Tôi vẫn nhớ cái ngày mà Hoàng hậu cuối cùng cũng chịu gặp Thẩm Bị Kình. Trời hôm đó u ám, từng cơn gió lạnh thổi qua hành lang dài hun hút của tẩm cung, mang theo mùi hoa nhài ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Chân tôi đã tê dại từ lúc nào, nhưng tôi không dám cử động, bởi vì anh ấy – Tứ hoàng tử – đang quỳ trước mặt mẫu hậu với một vẻ kiên định đến đau lòng.
Anh ấy mặc kệ lời dặn của thái y. Mặc kệ đầu gối đã sưng tấy dưới lớp vải gấm tím thẫm. Tôi thấy ấy siết chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch, như thể đang cố nén một cơn đau nào đó không chỉ đến từ thể xác. Tôi cũng quỳ theo, không phải vì lễ nghi, mà vì tôi biết nếu tôi không ở bên cạnh, anh ấy sẽ gục ngã mất thôi. Cảm giác tội lỗi như một con rắn lạnh lẽo quấn chặt lấy cổ họng tôi – tất cả là tại tôi, nếu không vì tôi, anh ấy đã không phải chịu cảnh này.
Hoàng hậu nhìn chúng tôi với ánh mắt vừa mệt mỏi vừa khinh bạc. Bà ta vốn là ngườý phái, đoan trang tự trọng, thế mà hôm nay lại buông ra những lời mỉa mai đầy độc địa, như thể đã chịu đựng quá lâu rồi: "Ta thấy ngươi đúng là không đâm đầu vào tường thì không quay đầu, lần này suýt mất đôi chân, sau này mất mạng cũng nên."
Giọng bà ta khàn khàn, pha lẫn sự bực dọc của một người đã ngồi chờ cả buổi sáng. Tôi nhìn thấy những ngón tay của bà ta bấu chặt vào thành ghế, lớp sơn móng tay màu đỏ huyết dụ nổi bật dưới ánh nến leo lét. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ – bà ta đang tức giận thật sự, và cơn giận của một hoàng hậu chưa bao giờ là điều tốt lành.
Thẩm Bị Kình coi như không nghe thấy. Đôi mắt anh ấy vẫn dán chặt xuống nền gạch lạnh lẽo, đôi môi mím chặt đến mức bạc màu. Anh ấy chỉ nói bằng một giọng đều đều, không cảm xúc: "Cầu xin Hoàng hậu, đưa mộ của Mẫu Phi Thần vào Phi Lăng, hưởng sự thờ cúng của Hoàng miếu."
Tôi nghe rõ từng chữ, từng âm tiết rơi ra từ miệng anh ấy, nặng như chì. Anh ấy đã chuẩn bị cho cuộc đối thoại này từ lâu rồi. Tôi biết mà. Cả đêm qua anh ấy thức trắng, ngồi bên cửa sổ nhìn ra màn đêm, không nói một lời. Tôi chỉ biết đứng từ xa, nhìn bóng lưng cô độc của anh ấy, lòng quặn thắt.
Hoàng hậu thất thái. Cả khuôn mặt vốn điềm tĩnh của bà ta méo mó đi trong giây lát, và rồi cái chén trà trên tay bà ta bay thẳng xuống trước mặt anh ấy. Tiếng vỡ vang lên chói tai, nước trà nóng bắn tung tóe lên người anh ấy, thấm đẫm vạt áo trước ngực. Tôi nhìn thấy những giọt nước màu hổ phách đọng trên cổ áo anh ấy, bốc hơi thành một làn khói mỏng trong không khí lạnh. Anh ấy không hề nao núng, không né tránh, cứ để mặc cho chất lỏng nóng hổi thấm vào da thịt.
"Ta thấy ngươi quỳ vẫn chưa đủ lâu, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, thì ra ngoài kia mà hóng gió cho mát."
Hoàng hậu phẩy tay, ra hiệu cho thị vệ tiến lên. Tôi thấy tim mình như ngừng đập. Nếu bị kéo ra ngoài giữa cái tiết trời lạnh giá này, với đôi chân đang bị thương nặng, anh ấy sẽ không thể nào chịu nổi. Tôi vội vàng lên tiếng, giọì lo lắng: "Hoàng hậu nương nương, chân của Tứ hoàng tử không chịu được hành hạ nữa đâu."
Tôi cúi đầu thật thấp, không dám nhìn thẳng vào mắt bà ta. Tôi biết mình chỉ là một kẻ hầu hạ nhỏ bé, nói năng vượt quá phận sự, nhưng tôi không thể im lặng được. Mùi máu tanh từ đầu gối anh ấy đã bay lên, mặc dù anh ấy cố gắng che giấu, tôi vẫn ngửi thấy. Cảm giác bất lực như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng tôi.
Thẩm Bị Kình từ từ ngẩng đầu lên. Tôi nhìn thấy khóe mắt anh ấy đỏ hoe, nhưng đôi đồng tử lại tối đen như vực thẳm. Anh ấy trầm giọng, từng chữ từng chữ rơi xuống như những nhát búa nặng nề: "Hoàng hậu, thần sẵn sàng giao nộp quân Lư Châu và quyền giám quốc để đánh đổi lấy hai điều này, nếu người không muốn, quân đội vẫn đang ở ngoài hoàng thành."
Bầu không khí trong tẩm cung như đông đặc lại. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, hòa lẫn với tiếng lửa nổ lách tách từ ngọn đèn dầu trên bàn. Anh ấy vừa nói ra một lời uy hiếp trắng trợn, một sự liều lĩnh đến mức điên rồ. Nhưng tôi hiểu – anh ấy không còn gì để mất nữa. Mẫu phi của anh ấy đã chết trong tủi nhục, tro cốt còn không được đặt vào hoàng lăng. Còn tôi, tôi là cọng rơm cuối cùng mà anh ấy cố gắng níu giữ, sau khi uống phải thứ thuốc độc kia.
Hoàng hậu bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề mang chút ấm áp nào. Nó lạnh tanh như lưỡi dao sắc bén, vạch một đường dài trên không khí.
"Giỏi lắm, cho người trong lòng của ngươi thuốc giải xong là ngươi nói chuyện cũng cứng cáp hẳn lên nhỉ."
Bà ta đứng dậy, tà áo hoàng bào lụa chạm nhẹ vào nền gạch vỡ. Tôi cúi gầm mặt xuống, không dám thở mạnh. Trong lòng tôi, một nỗi xấu hổ nóng hổi dâng lên – bà ta biết, bà ta biết tất cả. Biết rằng tôi chính là điểm yếu chí mạng của Thẩm Bị Kình, biết rằng chính vì cứu tôi mà anh ấy đã đánh đổi quá nhiều. Tôi muốn biến mất khỏi thế giới này, hóa thành một làn khói, một bóng ma vô hình.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đứng trước mặt bà ta, người phụ nữ mà suốt mười mấy năm qua tôi vẫn luôn coi là kẻ thù, và nói ra những lời này.
“Tôi đã làm tất cả những gì có thể làm, suốt những năm qua, chỉ để mẹ tôi được một chỗ trong hoàng miếu, được hưởng chút hương khói. Xin bà hãy thành toàn.”
Giọng tôi không cao không thấp, không có sự kiêu ngạo của một kẻ chiến thắng, cũng chẳng có sự hèn mọn của kẻ thất bại. Tôi chỉ đơn giản là đang nói ra sự thật, một sự thật mà tôi đã dùng cả cuộc đời để theo đuổi. Bà ta – Hoàng hậu – không trả lời ngay. Bà ta chỉ nhìn tôi, ánh mắt như hai mũi kim châm xuyên qua lớp da thịt, xuyên qua từng lớp suy nghĩ hỗn độn trong đầu tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, nhưng tôi không né tránh.
Cuối cùng, bà ta phất tay. Một cái phất tay mệt mỏi nhưng đầy uy quyền, đủ để đuổi hết đám cung nhân đang đứng im như những pho tượng sáp ra ngoài. Cánh cửa đóng lại, tiếng then cài khép và nặng nề như một lời tuyên án. Không gian tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng nến cháy lách tách trên giá.
“Ta không để mẹ ngươi vào Phi Lăng,” giọng bà ta khàn đi một chút, nghe không còn sắc lạnh như mọi khi, “không phải vì ta hận bà ấy. Mà là để hoàn thành tâm nguyện của bà ấy.”
Tôi sững người. Câu nói ấy như một tảng đá ném thẳng vào mặt hồ phẳng lặng trong tâm trí tôi, làm vỡ tan tất cả những gì tôi từng tin tưởng. Tôi nhìn bà ta, ánh mắt đầy nghi hoặc, không giấu nổi sự bối rối. Bà ta biết điều gì mà tôi không biết? Mẹ tôi có tâm nguyện gì mà tôi chưa từng nghe?
“Chuyện thông dâm mà ngươi tưởng là do ta hãm hại bà ấy sao?” Hoàng hậu cười nhạt, nụ cười ấy không chút ấm áp, chỉ toàn vị đắng của những năm tháng dài đằng đẵng. “Ngươi bây giờ hãy đi đến trước mặt lão hoàng đế mà nghiệm thử đi. Xem ngươi có phải là giống của lão không?”
Tôi nghẹt thở.
Không, không phải nghẹt thở vì sợ hãi. Mà là vì một luồng khí lạnh buốt từ đâu đó xộc thẳng vào lồng ngực, đóng băng từng thớ thịt, từng mạch máu. Tôi đứng im như một pho tượng, không thể nhúc nhích. Ánh mắt tôi không rời khỏi khuôn mặt bà ta, nhưng tôi không còn nhìn thấy bà ta nữa. Tôi chỉ thấy những mảnh vỡ của quá khứ đang xoay tròn trước mắt, không thể ghép lại thành một hình hài nguyên vẹn.
“Bà nói dối!” Tôi gằn từng chữ, nhưng giọng tôi lại run lên, không kiểm soát được. Tôi muốn hét lên, muốn bóp chặt lấy cổ bà ta và bắt bà ta phải rút lại lời nói ấy. Nhưng chân tôi như bị đóng đinh xuống sàn, không thể nhấc lên nổi.
Hoàng hậu không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của tôi. Bà ta hừ lạnh một tiếng, cái hừ lạnh ấy vang lên trong căn phòng rộng lớn như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Và rồi, bà ta bắt đầu kể. Không phải bằng giọng của kẻ chiến thắng, mà bằng giọng của một người đã chôn chặt bí mật này trong lòng suốt hơn hai mươi năm, đến mức nó đã mục ruỗng, thối rữa, và bây giờ bà ta chỉ muốn tống nó ra ngoài.
Chuyện bắt đầu từ năm đó, khi Hoàng hậu vừa sinh hạ Thái tử không lâu. Gia đình bà ta phạm tội, thế lực sụp đổ trong một đêm. Hoàng đế – cha tôi – nổi trận lôi đình, giận lây sang cả bà ta. Ông ta cấm túc bà trong cung, khôới, và đã soạn sẵn chiếu chỉ phế hậu. Lúc ấy, Thái tử – người anh cùng cha khác mẹ của tôi – vẫn chưa được sắc phong. Cậu ta mắc một trận trọng bệnh, sốt, nằm trên giường mà không ai thèm ngó ngàng. Hoàng hậu quỳ trước cửa điện xin thuốc, nhưng không một ai dám đưa cho bà ta vì không có lệnh của hoàng đế.
“Lúc đó,” Hoàng hậu nói, giọng bà ta bỗng nhiên trở nên xa xăm, như thể đang nhìn về một nơi nào đó rất xa, rất xa, “chỉ có một thị nữ đi theo ta. Một cô gái đã đính hôn với thống lĩnh thị vệ, người mà nàng yêu tha thiết. Nhưng vì ta, vì con ta, nàng đã chủ động hiến thân cho lão hoàng đế. Nàng đi hầu hạ kẻ mà nàng biết rõ đã thèm khát mình từ lâu.”
Tôi không còn nghe thấy gì nữa sau câu nói ấy.
Đầu gối tôi khuỵu xuống, hai tay bấu chặt vào mặt đá lạnh lẽo. Tôi biết người thị nữ ấy là ai. Tôi biết tại sao mẹ tôi chưa bao giờ kể cho tôi nghe về quá khứ của bà. Tôi biết tại sao bà luôn nhìn tôi với ánh mắt vừa yêu thương vừa đau đớn, như thể tôi là một vết thương mà bà không bao giờ có thể chữa lành.
Và tôi cũng biết câu nói của Hoàng hậu là sự thật.
Tôi nhớ rõ cái lạnh thấu xương của những phiến đá xanh dưới đầu gối mình. Mỗi một viên đá đều như khắc vào da thịt, nhắc nhở tôi về dòng máu ô uế đang chảy trong huyết quản. Trước mặt tôi là Thái hậu, người phụ nữ mà cả đời này tôi mang ơn sâu nặng, cũng là người mà tôi căm hận nhất.
Mẹ tôi, một thị nữ hèn mọn trong Hoán Y Cục, đã từng được Hoàng thượng sủng ái suốt mười ngày liên tiếp. Mười ngày ngắn ngủi ấy với bà là cả một đời vinh quang, nhưng cũng chính là khởi đầu. Khi bà mở miệng cầu xin cho Hoàng hậu, bà lập tức bị đánh trở lại Hoán Y Cục, như thể chưa từng có đêm nào được ân sủng. Hoàng hậu cũng vì lời cầu xin ấy mà bị Hoàng thượng trách phạt nặng nề.
Nhưng lòng trung thành của mẹ tôi không vì thế mà phai nhạt. Bà nghĩ đến câu nói "mẹ quý nhờ con", một ý định điên rồ nảy sinh trong đầu. Bà tìm đến người đàn ông trong lòng mình, mượn giống của ông ta để mang thai. Tôi chính là kết quả của cuộc trộm ấy, một đứa trẻ do toan tính chứ không phải tình yêu.
Để tránh bị phát hiện, mẹ tôi trốn trong góc tối của Hoán Y Cục suốt chín tháng trời. Bà giấu cái bụng ngày một lớn dưới những lớp y phục rộng thùng thình, chỉ dám thở phào khi tôi cất tiếng khóc chào đời. Lúc ấy bà mới dám bàng thượng.
Nhờ có tôi, một hoàng tử, mẹ tôi thăng tiến như diều gặp gió. Bà dùng ân sủng của mình để giải vây lệnh cấm túc cho hoàng hậu, giúp bà ấy củng cố lại vị thế trong hậu cung. Nhưng định mệnh trớ trêu, chuyện bà và người đàn ông kia lén lút với nhau cuối cùng cũng bị phát hiện.
Tôi vẫn nhớ cái ngày mẹ quỳ trước mặt hoàng hậu, nước mắt lã chã. Bà kể rõ thân thế của tôi, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, rồi nguyện dùng cái chết để đổi lấy sự bảo vệ cho tôi và người tình của bà. Hoàng hậu niệm tình bà một lòng trung thành trước sau như một, liền sắp xếp một màn kịch trước khi Hoàng thượng kịp nghi ngờ. Bà ấy tìm người chịu tội thay, dựng lên cảnh tượng kẻ gian cưỡng ép thị nữ. Trong hậu cung này, một phi tử mất đi sự trong sạch chỉ có thể chết. Nếu không, đứa trẻ sẽ vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.
Mẹ tôi chết. Chết như một cái kết tất yếu cho tội lỗi của mình. Nhưng tôi, Thẩm Bị Kình, lại sống. Sống với cái danh hoàng tử cao quý, sống với dòng máu dối trá chảy trong người.
Bây giờ tôi quỳ dưới nền đất lạnh, ánh mắt hướng về phía Thái hậu. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi hận thù cuồn cuộn như sóng biển ngày đông. Tôi cắn chặt răng đến nỗi khóe miệng rỉ máu, vị tanh nồng lan tỏa trên đầu lưỡi. Khuôn mặt tôi chắc hẳn đã biến dạng đến mức đáng sợ, bởi tôi cảm nhận được từng cơ bắp trên mặt mình co giật dữ dội.
Mẹ ơi, con sẽ không để mẹ chết vô ích.
Đôi mắt gã đỏ ngầu như sắp rách ra, từng tia máu nổi lên cuồn cuộn. Gã gầm lên một tiếng xé toạc bầu không khí tù đọng trong điện: “Không thể nào! Sao có thể như vậy được!”
Tôi đứng nép sau cột, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Từng lời Hoàng hậu nói ra cứ như những nhát dao cắm thẳng vào lồng ngực Thẩm Bị Kình, và tôi ở đây, bất lực nhìn gã từng chút một sụp đổ.
Hoàng hậu vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, đôi mắt bà không hề dao động khi nhìn xuống gã từ trên cao:
“Ngươi nếu không tin, bây giờ hãy tự mình đi mà nghiệm chứng sự thật trong lời ta nói. Hãy đi, lật tung cả hoàng cung lên, ngươi sẽ thấy ta có lừa ngươi hay không.”
Giọng Thẩm Bị Kình khàn đặc, nhưng vẫn cố chất vấn: “Nếu lời người nói là thật, tại sao người không trực tiếp công khai chuyện này ra trước triều đình? Ngược lại, còn dung túng cho thần hết lần này đến lần khác khiêu khích quyền thế của người? Rốt cuộc người đang giở trò gì?”
Tôi nhìn thấy bàn tay Hoàng hậu siết chặt lại, những ngón tay bà trắng bệch vì dồn lực. Bà hít một hơi thật sâu, như thể đang kìm nén một cơn sóng dữ đang cuộn trào trong lồng ngực:
“Ta đã hứa với mẫu phi của ngươi sẽ bảo vệ ngươi chu toàn. Bà ấy trước khi chết đã bắt ta thề phải giấu kín bí mật này trong lòng, trừ ta và bà ấy ra, không được nói cho bất kỳ ai biết. Bà ấy hy vọng ngươi bình an trưởng thành, sống một cuộc đời không vướng bận oán hận. Nhưng ngươi thì sao? Lại coi chuyện này thành chấp niệm cả đời, giờ đây còn làm ra cả chuyện ép cung! Ngươi có biết mỗi lần ngươi gây chuyện, ta phải đứng sau lưng dọn dẹp bao nhiêu hệ lụy không?”
Thẩm Bị Kình như người mất hồn, hai chân quỵu xuống nền đá lạnh. Tôi vội vàng lao tới, hai tay đỡ lấy cánh tay gã, cảm nhận được toàn bộ trọng lượng cơ thể gã đổ dồn vào tay mình. Gã nặng quá, nặng như cả một tảng đá vô tri vừa rơi từ trên vách núi xuống.
Tôi không biết phải an ủi gã thế nào. Lời nói lúc này thật vô dụng. Tôi chỉ có thể nắm chặt lấy bàn tay gã, siết thật chặt, mong gã cảm nhận được rằng tôi vẫn còn ở đây, vẫn còn một người không bỏ rơi gã.
Hoàng hậu nhìn xuống bộ dạng thất thểu của gã, giọng bà trầm xuống như tiếng sấm vọng từ xa:
“Những năm qua ngươi chiêu binh mãi mã, thu nạp nhân tài khắp nơi, ngươi thực sự tưởng ta không biết sao? Ta dù có đe dọa ngươi thế nào, lớn tiếng quát mắng ra sao, cũng chưa từng thực sự ra tay làm hại ngươi mảy may. Ngươi tưởng ta ăn chay niệm Phật mấy năm nay nên mất đi sát tính rồi sao? Ngươi sai rồi, Thẩm Bị Kình. Ta không động đến ngươi, không phải vì ta sợ ngươi, mà vì ta đã hứa với mẹ ngươi.”
Bà dừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm về phía bức bình phong thêu hình chim loan:
“Mẹ ngươi đã chết, chế. Nhưng bà ấy chết vì muốn cứu ta. Và ta đã hứa sẽ dùng cả tính mạng này để bảo vệ ngươi. Ngươi có hiểu không? Ngươi có hiểu nỗi đau khi phải nhìn đứa con của ân nhân từng ngày gây hấn với mình, nhưng không thể nói ra sự thật không?”
Hoàng hậu vừa dứt lời, tôi cảm thấy như có ai đó vừa giáng một nhát búa vào lồng ngực mình. Bà ta nói, bài vị của mẫu phi — người đã khuất từ lâu — đã được dời khỏi hoàng miếu, chuyển về phủ thân phụ ruột của Thẩm Bị Kình. Nếu hắn vẫn nhất quyết muốn đưa bà vào hoàng miếu, quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của bà, thì hoàng hậu sẵn lòng “thành toàn”. Câu nói ấy chẳng khác nào lưỡi dao găm vào tim hắn, vừa lạnh lẽo vừa tàn nhẫn.
Thẩm Bị Kình không ngẩng đầu lên. Hắn chỉ vùi mặt vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng hổi phả lên da thịt tôi, nhưng không phát ra một âm thanh nào. Tôi có thể cảm nhận được bờ vai hắn đang run lên từng hồi, nhưng hắn không khóc. Có lẽ nước mắt đã cạn từ lâu rồi, hoặc hắn đang kìm nén tất cả để không bật ra tiếng nấc nào giữa nơi đại điện uy nghiêm này. Khoảnh khắc ấy, tôi muốn ôm chặt lấy hắn, nhưng tay chân tôi như bị đông cứng bởi sự căng thẳng bao trùm cả không gian.
Đại điện chìm vào một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Hoàng hậu thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi và khinh bỉ, rồi bà ta xoay người bỏ đi. Những bước chân của bà vang lên trên nền gạch lạnh lẽo, mỗi tiếng động như gõ vào trái tim đang vỡ vụn của Thẩm Bị Kình. Tôi đứng đó, tay vẫn đặt trên lưng hắn, cảm nhận từng cơn run rẩy lan từ cơ thể hắn sang tôi, như thể chúng tôi đang cùng chìm xuống một vực thẳm vô tận.
Một lúc lâu sau, hắn mới ngước mặt lên. Đôi mắt hắn đỏ hoe, nhưng không có giọt lệ nào. Hắn nắm lấy tay tôi, bàn tay lạnh ngắt và siết chặt đến mức tôi cảm thấy đau, nhưng tôi không rút ra. Hắn kéo tôi bước ra khỏi hoàng cung, từng bước chân nặng nề và chậm chạp. Vết thương ở đầu gối hắn vẫn còn rỉ máu, thấm qua lớp vải áo, để lại những vệt đỏ sẫm trên nền đá. Tôi đứng hắn, nhìn bóng dáng cao lớn ấy giờ đây lại gầy guộc và cô độc đến lạ. Có một nỗi đau âm ỉ len lỏi trong lồng ngực tôi, nhưng tôi không biết phải nói gì để xoa dịu nó.
