Mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi khi miếng ngọc vỡ tan dưới tay Vân Huyền. Tôi nhắm nghiền mắt lại, tay bịt chặt mũi mà vẫn cảm thấy như có một làn khí lạnh buốt, hôi hám luồn qua kẽ tay. Khi mở mắt ra, tôi thấy một dòng chất lỏng sẫm màu, từ đỏ tươi biến thành đen kịt chỉ trong nháy mắt, nhễu ra từ đống vụn ngọc. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì ghê sợ, mà vì một sự nhận ra chậm trễ đến mức đau đớn. Hóa ra, thứ tôi luôn đeo bên mình, nâng niu như bảo vật, lại là một thứ chết chóc như vậy.
"Chuỗà ngọc âm," giọng Vân Huyền vang lên lạnh lùng, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của tôi. "Tôi đã tự hỏi sao hắn ta lại dễ dàng buông xuống đến thế?"
Câu nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Tất cả những ký ức ngọt ngào về Lục Khiêm bỗng chốc nhuốm màu nghi ngờ. Tôi nhớ lại đôi mắt ấm áp của người tặng cho tôi, trong căn phòng tràn ngập ánh nắng chiều hôm đó. Anh nói, giọng trầm ấm đầy vẻ chân thành, rằng đó là bảo vật gia truyền của dòng họ Lục, có thể trừ tà, bảo hộ bình an, và tôi phải luôn đeo nó bên người. Lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc ngập tràn, cảm động vì anh đã trao cho tôi thứ quý giá như vậy. Niềm tin ngây thơ ấy khiến tôi đeo nó suốt ngày đêm, đến mức dần quên bẵng đi sự tồn tại của nó trên cổ mình, chỉ còn cảm nhận được hơi ấm nhè nhẹ của nó áp vào da thịt như một lời nhắc nhở dịu dàng về tình yêu của anh.
Giờ đây, trước ánh mắt sắc lạnh của Vân Huyền và đống vụn ngọc bốc mùi, lời nói năm xưa của Lục Khiêm bỗng vang vọng lại trong tâm trí tôi với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Có phải tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng tinh vi? Sự chăm chút, quan tâm của anh liệu có thật lòng hay chỉ là lớp vỏ bọc cho một âm mưu nào đó? Nỗi sợ hãi và sự tổn thương bắt đầu len lỏi, khiến tôi cảm thấy giá lạnh dù đang giữa trưa hè.
Tôi do dự. Các ngón tay siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, tạo ra một cơn đau nhói tỉnh táo. Cuối cùng, giọng nói run rẩy, tôi kể lại cho Vân Huyền nghe từng lời Lục Khiêm đã nói với tôi về miếng ngọc bội ấy. Từng câu, từng chữ, giờ đây được thót tim bối cảnh khác, nghe chừng ngờ nghệch và cả tin đến tội nghiệp.
Vân Huyền nghe xong, không nói gì, chỉ bật lên một tràng cười khẽ. Tiếng cười ấy không có chút vui vẻ mà đầy vẻ mỉa mai và phẫn nộ lạnh lùng. "Đúng là một tên đàn ông xảo quyệt," anh thốt lên, giọng đầy khinh bỉ. "Ngay cả một lời nói dối trắng trợn, sơ hở đến thế mà cũng dám bịa đặt. Cũng may cậu không hoàn toàn mù quáng vì tình, còn biết nghi ngờ và tìm đến chỗ tôi."
Ánh mắt anh nhìn tôi, vẻ nghiêm nghị hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. "Giờ Tý đêm mai," Vân Huyền nói, từng chữ nặng như chì, "khi âm khí lên đến cực điểm, con ác quỷ kia sẽ có sức mạnh lớn nhất. Một người có căn cơ thuần âm như cậu sẽ hoàn toàn trở thành mục tiêu hoàn hảo để nó chiếm đoạt lấy thân xác."
Lời cảnh báo của anh như một nhát búa đập thẳng vào ý thức, khiến tôi chợt hiểu ra mức độ nguy hiểm của tình thế. Miếng ngọc bội và chuỗi hạt kia không phải để bảo vệ mà là để đánh dấu, để dẫn dắt cái ác thẳng đến tôi.
Mưa vẫn rơi không ngừng trên con đường mòn đầy bùn lầy phía trước. Tôi nhìn bàn chân mình, đôi hài vải mỏng manh đã thấm đẫm nước và dính đầy những mảng đất sét nhão nhoẹt. Thế nhưng, đôi giày vải của người đang dẫn đường phía trước lại khô ráo một cách kỳ lạ, từ gót đến mũi không hề vương một vết bẩn. Một sự tinh ý nhỏ nhoi ấy đã thắp lên ngọn lửa cảnh giác âm ỉ trong lòng tôi. Tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản, bước những bước ngóng lưng ấy.
“Vậy tôi phải làm sao bây giờ?” Tôi cất tiếng hỏi, giọng nói cố tình pha chút, như thể đang bám víu vào sợi dây cứu mạng cuối cùng.
Người thanh niên tên Vân Huyền quay lại, ánh mắt dường như ấm áp an ủi. “Cậu cứ đi theo tôi. Mặc dù đạo hạnh của bản thân tôi chưa đủ để đối đầu với thứ ác quỷ kia, nhưng sư phụ của tôi thì có thể.” Cậu ta nói, giọng điệu đầy vẻ đáng tin. “Sư phụ sẽ che chở cho cậu an toàn tới. Đến ngày thứ ba, người sẽ tự ục con yêu ma đó.”
Tôi gật đầu nhẹ, ra vẻ tin tưởng tuyệt đối. Nhưng trong lòng, từng lớp sương mù nghi ngờ đang dày đặc thêm. Một người tu đạo sao có thể vô tình đến mức không để ý đến những dấu vết cơ bản nhất của hiện thực? Tôi im lặng bước theo, tay phải khẽ nắm lấy mảnh ngọc bội vỡ đang giấu trong tay áo. Mảnh ngọc sắc lẹm như lưỡi dao, truyền vào lòng bàn tay một cảm giác lạnh buốt thấu xương.
Vân Huyền quay lưng, tiếp tục dẫn đường. Chính khoảnh khắc cậu ta mất cảnh giác ấy, một luồng khí lạnh bỗng xông thẳng từ phía sau khiến cậu ta giật mình ngoảnh đầu lại. Nhưng đã quá muộn. Mảnh ngọc bội sắc nhọn như một tia chớp bạc đã đâm thẳng vào cổ họng của cậu ta.
“Cậu… cậu làm gì vậy?” Giọng nói của Vân Huyền vỡ ra thành hai thứ cảm xúc: một nửa là sợ hãi tột độ, nửa kia là sự phẫn nộ không thể tin nổi. Đôi mắt cậu ta trợn trừng nhìn tôi, như muốn nuốt chửng kẻ phản bội.
Thế nhưng, từ vết thương trên cổ ấy, không hề có một giọt máu đỏ nào chảy ra. Thay vào đó, một luồng khói đen kịt, đặc quánh và lạnh lẽo tỏa ra, mang theo mùi tanh của rêu mốc và đất thối nồng nặc. Khuôn mặt Vân Huyền bắt đầu biến dạng, vặn vẹo trong đau đớn. Cậu ta nhăn nhó, nhe răng trợn mắt, tất cả vẻ ngoài ôn hòa biến mất chỉ trong chớp mắt.
“Làm sao… làm sao cô có thể phát hiện?” Giọng nói trở nên the thé, chói tai, không còn chút âm sắc của con người.
Tôi lùi lại vài bước, giữ khoảng cách an toàn. Ngón tay tôi chỉ vào quần áo và đôi giày của chính mình, rồi lại chỉ về phía hắn. “Nơi này, mưa đã rơi không dứt từ lúc tôi tỉnh lại. Áo tôi ướt sũng, hài tôi lấm đầy bùn đất.” Tôi nói từng chữ rõ ràng. “Nhưng nhìn anh xem. Từ đầu đến chân, không một giọt nước, không một vết bẩn. Khô ráo đến mức… phi tự nhiên. Anh không phải là người thật.”
Khuôn mặt trước mắt tôi tiếp tục nứt vỡ, như một lớp mặt nạ bằng đất khô bong ra. Làn da trắng bệch của Vân Huyền teo quắt lại, để lộ ra một gương mặt khác – gương mặt của một thiếu nữ với đôi mắt trống rỗng, chính là khuôn mặt trong tấm ảnh mà tôi đã xem: Cố Hồng. “Đúng vậy.” Cái miệng của Cố Hồng méo mó, cười một nụ cười vô hồn. “Cô vẫn đang ở trong cõi mộng lên. Một mê cung không lối thoát.”
Tôi siết chặt mảnh ngọc trong tay. Cái lạnh từ nó giờ đây là nguồn an ủi duy nhất. Hiện thực đã vỡ vụn, nhưng ít nhất, bản năng sinh tồn của tôi vẫn còn sắc bén. Trận chiến thực sự, có lẽ, chỉ vừa mới bắt đầu.
Tiếng cười của hắn xé toạc không khí yên tĩnh, sắc bén như một lưỡi dao băng áp sát vào da thịt tôi. Tôi cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cố Hồng nhếch môi, ánh mắt khinh bỉ nhìn xuống đống mảnh ngọc vỡ vụn dưới chân.
"Chỉ là thứ đồ vỡ nát này, ngươi tưởng có thể hại được ta?"
Câu hỏi của hắn chứa đầy sự mỉa mai. Trong lòng tôi dấy lên một nỗi chua xót lẫn bất lực, nhưng tôi biết mình không được phép để lộ ra. Tôi lắc đầu, cố gắng giữ cho giọng nói bình thản nhất có thể. Mọi sự tính toán từ nãy đến giờ không thể hóa thành công cốc chỉ vì một phút yếu lòng.
"Đương nhiên là không. Tôi đâu ngốc nghếch đến thế."
Tôi chậm rãi nói tiếp, ánh mắt không rời khỏi cổ họng hắn, nơi làn khí đen đang cuồn cuộn bốc lên như một con rắn độc thức giấc. "Trên những mảnh vỡ ấy, còn dính máu từ đầu lưỡi của tôi."
Khuôn mặt đang đầy vẻ ngạo mạn của Cố Hồng đóng băng lại trong tích tắc. Đôi mắt hắn mở to, tràn ngập sự kinh ngạc và một thứ gì đó giống như… hoảng sợ. Làn khí đen quanh cổ hắn bỗng dưng bùng phát dữ dội, tỏa ra mùi tanh lạnh, nồng nặc của tử khí và rong rêu mục nát, một mùi hương mà tôi chưa từng được ngửi thấy trong bản gốc. Hắn không nói thêm lời nào. Chỉ trong một cái chớp mắt, thân ảnh của Cố Hồng đã nhòe đi, tan biến vào trong không trung tĩnh mịch, để lại tôi một mình với mớ hỗn độn trong đầu.
Tôi đứng im như trời trồng thêm một lúc, rồi bỗng nhiên toàn thân mất hết sức lực. Hơi thở mà tôi nín bấy lâu nay được thả ra thành một tiếng thở dài nặng trĩu. Đôi chân mềm nhũn, tôi ngồi phịch xuống nền đất lạnh giá, cảm nhận rõ rệt sự thô ráp và ẩm ướt của đất qua lớp vải mỏng manh. Sự nguy hiểm vừa rồi đã qua đi, nhưng nỗi sợ hãi thì mới bắt đầu thấm vào từng thớ thịt.
Nhưng nỗi sợ thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với sự hỗn loạn đang quay cuồng trong tâm trí tôi. Nếu Lục Khiêm và Cố Hồng thực sự là một cánh, với âm mưu thâm độc nào đó, thì Cố Hồng đâu cần phải ép tôi tự tay phá vỡ chiếc ngọc bội và chuỗi tràng hạt kia? Hành động đó chẳng khác nào tự phá bỏ lá chắn của đồng minh. Suy nghĩ này khiến trái tim tôi đập thình thịch. Khả năng duy nhất còn lại, đó là lời của Lục Khiêm mới là sự thật. Chuỗi tràng hạt và ngọc bội ấy thực sự là vật hộ mệnh để chống lại những thứ như Cố Hồng.
Thế thì… Vân Huyền? Những lời cảnh báo, những ánh mắt lo lắng chân thành của nàng ta lại là gì? Là sự lừa dối tinh vi hay là một lớp ngụy trang khác? Tôi ôm lấy đầu, cảm giác như có vô số sợi chỉ rối tung đang thắt chặt lấy não bộ.
Đúng lúc tôi muốn đứng dậy, tìm một nơi nào đó yên tĩnh để ghép lại những mảnh vỡ của sự thật, thì từ phía cuối con đường mưa gió, một bóng người vội vã lao tới. Người đó chạy rất nhanh, mái tóc ướt sũng dính bết vào trán và gò má, quần áo dính đầy bùn đất và nước mưa, trông thật thảm hại. Khoảng cách dần thu ngắn và tôi nhận ra gương mặt quen thuộc đang thở hổn hển.
"Tôi! Tôi là Vân Huyền đây!"
Giọng nói của nàng vang lên, đầy vẻ lo lắng và gấp gáp. Tôi cố gắng chống tay xuống đất, muốn đứng dậy đối diện với nàng, muốn chất vấn tất cả. Nhưng có lẽ sự căng thẳng và vết thương đã vắt kiệt sức lực cuối cùng của tôi. Một cơn chóng mặt ập đến, cả thế giới trước mắt tôi tối sầm lại, mọi âm thanh và hình ảnh đều biến mất vào trong hư vô.
Ý thức của tôi chìm vào trong bóng tối, không biết bao lâu.
Khi tôi lại mở mắt ra, thứ bao quanh tôi là một không gian hoàn toàn xa lạ. Hơi ấm nhè nhẹ của chăn, mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí. Tôi nằm yên, không vội cử động, chỉ đảo mắt quan sát. Căn phòng nhỏ, trang trí đơn sơ nhưng sạch sẽ. Điểm nhấn duy nhất và cũng là thứ khiến lòng tôi dâng lên một cảm giác kỳ lạ là một bàn thờ Phật được đặt ngay ngắn ở chính giữa căn phòng. Trên bàn thờ, một pho tượng Phật bằng gỗ sơn son thếp vàng đang ngồi kiết già, nét mặt từ bi và tĩnh tại. Trước tượng Phật, ba cây nhang mảnh mai đang cháy âm ỉ, làn khói trắng mỏng, uốn éo trong không gian tĩnh lặng, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ mà an thần.
Mùi hương của khói trầm khô khốc vẫn còn bám trong cổ họng tôi khi tôi mở mắt. Căn phòng gỗ nhỏ này xa lạ, nhưng ánh nến vàng dịu trên bàn gỗ mộc mạc lại khiến trái tim đang hỗn loạn của tôi dịu xuống một cách khó hiểu. Nó cho tôi một cảm giác yên tâm mà bản thân tôi cũng không thể lý giải nổi.
Cánh cửa khẽ mở.
Người bước vào là một chàng trai, áo bào màu khói nhạt phất phơ theo làn gió từ khe cửa. Khuôn mặt, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như đáy hồ nước đêm, ánh nhìn dừng lại trên người tôi. Tôi thấy mình siết chặt mép chăn, các ngón tay tê dại vì lực. Trong lòng dấy lên một sự cảnh giác mơ hồ, nhưng cơ thể mệt mỏi lại không cho phép tôi phản kháng.
"Tôi là Vân Huyền."
Giọng nói ấm cúng, vang lên trong không gian tĩnh lặng, phá vỡ sự im lặng mong manh. Tôi chỉ im lặng nhìn, không đáp lời. Có lẽ thấy thái độ của tôi, anh ta khẽ cúi đầu, một cử chỉ lịch sự có phần xa cách. "Xin lỗi cậu, tôi đến muộn."
Đến muộn? Tôi nhíu mày, ký ức hỗn độn ùa về: bóng đen, tiếng cười quái dị, và cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đuổi những hình ảnh đó. Giọng Vân Huyền lại vang lên, như một dòng nước mát chảy qua tâm trí rối bời: "Đây là nơi ở của tôi và sư phụ. Sau khi cậu ngất đi bên ngoài thôn, tôi đã đưa cậu về đây."
Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi gỗ thông cũ kỹ hòa với mùi khói trầm lạnh lẽo lọt vào mũi. Vậy là tôi đã được cứu? Hay chỉ là từ cái bẫy này sang cái bẫy khác? Trong lòng tôi dâng lên một nỗi nghi hoặc không tên, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo rằng ít nhất giờ phút này, nơi đây có vẻ an toàn hơn cái bóng đen đuổi theo tôi.
"Yên tâm đi."
Vân Huyền bước thêm một bước, nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn. Ánh nến lung lay, in bóng dài trên vách gỗ. "Tôi và sư phụ đã bố trí một pháp trận. Chờ đến thời điểm thích hợp, cậu chỉ cần an vị trong trận ấy."
Giọng trở nên kiên định, hùng hồn, như thể đang tuyên bố một chân lý bất khả xâm phạm. "Nhất định sẽ không để con ác quỷ kia đạt được ý nguyện."
Ác quỷ. Hai từ đó như một mũi kim đâm thẳng vào tim tôi. Nỗi sợ hãi vừa mới lắng xuống lại trỗi dậy, cuộn thành một cục băng giá trong ngực. Tôi có nêông? Một kẻ xa lạ, với những từ ngữ nghe thật huyền bí và xa vời? Nhưng ngoài việc tin tưởng mơ hồ vào vẻ mặt chân thành kia, tôi còn có lựa chọn nào khác?
"Tối nay cậu cứ nghỉ ngơi ở đây."
Vân Huyền nói, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn, như thể đang dỗ dành một con thú nhỏ hoảng sợ. "Nơi này rất an toàn."
Cuối cùng, tôi gật đầu. Cái gật đầu nhẹ, đầy mệt mỏi và bất đắc dĩ. Dường như đó là tất cả sức lực còn lại của tôi. Thấy tôi đồng ý, ánh mắt Vân Huyền dường như dịu đi một chút. Anh ta không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ chào rồi, để mặc tôi với căn phòng trống trải và ngọn nến đang cháy dở. Qua khe cửa chưa đóng hẳn, tôi thoáng thấy bóng một người già áo xám đứng đợi – có lẽ là sư phụ của anh ta. Hai bóng người khuất dần trong hành lang tối.
Một sự mệt mỏi cùng cực ập đến. Tôi ngả lưng xuống chiếc giường gỗ cứng đơ nhưng sạch sẽ. Chỉ muốn nhắm mắt, tạm thời quên đi tất cả, dù chỉ một lát thôi.
Thì điện thoại trong túi áo rung lên.
Âít lên trong căn phòng tĩnh mịch, chói tai một cách khủng khiếp. Màn hình sáng lên, hiện lên hai chữ: Lục Khiêm. Trái tim tôi thắt lại. Anh ấy. Tôi nên nghe không? Biết bao nhiêu nghi vấn, bao nhiêu điều chưa nói đang tồn tại giữa chúng tôi. Nhưng cuối cùng, ngón tay tôi vẫn trượt lên màn hình. Có lẽ, trong tiềm thức, tôi vẫn khao khát một cuộc, một sự an ủi từ thế giới bình thường mà tôi đã đánh mất.
"Sở Sở! Em ở đâu?"
Giọng Lục Khiêm vang lên, đầy vội vã và lo lắng, khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Anh đã vào trong thôn tìm em. Có người trong thôn nói… nói là trông thấy em được một chàng trai lạ bế đi."