Mùi hương trầm nhè nhẹ trong phòng khách vẫn không át nổi mùi máu tanh nồng từ chiến trường mười ngày trước, vương vấn trong khứu giác tôi. Tôi đứng đó, giữa đại sảnh rực rỡ ánh đèn, thân thể cứng đờ trong bộ quan bào đỏ tía còn thấm đẫm mồ hôi đường trường. Tiếng reo hò của dân chúng Kim Lăng vẫn còn đang ù ù bên tai, nhưng tất cả đã vỡ vụn trước một câu nói của quản gia: "Lão phu nhân đã định xong hôn sự cho công tử rồi ạ."
Tôi nhìn mẹ tôi, Tống phu nhân, đang ngồi trên ghế chủ vị với nụ cười đầy mãn nguyện. Ánh mắt bà lướt qua tôi, rồi dừng lại ở những chiếc tráp sơn son thếp vàng chất cao như núi ở một góc phòng. Lòng tôi chợt se thắt lại một nhịp đau nhói. Mười năm đèn sách, mười năm xa cách, cuối cùng trở về, điều đón chờ tôi không phải là sự ấm áp của gia đình, mà lại là một cuộc sắp đặt mới, cứng nhắc và lạnh lùng như những viên gạch ngoài sân.
"Mẫu thân," giọng tôi khàn đặc, vang lên trong không gian tĩnh lặng, "người có ý gì đây?"
Bà nhẹ nhàng nâng chén trà trên tay, hơi nước bốc lên mờ ảo che một phần gương mặt phúc hậu. "Tiểu thư Vương gia, con gái út của Lễ bộ Thượng thư, nổi tiếng đức hạnh và nhan sắc khắp kinh thành. Mẹ đã xem qua bát tự, thật là thiên tạo địa thiết, không thể hợp hơn."
Giọng bà nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng mỗi từ, mỗi chữ lại như những mũi kim đâm thẳng vào tim tôi. Bà nói về một người con gái tôi chưa từng gặp mặt như thể đang kể về một món đồ quý giá vừa được tậu về, đầy vẻ hãnh diện.
"Con không cưới."
Ba từ đó bật ra khỏi miệng tôi, rành rọt và lạnh băng. Tôi cảm nhận rõ hàm răng mình siết chặt, đến mức có vị mặn chát nơi đầu lưỡi. Sự phản kháng ấy không chỉ dành cho cuộc hôn nhân vô lý, mà còn dành cho cả mười năm tự do bị giam hãm trong khuôn khổ, cho những ước mơ về một tình yêu khác, mơ hồ nhưng chân thực, vẫn còn cháy âm ỉ đâu đó trong lòng.
*Ầm!*
Một tiếng đập mạnh khiến mặt bàn bằng gỗ lim rung lên, làm chén trà trên đó khẽ chao. Nụ cười trên mặt Tống phu nhân biến mất, thay vào đó là vẻ uy nghiêm lạnh lẽo. "Ngươi dám nói ngông cuồng như vậy!"
Giọng bà trầm xuống, đầy sức nặng của quyền. "Hôn nhân đại sự, môn đăng hộ đối, nào phải trò đùa? Đó là ý chỉ của phụ thân ngươi trước khi ông mất, là tâm huyết của mẹ, là danh dự của cả gia tộc Tống ta. Cớ sao ngươi, một trạng nguyên tân khoa, lại có thể hỗn hào và tùy tiện đến thế?"
Tôi bật cười, một tiếng cười ngắn khô khan không chút hơi ấm. Ánh mắt tôi từ từ quét qua những chiếc tráp lễ vật. Những dải lụa, những thỏi vàng bạc, những châu báu lấp lánh dưới ánh đèn – tất cả chỉ là những thứ vô tri. Cuối cùng, tôi dừng ánh nhìn trên gương mặt người đã sinh ra tôi. Trong đáy mắt bà, tôi chỉ thấy sự cứng nhắc của lễ giáo và niềm kiêu hãnh về một mối lương duyên hoàn hảo, mà không hề có bóng dáng của sự thấu hiểu hay thương xót.
"Người tưởng rằng," tôi chậm rãi nói, từng chữ như được nhấn xuống nền đá lạnh, "dùng núi vàng bạc châu báu này, cùng cái danh vị 'môn đăng hộ đối' kia, là có thể ép con quỳ xuống, gật đầu nhận lấy một cuộc đời do người khác vẽ sẵn sao?"
Gió đêm lùa qua cửa sổ hé mở, thổi tạt ngọn nến trên bàn. Bóng tối trong phòng khẽ rùng mình, rồi những chiếc bóng đen của hai mẹ con lại dài ra trên nền nhà, như một vực sâu không thể vượt qua.
Chân song gỗ sơn mài màu nâu sẫm khẽ rung lên một tiếng khe khẽ, rồi bóng người ấy đã xuất hiện trong phòng. Hắn không đi qua cửa, mà như một cơn gió đỏ thẫm cuộn vào từ song cửa mở hé, áo bào rộng phồng lên rồi xếp lại, mang theo mùi hương của sương đêm và cỏ cây bên ngoài. Căn phòng ấm áp bỗng chốc tràn ngập một luồng khí lạnh mơ hồ, khiến ngọn đèn dầu trên bàn ánh lên những vệt sáng chập chờn.
Lúc ấy, tôi đang đứng trước chiếc gương đồng bóng loáng, chậm rãi tháo từng chiếc trâm bạc cài trên mái tóc. Những ngón tay tôi chạm vào chất kim loại mát lạnh. Cảm giác ấy quen thuộc đến mức an ủi. Trong tấm gương mờ ảo, tôi nhìn thấy bóng dáng hắn phản chiếu rõ ràng. Hắn không ngồi, cũng chẳng đứng, mà nửa nằm nửa dựa lên chiếc ghế bành nhung mềm mại ở góc phòng. Nụ cười trên môi hắn như có như không, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào bóng lưng tôi trong gương, ánh mắt ấy tựa như có thể xuyên thấu mọi lớp vải, mọi lớp phòng vệ tôi dựng lên.
“Mấy ngày chẳng thấy bóng dáng,” giọng hắn vang lên, nhẹ nhàng mà đầy ý vị, “có vẻ Giang tiểu thư những ngày qua sống rất thong dong, nhàn hạ.”
Tôi biết hắn đang nhìn tôi. Từng cử động của tôi, từng hơi thở của tôi, có lẽ đều không thoát khỏi đôi mắt ấy. Tôi cố ý không quay lại, cũng không đáp lời ngay. Ngón tay tôi tiếp tục luồn qua những lọn tóc dài mượt mà, cảm nhận sự mềm mại quen thuộc dưới đầu ngón tay. Hành động này khiến tôi bình tĩnh lại, nhắc nhở bản thân về vị trí và thân phận của mình. Sự nhàn nhã hắn nhắc đến thực ra chỉ là lớp mặt nạ mỏng manh mà thôi.
Một tiếng cười khẽ vang lên phía sau, rất nhẹ, như gió thót tim. Rồi đột nhiên, hơi ấm của hắn bao phủ lấy tôi. Hai cánh tay vòng qua người tôi từ phía sau, ôm chặt lấy, không quá mạnh nhưng cũng chẳng thể nào thoát ra được. Cằm hắn đặt nhẹ lên bờ vai tôi, hơi thở ấm áp phả vào vành tai, gợi lên một cảm giác ngứa ngáy khó tả, mềm mại và nguy hiểm tựa như lông của một con mồi.
“Tiểu Vô Tâm của ta…” giọng hắn thì thầm bên tai, nghe thật dịu dàng mà đầy mỉa mai.
Một ngón tay, hơi thô ráp ở đầu ngón, khẽ chạm vào sống mũi tôi. Cái chạm ấy lạnh lẽo, khiến tôi suýt nữa giật mình. Giọng nói của hắn một chút bất lực giả vờ, nhưng phần nhiều hơn lại là thứ ân sủng đầy tính sở hữu. “Xem như ta thua nàng một bước vậy. Bị nàng bắt trúng rồi.”
Trong lòng tôi chợt thấy mỉa mai. Bắt trúng ư? Trong cuộc chơi này, ai mới thực sự là kẻ sa lưới? Nhưng tôi không nói ra. Chỉ im lặng, để hơi ấm và mùi hương của hắn – mùi gỗ trầm pha lẫn một chút vị thuốc nam – bao quanh mình.
Rồi hắn bỗng hạ giọng xuống, âm thanh trầm đục, nghiêm túc hẳn đi, phá vỡ không khí mơ hồ vừa rồi. “Tống Chiêu Dã đã cử người đi Kim Lăng. Hắn đang lần theo dấu vết về phía Vương gia.”
Tay hắn vẫn không buông. Từng ngón tay nhẹ nhàng quấn lấy một lọn tóc của tôi, vuốt ve một cách chậm rãi, như đang nâng niu một vật quý giá. Cử chỉ ấy vừa âu yếm, vừa khiến người ta bất an. “Cần lại không? Chỉ cần nàng gật đầu.”
Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Tin tức này không nằm ngoài dự tính, nhưng trực tiếp từ miệng hắn vẫn khiến tôi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi gỗ trầm từ người hắn tràn vào khứu giác, giúp tôi lấy lại bình tĩnh. Tôi nhướng đôi lông mày được tỉa gọn gàng lên, rồi khẽ lắc đầu. Giọng nói của tôi vang lên, bình thản đến lạnh lùng. “Cứ để hắn tra. Đừng ngăn cản.”
“Không sợ hắn lừa, phát hiện tất cả đều do nàng giật dây đằng sau sao?” Hắn hỏi, giọng đầy tò mò, như đang chờ đợi một phản ứng thú vị nào đó từ tôi.
Lúc này, tôi mới chậm rãi nhìn lên tấm gương đồng trước mặt. Trong gương, khuôn mặt của tôi và hắn gần như chạm vào nhau. Tôi nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm của hắn và cũng nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt đang dần nở trên môi mình. Nụ cười ấy không chút nhiệt độ, lạnh lùng và đầy tự tin. “Phát hiện thì đã sao?” tôi nói, từng chữ một thật rõ ràng. “Hắn có dám từ hôn không?”
Vương gia, một thế gia vọng tộc bậc nhất ở Kim Lăng, danh tiếng lẫy lừng. Mà đích nữ của gia tộc ấy lại chính là muội muội ruột của vị sủng phi đang được thánh thượng sủng ái nhất trong hậu cung hiện nay. Một sợi dây liên kết chằng chịt, một thế lực vững chắc. Tống Chiêu Dã dù có phát hiện ra điều gì, liệu dám vì một chút nghi ngờ mà chặt đứt mối liên minh này hay không? Tôi cười thầm trong lòng. Trên bàn cờ này, mỗi người đều có những quân bài riêng. Và quân bài của tôi chưa hẳn đã yếu thế.
Mùi khói lẫn mùi máu tanh xộc thẳng vào cổ họng tôi khi tôi đứng lặng trong bóng tối dày đặc của khu vườn sau. Tiếng gỗ vỡ, tiếng kim loại va chạm và những tiếng kêu thét tuyệt vọng đan xen thành một bản giao hưởng chết chóc quen thuộc đến rợn người. Trái tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự chờ đợi tàn nhẫn đã được ấp ủ. Cuối cùng thì chúng cũng tới. Sớm hơn so với ký ức mờ ảnh trong đầu tôi một chút, nhưng kết quả thì có lẽ sẽ chẳng khác là bao. Lần này, tôi đã không còn là ẩy trong tổ nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, để hương hoa mộc tê tái lẫn với mùi hỗn độn kia tràn đầy lồng ngực, rồi mới ra lệnh cho những tên gia tướng trung thành đang nín thở chờ đợi sau lưng. Chúng tôi xông vào chính viện không phải như những vị cứu tinh, mà như những kẻ đến đúng hẹn.
Cảnh tượng trước mắt giống hệt một bức tranh được vẽ lại từ ký ức, chỉ có điều màu sắc có vẻ còn đậm hơn. Cha tôi nằm trên nền gạch ẩm ướt, một vũng đen sì đang lan rộng quanh người. Chân phải của ông không còn nguyên vẹn nữa, chỉ còn một mẩu xương trắng hếu lòi ra từ ống quần đẫm máu. Gương mặt ông tái nhợt, đôi mắt nhìn về phía tôi nhưng dường như chẳng thấy gì. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, nhưng nó nhanh chóng bị dòng suy nghĩ lạnh lùng dập tắt. Đây là cái giá phải trả, dù là kiếp trước hay kiếp này.
Ánh mắt tôi lướt sang góc tường. Mẹ tôi ngồi thu mình ở đó, tay ôm lấy đầu, thân hình run lẩy bẩy. Bà không khóc, chỉ lặp đi lặp lại một cái tên với giọng thì thào đều đều, vô hồn: “Hạc Lâm… Hạc Lâm…” Hai âm tiết ấy vang lên như một lời nguyền rủa, hay một lời cầu cứu tuyệt vọng. Chúng khiến nụ cười trên môi tôi, vốn đã định nở, khẽ chùng xuống.
Và rồi tôi nhìn thấy hắn. Giang Hạc Lâm, người cha khác mẹ luôn nở nụ cười hiền hậu với tôi, giờ đang đứng cạnh một tên thổ phỉ đầu đảng. Trên tay hắn không phải là vũ khí, mà là một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm xà cừ – vật gia bảo của dòng họ Giang. Ánh mắt hắn bắt gặp ánh mắt tôi, và trong khoảnh khắc ấy, tất cả vẻ mặt giả tạo đều biến mất, chỉ còn lại sự ngạc nhiên lạnh lẽo, rồi nhanh chóng chuyển thành một sự thách thức mỉa mai. Hắn biết tôi đã chứng kiến tất cả. Và có lẽ hắn cũng chẳng buồn che giấu nữa.
Tôi nhớ lại câu nói của Tống Chiêu Dã vào cái đêm định mệnh ấy. Hơi thở nóng rực của hắn phả lên da thịt tôi, mùi hương trầm nhẹ phảng phất từ lớp áo ngoài của hắn lúc ấy hòa lẫn với mùi nguy hiểm. Ngón tay hắn lướt qua môi tôi, một cử chỉ khiêu khích và xem thường. “Nàng… so với ta tưởng, còn tàn nhẫn hơn nhiều.” Giọng nói trầm thấp ấy vẫn văng vẳng bên tai. Lúc đó, tôi đã khẽ cắn vào đầu ngón tay hắn, một hành động phản kháng nhỏ nhoi đầy thách thức. “Sao vậy? Sợ rồi à?”
Tôi đã hỏi hắn như thế, trong khi cổ tay mình đang bị hắn siết chặt đến mức tưởng như gãy. Hắn đã đè tôi xuống lớp chăn gấm dày, ánh mắt đen kịt nhìn thẳng vào tôi, và trả lời bằng một nụ cười quỷ dị: “Sợ? Ngược lại— ta càng thêm thích.” Sự cuồng nhiệt và tàn nhẫn trong lời nói của hắn khi ấy giờ đây lại hiện lên rõ mồn một trong lòng tôi. Phải chăng, hắn dám liều lĩnh đem cả tiền đồ và tính mạng của mình ra đặt cược, chỉ vì một cơn phẫn nộ nhất thời trước sự tàn nhẫn của tôi? Hay hắn cũng đang chơi một ván cờ lớn hơn, mà tôi chỉ là một quân cờ hắn muốn thu phục hoặc nghiền nát?
Tiếng bước chân của Giang Hạc Lâm kéo tôi trở về hiện tại. Hắn bước về phía tôi, bỏ mặc đám thổ phỉ đang cướp phá xung quanh. Gương mặt hắn giờ đã bình tĩnh trở lại, thậm chí nở một nụ cười nhẹ. “Muội muội, sao lại ra đây? Nguy hiểm lắm.” Giọng nói của hắn vẫn dịu dàng như xưa, nhưng đôi mắt thì lạnh như băng. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, cảm nhận rõ sự giả dối đang bao phủ quanh chúng tôi dày đặc hơn cả màn đêm. Trong lòng tôi dâng lên một sự bình thản kỳ lạ. Kiếp trước, tôi đã ngây thơ tin vào sự quan tâm giả tạo này. Còn bây giờ, mỗi lời nói của hắn chỉ khiến tôi thêm tỉnh táo.
“Đúng là nguy hiểm thật.” Tôi khẽ thốt lên, giọng nói của mình vang lên trong không gian hỗn loạn nghe thật lạc lõng và bình thản. “Nơi cần cầm lấy gia bảo của chúng ta, phải không?” Ánh mắt tôi hướng về chiếc hộp gỗ trong tay hắn. Giang Hạc Lâm khẽ giật mình, nụ cười trên mặt thoáng chút cứng lại. Hắn không ngờ tôi lại trực tiếp đến vậy. Trong ánh lửa bập bùng chiếu từ đám cháy bên ngoài, bóng của hai chúng tôi in lên tường, dao động, xoắn xuýt vào nhau như đang trong một cuộc vật lộn thầm lặng.
Tôi biết ván cờ thực sự giữa tôi và hắn, và cả với Tống Chiêu Dã kia, mới chỉ vừa bắt đầu. Màn đêm này, với những tiếng kêu thét và mùi máu tanh, chỉ là bước khai cuộc. Và lần này, tôi sẽ không để mình thua.
Vó ngựa của hắn đập xuống mặt đất như trống trận, âm thanh ấy hòa cùng tiếng gió gào rít bên tai, tạo thành một khúc nhạc dồn dập của đêm khuya. Áo bào đỏ thẫm của Tần Tu Trạch phấp phới sau lưng, trong ánh trăng mờ ảo trông như một vệt máu tươi đứt qua đồng hoang. Hắn nhìn ta, đôi mắt sắc như dao dưới hàng mi dài: "Đoán? Đoán thế nào mà lại chuẩn xác đến thế?"
Ta không trả lời ngay. Cảm giác lưng ngựa nóng hổi truyền lên đùi, mùi cỏ khô lẫn bụi đường phảng phất trong không khí ẩm ướt. Ta nhớ lại cái đêm định mệnh kiếp trước, cảnh tương tự này, chỉ khác là lúc ấy ta đang nằm dưới đất, cổ họng nóng rát và lạnh buốt một cách kỳ quái, mắt mở to nhìn bầu trời đầy sao dần dần nhòe đi thành một mảng tối đen vô tận. Nỗi sợ hãi ấy, cảm giác bất lực ấy, giờ vẫn còn nguyên vẹn như mới xảy ra ngày hôm qua. Ta siết chặt dây cương, để móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay, dùng nỗi đau nhỏ bé ấy để xua đi cơn rùng mình đang len lỏi trong xương tủy.
"Tiểu thư Vương gia vốn đã hẹn gặp ta ở tiệm trà 'Vân Lai' vào ngày mai để bàn chuyện mua một bức tranh cổ."
Giọng ta bình thản, như đang kể chuyện của người khác. "Nhưng chiều nay, người hầu của nàng lại vội vã đến báo tin hủy hẹn, nói rằng tiểu thư bỗng dưng muốn đi lễ chùa ở ngoại ô, phải rời thành ngay trong đêm. Một tiểu thư khuê các, sao lại vội vàng đi lễ chùa giữa đêắng như thế?"
Tần Tu Trạch trầm ngâm một chút, giọng nói trầm xuống: "Chỉ vì một lời hủy hẹn vô căn cứ, ngươi liền dẫn người đuổi theo? Nếu ta nhớ không lầm, ngươi và tiểu thư Vương gia chẳng qua chỉ là mối quan hệ mua bán."
Một tràng cười khẽ bật ra từ cổ họng ta, nghe có vẻ chua chát mà ta cũng không hiểu vì sao. "Đúng thế, chẳng qua chỉ là mua bán tranh."
Ta lặp lại câu nói của hắn, trong lòng lại hiện lên hình ảnh Tống Chiêu Dã kiếp trước. Hắn cũng từng nói với ta những lời tương tự: "Ngươi và ta, chẳng qua chỉ là nghĩa vợ chồng trên danh nghĩa, đừng tưởng mình có thể can dự vào chuyện của ta."
Rồi thì, trên đường lên kinh thành, ta đã chết một cách thảm khốc trong một toán thổ phỉ không rõ lai lịch. Còn hắn, sau khi đỗ trạng nguyên, đã nhanh chóng cưới con gái út của Thừa tướng, đường hoan lộ sau đó thuận buồm xuôi gió.
Toán thổ phỉ ấy, cách thức hành động và thời điểm xuất hiện hoàn toàn trùng khớp với những gì đang xảy ra hôm nay. Chỉ khác, nạn nhân lần này không phải là ta mà là tiểu thư Vương gia.
"Ta chỉ cảm thấy kỳ lạ."
Ta nói, đồng thời thúc ngựa rẽ vào một con đường nhỏ hơn, men theo dấu vết ngựa xe còn mới in trên mặt đất. "Và ta cũng nhớ, cách đây không lâu, phụ thân của tiểu thư Vương gia vừa dâng lên một bản tấu, tố cáo việc tham nhũng trong công trình đê điều ở Giang Nam. Mà người chịu trách nhiệm chính cho công trình ấy… hình như có liên quan đến nhạc phụ tương lai của tân khoa trạng nguyên Tống công tử?"
Tần Tu Trạch bỗng im lặng. Ánh mắt của hắn như hai mũi kim lạnh lẽo đâm thẳng vào ta. Gió đêm bỗng thổi mạnh hơn, cuốn theo những hạt bụi vào mắt, khiến ta phải nheo mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, ta như nhìn thấy lại cảnh tượng kiếp trước: con dao lạnh lẽo áp vào cổ, hơi thở nóng hổi và mùi rượu nồng nặc của kẻ cướp phả vào mặt, rồi là một vệt đau nhói, và cả thế giới chìm vào im lặng.
"Ngươi..."
Tần Tu Trạch lên tiếng, giọng nó đầy nghi hoặc sâu sắc. "Ngươi biết rất nhiều chuyện."
"Chẳng qua là tình cờ nghe được."
Ta đáp, đồng thời giơ tay ra hiệu dừng lại. Phía trước, trong một thung lũng nhỏ bị những tán cây đen kịt che khuất, lấp ló vài ánh lửa bập bùng và những bóng người đang di chuyển. Tiếng ngựa hí nhỏ và tiếng nói chuyện cười đùa thô lỗ văng vẳng truyền đến.
Tim ta đập thình thịch. Cảnh tượng này quá quen thuộc, quen đến mức từng chi tiết nhỏ đều khắc sâu trong ký ức. Ta hít một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm và mùi khói lửa trộn lẫn vào nhau, xông thẳng lên mũi. Tay phải ta từ từ rút thanh đoản đao giấu trong ống tay áo, lưỡi dao lạnh giá chạm vào da thịt, mang lại một chút tỉnh táo.
"Bọn chúng có năm người."
Tần Tu Trạch thì thầm bên cạnh, tay cũng đã đặt lên chuôi kiếm. "Tiểu thư Vương gia hình như bị trói ở gốc cây gần đống lửa nhất."
Ta gật đầu, mắt không rời khỏi bóng dáng mảnh khảnh đang co quắp dưới ánh lửa. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ: kiếp trước, có ai đó cũng đã từng nhìn thấy hình ảnh như vậy không? Có ai đó cũng từng do dự có nên lao vào cứu một người xa lạ hay không?
Không. Sẽ không có ai cả. Kiếp trước ấy, ta cô độc mà chết đi, như một con bọ bị vặt lông, lặng lẽ biến mất trong đêm tối.
"Chia làm hai đường."
Đối với Tần Tu Trạch, giọng điệu không cho phép kháng cự. "Ngươi dẫn người tấn công trực diện, thu hút sự chú ý của bọn chúng. Ta đi vòng phía sau, cắt dây trói cứu người."
Hắn nhíu mày: "Một mình ngươi?"
"Đủ rồi."
Ta nói, và không đợi hắn phản đối, đã cho ngựa đi vòng theo lùm cây rậm rạp bên cạnh. Thân thể cúi sát trên lưng ngựa, từng nhánh cây khô quẹt qua mặt, để lại những vết cào nhẹ. Ta nghe thấy sau lưng, Tần Tu Trạch đã ra lệnh, rồi là tiếng hò hét, tiếng kiếm khí chém gió, và tiếng nguyền rủa thô tục của bọn cướp.
Trái muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng đôi tay lại vô cùng vững vàng. Ta lẻn đến phía sau tiểu thư Vương gia, tay đao nhẹ nhàng cắt đứt sợi dây thừng thô ráp đang siết chặt cổ tay nàng. Tiểu thư mở to đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, trong đó tràn đầy vẻ kinh hãi và hy vọng.
"Đừng sợ."
Ta thì thầm, kéo nàng đứng dậy. "Đi theo ta."
Nhưng ngay lúc đó, một bóng đen to lớn từ đâu lao tới. Một tên cướp, mặt mày hung ác, tay cầm đại đao, đã phát hiện ra chúng ta. Hắn gầm lên một tiếng, đao phong chém thẳng xuống đầu ta.
Thời gian như ngưng đọng. Trong ánh đao lạnh lẽo ấy, ta lại nhìn thấy cái chết của kiếp trước. Cổ họng bị cắt đứt, máu tươi phun trào, hơi thở và sự sống nhanh chóng trôi đi. Nỗi sợ hãi như nước lũ tràn ngập toàn thân.
Nhưng lần này, đôi chân ta không run rẩy. Tay phải phản xạ giơ lên, đoản đao trong tay đón lấy nhát chém của đối phương, phát ra một tiếng "xoảng" chói tai. Cánh tay tê dại, nhưng ta không lùi bước. Ta đẩy tiểu thư Vươía sau, dùng hết sức đạp một cước vào bụng tên cướp.
Tên cướp lảo đảo lùi lại hai bước. Và trong khoảnh khắc ấy, một thanh kiếm như ánh chớp đã xuyên qua ngực hắn từ phía sau. Tần Tu Trạch rút kiếm ra. Máu tươi bắn tung tóe. Tên cướp gục xuống đất không động đậy nữa.
Xung quanh dần yên tĩnh trở lại. Những tên cướp khác đã bị giải quyết hết. Ánh lửa vẫn bập bùng, chiếu lên khuôn mặt đầy máu và mồ hôi của Tần Tu Trạch. Hắn nhìn ta, trong ánh mắt có chút gì đó phức tạp.
"Ngươi..."
Hắn lên tiếng, nhưng lại ngập ngừng.
Ta quay người, nhìn tiểu thư Vương gia đang run rẩy ôm lấy vai mình khóc nức nở. Trong lòng không có niềm vui khi được cứu sống, mà chỉ có một sự mệt mỏi sâu thẳm. Ta đã thay đổi được số phận của nàng, nhưng số phận của chính ta thì sao? Tống Chiêu Dã giờ đang ở đâu? Hắn có biết rằng âm mưu của hắn đã bị một người mà hắn khinh thường nhất phá hỏng hay không?
Gió đêm thổi, mang theo mùi máu tanh nồng và mùi khói lửa. Ta ngước nhìn bầu trời đầy sao. Những vì sao lấp lánh kia vẫn lạnh lùng như vậy, giống hệt như đêm ta chết đi kiếp trước.
Cuộc chiến thực sự, có lẽ mới chỉ vừa bắt đầu.
Tiếng tì bà vẫn réo rắt, như một dải lụa mềm mại quấn lấy tiếng gươm giáo chạm nhau, tiếng người la hét. Nó không thuộc về nơi này. Nó thuộc về một căn phòng ấm áp, một bàn tiệc thịnh soạn, nơi hương rượu nồng nàn và ánh mắt đam mê quyện vào nhau. Vậy mà giờ đây, nó lại vang lên giữa mùi khét lẹt của lửa cháy và mùi tanh nồng của máu tươi. Sự tương phản ấy khiến lòng tôi se lại, một cảm giác bất an lạnh lẽo luồn dọc sống lưng. Tất cả đều đã nằm trong tính toán của người ấy sao?
Tôi đứng nép trong bóng tối, sau lưng đám quan binh đang xung phong ồ ạt, mắt không rời khỏi bóng dáng kia. Nàng lười biếng tựa trên chiếc ghế da hổ, tấm da thú vàng vằn đen dưới ánh lửa bập bùng trông như một con thú sống đang nằm phục. Một tay nàng vân vê lọn tóc mềm mại của tiểu thư Vương đang run rẩy quỳ dưới chân, động tác nhẹ nhàng, âu yếm, nhưng lại khiến người ta thấy lạnh toát sống lưng. Tay kia nàng khẽ đặt trên thành ghế, ngoài, trắng nõn, gõ nhẹ theo nhịp điệu tiếng đàn, như đang thưởng thức một vở kịch hay.
“Ồ, tới nhanh thật đấy!”
Giọng nàng cất lên, trong trẻo mà đầy vẻ mỉa mai, xé toạc màn hỗn loạn. Nó không giống tiếng của một kẻ bị vây khốn, mà giống lời chào mời của một chủ nhân đang đợi khách tới thăm. Áo đỏ của nàng như một ngọn lửa tĩnh lặng giữa biển lửa gào thét, không hề bị lu mờ, ngược lại còn trở nên chói sáng, kiêu hãnh và nguy hiểm đến nghẹt thở. Nét đẹp ấy là thứ vũ khí sắc bén nhất, có thể khiến người ta mê hoặc mà quên mất hiểm nguy đang cận kề.
Tần Tu Trạch đứng cạnh tôi, im lặng từ nãy giờ. Ánh mắt sắc lạnh của hắn cũng đang dán chặt vào mỹ nhân áo đỏ ấy, như thể muốn dùng tầm mắt xé toang lớp vỏ bí ẩn kia. Tôi biết hắn đang nghĩ gì. Hắn đang đối chiếu hình ảnh trước mắt với những mảnh ghép thông tin từ trước đến nay. Và có lẽ, cũng như tôi, hắn đang cảm thấy một sự bất thường rõ rệt. Mọi thứ diễn ra quá thuận lợi, từ việc tôi chỉ ra chỗ phòng thủ yếu, đến việc vỡ tường thành, tất cả đều trôi chảy như một vở kịch đã được diễn tập sẵn.
Và người đạo diễn vở kịch ấy chính là nàng.
Một cơn gió thốc qua, mang theo tàn lửa và mùi khói. Tôi hít một hơi, trong mùi khét lẹt ấy bỗng thoảng qua một hương thơm. Một mùi hương lạnh, thanh khiết, tựa như hoa mai nở trong giá rét, mỏng manh mà dai dẳng. Nó không hợp với cảnh tượng hỗn loạn này chút nào. Nó xuất phát từ phía nàng. Mùi hương ấy như một lời khẳng định cuối cùng, đập tan mọi nghi ngờ còn sót lại trong lòng tôi.
Thì ra là thế.
Một nỗi buồn vô cớ chợt trào dâng, dâng lên tận cổ họng, khiến tôi nuốt xuống một cách khó nhọc. Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt Tống Chiêu Dã những ngày tháng trước, cái nhìn xa xăm, nụ cười đượm vẻ u hoài mỗi khi nhắc đến một người. Hắn từng nói có một người con gái đẹp như một giấc mộng độc, khiến người ta một lần gặp mặt là cả đời không thể quên, nhưng cũng không dám tới gần. Lúc ấy tôi chỉ cho là hắn nói vu vơ. Giờ đây, đứng trước ‘giấc mộng độc’ ấy, tôi mới thấm thía. Cái đẹp có thể là cái bẫy chết người. Sự ung dung, thản nhiên giữa vòng vây khốn cùng này không phải là sự liều lĩnh của kẻ vô mưu, mà là sự tự tin thăm thẳm của kẻ nắm chắc phần thắng trong tay.
Nàng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua đám đông hỗn loạn, rồi dừng lại. Không phải ở chỗ Tần Tu Trạch, cũng không phải ở vị tri phủ đang hô hào. Mà là ở chỗ tôi, kẻ đang đứng trong góc tối nhất. Dù chỉ là một thoáng rất nhanh, nhanh đến mức tưởng như là ảo giác, tôi vẫn bắt được ánh nhìn ấy. Trong đó không có vẻ kinh ngạc hay tò mò, mà là một sự thấu hiểu lạnh lùng, như thể nàng đã biết từ lâu tôi sẽ đứng ở đó và sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt như vậy.
Tiếng tì bà bỗng dưng dứt khoát. Dư âm cuối cùng còn vương vấn trong không khí, rồi bị tiếng ồn ào trừng. Nàng buông lọn tóc của tiểu thư Vương ra, đứng dậy. Tà áo đỏ phất phới trong gió, như cánh của một con bướm độc sắp bay lên. Nàng cười, một nụ cười mỉm rất nhẹ ở khóe môi, đủ để khiến trái tim người đối diện chợt thấy bồi hồi, rồi sau đó là giá buốt.
Tần Tu Trạch bước về phía trước, thanh kiếm đã nửa rút ra khỏi vỏ. Nhưng tôi biết mọi chuyện đến đây mới thực sự bắt đầu. Và kẻ nắm giữ chìa khóa mở màn cho màn kịch tiếp theo, không phải là đám quan binh đang hùng hổ kia, mà là người phụ nữ mặc áo đỏ, đang đứng đó với vẻ ung dung tự tại, như thể nàng mới là chủ nhân thực sự của mảnh đất hỗn loạn này.
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào cổ họng tôi khi đứng giữa sân đình Giang gia. Dưới chân, những vũng đỏ thẫm loang rộng, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo và bóng dáng người đàn bà đang đứng trên thềm cao. Hồng Cô nhìn xuống, đôi mắt sắc như dao cắt lúc này lại ánh lên thứ gì đó dịu dàng khó hiểu. Tim tôi thắt lại. Trong cái đêm định mệnh này, giữa biển máu và thù hận, tôi chợt nhận ra một sự thật trần trụi: cả thế gian này, có lẽ chỉ có kẻ nữ tặc trước mặt mới thấu hiểu được sự trống rỗng và điên cuồng đang gặm nhấm lòng tôi.
Thực ra, tất cả đều bắt nguồn từ một cái liếc mắt năm nào.
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày bị bắt lên núi ấy. Trên đường lên kinh thành dự thi, chiếc xe ngựa mộc mạc của tôi bị chặn lại giữa lối mòn heo hút. Khói bụi mù mịt, tiếng hò hét chói tai và một bàn tay thô ráp kéo mạnh tôi ngã nhào xuống đất. Khi tôi ngước lên, đập vào mắt tôi là một nữ tử mặc áo đỏ rực như lửa, ngồi chễm chệ trên tảng đá. Nàng ta không nói gì, chỉ đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi khóe miệng khẽ nhếch lên. Ánh mắt ấy khiến lòng tôi dâng lên một nỗi phẫn uất khó tả. Lúc đó, trong tim tôi chỉ có bóng hình của Thư Ý – người con gái dịu dàng, học thức, với nụ cười như hoa mới nở mỗi khi gặp tôi nơi hiên trúc. Làm sao tôi có thể để một kẻ sơn tặc thô lỗ kia chạm vào mình? Tôi nghiến răng, cố gắng giữ vững phong thái của một thư sinh, dù hai chân đang run lên vì sợ hãi.
Nhưng rồi Thư Ý chết.
Tin tức như một nhát búa đập thẳng vào óc tôi. Người ta nói nàng treo cổ tự vẫn trong phòng cô dâu, đêm trước khi được đưa vào dinh thự họ Giang làm thiếp. Trái tim tôi như vỡ vụn. Tôi không tin. Thư Ý hiền lành, nhu mì như vậy, sao có thể tự kết liễu đời mình? Chỉ có thể là họ Giang – gia tộc quyền thế đó – đã ép nàng đến đường cùng. Mối hận trong lòng tôi cháy âm ỉ, rồi bùng lên thành ngọn lửa thiêu rụi lý trí. Trong căn phòng tối trên sơn trại, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của Hồng Cô, giọng khàn đặc vì những đêm mất ngủ: “Giúp ta diệt Giang gia. Từ nay về sau, thân này mặc nàng xử trí.”
Câu nói ấy đã mở ra một đêm kinh hoàng. Và cũng đem đến cho tôi một cảm giác kỳ lạ: sự đồng điệu. Khi nhìn Hồng Cô ung dung chỉ huy đám thuộc hạ, ánh mắt lạnh băng khiến kẻ địch khiếp sợ, tôi thấy trong lòng mình cũng có thứ gì đó vỡ ra, biến chất. Chúng tôi, một kẻ thư sinh tay trắng và một nữ tặc đầu sỏ, lại giống nhau ở sự tàn nhẫn cần thiết để tồn tại.
Thế nhưng, ánh sáng xóa tan bóng tối. Khi tôi đỗ Trạng nguyên, bước chân vào sảnh đường lộng lẫy của triều đình, mùi hương trầm quyền quý phả vào mặt, tôi biết mình không thể mang theo quá khứ ấy. Áo bào tía trên người nặng trĩu, không chỉ bằng vải gấm mà còn bằng những ánh nhìn dò xét của các quan viên. Một vị trạng nguyên tương lai rực rỡ, sao có thể kết hôn với một nữ tặc đang bị truy nã? Suy nghĩ ấy khiến tôi thấy nhục nhã, nhưng càng khiến tôi quyết tâm hơn. Tôi phải tìm cách rửa sạch thân phận cho nàng, dù bằng bất cứ giá nào.
Kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ trong căn phòng làm việc kín đáo. Tôi lợi dụng chuyến tuần du của công chúa Phúc Dương, người nổi tiếng hiếu sự và thích vi hành. Một toán “thích khách” được thuê – thực chất là những tay đánh thuê võ công cao cường, nhưng được dặn kỹ chỉ được phép làm ra vẻ uy hiếp. Rồi tôi sắp đặt để Hồng Cô “tình cờ” có mặt ở đúng nơi, đúng lúc. Màn kịch phải thật hoàn hảo, bởi tính mạng và tương lai của cả hai đều đặt cược vào đó.
Hôm ấy, khi Hồng Cô quỳ trước thềm rồng, tôi đứng trong hàng quan viên, nín thở dõi theo. Nàng mặc một bộ y phục trắng toát, chất liệu vải mỏng manh khác hẳn những bộ áo đỏ gai góc ngày trước. Mái tóc dài được vấn gọn gàng, để lộ ra khuôn mặt tái nhợt, đôi môi khẽ run rẩy. Nàng cúi thấp đầu, giọng nói vang lên yếu ớt nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của điện thờ: “Dân nữ nguyện lấy tính mạng ra bảo đảm – từ nay về sau, tuyệt không dính líu đến chuyện sơn tặc nữa.”
Tôi nghe thấy tiếng thở phào nhẹ của vài vị quan xung quanh. Nhưng trong lòng tôi không hề nhẹ nhõm. Khi nhìn thấy đôi bàn tay từng cầm đao kiếm nay nắm chặt trước ngực, các ngón tay trắng bệch đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn, một cảm giác chua xót lạnh lẽo bỗng trào lên trong cổ họng tôi. Tôi đã thành công. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Hồng Cô. Tôi sợ sẽ thấy ở trong đó, không phải sự biết ơn hay nhẹ nhõm, mà là thứ ánh sáng của sự thấu hiểu và cam chịu mà chính tôi cũng không đủ can đảm để đối diện.
Tin đồn lan rằng đế đang ngồi thưởng trà trong vườn. Hương trà lài thanh mát bỗng chốc hóa thành vị chát nghẹn nơi cổ họng. Ta suýt nữa thì ho sặc sụa, nước mắt cay xè lăn dài trên khóe mắt. Một cơn gió chiều lạnh lẽo thổi qua, mang theo hơi nước từ hồ cá, khiến ta rùng mình. Ngóết chặt vào chiếc chén sứ trắng muốt, đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hóa ra, những bức tường đá lạnh lẽo và xiềng xích sắt thép của thiên lao cũng chẳng thể nào giam giữ được một con người như cô ấy. Trong lòng ta dâng lên một nỗi cảm thán khó tả, pha lẫn chút bất an mơ hồ. Cô ấy đã thoát ra rồi, như một cánh chim ưng bị thương cuối cùng cũng xé toang lồng son, để lại sau lưng cả kinh thành đang xôn xao.
Chuyện Vương gia và Tống gia hủy hôn ước, tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, đã gây nên bao sóng gió. Dư chấn của nó còn dai dẳng hơn cả mùi hương của những ngôi đền cổ. Việc vị tiểu thư quý giá nhất của Vương gia bị bắt cóc trong đêm, tuy chẳng một ai dám công khai bàn tán ở nơi đông người, nhưng những lời thì thầm đã len lỏi khắp các ngõ hẻm, quán trà. Chúng như những đám khói độc, vô hình nhưng ăn mòn vào từng thớ gỗ của xã hội thượng lưu. Ta từng nghe thấy những mảnh vụn của câu chuyện, văng vẳng bên tai: “Nghe đâu, chính tay vị Trạng nguyên tân khoa kia đã dàn dựng tất cả.” “Thảo nào lại vội vàng chối bỏ hôn ước đến thế, hớn có quỷ!” Mỗi lời nói ra đều như một mũi kim châm, tuy nhỏ bé nhưng đủ để khiến danh tiếng của một con người rỉ máu.
Lão gia Vương thị, với khuôn mặt đỏ gay vì phẫn nộ, đã không còn giữ được thể diện của một trọng thần. Giữa buổi thiết triều, trước mặt bá quan văn võ, ông ta quỳ xuống, dâng lên một bản tấu chương nặng trĩu. Từng chữ, từng câu trong đó không hề nhắc đến ba chữ “Tống Chiêu Dã”, nhưng lại giống như những lưỡi dao găm được bọc, mềm mại mà sắc bén, đâm thẳng vào trái tim sự thật mà không cần gọi tên nó ra. Không khí trong điệp hôm ấy chắc hẳn phải ngột ngạt lắm, nặng nề như trước một cơn dông. Ta có thể tưởng tượng ra ánh mắt của mọi người, những cái liếc mắt, những cái nhíu mày, tất cả đều hướng về phía người đàn ông đang đứng im lặng chịu trận.
Thế nhưng, điều khiến cả kinh thành sửng sốt, khiến cả ta cũng phải nghiêng mình thán phục, lại xảổi chiều tà hôm ấy. Khi bóng mặt trời kéo dài, những bóng người thấp thoáng ngoài ngõ, Tống Chiêu Dã – kẻ vừa bị đâm sau lưng bởi lời tấu – lại xuất hiện trước cổng lớn của Giang gia. Không một chút giấu giếm, không một vẻ vội vàng, hắn bước những bước chậm rãi và đường hoàng, theo sau là đoàn tùy tùng, lễ vật cầu thân được sắp xếp chỉn chu. Những chiếc hộp sơn son thiếp vàng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, trông vừa phô trương lại vừa khiêu khích. Hành động này của hắn chẳng khác nào tự tay rắc muối vào vết thương đang nhức nhối của Vương gia và thách thức tất cả những lời đồn thổi đang bay lượn. Ta tự hỏi, trong lòng hắn lúc ấy đang nghĩ gì? Là sự ngạo mạn của kẻ nắm chắc phần thắng, hay là một nước cờ liều lĩnh không thể nào thấu hiểu được?
Chính trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng kiên định ấy của hắn ngoài cổng, trái tim thắt lại. Ta nhớ đến đêm định mệnh ấy, cái đêm mà ta tưởng chừng đã khép lại từ lâu. Không phải hình ảnh một tiểu thư khuê các ngoan ngoãn, mà là bóng dáng của một nữ nhân hoàn toàn khác – Hồng Cô. Trong đêm tối mù mịt và mùi máu tanh nồng, nàng cười lớn, một nụ cười phá vỡ mọi quy tắc, rạng rỡ và dữ dội như tia chớp xé ngang bầu trời. Rồi nhẹ nhàng vung tay, một ánh đao lạnh lẽo vút qua, kết thúc sinh mạng của tên phản tặc mà không chút do dự. Hình ảnh ấy, khí phách ấy, đã hằn sâu vào tâm trí ta như một vết sẹo không bao giờ phai mờ.
Và rồi, khi đối diện với người thiếu nữ đang cúi đầu trước mặt mình, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức khiến người ta mất cảnh giác, sự tương phản ấy lại càng khiến ký ức về Hồng Cô trỗi dậy mãnh liệt. Ta chợt nhận ra một điều giản đơn mà bấy lâu có lẽ ta đã cố tình lãng quên: trái tim ta, tự thuở nào, đã thuộc về con người ngang tàng và tự do như ngọn lửa ấy rồi. Cảm giác này vừa đắng cay lại vừa ngọt ngào, như thể ta vừa tìm lại được một mảnh ghép quan trọng đã thất lạc bấy lâu.
Chỉ có điều, ở kiếp sống này, mọi thứ dường như đã bị đảo lộn. Có lẽ chính vì ta đã hành động quá sớm, can thiệp vào dòng chảy của số mệnh, nên Hồng Cô đã xuất hiện trên sân khấu cuộc đời này sớm hơn dự định. Nàng bước vào cuộc đời ta không đúng thời điểm, như một cơn gió mùa thu đến sớm, xáo trộn tất cả những kế hoạch vốn được vạch ra kỹ lưỡng.
Và rồi, định mệnh trớ trêu cũng không buông tha Tống Chiêu Dã. Tin tức về việc hắn mất đi một cánh tay truyền đến, như một lời cảnh báo nghiệt ngã. Ta cầm chén trà trên tay, cảm nhận hơi ấm dần tản đi, nhường chỗ cho sự lạnh lẽo thấu xương. Một cánh tay. Đó không chỉ là mất mát về thể xác mà còn là sự sụp đổ của cả một tương lai chính trị hứa hẹn. Trong triều đình này, một thương tật như vậy đồng nghĩa với việc đóng lại cánh cửa bước lên đỉnh cao quyền lực. Ta nhìn ra xa, về phía những bức tường thành cao ngất, tự hỏi liệu trong kiếp này, hắn còn có thể mơ đến giấc mộng đứng trên đỉnh vạn người hay không. Có lẽ giấc mộng ấy đã vĩnh viễn tan vỡ, cùng với cánh tay đã rời khỏi cơ thể hắn.
Và rồi, vào một ngày nắng đẹp đến lạ thường, khi chim chóc hót vang trên những tán cây mới nhú lộc, thánh chỉ của hoàng đế rồng nhan cuối cùng cũng được ban xuống. Lệnh xá tội vô điều kiện, tựa như một cơn mưa rào tưới mát xuống những mảnh đất khô cằn, khiến lòng người rộn ràng. Nhưng trong lòng ta, cơn mưa ấy là một mùi vị khó tả của sự giải thoát và cả những bắt đầu mới đầy bất trắc. Mọi thứ, rốt cuộc, đã thay đổi.
Tiếng chén trà đặt xuống mặt bàn ngọc vang lên một tiếng khô khốc, cắt ngang không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở trong đại sảnh. Tôi ngồi đó, từng ngón tay lướt nhẹ trên thành chén còn hơi nóng, cảm nhận rõ rệt sự chấn động lan từ đầu ngón tay xuống cổ tay. Ánh mắt tôi không rời khỏi bóng người đang tiến vào, từng bước, từng bước, như một con mãng xà trắng bò qua ngưỡng cửa lạnh giá. Áo bào màu nguyệt sắc của hắn phản chiếu ánh đèn, tạo thành một vầng sáng mờ ảo, càng làm cho khuôn mặt bình thản kia trở nên xa cách, vô tình. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi buồn nôn khó tả, không phải vì ghét, mà vì sự vô liêm sỉ đến kinh người.
“Tuyết Ngâm.”
Giọng nói của hắn vang lên, bằng phẳng, nghiêm túc, không một tia gợn sóng. Cái cách hắn hơi khom người ấy, tưởng như lễ độ, kỳ thực lại là một sự áp chế tinh thần. Hắn biết rõ toàn bộ phủ đệ này đang nhìn về phía hắn, biết rõ mọi con mắt đang dán chặt vào cử chỉ của hắn. Một sự tự tin lạnh lùng đến rợn người.
“Tống mỗ hôm nay tới đây— là để cầu thân.”
Một tiếng thở dài nhẹ, rồi hàng loạt tiếng hít sâu gấp gáp vang lên từ phía sau lưng tôi. Những tên gia nhân, những kẻ hầu cận, hẳn đang tròn mắt, nghẹn lời. Họ sợ hãi. Họ kinh ngạc. Có lẽ còn có một chút phẫn nộ ngấm ngầm. Tôi không quay lại, cũng chẳng cần nhìn. Mùi hương trầm nhè nhẹ trong sảnh đường bỗng trở nên nặc nồng, hòa lẫn với mùi sáp ong từ những ngọn nến, tạo thành một thứ mùi ngột ngạt khó chịu. Đầu ngón tay tôi ấn mạnh hơn vào thành chén, móng tay hơi nhọn đâm nhẹ vào da thịt, một cảm giác đau nhói tỉnh táo.
Tôi cất chén trà xuống. Âm thanh “cốc” một tiếng, nhỏ thôi, nhưng trong không gian này, nó vang vọng như một hồi chuông cảnh báo. Nụ cười nở trên môi tôi, một nụ cười mà ngay cả chính tôi cũng cảm thấy máy móc, lạnh lẽo.
“Tống đại nhân chẳng lẽ đã quên—”
Tôi kéo dài giọng, để từng chữ, từng chữ rơi xuống thật chậm, thật nặng, như những giọt nước đá rơi trên mặt đá hoa cương.
“Xương còn chưa nguội.”
Không khí như đông cứng lại. Tôi nhìn thấy mí mắt của Tống Chiêu Dã khẽ rung động, một sự rung động rất nhỏ, nhưng đủ để tôi bắt được. Hắn không ngờ tôi lại nhắc đến chuyện này, ngay lúc này, bằng một giọng điệu bình thản đến thế.
“‘Muội muội Thư Ý’ của ngài cũng vừa mới mất.”
Tôi nhấn mạnh bốn chữ “muội muội Thư Ý”, khiến chúng nghe thật mỉa mai, thật đau đớn. Người con gái ấy, người mà hắn từng gọi là muội muội với tất cả sự dịu dàng, giờ đây chỉ còn là một nấm mồ lạnh lẽo. Và nguyên nhân, làm sao hắn có thể không biết?
“Vậy mà ngài đã vội vã đến đây cầu hôn ta?”
Câu hỏi cuối cùng, tôi thả ra nhẹ nhàng, như một lời trách móc, nhưng thực chất là một nhát dao găm phủ đầy độc tố. Tôi thấy ánh mắt hắn đột nhiên tối sầm lại, như có một cơn bão đang quét qua đồng tử. Ngón tay hắn siết chặt, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng nõn, đến mức tưởng như da thịt sắp bị xé toạc. Cả đại sảnh im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc nhẹ của ai đó.
Sự tức giận trong lòng tôi bỗng bùng lên, không phải là ngọn lửa rực cháy, mà là một khối băng âm ỉ, cần phải được giải phóng. Tôi đột ngột đứng dậy, bàn tay vỗ mạnh xuống mặt bàn. “Bốp!” Một tiếng vang chát chúa làm rung động cả những chiếc lá trà trong chén.
“Người đâu!”
Giọng tôi vút cao, sắc lẹm, không chút do dự. Nó xé toang màn im lặng, khiến cả đám gia nhân phía sau giật nảy mình.
“Mau ném hết đống đồ đó ra ngoài!”
Lệnh vừa dứt, những bóng người áo vải xám lập tức ùa vào từ hai bên cửa. Họ không dám nhìn thẳng vào mặt Tống Chiêu Dã, chỉ cúi đầu, xông tới những mâm lễ vật được phủ vải đỏ. Những cuộn lụa là mềm mại, những tấm gấm vóc lấp lánh, những hộp nữ trang vàng bạc châu báu lấp lánh ánh nến. Từng món, từng món, bị những bàn tay thô ráp túm lấy, mang đi, rồi bị ném vứt qua khỏi ngưỡng cửa lớn. Tiếng va đập của kim loại, tiếng xé rách của vải lụa, tiếng chân chạy rầm rập… tất cả hòa thành một bản nhạc hỗn độn, đầy sự sỉ nhục.
Tống Chiêu Dã vẫn đứng đó. Dáng người thẳng tắp, như một cây thương cắm xuống đất. Nhưng sắc mặt hắn đã tái đi, một màu trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Ánh mắt hắn dõi theo từng món lễ vật bị ném đi, nhưng thần thái vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. Chỉ có đôi bàn tay giấu trong tay áo rộng, chắc hẳn đang siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, lộ rõ sự phẫn nộ và bất lực đang dâng trào trong lòng. Hơi thở của hắn, nếu lắng nghe kỹ, có lẽ đang gấp gáp hơn bình thường.
Cuối cùng, khi món lễ vật cuối cùng cũng biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới chậm rãi quay ánh mắt về phía tôi. Ánh mắt ấy giờ đây đen kịt, sâu thẳm, chứa đựng một sự nguy hiểm khó lường.
“Giang Tuyết Ngâm…”
Hắn gọi tên tôi, từng tiếng, như được nghiền ra từ kẽ răng. Giọng nói trầm khàn, run nhẹ, như sắp mất kiểm soát.
“Ngươi… sẽ hối hận!”
Lời đe dọa ấy nghe quen tai đến nhàm chán. Nó chẳng khác gì những lời cảnh cáo vô vị mà tôi đã nghe quá nhiều lần. Một nụ cười lạnh lẽo, thực sự lạnh lẽo, nở trên môi tôi lần này. Nó lan tỏa lên đôi mắt, khiến chúng trở nên băng giá, không còn một tia cảm xúc nào.
“Tống Chiêu Dã.”
Tôi cũng gọi tên hắn, với một âm điệu bình thản, thậm chí có phần khinh miệt.
“Ngươi tưởng ngươi là ai?”
Tôi bước xuống một bước, áo dài phất phơ, tiến lại gần hắn hơn một chút. Khoảng cách giữa hai người vẫn an toàn, nhưng áp lực tinh thần thì đã được đẩy lên tối đa.
“Một cọng hành cũng không bằng,”
Tôi nhấn mạnh từng chữ, để chúng vang lên thật rõ, thật nhục nhã,
“Mà đòi ta phải hối hận vì ngươi?”
Câu nói cuối cùng, tôi hạ giọng xuống, như một lời thì thầm, nhưng lại mang sức nặng của một bản án. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm của hắn, không chớp mắt, không né tránh. Trong lòng tôi, giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng lạnh lùng và một quyết tâm sắt đá: sẽ không bao giờ để bản thân mình trở thành con cờ hay nạn nhân trong ván cờ của hắn lần nữa.