Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Cảm giác nóng rát vẫn còn lưu lại trên mu bàn tay, từng đợt như có lửa châm. Tôi nhìn xuống vũng nước canh sâm loang lổ trên nền gạch, những mảnh sứ vỡ trắng toát nằm rải rác, giống như trái tim tôi lúc này. Tiếng xé vải "soạt" một tiếng vẫn còn văng vẳng bên tai, theo sau là cơn gió lạnh ùa vào da thịt, khiến toàn thân tôi run lên. Tôi không ngờ, lần đầu tiên hắn chạm vào tôi lại là trong một tình huống khinh bỉ và tàn nhẫn đến thế.

Tống Chiêu Dã bước từng bước lại gần. Ánh trăng lạnh lẽo từ cửa sổ chiếu vào, in bóng dài của hắn lên người tôi, như một tảng đá đen đè nặng. Hơi thở của hắn phả xuống mặt tôi, mang theo mùi mực và tuyết tùng quen thuộc, thứ mùi mà tôi đã cố công bắt chước. Giờ đây, nó trở thành minh chứng cho sự giả tạo đáng thương của tôi. Trong ánh mắt hắn, tôi không thấy chút tình ý nào của một người chồng, chỉ có sự chán ghét và giận dữ, lạnh như băng ở tận cùng hồ nước mùa đông.

"Ngươi cũng xứng để bắt chước nàng ấy sao?"

Câu nói đó, từng chữ từng chữ, như những mũi kim đâm thẳng vào tim. Tôi đã biết hắn coi trọng Lâm Thư Ý, nhưng không ngờ lại đến mức độ này. Một bộ y phục, một chiếc trâm cài, một mùi hương… tất cả những thứ thuộc về nàng ấy, trong mắt hắn đều là thánh vật, mà tôi, kẻ đang mặc trên người, chỉ là sự xúc phạm. Cổ họng tôi nghẹn lại, muốn nói điều gì đó, nhưng lại chẳng thể phát ra âm thanh. Sự sỉ nhục và đau đớn trào lên, khiến mắt tôi cay xè.

Hắn chìa tay ra, không phải để ôm lấy tôi, mà là túm chặt lấy vạt áo lụa màu trăng mà tôi đã cẩn thận chọn lựa. Lực kéo thật mạnh khiến tôi loạng choạng xoay người. Tiếng vải xé toạc vang lên chói tai, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya, cũng phá vỡ lớp vỏ bọc cuối cùng trong lòng tôi. Hơi lạnh ùa vào làn da, khiến tôi giật mình, vội dùng tay ôm lấy ngực, kéo những mảnh vải rách rời lại. Trái tim đập loạn xạ, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Tống Chiêu Dã! Ngươi điên rồi sao?!"

Tiếng hét của tôi vang lên, mang theo sự hoảng loạn và bất lực. Trong thâm tâm, tôi vẫn còn một chút hy vọng mong manh, mong rằng hắn sẽ dừng lại, sẽ nhận ra đây là vợ hắn, chứ không phải một kẻ giả mạo đáng ghét. Nhưng ánh mắt hắn vẫn đen kịt, không một tia sóng gợn.

"Ta điên ư?"

Hắn bật cười. Nụ cười đó không hề ấm áp, mà giống như lớp băng mỏng phủ trên mặt hồ vào tiết đông, trông thấy được sự lạnh lẽo cứng nhắc bên dưới. Gương mặt tuấn tú của hắn dưới ánh nến trở nên nửa sáng nửa tối, khóe miệng cong lên như một lưỡi dao sắc. Hắn tiến thêm một bước, tay phải đột nhiên siết chặt lấy cổ tôi. Lòng bàn tay hắn không ấm, thậm chí còn lạnh hơn cả làn da đang run rẩy của tôi. Lực nắm ấy rất mạnh, khiến tôi cảm thấy khó thở, hoa mắt, chóng mặt.

Giọng nói của hắn cất lên bên tai, thấp trầm nhưng chứa đầy chất độc của sự căm hận, từng chữ như được nghiền ra từ kẽ răng: "Chính ngươi mới là kẻ điên. Dám dùng thân xác tầm thường này để làm ô uế hình bóng của nàng ấy trong lòng ta."

Không khí dường như đông đặc lại. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt đen nhánh của hắn hình bóng nhỏ bé, run rẩy của mình. Lúc đó, tôi chợt hiểu ra. Dù có đổi y phục, bắt chước cử chỉ, hay cố gắng trở thành một bóng hình khác, thì trong lòng hắn, tôi mãi mãi chỉ là Tô Tĩnh Uyển vô dụng, chiếm giữ vị trí chính thê mà không được sủng ái, chứ không bao giờ là Lâm Thư Ý mà hắn ngày đêm nhung nhớ. Sự cố gắng của tôi, không qua một đêm, đã bị hắn nghiền nát dưới chân, không thương tiếc.

Ta đứng đó, giữa hành lang dài vô tận, với chiếc áo trắng mỏng tang như tờ giấy dán vào da thịt. Gió đêm xuyên qua từng kẽ vải, mang theo hơi lạnh của sương muộn, cắn vào từng thớ thịt đã tê dại. Ta không còn cảm thấy xấu hổ, chỉ còn một sự trống rỗng mênh mông, như cái giếng cạn không đáy trong lòng ngực. Tiếng cười khúc khích, những ánh mắt dò xét từ hai bên như những mũi kim vô hình đâm vào lưng. Ta biết, trời vừa hừng sáng, câu chuyện về người vợ thất sủng bị quăng ra khỏi phòng chồng trong đêm sẽ lan đi nhanh hơn cả tiếng chuông chùa.

Họ nói ta bắt chước cách trang điểm của tiểu thư Lâm. Thật buồn cười. Trâm hoa mà hắn tặng, áo lụa mà hắn chọn, từng thứ một đều là dấu hiệu của sự chiếm hữu, giờ lại biến thành bằng chứng cho sự lố bịch của ta. Mùi hương của hắn, thứ mùi hổ phách ấm nồng quen thuộc, giờ vẫn còn ám trên tà áo, như một lời nhắc nhở chua chát về sự ngây thơ đến ngu ngốc của chính mình. Ta đã tin vào những lời đường mật, những cử chỉ dịu dàng giả tạo, tin rằng một ngày nào đó tảng băng trong lòng hắn sẽ tan chảy. Chỉ là ta không ngờ, thứ tan chảy ấy lại là chút tôn nghiêm cuối cùng của bản thân, thành một vũng nước đục ngầu dưới chân.

Bọn họ chỉ thấy cái nhục. Thấy một người đàn bà áo xống không chỉnh tề, tóc tai bờm xờm, bị đuổi ra ngoài giữa đêắng. Họ không thấy, cũng chẳng muốn thấy, những giọt máu từ trong lòng bà thấm vào da thịt, lúc ta cố gắng giữ lấy tấm vải che thân cuối cùng. Họ không nghe thấy tiếng xé vải lạnh lùng, dứt khoát, như chính mối duyên giữa ta và hắn bị cắt đứt. Cảm giác vải lành lặn bỗng trở nên lở lói dưới tay hắn, để rồi hơi thở lạnh giá của đêm tràn vào, đó là khoảnh khắc ta chết đi lần đầu tiên. Không phải cái chết của thể xác, mà là cái chết của tất cả hy vọng ngốc nghếch ta từng ấp ủ.

“Nếu không phải mưu đồ của ngươi, ta đã không phải cưới ngươi về nhà! Thư Ý của ta cũng đâu đến nỗi phải gả cho tên phế vật!” Lời nói của hắn vẫn còn văng vẳng bên tai, sắc bén hơn cả lưỡi dao găm. Mỗi chữ là một nhát cắt, phơi bày toàn bộ sự thật phũ phàng. Cuộc hôn nhân này, từ đầu đến cuối, chỉ là một ván cờ, một sự trả thù. Ta chỉ là quân cờ bất đắc dĩ, là tình yêu của hắn dành cho người khác. Tình cảm của ta, sự chờ đợi của ta, tất cả đều là trò cười. Hắn ra lệnh, giọng điệu không chút dao động, như đang nói với một tên nô lệ: “Cởi ra! Ngay lập tức!”

Ta đã giật mình, hai tay siết chặt lấy cổ áo, các khớp ngón tay trắng bệch. Trong lòng ta khi ấy không có sự chống cự, mà là một nỗi kinh hoàng tột độ. Khuôn mặt hắn ta, yêu thương bấy lâu, giờ đây lại lạnh lùng và xa lạ đến phát sợ. Hắn không hề do dự, tay áo rộng phất lên, một lực mạnh mẽ và thô bạo xé toang lớp lụa mỏng. Âm thanh xé vải chói tai ấy chính là âm thanh của tráỡ vụn. Ta đứng như trời trồng, để mặc hơi lạnh ùa vào, xâm chiếm toàn bộ cơ thể đang run rẩy. Một đời dồn hết tâm tư, cuối cùng chỉ đổi lấy sự sỉ nhục này sao? Nước mắt hình như đã cạn khô, chỉ còn lại cảm giác nóng rát xé lòng.

Rồi ta bị đẩy ra khỏi cửa. Cánh cửa thư phòng khép lại với một tiếng “rầm” chắc nịch, cắt đứt ta với chút hơi ấm cuối cùng trong căn phòng ấy. Sàn gỗ hành lang lạnh buốt dưới lòng bàn chân trần truồng, từng hạt gỗ thô ráp cọ vào da thịt. Ta lê từng bước, thân thể như không còn thuộc về mình. Những bóng người lấp ló sau cột, sau bình phong, những tiếng thì thầm như ruồi muỗi ở tai. Một bà lão quản sự, giọng đầy vẻ khinh miệt, chỉ thẳng vào ta: “Các người xem, phu nhân lại bị đuổi ra rồi.” Một cô hầu gái trẻ hơn thì nói với giọng đắc ý: “Có gắng bắt chước dáng vẻ của Lâm tiểu thư, rốt cuộc chỉ tự chuốc lấy nhục nhã thôi.”

Đêm dài ấy, ư một bóng ma, không dám về phòng mình, cũng chẳng có nơi nào để đi. Ta ngồột góc hành lang vắng lặng, nghe tiếng gió ríửa, nhìn bóng cây lay động như những bàn tay quỷ dữ trên nền đất. Ta biết, khi bình minh ló dạng, ta sẽ mất hết tất cả: danh phận, thể diện, và cả cái hy vọng viển vông cuối cùng về một mái ấm. Thế giới này chỉ nhìn thấy vẻ mặt thảm hại của kẻ thất bại. Ai quan tâm đến những giọt nước mắt và vết thương lòng đã đổ ra trước đó?

Và rồi, khi màn đêm lại buông xuống dày đặc, hắn lại xuất hiện. Tần Tu Chước, cái tên ta từng nghẹn ngào gọi trong lòng bao lần, giờ đây lại lật cửa sổ phòng ta mà chui vào. Hơi rượu nồng nặc từ người hắn tỏa ra, xộc vào mũi, tạo thành một thứ mùi chua cay đáng sợ. Ánh mắt hắn mờ đục, không còn vẻ lạnh lùng ban ngày, mà là một sự cuồng nhiệt đầy nguy hiểm. Hắn không nói một lời, dùng sức mạnh tuyệt đối ép ta ngã xuống giường. Lưng ta đập mạnh vào tấm nệm, một cơn đau nhói lan ra. Ta nhắm nghiền mắt lại, trong lòng không còn sợ hãi, chỉ có một sự mệt mỏi và chán chường vô hạn. Có lẽ, đây chính là định mệnh của ta, một vòng xoáy nhục nhã không lối thoát.

Cổ tay tôi vẫn còn hơi đau âm ỉ, dấu vết của những ngón tay hắn siết chặt lúc nãy như muốn in sâu vào xương. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên cửa sổ, rọi lên chiếc giường vừa còn ấm áp giờ đã trống trải. Hắn đi rồi, mang theo cả hơi ấm và sự phẫn nộ câm lặng. Tôi nằm yên, lắng nghe tiếng bước chân dồn dập, giận dữ khuất dần sau dãy hành lang dài, rồi tan biến vào màn đêm. Căn phòng chỉ còn lại mùi hương của hắn, thoang thoảng mùi trầm hương lạnh lẽo pha lẫn mùi rượu nồng từ bữa tối, quyện với hơi ấm cơ thể vừa rời đi, khiến lòng tôi chợt thấy trống rỗng lạ thường.

Tôi nhớ lại câu hỏi của hắn lúc chiều, khi hắn vừa bước vào phòng, khuôn mặt còn ánh lên vẻ phấn khích kỳ lạ của kẻ vừa nắm được một bí mật. "Nàng đoán xem, nhìn thấy ai ở Túy Tiên Lâu?"

