Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Món Quà Của Người Em Trai

Cô gái chấp nhận cái giá tàn nhẫn

2081 từ

Mỗi tiếng kêu của bà như một nhát dao cứa sâu thêm vào nỗi đau thể xác của bố tôi, và cả vào sự kinh hoàng đang dần ngộ ra trong lòng tôi. Bà đột ngột bật dậy, thân hình già nua lao về phía vị đạo sĩ với một sức mạnh điên cuồng, hai tay chới với như muốn xé xác ông ta. "Ông nói đi! Rốt cuộc cái gì? Ông đã hứa, chỉ cần đem mẹ con tiện tỳ đó giấu đi cho kỹ là mọi chuyện sẽ yên ổn! Đồ lừa đảo! Đồ yêu thuật giả mạo!"

Vị đạo sĩ chỉ khẽ nhíu mày, dường như cảm thấy phiền toái. Ông ta nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đưa chân đẩy bà tôi ra. Bà lão ngã ngửa trở lại nền đất, thở hổn hển. Ông ta phủi phủi tay áo, giọng nói bình thản đến lạnh lùng, không một chút gợn sóng. "Bí thuật này gọi là 'Mượn Rồng Để Mọc Rễ'.' Lão đã nói rõ: muốn nghịch chuyển thiên mệnh, tất phải có vật hiến tế. Trái tim hiếu thảo của đứa con gái kia chỉ là mồi nhử, là thứ dẫn đường. Trên đời này, muốn mượn thứ gì thì phải trả lại thứ đó, có khi còn phải trả thêm lời. Đó chẳng phải là luật nhân quả muôn đời hay sao?"

Lời nói của ông ta như những giọt nước đá lạnh buốt nhỏ xuống giữa trưa hè. Bố tôi ngừng rên rỉ. Đôi mắt đầy đau đớn của ông giờ ngập tràn một thứ cảm xúc còn kinh khủng hơn: sự tuyệt vọng đã biến thành phẫn nộ tột cùng. Môi ông run lẩy bẩy, máu từ vết thương và có lẽ cả từ nỗi hối hận đang lên tới cổ họng khiến giọng ông nghẹn lại. "Vậy… vậy sao ông không nói cho chúng tôi biết… cái giá phải trả… lại là… lại là thứ này?!"

Vị đạo sĩ hất nhẹ hàm, ánh mắt lạnh lẽo liếc qua bà nội tôi đang nằm bất động trên đất. "Các người có hỏi kỹ đâu?"

Ông ta nói từng chữ rõ ràng. "Chính mẹ của ngươi đã nói: 'Chỉ cần cháu đích tôn của ta có thể nối dõi tông đường, bất kể phải trả giá thế nào, ta cũng cam lòng.'' Lời nói ấy, lão vẫn còn nhớ như in."

Không khí trong sân sau bỗng chốc đông cứng lại. Tất cả âm thanh dường như đều biến mất, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng và tiếng thở dốc yếu ớt của bố tôi. Sắc mặt của bà nội và bố tôi trong khoảnh khắc ấy trắng bệch, không còn một giọt máu. Đó không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là sự sụp đổ hoàn toàn của cả một mưu đồ, một hy vọng và cả sự tự lừa dối bản thân rằng họ có thể giành lấy thứ gì đó mà không phải trả giá. Tôi nhìn cảnh tượng ấy, một sự thật mơ hồ nhưng khủng khiếp đang dần lộ diện trong đầu, khiến hai chân tôi bủn rủn.

Tiếng chân người chạy rầm rập ngoài cổng, tiếng xì xào bàn tán như ong vỡ tổ. Tôi đứng trong bếp, tay còn cầm chiếc bát thuốc đắng ngắt, nghe rõ mồn một từng lời. Bà nội tôi, người phụ nữ nhỏ bé nhưng giọng nói chói chang như tiếng kẻng đồng, đã xông ra sân. "Cút hết đi!"

– Giọng bà vút cao, cắt ngang đám ồn ào. "Con trai lão mất vợ, mất con, lòng đau như cắt, muốn khóc hay cười còn phải xin phép bọn mày nữa à?"

Một giọng đàn bà the thé cố tình nói to vọng vào: "Ơ hay, hôm trước còn thấy cười nói vui vẻ ra phố, có giống kẻ mất trí đâu mà bảo là đau buồn?"

Căn buồng tối om, thoảng mùi máu tanh và thuốc sát trùng. Bố tôi nằm đó, trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, thân hình cứng đờ như một khúc gỗ mục. Đôi mắt ông mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, nhưng dường như chẳng thấy gì. Chỉ thỉnh thoảng, một tiếng rên rỉ yếu ớt, khàn đục, lại bật ra từ cổ họng ông, nghe não nùng và yếu đuối chẳng khác gì tiếng rên của người đàn bà lâm bồn. Tôi bưng bát thuốc đến, cố nâng đầu ông dậy. Ông khẽ nhếch môi, ánh mắt hằn học liếc về phía tôi, dường như muốn quát mắng. Nhưng chỉ một cử động nhỏ ấy thôi, nỗi đau nhói từ vùng thân dưới đã khiến mặt ông tái mét, toàn thân co rúm lại. Một giọt mồ hôi lạnh lẽo lăn dài từ thái dương xuống gò má.

Ông có đau không? Chắc chắn là đau. Nhưng nỗi đau thấu xương ấy, liệu có sánh được với nỗi đau của chị tôi khi nằm trên bàn mổ, lồng ngực bị bóc tách, trái tim bị lấy đi không? Tôi tự hỏi, lòng se lại. Có lẽ nào trên đời này lại tồn tại một thứ đau đớn nào còn tàn khốc hơn thế nữa?

"Đi viện… cho tao đi viện lớn…"

– Giọng bố tôi đứt quãng, đầy vẻ tuyệt vọng và tham lam. "Người ta bây giờ… ghép được… nối lại được mà…"

Ông như con thiêu thân lao vào giấc mơ viển vông ấy, bất chấp tất cả. Nhưng tiền đâu? Số tiền ấy, chỉ có cách duy nhất là bán mảnh đất tổ tiên để lại, cái nền tảng cuối cùng của cả gia tộc.

Tôìn bà nội, bà đang đứng bên cửa, khuôn mặt khắc khổ vì lo âu. Tôi bước đến, nói khẽ, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng: "Bà từng nói em trai là hy vọng duy nhất, là ngọn đuốc tương lai của họ Vương ta. Còn cái thứ ghép kia… nghe nói cũng chỉ là đồ giả, hình như… cũng chẳng thể nào sinh con đẻ cái được nữa. Có số tiền lớn như vậy, đem đầu tư cho em trai ăn học, chẳng phải ý nghĩa hơn sao, bà nhỉ?"

Góc phòng, chiếc nôi tre lắc lư nhè nhẹ. Đứa bé bêặng một cách kỳ lạ, không khóc, không quấy. Ánh mắt nó đen tuyền, sâu thẳm như giếng cạn mùa thu, nhìn vào mà không thấy đáy, không phân biệt được rõ con ngươi. Tôi cúi xuống, đưa tay ra. Đầu ngón tay tôi chạm nhẹ vào láớt, mịn màng trên gò má đứa trẻ. Một cảm giác mát lạnh, mềm mại đến bất ngờ lan tỏa. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xót xa mơ hồ, nhưng rồi lại nhanh chóng lắng xuống, thay vào đó là một sự bình thản lạnh lùng.

Tôi đang xúc từng thìa cơm rang vàng ruộm, thơm lừng mùi trứng và mỡ hành, thì bóng người ấy đã lướt qua bếp. Ánh nắng chiều xuyên qua lớp vải thưa, in hình dáng một đạo bào rộng thùng thình lên nền đất ẩm. Tim tôi thót lại, thìa trên tay khẽ chạm vào thành bát, phát ra tiếng *cạch* nhỏ, khô khốc. Hắn đến nhanh quá, như một con diều hâu đã lượn vòng từ xa, cuối cùng cũng sà xuống chỗ con mồi.

Tay hắn khô và lạnh như xương gà, quặp chặt lấy cổ tay tôi. Mùi khói hương và cỏ ải từ trên người hắn xộc thẳng vào mũi. "Con nữ quỷ kia," giọng hắn nghiến ra từ kẽ răng, cắt ngang không khí yên tĩnh, "sao dám trở về? Trên núi hôm ấy, rốt cuộc đã có chuyện gì?"

Câu hỏi ấy, hắn đã hỏi đi hỏi lại tựa như một câu thần chú ám ảnh. Mỗi lần nghe thấy, trong lòng tôi lại dấy lên một cơn rùng mình lạnh giá, không phải vì sợ hãi, mà là vì cái ký ức ẩm ướt, nặng mùi đất bùn đó cứ bám riết lấy não can. Tôi cúi mặt xuống, nhìn những hạt cơm vàng óng còn sót lại trong bát, cố nén cho giọng mình tự nhiên. "Chẳng phải con đã thưa với đạo trưởng rồi sao? Lúc ấy trời chợt đổ mưa như trút, núi đường trơn trượt. Con sợ lỡ việc, vội vàng hoàn thành huyệt mộ rồi chạy xuống. Người… đã yên vị dưới đất rồi. Đạo trưởng, nếu không tin, cứ lên đó mà xem."

