưng bà nội tôi, vì mấy đồng bạc lẻ, luôn cắt ngắn nó đi mỗi khi tóc vừa dài ra. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy chị, khi chị đã nằm im lặng, mái tóc ấy chỉ mới dài ngang vai, buông xõa một cách yếu ớt.
Một cơn lạnh buốt bỗng xuyên dọc sống lưng. Mồ hôi lạnh toát ra, thấm ướt lớp áo vải thô mỏng. Không đúng. Điều này hoàn toàn không đúng. Làm sao tóc chị có thể dài đến thế này được? Nó dài và dày một cách bất thường, nặng trịch, mang theo một sự sống âm u, tĩnh lặng.
Trong đám tóc đen mịt mù che khuất tầm mắt ấy, đột nhiên, tôi nhìn thấy.
Một đôi bàn chân.
Đôi bàn chân trần, không mang dép, không đi ủng. Làn da trắng đến ghê người, thứ màu trắng của phấn và sáp, lốm đốm những vết hoen ố màu xám xịt, tím tái – những dấu hiệu không thể nhầm lẫn của sự tàn lụi.
Đó là đôi chân của mẹ tôi.
–
Mẹ tôi đang đôi.
Bà bước từng bước nhỏ, thận trọng và chậm rãi, y hệt dáng điệu nhút nhát, sợ làm phiền người khác lúc còn sinh thời. Tiếng bước chân rất nhẹ, lẫn vào trong tiếng gió rìu. Rồi một giọng nói, khẽ khàng, the thé, như được thốt ra từ kẽ răng, vọng đến bên tai tôi: “Nhị Nha… là mẹ đây, con.”
Hơi thở của giọng nói ấy phả vào gáy tôi, không ấm áp mà là một luồng khí âm hàn, lạnh buốt, khiến da thịt tôi nổi lên một lớp da gà. Giọng nói ấy lại cất lên, đầy vẻ khẩn khoản, ai oán: “Đại Nha… Nhị Nha… mẹ nhớ các con… mẹ muốn gặp các con…”
Trái tim tôi thắt lại, đau nhói. Một nỗi xót xa cùng cực và một khao khát điên cuồng trỗi dậy: quay đầu lại. Chỉ cần một lần thôi. Được nhìn thấy khuôn mặt của mẹ lần cuối, dù đó là khuôn mặt như thế nào đi chăng nữa. Nhưng lời dặn khắc cốt của lão đạo vang vọng trong đầu, cùng với hình ảnh đôi chân trắng bệch kia, khiến cổ tôi như bị bóp nghẹt, không thể cử động.
Mưa. Mưa xối xả đổ ập xuống đầu. Trong khoảnh khắc, tia chớp lóe lên xé toạc màn đêm. Hạt mưa lạnh buốt như băng, đập vào da thịt tạo thành một thứ âm thanh rền rĩ, thê lương. Tôi đứng chôn chân giữa con đường mòn lầy lội, lưng đã cong oằn dưới sức nặng của người chị đã chết. Cơn mưa không chỉ cuốn trôi lớp tro đen phủ trên người chị, mà còn rửa sạch những nét bùa đỏ thẫm viết bằng máu gà trống trong huyệt mộ, khiến chúng hòa vào dòng nước đục ngầu, biến mất không dấu vết.
Lời dặn dò khắc cốt ghi tâm của lão đạo sĩ vang lên trong đầu, từng chữ như dao khắc: *Đừng quay đầu. Đừng mở miệng. Dù ai gọi cũng đừng đáp.* Tôi mím chặt môi đến nỗi cảm nhận được vị tanh của máu nơi răng cắn vào môi dưới. Bảy bước tiến, một bước dừng. Cứ thế lặp lại, như một cái máy vô hồn. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã vỡ vụn. Tro bếp dương khí nặng ấy, thứ duy nhất có thể tạm thời trói buộc thứ quỷ khí trong thân thể chị tôi, đã tan biến hết. Tôi cảm nhận rõ ràng một sự thay đổi kinh hoàng đang diễn ra ở lưng mình.
Sức nặng tăng lên ghê gớm, như có thêm cả tảng đá đè xuống. Và rồi, từ góc mắt, tôi nhìn thấy. Những ngón, vốn được đặt thẳng tắp trước bụng chị, giờ đây đang cựa quậy. Móng tay của chị từng là màu hồng nhạt, giờ đen sạm lại và dài, sắc nhọn như những lưỡi. Chúng như những sinh vật độc lập, từ từ duỗi ra, co lại, cào nhẹ vào không khí ẩm ướt. Một luồng khí lạnh buốt, khác hẳn cái lạnh của mưa, tỏa ra từ thân thể ấy, thấm qua lớp vải ướt sũng, xuyên thẳng vào xương tủy của tôi. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt cổ họng. Quỷ khí này… không thể nào khống chế được nữa rồi. Tất cả những gì tôi có thể làm là cắn răng, gồng mình lên, bước những bước chân cuối cùng về phía ngôi mộ đã được đào sẵn.
Suốt quãng đường còn lại, tôi như kẻ mộng du. Tiếng mưa rơi, tiếng gió rít, và cả tiếng thì thầm văng vẳng bên tai – không biết là thật hay chỉ là ảo giác – tôi đều giả vờ không nghe thấy. Đến nơi, tôi đặt thi thể chị xuống đáy huyệt một cách vội vàng, thậm chí không dám nhìn kỹ lần cuối. Tay run rẩy, tôi vốc từng nắm đất ướt nhão nhoét lấp lên. Hành động ấy vừa sợ, vừa chất chứa một sự xót xa tột cùng. Đây là chị tôi, người đã từng cười đùa với tôi, người đã từng nắm tay tôi dạo bước. Giờ đây, tôi lại phải vội vã chôn cất chị như một mối hiểm họa. Mưa vẫn xối xả, nước mắt hòa lẫn với nước mưa trên mặt tôi, mặn chát.
Trời dần sáng sau một đêm dài vô tận. Khi tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn mưa lưa thưa, tôi mới dám thở phào một hơi. Người tôi ướt sũng, lạnh cóng, chân tay rã rời như không còn thuộc về mình. Tôi lê từng bước nặng nề về phía ngôi nhà nhỏ, trong lòng chỉ mong được ngồi bên bếp lửa, được nghe một lời an ủi. Nhưng vừa bước qua ngưỡng cửa, một âm thanh chói tai, đầy kinh hoàng, xé toang bầu không khí tĩnh lặng.
Tiếng hét của bà nội. Già nua, khàn đục, nhưng chứa đựng một nỗi khiếp sợ tột độ mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. “Đại Quý! Mau lên! Mau… mau cầm máu cho nó!” Giọng nói nghẹn ngào, gấp gáp, vọng ra từ căn buồng trong cùng. Tim tôi đập thình thịch, mọi mệt mỏi tan biến, thay vào đó là một nỗi bất an còn ghê gớm hơn cả đêm vừa qua. Chuyện gì đã xảy ra?
Mùi tanh nồng đặc, thứ mùi sắt cứng quen thuộc của máu tươi, xộc thẳng vào mũi tôi khi tôi vừa bước qua ngưỡng cửa sân sau. Trái tim tôi thót lại. Bố tôi không nằm trên giường mà đang vật vã trên nền đất ẩm ướt, hai tay ôm ghì lấy vùng bẹn. Máu, thứ chất lỏng đỏ thẫm đáng sợ ấy, vẫn đang rỉ ra không ngừng từ giữa hai chân ông, thấm ướt cả lớp vải màu xám nhạt. Tiếng rên rỉ của ông không còn là tiếng người, mà tựa như tiếng thú vật bị thương, đau đớn và tuyệt vọng.
"Đại sư… cứu tôi…"
Giọng ông yếu ớt, đứt quãng, mắt trợn trừng nhìn về phía người đạo sĩ đang đứng lạnh lùng bên cạnh. "Là… là lúc tôi đi giải quyết nỗi buồn, chợt… chợt thấy bóng dáng Tú Phương! Nó… nó cười với tôi!"
Một nỗi sợ hãi mơ hồ từ lâu đã ẩn náu trong tôi bỗng trào dâng. Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Bà nội tôi, tay cầm lọ thuốc màu nâu, vội vã lao đến bên con trai. Nhưng khi ánh mắt bà chạm vào vết thương kinh hoàng ấy, cả người bà như bị một sức mạnh vô hình đánh gục, ngồi phịch xuống đất. Chiếc lọ thuốc rơi xuống, vỡ tan, bột thuốc màu vàng vương vãi lẫn vào vũng máu đang loang rộng. Khuôn mặt nhăn nheo của bà dần mất hết sinh khí.
"Mất hết rồi…"
Giọng bà khàn đặc, lặp đi lặp lại như một câu thần chú đáng sợ. "Sao có thể… sao có thể trống không như vậy được? Chẳng còn lại gì cả!"