Nước hồ lạnh buốt thấm qua lớp áo mỏng manh khiến tôi giật mình tỉnh khỏi cơn mê. Tôi vẫn còn đang ngồi trong lòng Tần Tu Chước, hơi thở hắn phả vào tai nóng rực, còn tay hắn thì vò, siết chặt đến mức tưởng chừng muốn in dấu vĩnh viễn vào da thịt. Tôi chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối và bất lực đến thế, như một cánh gãy, chỉ biết dựa vào hơi ấm đầy nguy hiểm này. Trong lòng tôi hỗn độn một mớ cảm xúc: có chút xấu hổ vì sự thất thủ của bản thân, lại có chút sợ hãi trước sự bất định của kẻ đang ôm mình.
“Muốn thử… thứ gì đó kích thích hơn không?”
Giọng nói khàn khàn ấy vừa dứt, tôi còn chưa kịp hiểu ý tứ, đã thấy ngón tay hắn khẽ động. Một tia sáng nhỏ vụt ra từ đầu ngón tay hắn, lướt qua không trung với tốc độ kinh người, chính xác đập vào đầu gối Lâm Thư Ý đang đứng bên bờ hồ. Âm thanh “bịch” nghe rất rõ, rồi là tiếng nước bắn tung tóe. Tôi quay đầu lại, chỉ kịp thấy bóng dáng yểu điệu của nàng ấy đổ nhào xuống làn nước xanh thẫm, chiếc váy lụa nhạt như một đóa hoa đang chìm nghỉm.
“Thư Ý!”
Tiếng gọi thất thanh của Giang Hạc Lâm cắt ngang không khí. Sắc mặt hắn trắng bệch, không chút do dự, áo bào phấp phới, thân hình như chim ưng lao thẳng xuống hồ. Cùng lúc đó, Tống Chiêu Dã cũng hét lên một tiếng, mặt mày biến sắc, lao về phía bờ nước với tốc độ điên cuồng. Nhưng Giang Hạc Lâm đã ở quá gần, tay hắn vươn ra, ôm chặt lấy thân thể đang chìm của Lâm Thư Ý, dùng sức đưa nàng trồi lên khỏi mặt nước. Nước từ tóc, từ mặt, từ váy áo của nàng chảy xuống thành dòng, lớp lụa ướt sũng dính sát vào da thịt, phác họa rõ từng đường cong mềm mại khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Xung quanh bờ hồ, đám đông vốn dĩ đang ngắm hoa chợt xôn xao. Những tiếng thì thầm, bàn tán như ong vỡ tổ nổi lên từ mọi phía. Tôi nghe thấy rõ mồn một từng lời:
“Ôi trời! Đại công tử Giang gia kìa! Ôm tiểu thư Lâm gia lên đấy!”
“Ôm chặt như thế, thân mật như thế, e rằng… e rằng đã không còn giữ được.”
“Nghe nói tiểu thư Lâm và công tử Tống đã có hôn ước từ nhỏ, vậy chuyện hôm nay… thật là rắc rối rồi!”
Lâm Thư Ý được đặt xuống bờ, mặt nàng tái nhợt không một giọt máu, toàn thân run lẩy bẩy như chiếc lá trong gió. Nhưng Giang Hạc Lâm vẫn không buông tay, một cánh tay vòng qua lưng nàng, một tay giữ chặt cánh tay mềm nhũn, như sợ nàng lại ngã xuống lần nữa. Tôi thấy đôi mắt nàng mở to, trống rỗng nhìn về phía Tống Chiêu Dã đang chạy đến, trong đó có nỗi sợ hãi, có sự bất lực, và cả một sự tuyệt vọng mơ hồ. Còn Tống Chiêu Dã, ánh mắt hắn giao chiến với Giang Hạc Lâm, giữa hai người đàn ông ấy dường như có tia lửa vô hình đang bùng cháy.
Tần Tu Chước bên cạnh tôi khẽ cười một tiếng, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ hài lòng. Hắn khẽ nghiêng người, môi gần như chạm vào tai tôi, hơi thở ấm nồng phả ra.
“Xem kìa,” hắn thì thầm, giọng điệu như đang thưởng thức một vở kịch hay, “chỉ một viên đá nhỏ, mà có thể xoay chuyển cả cục diện. Thú vị thật, phải không?”
Tôi im lặng, trong lòng dâng lên một nỗi lạnh lẽo. Hắn rõ ràng là đang chơi một ván cờ, mà tất cả chúng tôi, từ Lâm Thư Ý, Giang Hạc Lâm đến Tống Chiêu Dã, thậm chí cả tôi, đều chỉ là những quân cờ trên bàn tay hắn. Cái ôm của hắn lúc này không còn khiến tôi sợ, mà chỉ còn lại sự cảnh giác tột độ. Tôi biết, từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như cũ.
Nước hồ vẫn còn lạnh buốt thấm qua từng thớ vải, nhưng cái lạnh ấy chẳng thể nào sánh bằng ánh mắt của người đàn ông đang đứng bên kia bờ. Tống Chiêu Dã, ướt nhẹp từ đầu đến chân, tóc dính bết trên trán, như một con thú bị thương vừa trồi lên từ vực sâu. Ánh mắt hắn xuyên qua làn sương mỏng buổi sớm, đâm thẳng về phía tôi – một thứ ánh sáng âm u, tĩnh lặng, nhưng chất chứa đủ thứ hỗn độn có thể cuốn người ta vào vòng xoáy của nó.
Tôi khẽ nghiêng người, vai tựa nhẹ vào Tần Tu Chước. Hơi ấm từ cơ thể anh ta tỏa ra, một sự ấm áp trái ngược hoàn toàn với cái lạnh đang bủa vây bên ngoài. Một cảm giác kỳ lạ chợt trào lên: sự an toàn giả tạo. Tôi biết rõ bản thân đang dựa vào điều gì, nhưng vẫn cho phép mình tận hưởng khoảnh khắc đắc thắng nhỏ nhoi ấy. Khóe môi tôi nhếch lên, không phải một nụ cười tươi, mà là một đường cong mỏng manh, lạnh lẽo, đong đầy sự thỏa mãn khi chứng kiến mọi thứ đang diễn ra đúng kịch bản.
Tất cả chỉ mới bắt đầu. Những màn kịch quan trọng hơn, những vở diễn tàn khốc hơn, vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước. Suy nghĩ ấy khiến trái tim tôi như được tiếp thêm một luồng sinh khí lạnh giá. Tôi đã không trực tiếp đẩy Lâm Thư Ý xuống hồ, cũng không bày ra cảnh Giang Hạc Lâm “anh hùng cứu mỹ nhân” ấy. Nhưng tôi đã gieo những hạt giống phù hợp, tưới tẩm bằng những lời thì thầm đúng lúc, và chờ đợi chúng nảy mầm trong bóng tối của lòng đố kỵ và tham vọng. Và giờ, kết quả thật hoàn hảo. Lâm Thư Ý kiếp này, dù có tránh né cách mấy, rốt cuộc vẫn phải buộc đời mình vào Giang Hạc Lâm. Một kẻ đạo đức giả luôn mặc chiếc áo choàng lương thiện, một kẻ ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân, và một kẻ độc ác ngọt ngào – ba mảnh ghép hoàn hảo để cùng nhau lặn ngụp trong địa ngục trần gian mà họ tự tạo ra. Thật là một sự sắp đặt tuyệt vời.
Tôi quay đầu, định nói điều gì đó với Tần Tu Chước, nhưng lại đâm phải ánh mắt của anh ta. Hắn đã nhìn tôi từ lúc nào, không chớp mắt, như thể đang cố gắng giải mã một bản đồ phức tạp. Khóe môi cong lên một chút, tạo thành một nụ cười mơ hồ, nửa như tán thưởng, nửa như dò xét. Ánh nhìn ấy sâu thẳm, tĩnh lặng một cách đáng sợ, không giống với vẻ ngoài phong lưu, hào hoa mà anh ta thường biểu hiện. Một cơn gió lạnh thổi qua cổ, không phải từ mặt hồ, mà từ sâu trong tâm can tôi. Cảm giác này thật khó chịu. Nó giống như thể mọi bước đi, mọi suy tính của tôi, thậm chí cả những ý nghĩ chưa kịp hình thành rõ ràng, đều bị ánh mắt ấy bóc tách, soi xét dưới ánh sáng mặt trời. Phải chăng hắn… biết? Hắn cố ý xuất hiện đúng lúc, cố ý để tôi dựa vào, cố ý trở thành một phần trong cảnh tượng này?
Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên, sắc như dao cắt: Không lẽ hắn cũng giống ta? Cũng đã từng trải qua một kiếp sống khác, cũình ký ức về những oán hận chưa nguôi? Trái tim tôi đập thình thịch, một nhịp điệu hỗn loạn, phá vỡ hoàn toàn sự bình tĩnh giả tạo mà tôi vừa dựng lên. Không! Tuyệt đối không thể! Điều đó quá vô lý, quá nguy hiểm. Tôi nhanh chóng siết chặt tay lại, móng tay đâm nhẹ vào lòng bàn tay, dùng nỗi đau nhỏ bé ấy để kéo mình về thực tại. Tôi phải kiểm soát mọi thứ, kể cả những nỗi sợ hãi vô căn cứ của chính mình.
Tôi nhẹ nhàng sửa lại tà áo hơi xô lệch, hít một hơi thật sâu, để hương thơm nhẹ nhàng của trầm hương trên người, mùi nước hồ ẩm ướt. Nụ cười lại nở trên môi, lần này là thứ vũ khí quen thuộc – mê hoặc, quyến rũ và vô hại. Giọng nói tôi nhẹ nhàng, có chút đùa cợt, vang lên trong không gian tĩnh lặng: “Tần công tử, kỹ thuật của chàng… ta rất hài lòng.” Câu nói hàm chứa nhiều tầng nghĩa, nhưng tôi chẳng quan tâm đến việc hiểu hết hay không. Tôi xoay người, dứt khoát bước đi, gấu áo phất phơ trong gió. Tôi không quay đầu lại, quyết không để lộ bất kỳ sự rối loạn nào khác.
Những bước chân tôi in trên đất ẩm, dẫn lối rời xa bờ hồ và con người ấy. Tôi không thể thấy được, sau lưng mình, ánh mắt của Tần Tu Chước vẫn dõi theo bóng lưng tôi cho đến khi nó khuất sau những tán lá. Trong đáy mắt sâu thẳm ấy, một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén thoáng hiện rồi vụt tắt, tựa như ánh chớp xé toạc màn đêm, để lộ ra một vùng trời bí ẩn khác – nơi mà có lẽ, ngay cả tôi, cũng chưa từng đặt chân đến.
Ta đứng trong đám tiểu đồng nghênh thân, hai tay nâng khay rượu bằng đồng đã han gỉ, mùi kim loại lẫn với hương trầm ngào ngạt trong không khí xộc thẳng vào mũi. Tiếng nhạc lễ rộn ràng, tiếng cười chúc tụng giả tạo cứ xoáy vào tai. Nhưng tất cả những thứ ấy đều mờ nhòa đi, chỉ còn lại hình ảnh Lâm Thư Ý trong bộ hỉ phục thêu phượng hoàng lộng lẫy, từng bước, từng bước bước qua ngưỡng cửa định mệnh của nàng. Lòng ta lạnh buốt, không phải ghen tị, mà là một sự tỉnh táo tàn nhẫn. Ta biết rõ, chiếc khăn đỏ che mặt kia không che được vẻ tái nhợt của nàng, cũng như sự xa hoa của hôn lễ này không che được mùi vị của một cuộc trao đổi chính trị.
Phụ thân nàng, Lâm đại nhân, ngồi thẳng người trên ghế chủ hôn, nét mặt như tượng gỗ. Mỗi lần có ai đó cất cao giọng chúc “bách niên giai lão”, khóe mắt ông ta lại giật giật một cái, như thể đang nuốt phải một thứ gì đó đắng ngắt. Con người ông ta kỳ vọng, người đáng lẽ phải đứng cạnh Lâm Thư Ý hôm nay, là Tống Chiêu Dã – vị tân khoa trạng nguyên trẻ tuổi, ánh sao mới nhất trên bầu trời triều đình. Nhưng số phận trớ trêu, hay đúng hơn là những toan tính gia tộc, đã đẩy đứa con gái duy nhất của ông vào vòng tay của Giang Hạc Lâm. Ánh mắt Lâm đại nhân lướt qua chú rể, dừng lại ở tấm thân thể hiện sự suy nhược dưới bộ hỉ pháo quá khổ, rồi nhanh chóng quay đi. Một tiếng thở dài nhẹ, tiếng nhạc, nhưng ta đã bắt được. Đó là sự bất lực của một kẻ đang cố gắng vớt vát thể diện. Dù sao, Giang gia dẫu đã tàn lụi, vẫn còn cái bảng vàng “Trung lương thế gia” do Tiên đế tự tay ban, vẫn còn cái gia thế ba đời thừa tướng đang phủ đầy bụi. Thể diện ấy, đủ để người ta nhắm mắt làm ngơ trước sự thật rằng chú rể chỉ là một công tử bột bệnh hoạn, và cô dâu thì trái tim đã thuộc về người khác.
Và rồi, hắn xuất hiện.
Không một lời báo trước, Tống Chiêu Dã bước vào đại sảnh. Mọi âm thanh ồn ào bỗng chốc bị cắt đứt, như thể có ai đó dùng một nhát dao lạnh lẽo chém ngang không khí. Hắn không mặc áo đỏ, cũng chẳng mặc lễ phục. Chỉ một bộ áo trắng vải thô, đơn sơ đến mức gai mắt giữa biển hồng hỉ sự. Trong khung cảnh rực rỡ, náo nhiệt ấy, thân ảnh màu trắng ấy đột ngột và lạc lõng, giống như một vết tuyết chưa tan giữa mùa hè, hay một nốt trầm ai oán lạc điệu trong khúc nhạc vui. Sự hiện diện của hắn là một lời tuyên chiến im lặng, một sự phản kháng bằng sự cô độc. Ta thấy rõ ánh mắt của hắn, không nhìn đám đông, không nhìn chú rể, mà xuyên qua khoảng không, hướng thẳng về phía tân nương đang đứng bên hỏa lò. Đó là một ánh nhìn nặng trĩu, chất chứa thứ gì đó khiến người ngoài cuộc như ta cũng cảm thấy nghẹn lòng.
Còn ta, ta lùi sâu thêm một bước vào sau tấm rèm gấm màu rượu vang, để bóng tối ở đó bao phủ lấy hình hài tiểu đồng của mình. Ngóết chặt vào thành khay lạnh ngắt. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi, chỉ có ta cảm nhận được. Tất cả đều đang diễn đúng kịch bản. Sự đau khổ của Lâm Thư Ý, sự phẫn uất của Tống Chiêu Dã, sự xấu hổ của Lâm gia, và sự hả hê mỉa mai của những vị khách đang ngấm ngầm bàn tán… Tất cả chỉ là màn mở đầu. Một vở kịch lớn, một trò hề thấm đẫm máu và nước mắt, mới chỉ vừa lên tiếng trống khai mạc mà thôi.
Đúng lúc ấy, Lâm Thư Ý đang được hai hỉ nương dìu tay, chuẩn bị bước qua chiếc hỏa lò bằng đồng đốt than hồng trước thềm – nghi thức “bước qua lửa” để xua đuổi tà ma, cầu bình an. Bàn chân nhỏ nhắn của nàng trong đôi hài thêu chỉ vàng vừa nhấc lên thì một tiếng xì xào nhưng đủ rõ từ đám đông khách khứa vọng đến: “Tống đại nhân… Tống trạng nguyên tới!”. Dưới tấm khăn che mặt màu đỏ thẫm, bước chân của nàng đột nhiên khựng lại, dường như toàn thân cứng đờ. Bàn tay nàng nắm chặt lấy tay Hỉ Nương, đến nỗi các ngón tay trắng bệch lộ rõ từng đường gân xanh. Chiếc váy dài rực rỡ bỗng trở nên nặng nề như xiềng xích, khiến khoảnh khắc bước qua ngọn lửa nhỏ ấy trở thành một sự chật vật vô tận. Có lẽ, với nàng lúc này, ngọn lửa trước mặt còn dễ chịu hơn ngàn lần so với ánh mắt của người đàn ông áo trắng đang đứng đằng sau.
Mùi hương rượu nồng nặc và mùi mồ hôi của đám đông hòa lẫn vào nhau, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt trong đại sảnh. Tôi đứng sau tấm rèm châu, nghe tiếng cười nói ồn ào vọng đến, lòng bỗng thấy lạnh lẽo. Rồi tôi quay đầu lại. Chính vào khoảnh khắc ấy, ánh mắt tôi và hắn chạm nhau, xuyên qua lớp hạt châu một màn sương mỏng. Hắn đứng đó, trong bộ áo cưới đỏ chót, khuôn mặt tái đi như thể vừa nhìn thấy ma.
Một giọt nước mắt nóng hổi bất ngờ trào ra, rơi xuống tà áo hỉ phục mà tôi đang mặc. Nó kêu một tiếng "tách" thật nhỏ, rồi thành một vệt ẩm ướt, lạnh buốt, tựa như một vết máu đang từ từ thấm vào vải. Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh vết thương trên tay ngày trước, cũng nóng rát và đau nhói như thế.
"Thư Ý!"
Tiếng gọi của hắn vang lên, đầy vội vàng và đau đớn. Tôi thấy bóng dáng hắn lao về phía trước. Nhưng chỉ một bước thôi, một thân ảnh khác đã chặn ngang lối đi của hắn. Giang Hạc Lâm, người chồng mới cưới của tôi, bước ra từ đám đông. Tay hắn cầm một chén rượu đầy, các đốt ngón tay siết chặt vào thân chén đến nỗi trắng bệch ra, lộ rõ từng đường gân xanh.
"Chiêu Dã."
Giang Hạc Lâm lên tiếng, giọng nói trầm và bằng phẳng, nhưng tôi nghe được sự căng thẳng đang cố nén lại trong đó. Hơi rượu từ chén bốc lên, phảng phất mùi cay nồng.
"Hôm nay là đại hỉ của ta…"
Hắn dừng một nhịp, đưa chén rượu về phía Tống Chiêu Dã: "Mời huynh một chén."
Cả đại sảnh đột nhiên yên ắng hẳn. Tiếng cười nói, tiếng đũa bát chạm nhau, tất cả như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía chúng tôi – ba con người đang đứng trong một vòng tròn im lặng đầy nghẹt thở. Những cái nhìn đó chứa đầy sự tò mò, thích thú và cả sự chờ đợi một màn kịch hay ho. Tôi khẽ ngẩng mặt lên, nhìn về phía chủ vị trên cao. Ở đó, phụ thân và mẫu thân tôi đang ngồi. Sắc mặt của hai người khó coi đến cực điểm, nửa như tức giận, nửa như xấu hổ, trông giống như hai bức tượng gỗ được tô vẽ lòe loẹt.
Bàn tay tôi giấu kín trong tay áo rộng thùng thình, từ lúc nào đã nắm chặt lại. Mười đầu móng tay cứa sâu vào lòng bàn tay, từng cơn đau nhói liên hồi truyền đến. Chính cảm giác đau đớn sắc lạnh ấy đã giúp tôi kìm nén được một tiếng cười đang muốn bật ra từ đáy lòng. Một tiếng cười chua chát và điên cuồng. Tôi nhắm mắt lại, trong tai văng vẳng tiếng nói nghiêm khắc của phụ thân từ nhiều năm trước.
"Tuyết Ngâm, con là đích nữ của Giang gia, phải biết hiền lương thục đức."
Khi ấy, Lâm Thư Ý, người muội muội cùng phụ khác mẫu với tôi, đã cố ý hất đổ chén canh nhân sâm mà tôi đã cặm cụi hầm suốt cả buổi chiều. Nước canh nóng hổi đổ ập lên tay tôi, để lại một mảng da đỏ ửng và rát bỏng. Thế nhưng, phụ thân tôi chẳng thèm hỏi han gì, cũng chẳng nhìn đến bàn tay tôi đang run rẩy. Ông chỉ trừng mắt nhìn tôi, giọng lạnh như băng: "Thư Ý thân thể vốn yếu nhược, con đừng có chấp nhặt với muội ấy!"
Rồi sau này, khi hôn nhân của tôi trở thành địa ngục, khi tôi quỳ gối trước cổng Giang phủ dưới trời mưa tầm tã, khẩn cầu ông đưa tay kéo con gái mình ra khỏi cái hố sâu ấy… Ông đã quay lưng đi. Lời nói của ông vang lên phía sau cánh cổng gỗ nặng nề: "Con gái đã gả đi rồi, khác nào bát nước đã hắt đi!"
Rồi ông thêm một câu, như một nhát dao cuối cùng: "Đừng có trở về Giang gia này mà làm mất mặt gia tộc nữa!"
Hơi thở trong lồng ngực tôi như ngưng đọng. Tôi mở mắt ra, nhìn thẳng vào ánh mắt đang dần mất hy vọng của Tống Chiêu Dã và khuôn mặt đang nở nụ cười mỉa mai khó hiểu của Giang Hạc Lâm. Chiếc áo cưới trên người tôi bỗng trở nên nặng trịch, như một bộ giáp sắt lạnh lẽo. Tôi biết, từ giây phút này, tất cả đã thực sự kết thúc. Và cũng thực sự bắt đầu.
Ta nâng chén rượu lên, cảm nhận chất lỏng ấm nóng trượt dọc cổ họng, để lại một vệt cháy rát và một niềm khoái cảm kỳ lạ. Nó gần như khiến ta bật cười ngay giữa đám đông hỗn độn này. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt ta bắt gặp cảnh tượng bên kia đại sảnh. Phụ thân ta, khuôn mặt tái nhợt, đang gật đầu chấp nhận những lời chúc tụng từ khách khứa. Từng đường gân xanh trên thái dương ông giật giật, như sắp đứt ra. Còn nhớ rõ cái ngày ông lạnh lùng đóng sầm cánh cửa phòng ta lại, cô lả lóng tối với một quyết định không thể lay chuyển. Giờ đây, chính ông đang đứng đó, nuốt từng lời chúc mừng như nuốt kiếm.
Sợi dây lụa đỏ kết nối giữa Giang Hạc Lâm và Lâm Thư Ý căng thẳng một cách gượng gạo. Nó không phải là biểu tượng của duyên phận, mà giống như một sợi dây trói buộc đầy miễn cưỡng. Giang Hạc Lâm mặt mày xám xịt, chẳng khác nào tro tàn. Hắn kéo mạnh tay Lâm Thư Ý về phía trước để hoàn thành nghi lễ bái đường. Cử chỉ thô bạo ấy khiến thân hình mảnh mai của nàng chao đảo. Trong lòng ta dâng lên một cảm giác thỏa mãn lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao. Lâm Thư Ý, ngươi cũng có ngày hôm nay.
Ta uống cạn chén rượu, hương nồng của tửu xông thẳng lên mũi, hòa lẫn với mùi hương trầm ngào ngạt trong không gian. Một cảm giác chua chát thoáng qua nơi đầu lưỡi, nhưng nó nhanh chóng bị vị ngọt hậu của sự trả thù lấn át. Vở kịch này mới chỉ vừa mở màn thôi.
Tin tức về đêm tân hôn lan truyền với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn cả gió mùa thu. Ngay tối hôm đó, khắp Giang phủ đã xôn xao. Sáng hôm sau, Xuân Tuyết, tỳ nữ bên ta, khẽ khàng bước vào phòng với ánh mắt lấp lánh. Nàng cúi xuống bên tai ta, giọng thì thầm đầy phấn khích: “Tiểu thư, nghe nói đêm qua đại thiếu gia muốn viên phòng, thiếu phu nhân nhất quyết không chịu. Bà ấy còn liều mạng chống cự, dùng móng tay cào rách cả mặt bên đại thiếu gia.” Ta khẽ động đậy, ngón tay nhẹ nhàng xoay chiếc chén sứ nhỏ đựng yến sào. Hơi ấm từ chén truyền vào lòng bàn tay. Xuân Tuyết tiếp tục, giọng càng nhỏ hơn: “Đại thiếu gia nổi trận lôi đình, vung tay tát mạnh. Thiếu phu nhân ngã vật ra, đầu đập vào góc giường sắt lạnh ngắt. Nghe nói trán sưng vù lên một cục lớn, trông thật thảm.”
Một nụ cười nhẹ, lạnh lẽo và đầy tính toán nở khẽ trên khóe môi ta. Ta thả thìa bạc xuống, tạo ra một tiếng “cạch” nhẹ trong không gian tĩnh lặng. Sự im lặng lúc này càng làm rõ sự hỗn loạn đang diễn ra ở nơi khác.
Đúng giờ Mão, Lâm Thư Ý xuất hiện trước sảnh chính để dâng trà lên trưởng bối. Nàng vẫn khoác trên người bộ hỉ phục màu đỏ thắm, thứ màu sắc của hỷ khánh giờ đây chỉ càng tô đậm thêm vẻ tiều tụy, héo hon của nàng. Làn da trắng mịn ngày nào giờ tái nhợt, thiếu sức sống. Và trên vầng trán ấy, lộ rõ một vết bầm tím lớn, được tô điểm vụng về bằng một lớp phấn dày nhưng vẫn không thể che giấu. Giang Hạc Lâm đứng cạnh nàng, thân hình cứng đờ. Đôi mắt hắn thâm quầng nặng nề, đôi môi mím chặt đến nỗi gần như biến mất, để lộ ra một khuôn mặt căng thẳng và mệt mỏi. Hắn đã thức trắng đêm, điều đó hiển nhiên. Không khí ười nặng nề, ngột ngạt, đối lập hoàn toàn với không khí trang hoàng lộng lẫy của căn phòng. Mùi hương trầm nhè nhẹ thoảng qua, nhưng dường như cũng không thể xua tan được sự lạnh lẽo tỏa ra từ chính họ.
Mảnh ngọc vỡ văng ra dưới nền gạch lạnh, tiếng thanh thúy như một tiếng thở dài cắt ngang không khí tĩnh lặng. Tôi đứng đó, nhìn hai mảnh vòng ngọc nằm chỏng chơ trên nền nhà, lòng bỗng dâng lên một niềm khoái ý lạnh lẽo, nhỏ nhoi. Đầu ngón tay tôi còn vương lại cảm giác trơn mát của ngọc, nhưng giờ chỉ còn là sự trống rỗng.
Tôi ngước mắt nhìn chị dâu mới – Lâm Thư Ý, khuôn mặt nàng trắng bệch như tờ giấy mới. Đôi mắt nàng mở to, ánh nhìn hoảng hốt dính chặt vào những mảnh vỡ, như thể chính bản thân nàng vừa tan vỡ theo. Tôi biết mọi người trong phòng đều đang nhìn về phía nàng. Ánh mắt của phụ thân càng thêm băng giá, còn mẫu thân thì khẽ nhíu mày, vẻ không hài lòng đã lộ rõ.
“Ngươi…” Giọng Lâm Thư Ý khẽ run, chỉ thốt ra được một từ.
Tôi vội vàng cúi xuống, giả vờ định nhặt những mảnh vỡ lên, nhưng tay lấn chúng va vào nhau kêu lách tách. Nước mắt tôi ứa ra, giọng nói nghẹn ngào đầy vẻ tủi thân: “Nếu Tẩu Tẩu không muốn tặng, thì cứ nói thẳng với Tuyết Ngâm. Hà tất phải… hà tất phải buông tay như vậy? Khiến mọi người ở đây tưởng rằng Tuyết Ngâm khó tính, không muốn đón tẩu vào nhà…”
Tôi nói mà lòng thầm cười. Chính tôi đã buông chiếc vòng xuống, ngay khi đầu ngón tay nàng vừa chạm vào. Cảm giác ấy thật tuyệt – sự bất lực, sự ngỡ ngàng trong ánh mắt nàng, tất cả đều khiến tôi thỏa mãn. Từ khi nàng bước vào cửa, với dáng vẻ hiền lành nhu mì ấy, tôi đã biết nàng sẽ là cáắt tôi. Anh trai tôi, Giang Hạc Lâm, lại nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng hiếm có. Điều đó càng khiến tôi khó chịu.
Trước đó, cảnh tượng nàng quỳ dâng trà càng làm rõ thân phận của nàng trong nhà này. Phụ thân tiếp lấy chén trà với thái độ hờ hững, thậm chí không thèm liếc nhìn nàng. Mẫu thân thì còn khiến nàng phải quỳ lâu hơn, mãi đến khi Lâm lên tiếng nhắc khẽ, bà mới chậm rãi đón lấy. Rồi bà lấy từ tay bà vú già một cuốn sách dày cộp, ném nhẹ xuống trước mặt Lâm Thư Ý. Tiếng sách đập xuống nền nghe đầy uy hiếp.
“Đã bước chân vào cửa Giang gia thì phải thuộc lòng quy củ của Giang gia.” Giọng mẫu thân lạnh như băng vang lên trong căn phòng tràn ngập hương trầm. “Đọc cho kỹ. Ba ngày nữa, ta sẽ đích thân hỏi từng chữ.”
Tôi thấy ngón tay Lâm Thư Ý khẽ run lên. Ánh mắt nàng nhìn xuống cuốn “ị – Chương Phụ Đức”, dường như nuốt một nỗi tủi hờn vào trong. Nhưng cuối cùng, nàng vẫn cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Dạ… vâng.”
Rồi nào, cố gắng nở một nụ cười. Nụ cười ấy gượng gạo, nhưng trong mắt nàng lại có chút hy vọng mong manh, như thể muốn tìm một chút ấm áp từ người em chồng này. Nàng đội chiếc vòng ngọc bích màu xanh lục nhạt, óng ánh dưới ánh đèn. “Tuyết Ngâm muội, đây là chút quà gặp mặt của tẩu tẩu.”
Tôi đưa tay ra đón, khuôn mặt tươi cười. Nhưng trong lòng, một kế hoạch nhỏ đã hình thành. Chỉ cần một chút khéo léo, một chút tính toán thời gian… Và rồi, chiếc vòng đã rơi xuống, vỡ tan. Âm thanh ấy thật sảng khoái.
Giang Hạc Lâm bước tới, đặt tay lên vai Lâm Thư Ý đang run nhẹ. Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, nhưng không nói gì. Phụ thân hắng giọng, vẻ mặt khó chịu: “Đồ đạc lung tung, không cẩn thận. Làm vỡ vật may mắn ngày đầu tiên, thật không tốt lành.”
Lời nói của phụ thân như một nhát dao khác đâm vào người Lâm Thư Ý. Tôi thấy vai nàng khẽ rùng mình. Nàng cúi xuống, tự tay nhặt từng mảnh vỡ lên, ngửa đầu run run. Có lẽ nàng biết sự thật, nhưng nàng không thể nói ra. Trong căn phòng đầy hương trầm này, nàng chỉ là một người mới đến, cô độc và không có chỗ dựa.
Tôi cũng cúi xuống giúp nàng, giọng đầy vẻ hối hận: “Tẩu Tẩu, đều là tại Tuyết Ngâm vụng về… Tẩu đừng buồn.” Nhưng trong lòng, tôi biết trò chơi mới chỉ bắt đầu. Cuối cộp kia, những ánh nhìn lạnh lùng và sự cô độc của nàng trong căn nhà lớn này… tất cả đều sẽ là vũ khí của tôi.
Lâm Thư Ý ngẩng đầu lên, nhìn tôi. Trong đôi mắt đen láy ấy, nỗi hoảng hốt ban nãy đã dần lắng xuống, thay vào đó là một sự bình thản kỳ lạ. Nàng khẽ gật đầu, không nói gì thêm, chỉ ôm những mảnh ngọc vỡ vào lòng, như ôm lấy sự tổn thương đầu tiên trong cuộc đời làm dâu của mình.
Mùi hương trầm trong đại sảnh bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi cảm nhận rõ từng ánh mắt từ mọi phía đang xiên vào người mình, sắc lạnh và nhọn hoắt như những lưỡi dao băng vừa được mài xong. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp như muốn xé toang lồng ngực. Không thể kìm nén thêm được nữa, tôi bật dậy khỏi chiếu ngồi, tiếng hét vỡ ra từ cổ họng nghẹn ứ: “Giang Tuyết Ngâm! Rõ ràng là ngươi cố ý!”
Tôi biết mình đã thua. Thua trong một ván cờ mà đối thủ đã dàn xếp sẵn từ lâu. Nhưng nỗi uất ức và sự bất công chồng chất khiến đôi chân tôi không thể ngồi yên. Giọng nói của tôi vang lên, chính tôi cũng nghe thấy sự thảm hại và tuyệt vọng trong đó.
Giang Tuyết Ngâm khẽ rùng mình, đôi vai gầy guộc khép lại như một cái thương. Nàng cúi đầu sâu, những ngón tay trắng nõn vặn chặt mảnh khăn lụa màu ngọc lam trên tay, đến nỗi các khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Giọng nàng nhỏ như muỗi, run run đầy vẻ sợ hãi: “Tẩu Tẩu đừng giận… đều là muội không tốt… không nên nói ra những lời đó…”
Sự yếu đuối và thuần khiết ấy của nàng, lúc này, chính là thứ vũ khí sắc bén nhất. Nó khiến tôi trông như một kẻ bạo ngược đang bắt nạt kẻ yếu. Tôi thấy lạnh sống lưng, một nỗi cô đơn và bất lực lan tỏa.
“Thư Ý!”
Tiếng quát của Giang Hạc Lâm vang lên đầy tức giận, nhưng đã muộn mất rồi. Trong ánh mắt chàng lúc này, tôi chỉ thấy sự thất vọng và xấu hổ, không còn chút ấm áp nào của những ngày đầu mới cưới. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
“Lâm thị!”
Tiếng gõ mạnh của trượng gỗ vào mặt bàn đánh thức tôi khỏi cơn choáng váng. Phụ thân chồng đứng phắt dậy, khuôn mặt đỏ gay vì phẫn nộ. Hơi thở của người nặng nề, từng lời như búa đập: “Đây là cách con dâu nàng được dạy dỗ sao? Trước mặt cha mẹ chồng mà cũng dám vô lễ náo loạn?”
Mỗi từ như một nhát roi quất thẳng vào mặt. Máu trong người tôi dường như ngưng đọng, toàn thân lạnh toát. Hai bàn tay tôi nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng tôi không cảm thấy đau. Tôi chỉ thấy khuôn mặt mình tái nhợt đi, đôi môi khẽ run lên mà không sao phát ra được âm thanh nào. Cả đại sảnh im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc của tôi và mùi hương trầm cháy âm ỉ.
Giang Hạc Lâm bước tới, nắm chặt lấy cổ tay tôi. Lực tay của chàng rất mạnh, đến mức tôi tưởng như xương sắp vỡ. Chàng ấn mạnh tôi xuống, buộc tôi phải cúi đầu trước uy nghiêm của phụ thân. Giọng chàng lạnh băng, gằn từng tiếng bên tai tôi: “Còn không mau nhận lỗi với phụ thân?!”
Hơi ấm từ bàn tay chàng chỉ còn là sự xa lạ. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nuốt trọn nỗi cay đắng đang trào lên cổ họng. Sự phản kháng cuối cùng trong tôi đã vụt tắt.
Mẫu thân chồng từ đầu đến giờ vẫn ngồi im lặng, uống trà. Bà khẽ đặt chén trà xuống, âm thanh khẽ khàng mà thanh thót. Ánh mắt bà lướt qua người tôi, lạnh nhạt và đầy vẻ khinh thường, như nhìn một thứ bụi bẩn vương trên thảm. Giọng nói của bà chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng không chỗ nào có thể chối cãi: “Chép lại một trăm lượt. Sáng mai đưa lên.”
Một trăm lượt. Cả đêm không ngủ cũng khó lòng xong. Nhưng đó không phải là hình phạt về thể xác, mà là sự trừng phạt về tinh thần, một lời tuyên bố rõ ràng về địa vị thấp kém của tộc này. Tôi cúi đầu, không nói một lời. Sự im lặng lúc này là thứ duy nhất tôi có thể giữ lại cho bản thân.
Chưa đợi đến giữa trưa, khi ánh nắng còn chưa lên đến đỉnh đầu, những lời đồn đã lan nhanh khắp mọi ngóc ngách tựa như gió thổi qua đồng cỏ. Tiếng xì xào, bàn tán vang lên từ nhà bếp, từ hành lang, từ sau những bụi cây.
“Nghe nói tân thiếu phu nhân không phục quy củ, dám làm khó tiểu thư ngay trước mặt mọi người đấy!”
“Còn dám cả gan trách móc phu nhân là keo kiệt nữa! Thật không biết trên trời cao, đất dày!”
“Đâu chỉ vậy, chính ta tận mắt thấy nàng ta còn lớn tiếng với lão gia nữa cơ! Thật là hỗn hào!”
Những lời thì thào ấy, sắc nhọn hơn cả kim, xuyên qua từng bức tường, từng lớp cửa, đâm thẳng vào căn phòng nhỏ nơi tôi đang ngồi chép phạt. Mỗi câu, mỗi chữ đều được thêu dệt, phóng đại, biến tôi từ một người bị hại thành một kẻ gây rối, một người vợ bất hiếu, một con dâu ngỗ ngược. Tôi cúi đầu xuống tấm giấy trắng, nét mực đen loang lổ dưới ánh đèn dầu leo lét, như chính tương lai mờ mịt của tôi nơi đại trạch môn này.
Ta ngồi trong chiếc đình nhỏ bên hồ, hương trà lành lạnh thoang thoảng trong gió. Mùi dầu mè nóng hổi từ mâm cơm của bọn nha hoàn bốc lên, hòa quyện với mùi nước mắm mặn mà. Ta chỉ khẽ nhếch môi, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự bình yên này, ta đã đợi nó suốt một kiếp người.
Phía bên kia hồ nước, dưới mái hành lang dài hun hút, một bóng người đơn độc đứng im. Lâm Thư Ý. Tay nàng siết chặt cuốn sách nhỏ bìa xanh, đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch. Gió thổi qua khiến tà áo nàng phất phơ, cái dáng vẻ ấy không khác gì một con ma đói không tìm được chỗ trú chân. Ta nhìn nàng, trong lòng dâng lên một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Kiếp trước, chính ánh mắt đầy khinh bỉ ấy của nàng đã nhìn ta quỳ dưới bùn.
Mọi chuyện bắt đầu từ hôm nay. Nhưng người cầm lá bài đã đổi chủ.
Bóng lưng Tống Chiêu Dã khuất dần sau rặng liễu. Ta vẫn đứng trên lầu cao, mắt dõi theo chiếc xe ngựa nhỏ bé cho đến khi nó biến mất ở phía chân trời mờ sương. Lòng bão lên từng cơn – móng tay đã cắm sâu vào da thịt, để lại những vết hằn đỏ ối. Cơn đau ấy quen thuộc đến lạnh người. Nó gợi nhớ đến cái ngày này năm xưa, khi tin hắn đỗ Trạng nguyên bay về, cả thành nhốn nháo. Và rồi, chỉ ít lâu sau đó, tai họa ập xuống đầu nhà họ Giang như một trận cuồng phong.
Ký ức ùa về, sống động như đang diễn ra trước mắt. Trong phủ khi ấy hỗn loạn triền miên, tiếng chửi rủa, tiếng đập phá, tiếng khóc than không dứt. Lâm Thư Ý, tiểu thư danh giá một thời, giờ thành con rơi trong chính ngôi nhà chồng. Ta nhớ như in hình ảnh nàng lếch thếch dậy từ tờ mờ sáng, run rẩy bưng chậu nước đến chính viện hầu hạ mẹ ta. Chỉ vì một chén canh hơi mặn, nàng đã bị bắt quỳ giữa sân từ trưa đến tối. Đêm đến, tiếng thét gà của Giang Hạc Lâm – em trai ta – lại vang lên từ phòng nàng: “Lâm Thư Ý! Ngươi đừng giả vờ cao quý! Cái thân thể ấy, chẳng phải đã bị người rồi sao?”
Chưa đầy một tháng, dáng người mảnh mai ngày trước của nàng tiêu điều đến thảm hại. Đôi mắt từng khiến bao văn nhân tài tử ngơ ngẩn, giờ chỉ còn chứa đầy sự oán hận sâu thẳm, như một giếng nước độc không đáy.
Còn ta? Ta mỉm cười, nhấp một ngụm trà ấm. Hương trà thơm ngát nơi đầu lưỡi. Kiếp này, ta ngồi đây.
Không khí yến tiệc ngập tràn hương thơm ngọt ngào của mứt đào và rượu lễ, tiếng cười nói rộn rã như những đợt sóng vỗ vào tai tôi. Tôi ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ mun được khảm xà cừ tinh xảo, cảm nhận làn gió xuân mát rượi lướt qua cửa sổ chạm vào da thịt. Ngày hôm qua thơ hội, hôm nay yến tiệc, ngày mai hẳn lại là một cuộc du ngoạn nào đó. Thời gian trôi qua nhẹ nhàng và tươi sáng, như thể mùa xuân vĩnh viễn đóng băng lại quanh tôi, không bao giờ nhường chỗ cho giá lạnh.
Tiếng mẫu thân cất lên, ấm áp và đầy vẻ hài lòng, mới kéo tôi ra khỏi dòng suy tưởng đó. "Tuyết Ngâm của mẹ dạo này, khí sắc hồng hào, tinh thần sáng khoái hẳn ra. Mẹ nhìn mà lòng cũng vui."
Một nụ cười nhẹ nhàng, được luyện tập kỹ càng đến độ tự nhiên, nở trên môi tôi. Tay tôi nâng chén trà sứ trắng muốt lên. Hơi nóng ấm áp truyền qua lớp sứ mỏng manh vào lòng bàn tay. Ánh mắt tôi, như tình cờ, lướt qua khoảng sân đầy nắng. Ở đó, Lâm Thư Ý đang đứng dựa vào cột trúc, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh mặt trời. Chiếc khăn tay lụa màu ngọc bích bị vặn xoắn, siết chặt đến nỗi những ngón tay của nàng trắng bệch, run rẩy một cách đáng thương. Có lẽ nàng đang cố ghìm nén một cơn sóng cảm xúc nào đó, một nỗi đau nào đó đang bào mòn từ bên trong.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một câu hỏi lạnh lùng, không một chút gợn sóng: “Đau lắm phải không? Cảm giác bị đâm chồi, bị bóp nghẹt trái tim, có khó chịu lắm không?*
Nhưng khoảnh khắc ấy trôi qua thật nhanh. Tôi quay mặt đi, nhấp một ngụm trà thơm ngát. Vị chát nhẹ đầu lưỡi rồi đến vị ngọt hậu nơi cổ họng. So với thứ cảm giác mà tôi đã nếm trải trong kiếp sống trước – cái cảm giác máu tươi đông đặc trong giá rét, sự phản bội cắt đứt từng sợi thần kinh, và nỗi cô độc tê cóng xương tủy khi nhắm mắt xuôi tay – thì những gì đang diễn ra trước mắt, thật ra, mới chỉ là khúc dạo đầu. Vẫn còn một quãng đường rất dài, rất xa phía trước.