Ra khỏi cung, trời đã tối đen. Tết đến xuân về, khắp phố phường đều treo lồng đèn đỏ rực, ánh sáng phản chiếu trên mặt đường ẩm ướt. Tiếng cười nói náo nhiệt vọng ra từ các quán xá, mùi thơm của bánh trái hòa lẫn với khói hương làm cay mắt. Nhưng tất cả những thứ ấy dường như thuộc về một thế giới khác, xa xôi và cách biệt. Chỉ có chúng tôi là lạc lõng giữa dòng người hối hả, như hai chiếc bóng lẻ loi trôi dạt trong biển ánh sáng.
Hắn dắt tôi ngồi xuống một sạp nhỏ bên đường. Người bán hàng là một bà lão với khuôn mặt hiền hậu, tay thoăn thoắt múc từng bát sủi cảo nghi ngút khói. Hắn gọi hai bát, không nói thêm lời nào. Khi bát sủi cảo được đặt trước mặt, hắn cầm đũa, nhưng tay run đến mức không gắp nổi một chiếc. Cuối cùng, hắn cúi xuống, vừa ăn vừa để nước mắt rơi lã chã vào bát canh. Những giọt nước mắt mặn chát hòa lẫn với vị ngọt của nước dùng, tạo nên một thứ hỗn hợp đắng cay khó tả. Hắn thảm hại hơn cả lúc quỳ trước cung hoàng hậu, bởi vì lúc ấy hắn còn có thể kiềm chế, còn bây giờ, mọi sự đau đớn đều vỡ òa không thể ngăn lại.
Tôi ngồi bên cạnh, nhìn hắn mà lòng quặn thắt. Những lời an ủi đã định nói, như “rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi” hay “ngài đã làm hết sức rồi”, bỗng nhiên trở nên vô nghĩa. Làm sao tôi có thể nói những điều ấy khi chính tôi cũng biết rằng mọi thứ đã đổ sông đổ bể? Tôi nuốt ngược tất cả vào trong, chỉ lặng lẽ đưa tay ôm lấy hắn. Vòng tay tôi ôm trọn bờ vai rộng nhưng giờ đây run rẩy như một đứa trẻ, và tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang, ấm áp nhưng yếu ớt.
Tôi khẽ nói vào tai hắn, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh này: “Ngài vẫn còn có tôi.”
Hắn không trả lời, chỉ siết chặt tay tôi hơn. Một lúc sau, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, chất chứa bao nhiêu uất ức và tuyệt vọng. Hắn nói, giọng khàn đặc: “Tất cả những gì tôi làm đều đổ sông đổ biển. Tôi chưa từng luyến tiếc, nhưng cuối cùng người ta bảo tôi tất cả đều là dã tràng xe cát. Tất cả những gì tôi làm bấy nhiêu năm nay, rốt cuộc là vì cái gì?”
Tôi không thể trả lời. Tôi chỉ biết ôm chặt hắn hơn, để hắn dựa vào tôi, để hắn khóc thêm một lần nữa giữa phố phường đèn hoa rực rỡ. Những người qua đường lướt qua chúng tôi, có người ném ánh mắt tò mò, có người thờ ơ lướt đi. Họ không biết, và cũng chẳng cần biết, rằng trong khoảnh khắc ấy, thế giới của một người đã sụp đổ hoàn toàn.
Tôi vỗ nhẹ vào lưng Bị Kình, cảm nhận từng thớ cơ căng cứng dưới lòng bàn tay mình. Hóa một người mạnh mẽ như chàng cũng có lúc yếu lòng đến thế. Tôi thì thầm, giọng dịu dàng nhất có thể:
“Đời người chất chứa biết bao nhiêu là khát vọng. Nửa đời trước của chàng cứ mãi miệt mài truy tìm một câu trả lời, ít nhất chàng đã dốc hết sức lực rồi. Dù kết cục không như điều chàng hằng mong ước, nhưng rốt cuộc chàng cũng đã có được đáp án cho riêng mình. Bị Kình, chàng từng nói với em một câu, chàng bảo chàng không tin vào số mệnh, lại càng chẳng oán trách số phận.”
Chàng bật lên một tiếng cười đầy tự giễu, nụ cười ấy như xoáy sâu vào lồng ngực tôi, cay đắng vô cùng.
“Giờ đây lại… đến lượt nàng an ủi ta rồi.”
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt chàng, nơi ánh đèn lung linh đang nhảy múa.
“Nếu chàng vẫn còn muốn giành giật, thì cứ việc lao vào cuộc chiến ấy. Nhưng nếu chàng đã mỏi mệt, chúng ta hãy vứt bỏ tất cả phiền não ở hoàng thành này, cùng nhau đến một nơi thật xa, nơi chẳng có ai biết đến chúng ta.”
Chàng khẽ đưa tay lên, vuốt ve lọn tóc mai đang lòa xòa trên trán tôi. Ánh mắt chàng dịu dàng đến lạ, phản chiếu cả bóng hình tôi và những ngọn đèn lấp lánh xung quanh.
“Mất cái này được cái kia, chẳng lẽ nàng chính là kho báu mà ông trời đã ban tặng?”
Tôi lắc đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.
“Chính chàng đã tự tay sắp đặt từng bước để đến gần em, nào có liên quan gì đến ông trời?”
Chàng bất lực thở dài, trong giọng nói pha chút cam chịu và yêu thương:
“Nàng đúng là… haizz.”
---
Hai mươi bảy.
Thẩm Bị Kình trao toàn bộ quân đội ở Lư Châu vào tay Hoàng hậu. Khi đối diện với bà, chàng chỉ đưa ra hai điều kiện.
Điều thứ nhất, chàng yêu cầu hoàng hậu xóa tên mình khỏi gia phả hoàng gia. Sau đó, chỉ cần loan báo ra bên ngoài rằng Thẩm Bị Kình đã gặp nạn và chết. Một cái chết sạch sẽ, dứt khoát, để chàng có thể biến mất khỏi thế giới này mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Điều thứ hai, chàng có thể hủy bỏ bản danh sách bán quan tước kia. Nhưng tất cả những tội ác mà Đan Bắc Hầu đã gây ra, từng cái một, đều phải được đem ra xét xử nghiêm minh. Chàng muốn thấy công lý được thực thi, dù cho bản thân chàng đã chọn con đường rút lui.
Trước khi rời khỏi kinh thành, hắn dẫn ta đến trước phần mộ của mẫu phi. Hai chúng ta quỳ xuống, cùng nhau dâng nén hương cuối cùng. Lúc ấy, ta không kìm được mà hỏi hắn: “Chàng có thực sự cam lòng buông bỏ tất cả hay không?” Ta nhìn chăm chú vào gương mặt hắn, muốn tìm kiếm mộ phần nào đó. Nhưng hắn chỉ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt, không nói một lời. Nụ cười ấy khiến lòng ta chùng xuống, vừa có chút chua xót, lại vừa có chút nhẹ nhõm khó tả.
Khi cỗ xe từ từ lăn bánh ra khỏi cổng thành, ta mới giật mình nhận ra mùa xuân đã lặng lẽ len lỏi vào giữa những âm mưu quỷ quyệt và tranh đấu ngầm. Những tia nắng vàng óng ả như những sợi tơ mềm mại, xua tan đi lớp sương lạnh còn vương vấn từ mùa đông. Cả không gian bỗng trở nên ấm áp và dịu dàng đến lạ.
Bên cạnh ta, Thẩm Bị Kình khẽ lên tiếng, giọng hắn trầm ấm như một nỗi niềm xa xăm: “Thủ đoạn của bà ta tuy tàn nhẫn, nhưng bà ta cũng là một vị hoàng hậu tốt. Bà ấy đã thay hoàng đế giữ gìn giang sơn suốt hơn mười năm nay. Trước kia ta đối đầu với bà ta, chẳng qua chỉ muốn đòi lại danh dự cho mẫu thân. Nhưng bây giờ… mọi chuyện đã không còn cần thiết nữa rồi.” Hắn dừng lại một chút, đưa mắt nhìn rèm xe mỏng, rồi tiếp lời: “Nàng xem, phong cảnh bên ngoài này chẳng phải hấp dẫn hơn cái lô?”
Ta vén màn cửa sổ xe, để cho cơn gió xuân trên núi mơn man trên má. Nó ấm áp và mang theo hương cỏ dại, hương đất mới. Trước mắt ta là một bức tranh gấm vóc trải dài bất tận, những dãy núi xanh ngắt nối tiếp nhau, quả thực khiến người ta say đắm. Cảm giác tự do này thật khác xa với bốn bức tường lạnh lẽo của hoàng cung.
Bỗng nhiên, hắn vòng tay ôm lấy ta từ phía sau, cơ thể rắn rỏi áp sát vào lưng ta. Hắn cúi xuống, hơi thở ấm nóng phả vào tai ta, giọng nói trở nên dè dặt và thận trọng hơn bao giờ hết: “Ta từng nói, sau khi đăng cơ sẽ dành cho nàng một hôn lễ linh đình. Nhưng hiện tại ta lại trắng tay, hai bàn tay trống rỗng… Nàng còn sẵn lòng gả cho ta không?” Trong giọng nói ấy, ta nghe thấy sự lo lắng và cả một chút yếu đuối mà hắn chưa từng để lộ ra trước mặt bất kỳ ai.
Ta không kìm được mà bật cười, tiếng cười khẽ khàng nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của cỗ xe. Ta chợt nhớ lại lời thề độc mà mình đã thề với Lý Đàm Hoa, cái lời thề như một sợi xích vô hình trói buộc số mệnh của ta. Hắn nghi hoặc quay đầu nhìn ta, đôi mắt đen láy chất chứa đầy câu hỏi.
Ta quay người lại, đối diện với ánh mắt ấy, rồi chậm rãi nói: “Chàng có biết không, có lẽ chính vì lời thề độc năm xưa đó mà hai lần đám cưới, ta đều không thể gả cho chàng. Sau này, không biết có còn cơ hội để thành hôn nữa hay không?” Ta nói ra điều ấy, trong lòng bỗng nhẹ bẫng, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Ta muốn nhìn thấy phản ứng của hắn, muốn biết hắn sẽ làm gì trước lời nguyền rủa ấy.
Tôi đứng bất động giữa sân, cổ họng như bị ai bóp nghẹt. Hắn vừa nói câu đó với tôi, bằng giọng điệu thản nhiên như đang hỏi tôi hôm nay ăn cơm chưa.
“Em nói là không gả cho Tứ hoàng tử, chứ có phải là tôi Thẩm Bị Kình đâu. Giờ chẳng còn ‘Tứ hoàng tử’ nào nữa rồi, chỉ có Thẩm Bị Kình thôi, em có gả không?”
Tôi nhìn hắn. Gương mặt ấy vẫn cứng cỏi, vẫn ngang tàng y như ngày đầu tôi gặp. Trong lồng ngực tôi, trái tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra ngoài. Có ai cầu hôn theo kiểu này không? Không lễ vật, không môi son má phấn, chỉ một câu hỏi sỗ sàng giữa thanh thiên bạch nhật.
Tôi cười nhạt, khóe môi cong lên đầy mỉa mai:
“Muốn tôi gả cho ngài? Những chuyện ngài tính toán, tôi còn chưa tính sổ xong đâu đấy.”
Hắn khựng lại. Đôi tay đang giữ vai tôi bỗng dưng buông lỏng. Tôi thấy trong mắt hắn có chút chột dạ, cái vẻ cứng cỏi vừa nãy như bị một nhát dao xé toạc. Hắn lùi lại nửa bước, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Chẳng phải em nói hai chúng ta huề nhau rồi sao…”
Tôi bật cười. Tiếng cười của tôi vang lên trong gió, vừa chua chát vừa cay độc. Tôi giơ chân đá thẳng vào ống quyển hắn một cái thật mạnh. Hắn kêu lên đau đớn, nhưng tôi chẳng thương xót chút nào.
“Xe ngựa của tôi, ngài không nói thì xuống đi.”
Hắn vội vàng xua tay, mặt mày nhăn nhó: “Thôi thôi, ta nói, ta nói hết.”
Tôi ngồi xuống, khoanh tay nhìn hắn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình như một kẻ đang lột vỏ từng lớp bí mật của một trái cây đã chín muồi. Hắn kể và tôi nghe.
Hóa ra Hoàng hậu trước kia đã biết cha tôi có ý gả tôi cho hắn. Bà ta nhiều lần ngăn cản, nhiều lần hãm hại, khiến cha tôi sợ uy quyền của bà ta mà đành phải thôi. Còn Lý Đàm Hoa, cái tên ấy khiến lòng tôi thắt lại, đã hãm hại tôi ở yến tiệc cung đình chỉ để cho hắn có cơ hội “anh hùng cứu mỹ nhân”. Từng bước, từng bước, hắn dụ tôi lại gần hắn như một con nhện giăng tơ.
Tôi cắn môi. Hóa ra những lần tình cờ gặp gỡ, những lần hắn xuất hiện đúng lúc tôi gặp nguy, tất cả đều là sắp đặt.
“Sau đó Thái tử gặp chuyện,” hắn nói tiếp, giọng trầm xuống, “cha em thấy Thái tử không xong rồi, liền muốn tìm đường lui khác. Ông ấy vội vã chạy tới Giang Nam, muốn giết chết cái nguồn họa là em ngay trên đường đi, tạo ra giả tượng em không may qua đời, để thoát khỏi sự khống chế của Hoàng hậu khi bà ta lợi dụng chuyện ‘sao chổi.”
Tôi nghe mà người cứng đờ. Hỏi: Người tôi từng gọi là phụ thân đã từng muốn tôi chết. Tôi không khóc, chỉ thấy một nỗi lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cả đời này, tôi tưởng mình là con cờ, hóa ra tôi còn không bằng một con cờ — tôi chỉ là một món hàng để người ta vứt bỏ khi không còn giá trị.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt có chút lo lắng. Nhưng tôi không cho hắn thấy sự yếu đuối của mình. Tôi quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa, nơi những hàng cây đang lùi dần về phía sau. Gió thổi qua, mang theo mùi cỏ dại và bụi đường.
“Vậy ngài có hối hận không?” Tôi hỏi, giọng khàn khàn.
Hắn không trả lời ngay. Chỉ im lặng một lúc lâu, rồi tôi nghe tiếng hắn thở dài:
“Có hối hận thì em có gả cho ta không?”
Tôi nhớ cái đêm ấy, Thẩm Bị Kình trở về với áo đầm máu. Lúc đó tôi chỉ biết run rẩy lau vết thương cho anh, không dám hỏi nguyên do. Mãi sau này, khi mọi mảnh ghép dần khớp lại, tôi mới hiểu: mỗi giọt máu anh đổ ra đều vì tôi.
Hồi ấy, triều đình phái người đi cứu trợ thiên tai. Ai cũng biết đó là nhiệm vụ khổ sai, chẳng ai muốn nhận. Thế mà Thẩm Bị Kình lại chủ động xin đi. Anh nói với tôi rằng đó là cơ hội để lấy danh tiếng, để xây dựng uy tín. Tôi gật đầu tin, nhưng trong lòng vẫn thấy là lạ. Một người như anh, vốn dĩ đã nản thế, cần gì phải liều mạng giữa vùng lũ lụt? Sau này tôi mới biết — anh đi cứu trợ chỉ để đánh lạc hướng cha tôi. Trong lúc anh vắng mặt, anh đã âm thầm cài cắm ám vệ quanh tôi, từng người một, như những bức tường vô hình che chở tôi khỏi bóng tối.
Cha tôi — người đàn ông thân — lại là kẻ muốn tôi chết nhất. Ông ta thấy Thẩm Bị Kình bảo vệ tôi quá chặt, không thể động đến tôi bằng đường đường chính chính, liền nghĩ ra kế độc. Ông ta sắp xếp bọn cướp lương thực, cho chúng hung hãn xông vào đoàn xe giữa đêm tối. Trong cảnh hỗn loạn ấy, một mũi tên lạc — hoặc không hề lạc chút nào — sẽ cắm thẳng vào tim tôi. Nhưng Thẩm Bị Kình đã đoán trước được tất cả. Những ám vệ của anh đã kịp thời kéo tôi ra khỏi vòng vây, đưa tôi đến nơi an toàn trước khi kịp nở nụ cười mãn nguyện.
Rồi Thái tử chết. Cả khiến lược kinh thành và toan tính. Chúng tôi quay về và ngay lập tức, Hoàng hậu giăng lưới. Bà ta muốn biến Thẩm Bị Kình thành con rối trên ngai vàng, muốn anh chỉ biết gật đầu và ký tên. Để khống chế anh, bà ta cần có một sợi dây trói buộc — và hầu phủ chính là sợi dây ấy. Cha tôi vốn đã là tay sai đắc lực của Hoàng hậu, chuyên bán quan tước để vơ vét của cải cho bà ta. Giờ đây, bà ta muốn dùng hôn nhân để thắt chặt mối liên kết, ép Thẩm Bị Kình cưới con gái hầu phủ, để anh mãi mãi nằm trong lòng bàn tay bà.
Nhưng Thẩm Bị Kình từ chối. Anh từ chối ngay trước mặt Hoàng hậu, không một chút do dự. Bà ta nổi giận, nhưng không lộ ra ngoài. Thay vào đó, bà ta cài thám tử vào phủ anh, len lỏi vào từng góc tối, nghe ngóng từng lời thì thầm. Và chính những con mắt ấy đã phát hiện ra sự tồn tại của tôi — kẻ mà cha tôi đã cố giấu kín suốt bao năm.
Đêm Thẩm Bị Kình bị thương, chính là đêm anh phát hiện ra thám tử trong phủ mình. Anh lần theo dấu vết, tìm ra kẻ đó, định diệt khẩu để bảo vệ bí mật về tôi. Nhưng kẻ đó không phải loại tay mơ. Chúng đóng tối, và khi ánh đèn bật sáng, Thẩm Bị Kình đã ôm vết thương sâu ở vai. Máu chảy đỏ cả tay áo, nhưng anh vẫn cố gắng che giấu tôi, nói rằng chỉ là tai nạn.
Tôi đã khóc khi thấy vết thương ấy. Nhưng tôi không hề biết rằng đó mới chỉ là khởi đầu.
Để chiếm thế thượng phong, Thẩm Bị Kình quyết định đánh đòn phủ đầu. Trước khi Hoàng hậu kịới tôi, anh đã tung tin tôi còn sống ra ngoài — một tin chấn động khiến cả kinh thành xôn xao. Bằng cách đó, anh buộc Hoàng hậu phải chuyển hướng chú ý, không thể âm thầm hạ sát tôi nữa. Sau đó, anh thiết kế một kế hoạch tỉ mỉ: dẫn dụ tôi về phủ, để tôi đổi thân phận với Lý Đàm Hoa. Chỉ cần tôĩa con gái hầu phủ, chỉ cần anh và hầu phủ liên minh, Hoàng hậu vì muốn khống chế anh sẽ không dám động đến tôi. Mạng sống của tôi vì thế mà được bảo toàn.
Tôi đã từng nghĩ, suốt bao năm qua, Thẩm Bị Kình chỉ lợi dụng tôi để tiếp cận phủ Đan Bắc Hầu. Tôi tưởng mình chỉ là một quân cờ, một công cụ để anh đạt được mục đích. Nhưng tôi đã sai. Anh chưa từng coi tôi là quân cờ. Mỗi bước đi của anh, từ việc nhận nhiệm vụ cứu trợ, đến cài ám vệ, rồi tung tin, đổi thân phận — tất cả đều là để bảo vệ tôi. Anh đã gánh vác mọi nguy hiểm thay tôi, đã đổ máu thay tôi, đã đánh đổi cả tương lai của mình để tôi được sống.
Và tôi, kẻ ngu ngốc, đã không nhận ra điều đó cho đến khi máu của anh nhuộm đỏ cả đêm dài.
Tôi không thể kìm được tiếng thở dốc, bàn tay siết chặt vạt áo trước ngực mình:
“Sao ngài không chịu nói cho tôi biết sớm hơn một chút?”
Chàng khẽ lắc đầu, ánh mắt có chút tự giễu:
“Bởi vì những toan tính của ta chẳng hề quang minh chính đại. Ta thừa sức đưa nàng đến một nơi an toàn, giấu nàng khỏi mọi cuộc tranh giành máu me nơi hoàng thành. Nhưng ta không muốn. Ta biết rõ nàng sẽ rơi vào hiểm cảnh, nhưng ta vẫn ích kỷ muốn giữ nàng ở lại bên cạnh mình.”
Một cảm giác vừa chua xót vừa ngọt ngào dâng lên từ tận đáy lòng tôi, khiến giọng nói nghẹn lại:
“Rõ ràng là tôi đã làm hỏng đại sự của ngài.”
Chàng bật cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng qua hồ nước mùa thu, rồi đưa tay nhéo nhẹ má tôi:
“Nàng chỉ là một biến số ngoài dự liệu của ta thôi, sao có thể nói là hỏng chuyện được?”
Hơi thở của chàng phả vào gáy tôi, ấm áp và đều đặn. Chàng khẽ kéo tôi vào lòng, từng chữ thốt ra nặng như đá tảng:
“Diệu Hoa, ta đã từng nói với nàng, chí hướng của ta không phải là ngôi vị hoàng đế. Hiện tại, ta đã có được đáp án cho mọi thắc mắc trong lòng, lại còn có được một món quà bất ngờ. Ta rất mãn nguyện rồi.”
Dứt lời, chàng nắm chặt lấy một bàn tay tôi, những ngón tay đan vào nhau, siết chặt như thể sợ tôi sẽ tan biến bất cứ lúc nào.
Tôi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay chàng truyền sang, một thứ hơi ấm khiến trái tim tôi như muốn vỡ tung ra. Nước mắt tôi lặng lẽ ứa ra, không kìm được. Người đáng lẽ phải mãn nguyện là tôi mới đúng.
Nếu không có chàng dùng hết sức lực kéo tôi ra khỏi vũng lầy chết chóc, e rằng giờ đây tôi đã trở thành một nắm xương khô dưới lòng đất, một bộ hài cốt chẳng ai thèm nhắc đến.
Trải qua sóng gió, tôi vẫn còn sống, vẫn còn được biết rằng trên đời này có một người coi tôi như báu vật, nâng bàn tay. Người mãn nguyện, đúng thật là tôi.