Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Đi Âm

Thế lực đen tối gọi con trai về

1466 từ

Xe lại chuyển hướng, lao vào một lối mòn càng hẹp và tối hơn. Những cành cây khô quẹt vào thàư tiếng cào xé. Tim tôi đập thình thịch, nhưng hơi thở vẫn phải giữ cho đều. Tôi biết mình không thể để lộ bất kỳ một chút run rẩy nào. Tôi phải trở thành kẻ đi săn, chứ không phải con mồi. Vì thế, tôi đáp lại bằng một câu nói lạnh như băng, cố tình pha chút khinh bỉ: “Giá của tôi e là ông không trả nổi đâu.” Câu nói ấy không chỉ là một lời từ chối mà còn là một phép thử. Tôi muốn xem sự tham lam và tự phụ của hắn có đẩy hắn đến đâu.

Và quả nhiên, hắn không chịu nổi. Chiết một cái, tiếng lốp xé trên mặt đất chói tai. Gã tài xế quay hẳn người lại, bộ mặt giả nhân giả nghĩa biến mất, thay vào đó là sự nóng lòng và hằn học. Ánh đèn vàng vọt lên khuôn mặt hắn, tạo ra những vệt sáng tối gớm ghiếc. Chính khoảnh khắc ấy, tôi biết mình phải hành động. Tôi để cho thứ chất lỏng màu đỏ sẫm mà tôi đã ngậm sẵn trong miệng từ lúc nào rỉ ra từ khóe môi. Vị mặn chát và mùi tanh đặc trưng lan tỏa.

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, cố tình để giọng nói trở nên trầm khàn và ma quái, như thể phát ra từ một nơi nào đó rất xa: “Đàn ông tự dâng đến tận cửa như ông, lâu lắm rồi tôi mới gặp lại.” Tôi dừng một nhịp, thấy đồng tử hắn giãn ra. “Thấy ông khỏe mạnh thế này, tôi có bù thêm tiền cũng chẳng sao.” Ý nghĩa câu nói thật rõ ràng, nhưng không phải theo cách hắn từng nghĩ. Đó là lời của một thế lực khác đang định giá linh hồn và sinh khí của hắn.

Hắn mở cửa xe, bước xuống với ý đồ rõ ràng. Đó là sai lầm cuối cùng của hắn. Dưới ánh đèn vàng ảm đạm, tôi với tay vào túi, nắm lấy một xấp tiền vàng mã lạnh ngắt, rồi ném thẳng về phía hắn. Những tờ giấy màu vàng bạc bay loạn xạ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt trông như những đốm lửa ma trơi. Cùng lúc đó, tôi để khuôn mặt mình trở nên tái nhợt, đôi mắt mở to vô hồn, tạo dáng một vẻ âm u đến ghê rợn.

Hiệu quả đến nhanh hơn tôi tưởng. Gã tài xế trợn mắt, một tiếng kêu thất thanh bị nghẹn lại trong cổ họng. Hắn lảo đảo, mặt mày biến sắc, rồi đổ vật xuống đất như một khúc gỗ, bất tỉnh nhân sự. Tôi đợi một lúc, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Mùi máu gà trong miệng vẫn còn. Tôi bước xuống, đá nhẹ vào người hắn hai cái để thăm dò. Hắn bất động. Chỉ khi chắc chắn hắn đã ngất đi, tôi mới cho phép mình thở phào một tiếng nặng nề. Sự căng thẳng rời khỏi cơ thể để lại một cảm giác mệt mỏi rã rời.

Tôi nhanh chóng lên lại vô-lăng, bàn tay còn hơi run. Chiếc xe nổ máy và tôi lái nó quay trở lại con đường chính, rời xa cái lối mòn đáng sợ ấy. Bài học lần này thật rõ ràng: kẻ đi đêm nhiều, dù có quen mùi tội lỗi đến đâu, thì trong thâm tâm vẫn luôn có một nỗi sợ nguyên thủy – nỗi sợ những thứ không thuộc về thế giới này. Và đôi khi, bạn chỉ cần khơi gợi đúng nỗi sợ ấy lên mà thôi.

Tôi đến nơi hẹn muộn hơn mười phút so với dự kiến. Không phải vì tôi cố ý, mà là vì chiếc xe buýt cuối cùng đã bỏ qua tôi, để mặc tôi lẩm bẩm một mình dưới cơn mưa phùn lất phất. Mùi đất ẩm và hơi nước mát lạnh bám vào da thịt, một cảm giác quen thuộc trong những chuyến đi như thế này. Trong ba lô, ngoài những gói tiền vàng mã bằng giấy bạc cứng sột soạt, tôi còn chuẩn bị sẵn một chén nhỏ đựng chất lỏng màu nâu sẫm. Đó không phải là thứ người thường muốn thấy.

Nơi tôi đứng đối lập hoàn toàn với khung cảnh ảm đạm trên đường. Một tòa biệt thự trắng toát, lạnh lùng và tĩnh mịch, hiện ra giữa một khoảng đất trống vắng tanh. Ánh đèn vàng hắt ra từ những ô cửa kính lớn trông thật chói chang, như thể cố gắng xua đi bóng tối đang bủa vây. Ở đó, hai bóng người đã đứng chờ sẵn, dáng vẻ àn gió đêm.

Người phụ nữ tên Vu Quế Lan bước về phía tôi trước. Ánh mắt cô đỏ hoe, nhưng nét mặt vẫn gượng gạo giữ nếp. Chồng cô, Trương Chí Lập, thì đứng phía sau một bước, hai tay cứ chắp vào nhau rồi lại buông ra, đôi mắt không ngừng đảo quanh những bụi cây tối om phía xa, như thể sợ có thứ gì đó đang rình rập. Sự sốt ruột của ông ta hiện rõ trong từng cử chỉ thừa thãi ấy.

“Cô Ngu,” giọng Vu Quế Lan vang lên, khàn đặc vì khóc nhiều, “đứất của chúng tôi… nó ra đi quá nhanh. Quá bất ngờ.” Cô ngừng lại, nuốt một ngụm không khí nặng nề. “Những ký ức… những suy nghĩ cuối cùng của nó, cô có thể giúp chúng tôi lưu giữ lại được không? Chúng tôi chỉ muốn biết… lúc ấy nó đã nghĩ gì.”

Lời cầu xin của cô không đơn thuần là mong muốn, mà là một sự vật vã tuyệt vọng. Tôi hiểu cảm giác đó. Cái chết đột ngột thường để lại một khoảng trống không lời giải, và người ở lại sẽ dùng mọi cách, kể cả những cách không chính thống nhất, để lấp đầy nó. Cô quay đi, thân hình run rẩy và tựa đầu vào vai chồng. Tiếng nức nở nghẹn ngào bị kìm nén vỡ ra, nhỏ bé và đau đớn giữa không gian tĩnh lặng.

Trương Chí Lập đưa tay vỗ nhẹ lên lưng vợ, nhưng ánh mắt ông vẫn dán chặt vào tôi. “Mọi thứ đã được chuẩn bị theo yêu cầu của cô rồi,” giọng ông trầm và mệt mỏi. “Chiếc mặt nạ bằng vải lanh ấy… tôi đã đặt nó lên trên… trên di ảnh của thằng bé. Nếu cô đã sẵn sàng, xin mời theo tôi.”

Người dẫn đường bước chân nặng trịch trên lối đi lát đá. Trong lúc đi, ông kể lại câu chuyện mà có lẽ đã phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần với cảnh sát, với họ hàng và có lẽ là với chính ông mỗi đêm. Đứa con trai độc nhất của họ, một chàng trai trẻ mắc chứng hen suyễn từ nhỏ, đi làm xa. Lần về nhà này, nó muốn tạo một bất ngờ. Nó chui vào một chiếc hộp các-tông lớn, được trang trí như một món quà, và chờ đợi. Nhưng cha mẹ nó đi vắng lâu hơn dự tính. Căn phòng kín, không khí ngột ngạt và cơn hen ập đến. Khi họ về, món quà đã im lặng mãi mãi.

Tôi lặng lẽ nghe, bước chân theo ánh cửa gỗ lớn. Một luồng hơi ấm nhân tạo từ máy sưởi ùa ra, nhưng không thể xua tan cái lạnh thấu xương từ câu chuyện. Trong lòng, tôi thở dài. Một cái chết vừa lãng mạn một cách ngây thơ, vừa đau lòng một cách tàn nhẫn. Một trò đùa định mệnh mà kết cục không ai có thể cười nổi.

Căn phòng ngập mùi sáp ong nguội lạnh và một thứ hương trầm quá đậm, thứ mùi hắc nồng ấy như muốn bịt kín lỗ mũi tôi. Ánh nến vàng vọt nhảy múa trên tường, in bóng tôi thành một con quái vật dị dạng, co rúm lại rồi bỗng dưng vươn dài. Tôi thở ra một hơi, cố gắng đẩy cái cảm giác ngột ngạt ấy xuống. Họ đã trả tiền, rất nhiều tiền. Và danh tiếng của tôi trong nghề này được xây dựng bằng chính những lần thở trong không khí tử khí như thế này.

Vu Quế Lan vừa mới siết chặt tay tôi bên ngoài cửa. Lòng bàn tay bà ấy ướt đẫm mồ hôi lạnh, truyền sang tôi một nỗi bất an rất mẹ. Lời dặn dò của bà ta vẫn còn văng vẳng bên tai, lẫn với tiếng gió rỉ rả từ cửa sổ. "Truyền đạt lại toàn bộ ký ức."

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý thông qua chi tiết cơ thể (tim đập, hơi thở, mồ hôi lạnh) kết hợp với hình ảnh đen tối và hương thơm kì dị, biến một căn phòng thông thường thành không gian chứa đầy bí ẩn. Nữ nhân vật hiện lên như một chuyên gia bí ẩn có khả năng siêu nhiên đáng kinh sợ.

📖 Chương tiếp theo

Cô sẽ lặn vào những mảnh ký ức tuyệt vọng của đứa trẻ và khai mở sự thật kinh hoàng nào đang chôn giấu trong bóng tối ký ức đó?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord