Tôi không nhìn vào mặt ông ấy nữa. Hai tay tôi đan chặt vào nhau, móng tay bấu sâu vào mu bàn tay đến mức đau nhói. Tôi hiểu, thực ra tôi hiểu rõ lời ông nói. Mấy năm nay tôi đã uống thuốc Đông y đến mức cổ họng lúc nào cũng đắng ngắt, nhưng chưa bao giờ tôi dám thở dài như ông ấy thở dài hôm nay. Tôi chỉ cúi đầu, định đứng dậy ra về. Chân tôi nặng trịch, dường như không có sức để bước qua cái ngưỡng cửa thấp lè tè kia.
“Khoan đã.” Giọng ông bác sĩ già vang lên sau lưng tôi, khàn khàn như tiếng gió luồn qua kẽ lá. Tôi khựng lại, quay đầu nhìn ông. Ánh mắt ông nhìn tôi chăm chú, kiểu nhìn của một người đã nhìn thấu quá nhiều thứ trên đời. “Sắc mặt cô kém quá, đổi sang bài thuốc khác dùng đi.” Ông nói, tay đã cầm bút lông chấm vào nghiên mực. Tôi không trả lời, chỉ gật đầu. Nhưng trong lòng tôi biết, màu thuốc có đen đến mấy cũng không thể đen hơn cái cảm giác trống rỗng đang bủa vây lấy tôi lúc này.
Ngồi trên chiếc ghế nhựa chờ ông bốc thuốc, tôi để mặc cho dòng suy nghĩ quay ngược về quá khứ. Hai năm trước, tôi đã rời khỏi “Chinh Trình” – cái công ty mà Trần Chinh dày công gây dựng. Tôi không chịu nổi nữa. Cơ thể tôi như một cái máy đã chạy quá tải suốt nhiều năm liền, đến mức mỗi sáng thức dậy, tôi phải mất mười phút để nhấc nổi cánh tay khỏi giường. Tôi nói với anh ấy rằng tôi cần nghỉ ngơi, cần điều dưỡng. Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt có chút gì đó xa xôi, rồi gật đầu. Không một lời giữ lại. Có lẽ anh ấy nghĩ rằng tôi chỉ cần vài tháng tĩnh dưỡng là sẽ trở lại, nhưng tôi thì biết tôi đã kiệt sức đến tận cùng rồi.
Chúng tôi muốn có một đứa con. Cái ý nghĩ ấy bắt đầu nhen nhóm từ ba năm trước, khi tôi nhìn thấy Trần Chinh bế đứa cháu họ hàng trên tay. Ánh mắt anh ấy lúc đó mềm đến lạ. Nhưng rồi, khắp các bệnh viện lớn nhỏ, từ Tây y đến Đông y, chúng tôi đều đã đặt chân đến. Kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh. Tôi từng nghĩ có lẽ ông trời đang thử thách tôi. Nhưng hôm nay, khi bác sĩ Đông y thở dài và nói về chữ “duyên”, tôi chợt nhận ra có những thử thách không phải để vượt qua, mà là để chấp nhận.
Tôi đối với Trần Chinh có phải là cưỡng cầu không?
Tôi nhắm mắt lại, để ký ức ùa về như một thót tim. Ngày đầu tiên gặp anh ấy ở giảng đường đại học, cả hai đều là sinh viên nghèo. Nhưng anh ấy khác tôi. Cùng một hoàn cảnh, tôi thì cúi đầu nhận học bổng, nhận sự hỗ trợ và cảm thấy biết ơn vì điều đó. Còn anh ấy, khi nhà trường đưa ra những quy định bất hợp lý, anh ấy đứng lên nói không. Anh ấy từ chối suất học bổng danh giá, chỉ vì cái giá phải trả là sự tự do. “Thà mỗi tối đi làm gia sư còn hơn,” anh ấy nói với tôi, giọng nhẹ bẫng như thể chuyện đó chẳng có gì to tát. Tôi nhìn anh ấy, lòng đầy khâm phục lẫn một nỗi ghen tị mơ hồ. Cùng là sinh viên nghèo, anh ấy thi đậu Đại học A, còn tôi chỉ lọt vào Đại học C. Ngay từ những ngày đầu tiên, tôi đã biết chúng tôi không giống nhau. Anh ấy là người có thể thay đổi số phận, còn tôi chỉ biết bám víu vào những gì số phận ban cho.
Nhưng tôi vẫn yêu anh ấy. Tôi yêu cái cách anh ấy cắn răng chịu đựng, yêu cái cách anh ấy đứng thẳng lưng ngay cả khi lưng anh ấy đầy thương tích. Từ khi còn là sinh viên, anh ấy đã tự trang trải tiền thuốc đình, trong khi tôi vẫn với mấy đồng tiền lẻ để nuôi sống bản thân. Tôi từng nghĩ nếu ở bên cạnh anh ấy, tôi sẽ học được cách mạnh mẽ. Nhưng hóa ra, tôi chỉ học được cách mệt mỏi.
Tiếng ông bác sĩ đặt gói thuốc lên bàn kéo tôi trở về thực tại. Tôi đứng dậy, cầm lấy gói giấy nâu, cảm nhận hơi ấm của những vị thuốc khô bên trong. Mùi thảo mộc cay nồng xộc vào mũi, khiến tôi hắt hơi. Tôi gật đầu chào ông rồi bước ra khỏi phòng khám. Nắng ngoài kia chói chang, nhưng tôi lại thấy lạnh. Tôi đưa tay lên che mắt và trong khoảnh khắc ấy, tôi tự hỏi: liệu tôi có đang cưỡng cầu không? Hay tôi chỉ đang cố gắng níu giữ một thứ vốn dĩ không thuộc về mình? Tôi không có câu trả lời. Tôi chỉ biết rằng trên con đường này, tôi đã đi quá xa để có thể quay đầu lại.
Tôi chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy, bởi vì trong đó có một thứ gì đó sáng rực, kiêu hãnh đến chói mắt. Còn mắt tôi, chỉ toàn là bóng tối của mặc cảm. Tôi biết rõ một người như anh ấy sẽ chẳng bao giờ mãi chôn chân ở cái chốn nhỏ bé này. Và tôi cũng biết, nếu một ngày nào đó anh ấy bước đến gần, tôi sẽ mỉm cười, trân trọng và thành tâm đáp lại, như một lẽ tự nhiên nhất của tạo hóa.
Khi ngồi nhìn lại những tháng năm đầu tiên, tôi thấy mình như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa kinh doanh. Khó khăn là thứ duy nhất không cần phải mời mà cứ thế ùa tới. Anh với những bản vẽ kỹ thuật, còn tôi chạy đôn chạy đáo với thị trường khắc nghiệt. Đôi khi tôi tự hỏi thứ gì đã giúp tôi trụ vững? Câu trả lời luôn hiện ra cay đắng: người cha nghiện rượu của tôi. Ông ấy chẳng cho tôi một gia đình trọn vẹn, cũng chẳng cho tôi tình thương của cha, nhưng lại “ban tặng” cho tôi một lá gan chịu đựng đến kỳ lạ cùng khả năng uống rượu khiến bao người đàn ông phải e dè.
Những buổi sáng sớm tinh mơ, khi đồng hồ điểm 6 giờ, tôi đã có mặt ở sân bay. Và rồi, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, 2 giờ sáng tôi vẫn còn ngồi trên bàn nhậu, nâng ly chúc tụng với những đối tác xa lạ. Từ một cô gái chưa từng một lần rời khỏi thành phố, từ một cô gái nhút nhát đến mức sợ hãi trước người đàn ông lạ, tôi đã “lột xác” để trở thành “Chị Trình” – cái tên mà người ta vừa nể vừa sợ. Sự thay đổi ấy đến nỗi có lúc tôi còn thấy lạ lẫm với chính mình.
Lần đầu tiên tôi năm thứ tốt nghiệp đại học. Lúc đó, tôi như mong ngừng nghỉ, chạy qua chạy lại giữa các thành phố, đến nỗi cơ thể mình lên xuống thế nào cũng chẳng buồn để tâm. Khi tôi phát hiện ra sự sống nhỏ bé đang lớn lên trong bụng thì đã là chuyện của ba tháng sau. Trong suốt ba tháng ấy, tôi vẫn uống rượu không ngừng nghỉ. Có những đêm tôi say mềm, nằm vật ra sàn nhà, tay vẫn còn siết chặt chai rượu.
Đứa bé không thể giữ được.
Tôi đã khóc, nhưng chỉ một lần. Sau đó, tôi lại lao vào công việc, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Lần thứ hai sảy thai cũng vì rượu. Cũng vì những cuộc nhậu triền miên. Cũng vì tôi, một kẻ yếu đuối đến mức phải dùng chất cồn để che đậy nỗi sợ hãi của chính mình.
Tôi đã không còn lăn lộn ngoài thị trường nữa, nhưng cái tên của tôi vẫn như một tiếng vọng kéo dài khắp các tầng lớp thương nhân. Những người có tiền chủ động tìm đến. Họ nói muốn “uống một ly” với tôi, nhưng thực ra họ muốn mua một lời hứa từ tôi.
“Chinh Trình” sắp hoàn thành rồi. Đó là giấc mơ của Trần Chinh, cũng là giấc mơ của cả hai chúng tôi. Tôi không từ chối bất kỳ ai cả.
Cuối cùng, tôi quỳ gục trong nhà vệ sinh lạnh lẽo, hai tay ôm chặt bồn cầu mà nôn. Từng cơn nôn ọe xé toạc cổ họng, nước mắt và nước mũi trộn lẫn vào nhau. Rồi tôi cảm nhận được một dòng ấm nóng chảy ra giữa hai chân, ướt đẫm lớp vải mỏng. Lúc ấy tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho đứa nhỏ ấy rời khỏi cơ thể tôi, vĩnh viễn không quay trở lại. Tôi nhìn vũng máu đỏ thẫm trên nền gạch trắng, cả người run rẩy không ngừng.
Kể từ ngày đó, cơ thể tôi bắt đầu đổ vỡ từng mảnh. Những cơn đau bụng âm ỉ, những lần chảy máu bất thường, những đêm mất ngủ triền miên. Mãi đến hai năm trước, tôi mới buộc phải dừng lại tất cả công việc, dành toàn bộ thời gian để điều dưỡng sức khỏe.
[Lấy thuốc chưa?] Tin nhắn của Trần Chinh hiện lên trên màn hình.
[Rồi.] Tôi gõ trả lời, ngón tay hơi run.
[Tối nay cùng nhau ăn cơm nhé.]
[Được.]
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu. Ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt tôi. Cuối cùng tôi vẫn đánh liều hỏi:
[Tố ông tăng ca à?]
[Không đâu.]
Tôi vô tình thở ra một hơi dài, như thể một tảng đá lớn vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Có lẽ… chỉ là tôi đang suy nghĩ quá nhiều thôi. Tôi khởi động xe. Tiếng máy nổ vang lên đều đặn. Tâm trạng tôi bỗng nhiên tốt hơn hẳn.
Tôi đã nấu rất nhiều món, tất nhiên, đều là những món mà Trần Chinh thích. Mùi dầu ăn và gia vị quyện vào nhau, bay khắp căn bếp nhỏ. Những năm qua, nhà chúng tôi gần như không có người ngoài đến chơi. Cứ hễ không có việc gì, chúng tôi lại ở nhà quấn quýt lấy nhau, như hai mảnh ghép khớp vào nhau một cách hoàn hảo.
Trầề một bó hoa, là hoa hồng đỏ. Cánh hoa mềm mại, còn đọng lại vài giọt nước long lanh, như thể vừa được cắt từ vườn nhà ai đó.
Tôi đứng trong bếp, tay còn cầm chiếc thìa gỗ vừa khuấy nồi canh, thì mùi hương quen thuộc của hoa hồng phảng phất từ phòng khách ùa vào. Đặt thìa xuống, tôi bước ra, thấy Trần Chinh đang cắm từng bông hoa đỏ thẫm vào chiếc lọ thủy tinh cao. Ánh đèn vàng hắt lên sống mũi thẳng của anh, tạo thành một mảng sáng dịu dàng. Tôi dựa vào khung cửa, cất giọng hơi ngạc nhiên:
“Không phải ngày lễ tình nhân, cũng không phải ngày kỷ niệm, làm gì thế?”
Trong đầu tôi chợt lướt qua vô vàn giả thiết. Có phải anh quên mất một ngày quan trọng nào đó? Hay đơn giản chỉ là một ý thích bất chợt? Nhưng tôi biết Trần Chinh, anh không phải người hành động theo cảm tính. Mỗi cử chỉ của anh đều có lý do, dù đôi khi lý do ấy nằm sâu đến mức tôi phải mất nhiều ngày mới hiểu ra.
Chúng tôi đã trải qua những năm tháng khó khăn nhất, khi mỗi đồng bạc đều phải tính toán kỹ lưỡng. Giờ đây, tài khoản ngân hàng đã no đủ, nhưng thói quen sống tiết kiệm vẫn ăn sâu vào máu thịt. Thay vì chi tiêu xa xỉ, chúng tôi thích dùng số tiền ấy để tài trợ cho vài sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Nhìn những bức thư cảm ơn viết tay nắn nót của các em, tôi thấy ấm lòng hơn bất kỳ món quà đắt tiền nào.
Trần Chinh không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười. Đôi bàn tay từng lướt trên bàn phím máy tính suốt ngày đêm, giờ đây nhẹ nhàng tỉa từng chiếc lá héo, cắm chúng vào lọ với sự tập trung của một nghệ nhân. Tôi đứng nhìn, lòng bỗng dâng lên một cảm giác bình yên lạ thường. Có những khoảnh khắc trong đời, bạn không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện của người kia là đủ.
Bữa tối dịu dàng, khí ấm áp. Chúng tôi nói về những chuyện vặt vãnh: con mèo nhà hàng xóm trèo lên cây không xuống được, cô bán rau ngoài chợ vừa sinh cháu nội. Những câu chuyện nhỏ nhặt ấy, dưới ánh đèn vàng, bỗng trở nên có hồn. Tôi gắp một miếng cá, anh lại gắp cho tôi một cọng rau. Những cử chỉ quen thuộc đến mức tôi có thể làm chúng trong vô thức, nhưng mỗi lần như thế, lòng tôi vẫn ấm áp lạ kỳ.
“Kỷ niệm mười năm của ‘Chinh Trình’, em có ý tưởng gì không?” Anh hỏi, giọng trầm ấm như giọt mật rót vào tai.
Tôi suy nghĩ một lúc. Mười năm. Mười năm kể từ ngày hai đứa cùng nhau gây dựng công ty từ hai bàn tay trắng. Những đêm thức trắng, những lần suýt phá sản, những giọt nước mắt lẫn nụ cười. Tất cả hiện về như một cuộc. Cuối cùng, tôi lắc đầu, nhẹ nhàng đáp:
“Đừng làm quá phô trương.”
Nghĩ đến việc ‘Chinh Trình’ giờ đã là một công ty niêm yết trên sàn chứng khoán, logo của nó xuất hiện trên mọi bảng quảng cáo lớn trong thành phố, tôi lại bổ sung: “Anh tự quyết định đi, em cũng đã rời cô ấy rồi.” Câu nói ấy vô tình vẽ ra một khoảng cách mỏng manh giữa chúng tôi. Tôi đã chọn lui về hậu phương, để anh một mình đối diện với ánh đèn sân khấu. Nhưng liệu có phải tôi đã lùi quá xa?
“Ừ.” Trần Chinh đặt đũa xuống. Tiếng va chạm nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Một khoảng lặng ngắn ngủi, rồi anh nói, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản:
“Có một vài ca sĩ tối nay mới có thời gian.”
Tay tôi khựng lại trên miệng bát. Trái tim tôi như ngừng đập trong một giây. Những ca sĩ ấy, tôi biết, là những ngôi sao trẻ, những gương mặt mới mà công ty đang chuẩn bị ký hợp đồng. Nhưng tại sao lại là tối nay? Tại sao lại vào đúng buổi tối mà anh đã dành cả buổi chiều để chọn hoa, ccắm
Trần Chinh ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt quen thuộc ấy giờ đẫm nước hồ mùa thu. Một sự thản nhiên đến kỳ lạ, như thể chuyện anh sắp đi gặp người khác vào buổi tối vừa là điều hết sức bình thường.
“Lát anh về sẽ thu dọn bát đĩa.” Anh đứng dậy, kéo chiếc ghế ra sau một cách nhẹ nhàng.
“Trần Chinh.” Tôi gọi, giọng tôi vang lên nhanh hơn cả suy nghĩ.
Anh quay người lại. Dưới ánh đèn, tôi nhìn thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt anh. Cậu thanh niên ngày nào mặc áo phông trắng, tóc tai rối bù, ngồi gõ code suốt đêm trong căn phòng trọ chật chội, giờ đây đã là một người đàn ông trưởng thành trong chiếc áo sơ mi trắng thẳng thớm, cổ tay áo được xắn lên gọn gàng. Thời gian đã chạm khắc lên anh những đường nét sắc sảo hơn, nhưng cũng lấy đi của anh sự bồng bột của tuổi trẻ.
“Sao thế?” Anh hỏi, giọng vẫn dịu dàng.
Tôi mở miệng, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Hàng ngàn câu hỏi cuộn trào trong đầu tôi: Anh có nhớ rằng tối nay là tối thứ bảy không? Anh có nhớ rằng chúng ta đã hẹn sẽ cùng xem phim mà tôi chờ đợi suốt ba tháng? Anh có nhận ra rằng anh vừa mua hoa, vừa nấu bữa tối, rồi lại bỏ tôi ở nhà một mình?
Nhưng tôi không nói gì cả.
“Không có gì.” Tôi mỉm cười, nụ cười mà tôi đã luyện tập suốt hai năm kể từ ngày rời công ty, nụ cười của một người vợ hiểu chuyện, luôn ủng hộ chồng.
Anh nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt ấy như muốn xuyên thấu qua lớp mặt nạ trên gương mặt tôi. Rồ lại, cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi như thường lệ. Nụ hôn ấy vẫn ngọt ngào, vẫn quen thuộc, nhưng tôi cảm nhận được một khoảng trống vô hình giữa hai đôi môi.
Anh bước ra cửa. Tiếng giày vang lên từng nhịp đều đặn trên nền gạch. Tôi đứng yên, lắng nghe tiếng cửa mở, rồi khép lại. Căn nhà chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tôi thở dài nhẹ và mùi hoa hồng thoảng trong không khí. Những bông hoa đỏ thẫm trong lọ vẫn đẹp, vẫn kiêu hãnh, nhưng tự nhiên tôi thấy chúng mang một màu sắc buồn đến lạ.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, những ngón tay lạnh ngắt.
“Anh sẽ cố gắng về sớm.” Câu nói ấy vừa vang lên cách đây chưa đầy hai tiếng, giọng nói vẫn còn văng vẳng bên tai tôi, nhưng lòng tôi đã hiểu rõ tất cả. Trần Chinh vừa bước ra khỏi cửa, tôi liền mở điện thoại, mở trang cá nhân của Tống Vi. Cô ta luôn hào phóng chia sẻ mọi thứ, như thể muốn cả thế giới này chứng kiến hạnh phúc của mình. Sáng nay, bài đăng của cô ta có kèm định vị. Gần “Chinh Trình” có một sân vận động, cái tên ấy vừa quen vừa lạ, quen vì tôi đã từng nghe qua, lạ vì tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải tìm đến nó.
Tôi lái xe đến cửa sân vận động, lòng nặng trĩu như đeo đá. Quả nhiên, chiếc của Trần Chinh đỗ ngay trước mặt, màu đen bóng loáng, lặng lẽ như một lời khẳng định không thể chối cãi. Tôi ngồi trong xe, cầm điện thoại, mắt dáo dác nhìn quanh. Sân vận động im phăng phắc, không một bóng người, không một tiếng động, chỉ có những hàng ghế trống trải ngồi đó như đang cười nhạo sự ngu ngốc của tôi. Nhưng trang cá nhân của Tống Vi thì lại hoàn toàn khác. Cô ta đăng một bộ ảnh chín tấm, mỗi tấm đều rực rỡ ánh đèn, rực rỡ nụ cười. Dòng chữ đi kèm như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi: “Chưa bao giờ nghĩ đến, lại là một buổi hòa nhạc riêng dành cho mình.”
Tôi cố gắng nuốt xuống cục nghẹn đang chặn ngang cổ họng, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà lăn dài trên má. Tôi không khóc vì đau, tôi khóc vì tôi chưa từng nghĩ Trần Chinh có thể vì một nụ cười của người đẹp mà tiêu tốn ngàn vàng như thế. Trước đây, tôi luôn nghĩ anh ấy là người đàn ông của công việc, là người chồng bận rộn đến mức không có thời gian để ngắm nhìn tôi, chứ đừng nói đến việc dành cho tôi một buổi hòa nhạc riêng. Hóa ra, không phải anh ấy không có thời gian, mà là không có tình cảm. Tình cảm ấy, anh ấy dành hết cho Tống Vi, cho ánh trăng trên trời kia. Trước đây không có thời gian để ngắm, chứ không phải là không muốn ngắm. Bây giờ không chỉ có thể nhìn thấy mà còn có thể với tay chạm tới. Tôi cảm thấy mình như một kẻ ngốc, ngồi trong bóng tối, nhìn người khác tận hưởng ánh sáng.
