Tôi nín thở, không dám lên tiếng. Cảm giác bất an lại ùa về.
"Sở Sở, ói."
Giọng anh ấy hạ xuống, gấp gáp nhưng cố gắng ép mình vào khuôn khổ. "Em phải bình tĩnh. Cố gắng, được không?"
Tôi khẽ rên lên một tiếng trong cổ họng, như một sự thừa nhận. Lòng bàn tay tôi đổ đầy mồ hôi lạnh.
"Người trong thôn ấy đã miêu tả dáng vẻ của gã đàn ông đó cho anh."
Lục Khiêm nói, từng chữ như đượm giữa hai hàm răng. "Và anh… anh biết hắn là ai rồi."
Một khoảng lặng chết người. Chỉ còn nghe thấy tiếng thở dồn dập của chính tôi qua sóng điện thoại.
"Người mang em đi…"
Giọng Lục Khiêm vỡ ra, mang theo một sự kinh hãi và đau đớn mà tôi chưa từng nghe thấy. "Chính là em trai của Cố Hồng."
Cố Hồng.
Em trai của Cố Hồng.
Những từ đó không còn là âm thanh nữa. Chúng là một quả bom nổ tung ngay trong đầu tôi, xé toang màn sương mê muội và sự yên tâm giả tạo vừa mới hình thành. Toàn thân tôi giật bắn lên, như bị một dòng điện cao áp chạy qua. Sự mệt mỏi, uể oải tan biến trong nháy mắt, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh giá đến tê cóng. Tất cả mọi thứ – căn phòng này, ngọn nến kia, mùi khói trầm kia, và khuôn mặt thanh tú của Vân Huyền – bỗng chốc phủ lên một lớp sắc màu đáng sợ khác.
Tôi ngã sấp xuống nền đất lạnh ngắt, hơi thở đứt quãng. Mọi thứ xung quanh như chao đảo, chỉ còn lại hình bóng của Vân Huyền đang từ từ bước lại gần. Đôi mắt đen quá lớn của hắn lúc này nhìn xuống tôi, không phải là sự lo lắng mà là một thứ gì đó tĩnh lặng đến rợn người. Tôi hiểu ra, từ lúc bước chân vào ngôi miếu nhỏ hoang vu này, mình đã không còn đường lui.
"Vân Huyền..."
Tôi thều thào, cố gắng dồn chút sức lực cuối cùng vào đôi tay đang run rẩy, nhưng chúng chỉ ngoan ngoãn nằm yên trên mặt đất. "Cậu... cậu ta... em trai cậu..."
Câu nói của người bạọng lại trong đầu tôi: "Em trai của cậu ta tên là Cố Vân Huyền!"
Giờ thì tôi đã hiểu sự kinh hoàng ẩn sau lời cảnh báo ấy. Cố Vân Huyền đã chết. Người đang đứng trước mặt tôi, với khuôn mặt không một tia cảm xúc này, không thể là một con người.
Hắn khẽ quỳ xuống, bàn tay lạnh giá chạm vào má tôi. Cái chạm ấy không mang chút hơi ấm nào của người sống, mà tựa như ngọc thạch để qua đêm trong giá rét. "Sở Sở," giọng hắn vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, thậm chí còn pha chút trách móc dịu dàng. "Tại sao cậu không nghe lời? Ở đây mới an toàn. Ra ngoài, 'nó' sẽ tìm thấy cậu ngay."
'Nó'. Một đại từ mơ hồ. Nhưng giờ đây, tôi đã biết 'nó' là thứ gì rồi. Ánh mắt tôi lệch về phía căn điện chính. Cánh cửa gỗ mục vẫn hé mở, để lộ một góc tượng Phật bên trong. Dưới ánh sáng xám xịt của buổi chiều tà, khuôn mặt đá được điêu khắc tỉ mỉ ấy hiện lên với một nụ cười kỳ quái, không phải từ bi mà đầy vẻ chế nhạo. Tôi nhớ đến lời người già trong làng: Phật đặt thuận, độ chúng sinh; Phật đặt ngược, thờ ngạ quỷ. Cái miếu này không phải nơi tu hành. Nó là một cái bẫy, một bàn thờ dành cho thứ không phải thần thánh.
"Tôi... tôi sợ..."
Tôi nói thật, nước mắt trào ra không kiềm được. Đó không chỉ là nỗi sợ cái chết, mà còn là sự ghê tởm và thất vọng tràn ngập. Tôi đã tin tưởng hắn. Trong nhiều ngày chạy khỏi thứ ám ảnh đen tối kia, chính Vân Huyền là người đã chỉ cho tôi chỗ nương thân này. Hóa ra, tôi chỉ từ vòng vỏ này nhảy vào một cái bẫy.
Vân Huyền dường như không nhận thấy nỗi tuyệt vọng của tôi, hoặc có lẽ hắn cố tình phớt lờ. Hắn nhẹ nhàng nhấc tôi lên, ôm tôi vào lòng. Hơi lạnh từ cơ thể hắn xuyên qua lớp áo, thấm vào da thịt tôi. "Đừng sợ," hắn thì thầm bên tai tôi, hơi thở cũng lạnh ngắt. "Sư phụ của tôi sắp đến rồi. Ông ấy sẽ giúp cậu. Sẽ khiến cậu an toàn mãi mãi."
'Mãi mãi'. Từ ngữ ấy vang lên như một lời nguyền. Tôi nhắm nghiền mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh khuôn mặt Phật bị đảo ngược kia. An toàn mãi mãi ở đây, liệu có phải là trở thành một thứ gì đó giống như Vân Huyền? Một thứ tồn tại không sống không chết canh giữ cho ngôi miếu quỷ này?
Hắn bế tôi trở lại căn điện chính. Mùi hương trầm mốc meo, lẫn với mùi đất ẩm lâu ngày, xộc thẳng vào mũi. Khi được, tôi có thể thấy rõ hơn những đường nét điêu khắc. Đôi mắt đá dường như đang dõi theo từng cử động của tôi, và nụ cười kia càng trở nên rộng hơn, như đang chào đón một tín đồ mới, hoặc một lễ vật mới.
Vân Huyền đặt tôi xuống một tấm chiếu cũ kỹ ở góc điện. Hắn vuốt ve tóc tôi, động tác thân mật mà giờ đây khiến tôi lạnh sống lưng. "Nghỉ ngơi đi. Đừng cố chạy nữa."
Hắn nói rồi đứng dậy, đi về phía bức tượng. Hắn quỳ xuống trước đó, hai tay chắp lại, khẽ lẩm bẩm những lời tôi không thể nghe rõ.
Tôi nằm đó, toàn thân bất lực, chỉ có đôi mắt còn có thể nhìn. Tôi nhìn cái lưng thẳng đơ của Vân Huyền, nhìn bóng tối đang dần bao phủ căn điện, và nhìn khuôn mặt đá kia dường như đang mỉm cười với tôi. Sự im lặng nặng nề chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thì thầm đều đều của Vân Huyền và tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi biết mình đã lạc vào một nơi mà ánh sáng không thể chiếu tới, và 'sư phụ' mà Vân Huyền nhắc đến, có lẽ chính là thứ đã khiến khuôn mặt Phật kia phải đảo ngược.
Tôi nằm đó, bất lực như một con búp bê vải vứt trên nền đá lạnh buốt. Hơi thở tôi gấp gáp nhưng chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay. Ánh mắt mờ dần của tôi dán chặt vào bóng người đang tiến lại gần – Vân Huyền. Từng bước chân của hắn chậm rãi, đong đầy một sự chắc chắn ma quái. Khuôn mặt ấy trong khoảnh khắc dường như biến ảo, hòa lẫn với những đường nét tôi từng khắc ý ức. Một cái tên chợt trồi lên, nghẹn ứ nơi cổ họng: Cố Hồng. Sao có thể giống đến thế? Sự chồng chéo ấy không phải là ảo giác. Nó là mảnh ghép cuối cùng của một bức ảnh mà tôi đã không đủ tỉnh táo để nhìn ra.
Giọng nói của Vân Huyền vang lên, bằng phẳng mà lạnh lẽo, như một nhát dao cắt ngang sự tê liệt của tôi. "Xem ra cậu đã phát hiện ra rồi."
Hắn nói, đôi mắt nheo lại như đang thưởng thức vẻ thất thần trên mặt tôi. Trong lòng tôi, một tiếng cười khẽ đầy chua chát vang lên. Phát hiện ư? Quá muộn rồi. Tất cả những lời cảnh báo, những ánh mắt lo lắng của Lục Khiêm, giờ đây mới vỡ òa thành một ý nghĩa rõ ràng đến đau đớn.
"Tôi muốn sống lại."
Câu nói tiếp theo của Vân Huyền vang lên đầy nhiệt huyết điên cuồng. Ánh mắt hắn bừng sáng một thứ ánh sáng lệch lạc, đam mê. Nó khiến tôi rùng mình. Sự sống và cái chết trong đầu hắn giờ chỉ là những con cờ trên bàn tay. Hắn cười khẩy, giọng đầy vẻ châm chọc và oán hận. "Cậu hoàn toàn không biết anh tôi đã chịu tổn thương lớn thế nào. Lục Khiêm…"
Hắn nhấn mạnh từng tiếng: "Chính là đồ cặn bã!"
Một cơn gió lạnh đột ngột luồn qua căn phòng, thổi những tấm bùa vàng dán quanh pháp trật ra tiếng sột soạt khô khan. Âm thanh ấy như những lời thì thầm ma quái. Vân Huyền bước sát lại, bóng hắn đổ dài, bao trùm lấy tôi. "Không phải bảo vệ cậu sao?"
Giọng hắn nhỏ dần, đầy vẻ độc ác, thích thú. "Vậy tôi sẽ để người quan trọng chết đi thì đau khổ biết bao nhiêu."
Lời nói ấy như nhát búa cuối cùng, đập tan mọi hy vọng le lói. Tôi muốn la lên, muốn phản kháng, nhưng cổ họng chỉ phát ra những âm thanh khàn đục. Cơ thể tôi hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ còn đôi mắt là có thể trơ tráo chứng kiến cảnh hắn cúi xuống, dễ dàng bế tôi lên như bế một đứa trẻ. Mùi hương lạnh lẽo, tựa như cỏ khô và tro tàn, từ người hắn tỏa ra xộc vào mũi tôi. Tôi bị đặt xuống chính giữa vòng tròn kỳ dị được vẽ bằng thứ chất lỏng màu nâu sẫm trên nền đá. Xung quanh, những tấm bùa vàng với những ký tự đỏ quỷ dị như đang nhảy múa trong ánh đèn lờ mờ.
Căn phòng lạnh thấu xương. Cái lạnh không phải từ bên ngoài, mà như tỏa ra từ chính những viên đá, thấm dần vào tận tủy sống. Gió vẫn rít từng hồi, mang theo hơi ẩm mốc meo của một nơi lâu ngày không có ánh sáng. Và rồi, tiếng "cọt kẹt" chậm rãi, đầy ma mị vang lên.
Cánh cửa gỗ nặng nề, vốn đã đóng chặt, từ từ mở ra.
Một bóng người mờ ảo, tựa như được kết tinh từ làn khói lạnh và bóng tối, bước vào. Dáng vẻ ấy… tôi đã từng thấy. Trong những giấc mơ, trong những khoảnh khắc mơ hồ nhất của ký ức. Vân Huyền đột nhiên run lên, giọng nói vang lên đầy một niềm vui sướng trẻ con và khẩn thiết: "Anh trai!"
Trái tim tôi thắt lại. Cố Hồng. Đúng là anh ta. Nhưng tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt. Nó chìm trong một màn sương mờ ảo, chỉ để lộ ra một đường nét tổng thể quen thuộc đến rợn người. Bóng người ấy tiến lại gần, không một tiếng động. Hắn ngồi xổm xuống, ngay bên cạnh tôi. Ánh mắt từ trong làn sương mờ ấy đổ dồn về phía tôi. Đó không phải là ánh mắt của một người sống. Nó là một vực sâu của sự oán hận, lạnh lẽo và sự hận thù khôn cùng. Tôi như bị đóng băng dưới ánh nhìn ấy. Mồ hôi lạnh từng giọt, từng giọt chảy ra từ trán, thấm ướt tóc mai, mang theo mùi sợ hãi chua loét của chính tôi.
Trong đầu tôi, giờ chỉ còn một âm: tiếng gọi "Tiểu Thư" đầy lo lắng của Lục Khiêm. Tôi hối hận. Nỗi hối hận ấy cào xé ruột gan, đắng ngắt tận cổ họng. Tại sao tôi lại không tin anh? Tại sao tôi lại để sự ngờ vực nhỏ nhen che mất lý trí? Giá như… tất cả chỉ là giá như.
"Anh," giọng Vân Huyền vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc. Hắn có vẻ đắc ý lắm, như một đứa trẻ khoe khoang thành tích. "Con nhỏ này quá ngốc, tự mình phá hư con mắt ấy. Bây giờ anh không cần phải sợ thứ đó làm hại nữa."
Con mắt ấy. Lời nhắc nhở cuối cùng. Tôi chợt hiểu. Mọi thứ đã được sắp đặt quá hoàn hảo. Và tôi, kẻ ngốc nghếch, đã tự bước vào cái bẫy do chính sự ngoan cố của mình giăng ra.
Hơi thở của tôi cuối cùng cũng trở nên êm dịu trở lại, nhịp tim không còn đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực nữa. Cảm giác nhẹ nhõm ấy thật kỳ lạ, như vừa bước ra từ một cơn ác mộng dài đằng đẵng mà mồ hôi vẫn còn ướt đẫm lưng áo. Tôi nằm trên chiếc giường gỗ lớn quen thuộc. Hương trầm nhè nhẹ trong phòng vẫn là mùi hương anh thường đốt mỗi khi tôi mất ngủ. Lục Khiêm ngồi bên cạnh, dáng vẻ tiều tụy đến nỗi tôi gần như không nhận ra. Râu anh mọc lởm chởm, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm, chỉ có ánh nhìn hướng về tôi vẫn ấm áp và chăm chú như xưa.
Anh khẽ nắm lấy tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay thô ráp truyền sang khiến tôi thực sự tin mình đã trở về. "Sở Sở," giọng anh khàn đặc, vang lên trong căn phòng yên tĩnh, "em tỉnh rồi."
Tôi thấy vành mắt anh đỏ lên, một tia nước mắt lấp lánh nhanh chóng bị anh dùng tay áo quệt đi. Cử chỉ vụng về ấy khiến trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xót xa mơ hồ. Tôi đã khiến đến thế sao?
"Tất cả đã ổn cả rồi," Lục Khiêm nói, giọng trầm xuống như đang cố kìm nén cảm xúc, "em đã rất dũng cảm, đã cố gắng chống cự đến phút cuối cùng. Lão đạo sĩ mà anh mời về đã trừng trị xong hồn phách của Cố Hồng."
Anh ngừng một chút, nét mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó hiểu: "Chỉ là… thứ lão ấy tiêu diệt được chỉ là một nửa hồn phách của hắn mà thôi. Nửa còn lại đã biến mất tự lúc nào, như thể bị thứ gì đó… nuốt chửng mất. Ngay cả lão đạo sĩ nhiều năm kinh nghiệm cũng lắc đầu, nói rằng chuyện này thật kỳ quặc, chưa từng thấy bao giờ."
Đầu tôi đau nhức như có ai dùng búa bổ vào, những mảnh ký ức hỗn độn ùa về. Tôi nhớ đến khuôn mặt trắng bệch vô hồn của Cố Hồng, đôi mắt đầy ác ý nhìn chòng chọc xuống tôi. Hơi thở của hắn lạnh như băng, phả lên da thịt khiến toàn thân tôi tê dại. Trong khoảnh khắc ý thức dần tan biến ấy, tôi đã tưởng mọi thứ thực sự kết thúc. Rồi giọng nói của Lục Khiêm vang lên, xé tan màn sương mù dày đặc, kéo tôi trở lại với thế giới này. Giọng nói ấy đầy hoảng loạn, đau đớn và một sự quyết liệt mà tôi chưa từng nghe thấy.
Tôi cố gắng mở miệng. Cổ họng khô rát như có lửa đốt. "Vân Huyền..."
Tôi khẽ thều thào, "Vân Huyền thì sao?"
Câu hỏi được thốt lên từ nỗi sợ hãi còn sót lại. Con người đó, kẻ đã đẩy tôi vào tình cảnh ấy, rốt cuộc sẽ ra sao?