Gió đêm ở cảơi lạnh của biển, xuyên thẳng qua lớp vải mỏng trên người tôi. Tiếng đàn piano êm ái từ trong khoang tàu vọng ra đã trở nên mờ nhạt, như một giấc mơ sắp tàn. Tôi đứng đó, hai tay bám chặạnh ngắt, nhìn những ánh đèn phản chiếu trên mặt nước đen như mực vỡ tan thành từng mảnh. Mùi nước biển mặn chát, lẫn với hương nướọng từ những người qua lại, tạo thành một thứ mùi vị nghẹt thở.
“Hạ Hạ.” Giọng nói ấy, cùng với hơi ấm quen thuộc, lại vây lấy tôi từ phía sau. Anh vòôi, cằm đặt nhẹ lên đỉnh đầu. “Nếu như vậy, anh sẽ cùng em chết.”
Câu nói nghe thật buồn cười. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi chua chát mỉa mai. Anh nói cùng chết, nhưng trên thực tế, từ lâu chúng tôi đã chết rồi. Cái chết của một mối quan hệ, âm thầm và từ từ, tựa như một đóa hoa khô héo từ bên trong. Tôi quay đầu lại, nở một nụ cười thật tươi, thật nhẹ nhàng, như chưa từng có gợn sóng trong lòng. “Anh nói gì vậy, ngày mai là ngày trọng đại của anh, tôi sẽ không nhảy xuống đâu.”
Cố Hoài nhìn tôi, rồi cũng bật cười. Có lẽ anh thấy vẻ mặt của tôi thật ngây thơ, hoặc giả anh cũng nhận ra sự vô lý trong lời nói của chính mình. “Vậy thì chúng ta vào trong đi, ở đó có màn trình diễn dương cầm mà em thích nhất.”
Bàắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm áp như ngày nào. Nhưng giờ đây, thứ nhiệt độ ấy không thể xuyên qua lớp băng giá đã đóng dày trong lòng tôi. Chúng tôi bước đi, giữa ánh mắt ngưỡng mộ hay có lẽ là tò mò của những người xung quanh, tiến về trung tâm của ánh sáng và âm nhạc. Mỗi bước chân, tôi đều cảm thấy như đang diễn một vở kịch, mà khán giả duy nhất biết rõ cốt truyện, lại chỉ có mình tôi.
Tiếng đàn vang lên, những nốt nhạc du dương của một bản tình ca cũ. Cố Hoài đưa tôi một ly rượu vang đỏ, ánh mắt anh dưới ánh đèẫn đẹp đến nao lòng, vẫn phong thái ung dung, tự tại như thuở ban đầu. Anh cúi người xuống, hôn nhẹ lên trán tôi. Môi anh ấm, nhưng cái hôn ấy chỉ chạm vào da, không thể chạm vào tim. “Hạ Hạ, kỷ niệm mười năm vui vẻ.”
Mười năm. Một quãng thời gian đủ dài để một đứa trẻ lớn lên, đủ dài để một thành phố thay đổi, và cũng đủ dài để tình yêu biến chất. Tôi khẽ nâng ly, uống một ngụm. Vị chát của rượu lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Có bất ngờ không?” Tôi hỏi.
“Có chứ.” Anh mỉm cười, khoác tay tôi, dẫn tôi ra gần ban công để ngắm cảnh biển đêm. “Nhưng phải đến tối mai.”
Tối mai, sau buổi lễ đính hôn long trọng của anh với cô ta. Trong lòng tôi lặng lẽ cười nhạo. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt đen sâu thẳm mà tôi từng đắm chìm biết bao lần. “Cố Hoài, tôi cũng có một bất ngờ cho anh.”
Ánh mắt anh chớp lên một tia tò mò, pha lẫn chút ngờ vực. “Thật sao?”
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang không khí. Giai điệu đặc biệt ấy, tôi đã thuộc lòng. Không cần nhìn cũng biết là ai. Một cảm giác mệt mỏi vô hạn bỗng trào dâng. Tôi duy trì nụ cười trên môi, thậm chí còn đẩy nhẹ anh một cái. “Anh đi nghe đi, đừng để lỡ chuyện quan trọng.”