Tôi không biết mình đang mong đợi điều gì. Một giờ sau, cánh cửa sân vận động mở ra. Trần Chinh bước ra, tay nắm chặt tay Tống Vi. Cô ta cười nói ríu rít, như thể cả thế giới này chỉ thuộc về hai người họ. Anh ấy mở cửa ra, ân cần đưa xe, rồi đóng cửa lại nhẹ nhàng như thể sợ làm vỡ một món đồ quý giá. Xe của tôi đỗ trong bóng tối đối diện. Tôi ngồi đó, lặng lẽ như một bóng ma. Không ai chú ý đến tôi, không ai nhìn về phía tôi. Trần Chinh khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ rồi lao đi. Tôi không suy nghĩ, tôi chỉ hành động theo bản năng, đạp ga, chạy theo sau. Tôi muốn biết anh ấy sẽ đi đâu, muốn biết ranh giới cuối cùng của sự phản bội này là ở đâu.
Tôi không giỏi lái xe. Bàn tay tôi đặt trên vô lăng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng tôi vẫn cố bám sát chiếc xe màu đen phía trước. Nếu Trần Chinh chịu khó liếc qua gương chiếu hậu dù chỉ một lần, hẳn anh ấy sẽ thấy tôi – một cái bóng rẻ rúng đang bám đuôi sau đuôi xe anh ấy. Nhưng anh ấy không nhìn. Toàn bộ tâm trí anh ấy, từng milimet trong đầu anh ấy, đều dành cho Tống Vi. Tôi biết điều đó. Tôi đã biết từ lâu rồi.
Chiếc xe dừng lại trước cổng khu biệt thự nơi Tống Vi sống. Nơi này vắng vẻ, ít xe cộ, những hàng cây xanh rì rào trong gió đêm như đang thì thầm những bí mật mà tôi không muốn nghe. Tôi tấp xe vào lề, tắt máy, để mặc bóng tối nuốt chửng lấy tôi. Hai người họ bước xuống xe. Từ vị trí của tôi, tôi thấy rõ mồn một bóng dáng Tốếc váy đỏ ôm sát, mái tóc dài xõng.
Họ đứng dưới ngọn đèn đường. Ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt họ. Tôi không nghe rõ họ nói gì – gió thổi ngược chiều, cuốn đi những lời thì thầm ngọt ngào – nhưng tôi thấy Tống Vi kiễng chân lên. Đôi giày cao gót của cô ta khiến cô ta cao hơn, nhưng vẫn phải ngước mặt lên mới chạm tới cằm Trần Chinh. Cô ta vò cổ anh ấy, lướt nhẹ trên gáy anh.
Trần Chinh không động đậy. Anh ấy đứng đó, hai tay đút sâu vào túi quần, dáng vẻ lạnh lùng xa cách như mọi khi. Nhưng ánh mắt anh ấy – tôi biết rõ ánh mắt đó – đang dán chặt vào đôi môi của Tống Vi. Một tia sáng nào đó trong mắt anh ấy, thứ mà tôi chưa từng thấy trong suốt ba năm chung sống.
Tống Vi kiễng chân cao hơn nữa, môi cô ta mấp máy, thì thầm điều gì đó khiến Trần Chinh đột nhiên thay đổi. Anh ấy rút tay khỏi túi, vò ta, kéo cô ta sát vào người. Và rồi anh ấy cúi xuống, hôn cô ta – một nụ hôn mạnh mẽ, cuồng nhiệt, như thể nuốt chửng lấy từng hơi thở của cô ta.
Tôi nghe thấy một tiếng “xé rách” trong lồng ngực mình. Có thứ gì đó, một mảnh vỡ sắc nhọn, đâm thẳng vào tim tôi, xuyên qua từng lớp thịt, xương, mạch máu. Tôi nghĩ mình nên quay mặt đi. Tôi nên nhắm mắt lại, vùi mặt vào tay lái, giả vờ như không nhìn thấy gì. Nhưng tôi không thể. Mắt tôi mở to, nhìn chằm chằm vào họ, nhìn họ hôn nhau say đắm dưới ánh đèn đường.
Hóa ra, người đàn ông mà tôi từng nghĩ là lạnh lùng, là kiềm chế, người mà ngay cả trên giường cũng hành động nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tôi – hóa ra anh ấy cũng có lúc mất kiểm soát. Chỉ là không phải với tôi.
Tôi lẽ ra nên trốn đi. Giống như khi còn nhỏ, mỗi lần những cơn đòn roi của mẹ kế giáng xuống không thể đỡ nổi, tôi sẽ óc tủ, bịt chặt tai, cố gắng biến mất khỏi thế giới này. Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi mở cửa xe, bước xuống. Đôi giày bệt của tôi chạm vào mặt đường nhựa lạnh lẽo, phát ra tiếng động nhỏ xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Tiếng động ấy khiến họ dừng lại. Tống Vi quay đầu trước, mắt cô ta mở to, môi còn ướt. Trần Chinh từ từ buông cô ta ra, quay người lại. Khi mắt anh ấy chạm vào mắt tôi, tôi thấy một tia bối rối thoáng qua, rồi lập tức thay bằng sự lạnh lùng quen thuộc.
“Lâm San?” Giọng anh ấy khàn khàn, vẫn còn vương vấn hơi thở của nụ hôn. “Sao em lại ở đây?”
Tôi mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, tự nhiên, như thể tôi chỉ tình cờ đi ngang qua. “Anh quên điện thoại ở nhà,” tôi nói, giọng đều đều.”
Tôi đã từng là Trình Lạc của những ngày tháng cũ, một bóng hình co rúm trong góc tối, ên vì sợ hãi mỗi khi có tiếng động lớn. Trái tim tôi khi ấy chỉ biết đập thình thịch trong lồng ngực chật hẹp, và đôi mắt luôn nhìn xuống đất như thể sàn nhà là nơi duy nhất tôi thuộc về. Nhưng bây giờ, tôi không còn là cô gái ấy nữa. Tôi đã chôn vùi con người yếu đuối đó dưới lớp bụi thời gian, và từ đống tro tàn, một Trình Lạc khác đứng dậy – mạnh mẽ, lạnh lùng và không còn biết sợ là gì.
Tôi bước từng bước về phía họ, mỗi bước chân đặt xuống như một nhát búa tạ đập vỡ sự im lặng của căn phòng. Ánh mắt tôi không rời khỏi cảnh tượng trước mặt: đôi môi họ dính chặt vào nhau, ướt át và nóng bỏng, như thể họ đang uống cạn hơi thở của đối phương. Tôi nghe rõ tiếng thở dốc của họ, những âm thanh mờ ám vang lên giữa bốn bức tường lạnh lẽo, từng nhịp thở nặng nề như xát muối vào vết thương lòng tôi. Cảm giác như có ai đó vừa đổ một thùng nước đá xuống sống lưng tôi, nhưng tôi không hề nao núng. Thay vào đó, một sự bình tĩnh kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí tôi.
“Trần Chinh.” Tôi cất tiếng gọi, giọng nói vang lên rõ ràng và lạnh lùng như một lưỡi dao cắt ngang bầu không khí ngột ngạt. Hai chữ ấy bật ra từ cổ họng tôi, không hề run rẩy, không hề do dự. Tôi đứng thẳng lưng, hai tay buông thõng bên hông, nhưng bên trong lòng bàn tay, móng tay tôi đã cắm sâu vào da thịt đến mức tê dại. Tôi không đau, hoặc có đau nhưng tôi đã quen rồi. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với những gì tôi từng trả giá cho tâm hồn.
Anh ta giật mình quay lại, đôi mắt vẫn còn vương vấn hơi men của dục vọng. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không chớp mắt một lần nào. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rằng cảnh tượng này đã từng ám ảnh tôi trong vô số giấc mơ tồi tệ, nhưng khi nó thực sự diễn ra trước mắt, tôi lại thấy nhẹ nhõm lạ thường. Bởi vì cuối cùng, tôi đã có thể đối diện với nó, không phải bằng nước mắt hay sự van xin, mà bằng một trái tim đã hóa đá và một tinh thần không còn gì để mất.