ật đầu, giọng bà trầm xuống như tiếng gió lùửa: “Tổ tiên Bạch gia từng có người làm Giám chính Ty Mệnh Cục. Sau này Bạch gia bị kết tội, bề ngoài là tham ô, nhưng thực chất lão thái quân từng nói riêng là vì họ giấu những thứ không nên giấu.”
Câu nói ấy rơi xuống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Căn phòng chìm vào im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Thanh Chi ngồi bên cạnh, mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, ôm chén trà đến nỗi suýt làm đổ. Tôi nhìn thấy những ngón tay nàng bấu chặt vào thành chén, khớp xương nổi lên trắng hếu. Còn tôi, tôi chỉ biết áp lòng bàn tay vào bụng mình, cảm nhận hơi ấm từ lớp vải lanh truyền tới, như thể đó là điểm tựa duy nhất giữa cơn bão thông tin này. Tuế An ngồi im lặng bên cạnh, đôi mắt nó mở to, không chớp, nhưng tôi biết nó đang lắng nghe từng chữ một, nuốt từng lời vào tận đáy lòng.
Trong tôi, ánh mắt bà sắc như lưỡi dao cạo: “Cô nương, có phải người đã nhìn thấy gì rồi không?”
Tôi không giấu bà. Tôi kể hết cho bà nghe — từ dòng chữ Chu Sa đầu tiên hiện ra trước mắt tôi như một vết thương rỉ máu, cho đến việc Bạch Thanh Hành biết về Mệnh Bộ. Tôi kể bằng giọng đều đều, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mỗi lần nhắc đến những chữ đỏ rực ấy, sống lưng tôi lại lạnh toát. Chỉ có một điều tôi lược bỏ: chuyện Tuế An trọng sinh. Đó là bí mật của nó, và tôi sẽ mang nó xuống mồ nếu cần.
Hồi lâu không lên tiếng. Bà đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối om bên ngoài. Tôi biết bà đang suy nghĩ. Bà đi theo tổ mẫu tôi mấy chục năm, từng chứng kiến cảnh cung đấu máu chảy đầu rơi, từng thấy tị nạnh đến mức cả dòng họ phải ăn cháo cầm hơi, từng chứng kiến phản bội nhau chỉ vì một chén cháo loãng. Nhưng loại chuyện này — những dòng chữ chu sa từ trên trời rơi xuống, một Mệnh bộ có thể thay đổi vận mệnh cả một gia tộc — vẫn vương của người thường. Mãi một lúc sau, bà mới khản giọng nói, giọng bà khô khốc như lá mùa thu: “Nếu Mệnh bộ thực sự ở trong tay Bạch thị, thì nàng ta sẽ không chỉ dựa vào khóc lóc om sòm đâu. Bước tiếp theo nàng ta sẽ làm gì?”
Tôi vừa định trả lời thì trước mắt tôi bỗng đau nhói. Cảm giác như có ai đó dùng một ngón tay lạnh ngắt ấn mạnh vào đáy mắt tôi, xuyên qua nhãn cầu, chạm thẳng vào não bộ. Những chữ Chu Sa hiện ra, đỏ rực, nhảy múa trước tầm nhìn của tôi như những ngọn lửa nhỏ.
Bảy ngày sau, Khương thị sinh non.
Phòng đẻ bốc hỏa.
Hài nhi mất tích.
Tôi đọc từng chữ, cảm giác như có bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng tôi. Bảy ngày. Chỉ còn bảy ngày. Và đứa bé trong bụng ta — đứa bé mà ta đang dùng lòng bàn tay ấm áp để che chở — sẽ biến mất trong biển lửa.
Ta bỗng nhiên siết chặt hai bàn tay vào thành ghế, những đầu ngón tay trắng bệch vì lực. Thanh Chi đứng bên cạnh giật mình, vội vàng hỏi nhỏ: “Tiểu thư, có chuyện gì vậy?”
Ta hít một hơi thật sâu, gắng gượng giữ cho giọng mình không run: “Phòng đẻ.”
Chu Ma Ma đứng đối diện, sắc mặt lập tức trở nên nặng nề như đá tảng. Bà nhìn ta, giọng nói khàn khàn như tiếng gió lùn: “Nàng ta vẫn chưa chịu buông tha. Còn muốn cướp đứa trẻ.”
Tuế An vốn im lặng từ nãy đến giờ bỗng cất tiếng. Giọng con bé rất thấp, nhưng mỗi chữ đều rơi xuống lòng ta như một hòn đá lạnh: “Mẫu thân, kiếp trước con không phải bị bế đi ở phòng đẻ trong Hầu phủ đâu ạ.” Nó ngừng lại một chút, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào ta. “Lúc đó, sau khi người bị phạt quỳ đã thấy máu, họ nói không thể đưa người về viện được nữa, liền khiêng người vào gian phòng phụ phía sau tông từ. Khi bà đỡ vào, ngoài cửa phòng cũng từng phát hỏa.”
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng ta, khiến toàn thân ta cứng đờ. Thì ra Mệnh bộ không phải là thứ mới được tạo ra tạm thời. Nó vẫn đang kéo con đường của kiếp trước quay trở lại, như một sợi dây thừng mục nát nhưng chưa từng đứt. Chỉ là địa điểm có thể thay đổi, thủ pháp có thể thay đổi, nhưng kết quả thì vẫn y nguyên: mẹ con cùng tổn hại. Đích mạch quy chính.
Ta cố nén hơi lạnh đang quấn quanh ngực, xoay người nhìn thẳng và: “Ta muốn về Khương gia.”
Ông hề do dự, lập tức gật đầu, đôi mắt già nua ánh lên một tia kiên quyết: “Lão nô cũng có ý này. Hầu phủ không thể ở lại được nữa.”
Vậy liền vội vàng quay người đi thu dọn đồ đạc. Nhưng nàng vừa mới xoay lưng, bên ngoài viện đã vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một sai dịch của Đô Sát Viện đứng sừng sững ở cửa, chắp tay hành lễ, giọng nói khô khan như giấy ráp: “Tiêu phu nhân, Thẩm đại nhân mời người qua đó một chuyến.”
Chu ma ma đứng chắn ngay trước mặt tên sai dịch, giọng bà khô khốc như vỏ cây mùa đông: “Phu nhân có thai, cả đêm không được nghỉ ngơi. Có việc gì thì để sáng mai hãy hỏi.”