Cố Hoài do dự một giây, rồi lại cúi xuống hôn lên trán tôi. Lần này, nụ hôn có chút vội vàng. Anh cầm điện thoại, bước nhanh về phía một góc khuất yên tĩnh hơn. Bóng lưng quen thuộc của anh dần khuất vào bóng tối.
đi, mọi biểu cảm trên khuôn mặt tôi trong nháy mắt biến mất. Nụ cười tắt lịm, nhường chỗ cho một sự trống rỗng lạnh lẽo. Tôi đặt ly rượu xuống bàn, âm thanh pháất nhẹ. Không một chút do dự, tôi quay người, bước ra khỏi khoang tàu ồn ào và ánh sáng, hòa mình vào màn đêm lạnh giá bên ngoài.
Gió thổi mạnh hơn, thổi tung mái tóc tôi, mang theo hơi thở mặn mòi và tự do của biển cả. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh tràn vào phổi. Phía sau lưng, thế giới của ánh sáng, âm nhạc và sự dối trá vẫn đang tiếp diễn. Còn tôi, đã quyết định bước ra khỏi vở kịch ấy, từ rất lâu rồi.
Tôi cởi đôi giày cao gót ra, đặt chúng ngay ngắn bên cạàu. Đôi giày ấy, món quà anh từng tặng, giờ đây chỉ còn là một vật chứng lạnh lẽo. Hơi lạnh từ mặt sàn kim loại thấm qua lớp tất mỏng, bò lên da thịt như một lời nhắc nhở về sự cô độc tột cùng. Tôi biết mình đang đứng ở ranh giới của hai thế giới.
Không xa, giọng nói quen thuộc của Cố Hoài vang lên qua điện thoại, vẫn đầy vẻ đường hoàng: “Yên tâm, đợi anh về, chúng ta sẽ kết hôn.” Trái tim tôi thắt lại. Anh nói “chúng ta”, nhưng trong tươẽ ra, hình bóng người cùng anh bước lên lễ đài rõ ràng không phải là tôi. Anh đang lên kế hoạch cho cuộc đời mình với Từ Thanh Ninh, còn tôi chỉ là một chướng ngại cần được dọn sạch. Mưa bắt đầu rơi, những hạt nước lạnh buốt chạm vào mặt như những giọt nước mắt của trời.
Tôi tháo chiếc nón trên đầu ra. Chất liệu mềm mại dưới đầu ngón tay gợi nhớ về một buổi chiều anh đội nó lên đầu tôi, nói rằng tôi đẹp như thế. Giờ thì không cần nữa. Tôi vung tay, ném nó vào màn đêm dày đặc. Nó chao lượn vài vòng rồi mắc vào một cấu trúc nào đó của con tàu, lắc lư yếu ớt theo từng đợt sóng. Nhìn nó bám víu một cách vô vọng, tôi chợt thấy mình cũng giống như thế, treo lơ lửng giữa hy vọng và tuyệt vọng.
Tôi quay lưng lại với khoảng không tối đen đó, bước đến một góc khuất dưới khung cửa sổ boong tàu. Tôi kéo chặt chiếc áo lông vũ lại, tìm chút hơi ấm mong manh. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt tôi, hiển thị dòng tin nhắn tôi vừa gửi cho cảnh sát. “Cố Hoài đã bắt cóc tôi.” Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng đủ để phá hủy mọi thứ. Sau đêm nay, ánh hào quang trên người anh sẽ vỡ vụn, sự nghiệp lẫy lừng sẽ sụp đổ. Một cảm giác đắng ngắt trào lên trong cổ họng, không phải là hả hê, mà là nỗi đau của sự hủy diệt lẫn nhau.
Vài phút sau, âm thanh hỗn loạn vang lên. Cố Hoài lao lên boong tàu, tóc tai rối bù, ánh mắt điên cuồng tìm kiếm. “Xin hỏi có ai thấy vợ tôi không?” Anh chộp lấy cánh tay một thủy thủ đi ngang, giọng nói vốn điềm tĩnh ngày nào giờ đứt quãng, đầy hoảng loạn. Một nhóm ngườ, nói bằng thứ tiếng phổ thông ngập ngừng: “Có ra ngoài…” Tôi thu mình trong góc tối, co ro như một chiếc bóng, lặng lẽ quan sát cảnh tượng hỗn độn ấy. Trong lòng dâng lên một sự bình thản kỳ lạ, như đang xem một vở kịch mà mình không còn là diễn viên chính.
Ánh mắt Cố Hoài quét qua và dừng lại ở đôi giày cao gót tôi để lại. Sắc mặt anh đột nhiên biến đổi, từ lo lắng chuyển sang tái nhợt, như thể toàn bộ sinh khí trong người bị rút sạch. Một người trong đám đột nhiên chỉ tay xuống mặt biển đen ngòm phía dưới, nói: “Tôi thấy chiếc nón của cô ấy, ở dưới kia.” Khoảnh khắc ấy, Cố Hoài như một con thú bị thương, gầm lên và bắt đầu vật vã cởi áo khoác, định lao xuống biển. Những ngườội vàng giữ chặt lấy anh. Một giọng nói tỉnh táo vang lên: “Ông Cố, chúng ta nên để người chuyên nghiệp làm việc này.” Anh vùng vẫy trong vòng tay họ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía biển cả mênh mông, trên khuôn mặt ướt đẫm nước mưa lẫn một thứ gì đó khác, có lẽ là nỗi tuyệt vọng chân thật mà tôi chưa từng thấy.
Tiếng nước vỗ vào mạn tàu nghe như tiếng thở dài nặng nề của biển đêm. Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng Cố Hoài biến mất sau làạnh giá, và nụ cười khinh bỉ vừa còn nở trên môi tôi bỗng tắt lịm. Gió từ ngoài khơi thổi vào, mang theo vị mặn chát của sóng và cái lạnh thấu xương, xuyên qua lớp áo mỏng mà tôi đang mặc. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả âm thanh ồn ào trên boong tàu dường như bị hút cạn, chỉ còn lại tiếng tim tôi đập thình thịch, lồng ngực se thắt lại một cảm giác trống rỗng khó hiểu.
Trước đó, cảnh tượng hỗn loạn vẫn còn in rõ trong mắt tôi.
Cố Hoài gào lên, giọng anh vỡ ra thành từng mảnh đau đớn, "Cô ấy là vợ tôi! Ngoài tôi ra, trên đời này còn có ai thật lòng muốn cứu cô ấy chứ?"
Mắt anh đỏ ngầu, những đường gân xanh trên cổ nổi lên, cơ thể giãy giụa một cách tuyệt vọng để thoát khỏi vòng tay của những người đang giữ chặt lấy eo anh. Tôi nhìn thấy cả mồ hôi lấm tấm trên trán anh, lẫn với… có phải là nước mắt không? Một ý nghĩ chua chát chợt lóe lên trong đầu tôi: Sao trước đây tôi chưa từng nhậễn xuất giỏi đến thế? Từng cử chỉ, từng lời nói, thậm chí cả những giọt nước mắt kia, đều hoàn hảo như một vở kịch được dàn dựng công phu dành cho khán giả.
"Buông tôi ra! Tôi phải đi tìm cô ấy ngay!"
Anh hét lên, cố vùng vẫy.
Một người đàn ông trung niên vẫn ôm chặt lấy anh, giọng nói cố tỏ ra vững vàng dù hơi thở đã dồn dập, "Bình tĩnh! Anh Cố, anh phải bình tĩnh. Trời tối thế này, anh nhảy xuống thì chẳng những không tìm được cô ấy, mà còn tự hại mình thôi."
Ánh mắt Cố Hoài chuyểài, đỏ hoe, như sắp quỳ xuống, "Tôi có thể tìm thấy mà, tôi thề. Tôi xin mọi người, hãy thả tôi ra…"
Giọng nói nghẹn lại, đầy vẻ thống khổ chân thành đến mức khiến vài ngườũng động lòng. Lòng tôi lại càng thêm lạnh giá. Anh đang đóng vai một người chồng tận tụy, một người yêu sẵn sàng hi sinh, và diễn viên phụ cho màn kịch này chính là tôi – người vợ đã biến mất khỏi boong tàu trong đêm.
Một phụ nữ mặc áo khoác gió vội vã nói, "Ông Cố, ông phải giữ sức. Chúng tôi sẽ gọi cảnh sát và đội cứu hộ ngay. Họ có đèn chiếu và thiết bị, tìm kiếm sẽ hiệu quả hơn."
Nghe vậy, Cố Hoài bỗng dưng ngừng giãy giụa. Toàn thân anh như rũ xuống, rồi anh ngồi phịch xuống sàn boong tàu ẩm ướt, đầu cúi gằm, im lặng không nói một lời. Sự yên lặng đột ngột ấy khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng anh đã nghe theo lời khuyên. Một thanh niên thấy anh đã bình tĩnh hơn, từ từ buông tay ra, rút điện thoại di động từ trong túi áo khoác ra và bấm số.
Chính vào giây phút mọi người lơi lỏng cảnh giác ấy, thân hình vừa còn bất động của Cố Hoài bỗng bật lên như một chiếc lò xo. Anh lao về phíới một tốc độ kinh ngạc, vượt qua nó trong nháy mắt và biến mất vào màn đêm dày đặc phía dưới. Một tiếng "uỳnh" tù mì, nặng nề vang lên, rồi bị nuốt chửng ngay bởi tiếng sóng ì ầm. Âm thanh ấy không đủ lớn để xé toang màn đêm, nhưng lại xé toang sự chắc chắn vừa có trong lòng tôi.
Tôi đứng bật dậy khỏi góc tối nơi mình đang ẩn mình. Đôi chân như không còự điều khiển của lý trí. Gió thổi mạnh hơn, luồn qua khoảng trống trên boong tàu trống vắng, mang đi hơi ấm cuối cùng. Bóng dáng Cố Hoài đã hoàn toàn không còn. Chỉ có ánh đèn vàng hắt từ trong khoang tàu ra, chiếu xuống mặt nước đen ngòm đang cuộn sóng một cách thờ ơ. Cảm giác khinh bỉ, hờn giận trong tôi bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một nỗột độ. Anh ta… thật sự nhảy xuống? Vì cái gì? Vì diễn cho thật? Hay…?
Sáng hôm sau, khi bình minh vừa hé rạng trên mặt biển phẳng lặng một cách kỳ lạ, tôi bị tìm thấy trong tình trạng lả đi vì lạnh và đói, tại cửa một khoang chứa đồ nhỏ phía mạn trái con tàu du lịch. Hóa ra tôi chỉ lạc vào đó sau khi trượt chân và bất tỉnh. Trong khi đó, đội cứu hộ đã làm việc suốt đêm dưới ánh đèn pha rọi xuống mặt nước. Họ vớt được Cố Hoài khi anh đang trôi dạt lờ đờ trên biển, thân thể lạnh ngắt và gần như không còn nhận thức. Anh được đưa khẩn cấp bằng trực thăng tới bệnh viện gần nhất trên đất liền.
Mùi thuốc sát trùng và mùi mồ hôi lo lắng hòa lẫn trong không khí tù túng của đồn cảnh sát. Tôi ngồi đó, mắt dán vào màn hình tivi nhỏ treo trên tường, nơi hình ảnh chiếc xe biến dạng và vũng máu loang lổ được chiếu đi chiếu lại. Tiếng phát thanh viên vang lên lạnh lùng, mô tả vụ tai nạn kinh hoàng trên cầu vượt. Trái tim tôi như một cục đá chìm xuống đáy hồ, không một gợn sóng. Phải mất một hồi lâu, khi màn hình đã chuyển sang quảng cáo, tôi mới cảm nhận được sự hiện diện của người nữ cảnh sát đang ngồi đối diện. Tôô ấy, giọng nói của tôi khô khốc, vang lên trong căn phòng nhỏ: “Hắn ta biết rõ độ cao ấy đủ để cướp đi mạng sống. Vậy mà vẫn lao xuống. Thật khó hiểu.”
Nữ cảnh sát trẻ có đôi mắt to, ánh mắt cô dành cho tôi chứa đầy sự bối rối và một chút tò mò. Cô ấy chậm rãi đặt tách nước xuống, những ngón tay hơi thừa thận. “Có lẽ… bởi vì cô là vợ của anh ấy? Trong khoảnh khắc nguy cấp, bản năng muốn bảo vệ người thân có thể vượt qua mọi tính toán.” Cô ấy nói, giọự đồng cảm giả định.
Một nụ cười mỉa mai chợt nở trên môi tôi, nhưng nó tắt ngấm trước khi kịp thành hình. Bảo vệ ư? Thứ tình cảm ấy, nếu có, cũng đã chết từ lâu rồi. Tôi phớt lờ câu hỏi hàm ẩn trong lời nói của cô cảnh sát. Thay vào đó, tôi chọn cách dập tắt mọi sự thương hại không cần thiết. “Việc điều trị của hắn, xin đừng tìm tôi. Hắn có một người tình, tên là Từ Thanh Ninh. Các anh chị nên liên lạc với cô ta. Cô ta mới là người hắn trân quý.” Tôi nói, từng chữ rõ ràng và lạnh lùng, như những viên đá ném xuống mặt nước đóng băng. Trong lòng tôi, một cảm giác trống rỗng kỳ lạ lan tỏa. Đưa ra cái tên đó, tôi chẳng cảm thấy đau đớông, chỉ thấy mệt mỏi vô cùng. Cuộc hôn nhân này tựa như một vở kịch dài mà tôi đã mất hết hứng thú diễn xuất.
Sáng hôm sau, tiếng chuông cửa vang lên kiên nhẫn. Nữ cảnh sát hôm qua lại đứng trước cửa nhà tôi, khuôn mặt mang vẻ ngại ngùng nhưng kiên quyết. Ánh nắên qua hành lang, chiếu lên vai cô một vệt sáng, nhưng không xua tan được không khí ngột ngạt của cuộc trò chuyện sắp tới.
“Cô Thịnh,” cô ấy bắt đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc nịch, “chúng tôi đã kiểm tra kỹ điện thoại di động của ông Cố. Không tìm thấy bất kỳ thông tin liên lạc nào, hay dấu vết nào, liên quan đến một người tên Từ Thanh Ninh. Cô… có thể cung cấp cho chúng tôi số điện thoại hoặc địa chỉ của cô ấy được không?”
Tôi dựa vào khung cửa, hơi lạnh từ bên ngoài ùa vào khiến tôi thu mình lại. Tôi lắc đầu, một cử động chậm rãi và dứt khoát. “Tôi không có.” Ba từ đó được thốt ra thật đơn giản. Sự thật là, tôi chưa từng có. Cố Hoài đã bảo vệ người tình của hắn một cách kỹ lưỡng đến mức hoàn hảo, như giấu một viên ngọc quý trong hộp sắt nhiều lớp khóa. Tôi, người vợ hợp pháp, thậm chí không có một con số điện thoại dự phòng. Sự cẩn trọng ấy vừa đáng buồn cười, vừa khiến người ta cảm thấy nhục nhã.
Vẻ mặt nữ cảnh sát trở nên khó xử hơn. Cô ấy liếc nhìn đồng nghiệp đứng phía sau, rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt như muốn dò xét sự thật ẩn sau vẻ ngoài bình thản của tôi. “Nhưng theo thông tin chúng tôi nắm được, ngoài cô ra, ông Cố dường như không còn người thân ruột thịt nào khác. Việc này… thật sự rất khó khăn.”
Một luồng bực bội bùng lên trong lòng tôi, nóng hổi và chua chát. Nó xé toạc lớp vỏ bình lặng mà tôi đang cố gắng duy trì. “Sao có thể không có được?” Giọng tôi cao hơn một chút, nhuốm màu mỉa mai. “Các người hãy đến công ty của hắn mà hỏi. Tìm thư ký riêng của hắn, một người tên Lý. Ông ta biết rõ mọi thứ, và chắc chắn sẽ chỉ cho các người cách liên lạc với Từ Thanh Ninh.” Tôi buông lời, như trút bỏ một gánh nặng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh người thư ký trung thành đó, luôn nhìn tôi bằng ánh mắt dè chừng và xa cách. Giờ đây, chính ông ta sẽ là người phải đối mặt với những rắc rối này. Một chút hả hè nhỏ nhoi và ích kỷ chợt lóe lên, rồi nhanh chóng tắt lịm trong sự mệt mỏi triền miên.
Mưa rơi lất phất trên vai áo khi tôi bước ra khỏi cánh cửa đồn cảnh sát. Không khí mang theo mùi đất ẩm và hơi lạnh của xi măng ướt xộc vào lồng ngực. Tôi kéo chiếc khăn len màu xám đã cũ quàng lên, che bớt cái rét đang luồn vào cổ. Đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng với những lời vừa nghe, như một giấc mơ dài chưa tỉnh. Tôi tìm thấy một chiếc ghế dài bằng gỗ dưới tán cây già ven đường, ngồi xuống. Mặt ghế ẩm lạnh thấm qua lớp vải quần.
Trong túi tôi, chiếc điện thoại của Cố Hoài nặng trĩu như một cục đá. Tôi lấy nó ra. Màn hình đen ngòm phản chiếu khuôn mặt tôi nhợt nhạt trong ánh chiều tà. Tôi bấm nút, màn hình sáng lên, hiệện khóa bằng vân tay. Một sự thôi thúc kỳ lạ, hay có lẽ chỉ là thói quen vô thức, khiến tôi đặt ngón tay cái của mình lên đó.
Tiếng khóa mở "tách" nhẹ vang lên.
Tim tôi thắt lại. Sao lại có thể? Tôi không hề nhớ mình từng đặt dấu vân tay vào thiết bị của anh. Có lẽ từ rất lâu rồi, trong một buổi chiều nào đó khi anh ngủ quên trên ghế sofa, tôi đã cầm lấy chiếc điện thoại này, tự ý thêm dấu vết của mình vào mà không nói với anh. Hoặc có lẽ, chính anh là người đã âm thầm làm điều đó. Giờ đây, tất cả chỉ còn là phỏng đoán mơ hồ, chìm khuất trong một vùng ký ức đã vỡ vụn.
Tôi nhớ lại căn phòng sáng trắng trong đồn cảnh sát lúc nãy. Cô cảnh sát trẻ mặc đồng phục màồi đối diện, giọng nói đều đều như đọc một bản báo cáo. "Cô Thịnh, theo chẩn đoán của bác sĩ chủ trị, cô mắc chứng Alzheimer. Chúng tôi được biết, từ rất lâu, cô luôn khăng khăng tin rằng ông Cố - chồng cô - có quan hệ ngoại luân với một phụ nữ tên Từ Thanh Ninh. Cô cũng từng có hành vi gây thương tích cho người khác vì điều đó. Nhưng thực tế, người phụ nữ tên Từ Thanh Ninh ấy hoàn toàn không tồn tại. Bà ta là sản phẩm do chính trí óc của cô tạo ra."
Lời cô ta như những nhát dao cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi. Tôi đã ngơ ngác nhìn cô, rồi bật cười. Tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. "Cố Hoài... anh ấy muốn bảo vệ cô ta đến mức phải dựng lên cả một câu chuyện bệnh tật cho tôi sao?"
Tôi nghĩ thầm, lòng đầy chua chát và hoài nghi. Anh luôn giỏi sắp đặt mọi thứ, giỏi đến mức đáng sợ.
Cô cảnh sát nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc không chút giả tạo. "Tôi không đùa với cô. Hiện tại ông Cố đang trong phòng cấp cứu, không còn người thân nào khác. Quyết định tiếp tục hay ngừng các biện pháp duy trì sự sống, cần cô đưa ra."
Một cơn giận dữ bất ngờ trào lên. Tôi đứng phắt dậy, ghế kêu lên ken két. "Đủ rồi!"
Giọng tôi run nhẹ, không biết vì xúc động hay vì lạnh. "Nếu hôm nay gọi tôi đến chỉ để nói những điều này, thì tôi trả lời luôn: tôi mong Cố Hoài chết. Anh ta nên chết."
Câu nói vừa thốt ra, tôi cảm thấy một sự trống rỗng kinh khủng. Nhưng tôi không rút lại. Cô cảnh sát nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài, lấy từ trong ngăn bàn ra một chiếc điện thoại đặt trước mặt tôi. "Đây là đồ cá nhân của ông Cố, tạm thời gửi cô giữ. Nếu sau này cô cần hỗ trợ gì, có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào."
Cô đưa kèm một tấm danh thiếp.
Giờ đây, ngồi đây dưới cơn mưa, tôi lướt ngón tay trên màn hình điện thoại của anh. Giao diện thân thuộc với hình nền là bức ảnh chúng tôi chụp chung trước biển nhiều năm trước. Hai khuôn mặt tươi cười, ngây thơ đến lạ. Tôi nhấn vào album ảnh. Hàng trăm bức ảnh lần lượt hiện ra: cảnh anh đi làm, cảnh anh đọc sách, cảnh bữa ăn tối... Tôi lướt nhanh, mắt dừng lại ở một thư mục bị khóa bằng mật khẩu.
Tên thư mục: "Thanh Ninh".
Một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi, mạnh hơn cả cơn gió mưa đang thổi qua. Những lời của cô cảnh sát vang vọng lại: "...hoàn toàn không tồn tại."
Nhưng cái tên ấy, ngay tại đây, trong thiết bị thân thiết nhất của anh. Tôi nhập vào ngày sinh của mình. Sai. Tôi nhập vào ngày cưới của chúng tôi. Sai. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc của không khí và mùi hương nhẹ từ chiếc khăn len cũ kỹ hòa lẫn. Rồi tôi thử nhập vào một ngày mà tôi luôn nghi ngờ - ngày mà nhiều năm trước, anh bảo đi công tác xa.
Thư mục mở ra.
Bên trong là những bức ảnh. Một người phụ nữ với nụ cười dịu dàng, đôi mắt hình hạt nhãn long lanh. Có ảnh cô ta đứng một mình bên cửa sổ, có ảnh hai người cùột quán cà phê nhỏ, và cả những bức hình chụp từ xa, góc nghiêng, như được lén lút ghi lại. Cô ta có thật. Rõ ràng là có thật.
Nước mưa rơi xuống màn hình điện thoại, loang thành những vệt nhòe. Tôi ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ, cảm giác cái lạnh từ mặt ghế dần thấm sâu vào da thịt. Cô cảnh sát kia, bác sĩ của tôi, tất cả họ... họ đều nói dối? Hay chính tôi, ký ức của tôi, mới là thứ không đáng tin? Tôi nhìn lại bức ảnh nền hạnh phúc trên điện thoại, rồi nhìn những bức ảnh trong thư mục bí mật. Hai thế giới song song, cùng tồn tại trong cùng một thiết bị nhỏ bé này.
Cơn mưa nặng hạt dần. Tôi cất chiếc điện thoại vào túi, đứng dậy. Đôi chân hơi tê dại. Tôi không biết mình nên đi đâu, nên tin vào điều gì. Chỉ biết rằng, chiếc điện thoại trong túi tôi giờ đây không chỉ là một vật kỷ niệm, mà còn là một mê cung, và tôi vừa tìm thấy chìa khóa để bước vào cánh cổng đầy bí ẩn và đau đớn của nó.