Tôi biết hắn đã lên xem. Chắc chắn hắn đã dùng cả tay lẫn chân, dò xét từng tấc đất quanh cái huyệt mộ mới đắp ấy. Xác chết đã chìm sâu trong lòng đất lạnh. Điều đó không sai. Nhưng chính sự "đúng quy trình"

Ấy lại khiến hắn hoài nghi. Ánh mắt sắc như dao của hắn khoét sâu vào mặt tôi, tìm kiếm một vết nứt, một sự giật mình nhỏ nào đó. "Nếu mọi chuyện đã xong xuôi," hắn chầm chậm buông lời, từng chữ nặng trịch, "thì linh hồn độc địa kia, sao lại có thể trở về được?"

Cơn mưa hôm ấy ào xuống thật. Nước mưa lạnh buốt, hòa với mồ hôi trên trán tôi, chảy xuống miệng, vị mặn chát. Tôi đào đất bằng tay không, móng tay gãy quặp, bùn đất và những mảnh sỏi sắc cào rách da thịt. Mỗi nhát cuốc, mỗi xẻng đất đổ xuống, âm thanh *bịch bịch* đều đặn ấy, giống như tiếng đập của một quả tim đang dần ngừng đập. Tôi không dám nghĩ đến khuôn mặt dưới lớp vải liệm trắng toát ấy. Tôi chỉ biết làm, làm cho xong, để cái giá mà tôi đã trả không trở nên vô nghĩa.

Tiếng nói của bà nội vang lên từ phía chính đường, trầm ấm và đầy quyền uy, xé tan không khí căng thẳng giữa tôi và vị đạo sĩ. "Cũng đúng."

Hai chữ ấy của bà, như một lời phán quyết cuối cùng, chính thức khép lại số phận của người cha tôi. Bà ôm chặt lấy đứa cháu trai nhỏ — Thiên Bảo. Khuôn mặt nhăn nheo của bà giãn ra, lộ rõ một vẻ hân hoan hiếm thấy. Đứa bé trán cao, mắt sáng, được vị đạo sĩ lang thang nào đó phán cho một câu "tướng làm quan". Cả dòng họ Vương khom lưng trên mảnh đất này bao đời, giờ đây, hy vọng về một sự đổi đời, về một vị quan lớn nối dõi tông đường, đã được đặt trọn lên đôi vai mỏng manh của một đứa trẻ.

Còn người đàn ông đang nằm đó, thở hổn hển, đau đớn đến mức mê man, đã trở thành một sự hiện diện vướng víu. Sự tồn tại của ông giờ đây chỉ còn là một lời nhắc nhở về căn bệnh quái ác, về những đồng tiền thuốc thang tốn kém vô vọng, và về một tương lai bế tắc. Tôi nhìn thoáng qua cảnh tượng ấy, lòng dạ bỗng trở nên lạnh lẽo và trong suốt một cách kỳ lạ. Không còn đau đớn, không còn oán hận, chỉ còn một sự chấp nhận tàn nhẫn.

Tôi bước đến, giọng nói nhẹ nhàng, chắc nịch, như đã luyện tập nhiều lần trong đầu: "Bà nội, nghĩ đến việc Thiên Bảo sau này có thể nối dõi tông đường, con thấy vui từ tận đáy lòng."

Tôi chỉ tay về phía đứa bé: "Bà xem, em trai trán cao, đạo sĩ nói là tướng làm quan. Nhà họ Vương chúng ta cũng nên có người làm nên nghiệp lớn rồi."

Bà nội nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, thoáng chút ngờ vực, nhưng rồi nhanh chóng bị niềm vui và khát vọng lớn lao hơn nhấn chìm. Bà gật đầu, ôm chặt Thiên Bảo hơn. Sự đồng ý của bà, im lặng mà dứt khoát.

Căn nhà chìm trong một thứ hỗn độn kỳ lạ: tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng trẻ con khóc oa oa, mùi thuốc Bắc đắng ngắt hòa với mùi bụi đất. Tôi quay lưng, bước khỏi căn phòng chính, lòng nhẹ bẫng một cách ghê rợn. Con đường từ chính đường ra nhà bếp hôm nay bỗng thênh thang lạ thường. Một giai điệu vu vơ, không thành lời, bật ra từ cổ họng tôi. Nó nghe có vẻ nhẹ nhõm, nhưng sâu trong tai, tôi lại nghe thấy âm hưởng the thé của chính giọng mình.

💡 Điểm nhấn chương này

Sự chuyển biến từ đau đớn thành tuyệt vọng, rồi thành một sự chấp nhận lạnh lẽo mà không có lên tiếng chính là tinh tế tâm lý đáng kinh ngạc của chương. Tác giả khéo léo xây dựng hình ảnh cô gái nhân vật chính như một nước cờ tính toán, từng lời từng tiếng đều là một sự tính toán lạnh lùng đầy ẩn ý.

📖 Chương tiếp theo

Bóng dáng của vị đạo sĩ vẫn vương vấn trong căn bếp cũ kỹ, và những lời nói dối tiếp theo sắp được dệt nên từ đôi môi khôn khéo.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram