Lục Khiêm siết nhẹ tay tôi, ánh mắt trở nên cứng rắn và lạnh lùng. "Anh đã giao hắn cho cảnh sát rồi," anh nói, giọng đều đều nhưng chứa đựng sự bảo đảm chắc chắn, "với đầy đủ bằng chứng. Hắn sẽ không thể làm hại em hay bất kỳ ai khác nữa. Em an toàn rồi, Sở Sở. Anh hứa."
Lời nói của anh như một lớp khiên kiên cố, xua tan đi những bóng ma còn vương vấn trong tâm trí tôi.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí có mùi trầm ấm và hơi ẩm của trà lạnh trên bàn. Cảm giác sống sót tràn ngập trong lồng ngực, pha lẫn với sự mệt mỏi tột cùng và một niềm vui nhẹ nhàng khó diễn tả. Tôi đã thoát khỏi rồi. Thoát khỏi bàn tay của Cố Hồng, thoát khỏi âm mưu của Vân Huyền. Nhưng câu nói về "một nửa hồn phách" của Lục Khiêm vẫn lởn vởn trong đầu, như một vết nứt nhỏ trên bức tranh toàn vẹn vừa được ghép lại. Có điều gì đó vẫn chưa thực sự kết thúc. Tuy nhiên, trong giây phút này, dưới ánh mắt lo lắng và tay nắm chặt của người đàn ông bên cạnh, tôi cho phép mình tạm thời buông bỏ. Để hưởng chút bình yên hiên bão.
Mùi hương lạnh lẽo của gỗ trầm vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng chiếc lư hương bằng đồng đã biến mất từ lâu. Thay vào đó, trên nền đất gạch xám lạnh, một vòng tròn kỳ dị được vẽ bằng thứ chất lỏng màu đỏ thẫm như máu khô đang tỏa ra thứ ánh sáng âm ỉ. Hai tay tôi bỗng nhiên siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cảm giác đau nhói ấy là thật, khẳng định rằng đây không phải một cơn ác mộng. Tôi quay đầu nhìn về phía người đàn ông vừa dịu dàng đặt tôi xuống ở trung tâm vòng tròn ấy. Trong lòng dâng lên một sự áy náy mơ hồ, tựa như có tiếng chuông báo động đang rung lên thật nhẹ, thật sâu trong tiềm thức.
Lục Khiêm chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như chưa từng có gì xáo trộn. Anh lắc đầu, cử chỉ ấy như mọi nghi ngờ thơ ngây của tôi. Rồi đột nhiên, cảm giác thân thể mình nhẹ bẫng. Anh đã bế tôi lên một cách dễ dàng, như bế một đứa trẻ. Hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra, nhưng sao tôi chỉ cảm thấy một luồng rùng mình chạy dọc sống lưng?
“Anh… anh muốn đưa em đi đâu?” Giọng nói của tôi nghe có vẻ yếu ớt, nho nhỏ giữa căn phòng trống trải.
Một cái hôn nhẹ như cánh bướm chạm vào trán tôi. Mùi nước quen thuộc của anh phảng phất. Nhưng câu hỏi của tôi lại chìm vào khoảng lặng, không một lời đáp. Lục Khiêm bước những bước dài, vững chãi, bế tôi đi dọc theo hành lang dài tăm tối. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng giấy mờ ảo rọi xuống, in bóng hai chúng tôi lên tường thành những hình thù kéo dài, biến dạng. Tiếng bước chân đều đặn, hòa với tiếng tim tôi đập thình thịch, tạo thành một nhịp điệu kỳ quái. Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước căn phòng cũ, nơi tôi từng thấy chiếc lư hương kỳ lạ ngày nào.
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại phía sau lưng với một âm thanh rền đặc, chấm dứt mọi lối thoát. Âm thanh ấy như búa đập thẳng vào tim tôi. Tôi đứng giữa vòng tròn màu đỏ, nhìn Lục Khiêm với đôi mắt đầy hoài nghi và sợ hãi đang dâng trào. “Lục Khiêm?” Tôi gọi tên anh, giọng run rẩy.
Anh vẫn cười. Nhưng lần này, nụ cười ấy không còn ấm áp nữa. Nó giống như một chiếc mặt nạ được tạo hình hoàn hảo, phía sau là thứ gì đó tôi không thể nào thấu hiểu. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc xương sống, khiến từng sợi tóc gáy tôi như dựng đứng lên. Nỗi bất an khổng lồ, đen đặc, nuốt chửng mọi lý trí. Tôi không nghĩ ngợi gì nữa, bản năng sinh tồn thúc giục tôi phải chạy. Tôi giãy giụa, vùng vẫy, cố thoát khỏi vòng tròn định mệnh đó.
Nhưng đã quá muộn. Bên ngoài, tiếng then cài sập xuống chắc nịch. Cánh cửa đã bị khóa. Khuôn mặt Lục Khiêm từ từ quay lại nhìn tôi, dưới ánh sáng mờ ảo, trở nên xa lạ một cách đáng sợ. Tất cả sự dịu dàng, trìu mến ngày thường đã biến mất không một dấu vết.
“Sở Sở,” giọng anh trầm xuống, phá vỡ sự im lặng nặng nề, “em có bao giờ thắc mắc vì sao anh từ tay trắng mà có được tất cả, giàu sang, quyền thế, một cách nhanh chóng đến vậy không?”
Tôi thở hổn hển, lồng ngực đau nhói vì sợ hãi. Tôi chỉ có thể lắc đầu, không thốt nên lời.
“Thật ra,” anh chậm rãi nói, ánh mắt nhìn xa xăm về một góc phòng tối, “nói đến chuyện này, anh thật sự có lỗi với Cố Hồng.”
Cái tên ấy vang lên như một tiếng sét. Lục Khiêm thở dài, một tiếng thở dài chứa đầy vẻ mệt mỏi và một chút gì đó như là hối hận, nhưng nhanh chóng tan biến. Anh bắt đầu kể, giọng đều đều, như thể đang kể lại một câu chuyện của người khác. Anh kể về một thời quá khứ nghèo khó, nhếch nhác. Người mẹ phải dùng sắc đẹp và nước mắt để mưững club đèn mờ ám khói. Người cha thì chỉ là một bóng ma mờ nhạt trong ký ức, đã ra đi từ khi anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là mất mát.
“Anh đã chán ngấy đến tận cổ những tháng ngày cơ cực ấy rồi, Sở Sở.” Gương mặt tuấn tú của Lục Khiêm bỗng chốc hơi méo mó, vặn vẹo bởi một nỗi niềm ám ảnh nào đó từ quá khứ. Ánh mắt anh sâu thẳm, tối đen, không còn phản chiếu bóng hình tôi nữa.
Mùi nước hoa nồng nặc từ người mẹ vừa bước vào cửa xộc thẳng vào mũi tôi. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cố gắng không nhìn thẳng vào bộ váy ngắn cũn cỡn và lớp phấn son dày cộm trên khuôn mặt bà. Mỗi lần như thế này, trong lòng tôi lại dâng lên một thứ cảm xúc hỗn độn khó tả, vừa là xấu hổ, vừa là một nỗi chán chường mệt mỏi đã ăn sâu vào tận xương tủy. Tôi đã quá quen với hình ảnh ấy, quen đến mức gần như tê liệt. Có lẽ, số phận của tôi từ thuở nhỏ đã được vạch ra bởi những thứ tồi tệ như thế này rồi.
Những năm tháng đi học của tôi là một chuỗi dài những ngày tháng u ám. Tôi không nhớ nổi mình đã hứng chịu bao nhiêu trò trêu chọc, bao nhiêu cái nhìn khinh miệt từ bạn bè cùng lớp. Chúng gọi tôi là "đồ bẩn thỉu", lấy cặp sách của tôi ném xuống đất, và tiếng cười chế nhạo của chúng vang lên inh ỏi mỗi khi tôi lặng lẽ nhặt sách vở lên. Trong cái thế giới nhỏ bé đầy ác ý ấy, ánh sáng duy nhất len lỏi đến với tôi chính là Cố Hồng. Chỉ có cậu ấy sẵn lòng ngồi cạnh tôi, chia sẻ chiếc bánh mì buổi trưa và nói với tôi rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Lúc ấy, tôi ngây thơ nghĩ rằng mình đã tìm thấy một tình bạn chân thành giữa biển người hờ hững.
Tiếng cười của tôi bật ra khỏi cổ họng, gằn từng tiếng, vang vọng trong căn phòng trống trải mà chua xót. Tôi cười đến rơi nước mắt. Thì ra tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu. Sau này, khi mọi sự đã rõ ràng, tôi mới biết động cơ thực sự đằng sau sự tử tế của Cố Hồng. Con người mà tôi từng xem như vị cứu tinh ấy, hóa ra lại nuôi dưỡng một thứ tình cảm dị biệt dành cho tôi. Một tên đồng tính chết tiệt! Nghĩ đến đó, tôi lại càng muốn cười to hơn nữa. Cũng phải thôi, tôi chẳng có gì trong tay cả, không gia thế, không tài năng, có chăng chỉ là khuôn mặt này còn đáng giá một chút. Nó là thứ tài sản duy nhất mà số phận hà tiện, và Cố Hồng đã nhìn ra điều đó sớm hơn chính tôi.
Gia cảnh của Cố Hồng cũng chẳng khá khẩm gì hơn tôi. Thế nhưng, khi kỳ thi đại học đến gần, cậu ấy đã đưa ra một quyết định khiến tôi sửng sốt. Cố Hồng bỏ học giữa chừng, xin đi làm công nhân trong một xưởng may để kiếm tiền đóng học phí cho tôi. Tôi phản đối, nhưng ánh mắt quyết tâm và cái lắc đầu đầy cứng rắn của cậu ấy đã khiến tôi bất lực. Bốn năm đại học của tôi trôi qua tương đối nhàn hạ, nhờ vào những phong bì tiền học và tiền sinh hoạt đều đặn mà Cố Hồng gửi về, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của cậu.
Nhưng rồi, một sự thật phũ phàng khác lại ập đến. Sau khi tốt nghiệp, tôi lao vào kiếm tiền với khát khao cháy bỏng muốn đền đáp lại Cố Hồng, muốn thay đổi số phận. Thế nhưng, cứ như có một lời nguyền vô hình đeo bám lấy tôi. Mọi việc tôi đụng vào đều thất bại thảm hại. Mở quán cà phê nhỏ thì đường ống nước vỡ, hàng loạt máy móc hư hỏng. Đầu tư vào cổ phiếu thì thị trường lao dốc không phanh. Tôi như kẻ ôm giấc mộng vàng đi trong đêm, càng cố chạy lại càng vấp ngã. Tôi bắt đầu hoang mang, sợ hãi chính bản thân mình.
Một buổi chiều mưa lâm thâm, tôi, ông viên, lòng nặng trĩu nợ nần. Một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ đạo sĩ cũ kỹ, chủ động gọi tôi lại. Ông ta nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu tất cả. Rồi ông lão thở dài, nói rằng tôi sinh ra đã mang mệnh bần tiện, trong số trời không hề có cách cục tài lộc. Của cải dù có đến tay cũng như nước chảy qua cầu, không cách nào giữ lại được. Giọng nói của ông trầm trầm, hòa vào tiếng mưa rơi tí tách, nghe thê lương đến rợn người. Tôi hỏi có cách nào hóa giải không? Ông lão im lặng hồi lâu, ánh mắt thoáng một chút do dự, rồi thì thầm đáp: chỉ có một phương pháp duy nhất, nhưng nó tàn nhẫn và đen tối lắm. Đó là phải dùng hồn phách của một con người để hiến tế, lấy cái "mệnh" của người đó để bù đắp, chắp vá cho cái "mệnh" khuyết thiếu của mình.
Lời nói của ông đạo sĩ như một nhát dao lạnh lẽo cứa sâu vào tâm can tôi. Tôi đứng đó, người ướt sũng, lòng băng giá. Một ý nghĩ kinh khủng, từ tận đáy vực sâu của sự tuyệt vọng và ích kỷ, bắt đầu len lén trỗi dậy.
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi trước khi ý thức về những lời hắn nói kịp hình thành. Tôi đứng chôn chân trên nền đá lạnh buốt, nhìn bóng hình Lục Khiêm đang ngả người trên chiếc ghế bành, khuôn mặt hắn nửa chìm trong bóng tối, nửa lộ ra dưới ánh nến vàng vọt. Hắn cười. Nụ cười ấy không giống bất cứ thứ gì tôi từng thấy, nó như một vết nứt sâu hoắm trên mặt gỗ mục, để lộ ra toàn bộ sự rỗng tuếch và thối rữa bên trong.
“Không phải em vẫn luôn thắc mắc vì sao mẹ anh chết ư?” Giọng hắn nhẹ bẫng, như đang kể một câu chuyện tiếu lâm.
Tim tôi thắt lại. Ký ức về người phụ nữ hiền hậu, hay cười, luôn dặn tôi mặc ấm mỗi khi trời trở gió, ùa về. Tôi từng nghĩ cái chết của bà là một tai nạn bi thương. Giờ đây, hai bàn tay tôi khẽ run lên, các ngón tay tìm vào nhau, siết chặt để giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng. Hắn đang nói gì? Hắn không thể nào…
“Bà ấy bị anh đẩy từ trên gác cao xuống, ngã chết đấy.” Lục Khiêm hất hàm, ánh mắt hắn sáng lên một cách kỳ quái, như thể đang chiêm ngưỡng phản ứng của tôi. Mỗi từ hắn thốt ra giống như một nhát dao bén, cứa nhẹ nhưng sâu vào tâm can tôi. Tôi cảm thấy lạnh, một cơn lạnh thấu xương tỏa ra từ chính trái tim mình, bất chấp hơi ấm từ ngọn nến trên bàn.
Hắn tiếp tục, giọng điệu đầy vẻ tự hào về sự khôn ngoan của mình. “Lần đầu tiên, anh đã hiến tế linh hồn của bà ấy. Thuật pháp ấy có điều kiện: hồn phách của người hiến tế phải yêu anh, nếu không, anh sẽ bị thuật pháp này cắn trả.” Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà đã nguội, như để cho tôi tiêu hóa hết sự kinh hoàng. “Quả nhiên, vận may của anh tốt hơn trước đây rất nhiều, kinh doanh cái gì cũng vô cùng thuận lợi. Nhờ vào những thứ này, anh đã ở bên con gái của gia đình giàu đó.”
Tôi gần như nghe thấy tiếng nức nở của mẹ hắn, tiếng kêu thảng thốt khi thân hình rơi xuống, và cả tiếng cười hả hê của Lục Khiêm sau đó. Sự phản bội ấy không chỉ là tội ác, nó còn là sự báng bổ ghê tởm nhất đối với tình yêu thương thiêng liêng nhất. Hắn dùng chính tình thương của mẹ mình làm bàn đạp. Dạ dày tôi quặn lên, một vị chua loãng trào lên cổ họng.
Rồi hắn nhắc đến Cố Hồng. Ánh mắt hắn vẫn lạnh, nhưng nét miệng giãn ra. “Nhưng cái tên điên Cố Hồng vậy mà lại nói anh lừa cậu ta, còn treo cổ tự sát vào đêm trước hôn lễ của anh.” Hắn nói như thể đang phàn nàn về một sự bất tiện nhỏ nhặt. “Sau khi cậu ta chết, quả thật đã tạo ra rất nhiều chuyện phiền phức cho anh, còn dây dưa với anh như hồn ma bất tán.”
Tôi nhớ đến Cố Hồng, chàng trai có nụ cười trong như nắng sớm, luôn nhìn Lục Khiêm bằng ánh mắt say đắm ngây thơ. Giờ tôi hiểu vì sao anh ấy lại chọn kết thúc đau đớn như vậy. Sự phản bội ấy đã nghiền nát cả thế giới của anh ấy. Nỗi thương cảm và phẫn nộ trộn lẫn trong tôi, tạo thành một khối nặng trĩu ở ngực.
“Nhưng cậu ta rất dễ dụ.” Lục Khiêm khẽ cười khẩy, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế. “Anh chỉ nói với cậu ta rằng, thật lòng, người anh yêu thật sự vẫn là cậu ta, còn để cậu ta giúp anh giết vợ mình. Cố Hồng đúng thật đã làm theo như vậy.”
Khi nói đến đây, thần sắc Lục Khiêm trở nên cực kỳ hưng phấn. Hắn ngồi thẳng dậy, khuôn mặt hoàn toàn chìm vào vùng sáng, đôi mắt sáng rực lên vẻ thỏa mãn tột độ. Hắn như một nghệ sĩ đang ngắm nghía kiệt tác độc ác của mình. “Anh cũng không cần nơm nớp lo sợ để đi giết người nữa. Không ai biết được rốt cuộc vì sao vợ trước của anh chết. Anh nhận được một khối tài sản kếch xù từ vợ trước.”
Không khí trong phòng đặc quánh lại, mùi sáp nến cháy hòa lẫn với mùi lạnh lẽo của đá và mùi tàn nhẫn tỏa ra từ con người hắn. Tôi đứng đó, thở ra một hơi thật sâu, nhưng không khí tôi hít vào đầy chết chóc và dối trá. Tất cả mọi thứ tôi từng nghĩ về hắn, về những bi kịch, giờ đều vỡ vụn, để lộ ra một vực thẳm đen tối đến rợn người. Hắn không chỉ là một kẻ vô tâm; hắn là một quái vật, một con quỷ đói khát nuốt chửng linh hồn của những người yêu thương hắn nhất để mưu cầu lợi ích cho bản thân.
Tôi đứng đó, chân tay bủn rủn như vừa bị dìm vào bể nước đá giữa mùa đông. Lời anh nói, từng tiếng từng chữ, đâm xuyên qua màng nhĩ tôi như những mũi kim tẩm độc. Không phải sự giận dữ hay đau đớn ngay lập tức, mà là một cơn tê cóng từ trong xương tủy, khiến tôi không thể cử động, chỉ biết nhìn ánh mắt dịu dàng ấy – thứ ánh mắt tôi từng ngỡ là thiên đường – giờ đang từ từ xé nát thế giới của tôi.
“Anh đã hứa với Cố Hồng,” giọng Lục Khiêm vang lên, trong trẻo mà lạnh lùng như tiếng nước chảy trên băng, “rằng anh sẽ tìm cho hắn một thân thể mới. Và ở bên hắn trọn đời.”
Anh quay người lại. Ánh đèn vàng hắt từ chiếc đèn lồng trên tường tạo nên một vầng sáng mờ quanh khuôn mặt anh, khiến những đường nét tôi từng thuộc lòng trở nên xa lạ đến rợn người. Trong lòng tôi bỗng ùa về ký ức về lần đầu gặp anh dưới mưa, chiếc ô màu lam nhạt và nụ cười khiến trời mưa như ngừng rơi. Tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng sao?
“Rồi sau đó,” anh tiếp tục, tốc độ nói nhanh dần, như thể đang kể một câu chuyện thú vị, “anh gặp được em. Một cơ hội hoàn hảo. Vị đạo sĩ năm đó đã nói: mệnh của anh không giữ được của cải. Muốn có tiền bạc dồi dào, không ngừng nghỉ, thì phải không ngừng hiến tế hồn phách cho quỷ.”
Một mùi hương nhè nhẹ của trầm hương từ chiếc lò nhỏ trong phòng bỗng trở nên nặc nồng, xộc thẳng vào mũi tôi. Tôi gần như ngạt thở. Hóa ra, hương thơm an thần anh thường đốt mỗi tối, thứ hương tôi tưởng là để tôi ngủ ngon, lại có lẽ là thứ để che giấu mùi tanh của một âm mưu? Tôi cảm thấy hai bàn tay mình lạnh ngắt, ngửa lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay nhưng chẳng cảm thấy đau.
“Nhưng… nhưng nếu anh muốn tôi chết,” tôi cố gắng lắp bắp, giọng khàn đặc vì sợ hãi, “thế thì chuỗi tràng hạt Phật tổ và tấm ngọc âm dương anh đưa để bảo vệ tôi là gì? Còn con mắt màu xám sau lưng tôi nữa?”
Nghe đến đó, Lục Khiêm bật cười. Đó là nụ cười rất đẹp, góc mắt hơi cong lên, nhưng giờ đây nó chẳng khác gì một vết nứt trên mặt băng. Anh cười như thể vừa nghe được một trò đùa ngây thơ đến buồn cười. “Con mắt ấy,” anh nhấn mạnh từng từ, “nó hoàn toàn không phải để bảo vệ em. Nó là trấn nhãn của trận pháp hiến tế cầu tài thôi. Chỉ là không ngờ, trấn nhãn lại bị chính em vô tình phá hỏng. Thế nên, anh đành phải tạm thời giữ lại mạng số thêm một ngày.”
Tim tôi như ngừng đập. Con mắt ấy, thứ mà tôi từng sợ hãi, từng nghĩ là lời nguyền, hóa ra lại là thứ đang âm thầm hút lấy sinh khí của tôi? Tôi nhớ lại cảm giác lạnh lẽo mỗi khi nó mở ra. Giờ mới hiểu: đó là hơi thở của tử thần.
“Còn chuỗi tràng hạt và tấm ngọc bội kia,” anh khẽ thở dài, giọng có chút bất đắc dĩ, “quả thật là dùng để bảo vệ em. Dù sao đi nữa, anh cũng không thể để Cố Hồng… khiến em chết quá sớm được. Sức mạnh của hắn ta ngày càng lớn, điều đó đối với anh mà nói cũng là một phiền phức không nhỏ.”
Rồi anh bước lại gần một bước. Bóng anh đổ dài, che khuất ánh sáng phía trước mặt tôi. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, tôi chỉ còn thấy một sự tính toán lạnh lùng, không còn chút dư vị nào của tình yêu thương ngày trước. “Người và quỷ vốn chẳng cùng đường,” giọng anh nhẹ nhàng như ru, nhưng lại đầy sự khinh miệt tột cùng, “lão thể thực sự quấn quýt với một thứ đồ chơi như hắn ta, hay… như em chứ?”
Câu nói cuối cùng như nhát dao cuối cùng, kết thúc hoàn toàn mọi hy vọng còn sót lại trong tôi. Căn phòng ấm áp ngày nào giờ đây trống rỗng và lạnh lẽo vô cùng. Tôi đứng đó, không khóc, cũng không kêu gào, chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới trước mắt mình từ từ sụp đổ thành tro bụi, tỏa khói trầm hương đang tỏa ra từ chiếc lò sưởi kia.
Tôi đứng đó, hai chân như dính chặt vào nền đá lạnh, lắng nghe từng lời thú nhận của hắn rơi xuống không gian ngột ngạt này. Mỗi câu nói của Lục Khiêm giống như một nhát dao bén, khắc sâu thêm một đường vào sự ngây ngô mà tôi đã cố giữ bấy lâu. Thì ra tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng tỉ mỉ, và tôi, kẻ ngu ngốc nhất, lại đóng vai chính.
Hắn bắt đầu kể, giọng điệu bình thản đến rợn người. Hắn đã cố ý để cho Cố Hồng nghe được cuộc trao đổi giữa hắn và lão đạo sĩ già nua ấy. Hơi thở của tôi dường như ngừng lại trong khoảnh khắc đó. Tôi nhớ cái đêm mưa phùn ấy, mình tình cờ đậu ở viện, thấy bóng hắn đang đàm đạo với một người xa lạ dưới mái hiên. Giờ nghĩ lại, cái dáng vẻ chăm chú rình nghe của Cố Hồng hôm ấy, sao có thể trùng hợp đến vậy?
"Anh để cậằng, trái tim anh đã thực sự mềm yếu trước em."
Lục Khiêm nói tiếp. Ánh mắt hắn lướt qua mặt tôi, như đang thưởng thức vẻ mặt tái nhợt dần của tôi. Trong lòng tôi bỗng ùa về ký ức về những lần hắn vỗ về, những cái nắm tay âm ấm, giọng nói dịu dàng bên tai. Tất cả đều là giả dối sao? Một cơn buồn nôn bất chợt trào lên cổ họng, cay đắng và thất vọng xoáy sâu vào tận cùng ý thức.
Rồi hắn tiết lộ điều tôi chưa từng hay biết. Hắn sớm đã dò la được Cố Hồng còn một người, một kẻ sống ẩn dật và cuồng tín. Hắn biết chắc người em ấy sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để hòng. Suy nghĩ của tôi chạy loạn xạ, cố gắng nhớ lại từng chi tiết về Cố Hồng. Đúng rồi, đôi khi tôi thấy hắn có vẻ khác lạ, ánh mắt như sâu hơn, giọng nói như trầm hơn trong chốc lát. Có lẽ nào đó chính là lúc người em trai ấy giả dạng?
"Lão đạo sĩ đã từng nói," giọng Lục Khiêm trầm xuống, mang theo một sự phấn khích khó giấu, "khi nào thì ma lực của ác quỷ trở nên? Chính là lúc nó khao khát nhất được chiếm lấy thân xác của một linh hồn thuần khiết."
Tôi nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau lập cập. Cả người tôi run lên, không phải vì lạnh, mà vì sự phản bội tột cùng.
"Cho nên..."