Tên sai dịch kia luống cuống đến nỗi hai bàn tay cứ xoa vào nhau không ngừng. Hắn cúi gằm mặt, giọng nói như muốn vỡ ra: “Không phải là chuyện hỏi han gì đâu ạ. Là… là Tiêu Hầu gia muốn gặp phu nhân.”
Tôi đang ngồi bên bàn, mắt nhìn xuống nền gạch lạnh. Nghe đến đó, tôi khẽ hỏi, giọng không nhanh không chậm: “Hắn nói gì với ngươi?”
“Hầu gia nói… hắn biết mảnh giấy Mệnh bộ trong tay Bạch thị đang được giấu ở chỗ nào.”
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Hai bàn tay tôi bám vào mép bàn, những ngón tay siết chặt đến mức các đốt ngón trắng bệch ra. Tôi đứng dậy, nhưng chân như không còn sức nữa, phải vịn vào cạnh bàn mà từ từ đẩy người lên. Vập tức giữ chặt lấy tay tôi, bà nắm đến nỗi tôi thấy đau: “Cô nương, không thể đi được. Cái tên đó vào giờ này mà nói gì thì cũng chưa chắc đã là thật. Hắn đang tuyệt vọng, người tuyệt vọng nói dối như cơm bữa.”
Tôi biết chứ. Tôi biết quá rõ. Tiêu Thừa Nghiễn là loại người gì? Hắn có thể đột ngột thức tỉnh lương tâm vào lúc này sao? Không đời nào. Cả đời này của hắn chưa từng biết lương tâm là thứ gì. Hắn chỉ đang mở ra một cuộc giao dịch. Nhưng bốn chữ “mảnh giấy Mệnh bộ” kia cứ như một lưỡi câu sắt móc chặt vào ruột gan tôi. Tôi không thể bỏ qua. Dù có là cái bẫy, tôi cũng phải nhìn tận mắt mới yên lòng.
Tôi kéo vạt áo choàng lên, khép chặt hai vạt trước ngực: “Đi.”
Thanh Chi đứng bên cạnh, mắt nàng đã hoe đỏ, hai bờ mi run lên như sắp khóc: “Tiểu thư, người đừng…”
Tôìn nàng, ánh mắt không cho phép cãi lời: “Dẫn thêm người đi. Nhớ để Thẩm đại nhân có mặt ở đó. Phải có người của quan phủ chứng kiến.”
Tiêu Thừa Nghiễn muốn dùng tôi làm quân bài mặc cả ư? Được thôi. Vậy thì tôi sẽ kéo luôn cả quan phủ vào cuộc. Hắn muốn chơi, tôi sẽ chơi với hắn đến cùng.
Nến trong phòng đã cháy gần hết, những giọt sáp đỏ như máu chảy dài xuống chân đèn. Bầu trời bên ngoài vẫn còn tối đen như mực. Hầu phủ trước lúc bình minh lạnh đến thấu xương, thứ ẩm ướt từ mặt đất bốc lên thấm qua từng lớp vải, khiến tôi có cảm giác như mình đang bước vào một ngôi mộ hoang rộng lớn.
Tiêu Thừa Nghiễn bị giam lỏng tại thiên sảnh tiền viện. Khi tôi bước vào, hắn đã thay bộ giáp trụ dính đầy máu trên người, khoác lên mình một bộ thường phục màu đen. Mái tóc rối bù trước đó cũng được búi lại gọn gàng. Nếu không phải sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, mắt thâm quầng vì mất ngủ, thì trông vẫn còn giữ được vài phần khí thế của một vị Hầu gia vừa thoát chế.
Ta ngồi xuống trước bàn trà, chiếc ghế gỗ dưới thân kêu lên một tiếng nhẹ như tiếng thở dài. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí đặc quánh, đến cả hương trà thoảng ra từ ấm sứ cũng không thể làm loãng đi sự căng thẳng đang giăng mắc giữa bốn bức tường.
Thanh Chi đứng sau lưng ta, bóng nàng đổ dài trên nền gạch lạnh. Chu ma ma đứng nép bên cạnh cửa, hai tay bà ta đan vào nhau, những ngón tay già đang đếm từng nhịp thở của thời gian.
Thẩm Hoài Chương đặt tập văn thư xuống mặt bàn. Tiếng giấy va vào gỗ khô khốc. Ông ta ngước mắt lên, giọng trầm xuống như tiếng thì thầm giữa đêm khuya: “Tiêu Hầu gia nói, chuyện liên quan đến mảnh giấy Mệnh bộ trong tay Bạch thị, nhất định phải nói trước mặt phu nhân.”
Ta không rời mắt khỏi Tiêu Thừa Nghiễn. Hắn ngồi đối diện ta, dáng vẻ thư thái nhưng ánh mắt lại như mũi dao sắc lạnh đang chĩa thẳng vào ta. Ta nói: “Nói đi.”
Hắn nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, đôi mắt đen láy ấy như muốn moi móc từng lớp da thịt để nhìn thấu tận xương tủy ta. Rồi bất ngờ, khóe môi hắn kéo lên một nụ cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không mang chút ấm áp nào: “Lệnh Nghi, trước tối qua, ta thực sự không ngờ nàng có thể đi đến bước này.”
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác chua chát. Hắn nói vậy là có ý gì? Ê ta? Hay chỉ đơn giản là hắn đang cố gắng kéo dài thời gian để quan sát phản ứng của ta? Ta siết chặt dưới lớp áo rộng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói giúp ta giữ được bình tĩnh.
“Nếu Hầu gia muốn, có thể miễn.” Giọng ta lạnh tanh, như thể đang gạt đi một con ruồi trước mặt.
Nụ cười của hắn tắt dần, như ngọn nến bị gió thổi tắt trong đêm tối. Hắn nói tiếp, giọng trầm hơn: “Trong tay Bạch Thanh Hành có một tờ giấy mệnh cũ.”
Thẩm Hoài Chương nhíu mày, nếp nhăn trên trán ông ta hằn sâu như những đường chạm khắc trên gỗ: “Giấy mệnh gì?”
Tiêu Thừa Nghiễn không thề ông ta, mắt vẫn dán chặt vào ta. Từng lời hắn thốt ra chậm rãi, rõ ràng, như một bản án được tuyên đọc trong phòng xử: “Trước khi Bạch gia bị tị nạn, họ đã giấu tờ giấy đó trên người nàng ta. Sau khi vào Giáo phường, nàng ta nhờ thứ đó mà tránh được vài lần đại họa. Nàng ta có thể biết ai sẽ chết, ai sẽ thăng quan, con đường nào có phục binh.”
Ta hỏi, giọng không hề dao động dù trong lòng sóng gió cuộn trào: “Chàng biết từ bao giờ?”
Không khí trong phòng như ngừng đọng lại, chỉ còn tiếng tim ta đập thình thịch bên tai, như tiếng trống báo hiệu một trận chiến sắp sửa bùng nổ.
Ta đứng trong căn phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng tim mình đập dồn dập, còn mùi mực cũ kỹ và mùi giấy cháy lẫn vào nhau xông thẳng vào mũi. Khi Tiêu Thừa Nghiễn nói tên nàng ta, ta đã thấy lạnh sống lưng, nhưng khi hắn mở miệng nhắc đến chuyện “giữ được”, ta mới thực sự hiểu ra rằng mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước.
Hắn khựng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng chữ trước khi thốt ra: “Giang Nam.” Ánh mắt hắn không dám nhìn thẳng vào ta, mà chỉ dán chặt vào một điểm nào đó trên nền gạch lạnh lẽo. “Nàng ta nói với ta, nếu ta làm theo lời nàng ta nói, Tiêu gia sẽ không đổ, đích mạch Hầu phủ cũng có thể giữ được.”
Ta bật cười, nhưng nụ cười ấy chẳng mang chút ấm áp nào. Nó giống như tiếng thủy tinh vỡ vụn trong đêm đông: “Cái ‘giữ được’ mà nàng ta nói là viết tên con của nàng ta sao?” Câu hỏi củên sắc lẹm, cắt ngang bầu không khí nặng nề.
Tiêu Thừa Nghiễn không phủ nhận. Hắn chỉ khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ dần như muốn chìm vào im lặng: “Trên giấy mệnh vốn dĩ đã viết như vậy.”
Căn phòng lặng ngắt đến rợn người. Chu ma ma đứng bên cạnh ta. Sắc mặt bà lập tức thay đổi, từ hồng hào chuyển sang trắng bệch như tờ giấy. Ta cảm nhận được hơi thở của chính mình đang nghẹn lại trong cổ họng. Nhìn chằm chằm vào hắn, ta gằn từng tiếng: “Vốn dĩ?”
Tiêu Thừa Nghiễn chậm rãi lấy từ trong ống tay áo rộng ra một tờ giấy được gấp rất nhỏ, vừa bằng lòng bàn tay. Những nếp gấp cũ kỹ cho thấy nó đã được giữ gìn qua nhiều năm tháng. Thư lại bên cạnh Thẩm Hoài Chương lập tức tiến lên, cung kính nhận lấy rồi mở ra. Đó không phải là một trang nguyên vẹn, chỉ là một mảnh bán phần, rách nát ở nhiều chỗ. Rìa giấy đen nhẻm như thể vừa được cứu ra từ trong lửa, vẫn còn vương mùi khét nhẹ. Giấy đã ngả vàng theo thời gian, nhưng những chữ chu sa bên trên vẫn còn rất tươi mới, đỏ rực như máu tươi vừa chảy ra.
Ta chỉ liếc nhìn một cái, nhưng sống lưng đã căng cứng như dây đàn sắp đứt. Mỗi chữ hiện lên rõ ràng trước mắt ta, như những mũi kim đâm thẳng vào tim:
Tiêu thị đích tử, Bạch thị sở xuất. — Đích tôn nhà họ Tiêu, do họ Bạch sinh ra.
Khương thị tảo vong, giá trang quy phủ. — Họ Khương chết sớm, hồi môn thuộc về phủ.
Tiêu Thừa Nghiễn tập tước, biên hoạn bình. — Tiêu Thừa Nghiễn kế vị tước hiệu, giặc biên cương bình định.
Từng chữ, từng chữ như những nhát dao sắc bén cứa vào lòng ta. Ta hiểu ra rằng không chỉ con ta, mà cả tính mạng ta cũng đã bị viết sẵn trên mảnh giấy ấy từ lâu.
Ta đứng đó, mặc cho cơn gió lạnh luồn qua kẽ tay, những mảnh giấy cháy dở rơi lả tả xuống nền đất đen kịt. Tro tàn bay lên rồi tan biến, giống như những gì ta từng tin tưởng suốt bao năm qua. Đầu ngón buốt đến mức tê dại, nhưng cái lạnh thấu xương kia chẳng thấm vào đâu so với thứ ta vừa chứng kiến. Đây không phải là một lời tiên tri từ trời cao, cũng chẳng phải là điềm báo của thần linh. Đây là một cuộc mặc cả trần trụi, một sự phân chia lợi ích được ngụy trang dưới lớp áo “thiên mệnh”. Bạch Thanh Hành không cần gì nhiều, chỉ cần con của ta và danh phận của ta. Tiêu Thừa Nghiễn? Hắn ta nhắm vào hồi môn kếch xù kia, cùng với tước vị mà nhà họ Tiêu đã dày công gây dựng qua ba đời. Còn bà mẫu, người phụ nữ mà ta từng kính trọng như mẹ ruột, bà chỉ muốn một đứa cháu ngoan ngoãn biết nghe lời, một con rối bằng xương bằng thịt để bà điều khiển. Tờ giấy mệnh kia, từng nét chữ nắn nót nhưng tàn nhẫn, đã viết ra tất cả những tham vọng ấy, rồi gán cho chúng cái tên “ý trời”. Không lạ gì khi họ dám làm, dám đứng trước mặt ta mà nói những lời đường mật.
Tiêu Thừa Nghiên, ánh mắt hắn lúc này không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày nữa. Giọng hắn trầm xuống, như thể hắn đang cố gắng giải thích một điều gì đó mà chính hắn cũng không dám tin: “Ban đầu ta không tin, ta thề với trời rằng ta đã phản đối. Nhưng nàng ta đã nói đúng quá nhiều chuyện, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không sai. Ngày nào đường vận lương ở biên quan sẽ bị đứt, nàng ta nói trước ba ngày. Vị tướng quân nào sẽ bị điều đi, nàng ta vạch ra từng tên một. Con đường thủy nào có thể tránh được truy binh? Nàng ta chỉ bằng một ngón tay. Sau đó nàng ta nói: Nếu ta về kinh, vụ án quân lương sẽ bùng nổ, không à? Họ Tiêu thoát được. Trừ phi… trừ phi trước tiên ta giả chết, sau đó khiến nàng phá thai, rồi chuyển đứa trẻ sang tên nàng ta.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp một lần: “Nên chàng tin? Chàng tin một người đàn bà xa lạ hơn là tin ta, người đã làm vợ chàng suốt ba năm trời?”
Trên gương mặt hắn, cuối cùng cũng xuất hiện một tia phiền muộn, nhưng nó chẳng đủ để xóa đi sự ích kỷ trong đáy mắt. Hắn nói, giọng khàn đặc: “Ta không còn lựa chọn nào khác.”
Câu nói ấy vừa vang lên, ta thấy Thẩm Hoài Chương - người đứng im lặng từ nãy đến giờ - cũng phải ngước mắt lên nhìn hắn. Có lẽ ngay cả một kẻ ngoài cuộc như hắn cũng cảm thấy sự vô lý trong lời biện minh ấy. Ta suýt bật cười, nhưng nụ cười ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng, đắng ngắt: “Chàng không còn lựa chọn nào khác? Tiêu Thừa Nghiễn, chàng có biết chàng đang nói gì không? Chàng có biết rằng mỗi lời chàng nói ra đều đang xé nát từng mảnh một không?”
Tôi đứng đó, lưng áo đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, nhưng toàn thân lại run lên vì một thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả cái chết. Giọng của Tiêu Thừa Nghiễn lúc này không còn là âm thanh nữa, mà giống như từng tảng đá nặng trĩu đè xuống lồng ngực tôi.
“Cái hố quân lương biên quan… không phải do một tay mình ta mở ra.”
Hắn nói, và tôi lập tức cảm nhận được sự nặng nề trong từng chữ. Không phải là hắn đang thanh minh, mà là hắn đang vạch trần một sự thật mà có lẽ chính hắn cũng vừa mới nhận ra. Tôi bỗng thấy cổ họng mình khô khốc, như thể có ai đó đã vắt kiệt từng giọt nước bọt trong miệng tôi.
Hắn tiếp lời, mắt nhìn thẳng vào tôi: “Trong triều có kẻ muốn ta gánh tội, cũng có kẻ muốn ta chết. Bạch Thanh Hành… đã cho ta con đường sống.”
Tôi bật cười, nhưng nụ cười ấy không mang chút ý cười nào. Nó chỉ là một phản xạ của cơ thể trước sự vô lý đến cùng cực.
“Con đường sống là mổ bụ?”
Câu nói của tôi vang lên, sắc lẹm như lưỡi dao. Tôi muốn hắn hiểu rằng tôi không phải là kẻ ngốc để nuốt trôi những lời đường mật ấy. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi lại thấy sợ. Sợ vì tôi biết nếu hắn nói đúng, thì mọi chuyện còn kinh khủng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Tiêu Thừa Nghiễn im lặng. Sự im lặng ấy kéo dài đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi cúi xuống nhìn mảnh giấy mệnh trên tay, những nét chữ chu sa đỏ au như những vết thương đang rỉ máu. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi, và tôi hỏi, giọng khàn đặc:
“Nửa còn lại đâu?”
Tiêu Thừa Nghiễn không trả lời tôi ngay. Hắn Thẩm Hoài Chương, người đang đứng bất động như một pho tượng bên cạnh. Ánh mắt hắn có chút gì đó giống như sự cam chịu.
“Ở trên người Bạch Thanh Hành.”
Ngay lập tức, Thẩm Hoài Chương ra lệnh cho thuộc hạ đi lục soát. Tôi thấy bờ vai của hắn căng cứng, như thể hắn đang chuẩn bị cho một cuộc chiến. Nhưng Tiêu Thừa Nghiễn lại lắc đầu, một cái lắc đầu chậm rãi, đầy chắc chắn.
“Lục soát không ra đâu.”
Giọng hắn vang lên, cắt ngang mệnh lệnh của Thẩm Hoài Chương. Mọi người trong phòng đều khựng lại. Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“Nàng ta không giấu trên người. Nàng ta khâu mảnh giấy đó vào trong một chiếc bùa bình an.”
Hắn nói, và tôi cảm thấy như có ai đó vừa siết chặt trái tim tôi. Hắn nhìn xuống bụng tôi, nơi đang mang một sinh mệnh nhỏ bé, và ánh mắt ấy khiến tôi muốn hét lên.
“Chiếc bùa bình an đó, hiện giờ chắc hẳn đang ở àn Xuân Đào của nàng ta. Nàng ta dặn Xuân Đào tìm cách treo nó lên cửa phòng đẻ của nàng.”
Tay tôi đột ngột siết chặt, đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cảm giác đau đớn ấy kéo tôi trở về thực tại, nhưng thực tại lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Trên mảnh giấy mệnh, những chữ chu sa lại hiện ra, nhảy múa trước mắt tôi như một lời nguyền:
Bùa bình an vào cửa, phòng đẻ bốc hỏa.
Tôi nhắm mắt lại. Một nụ cười cay đắng nở trên môi. Quả nhiên. Mọi thứ đều đã được sắp đặt. Mọi thứ đều đang diễn ra đúng như những gì đã được viết.
Tiêu Thừa Nghiễn vẫn chưa dừng lại. Hắn nói tiếp, giọng đều đều, như thể đang đọc một bản cáo trạng:
“Bạch Thanh Hành nói, chỉ cần nửa tờ giấy mệnh đó vào được phòng đẻ của nàng, nàng sẽ đi theo đúng con đường đã viết trên giấy mệnh.”
Thẩm Hoài Chương gầm lên, giọng lạnh như băng: “Hoang đường.”
Nhưng tôi biết nó không hoang đường chút nào. Nó là sự thật. Một sự thật tàn khốc đang siết chặt lấy tôi, từng chút một, cho đến khi tôi không thể thở nổi.
Ta nhìn chằm chằm vào nửa mảnh giấy mệnh đặt trên mặt bàn gỗ tử đàn, những đường nét chữ ổ như vết máu khô. Ngón còn vương cảm giác lạnh buốt khi chạm vào nó — thứ cảm giác ấy chẳng khác nào chạm phải một lớp da người đã chết từ lâu, khô ráp và vô hồn.
Tiêu Thừa Nghiễn vừa nói xong câu ấy, cả căn phòng như chìm vào một khoảng lặng dày đặc. Hắn đứng đó, dáng vẻ vẫn đường hoàng như bao ngày, nhưng trong mắt ta lúc này hắn chẳng khác gì một con bạc đang liều mạng ván cuối cùng.
“Hầu gia.”
Ta cất tiếng, giọng mình đến lạ. Hắn ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt ấy vừa có toan tính vừa có chút gì đó như van nài. Ta đặt mảnh giấy mệnh trở lại mặt bàn, tiếng giấy chạm gỗ khô khốc như tiếng xương gãy.
Trong đầu ta lúc này là một mớ hỗn độn. Hắn nói đúng — tờ giấy mệnh chưa chắc đã tự tay giết người được, nhưng nó là cái cớ để Bạch Thanh Hành sắp xếp mọi thứ. Một con đường đã được vạch sẵn, người đã đứng chờ sẵn, thuốc đã được chuẩn bị kỹ càng, lửa đã được nhóm từ trước, ngay cả bà đỡ cũng đã được mời đến đúng giờ. Cái gọi là ý trời, suy cho cùng vẫn chỉ là một lưỡi dao sắc bén nằm gọn trong lòng bà.
Tiêu Thừa Nghiễn nhếch mép cười, nụ cười ấy không giấu nổi sự mệt mỏi nơi khóe mắt: “Thẩm đại nhân không tin quỷ thần, nhưng nên tin vào lòng người. Chỉ cần có người tin, thì ắt sẽ có kẻ làm theo.”
Câu nói ấy như một nhát búa giáng thẳng vào suy nghĩ của ta. Đúng vậy, hắn hiểu rõ bản chất của trò chơi này hơn ai hết. Không phải ma quỷ, không phải thiên mệnh, mà chính lòng người mới là thứ đáng sợ nhất.
Ta hỏi hắn, giọng vẫn cố giữ bình thản: “Tại sao chàng lại nóết?”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, không hề né tránh. Trong khoảnh khắc ấy, ta thấy được sự tuyệt vọng ẩn sâu dưới lớp mặt nạ điềm tĩnh của một vị hầu gia. “Ta muốn nàng rút lại lờụ án quân lương.”
Chu ma ma đứng bên cạnh bật cười lạnh, giọng bà khàn đục như tiếng gió luồn qua kẽ cửa: “Hầu gia tính toán hay thật đấy. Đến nước này rồi mà vẫn còn nghĩ đến chuyện vẹn toàn cho mình.”
Tiêu Thừa Nghiễn phớt lờ bà, mắt vẫn không rời ta: “Lệnh Nghi, vụ án quân lương liên lụy quá lớn. Nếu ta chết, tước vị của Tiêu gia sẽ mất hết, đứa trẻ trong bụng nàng cũng sẽ bị liên lụy. Nàng giúp ta đẩy sổ sách Thanh Hành và mẫu thân ta, ta sẽ bảo vệ nàng và con được bình an.”
Ta nghe hắn nói mà trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Kẻ này, đến tận giây phút này, vẫn nghĩ rằng hắn có tư cách ban phát sự bì. Hắn vẫng một quân cờ có thể điều khiển; một kẻ yếu thế cần đến sự che chở của hắn. Hắn không hiểu rằng chính sự che chở ấy mới là thứ giam hãm ta bấy lâu nay.
Ta cầm nửa mảnh giấy mệnh trên bàn lên lần nữa. Lần này, những nét chữ chu sa dường như đã nhạt đi thêm một chút, như thể linh hồn của nó đang dần rời khỏi tờ giấy. Ngửa tờ nhẹ trên mặt giấy, cảm nhận từng thớ gỗ ráp dưới lớp giấy mỏng. Cảm giác lạnh lẽo ấy vẫn còn nguyên, vẫn khiến sống lưng ta chợt lạnh toát.
“Hầu gia.”
Ta gọi hắn, giọng ta nhẹ đến mức như sắp tan vào không khí. Hắn nhìn ta. Trong mắt hắn có chút hy vọng mong manh. Ta đặt mảnh giấy mệnh lại lên bàn, từ từ, cẩn thận, như thể đặt xuống một sinh mệnh.
Và rồi ta ngước mắt lên nhìn hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt từng khiến ta say đắm thuở nào, giờ đây chỉ còn lại những vệt mờ của toan tính và sợ hãi.
Tôi đã nhìn thẳng vào mắt hắn khi nói ra câu ấy. Cảm giác lúc đó thật kỳ lạ — giống như tôi vừa nắm được một sợi dây thừng đang tuột khỏi tay mình, và tôi sẽ không buông ra cho đến khi nó cắt vào da thịt.
“Tối qua chàng hỏi ta, có thực sự muốn tống chàng vào ngục không?”
Tiêu Thừa Nghiễn không trả lời. Nhưng tôi thấy rõ sắc mặt hắn chuyển từ bình thản sang tối sầm, giống như mây đen kéo đến trước cơn giông. Hắn đang cố gắng đọc suy nghĩ của tôi qua ánh mắt, nhưng tôi đã học được cách giấu mọi thứ sau một lớp băng giá.
“Bây giờ ta đổi ý rồi.” Tôi nói, giọng tôi vang lên trong căn phòng tĩnh lặng như tiếng dao rơi trên nền đá.
Mí mắt hắn khẽ động. Chỉ một cái chớp nhẹ, nhưng tôi đã nhìn thấy. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết hắn vừa nhận ra rằng mọi tính toán trước đây của hắn đều đã sụp đổ.
“Ta muốn chàng sống mà vào ngục.” Tôi nói từng chữ một, chậm rãi, để hắn không thể nhầm lẫn. “Ta muốn chàng tận mắt nhìn thấy mảnh giấy mệạch Thanh Hành sẽ biến thành cáo trạng định tội các người như thế nào.”
Tôi không nói thêm gì nữa. Tôi quay lưng bước đi, để lại hắn đứng đó với khuôn mặt cứng đờ như tượng gỗ. Nhưng trong đầu tôi, những hình ảnh từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn — những mảnh vụn của một bức tranh ghép mà tôi đang cố gắng lắp ráp.
