Tôi đang ngồi trong phòng khách, tay cầm cốc nước ấm, thì tiếng chuông điện thoại vang lên như một nhát dao cứa ngang bầu không khí tĩnh lặng. Nhìn vào màn hình, tôi thấy tên Hạng Thiên Quân hiện lên – kẻ mà tôi đã quên chặn từ sớm. Ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình, mở từng ứng dụng mạng xã hội có dính dáng đến hắn, chặn rồi xóa sạch không để lại dấu vết. Tôi thở dài, nghĩ thầm rằng nếu không phải vì mẹ hắn cứ khư khư giữ chặt giấy tờ, không cho hắn đi làm thủ tục đăng ký kết hôn, chắc tôi vẫn phải giữ số điện thoại đó để mà ly hôn.
Chiều hôm đó, khi ánh nắng vàng vọt bắt đầu nghiêng qua ô cửa sổ, tôi nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp ngoài hành lang. Ba mẹ tôi vừa đi chợ, căn nhà chỉ còn mình tôi với những suy nghĩ hỗn độn. Một giọng nữ trong trẻo vang lên, như tiếng chim hót giữa trưa hè: “Tiểu Nhược có ở nhà không?” Tôi nhận ra ngay đó là Từ Phong Nhã – người đàn bà mà Hạng Thiên Quân từng hứa hẹn sẽ cưới hỏi đường hoàng. Giọng cô ta ngọt ngào đến mức khiến tôi phải bật cười chua chát.
“Lưu Nhược, mở cửa ra, nhanh lên.” Giọng Hạng Thiên Quân vang lên sau đó, lộ rõ vẻ khó chịu quen thuộc. Nhưng khác với những lần trước, giọng hắn hôm nay có phần êm ái hơn, như thể hắn đang cố gắng kiềm chế cơn nóng giận vì có Từ Phong Nhã đứng bên cạnh. Tôi ngồi yên trên ghế, tay vẫn cầm cốc nước, muốn xem họ định giở trò gì. Tim tôi đập nhanh hơn một chút, nhưng tôi cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.
Chưa kịp rót thêm nước, tôi đã nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng lách cách vang lên như một lời cảnh báo. Tôi chợt nhớ ra – trước đó tôi đã đưa chìa khóa cho Hạng Thiên Quân và quên thay ổ khóa. Một sai lầm ngu ngốc. Cánh cửa mở ra. Hắn bước vào. Đôi mắt đen láy liếc nhìn tôi đang thản nhiên uống một ngụm nước. Khuôn mặt hắn đỏ bừng vì tức giận, không kìm chế được, hắn liền đưa tay hất đổ cốc nước của tôi. Nước ấm đổ ra bàn, chảy dọc xuống đất, và tôi chỉ biết nhìn theo dòng nước, cảm thấy trong lòng có một thứ gì đó vừa vỡ vụn.
Tôi không thèm ngẩng mặt lên. Ngón tay tôi lướt trên màn hình điện thoại, từng đường vuốt lạnh lẽo như chính cái không khí đang đặc quánh giữa chúng tôi. Hạng Thiên Quân đứng đó, giọng hắn vỡ ra từng mảnh đầy phẫn nộ, nhưng tôi chẳng buồn đáp lại dù chỉ một tiếng.
“Cô rốt cuộc muốn gì?” – Hắn lại gào lên, giọng cao hơn một quãng, như thể âm lượng có thể khiến tôi mềm lòng. Tôi vẫn không nhúc nhích. Trong đầu tôi, mọi thứ chỉ là một mớ hỗn độn những tiếng ồn vô nghĩa. Hắn có biết rằng tôi đã từng yêu hắn đến mức nào không? Có biết rằng mỗi lần hắn mở miệng bênh vực cô ta, tôi lại cảm thấy như có ai đó dùng dao cứa vào ruột gan mình không?
“Tôi thân bại danh liệt thì có ích gì cho cô?” – Hắn không dừng lại. “Mắng tôi thì thôi đi, nhưng tại sao lại lôi cả Phong Nhã vào chuyện này? Cô ấy vô tội mà.”
Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc như gió lùa qua nghĩa địa. Vô tội? Cô ta? Từ Phong Nhã, người đàn bà đã âm thầm kéo chồng tôi ra khỏi cuộc hôn nhân này từng chút một, giờ đây lại khoác lên mình bộ mặt thánh thiện. Hắn có biết rằng tôi đã nhìn thấy những tin nhắn của họ không? Những dòng chữ ngọt ngào đến mức khiến tôi buồn nôn.
Từ Phong Nhã kéo nhẹ tay áo hắn. Chỉ một động tác nhỏ ấy thôi mà cả người Hạng Thiên Quân như mềm ra. Hắô ta, giọng dịu lại như thể vừa uống mật:
“Phong Nhã, anh không thể chịu được khi có ai nói xấu em.”
Tôi ngước mắt lên lần đầu tiên kể từ khi họ bước vào phòng khách. Ánh mắt tôi lạnh tanh, như một vũng nước đọng dưới đáy giếng sâu.
“Khi nào tôi nói xấu cô ta?”
“Cô không nói, sao Phong Nhã lại khóc?” – Hắn chỉ tay về phía người đàn bà đang rưng rưng nước mắt bên cạnh. Đôi mắt cô ta đỏ hoe, đẹp một cách yếu ớt, như một bông hoa sắp tàn trong cơn mưa chiều.
“Thiên Quân, anh đừng nói nữa.” – Từ Phong Nhã cất giọng, nhẹ nhàng đến mức tưởng chừng như sắp vỡ. “Tiểu Nhược không có nói gì em đâu. Tất cả là do em không tốt, làm cho mọi chuyện thành ra thế này, lỗi là ở em.”
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi nước hoa của cô ta tràn ngập căn phòng, thứ mùi ngọt ngào giả tạo mà tôi đã quá quen thuộc. Trong lòng tôi, một ngọn lửa âm ỉ bùng lên, thiêu đốt mọi thứ còn sót lại của tình yêu năm xưa.
“Trước hết, những gì các người nói thật kinh tởm. Thứ hai, những gì các người nói thật kinh tởm. Và cuối cùng, những gì các người nói thật kinh tởm.”
Tôi thốt ra từng chữ một cách chậm rãi, rõ ràng, như đang đọc một bản án tử hình. Hạng Thiên Quân há miệng định nói thêm, nhưng đúng lúc đó cánh cửa phòng khách mở ra.
Mẹ tôi bước vào trước. Gương mặt bà đỏ bừng vì giận dữ. Sau lưng bà là cha tôi, hai tay ông nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Họ vừa đi làm về, chưa kịp thay áo, nhưng cơn thịnh nộ đã khiến họ không thể chờ thêm một giây nào nữa.
“Các người làm gì ở nhà tôi, đúng là không biết xấu hổ, còn không mau cút đi.” – Giọng mẹ tôi vang lên như sấm, xé toạc bầu không khí ngột ngạt.
Hạng Thiên Quân không chịu thua. Hắn đứng thẳng người, hai tay chống nạnh, nhìn mẹ tôi với ánh mắt thách thức:
“Đây cũng là nhà tôi, dựa vào cái gì mà đuổi tôi?”
Cha tôi bước lên một bước. Ông không nói gì, chỉ nhìn hắn bằng một ánh mắt sắc lạnh đến mức khiến người ta phải rùng mình. Rồi ông chậm rãi cất giọng, trầm và đều đều như tiếng đá lăn xuống vực:
“Căn nhà này có liên quan gì đến mày không?”
Ba tôi bước từng bước nặng nề về phía Hạng Thiên Quân. Tôi đứng sau lưng ông, cảm nhận rõ cái bóng đổ dài của một người đàn ông cao gần mét chín, nặng hơn chín mươi cân, đủ sức che khuất cả ánh sáng phía trước. Trước cái dáng vóc ấy, Hạng Thiên Quân chỉ cao một mét bảy lăm, trông chẳng khác gì một đứa trẻ lạc giữa rừng. Tôi chợt thấy một niềm hả hê dâng lên tận cổ, một cảm giác an toàn đến kỳ lạ khi có cha đứng bên cạnh.
Tôi nhanh chóng tận dụng thế mạnh ấy, tiến lên một bước, giơ tay tát thẳng vào mặt Hạng Thiên Quân một cái đau điếng. Cảm giác da thịt va vào lòng bàn tay tôi vang lên một tiếng khô khốc.
“Nghe chưa? Còn không mau cút đi,” tôi nói, giọng lạnh tanh, cố nén cái run nhẹ trong từng chữ.
Hạng Thiên Quân đứng sững như trời trồng. Mắt mở to, đồng tử co lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của sự bàng hoàng và tủi nhục. Tôi thấy rõ những ngón tay chặt lại thành nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Ngay lập tức, về phía tôi, thân hình mảnh khảnh ấy va phải ba tôi như một con sóng nhỏ đập vào vách đá. Ba tôi đứng im, không nhúc nhích, chỉ hơi nghiêng người, và Hạng Thiên Quân loạng choạng lùi lại, suýt ngã.
Đằng sau, Từ Phong Nhã bật ra một tiếng nấc nghẹn. Tôi liếc nhìn cô ta, thấy nước mắt lưng tròng, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Cô ta nhìn Hạng Thiên Quân với một vẻ đau lòng đến mức khiến tôi phát ớn.
“Lưu Nhược, sao cô có thể đánh người?” Giọng cô ta run run, như thể chính cô ta mới là người bị tổn thương.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh. Thực lòng mà nói, tôi không muốn động đến cô ta. Ngoài cái bản tính “trà xanh” mà ai cũng nhìn ra, cô ta chưa từng làm gì để hại tôi, ít nhất là chưa trực tiếp.
“Câm miệng. Nếu cô nói thêm một câu nữa, tôi sẽ đánh cả cô,” tôi nói, giọng cố tỏ ra cứng rắn, nhưng trong lòng lại thấy hơi mệt mỏi.
Cô ta đưa mắt nhìn ba tôi, rồi lại nhìn Hạng Thiên Quân đang nằm sõng soài dưới đất, thở hổn hển. Tôi tưởng cô ta đã hiểu, nhưng không. Cô ta ngẩng mặt lên, đôi mắt ươn ướt nhưng ánh nhìn lại đầy thách thức.
“Đánh người là phạm pháp. Tôi sẽ báo cảnh sát.”
Tôi bật cười, một nụ cười khinh bỉ đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Tôi khoanh tay, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Xâm phạm gia cư và gây rối trật tự, nhẹ thì bị giam giữ từ năm đến mười ngày. Cô muốn báo thì cứ báo, xem ai sẽ phải vào đồn. Nhà tôi có camera giám sát đầy đủ.”
Tôi nói xong, quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn lại hai người họ thêm một lần nào nữa. Trong lòng tôi lúc ấy, ngoài sự hả hê, còn có một nỗi trống rỗng lạ lùng, như thể tôi vừa thắng một trận chiến nhỏ nhưng lại mất đi một thứ gì đó không thể gọi tên.
Tôi nhặt tờ giấy trắng lên từ khe cửa, những nét mực còn chưa khô hẳn, cong vẹo như nụ cười của kẻ chiến thắng. “Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn.” Tôi đọc đi đọc lại, cố tìm một chút hài hước trong tám chữ ấy. Nhưng không có. Chỉ có cái lạnh từ đầu ngón lên tận óc. Ba mẹ tôi vẫn còn đang cởi giày ở hành lang. Tiếng cười nói rôm rả về món bánh tráng trộn ven đường. Họ không biết rằng vừa rồi có hai bóng người đã đứng đây, như hai con rắn độc rình mồi, rồi lặng lẽ rút đi để lại thứ văn tự đầy uy hiếp này.
Khi tôi kể lại cho đám bạn thân vào sáng hôm sau, trong quán cà phê quen thuộc, không một ai giữ được vẻ mặt nghiêm túc. Tuyên Ninh suýt sặc nước, ho sặc sụa rồi chỉ vào tờ giấy tôi đưa: “Hahaha, quân tử trả thù, mười năm chưa muộn, Hạng Thiên Quân, hahaha.” Cả bàn vỡ òa, tiếng cười văng vẳng khắp quán, đến mức chị chủ quán phải ngó ra dò hỏi. Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng có một góc nhỏ nào đó cứ nhói lên. Họ không thấy được điều tôi thấy: đôi mắt của hắn ta tối đen vào cái đêm hôm ấy, không có một chút ánh sáng.
Rồi thiệp hồng xuất hiện trong hộp thư nhà tôi, đúng mười ngày sau. Người bạn cấp ba sắp kết hôn, tên người yêu viết bên cạnh là một cái tên xa lạ, không phải Từ Phong Nhã. Tôi mừng cho cô ấy, thật lòng. Tôi mua một bộ váy màu xám nhạt, trang điểm thật nhẹ, chỉ một lớp phấn mỏng và chút son hồng. Tôi không muốn nổi bật, càng không muốn ai phải chú ý đến mình. Nhưng số phận hình như chưa bao giờ buông.
Tôi bước vào sảnh tiệc, nhìn lướt qua bảng sơ đồ chỗ ngồi và trái tim tôi chùng xuống. Tên tôi được xếp cùng bàn với Hạng Thiên Quân. Tôi đứng sững lại hai giây, tự hỏi liệu có phải chủ hôn cố tình sắp xếp hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Rồi tôi mím môi, kéo ghế ngồi xuống, cố giữ cho bàn tay mình không run.
Hắn ta ngồi đối diện tôi, Từ Phong Nhã kề bên như hình với bóng. Họ dính chặt vào nhau. Hắn thì thầm gì đó vào tai cô ta. Cô ta cười khúc khích, ngửa đầu vào vai hắn. Ánh mắt những người xung quanh đổ dồn về phía họ, có ngạc nhiên, có khinh bỉ, có tò mò. Tôi chỉ cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Không phải vì ghen, không phải vì nhớ. Mà tôi thấy rõ ràng màn kịch này, cái cách hắn ta diễn vai người tình chung thủy trước mặt người cũ, như một đòn đánh vào lòng tự ái của tôi.
“Tiểu Nhược, cô đến rồi.” Từ Phong Nhã bật dậy khỏi ghế, mặt đỏ bừng, hai tay vẫy vẫy trước ngực như thể vừa bị oan ức gì đó. “Đừng hiểu lầm, tôi và Thiên Quân không như cô nghĩ đâu.”
Tôi nhìn cô ta, nhìn đôi mắt khóc, nhìn cái cách cô ta cắn môi dưới. Tôi chưa kịp nói gì thì Hạng Thiên Quân đã đứng dậy, kéo mạnh Từ Phong Nhã vào lòng, tay hắn siết chặt eo cô ta đến nỗi cô ta khẽ rên lên một tiếng.
“Phong Nhã, em đừng sợ.” Giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ bảo vệ, như thể tôi là một con thú dữ sắp vồ lấy cô ta. “Anh chỉ yêu mình em, chỉ có em thôi. Cô ta, Lưu Nhược, làm sao xứng với anh? Anh với cô ta đã chẳng còn chút liên quan nào.”
Những lời ấy vang lên giữa bàn tiệc, rơi vào im lặng bất ngờ. Những người bạn cấp ba ngồi cùng bàn nhìn hắn, ánh mắt chất chứa đủ thứ: khinh bỉ, chán ghét, thương hại. Một người đàn ông đã mất hết sĩ diện mà còn đứng đây vênh váo, tuyên bố tình yêu với người phụ nữ này bằng cách dẫm đạp lên người phụ nữ khác. Tôi thấy thật buồn cười. Tôi muốn đứng dậy, vỗ tay và nói: “Ồ, thế à? Anh nghĩ tôi còn muốn liên quan gì đến anh sao?”
Nhưng tôi không kịp làm gì cả. Vì đúng lúc đó, Tuyên Ninh xuất hiện ở cửa sảnh tiệc, tay xách một túi quà to, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ấy nhìn quanh, thấy tôi, rồi thấy Hạng Thiên Quân đang ôm Từ Phong Nhã, và mặt cô ấy tối sầm lại. Tôi biết ngay một cơn bão sắp ập đến.
Tôi vừa kịp đặt mông xuống ghế, hơi thở còn chưa kịp lấy lại, thì những lời nói như dao cứa vào tai tôi. Cả người tôi nóng bừng lên, máu như sôi sùng sục trong huyết quản. Tôi chưa kịp đặt chiếc túi xách xuống bàn, tay đã giơ thẳng lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt hắn, giọng run lên vì phẫn nộ.
“Mày đúng là đồ vô liêm sỉ, đồ trai tồi, Từ Phong Nhã chê mày nghèo nên bỏ mày, thế mà mày còn đeo bám như con chó. Mẹ mày thì có cái tình cảm bệnh hoạn với con trai, cứ đòi sống đòi chết khi nhắc đến chuyện đăng ký kết hôn. Lưu Nhược, nhà bọn tao không đòi sính lễ, cũng đồng ý tổ chức hôn lễ trước khi đăng ký, nhà cửa, xe cộ đã được chuẩn bị sẵn. Với cái đồng lương ba cọc ba đồng của mày, mày nghĩ mày đủ tiền mua nhà à?”
Tôi hét lên, từng chữ từng chữ một như những viên đá ném thẳng vào mặt hắn. Tay tôi run lên, không phải vì sợ, mà vì tức. Tôi cảm nhận được mùi mồ hôi của chính mình hòa lẫn với mùi nước hoa rẻ tiền từ người hắn, thứ mùi khiến tôi càng thêm buồn nôn. Sao trên đời này lại có loại người vô liêm sỉ đến thế? Tôi tự hỏi, ánh mắt tôi như muốn thiêu đốt hắn, từng đường nét trên khuôn mặt hắn, từ cái cách hắn nhếch mép cười đểu, đến ánh mắt lấm lét không dám nhìn thẳng vào tôi.
Hắn im lặng, chỉ đứng đó, hai tay đút túi quần, dáng vẻ như thể những lời tôi nói chẳng hề động đến hắn. Nhưng tôi biết, tôi nhìn thấy rõ cái cách hắn nuốt nước bọt, cái cách hắn siết chặt quần đến trắng bệch cả khớp ngón tay. Hắn đang cố tỏ ra bình thản, nhưng nỗi sợ và sự xấu hổ đã bắt đầu len lỏi trong hắn. Tôi có thể ngửi thấy nó, như mùi ẩm mốc của một góc tường bỏ hoang. Cả căn phòng nhỏ hẹp này, với ánh đèn vàng vọt và những món đồ cũ kỹ, dường như cũng đang chứng kiến sự thảm hại của hắn. Tôi thấy thương cho Lưu Nhược, em gái tôi, khi phải đính hôn với một kẻ như thế này. Tôi thấy hận, hận vì sự ngu ngốc của em, và hận vì sự trơ trẽn của hắn.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang muốn bùng phát thành những hành động mất kiểm soát. Tôi không muốn làm ầm lên ở đây, nhưng tôi cũng không thể để hắn tiếp tục lừa dối em gái tôi. Tôi sẽ vạch trần tất cả, từ đầu đến cuối, để hắn biết thế nào là xấu hổ, để hắn biết rằng nhà họ Lưu không phải là thứ để hắn giẫm đạp lên.