Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Xem Hương

Xác chết bị ma ám trong tòa tháp

3130 từ

Mùi máu tanh nồng hòa lẫn với bụi ẩm mốc của tòa tháp cổ khiến tôi muốn nôn ọe. Tiếng thở dốc của đồng đội vẫn đầu tiên còn chưa kịp lắng xuống, thì một âm thanh rắc rắc khô khốc, gãy gọn vang lên tôi. Tôi quay phắt lại, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cương – người vừa còn đứng cạnh tôi vài giây trước – giờ đã nằm bất động trên nền gạch men rạn nứt, cổ anh vặn theo một góc độ kỳ quái, không giống của người sống.

Thế rồi, điều kinh hoàng nhất đã xảy ra.

Cái xác ấy bỗng giật mình. Không phải là cơn co giật thông thường, mà là một chuyển động cơ học, cứng nhắc đến rợn người. Phần thân trên của Cương bật dựng lên thẳng đột ngột, như có một sợi dây vô hình nào đó kéo từ phía sau đầu anh lên. Không một tiếng rên, không một ánh mắt, cái thân thể vừa mới ngã xuống ấy đã lao vụt về phía thi thể kia với một tốc độ kinh người. Bản năng sinh tồn trong tôi gào thét. Cảnh tượng mấy đồng đội đang khám nghiệm xác bỗng hốt hoảng bỏ chạy, có người thậm chí lao thẳng ra cửa tháp tối om, khiến không khí vốn đã ngột ngạt càng thêm hỗn loạn và đầy ám ảnh.

Chú Kiến Dân, người đàn ông dày dạn nhất đội, phản ứng nhanh như cắt. Thân hình vạm vỡ của chú như một tia chớp xông tới, đè chặt Cương xuống nền đất lạnh. Giọng chú run lên, vội vàng nhưng vẫn cố ghìm nén: “Cương Tử! Cương Tử! Im đi! Cổ mày bị thương rồi, đừng có cựa quậy nữa!” Tôi thấy rõ những ngón tay chú bấu chặt vào vai áo Cương, trắng bệch cả những khớp ngón, dùng hết sức lực để kìm giữ một thứ sức mạnh đang trỗi dậy hoàn toàn xa lạ và đáng sợ.

Trong đầu chú Kiến Dân lúc ấy, một mớ ký ức hỗn độn ùa về. Những năm tháng theo ông nội Hồ đi khắp nơi, chú đã chứng kiến không ít chuyện quái đản, những thứ không thể giải thích bằng lý lẽ thông thường. Dù chưa từng trực tiếp đối mặt, nhưng chú hiểu bản chất của thứ đang xảy ra trước mắt. Cái cảm giác dưới lòng bàn tay không phải là sự giãy giụa của một con người còn ý thức, mà giống như một con rối đang bị giật dây điên cuồng. Nhưng trái tim chú thắt lại. Đây là Cương, là thằng bạn cùng ăn cùng ngủ, cùng chia sẻ bao buồn. Làm sao có thể buông tay? Làm sao có thể đối xử với anh như một mối đe dọa?

Chú chỉ còn biết dồn hết tay chân, cố định cái cổ đang ở tư thế nguy hiểm kia, hy vọng đừng có tổn thương nào thêm nữa. Nhưng cơ thể dưới tay chú vẫn giãy lên từng hồi, mỗi lần một mạnh hơn, như có một dòng điện vô hình đang xung kích. Chú Kiến Dân hốt hoảng ngẩng đầu, quát lớn về phía chúng tôi, giọng đanh lại để lấn át sự sợ hãi đang trào dâng: “Lưu đâu! Gọi cấp cứu đi! Cương Tử ngã chấn động tinh thần rồi, gọi xe đến đưa đi bệnh viện ngay!”

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái mùi ẩm mốc lẫn mùi máu tanh nồng trong không khí ngột ngạt ấy. Tiếng thở dốc của chú Kiến Dân vang lên bên tai tôi, gấp gáp và đầy gắng sức. "Ra ngoài hết! Chỗ này chật quá! Đưa Cương Tử ra ngoài trước rồi hãy quay vào!"

Giọng chú vang lên, gằn lại nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. May mắn thay, viên cảnh sát kia ngã xuống ngay sát chân cầu thang gỗ ọp ẹp. Tháp canh cũ kỹ này chật hẹp, chỉ có một lối lên xuống duy nhất. Chú Kiến Dân đã không do dự, lao tới đè lên người hắn, dùng thân hình vạm vỡ của mình làm bức tường chắn, che khuất tầm mắt của những đồng đội đang hoảng loạn phía sau.

Lưng áo sơ mi vải thô của chú ướt đẫm mồ hôi, dính sát vào da. Tôi thấy rõ từng thớ cơ trên cổ chú căng cứng, hai hàm răng nghiến chặt đến mức tưởng như vỡ vụn. Sự kinh hãi không phải đến từ việc một đồng đội vừa ngã xuống, mà từ thứ đang vật vã, giãy giụa dưới thân chú. Đó không còn là con người nữa. Ánh mắt đục ngầu, trắng dã, không một chút lý trí, cùng với một sức mạnh phi thường đang cố bật dậy. Một ý nghĩ lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi: nếu để mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả sẽ hỗn loạn. Chúng tôi, những đứa trẻ lớn lên dưới cờ đỏ, được dạy rằng thế giới này vận hành bằng khoa học và lý trí. Ma quỷ, yêu nghiệt chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng mê tín. Niềm tin ấy, nếu vỡ vụn vào lúc này, sẽ kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của kỷ luật và lòng can đảm. Chẳng ai dám bước tới để khám nghiệm cái xác kia, đừng nói chi đến việc tiếp tục điều tra.

Nhưng sức lực của chú Kiến Dân sắp cạn kiệt. Thứ dưới thân chú vặn mình một cái dữ dội, những ngón tay với những móng tay đen sì cào xé vào cánh tay chú, để lại những vệt đỏ lòm. Chú thở hổn hển, một tay ghì chặt, tay kia vội vã về phía cổ áo mình. Tôi hiểu ý chú. Chiếc bùa hộ mệnh bằng đồng đen, di vật duy nhất của ông nội Hồ để lại, được chú khâu kín trong lớp vải áo ba lỗ cũ. Chú hy vọng có thể lôi nó ra, để nó chạm vào thứ quái vật đang mang hình hài đồng đội kia. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, bất cứ thứ gì có thể thử đều đáng để nắm lấy. Nhưng mép vải của chiếc áo ba lỗ có vẻ đã mắc vào chiếc bùa. Chú giật mạnh vài lần, chỉ nghe tiếng xé vải nhỏ, nhưng mảnh đồng đen vẫn không lộ ra. Một câu chửi thề nghẹn lại trong cổ họng chú. Trong đầu tôi, và có lẽ cả trong đầu chú, chỉ còn vang lên một lời cầu khẩn duy nhất: "Ông nội Hồ ơi, mau tới đi! Chậm nữa là chúng cháu chết hết ở đây mất!"

Còn ông nội Hồ, khi ấy, vừa nhấc máy điện thoại lên nghe được vài câu, mặt đã biến sắc. Ông vứt phịch ống nghe xuống, chẳng kịp khoác thêm chiếc áo ngoài nào, chỉ vơ vội chiếc túi vải đã cũ sờn đựng đầy những thứ lỉnh kỉnh không rõ là gì. Ông phóng lên chiếc xe đạp cà tàng, để nguyên bộ ngực trần gầy guộc lộ ra ngoài trời đêm se lạnh. Báùn vụt trên con đường làng gập ghềnh, tóe lên những tia lửa nhỏ từ những viên đá sỏi. Dù đã ngoài năm mươi, nhưng sức đạp xe của ông lúc ấy khiến người ta tưởng như ông đang cưỡi một con ngựa lửa, xé toạc màn đêm để lao về phía tòa tháp canh đầy nguy hiểm.

Tôi vẫn đang ngồi trong góc sân, nhặt những viên sỏi trắng xếp thành vòng tròn vô nghĩa, thì tiếng động cơ xe máy gầm rú xé toang không khí tĩnh lặng. Ông nội tôi, mặt mày tái nhợt vì vội, quẳng chiếc xe xuống đất như quẳng một món đồ vô tri. Bóng ô, áo bà ba phất phới như một cánh chim đen nghịch lý giữa ban ngày.

Cảnh tượng trong sân khiến tim tôi thắt lại. Chú Kiến Dân, người đàn ông vốn điềm tĩnh, giờ đây khuôn mặt đỏ ửng lên một màu kinh khủng, tựa như quả cà chua chín nẫu sắp vỡ tung. Toàn bộ sức lực của chú dồn vào hai cánh tay đang ghì chặt lấy một người mặc đồ cảnh sát. Người đàn ông trong đồng phục ấy đang giãy giụa yếu ớt, đôi mắt trợn ngược lên để lộ tròng trắng đục ngầu, như hai viên sỏi ướt.

"Ba!"

Tiếng gọi của chú Kiến Dân vang lên khàn đặc, pha lẫn tiếng nghiến răng ken két. Trong đó có sự cầu cứu tuyệt vọng, nhưng cũng có một nỗi sợ mơ hồ về hậu quả không thể lường trước. Ông nội tôi không chần chừ. Ông như một luồng gió xám xịt xông tới, tay phải giơ cao một mảnh giấy vàng đã nhàu nát, in đầy những nét bút kỳ quái mà tôi không thể đọc được. Một cái đập mạnh, dứt khoát, vào giữa trán người cảnh sát. Tay trái của ông đồng thời đưa lên một chén nước nhỏ màu nâu đục, đổ thẳng vào cái miệng đang há hốc vì khó thở kia.

Cơ thể người đàn ông co giật dữ dội, từng cơn run bần bật chạy dọc theo sống lưng anh ta, như có một luồng điện vô hình đang xuyên qua. Rồi đột nhiên, mọi sức lực như bị rút hết. Anh ta mềm oặt ra, đổ ập vào vòng tay đang đỡ lấy của chú Kiến Dân. Sự im lặng lập tức ập xuống, nặng nề và đáng sợ hơn cả tiếng thét. Chú Kiến Dân vội đặt hai ngón tay lên cổ tay người nằm bất động. Một thoáng, ánh mắt chú bừng lên, nhỏ nhoi.

"Còn thở!"

Hai từ đó như một phép màu, xua tan một phần không khí chết chóc. Mọi người ùa tới, vội vã khiêng người cảnh sát bất tỉnh lên chiếc xe cứu thương vừa chạy tới, tiếng còi hụ thanh vang chói tai. Những người còn lại đứng tụm lại trong sân, không ai dám bước thêm một bước về phía tòa tháp cũ đang tỏa ra thứ khí lạnh âm ỉ. Họ nhìn nhau, khuôn mặt nào cũng xám xịt, không còn chút hồng hào. Mùi mồ hôi lạnh, mùi bụi đất và một thứ mùi tanh nhẹ khó tả hòa lẫn trong không khí.

Vấn đề bây giờ không còn là chuyện trong tháp nữa. Vấn đề là làm sao để giải thích việc một cảnh sát bị như thế ở đây. Giấu diếm là điều bất đắc dĩ, nhưng họ biết không thể không làm. Trong đầu mỗi người đều hiện lên câu hỏi day dứt: Nếu ngay cả những người mặc đồng phục, đại diện cho pháp luật và trật tự, còn gặp chuyện không giải quyết nổi, thì dân thường như họ biết trông cậy vào đâu? Niềm tin vốn dĩ mong manh giờ đây rạn nứt thêm một đường.

Ông nội tôi lúc đầu định dùng cách quen thuộc. Ông lục trong túi ra mấy lá bùa hình tam giác, định đốt chúng để trấn an và thanh tẩy nơi này. Ông nghĩ, cùng lắm thì sau vài tháng, vận xui sẽ qua đi. Nhưng chú Kiến Dân, với tư cách một cán bộ, đã gạt phăng ý định ấy sang một bên. Giọng chú cứng rắn và đầy lo lắng: "Tuyệt đối không được, ba ạ! Đốt bùa ở đây khác gì tự mình thừa nhận có ma quỷ, có những thứ không thể giải thích? Cán bộ nhà nước mà đi phát tán mê tín dị đoan, để cấp trên biết được, mất việc chỉ trong chớp mắt!"

Cuộc tranh luận thì thầm diễn ra căng thẳng. Họ cần một giải pháp dung hòa giữa niềm tin cổ truyền và quy định hiện đại, giữa việc giải quyết vấn đề và bảo vệ danh phận. Cuối cùng, ánh mắt họ cùng hướng về phía tôi – đứa trẻ đang ngồi trên sân, vô tư và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một kế hoạch được vạch ra: để tôi, một đứa trẻ con dương khí còn thịnh, buộc một sợi chỉ đỏ làm nhiệm vụ dẫn dương khí vào trong tháp. Ông nội tôi sẽ đứng hộ pháp bên ngoài và quan trọng nhất, che mắt tôi lại để tôi không nhìn thấy thứ gì đáng sợ bên trong. Tôi sẽ chỉ như một công cụ vô thức, bước vào rồi lặng lẽ buông mọi chuyện, kết thúc.

"Cháu đâu, lại đây cho ông!"

Giọng ông nội tôi vang lên, gọi tên tôi. Tiếng gọi ấy phá vỡ thế giới những viên sỏi của tôi, kéo tôi vào một vở kịch mà tôi hoàn toàn mù mờ.

Tôi vẫn cảm thấy hơi thở gấp gáp của ông nội phả vào mái tóc mình khi ông kẹp chặt tôi dưới cánh tay, leo những bậc thang gỗ cũ kỹ lên tầng hai của ngôi tháp. Mùi mốc meo, bụi bặm và một thứ hương lạ lẫm, nồng nặc như mùi sắt gỉ, xộc thẳng vào mũi. Ông đặt tôi xuống một bậc thang lạnh ngắt, thấp thoáng tiếng thì thào của chú Kiến Dân ở phía, tắt hẳn. Không gian chìm vào một sự tĩnh lặng đè nặng, chỉ còn tiếng thở của hai ông cháu là rõ ràng.

"Đừng nhìn linh tinh," giọng ông khàn đặc, cắt ngang dòng suy nghĩ đang tò mò của tôi.

Tôi ngồi im, cảm nhận rõ từng thớ gỗ thô ráp dưới đùi qua lớp váy mỏng. Ông lục trong túi áo, lấy ra một cuộn chỉ đỏ tươi như son, buộc vòng qua cổ tay tôi. Sợi chỉ mảnh mai nhưng dai một cách kỳ lạ. Rồi ông châm lửa, một ngọn nến đen tuyền bốc lên thứ ánh lửa xanh lè, âm ỉ, tỏa ra mùi tanh nồng khó tả, tựa như máu khô trộn lẫn mực tàu. Trong ánh sáng ma quái ấy, khuôn mặt ông nội trở nên khắc nghiệt, những nếp nhăn in hằn như những vết nứt trên tường đá.

Ông rút ra một mảnh giấy bùa màu vàng cháy, kẹp chặt giữa ngón trỏ và ngón cái. Bàn tay ấy, tôi nhìn thấy rõ, đầy những vết chai sần và những vết nứt nẻ. Ông đưa mảnh giấy qua ngọn lửa đen. Một tiếng xèo nhẹ, rồi ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng tờ bùa trong nháy mắt, để lại một chút tro tàn bay lả tả trước khi biến mất hoàn toàn vào không trung, như chưa từng tồn tại. Ông vung tay, vẽ những đường vòông khí tĩnh mịch, rồi quẳng nắm tro vô hình xuống nền tháp tối om phía dưới.

Hành động cuối cùng là buộc đầu dây chỉ đỏ còn lại vàỗ. Ông quay sang, bàn tay thô ráp, hơi run, lại phủ lên đôi mắt tôi. Lần này, lòng bàn tay ông không khép kín. Giữa những ngón tay già nua và vết chai, có một khe hở nhỏ xíu.

Chỉ ở ấy, ánh mắt tôi lọt xuống tầng trệt.

Một thân hình nằm bất động dưới ánh đèn dầu leo lét. Tôi không hiểu đó là ai, chỉ thấy một màu nhợt nhạt, tĩnh lặng đến rợn người. Tim tôi đập thình thịch. Tiếng động ấy dường như vang lên giữa không gian im ắng. Tôi vô thức nghiêng đầu, dụi mặt vào lòng ông, tìm kiếm một chút hơi ấm an toàn. Vải áo ông thô ráp, thấm mùi thuốc lào và mồ hôi.

Dưới nhà, tiếng chú Kiến Dân vang lên, rõ ràng và nghiêm nghị hơn lúc nãy, ra hiệu cho mọi người tiến vào. Những bước chân rục rịch, lê thê vang lên, rồi lại im bặt. Không một tiếng động lớn, không một lời trao đổi. Họ trở về vị trí cũ, tiếp tục công việc của mình trong một sự trật tự đáng sợ, như thể khoảnh khắc hỗn loạn vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Tôi ngồi trên bậc thang lạnh buốt, cố gắng không nhúc nhích. Nhưng sự tê cóng từ mông lan dần khiến tôi phải khẽ nhích người. Cảm giác bất an và tò mò trộn lẫn, xoáy sâu trong lòng một đứa trẻ bảy tám tuổi. Ông nội vẫn che mắt tôi, nhưng tôi biết ánh mắt ông đang xuyên qua bóng tối, dõi theo từng cử động phía dưới. Sự im lặng của ông càng làm cho hình ảnh vừa lọt vào kẽ tay kia trở nên ám ảnh hơn. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi mơ hồ chạm đến khái niệm về cái chết, thông qua một khe hở nhỏ trên bàn tay ông, trong mùi nến đen kỳ quái và sự tĩnh lặng đầy áp lực của cả tòa tháp.

Tiếng hét của cô ấy xé toang không khí ngột ngạt trong căn phòng, một thứ âm thanh chói gắt và đầy sợ hãi mà tôi sẽ không bao giờ quên. "Bộ phận rơi rụng của nạn nhân… không có phản ứng của cơ thể sống!"

Giọng nói của nữ phẫn không còn là một báo cáo lạnh lùng nữa mà là một lời tuyên bố đầy kinh hoàng, như một vật thể nặng nề rơi thẳng xuống đáy vực tĩnh lặng.

Tôi đứng đó, đôi mắt vẫn còn mờ nhòe vì ánh đèn vàng vọt cùng mùi thuốc sát trùng hăng nồng. Ý nghĩa của câu nói ấy từ từ thấm vào ý thức, từng chữ một như những giọt nước đá lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Không có phản ứng của cơ thể sống. Điều đó có nghĩa là… những mảnh vỡ sinh mệnh ấy đã hoàn toàn tắt lịm từ trước khi rời khỏi thân chủ. Một sự tàn nhẫn có tính toán, không phải là hành động bộc phát trong cơn điên loạn.

Sự im lặng ập xuống thật nhanh, thật đột ngột. Nó nuốt chửng mọi tiếng động, từ tiếng bước chân vội vã, tiếng lật giấy sột soạt, cho đến cả hơi thở dồn dập lúc nãy. Căn phòng tháp cao dường như bị hút cạn không khí trong một khoảnh khắc. Tôi liếc nhìn những đồng nghiệp xung quanh, khuôn mặt ai nấy đều đông cứng lại, ánh mắt họ là một sự hiểu ngầm đầy ám ảnh. Vụ án này vừa bước sang một chương mới, tăm tối và phức tạp hơn gấp bội. Sự yên lặng đó không phải là không có gì để nói, mà là vì có quá nhiều thứ để nghĩ, để sợ hãi và để chuẩn bị cho một cuộc săn đuổi mới đầy cam go.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo chuyển từ kinh dị sinh lý sang tâm lý, khi sự im lặng trong phòng đột ngột trở thành biểu tượng của sự hiểu biết chung về một điều gì đó vô cùng tăm tối. Chi tiết "xác chết đứng dậy" không chỉ là horror mà còn là khúc cua kỹ thuật điều tra thật sự.

📖 Chương tiếp theo

Xác chết sẽ thức dậy với mục đích trả thù, nhưng câu hỏi thực sự là: ai đã làm nó trở nên con quái vật?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram