Tiếng chó sủa bỗng vang lên từ xa, thưa thớt, yếu ớt, rồi nhanh chóng tắt lịm như bị ai đó bóp cổ. Sự im lặng lại ùa về, còn nặng nề hơn trước. Tôi buông đũa xuống, hai bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cảm giác đau nhói nhắc nhở tôi rằng mình vẫn còn tỉnh táo. Nhưng liệu có thật không? Hay tất cả chỉ là một cơn ác mộng kéo dài? Tôi liếc nhìn ra cửa sổ. Bóng tối bên ngoài dày đặc, không một ánh đèn, không một tiếng động. Cả thôn xóm như đã bị một tấm màn đen khổng lồ nuốt chửng, để lại mỗi căn nhà nhỏ của chúng tôi như một ốc đảo lập lòe ánh đèn dầu, bị cô lập hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
“Nó bảo nó tên là Hồng.” Ba tôi lại cất tiếng, giọng trầm xuống, như đang kể một bí mật. “Nó nói nó rất thích con. Mà con gái, sao con chưa từng kể với ba về bạn trai? Trông thằng bé cũng được đấy, nhưng…” Ông ngập ngừng, nét mặt thoáng chút lo lắng. “Nhưó trắng xanh như vậy? Hình như… hình như nó không thở.”
Câu nói cuối cùng của ba tôi như một nhát búa đập thẳng vào thái dương tôi. Căn phòng xoay tròn. Ánh sáng ngọn đèn dầu bỗng chập chờn, kéo dài những cái bóng trên tường thành những hình thù kỳ quái, ngoằn ngoèo. Tôi cảm nhận rõ ràng một luồng hơi lạnh buốt, khác hẳn cái lạnh của đêm đông, phả nhẹ vào gáy mình. Đó là thứ hơi lạnh âm ẩm, mang theo mùi đất ẩm và… mùi son phấn nhẹ nhàng. Tôi cứng đờ người lại. Mọi lý trí, mọi sự phủ nhận trong tôi đều tan vỡ. Cố Hồng. Hắn đang ở đây. Ngay trong căn phòng này. Hắn đang ngồi sau lưng tôi, mỉm cười, với bộ đồ đỏ chói như màu của… của những dải lụa trên quan tài.
Tôi không biết mình đã ngồi đó bao lâu trong sự tê liệt. Ba tôi vẫn thì thầm nói chuyện với khoảng không, thỉnh thoảng lại gật đầu, mỉm cười. Bữa cơm tối trở thành một vở kịch câm kinh dị mà tôi là nhân vật chính bất đắc dĩ, bị buộc phải diễn cùng một thực thể vô hình. Cuối cùng, tôi dùng hết sức bình sinh đứng dậy. Tiếng ghế kêu cót két xé toạc không gian.
“Con… con mệt rồi, con đi ngủ đây.” Tôi nói, giọng run rẩy không sao giấu nổi.
Tôi bước đi, từng bước một, lưng thẳng đơ, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang chĩa vào sau gáy. Tôi không dám ngoảnh lại. Tuyệt đối không. Tôi bước vào phòng mình, đóng sập cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh ấy lớn đến nỗi tôi tưởng như cả căn nhà đều nghe thấy. Bên ngoài, qua khe cửa, tôi vẫn nghe thấy giọng ba tôi trầm trầm, đang nói chuyện với ai đó. Và trong căn phòng tối om của mình, dù không nhìn thấy gì, tôi có một cảm giác chắc chắn, dai dẳng và lạnh toát sống lưng: Tôi không cô đơn. Căn phòng này, giờ đây, có hai người.
Tôi vừa đưa thìa cơm lên miệng, một mùi vị chua lợ khó tả bỗng bốc lên cổ họng, khiến tôi suýt nữa thì ói ra tất cả. Cảm giác ấy thật kinh khủng, như có thứ gì đó thối rữa đang cưỡng ép tràn vào cơ thể tôi qua từng hạt cơm.
Những hạt cơm khô cứng, lạnh ngắt, tựa như chúng chưa từng được nấu chín mà vẫn còn nguyên sự sống nguyên thủy của hạt gạo. Tôi cố nuốt, nhưng một thứ bột mịn, khô khốc bám đầy trong miệng lập tức tràn xuống cổ họng. Tôi bị sặc, những cơn ho dồn dập kéo đến, co thắt bao tử, và tất cả những gì tôi vừa đưa vào đều bị tống ra ngoài một cách thảm hại.
Khi cơn ho dịu đi, tôi cúi đầu nhìn xuống đống hỗn độn vừa tống khứ. Một nỗi sợ hãi lạnh toát chạy dọc sống lưng. Đó không phải thức ăn đã tiêu hóa, mà là một nắm gạo sống nguyên hạt, lẫn lộn với những mẩu tàn hương đen xám, tỏa ra mùi khói lạnh lẽo. Chúng nằm đó, như một lời tố cáo ghê rợn về thứ tôi vừa định ăn.
Tôìn ba. Ông vẫn ngồi đó, đôi mắt vô hồn, tay vẫn đưa cơm lên miệng một cách máy móc. Hai bên má ông phồng căng lên vì nhét đầy gạo sống, tiếng nhai lạo xạo của những hạt cứng vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, nghe mà rợn cả người. Ông dường như chẳng nhận ra mình đang ăn thứ gì, chỉ như một cái máy đang thực hiện mệnh lệnh.
“Ba! Đừng ăn nữa!” Tiếng thét của tôi vang lên đầy hoảng loạn. Tôi lao tới, vỗ mạnh vào lưng ông, hy vọng ông sẽ nhổ thứ kinh khủng ấy ra. Trong lúc vội vã, ánh mắt tôi vô tình lướt qua tấm gương lớn treo trên tường.
Mọi thứ trong tôi đóng băng.
Trong tấm gương, ngay sát bên tôi, gần đến mức không có khoảng cách, là một bóng hình mờ ảo. Nó không có đường nét rõ ràng, chỉ là một mảng sáng tối loang lổ, như một tấm vải đen ướt át đang dính chặt vào vai áo tôi. Nhưng cái cách nó áp sát, cái cảm giác hiện diện ấy, khiến tôi chắc chắn một điều: có một thực thể khác đang ở đây, trong căn phòng này, ngay bên cạnh tôi.
Cố Hồng. Hắn đã theo tôi đến tận nơi này. Nỗi sợ hãi tột cùng chưa kịp nhấn chìm tôi hoàn toàn thì một âm thanh chói tai, gấp gáp xé toang không khí.
Điện thoại reo.
Tôi giật bắn người, tay run rẩy cầm chiếc điện thoại lên. Màn hình hiện lên cái tên Lục Khiêm. Giọng nói của anh từ đầu dây bên kia không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà đầy vẻ lo lắng, hối hả, như thể anh vừa chạy một quãng đường dài.
“Chuỗi tràng hạt anh đưa cho em, nó đâu rồi?” Anh hỏi thẳng, không một lời chào hỏi. “Đừng nói với anh là em đã vứt nó đi.”
Tôi chưa kịp trả lời, giọng anh lại tiếp tục, dồn dập và nghiêm trọng hơn. “Vị đạo sĩ vừa liên lạc. Ông ấy cảm nhận được linh hồn của Cố Hồng đã không còn ở trong biệt thự nữa. Nó đã di chuyển. Chuỗi tràng hạt đó có tác dụng che giấu em, khiến hắn không thể nhanh chóng xác định được vị trí của em. Em phải đeo nó vào ngay lập tức!”
Điện thoại đột nhiên trở nên nặng trịch như một cục chì, và giọng nói của Lục Khiêm từ đầu dây bên kia cứ nhỏ dần, nhỏ dần, như thể bị một lớp bông gòn dày đặc hút hết sinh khí. Tiếng xì xào của nhiễu sóng cắt ngang từng tiếng nói của anh, khiến lời cảnh báo trở nên rời rạc và đáng sợ.
“Xoẹt… Bên cạnh em… còn có ai… Xoẹt…”
Tôi cố ghì chặt chiếc điện thoại vào tai, móng tay đâm nhẹ vào lòng bàn tay. Tim tôi đập thình thịch, đập vào lồng ngực một cách mù quáng, như muốn phá vỡ khung xương sườn để chui ra ngoài. Tại nghe thấy? Làm thế nào mà anh ta có thể nghe thấy tiếng thở từ phía này?
“Xoẹt xoẹt… Anh nghe thấy… tiếng thở…”
“Ba em đang ở nhà.” Tôi thốt ra câu trả lời, giọng khô khốc và đều đều, như một cái máy đã được lập trình sẵn. Cổ họng tôi nghẹn lại, cảm giác buồn nôn trào lên. Tôi biết mình đang nói dối, một lời nói dối vụng về đến nực cười, nhưng tôi không thể thốt ra bất cứ âm thanh nào khác.
Rồi giọng Lục Khiêm thay đổi, gấp gáp, đầy hoảng loạn, xé toạc màn nhiễu sóng ảm đạm.
“Chạy mau! Xoẹt… Chạy đi! Nửa năm trước chúng ta đã cửu tang lễ của!”
Những lời đó như một nhát búa đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Tang lễ. Hai từ ấy bỗng hiện ra sống động trong đầu, kéo theo một chuỗi hình ảnh đen trắng, ảm đạm: vòng hoa cúc trắng, khói hương nghi ngút, gương mặt đông cứng của tôi, à, bàn tay Lục Khiêm ấm áp nắm chặt vai tôi. Ký ức ùa về như thác lũ, nhấn chìm ý thức đang cố chối bỏ hiện thực của tôi. Đúng rồi. Làm sao tôi có thể quên? Làm sao tôi dám quên?
Âm thanh từ điện thoại đột ngột tắt lịm.
Không phải do hết pin mà là do một bàn tay khác. Một bàn tay với làn da màu xám tro, khô ráp và lạnh ngắt, chầm chậm vươn ra từ bên cạnh, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút chiếc điện thoại từ tay tôi. Mùi ẩm mốc pha lẫn mùi đất lạnh từ tay áo của người đó xộc thẳng vào mũi tôi.
Ba tôi – hay thứ gì đó mang hình hài của ba tôi – nghiêng đầu nhìn tôi. Dưới ánh đèn vàng ọng chiếu xuống từ trần nhà, khuôn mặt ông hiện lên một thứ màu xanh lợt lạt, trắng bệch, không một chút hồng hào của người sống. Đôi mắt ông đảo chậm rãi, tròng đen dường như đã đục hơn nhiều.
“Sở Sở, con đang gọi điện thoại với ai đấy?”
Giọng nói của ông cất lên. Âm thanh ấy bằng phẳng, thiếu hẳn ngữ điệu lên xuống, cứng nhắc và lạnh lẽo như được phát ra từ một cái loa cũ kỹ. Nó vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, không hòa vào không khí, mà như một vật thể lạ lẫm xuyên thủng bầu không khí.
Nỗi sợ hãi cuối cùng đã đóng băng toàn bộ cơ thể tôi. Tôi đứng đó, chân tay tê cứng, không cử động được, thậm chí còn quên mất cả việc phải thở. Không khí quanh tôi đặc quánh lại, nặng nề và lạnh giá. Ánh mắt tôi lướt qua chiếc bàn thờ nhỏ trong góc phòng, nơi bát cơm với những hạt gạo sống trộn lẫn tro tàn vẫn còn đó, nguyên vẹn như mấy ngày trước khi tôi dâng lên. Một sự thật tàn nhẫn cuối cùng cũng chui bật ra khỏi ngóc ngách sâu nhất trong ký ức: ba tôi đã chết. Ông đã chết từ nửa năm trước vì một cơn xuất huyết não đột ngột. Chính tay tôi, với sự giúp đỡ của Lục Khiêm, đã lo liệu mọi thứ cho đám tang của ông.
Một giọt mồ hôi lạnh toát ra từ sống lưng, bò xuống dọc theo xương cột sống. Rồi hàng loạt những giọt mồ hôi khác ùa ra trên trán tôi, lạnh buốt như nước đá, khiến tôi rùng mình. Tôi nhìn vào đôi mắt đục mờ của người đang đứng trước mặt, cố tìm lại một chút gì đó quen thuộc, nhưng chỉ thấy một khoảng trống thăm thẳm, lạnh lẽo.
Tôi đã định bước ra khỏi cửa một cách êm đềm, không một tiếng động. Nhưng bàn tay lạnh ngắt của ba tôi đột ngột chụp lấy cổ tay tôi, giữ chặt như một chiếc còng. Làn da trên cánh tay ông đã chuyển sang màu xám xịt, nhuốm những mảng màu tím thẫm như những đóa hoa tử đằng héo úa đang bám rễ vào thịt da. Những vết hoen ấy khiến lòng tôi quặn thắt, một sự thật kinh hoàng mà tôi không dám thừa nhận cứ đập mạnh vào tâm trí.
Khuôn mặt ông sưng phồng, làn da mỏng manh đến mức gần như trong suốt, để lộ những đường gân xanh tím phía dưới. Đôi mắt đục mờ của ba nhìn thẳng vào tôi, không chớp. Ánh nhìn ấy không còn chút ấm áp quen thuộc, mà chỉ là một sự trống rỗng lạnh lẽo, như hai hố sâu không đáy. Tôi cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại, cổ họng khô đắng.
"Đã khuya lắm rồi," giọng ông khàn đặc, kéo dài từng tiếng như một bản nhạc tang. "Con định đi đâu? Bên ngoài… không an toàn đâu."
Tôi cố gắng rút tay ra, nhưng vô vọng. Một tiếng nấc nghẹn ứ trong cổ họng tôi biến thành lời nói run rẩy. "Ba ơi… ba để con đi. Con chỉ muốn ra ngoài một chút thôi."
Lời nói của tôi nghe thật yếu ớt và vô lực, như một con bướm đập cánh trước cơn bão. Trong lòng tôi, nỗi sợ hãi và sự mâu thuẫn giày vò. Đây là ba tôi, người đã nuôi nấng tôi, nhưng giờ đây mọi thứ đều sai khác, đều đáng sợ.
Ba tôi không buông tay. Ông chỉ lặp lại câu nói đó, với cùng một ngữ điệu đều đều, cứng nhắc như một cái máy. "Bên ngoài không an toàn."
Mùi ẩm mốc của đất lạnh và một thứ mùi ngọt ngào, tanh nhẹ khó tả từ người ông xộc vào mũi tôi, khiến dạ dày tôi cồn lên. Tôi muốn hét lên, muốn giãy giụa, muốn chạy thật xa khỏi nơi này, khỏi hình ảnh này. Bản năng sinh tồn trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ.
Ngay khi ý nghĩ bỏ chạy vụt lên trong đầu, một giọng nói lạ vang lên từ phía sau cánh cửa đang hé mở. "Buông cô ấy ra!"
Giọng nói ấy vừa kiên quyết vừa gấp gáp, xé tan không khí tĩnh lặng đáng sợ trong nhà.
Một bóng người cao gầy như một mũi tên lao vào, không chút do dự. Anh ta nắm lấy cánh tay tôi - cánh tay đang bị ba tôi giữ chặt - và dùng một lực mạnh mẽ kéo tôi ra. Sự tiếp xúc đó thật ấm áp, một hơi ấm sống động mà tôi đã khát khao bấy lâu. Ba tôi, hay thứ gì đó trông giống ba tôi, dường như không có sức chống cự mạnh mẽ trước sự quyết liệt của người lạ. Bàn tay lạnh giá của ông tuột khỏi cổ tay tôi.
Chúng tôi ở căn nhà tối om. Gió đêm ùa vào mặt, mang theo hơi lạnh và mùi cỏ dại. Khi bước chân chạm đất và tôi ngước nhìn lại toàn cảnh nơi mình vừa thoát ra, toàn thân tôi như đông cứng lại. Tim tôi đập thình thịch, rồi gần như ngừng đập.
Đó không phải là ngôi nhà thân thuộc ở quê của tôi, nơi có hàng rào dâm bụt và giàn mướp trước sân. Trước mắt tôi là một bãi đất hoang rộng lớn, tiêu điều và lạnh lẽo. Trong ánh trăng mờ ảo, tôi nhìn thấy vô số những ụ đất nhấp nhô, cao thấp không đều, nằm ngổn ngang khắp nơi như một bãi chiến trường bị lãng quên. Những ngôi mộ không bia, không dấu hiệu. Nơi này là một bãi tha ma. Tôi đã ở trong một bão thời gian qua. Sự thật đó ập đến, tước đi mọi sức lực còn lại trong tôi.
Mùi đất ẩm mốc xộc thẳng vào mũi tôi trước khi tôi kịp nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào cái gì. Một đống nhỏ màu nâu xám, lổn nhổn những hạt trắng ngà đã ngậm nước, nằm ngay ngắn trên tấm vải đỏ thẫm. Gạo sống. Thức cúng. Và có hai chén trong số đó, phần gạo đã vơi đi gần một nửa, như thể ai đó đã hút cạn sinh khí từ chúng.
Dạ dày tôi co thắt một cái đau điếng. Cổ họng nghẹn lại, một vị chua loãng cùng mùi tanh nồng của thức ăn chưa kịp tiêu hóa bỗng ùa lên. Tôi quỳ sụp xuống, hai tay chống xuống nền đất lạnh ngắt, những cơn co thắt liên hồi đẩy tất cả những gì tôi vừa nuốt vào ra ngoài. Nhưng trong bụng đã trống rỗng, chỉ còn lại những tiếng nôn khan khô khốc, rát bỏng. Từng hình ảnh về thứ đồ ăn mềm, ấm nóng tôi đã dùng cách đây không lâu hiện lên, giờ đây mang một ý nghĩa kinh hoàng. Nó không phải thức ăn. Nó là thứ dành cho những thực thể không thuộc về thế giới này.
Một bóng người đứng im lặng bên cạnh. Tôi cảm nhận được ánh mắt của người đó đang đốt trên lưng mình, nặng trĩu một sự quan sát lạnh lùng lẫn… một chút xót thương. Rồi một tiếng thở dài, nhẹ như hơi gió thoảng qua kẽ lá, vang lên trong không gian tĩnh mịch.
“Cũng may là cậu đã dừng lại.” Giọng nói ấy vang lên, quen thuộc một cách mơ hồ. “Nếu cậu ăn thêm, ăn cho đến khi hết chén, thì dù ta có đến đây, mọi thứ cũng đã muộn.”
Tôi dùng tay áo quệt vội vàng khóe miệng. Cảm giác nhớp nháp và cay nồng khiến tôi nhăn mặt. Từ từ ngẩng đầu lên, tôi dõi mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Ánh trăng lờ mờ chiếu xuống làm rõ phần nào khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ mệt mỏi của anh ta. Một sự ngờ vực sâu thẳm trỗi dậy trong lòng tôi, xen lẫn với một mong manh. “Anh… là Vân Huyền?”
Người đàn ông gật đầu, một động tác nhẹ nhưng chắc chắn. Ánh mắt rời khỏi tôi, dường như đang đánh giá tình trạng của tôi từng li từng tí.
“Cậu không cho ta địa chỉ.” Anh ta nói, giọng trầm xuống. “Nhưng dựa vào những gì cậu kể, ta vẫn có thể suy đoán ra phương hướng đại khái. Ta đã đến thôn này, nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng cậu. Trong lòng ta liền nảy sinh một suy đoán không lành: có lẽ cậu đã bị thứ ác quỷ mê hoặc ấy dẫn đi rồi.”
Anh ta dừng lại, đảo mắt nhìn những âm u. Gió thổi qua khiến những tán cây khẽ rung lên, tạo ra những âm thanh như thì thầm trò chuyện. “Trong thôn đông đúc người, nhất là đàn ông, dương khí thịnh vượng. Thứ ô uế kia không dám hành động tùy tiện. Vì vậy, hắn nhất định phải dẫn cậu đến nơi âm khí nặng nề nhất trong vùng này, nơi hắn có thể phát huy toàn bộ sức mạnh hắc ám.”
Lúc này, dưới ánh sáng yếu ớt, tôi mới để ý thấy trán Vân Huyền lấm tấm mồ hôi. Những giọt mồ hôi nhỏ lăn dài trên gò má anh ta, áo bào mặt cũng có vẻ đã ướt đẫm ở phần vai và lưng. Hơi thở cố gắng giữ đều, nhưng vẫn lộ ra chút gấp gáp. Chắc hẳn anh ta đã không ngừng chạy, vội vã tìm kiếm tôi khắp nơi cho đến tận giờ phút này. Một cảm giác áy náy mơ hồ trỗi dậy, nhưng ngay lập tức bị nỗi sợ hãi còn đang bao trùm lấn át.
Tôi cố gắng lấy lại hơi thở đều đặn, cất lời chất vấn, giọng nói vẫn còn run rẩy: “Nhưng… tôi đã làm theo lời anh. Tôi đã ném chuỗi tràng hạt ấy đi rồi. Tại sao… tại sao hắn vẫn có thể tìm thấy tôi nhanh đến vậy? Như thể hắn chưa từng bị nó ngăn cản.”
Nghe câu hỏi của tôi, Vân Huyền chợt nhíu mày lại. Nét mặt nên nghiêm trọng hơn, đôi mắt sâu thẳm như đang tính toán điều gì. “Quả thực, điều này không hợp lý.” Anh ta lẩm bẩm, giọng đầy vẻ hoài nghi. “Với sức mạnh của hắn ta mà ta cảm nhận được, chuỗi tràng hạt ấy đủ để che giấu cậu trong một thời gian dài. Trừ phi…”
Bỗng nhiên, anh ta ngừng lời. Ánh mắt sắc bén như dao của Vân Huyền từ từ dịch chuyển, không còn nhìn vào mắt tôi nữa, mà như đang quét toàn bộ cơ thể tôi, từng tấc một. Ánh nhìn ấy khiến tôi có cảm giác như mình đang bị lột trần, mọi ngóc ngách đều bị soi xét kỹ lưỡng. Không khí xung quanh dường như cũng đặc quánh lại.
“Trừ phi,” Vân Huyền chậm rãi lặp lại, từng chữ như được nhấn mạnh, “trên người cậu, ngoài chuỗi tràng hạt ấy ra, còn có thứ gì khác nữa.”
Tôi chưa bao giờ thấy ai nhìn tôi bằng ánh mắt như thế. Ánh mắt của hắn không phải là sự tò mò hay quan tâm thông thường, mà là một thứ gì đó sắc lạnh, xuyên thấu, như thể có thể nhìn thấu từng lớp vỏ bọc nhỏ nhất trong lòng tôi. Một cảm giác bất an dâng lên, bóp nghẹt lấy trái tim, khiến hơi thở của tôi khẽ rối loạn trong khoảnh khắc ấy. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của chính mình, đập loạn xạ chống lại xương sườn.
Chính sự hoảng hốt ấy đã kích hoạt một mảnh ký ức mờ nhạt. Nó hiện lên chớp nhoáng, như ánh chớp xé toạc màn đêm trong tâm trí. Bàn tay tôi, dường như hoạt động theo bản năng, lập tức lục tìm trong lớp áo trong. Ngón tay chạm vào thứ gì đó mát lạnh và trơn nhẵn. Cảm giác quen thuộc ấy xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang dâng trào.
Tôi rút nó ra. Đó là một miếng ngọc bội hình lá liễu, màu xanh biếc nhạt như nước hồ thu, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Tôi giơ nó lên, giọng nói khẽ run, chất chứa đầy nghi hoặc và một chút hy vọng mong manh. “Lẽ nào… mọi chuyện hôm nay lại là vì thứ này sao?” Câu hỏi thốt ra không chỉ hướng về phía người đối diện mà còn như một lời tự vấn đầy bối rối của chính bản thân tôi.