Hắn hỏi, giọng điệu đầy vẻ thách thức và hả hê. Lúc ấy, tôi đang ngồi bên khung cửa sổ, ngắm nhìn những cánh hoa đào cuối mùa rơi rụng ngoài sân. Tôi chẳng buồn đoán. Trong lòng tôi đã có đáp án từ lâu, thậm chí còn là người sắp đặt nên đáp án ấy. Thế nên tôi chỉ thờ ơ đẩy cái bóng đang áp sát mình ra, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Ai?"

Hắn khẽ cười, một tiếng cười nhẹ như gió thoảng, rồi cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai tôi. Hơi thở ấm nóng phả vào da thịt khiến tôi khẽ rùng mình. "Là vị của nàng," hắn thì thầm, từng chữ như nhỏ giọt mật độc vào tai tôi, "cùng một nữ tử ăn uống trong phòng riêng tại Túy Tiên Lâu."

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác mỉa mai lạnh lẽo. Giang Hạc Lâm, người đàn ông mà kiếp trước tôi từng coi như mặt trời duy nhất, người luôn một lòng một dạ với Lâm Thư Ý, chưa từng nạp thiếp. Giờ đây, dưới ánh đèn hồng lầu xanh, cũng đang ngồi cùng một người con gái khác. Tôi cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất đi ánh mắt. Tôi phải giấu đi tia sáng lạnh lùng, toan tính vừa lóe lên trong đáy mắt. Làm sao hắn có thể biết được người con gái ấy, từ dung mạo yêu kiều đến dáng vẻ yểu điệu thướt tha, thậm chí cả cách cầm đũa khẽ nhíu mày, đều là do tôi cố ý sắp đặt, dạy dỗ, uốn nắn cho giống Lâm Thư Ý đến bảy tám phần? Tôi đã nhẫn tâm nhào nặn nên một cái bóng, rồi đẩy cái bóng ấy vào cuộc đời Giang Hạc Lâm. Ánh trăng trong sáng, thuần khiết mà tôi từng ngưỡng vọng cả một kiếp người, giờ đây cuối cùng cũng bị chính tay tôi giẫm nát, vấy bùn.

Một niềm vui kỳ quái, tàn nhẫn chợt dâng trào trong lòng. Nó không ấm áp mà lạnh buốt, lan tỏa khắp ngực khiến tay tôi hơi run. Để đổi lấy hình ảnh ấy, để chứng kiến sự sụp đổ của thứ tình cảm mà tôi từng cho là bất di bất dịch, tôi sẵn sàng trả giá. Vì vậy, khi Tần Tu Chước vòng tay ôm lấy tôi, tôi đã không kháng cự. Tôi để mặc hắn tùy ý chiếm đoạt trên thân thể lẫn trong tâm hồn đã chai sạn. Từ đêm đó trở đi, Tần Tu Chước đêm nào cũng đến phòng tôi. Có khi những mảnh tin tức vụn vặt về Giang Hạc Lâm, giọng kể đầy vẻ châm chọc. Có khi hắn chẳng nói một lời, chỉ im lặng ôm chặt lấy tôi trong bóng tối, như muốn dùng sự tiếp xúc da thịt để xóa đi khoảng cách vô hình giữa hai chúng tôi, rồi dày vò, cuốn tôi vào những cuộc mây mưa triền miên cho đến khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng.

Nhưng đêm nay thì khác. Sau một hồi mê loạn, khi hơi thở của cả hai vừa mới dần bình ổn, Tần Tu Chước vẫn giữ chặt cổ tay tôi. Lòng bàn tay hắn nóng hừng hực, truyền một sự bức bối khó tả. "Giang Tuyết Ngâm…"

Hắn gọi tên tôi, giọng khàn đặc, hơi thở phả lên mặt tôi vẫn còn nồng nặc mùi rượu và một thứ cảm xúc gì đó thật khó gọi tên. "Nàng định khi nào… cho ta một danh phận?"

Câu hỏi ấy bất ngờ quá. Nó phá vỡ sự im lặng mỏng manh vốn luôn bao trùm lên mối quan hệ giữa chúng tôi. Trong lòng tôi chợt bật cười, một nụ cười chua chát và lạnh lùng. Danh phận? Thứ mà tôi từng khao khát cả một kiếp người, giờ đây lại được hắn đem ra đòi hỏi từ tôi. Tôi khẽ cong môi, để nụ cười châm biếm hiện rõ trên khuôn mặt: "Chưa từng nghĩ tới."

Bốn chữ ngắn ngủi, nhẹ bẫng nhưng sắc lạnh như dao.

Tôi cảm nhận rõ cơ thể hắn khựng lại phía sau lưng tôi. Sự căng cứng trong vòng tay hắn lan tỏa, biến thành một sự im lặng nặng nề, nguy hiểm. Tôi biết mình vừa chạm vào lòng tự tôn của hắn. Và tôi quyết định châm thêm dầu vào lửa. "Nếu chàng không muốn," tôi cố ý buông lời, giọng điệu thản nhiên như đang nói về thời tiết, "ta có thể tìm người khác…"

Lời còn chưa kịp dứt, một lực mạnh bất ngờ từ phía sau đẩy tôi ra. Tần Tu Chước xoay người đứng dậy, động tác nhanh gọn, dứt khoát như một con thú bị thương. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên thân hình rắn chắc của hắn, in bóng lên nền gỗ sẫm màu thành một hình dáng cô độc, giận dữ. Hắn chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần, vơ vội chiếc ngoại bào màu đen treo trên giá, khoác lên người. Rồi hắn sải những bước chân dài, mạnh mẽ, xé toạc màn đêm yên tĩnh, bước ra khỏi cửa phòng, để mặc tôi lại trong căn phòng trống trải đầy mùi hương của hắn và sự lạnh lẽo đang dần tràn về.

Ta vẫn đang kẻ nét cuối cùng của đôi lông mày trước tấm gương đồng bạc cũ thì Xuân Tuyết lao vào. Hơi thở nàng gấp gáp, dồn dập, khuôn mặt nhợt nhạt như một tờ giấy mới. Tiếng nói của nàng vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng: “Tiểu thư! Thiếu phu nhân… mất rồi!”