---
Đêm qua, Xuân Đào được tìm thấy ở sau phòng củi. Nàng ta đã chết. Trên cổ quấn một dải lụa trắng, dưới chân đổ một chiếc ghế đẩu. Lúc đầu, ai cũng nghĩ đó là cái chết của một kẻ sợ tội mà tự sát. Dải lụa còn mới, ghế đẩu nằm nghiêng trên nền đất ẩm, tất cả đều quá hoàn hảo.
Nhưng Thẩm Hoài Chương chỉ liếc mắt một cái đã sai ngạch tác nghiệm thi. Tôi đứng bên cạnh, nhìn vị ngạch tác già nua cẩn thận lật cổ tay của Xuân Đào lên dưới ánh đèn dầu leo lét. Những ngón tay của nàng ta đã cứng lại, nhưng móng tay vẫn còn nguyên vẹn.
“Trong móng tay có da thịt,” ngạch tác nói, giọng ông ta trầm và đều. “Chắc hẳn trước khi chết đã từng vùng vẫy.”
Tôi nhắm mắt lại. Trong đầu tôi, tôi thấy một cảnh tượng khác — không phải cảnh Xuân Đào thắt cổ, mà là cảnh nàng ta giãy giụa dưới bàn tay ai đó, móng tay cào xé vào da thịt kẻ thủ ác. Nói cách khác, nàng ta bị siết cổ chết rồi mới bị treo lên. Đó không phải tự sát. Đó là giết người diệt khẩu.
Chiếc bùa bình an đã biến mất. Tôi nhớ rõ nó — một mảnh giấy vàng gấp hình tam giác, buộc bằng chỉ đỏ, từng được treo bên giường của Xuân Đào. Bây giờ, nó không còn ở đó nữa.
Sáng hôm sau, khi Bạch Thanh Hàân Đào chết trong phòng giam, nàng ta chỉ sững sờ một thoáng. Tôi thấy rõ khoảnh khắc ấy — ánh mắt nàng ta trống rỗng trong chưa đầy một nhịp thở, rồi nhanh chóng chuyển sang khóc rống lên. Nàng ta nói Xuân Đào đã theo mình nhiều năm, không ngờ con bé lại làm chuyện dại dột như vậy. Nước mắt nàng ta chảy dài trên má, nhưng tôi không thể không tự hỏi: những giọt nước mắt ấy có thật không, hay chỉ là một lớp sơn khác trên bức mặt nạ?
Thẩm Hoài Chương không nghe nàng ta khóc lóc kể lể. Ông ta đứng thẳng người, hai tay chắp sau lưng, giọng lạnh như dao cắt vào không khí: “Bùa bình an ở đâu?”
Bạch Thanh Hành ngước lên, hốc mắt đỏ hoe, giọng run run: “Bùa bình an gì cơ?”
Tôi đứng trong góc phòng, lặng lẽ quan sát. Câu hỏi của Thẩm Hoài Chương rơi vào khoảng không như một hòn đá ném xuống nước, và tôi thấy những gợn sóng bắt đầu lan ra. Bạch Thanh Hành có thể giả vờ không biết, nhưng tôi biết — chiếc bùa ấy đã biến mất, và nó chính là mảnh ghép cuối cùng trong bức tranh mà tôi đang cố gắng hoàn thiện.
Bạch Thanh Hành khóc suốt, nước mắt làm ướt đẫm chiếu cỏ dưới đầu gối. Ta đếm từng giọt của tấm bình phong, cảm nhận cái lạnh thấu xương từ nền đất ẩm mốc. Đến khi Thẩm Hoài Chương sai người đặt nửa mảnh giấy mệnh của Tiêu Thừa Nghiễn trước mặt nàng ta, tiếng nấc mới đột ngột ngừng lại.
Ánh mắt nàng ta như mũi dao găm vào tờ giấy vàng úa. Từng đường vân trên mặt giấy, nét mực đen nhánh viết nửa dòng chữ số mệnh. Nàng ta cúi xuống, hơi thở phả vào mảnh giấy khiến nó rung lên nhè nhẹ.
“Hắn đưa cho ông?” Giọng nàng ta khàn đặc vì đã khóc quá nhiều.
Không ai trả lời. Tiếng chuông gió ngoài hành lang vọng vào, âm thanh mỏng manh như sắp đứt. Bạch Thanh Hành bật cười, nụ cười khô khốc như lá mùa thu.
“Hắn quả nhiên vẫn luôn như vậy.” Nàng ta vuốt nhẹ mép giấy, ngón tay lướt qua chỗ rách. “Ai có thể cứu hắn, hắn liền dựa vào người đó. Ai làm liên lụy đến hắn, hắn liền bán đứng người đó trước tiên.”
Ta đứng sau tấm bình phong, lưng áo đã thấm mồ hôi lạnh. Thẩm Hoài Chương bảo ta đến là vì Bạch Thanh Hành chưa chắc đã mở miệng với quan phủ, nhưng sẽ mở miệng với ta. Lão già ấy tính toán mọi thứ, kể cả nỗi đau của người khác.
Phòng giam ẩm thấp và lạnh lẽo, mùi rơm mục hòa lẫn với mùi máu khô từ những vết roi cũ trên tường. Bạch Thanh Hành quỳ ngồi trên chiếu cỏ, khuôn mặt trắng bệch, không còn chút phấn son nào. Thiếu đi lớp vỏ bọc đáng thương đó, trông nàng ta già hơn tối qua rất nhiều. Tóc mai lòa xòa, quầng thâm dưới mắt như vết mực loang trên giấy bản.
Thẩm Hoài Chương hỏi lại, giọng ông ta đều đều như tiếng vỗ bàn: “Nửa mảnh giấy mệnh còn lại ở đâu?”
Bạch Thanh Hành ngẩng đầu, khóe môi kéo lên một đường cong mỏng: “Ta nói ra, các người dám chạm vào không?”
“Ngươi cứ việc nói.”
Nàng ta bỗng quay đầu, ánh mắt xuyêở của bình phong, chạm thẳng vào bóng người đang đứng sau. “Khương Lệnh Nghi, ngươi ở đó đúng không?”
Ta hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc tràn đầy phổi. Bước ra ngoài, ánh nến hắt lên mặt ta, để lộ đôi mắt đã nhìn thấu mọi chuyện từ lâu. Bạch Thanh Hành cười một tiếng, nụ cười chua chát như vị thuốc đắng: “Ta biết ngay mà. Ngươi lúc nào cũng đứng sau những tấm bình phong, lắng nghe, ghi nhớ, chờ đợi.”
Ta đứng cách nước chân, không gần hơn, không xa hơn: “Bùa bình an ở đâu?”
Nàng ta nhìn ta, mắt không chớp. Im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió rìa sắt.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhìn xuống bụng mình, cảm nhận từng chữ từng chữ như mũi kim đâm vào da thịt. Nàng ta nói, trên giấy mệnh viết rất rõ ràng — tôi sẽ chết vào bảy ngày sau, còn đứa trẻ sẽ sống sót. Tôi bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề chạm tới đáy mắt. Ngón tay tôi siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Tôi nói: “Kiếp trước đúng là như vậy.”
Nụ cười trên môi nàng ta cứng đờ như một mảnh gương vỡ. Tôi thấy được sự hoảng loạn thoáng qua trong đồng tử giãn ra của nàng. “Ngươi cũng biết chuyện kiếp trước?” — giọng nản, không còn vẻ đắc ý như lúc đầu nữa.
Tôi không trả lời. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta, nhìn sự bối rối biến thành kinh hãi. Nàng ta nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu, như đang lục tung từng ngóc ngách trong trí nhớ để tìm ra đáp án. Bỗng nhiên, mặt nàng ta tái nhợt: “Là đứa trẻ đó.” Sắc mặt nàng ta biến đổi dữ dội, từ trắng bệch chuyển sang: “Nó đã quay lại rồi sao?”
Ngay lúc ấy, Tuế An trong bụng tôi khẽ động đậy. Một cú đạp nhẹ, như thể đứa bé đang đáp lời. Tôi không thừa nhận, cũng không phủ nhận — tôi chỉ đặt bàn tay lên bụng, cảm nhận hơi ấm từ làn da mỏng truyền ra. Bạch Thanh Hành lại như bị suy đoán này kích động đến phát điên, ánh mắt nàng ta dần trở nên điên dại, long lanh một thứ ánh sáng đáng sợ: “Dựa vào cái gì?”
Nàạnh về phía trước, nhưng bị sai dịch ấn lại, hai cánh tay bị giữ chặt sau lưng.
“Dựa vào cái gì nó có thể quay lại? Bả nhà bị tịch thu tài sản, ta bị đưa vào giáo phường, ai cũng có thể dẫm đạp ta một cái. Giấy mệnh rõ ràng đã chọn ta, rõ ràng đã viết ta có thể làm phu nhân Hầu phủ, viếó thể kế vị tước hiệu!”
Nàng ta thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương: “Nhưng ta không có con trai.”
Tôi nhướng mày, giọng nói lạnh tanh như nước đá: “Nên muốn cướp của ta?”
Nàng ta ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ, những tia máu hằn lên trên lòng trắng như những vết nứt trên nền sứ trắng. “Ngươi có tất cả mọi thứ. Khương gia, hồi môn, danh tiếng, vị trí chính thê, còn có cả con cái. Ngươi thiếu một thứ thì đã sao?” — nàng ta gào lên, tiếng gào vỡ vụn trong cổ họng.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí trong phòng giam nồng nặc mùi ẩm mốc và máu tanh. Khi mở mắt ra, tôi thấy nàng ta đang run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một thứ gì đó sâu hơn — sự tuyệt vọng của kẻ đã thua cuộc nhưng chưa chịu buông tay. Tôi biết cảm giác ấy, bởi vì kiếp trước, tôi đã từng là kẻ thua cuộc. Nhưng lần này, mọi chuyện sẽ khác.
Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Bạch Thanh Hành, cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Những lời nàng ta vừa thốt ra cứ vang vọng trong đầu tôi, như những vòng tròn lan rộng trên mặt nước tĩnh lặng. “Giấy mệnh không phải” — câu nói ấy khiến tôi chợt nhận ra rằng mọi suy đoán trước đây của mình đều sai lầm. Tôi đã vội vàng kết luận nàng ta là thủ phạm duy nhất, nhưng sự thật dường như còn phức tạp hơn nhiều.
Bạch Thanh Hành chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt nhưng không phải vì nước mắt, mà là thứ ánh sáng kỳ lạ của một người đã nhìn thấu mọi chuyện. Nàng ta nói tiếp, giọng khàn khàn như tiếng gió rỉa: “Ngươi tưởng Bạại sao bị tịch thu tài sản? Vì chúng ta giấu giếm giấy mệnh sao?” Nàng ta lắc đầu, một nụ cười cay đắng nở trên môi. “Không. Là có kẻ bắt chúng ta viết, rồi lại sợ chúng ta sống sót kể ra ngoài.”
Tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Những mảnh ghép trong đầu tôi bắt đầu xoay chuyển, tìm kiếm một hình dạng hợp lý. Nếu Bạch gia bị ép buộc phải viết giấy mệnh, vậy thì kẻ đứng sau phải có quyền lực đủ lớn để uy hiếp cả một gia tộc. Và nếu kẻ đó sợ Bạch gia tiết lộ bí mật, thì chuyện này chắc chắn liên quan đến những người ở vị trí cao nhất.
Thẩm Hoài Chương đứng bên cạnh tôi, sắc mặt biến đổi nhanh chóng. Ông nắm chặt hai tay, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực. “Ai?” Giọng ông khàn đặc, mang theo sự căng thẳng của một người sắp đối diện với chân tướng động trời.
Bạch Thanh Hành không thèm nhìn về phía Thẩm Hoài Chương. Đôi mắt nàng ta vẫn dán chặt vào tôi, như thể muốn truyền tải một thông điệp chỉ riêng tôi mới có thể hiểu. Nàng ta hạ giọng, thì thầm trong không gian tĩnh mịch: “Tiên đế muốn cải mệnh.”
Căn phòng chợt chìm vào im lặng đến đáng sợ. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, hòa lẫn với tiếng than củi nổ lách tách trong chậu. Hơi nóng từ lửa phả vào mặt tôi, nhưng tôi lại cảm thấy lạnh cóng từ bên trong. Tiên đế — người đã khuất — lại là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả? Tôi nhìn Bạch Thanh Hành, cố gắng tìm kiếm một tia lừa dối trong mắt nàng ta, nhưng chỉ thấy sự kiên định của một người không còn gì để mất.
Giọng nói của Bạch Thanh Hành vang lên lần nữa, nhẹ nhàng nhưng mỗi chữ đều nặng như ngàn cân: “Ngươi nghĩ tạải liều mạng cướp con của ngươi? Ta không ngu xuẩn đến mức không biết hậu quả. Nhưng khi kẻ ra lệnh cho ngươi là người đã chết, thì lệnh đó trở thành vĩnh cửu.”
Những lời này như một nhát dao cứa vào màng nhĩ ta, khiến toàn thân ta cứng đờ. Ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nàng ta, cố gắng tìm kiếm một tia nói dối, nhưng thứ ta thấy chỉ là sự bình thản đến lạnh lùng.
“Năm đó Thái tử yểu điệu, Tiên đế ra lệnh Cục dùng mạng của trăm người để nối dài hoàng mạch.” Giọng nàên như một lời nguyền cũ kỹ, từng chữ từng chữ rơi xuống không gian tĩnh lặng. “Bạch gia chỉ là người chấp bút. Sau đó, Thái tử vẫn chết. Tiên đế liền giết sạch Ty Mệnh Cục. Nhưng giấy mệnh vẫn chưa cháy hết.”
Ta cảm thấy bàn tay mình lạnh toát. Những mảnh ghép trong đầu ta bắt đầu xoay chuyển, va chạm vào nhau, tạo ra những tiếng vang vọng hỗn loạn. Một câu chuyện cũ kỹ, một bí mật mà ta chưa từng nghe đến, giờ đây đang được kể ra trước mặt ta.
Nàng ta nhìn chằm chằm vào bụng ta, ánh mắt sắc như dao: “Đứa trẻ trong bụng ngươi chính là một cái đinh trên giấy mệnh. Chỉ cần nó đi theo con đường cũ, Tiêu gia, Bạch gia, vụ án quân lương, rất nhiều nợ cũ sẽ bị đè xuống. Nếu nó sống với tư cách là con trai ngươi, những món nợ đó sẽ bị lật ra.”
Tim ta như ngừng đập. Một hơi thở nóng hổi dâng lên từ sâu trong lồng ngực, nhưng ta không thể thốt ra lời nào. Cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng ta, khiến mọi âm thanh đều bị chặn lại.
Cuối cùng ta đã hiểu. Mệnh bộ không chỉ là chuyện tranh sủng hậu trạch. Nó liên kết với những món nợ đen tối của triều đại trước. Vụ án quân lương của Tiêu Thừa Nghiễn, vụ án tịch thu tài sản của Bạch gia, vụ án Ty Mệnh Cục của Tiên đế, tất cả đều được khâu trên cùng một tờ giấy rách. Những sợi chỉ đỏ của số mệnh quấn chặt lấy nhau, tạo thành một tấm lưới khổng lồ mà ta không thể nào thoát ra.
Thảo nào chữ chú sa hết lần này đến lần khác lại vội vã như vậy. Không phải thiên đạo vội, mà là có kẻ sợ nợ cũ bị lật lại. Mỗi lần viết, mỗi lần khắc, đều là một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu những gì đã xảy ra. Nhưng giấy không thể gói được lửa, và những bí mật càng chôn sâu thì càng có nguy cơ bùng nổ dữ dội.
Thẩm Hoài Chương tiến lên một bước, bóng dáng hắn che khuất ánh sáng từ cửa sổ, tạo thành một vùng tối đen phủ lên khuôn mặt của nàng ta. Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo mà ta chưa từng nghe thấy: “Bùa bình an ở đâu?”
Bạch Thanh Hành nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy như đang niệm một câu thần chú vô hình. Khi nàng ta mở mắt ra, trong đó chỉ còn lại sự trống rỗng: “Ta không biết.”
Thẩm Hoài Chương lạnh giọng, từng chữ từng chữ như những viên đá rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng: “Vừa rồi ngươi không nói như vậy.”
Ta mở mắt, và nụ cười của nàng ta như một vết nứt trên mặt kính.
“Xuân Đào chết rồi,” nàng ta nói, giọng vang lên trống rỗng như tiếng gió lùa qua căn nhà hoang. “Ta thực sự không biết nữa. Nhưng ta biết bảy ngày sau phòng đẻ nhất định sẽ bốc hỏa.”
Tôi đứng im, cảm nhận từng lời nàng ta rơi xuống như những hạt mưa đá lạnh buốt. Có điều gì đó trong mắt nàng ta khiến tôi không thể rời đi ngay lập tức. Đôi mắt ấy, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, như thể tôi đã từng nhìn thấy chúng trong một giấc mơ nào đó từ rất lâu rồi.
Nàng ta nhìn thẳng vào tôi, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp da thịt để chạm vào tận xương tủy: “Giấy mệnh muốn bổ khuyết chính mình. Khương Lệnh Nghi, ngươi giữ được sổ sách, nhưng không giữ được mệnh.”
Tôi quay lưng bước ra ngoài. Mỗi bước chân nặng trĩu như mang theo cả ngàn cân đá tảng. Đôi chân tôi run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thật mà tôi không muốn thừa nhận đang dần hiện ra trước mắt.
“Ngươi không hỏi ta làm sao xé giấy mệnh sao?” Bạch Thanh Hành hét lên phía sau tôi, giọng nàng ta vỡ ra thành từng mảnh sắc nhọn.
Tôi dừng bước. Tay tôi siết chặt vào nhau đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Tôi muốn quay lại, muốn hỏi nàng ta tất cả, nhưng cổ họng tôi như bị ai bóp nghẹt. Nàng ta cười, một tiếng cười thấp và khàn, vang lên từ sâu trong lồng ngực:
“Không xé được đâu. Trừ khi người được viết trên giấy mệnh tự tay thừa nhận mình không phải người đó.”
Tôi đứng đó, lưng quay về phía nàng ta, cảm nhận từng lời nói như những mũi kim đâm vào sống lưng. Không khí trong căn phòng trở nên đặc quánh. Mùi hương của hoa nhài và nhang khói quyện vào nhau tạo thành một thứ mùi ngai ngái, khó chịu. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, từng nhịp một, chậm rãi và nặng nề như tiếng trống báo tử.