Ngóẽ run lên một chút, nhưng cây bút lông vẫn tiếp tục đường cong đã định sẵn. Một tiếng “Ồ” nhẹ bẫng thoát ra từ cổ họng ta, lạnh tanh và vô hồn như hơi thở của chính mùa đông này. Ta hỏi, giọng điệu bình thản đến mức chính ta cũng phải kinh ngạc: “Chết thế nào?”

Câu hỏi ấy không phải vì tò mò mà là để xác nhận. Để xác nhận rằng mọi thứ đang đi đúng hướng như những gì ta đã vạch ra từ lâu. Lòng ta chợt dấy lên một cảm giác kỳ lạ: một sự nhẹ nhõm lạnh lùng trộn lẫn với một mảnh vỡ nhỏ của nỗi buồn không tên. Ta nhìn vào đôi mắt mình trong gương – đôi mắt ấy sâu thẳm và tĩnh lặng, không một gợn sóng. Có lẽ trái tim ta đã trở nên chai sạn từ lúc nào, hoặc có lẽ nó chưa bao giờ thực sự rung động vì cái chết của Lâm Thư Ý. Nàng ta, xét cho cùng, cũng chỉ là một nạn nhân khác trong ván cờ lớn này.

Ta nhớ lại kiếp trước. Cũng thời điểm này, tin dữ ập đến. Lâm Thư Ý khi ấy tiều tụy vì u uất, nắm lấy tay Tống Chiêu Dã mà trăng trối những lời đầy ám ảnh. Giọng nàng yếu ớt, đau đớn, như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt: “Ca ca Chiêu Dã… đừng trách muội muội Tuyết Ngâm…” Câu nói ấy như một lời nguyền, ám ảnh Tống Chiêu Dã suốt phần đời còn lại và cũng là mồi lửa châm ngòi cho thảm kịch của ta. Nó khiến ta căm hận, khiến ta đau đớn, và cuối cùng, khiến ta phải quay trở lại thời điểm này, với một trái tim đầy sắt đá.

Còn bây giờ, mọi thứ đã khác. Cái chết của nàng không còn là kết quả của sự u uất mơ hồ nữa. Nó rõ ràng, dứt khoát và mang tên của kẻ chủ mưu: Giang Hạc Lâm. Người cùng huyết thống với ta cũng là con tốt tham vọng nhất. Việc hắn ra tay, ngoài dự tính của ta một chút, nhưng xét cho cùng, lại hợp lý một cách tàn nhẫn. Trong cơn cuồng loạn vì thất thế và bị dồn vào đường cùng, hắn đã chọn cách trút giận lên người vợ yếu ớt, người mà hắn cho rằng không mang lại lợi ích gì. Một sự tàn bạo ngu xuẩn, và cũng là sự sắp đặt hoàn hảo cho bước tiếp theo của ta.

Ta đặt cây bút lông xuống, ngắm nghía khuôn mặt mình trong gương. Hôm nay, đôi mày ta kẻ đẹp lạ thường. Từng đường nét thanh tú, góc cong mềm mại vừa phải, như được vẽ bởi một bàn tay vô cùng kiên nhẫn và điềm tĩnh. Nó khiến đôi mắt ta sáng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, thần sắc như một bức họa cổ, đẹp nhưng xa cách vạn dặm. Ta mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. Cái chết của Lâm Thư Ý, tựa như nét bút cuối cùng hoàn thiện bức tranh, đánh dấu một chương đã khép lại. Và một chương mới, đẫm máu hơn, sắp được mở ra.

Nửa tháng trước, ta rời khỏi nơi ấy. Hành trình trở về phủ Thừa tướng kéo dài như một giấc mộng dài mệt mỏi. Trên xe, ta luôn nhủ thầm với chính mình, phải giữ cho tâm trí tĩnh lặng, phải dập tắt mọi gợn sóng vô ích. Hắn, Tống Chiêu Dã, chẳng qua chỉ là một con cờ quan trọng trên bàn cờ. Một con cờ đẹp đẽ khiến người ta đôi lúc xao động, nhưng vẫn chỉ là con cờ. Ta không được phép quên điều đó.

Nhưng ý chí sắt đá ban ngày lại thường bị bóng đêm ăn mòn. Mỗi khi đêắng, vạn vật chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió mùa ở cửa sổ, lòng ta lại có chút xao động khó tả. Ta thường không kìm được mà ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn ra phía khung cửa sổ đen ngòm ấy. Trong bóng tối mờ ảo, dường như lại thấp thoáng bóng dáng một màu áo đỏ rực rỡ, phảng phất mùi thơm của cỏ lau và khói lửa ấm áp. Nhưng rồi, ta chỉ thấy bóng tối trống trải. Chẳng còn bóng áo đỏ quen thuộc ấy nữa. Chẳng còn ánh mắt ấm áp kia nữa. Tất cả chỉ là ảo giác của ký ức và sự yếu mềm nhất thời.

Ta cắn chặt hàm răng, đến nỗi cảm thấy vị tanh nơi đầu lưỡi. Ta nghiến nát, dập tắt thứ cảm xúc chực trào dâng ấy, nhốt nó vào ngăn sâu nhất của lòng mình. Sự dao động vào lúc này chẳng khác nào tự tay cầm dao đâm vào tim mình. Ta không được phép cũng không thể để bản thân mềm lòng. Bởi vì phía trước còn cả một biển máu và sự tính toán đang chờ đợi.

Tống Chiêu Dã sắp đỗ Trạng nguyên. Tin tức này lan truyền khắp kinh thành, khiến lòng ta vừa lạnh lùng thỏa mãn, vừa phảng phất một chút phức cảm khó gọi tên. Thành công của hắn nằm trong dự tính, là bước đệm cần thiết. Và cũng đã đến lúc…

Giang gia – cáọng tộc đã từng đè nén ta, hủy hoại ta ở kiếp trước – phải đón lấy kiếp nạn diệt môn của chính mình rồi. Ta sẽ đứng từ xa, nhìn ngôi nhà lớn ấy từ từ sụp đổ, như nó đã từng đẩy ta vào vực sâu. Mọi thứ mới chỉ vừa bắt đầu.

Máu. Mùi tanh nồng của máu khô quyện lẫn mùi trầm hương trong phòng, thứ mùi mà mũi tôi đã quen thuộc sau mười năm làm thiếp thấu. Tôi ngồi bên cửa sổ, ngón tay khẽ vuốt ve miệng chén sứ trắng mỏng manh. Tin tức vừa được đứa tiểu hoàn thân tín thì thầm bên tai, nóng hổi như vừa mới xảy ra. Lâm Thư Ý đã chết. Chết trong một vụ cãi vã thô bạo với chính người chồng mà nàng từng coi như bảo vật của mình.

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác lạ lùng, không hẳn là khoái trá, cũng chẳng phải thương xót. Nó giống như khi ta chờ đợi một quả chín mọng treo lơ lửng, và cuối cùng nó cũng rơi xuống, nát bét trên mặt đất, đúng như dự tính. Tối qua, khi Tần Tu Chước sai người báo tin về vụ Lâm Thư Ý đánh ghen ầm ĩ, tôi đã biết. Tôi biết cái kết cục này sẽ đến, sớm thôi. Bởi vì tôi đã từng sống qua một kiếp khác, nơi mảnh vỡ của chiếc bàn gỗ lê bén ngót ấy đã cắm sâu vào cổ họng tôi.

Tiếng nói của đứa tiểu hoàn vẫn còn văng vẳng: “Nghe nói… hai người cãi nhau kịch liệt, thiếu phu nhân trượt chân ngã, đầu đập mạnh vào góc bàn.” Tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh hiện lên không phải là cảnh tượng trong báo cáo, mà là ký ức của chính mình. Trong kiếp trước, chính giọng nói đầy khinh bỉ của Giang Hạc Lâm đã xé nát trái tim tôi: “Ngươi tưởng ngươi vẫn là Lâm tiểu thư cao cao tại thượng năm nào ư?”. Còn lời của Lâm Thư Ý lúc ấy, đầy kiêu ngạo và tuyệt vọng: “Giang Hạc Lâm! Năm đó là ai quỳ xuống cầu ta gả cho chàng? Nếu biết có ngày hôm nay, ta thà chết cũng không bước vào Giang gia!”.

Và rồi, câu nói định mệnh ấy, câu nói đã giáng xuống đầu tôi như một nhát trước: “Chàng vĩnh viễn… không bằng được Chiêu Dã ca ca!”. Chữ “ca ca” ngọt ngào ấy, khi xưa nàng dùng để gọi tôi, người chị cả cùng cha khác mẹ, người luôn nhường nhịn và che chở cho nàng. Cho đến khi tôi phát hiện, cái tên ấy đã được chuyển cho một người đàn ông khác, Tô Chiêu Dã, người mà nàng cho là lý tưởng, là ánh trăng bạch nguyệt trong lòng. Còn tôi, trở thành cái bóng đáng thương, kẻ thay thế tạm bợ.

Trong kiếp này, mọi thứ đã đổi khác. Tôi không còn là cô gái ngây thơ tin vào tình chị em, cũng không còn khát khao tình yêu viển vông. Tôi lặng lẽ nhìn họ, nhìn mối tình đầy gai góc của họ tự làm nhau bầm dập. Khi cơn thịnh nộ của Giang Hạc Lâm bùng lên, cái đẩy thô bạo của hắn, bước chân loạng choạng của nàng, và cú va đập chí mạng vào cạnh bàn… tất cả đều diễn ra như một vở kịch đã được viết sẵn kịch bản. Chỉ có điều, người nằm xuống không còn là tôi.

Và vị “ca ca tốt” Tô Chiêu Dã của nàng, người trong kiếp trước đã ôm lấy thi thể tôi mà rơi nước mắt giả tạo, lần này chỉ dừng bước một chút trước hiện trường, rồi lạnh lùng quay đi. Ánh mắt hắn ta không chứa chút xót thương nào, chỉ toàn là sự tính toán và nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi một rắc rối. Ánh trăng bạch nguyệt mà Lâm Thư Ý hằng tôn thờ, thực chất chỉ là một vũng nước đục, giờ đã vỡ tan cùng với mạng sống của nàng.

Tôi từ từ mở mắt, nhìn ra vườn hoa nơi những đóa mẫu đơn đang nở rộ. Cái chết của Lâm Thư Ý, tôi không cần động tay. Cũng không cần nói một lời. Bởi vì tôi đã thay đổi từ một quân cờ thành người đứng ngoài xem ván cờ. Từ một nạn nhân thành một nhân chứng lạnh lùng. Những oán hận, những đau thương của kiếp trước, giờ như một giấc mơ dài. Giang Hạc Lâm mất đi người vợ chính thất, Tô Chiêu Dã mất đi tấm bối tham vọng, còn tôi… tôi chỉ nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, rồi thấm dần thành một thứ gì đó rất nhàn nhã, rất thanh thản.

Một kiếp đau thương, đổi lấy một nét thanh nhàn. Lời ấy, giờ tôi mới thấm thía. Lâm Thư Ý, trò chơi tình ái và quyền lực mà nàng say mê, đã thua. Không phải thua vì tôi, mà thua vì chính sự ảo tưởng và lựa chọn của nàng. Còn tôi, trò chơi của tôi, có lẽ mới chỉ vừa bắt đầu. Một ván cờ mới trên một bàn cờ đã hoàn toàn khác biệt.

Tiếng pháo nổ liên hồi vang lên từ phía đông thành, xé toạc màn đêm yên tĩnh vốn có của Kim Lăng. Ta đứng trong hành lang tối của Giang phủ, hơi lạnh của đêm thu thấm vào từng thớ vải áo, nhưng lòng ta lại ấm nóng bởi một ngọn lửa âm ỉ cháy đã lâu. Trong miệng, từng hạt dưa vàng giòn tan vỡ ra dưới răng, âm thanh "rắc... rắc..."

Đều đặn ấy tựa như nhịp đếm ngược cho một vở kịch sắp tới hồi cao trào.

Tin Tống Chiêu Dã đỗ Trạng nguyên, bảng vàng đề danh, đã về tới đây rồi.

Ta nhớ lại cảnh tượng năm năm trước, cũng trong đêm lạnh như thế này. Tống Chiêu Dã ôm lấy thi thể đã lạnh cứng của Lâm Thư Ý, đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta, giọng nói nghẹn lại vì phẫn nộ và đau đớn: "Giang Tuyết Ngân, kiếp này ngươi nợ nàng ta một mạng."

Lời nói ấy như một nhát dao băng, cắm sâu và bấy giờ để lại vết sẹo âm ỉ nhức nhối. Còn người ta từng tôn kính gọi là "ca ca tốt", Giang Hạc Lâm, đã không thèm nghe một lời biện giải, ra tay đánh ta đến thập tử nhất sinh. Hơi thở gấp gáp và ánh mắt thù hận của hắn ta, ta vẫn còn nhớ như in. "Giang Tuyết Ngân, đều là ngươi hại chết nàng ấy!"

Tiếng hét ấy cùng với ánh mắt khinh bỉ, oán trách của cả thiên hạ lúc đó, đã nhấn chìm ta xuống vực sâu của sự cô độc và oan ức.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Lâm Thư Ý, người từng là ánh trăng trắng ngà chiếu sáng trong lòng họ, đã chết. Cái chết của nàng được công bố là do bệnh tật lâu ngày, thân thể suy nhược. Một kết cục hợp tình hợp lý đối với một tiểu thư vốn mang tiếng "đa bệnh" từ nhỏ. Tang lễ của nàng được cử hành qua loa, chiếc quan tài tầm thường nhanh chóng được chôn vùi dưới lớp đất lạnh. Linh đường dựng tạm vài ngày rồi cũng được dẹp đi, chỉ còn lại vài nén hương tàn lụi dần theo thời gian. Tất cả đều gọn gàng, sạch sẽ, không để lại một dấu vết nào. Kẻ duy nhất có thể nói ra sự thật, tiểu nha hoàn với đôi mắt sợ hãi nhìn ta hôm đó, giờ đây xương cốt có lẽ cũng đã mục nát dưới đáy giếng sâu ngoài vườn hoang từ lâu.

Mọi thứ thật hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức độ hỏi,liệu số phận có thực sự đang đứng về phía mình?

Ta nhổ chiếc hạt dưa cuối cùng ra ngoài hiên, nghe nó lăn nhẹ trên nền gỗ rồi biến mất trong bóng tối. Tiếng reo hò, tiếng chiêng trống từ phía Tống phủ vẫn còn văng vẳng, hòa lẫn với mùi khói pháo cay nồng lan tỏa trong không khí. Ta biết, Tống Chiêu Dã giờ đây đã bước lên một tầng cao mới; danh vọng, quyền lực đang chờ đợi hắn trước mắt. Và hắn, cùng với Giang Hạc Lâm, chắc hẳn vẫn đang ôm ấp mối hận mất đi "ánh trăng"

Ây, vẫn đang nghĩ rằng ta là kẻ giết người lạnh lùng.

Nhưng họ đâu biết người đàn bà họ khinh thường, người con gái họ cho là độc ác này, chưa từng cần tự tay mình làm bẩn một ngón tay. Lưới trời tuy thưa, nhưng chẳng bao giờ lọt. Nó đang từ từ khép lại, trả về cho ta từng giọt máu, từng tiếng kêu oan uất của kiếp trước, bằng một cách chậm rãi, ngọt ngào và tàn nhẫn hơn gấp bội.

Ta quay lưng, bước vào trong căn phòng ấm áp, để mặc cho không khí náo nhiệt của sự thành công của kẻ khác tràn ngập ngoài kia. Vở kịch mới chỉ vừa bắt đầu thôi. Ta có đủ kiên nhẫn để chờ đợi, chờ đợi cái ngày họ tự giẫm chân lên chính những tấm thảm hoa mà họ đã trải ra, và nhận lấy món nợ mà họ thực sự phải trả.

Mùi mực tàu và hương trầm quyện vào nhau trong đại sảnh Tống phủ, nhưng hôm nay chúng bị át hẳn bởi mùi nước hoa từ những tấm danh thiếp gấm thêu. Chúng chất đống trên bàn, tràn cả xuống nền đá hoa, những khuôn mặt vẽ vời của các tiểu thư khuê các nhìn tôi từ mọi góc độ. Tôi đứng nép sau bức bình phong, lặng lẽ quan sát Tống phu nhân. Bà ta cười, nếp nhăn khóe mắt xếp lại, miệng mở rộng đến mức tưởng chừng không thể khép lại được.

"Chiêu Dã nhà ta," giọng bà vang lên đầy tự hào, lấn át cả tiếng xì xào của các bà mối, "từ thuở lên ba đã biết giở sách của phụ thân ra xem, thông minh hơn người. Nay đỗ đầu khoa thi, ắt là nhờ tổ tiên phù trợ, cũng là phúc phần của Tống gia ta."

Lòng tôi se lại. Mỗi lời nói ngọt ngào ấy, mỗi nụ cười rạng rỡ kia, đều là một lớp sơn mài dày đặc phủ lên một khối băng giá. Tôi biết quá rõ bản chất thật sự ẩn sau vẻ mặt hiền hậu đó. Nó là thứ độc dược được ủ kỹ, chờ ngày bung tỏa.

Ký ức về kiếp trước ập đến, sống động và đau đớn như một vết thương vừa bị xé mới. Chính trong căn phòng này, chỉ vài ngày trước khi Chiêu Dã đỗ Trạng nguyên, mọi thứ đã được sắp đặt. Tống phu nhân, với bàn tay lạnh lẽo, đã tự tay khuấy một gói bột trắng vào tô canh hầm nhừ cho con trai. Ánh mắt bà lúc ấy không chút dao động, như thể bà đang nêm nếm gia vị cho một bữa cơm thường nhật. Còn Liễu Như Yên, cô cháu gái mảnh mai như cành liễu bên ngoại, đã bị cho uống một ly trà có thuốc, ngất đi mềm nhũn trên ghế. Tôi nhớ như in tiếng bước chân lê thê của hai tên tỳ nữ khiêng cô ấy, thân hình yếu ớt của Như Yên đung đưa vô hồn, đặt vào trong phòng của Tống thiếu gia đang say thuốc.

Sáng hôm sau, tiếng gầm thét của Tống Chiêu Dã như xé toang bầu không khí tĩnh lặng.

"Mẫu thân!"

Giọng hắn đầy phẫn nộ và tổn thương, vang vọng từ đại sảnh ra sân: "Người… người đã làm cái gì thế này?!"

Tôi vội chạy ra, tim đập loạn xạ. Tống phu nhân đứng đó, dáng vẻ bình thản đến lạ lùng. Ánh sáng xiên qua cửa sổ,làm bộ áo gấm của bà lấp lánh, nhưng nét mặt lại chìm trong bóng tối. Bà từ từ quay đầu, ngửa với chiếc nhẫn ngọc bích chỉ thẳng vào mặt tôi. Giọng bà nhẹ nhàng, rõ ràng từng tiếng.

"Là Tuyết Ngân đấy. Nó sợ bản thân thô kệch, hầu hạ con không được chu toàn, nên mới tìm cách sắp xếp một người thay thế. Mẹ cũng vừa hay biết."

Cổ họng tôi nghẹn lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi mở miệng, nhưng âm thanh không thể thoát ra. Mọi lời biện giải, mọi sự thật, đều bị chôn vùi dưới ánh mắt lạnh như băng của bà chủ và cái nhìn nghi ngờ dần chuyển sang căm phẫn của Tống Chiêu Dã. Tôi đứng đó, như một pho tượng gỗ, chứng kiến cái bẫy do chính mình nhúng tay vào một phần nào đó lại siết chặt lấy mình.

Tống Chiêu Dã không nói thêm lời nào. Một nụ cười lạnh lẽo, không chút hơi ấm, nở trên môi hắn. Hắn ra hiệu. Một tên gia nô bưng lên một chiếc bát sứ trắng, bên trong là thứ chất lỏng đen ngòm, tỏa ra mùi đắng ngắt. Hắn nhìn tôi, ánh mắt như dao.

"Ngươi thích dùng thuốc men đến thế sao?"

Giọng hắn khẽ khàng, đầy vẻ châm chọc độc ác: "Vậy thì… hãy tự mình nếm thử đi. Cho biết mùi vị của nó."

Tôi run rẩy. Nhưng những bàn tay thô bạo đã ghì chặt lấy tôi. Chất lỏng đắng nghét, nóng hổi tràn vào cổ họng. Chỉ một lát sau, một ngọn lửa dữ dội bùng lên trong người tôi. Nó thiêu đốt từng thớ thịt, từng khúc xương. Tôi ngã vật xuống nền đá lạnh, lăn lộn, quằn quại, không còn nhớ đến phẩm giá hay thể diện là gì. Da thịt như bị hàng ngàn mũi kim châm, mồ hôi ướt đẫm lớp áo mỏng. Trong tầm mắt mờ ảo vì đau đớn và hỗn loạn, tôi thấy Tống phu nhân. Bà vẫn đứng đó, nơi bóng râm của cột nhà. Một nụ cười hiền hậu, đầy vẻ thương xót, nở trên mặt bà, giống hệt như nụ cười bà dành cho Tống Chiêu Dã lúc nãy. Bà lắc đầu nhè nhẹ, giọng nói dịu dàng vang bên tai tôi, như một lời ru độc dược.

"Tội nghiệp con bé. Ham muốn quá mà hóa dại."

Ánh mắt lạnh lẽo của tôi dõi theo chiếc xe ngựa cuối cùng của đoàn sính lễ khuất sau cánh cổng Tống phủ. Hơi nước từ chén trà bốc lên mờ ảo, làm nhòa đi cảnh tượng nhộn nhịp ấy, nhưng không thể làm dịu đi sự tỉnh táo đang bén nhọn trong lòng. Tôi biết rõ từng món đồ trên những chiếc xe kia đều được lựa chọn kỹ càng, đầy háo hức và toan tính của vị phu nhân kia. Bà ta tưởng rằng mình đang nắm thế chủ động, đang mở ra một cuộc hôn nhân vạn người mơ ước. Bà ta không ngờ, chính bà ta đang cẩn thận gieo xuống một hạt giống độc, một thứ sẽ dần dần bào mòn đi thứ tình mẫu tử mà bà ta luôn tự hào.

Xuân Tuyết đứng sau lưng tôi, hơi thở nặng nề phả vào không khí lạnh giá. Nó lo lắng cho tôi, sợ tôi đau lòng. Nó đâu biết, trái tim từng vỡ vụn một lần trong tuyết lạnh kiếp trước, giờ đây chỉ còn là một khối băng cứng. Nỗi đau ấy đã biến thành nhiên liệu, thành sự tỉnh táo sắc lạnh khiến tôi có thể ngồi đây, bình thản nhìn người phụ nữ từng là mẹ chồng tương lai của mình, đang hăm hở đi đặt nền móng cho một bi kịch khác.

Tôi nhớ lại giọng nói đầy vẻ giáo huấn của bà ta trong kiếp trước, vang vọng trong căn phòng trang nhã ấm áp, nhưng lại lạnh buốt hơn cả gió đông bên ngoài cửa sổ. "Tuyết Ngân à, nữ tử lấy đoan trang làm gốc."

Câu nói ấy, đi kèm với ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới, đã khắc sâu vào tâm can tôi. Giờ nghĩ lại, đoan trang ư? Có lẽ trong mắt bà ta, đoan trang chỉ là thứ trang sức để phù hợp với địa vị của bà, chứ không phải là phẩm hạnh đáng trân trọng của một con người. Tôi khẽ nhếch mép, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Kiếp trước, tôi đã cúi đầu tiếp nhận lời giáo huấn ấy, cố gắng trở thành một Tống thiếu phu nhân mẫu mực. Kết quả là gì? Là sự khinh miệt ngày càng rõ rệt, là những lời đồn thổi vô căn cứ về sự bất lực, và cuối cùng, là cảnh tượng tôi cô độc trong căn phòng lạnh lẽo, chờ đợi một người chồng mà trái tim đã thuộc về người khác.

Lần này thì khác rồi. Tống Chiêu Dà, chàng trạng nguyên tài hoa hiếu thuận ấy, vẫn còn đang trên đường trở về kinh thành, vẫn đang mơ về việc đoàn tụ với người mẹ kính yêu và… có lẽ cả người vợ chưa cưới mà chàng chỉ biết qua thư từ. Chàng đâu thể ngờ người mẹ mà chàng tôn kính, vì danh vọng và lợi ích của gia tộc, đã vội vã muốn thay đổi cả cuộc đời chàng. Sự hiếu thuận mù quáng của chàng, thứ vũ khí tinh thần khiến chàng không thể làm trái ý mẹ trong kiếp trước, giờ đây sẽ trở thành sợi dây xiềng xích vô hình. Tôi muốn nhìn thấy, khi bức màn nhung của sự tôn kính bị xé toạc, khi thứ tình cảm thiêng liêng nhất bị chính người mẹ ấy đem ra mặc cả, chàng sẽ phản ứng ra sao. Liệu sự hiếu thuận ấy có còn nguyên vẹn? Hay nó sẽ nứt vỡ, để lộ ra sự phẫn nộ và thất vọng vốn bị che giấu?

Tiếng xe ngựa lại vang lên, đánh thức tôi khỏi dòng suy tưởng. Đoàn người của Tống phủ đã trở về, khuôn mặt ai nấy đều hớn hở. Tống phu nhân bước xuống xe, dáng vẻ hài lòng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý. Bà ta hẳn đã nhận được lời hứa hẹn thuận lợi từ Vương phủ. Tin tức về một đích nữ vương gia "hiền lương đoan trang", "mệnh vượng phu" mà tôi cố ý thả ra đã đánh trúng tim đen của bà ta. Trong mắt bà, đó không chỉ là một cô con dâu tốt, mà còn là một bàn đạp vững chắc cho con đường quan lộ của Tống Chiêu Dã. Bà ta tưởng mình đang vun vén cho con, nhưng thực chất, bà đang đẩy con vào một cuộc hôn nhân đầy tính toán, nơi tình cảm chỉ là thứ yếu.

Xuân Tuyết lại khẽ gọi tôi, giọng vẫn đầy lo lắng. Tôi quay đầu lại, nhìn ánh mắt thành thực của nó, trong lòng chợt dâng lên một tia ấm áp hiếm hoi. Dù sao, trong thế giới đầy giả dối và toan tính này, vẫn còn có người thật lòng quan tâm đến tôi. Tôi nhẹ nhàng đáp, giọng nói bình thản như mặt hồ mùa thu, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lạnh lùng: "Gấp gì chứ? Vở kịch hay… mới chỉ vừa mở màn."

Mỗi một hành động của Tống phu nhân lúc này, mỗi một nụ cười đắc ý, đều đang là những đường nét tô vẽ thêm cho vở kịch mà tôi đạo diễn. Bà ta càng nhiệt tình, càng tự tin, thì khi sự thật phơi bày, cú ngã càng sẽ đau đớn hơn, không chỉ bà cho b, mà còn cho cả người một lòng hiếu thuận kia.

Tôi đứng dậy, phủi nhẹ những hạt bụi vô hình trên tà áo. Gió từ cửa sổ thổi vào, mang theo hơi lạnh và mùi khói bếp từ xa. Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí ấy, dù lạnh, lại khiến đầu óc tôi thêm phần tỉnh táo. Kiếp trước, tôi đã thua vì quá ngây thơ, quá tin tưởng. Kiếp này, tôi sẽ dùng chính sự thông minh và lòng kiên nhẫn của mình để từng bước tháo dỡ ngôi nhà hạnh phúc giả tạo mà họ đang cố gắng xây dựng. Tống Chiêu Dã, ngươi hãy cứ ung dung trở về đi. Ta rất mong chờ được nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt ngươi, khi ngươi phát hiện ra rằng người mẹ hiền từ, người vợ sắp cưới lý tưởng, cùng cả tương lai mà ngươi hằng mong ước, thực ra chỉ là một vở kịch lớn được dàn dựng công phu. Khi ấy, sự hiếu thuận mù quáng của ngươi rốt cuộc sẽ dẫn ngươi đến đâu?

Mùi hương trầm nhè nhẹ trong phòng khách bỗng trở nên ngột ngạt. Từng sợi khói mỏng manh cuộn lên từ lò than giữa nhà, như những sợi dây vô hình đang thắt chặt lấy cổ tôi. Lời nói của bà mối vẫn còn đọng lại trong không gian yên tĩnh ấy, ngọt như mật, nhưng với tôi, mỗi chữ lại là một giọt thuốc độc thấm dần vào tim.

Vương phu nhân, mẹ tôi, nở một nụ cười hài lòng hiếm thấy. Ánh mắt bà lướt qua tôi, đầy vẻ tính toán và mãn nguyện, trước khi gật đầu nhận lời. Cái gật đầu ấy nhẹ nhàng, dứt khoát, như chặt đứt sợi dây cuối cùng neo giữ tôi với những mơ mộng tự do vụn vặt của một thiếu nữ chưa từng biết sóng gió. Trong lòng tôi bỗng trào lên một nỗi chua xót lạnh lẽo. Người ta bán đi một món đồ, một con vật còn có chút do dự, vậy mà số phận của một con người, của chính đứa con gái mình, lại có thể được quyết định dễ dàng đến thế sao?

Tôi cúi mặt xuống, những ngón tay siết chặt vào chiếc quạt lụa màu ngọc lam đang cầm trong tay. Xương quạt bằng trúc mảnh mai như sắp gãy dưới sức mạnh vô thức ấy. Cảm giác trơn mát của làn lụa giờ đây chạm vào da thịt tựa như nước đá. Tôi biết mình không được để lộ ra bất kỳ biểu cảm nào khác ngoài vẻ ngoan thuận, bình thản. Một tiểu thư khuê các phải luôn dịu dàng, đoan trang, không có quyền được có những cảm xúc riêng biệt về tương lai của chính mình.

Nhưng trong tim, hai cái tên ấy đã găm vào như một lời nguyền. Tống Chiêu Dã. Nghiêng tiếng văn võ song toàn của hắn lan khắp kinh thành. Người mà mẹ tôi và bà mốằng sẽ là cái phúc ba đời của Vương gia. Trong bóng tối của đôi mi khẽ rủ, đôi mắt tôi bỗng trở nên sắc lạnh. Tôi nhớ đến ánh mắt của hắn trong một buổi yến tiệc nào đó trước đây, luôn hướng về một bóng hồng thấp thoáng phía xa, dịu dàng và ấm áp đến nao lòng. Còn với những người khác, kể cả tôi, chỉ là sự lịch thiệp lạnh nhạt đúng mực.

Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ hắt vào, mang theo hương hoa mộc tê khuấy động làn khói trầm. Tiếng bà mối vẫn còn ríu rít bên tai mẹ tôi, những lời có cánh về tương lai của hai họ. Tôi từ từ ngẩng mặt lên, nhìn ra khoảng sân nắng vàng rực rỡ ngoài kia, nơi những cánh hoa đang rơi rụng lãng đãng. Trong lòng tôi, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, chậm rãi và đầy cay đắng. Tống Chiêu Dã, ngươi mơ về một mối nhân duyên khác, vậy thì hãy chờ xem. Hôn nhân này, nếu đã là một ván cờ bắt buộc, thì tôi sẽ không ngồi yên làm quân tốt biết đi. Hãy xem, với trái tim đã hướng về phương trời khác của ngươi, làm sao ngươi có thể cùng người trong lòng của mình đi đến cái hạnh phúc đầu bạc răng long mà thiên hạ vẫn hằng mong ước.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram