Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Xem Hương

Xác chết đứng dậy tìm trả thù

3209 từ

Tôi vẫn còn nguyên cảm giác ấy, cái cảm giác như bị một cỗ xe ngựa nặng nề xuyên thẳng qua ngực, đè nát từng xương sườn. Mùi tanh. Mùi tanh ấy không phải ở trong không khí, mà nó bò lên từ cổ họng tôi, đặc quánh, nồng nặc, trộn lẫn với vị chua của dịch vị đang trào ngược. Tôi phải dùng hết sức bình sinh để nuốt ực nó xuống, trong khi ký ức về lời ông nội Hồ thì vang vọng bên tai: "Im. Tuyệt đối không được phát ra tiếng."

Tất cả bắt đầu từ câu nói của cậu cảnh sát trẻ, giọng đầỡ lẽ: "Ý các anh là… người này đã cạy mấy viên đá này lên *sau* khi chết? Làm sao có thể? Chỉ một nhát ở cổ thế kia…"

Khôáp đá bỗng chốc đông cứng lại. Sự im lặng nặng trịch, dày đặc hơn cả bóng tối đang vây quanh. Câu hỏi của cậu lửng, như một lời nguyền chưa kịp hạ xuống, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía thứ nằm sấp dưới nền.

Đó là lúc nữ pháp y bước tới, những bước chân nhẹ nhàng nhưng chắc nịch trên nền đá lồi lõm. Qua kẽ những ngón tay đang che mặt, tôi hé mắt nhìn. Tôi ước gì mình chưa từng làm điều đó. Hình ảnh ập vào mắt không cho tôi một giây chuẩn bị. Một thân thể nam giới nằm sấp, hai cánh tay giơ thẳng quá đầu một cách giật mình, như đang cố vươn tới thứ gì ở rất xa. Nhưng những bàn tay ấy không còn là bàn tay nữa. Chúng là những khối thịt nát bươm, những mảnh xương trắng toát lòi ra ngoài, lợn cợn như răng cưa. Các sợi gân đứt ngang dựng đứng, khô quắt lại trong không khí lạnh.

Tôi nhìn thấy những mảnh vụn. Vài đốt ngón tay ngắn ngủn nằm rải rác quanh đó, trên một mảnh còn dính nửa vầng móng tay màu xám tro. Chúng trông thật nhỏ bé và vô hại, như những mảnh vỏ sò bị sóng đánh dạt vào bờ. Nhưng chúng không vô hại. Chúng là bằng chứng của một nỗi đau không tên, của một sự chống cự tuyệt vọng đến mức nào đó.

Nền tháp lát bằng loại đá xám thô, giờ đây là một bức tranh hỗn độn của sự hủy diệt. Những vệt máu loang rộng đã khô cứng, bám chặt vào bề mặt gồ ghề. Ở những chỗ lõm, máu đọng lại thành vũng, đen kịt và sánh quánh như nhựa đường nguội. Còn ở những khe hở giữa các viên đá, nó thấm sâu xuống, tạo thành những đường chỉ tối om, như những vết nứt dẫn thẳng vào lòng đất. Tôi thậm chí nhìn thấy cả những mảnh vụn xi măng trắng bị bật tung, nằm lẫn trong lớp chất lỏng đã khô cứng ấy. Dường như có một sức mạnh khủng khiếp nào đó, không chỉ cướp đi sinh mạng mà còn muốn phá vỡ cả nền móng của nơi này.

Cơn buồn nôn lại ập đến, mạnh hơn, xoáy sâu vào ruột gan tôi. Cái cảm giác lạnh toát sống lưng ban nãy giờ đã biến thành một sự run rẩy toàn thân. Lúc ấy, khi mọi chuyện mới bắt đầu, tôi còn chẳng hiểu cụm từ "phản ứng của cơ thể sống" kia thực sự mang ý nghĩa gì. Giờ thì tôi hiểu. Nó không phải là một thuật ngữ y khoa khô khan. Nó là thứ bản năng sinh tồn nguyên thủy đang gào thét trong từng tế bào của tôi, thúc giục tôi phải chạy trốn, phải nhắm mắt lại, phải từ chối thừa nhận những gì đang hiển hiện trước mắt.

Và rồi, trong cái im lặng chết chóc ấy, câu hỏi của cậu cảnh sát trẻ vẫn còn đó, ám ảnh và không có lời giải đáp. Làm sao một người, sau khi đã nhận một vết cắt chí mạng ở cổ, lại có thể có hành động vật lý để cạy bật những viên đá nặng nề kia? Nó phá vỡ mọi logic thông thường về sự sống và cái chết. Nó khiến cái chết không còn là một điểm dừng, mà tựa như một… hành trình khác.

Tôi vẫn còn đang nấp sau bóng tối, hơi thở dồn dập như muốn xé toang lồng ngực, thì ánh mắt của người đàn ông trung niên ấy đã tìm thấy tôi. Ông ta nhìn thẳng, không hề dao động, rồi chắp, cúi đầu vái một cái thật sâu. Cử chỉ ấy không giống một lời chào mà mang vẻ tôn trọng lẫn cảnh báo, khiến tim tôi đập thình thịch, tưởng chừng như ông ta nhìn thấu tất cả những gì tôi đang giấu giếm trong bóng tối này.

Ông nội Hồ bên cạnh khẽ động đậy, tay ông như muốn vẫy nhẹ về phía người kia, giọng thì thào khẩn trương vang bên tai tôi: “Êy, đi đi, đi đi mau.” Lời nói nhỏ ấy chứa đầy sự thúc giục, như thể mỗi giây ở lại đều là một mối nguy hiểm tiềm tàng. Tôi cảm nhận rõ sự căng thẳng trong cử chỉ của ông, dù ông cố tỏ ra bình tĩnh.

Đám người cuối cùng cũng khuất dạng sau cánh cửa tháp, mang theo cái thứ không khí ngột ngạt và nặng nề của sự chết chóc. Chú Kiến Dân cố ý để cánh cửa gỗ nặng nề hé lại một khe nhỏ, nhưng hơi lạnh từ trong lòng tháp vẫn ùa ra, âm ỉ, len lỏi qua từng kẽ vải trên người tôi. Nó không phải cái lạnh của gió, mà là thứ hàn khí thấm vào tận xương tủy, mang theo mùi ẩm mốc của gỗ cũ và một thứ mùi nhẹ, tanh tanh khó tả mà tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ.

Bàn tay ông nội Hồ buông xuống khỏi mắt tôi. Ôìn, thấy tôi đứng như trời trồng, mặt mày tái nhợt, hai hàm răng cứ nghiến chặt vào nhau, cổ họng chỉ phát ra những tiếng nuốt khan khô khốc. Cả người tôi lúc này run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì hình ảnh thứ vừa thấy đã khắc sâu vào tâm trí, khiến chân tay tôi như mất hết sức lực.

Ông hiểu ngay. Ông thở dài một hơi, đôi mắt già nua hiện lên chút xót thương. Không nói thêm lời nào, ông vội vàng tháo sợi dây đỏ đã phai màu trên cổ tay tôi, rồi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của tôi, dắt tôi bước ra khỏi bóng tối của tòa tháp. Ánh sáng ban ngày bên ngoài chói lóa, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh trong lòng. Tôi vừa bước ra sân, một cơn buồn nôn dữ dội ập đến. Tôi gục người xuống, nôn thốc nôn tháo bên gốc cây già, như muốn tống hết tất cả sự kinh hãi và ám ảnh vừa tra vào cơ thể.

Chú Kiến Dân lúc nãy đã cố gắng phá tan bầu không khí nặng nề. Giọng ông cố tỏ ra vui vẻ, pha chút xua đuổi: “Hây, chuyện này biết đâu nguyên nhân lại đơn giản! Tôi làm nghề bao năm trời rồi, chuyện gì mà chẳng từng gặp! Cứ cho là… hiện tượng tự nhiên đập đi, nghĩ nhiều làm gì cho mệt! Làm nốt phần việc đi, viết báo cáo, về nhà nghỉ ngơi!” Lời nói của chú vang lên trong không gian tĩnh mịch, nhưng chẳng ai đáp lại. Mọi người chỉ im lặng, cúi đầu tiếp tục công việc khám nghiệm của mình, những động tác thuần thục nhưng đầy vẻ trang nghiêm. Xong xuôi, họ gọi điện cho nhân viên nhà tang lễ đến để di chuyển thi thể. Thành phố nhỏ bé của chúng tôi ngày ấy làm gì có phòng khám nghiệm tử thi chuyên nghiệp như ở tỉnh. Những người pháp y như chú Kiến Dân phỏng dụng cụ thô sơ đến tận nơi đặt thi thể, thường là nhà tang lễ, để thực hiện công việc. Ở đó, ngoài một chiếc quạt máy lớn kêu ù ù để thông gió, họ chỉ có thể đeo vào chiếc mặt nạ phòng độc đơn sơ, cố gắng chống chọi với mùi khó chịu và những điều không thể nói thành lời.

Tôi vẫn còn cảm giác mằn mặn của món hoành thánh nơi đầu lưỡi, hòa lẫn với vị ngọt gắt của cây kẹo mút hình bông hoa ông nội Hồ vừa mua cho. Dạ dày tôi đã êm dịu trở lại sau trận nôn thốc nôn tháo lúc nãy. Bàn tay ông khô ráp, nắm lấy tay tôi, dẫn tôi bước qua bãi cỏ may đầy gai để quay trở lại chân tháp xanh lặng lẽ. Chú Kiến Dân vẫn chưa về. Bóng chiều bắt đầu đổ dài, phủ lên những viên gạch rêu phong một thứ ánh sáng vàng óng như mật ong cũ.

Ông nội Hồ đứng im một lúc, đôi mắt của ông quét qua từng chi tiết của công trình cũ kỹ. Rồi ông khẽ hắng giọng, chỉ tay xuống nền đá ngay dưới chân chúng tôi. "Bé con," giọng ông trầm xuống, mang một âm sắc khác lạ, "nhìn kỹ mặt đá này xem, con thấy điều gì?"

Tôi cúi người, chiếc kẹo mút vẫn ngậm trong miệng. Phiến đá lớn, màu xám xịt, bề mặt không bằng phẳng mà gồ ghề, những vết lõm, vết mòn. Nhưng chính giữa, nơi vô số bàn chân đã giẫm lên, lại lóe lên một vệt bóng loáng, mịn màng đến lạ thường, như thể nó đã được thời gian mài giũa thành một tấm gương mờ. Tôi chợt hiểu ra. Nó không phải là thứ được đặt xuống cùng với tháp. Nó già cỗi hơn, kiêu hãnh và trầm mặc hơn, như một vị lão thành bị lấp vào nơi này.

"Tảng đá này… có vẻ già hơn cả cái tháp này ạ?"

Tôi ngước mắt lên nhìn ông, nóĩ trong đầu.

Một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ hài lòng, nở trên khuôn mặt nhăn nheo của ông nội Hồ. "Khá lắm! Đầu óc thật!"

Ông dùng mũi giày vải khẽ khàng hích vào cạnh phiến đá, một cử chỉ vừa trân trọng vừa dò xét. "Nếu ông không đoán sai," ông nói, giọng thì thầm đầy vẻ bí ẩn, "thứ đá này thường chỉ thấy trong nền móng của những ngôi chùa cổ đã thành phế tích. Tuổi của nó chắc phải tính bằng trăm năm."

Không khí quanh chúng tôi bỗng chốc trở nên lạnh lẽo hơn, dù nắng chiều vẫn còn đó. Ông nội Hồ tiếp tục, từng chữ nặng trịch rơi xuống: "Kẻ đàn ông kia bị 'thứ gì đó' nhập vào, rồi mới điên cuồng đào bới như vậy. Điều đó chỉ có thể có một nghĩa…"

Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Hắn ta muốn đào thứ đã bị chôn giấu bên dưới tảng đá này lên."

Một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc sống lưng tôi. Ý nghĩa câu nói của ông bỗng trở nên rõ ràng và kinh khủng đến tột cùng. Có một người… hoặc một thứ gì đó… đang nằm ngay dưới chỗ tôi đứng! Tôi hét thầm trong lòng, cả người giật bắn lên, bước lùi vội khỏi phiến đá đáng sợ kia, lưng tựa vào bức tường tháp lạnh ngắt.

Để trấn an mình, tôi ngước mắt nhìn lên cao. Trên trần tháp, trong khoảng tối mờ, đường nét chạm khắc một con rồng uốn lượn hiện ra. Nó không ở tư thế bay lên mà đang cúi đầu thấp xuống, đôi mắt lớn dường như đang dõi theo phía dưới, miệng nhả ra một viên châu tròn trịa. Ánh nhìn của nó lạnh lùng và dò xét, khiến tôi lại càng thêm bất an.

Tôi nhớ tới cầu thang kỳ lạ bên trong. Những ngôi tháp Phật tôi từng thấy, bậc thang luôn xoắn ốc nhẹ nhàng, dẫn bước người lên cao một cách thuận lợi. Nhưng tháp xanh này, mọi thứ đều trái ngược. Từ tầng một lên tầng hai, cầu thang nằm ở phía đông. Vậy mà muốn từ tầng ba lên tầng bốn, người ta lại phải đi vòng sang hẳn phía Tây, như thể ai đó cố tình xáo trộn lộ trình, tạo ra một mê cung nhỏ trong lòng tháp vắng.

Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác bàn tay nhỏ xíu của mình bám vào bậc thang gỗ lạnh ngắt ấy. Không phải là thứ gỗ thông thường, mà là loại gỗ nhuộm màu nâu sẫm, tỏa ra mùi ngai ngái của dầu bóng và bụi thời gian. Từng bậc cao đến mức, với thân hình trẻ con của tôi, mỗi lần nhấc chân lên là một lần vươn người hết cỡ. Đầu gối quỳ xuống mặt gỗ nhám, tiếng sột soạt của vải quần cọ vào bề mặt vang lên trong không gian tĩnh lặng một cách rõ rệt đến lạ thường.

Chính trong tư thế bò lổm ngổm ấy, tôi mới có cơ hội nhìn thật gần những hoa văn chạm khắc dưới tay vịn. Đó không phải là rồng hay phượng thường thấy, mà là hình ảnh một vị tướng cầm long đao, mắt trợn ngược, râu tóc dựng đứng. Nét chạm sâu và sắc đến mức, dưới ánh sáng mờ ảo chiếu từ cửa sổ nhỏ, những đường nét ấy như đang chuyển động. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Tôi cảm thấy hơi thở của mình ngắn lại, như thể chính cái nhìn hầm hè kia đang đè nặng lên ngực một đứa trẻ. Tôi vội vã rời mắt, chỉ tập trung vào việc dùng lực ở hai tay để kéo cơ thể mình lên cao thêm một chút nữa.

Cuối cùng, tầng hai hiện ra trước mắt là một khoảng sàn rộng trống trơn, chỉ có vài chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt ở góc. Không khí ở đây đặc quánh và lạnh lẽo, khác hẳn sự ấm áp dưới nhà. Tôi thở hổn hển, hơi thở tạo thành làn khói trắng mỏng trong không gian lạnh giá. Nhưng điều khiến tôi bối rối là không thấy cầu thang tiếp theo đâu cả. Bốn bức tường gỗ nhẵn thín, không có cửa, không có lối. Tim tôi đập thình thịch, cảm giác tò mò ban đầu dần bị thay thế bởi một nỗi bất an mơ hồ. Phải mất một lúc lâu, ánh mắt tôi mới bắt được một khe hở tối om, khuất sau một cột gỗ lớn. Nó giống như một lối đi bí mật, chỉ vừa đủ cho một đứa trẻ chui qua.

Tôi cúi người, định tiếp tục hành trình khám phá bằng cái tư thế quen thuộc của mình. Thì ngay lúc đó, giọng nói đầy hoảng hốt của chú Kiến Dân vang lên từ phía dưới, xé toạc không gian tĩnh lặng. "Khả Khả! Xuống ngay! Con đang leo cái thứ gì thế?!"

Giọng chú không còn là sự dịu dàng thường ngày, mà đầy vẻ căng thẳng và lo lắng. Tôi giật mình, quay đầu nhìn xuống. Khoảng cách từ nơi tôi đứng đến mặt đất bỗng trở nên xa vời và nguy hiểm một cách khủng khiếp. Mọi sự tò mò tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

Việc xuống còn kinh khủng hơn việc lên gấp bội. Những bậc thang dựng đứng khiến tôi không dám đứng thẳng người. Mặt gỗ nhám lúc này như có ma lực, khiến đôi chân tôi run rẩy mỗi khi tìm điểm tựa. Tôi ngồi thụp xuống, hai tay bám chặt vào mép bậc thang phía trên, lùi từng bước một trong sự căng thẳng tột độ. Mỗi lần di chuyển, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Phía dưới, chú Kiến Dân cũng đã thử bước lên vài bậc, nhưng ngay lập tức phải bám vào tay vịn, mặt mày tái mét. "Thang quái gì mà..."

Chú lẩm bẩm, giọng đầy bực bội và bất lực.

Sau một hành trình xuống dài đằng đẵng trong nỗi sợ hãi, cuối cùng tôi cũng chạm được xuống sàn nhà ấm áp. Chú Kiến Dân túm lấy vai tôi, kéo tôi chân cầu thang, như thể nó là một con quái vật. "Cái thang gì mà xây ngu thế?!"

Chú vừa thở vừa nói, mắt không rời khỏi cấu trúc gỗ cao vút kia. Lúc đó, ông nội Hồ mới từ phòng bên bước ra. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, đôi mắt sâu hoắm nhìn lên chiếc thang rồi lại nhìn chúng tôi.

"Người ta cố ý xây khó leo đấy."

Giọng ông trầm và đều, không một chút xúc động. Ông chậm rãi tiếp tục, từng chữ như được đóng đinh vào không gian. "Cháu đừng quên, Lý Thành là người què. Một chân của hắn teo tóp, co quắp. Lối này, với hắn, không phải là đường lên. Cũng chẳng phải đường xuống. Nó là cái bẫy bằng gỗ, để nhốt hắn lại ở khoảng giữa ấy, mãi mãi."

Câu nói của ông nội vang lên, kèm theo là sự im lặng chết chóc bao trùm. Tôi nhìn lên chiếc thang, lần này không còn thấy sự tò mò, mà chỉ thấy một nỗi lạnh thấu xương từ trong cốt tủy. Những bậ, những hoa văn dữ tợn kia, tất cả đều mang một ý nghĩa đáng sợ mà một đứa trẻ như tôi vừa chạm vào.

Chú Kiến Dân ngồi bệt xuống nền đất lạnh ngắt, tiếng thở của chú phì phò như con trâu mộng vừa bị đánh bại. "Con mụ này ác thật!"

Giọng chú nghẹn lại, đầy phẫn uất và bất lực. "Chết rồi mà vẫn không chịu buông tha, không cho người ta một con đường sống, lại còn nhốt chặt cả linh hồn ở chốn này."

Tôi thấy đôi mắt chú đỏ ngầu, không phải vì giận dữ mà vì một nỗi sợ mơ hồ đang bò lên từng khớp xương. Chú không chỉ sợ cái thứ vô hình trong bóng tối, mà còn sợ cả trách nhiệm nặng nề đè lên vai mình.

"Giờ tính sao đây?"

Chú vỗ đùi đánh bốp một cái, âm thanh khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Cái thứ quỷ quái kia mà lại nổi loạn nữa, ngày mai lại có người chết không toàn thây, tôi báo cáo lên cấp trên bằng cái miệng à?!"

Ánh nhìn của chú hướng về ông nội tôi, chứa đựng một mong manh. "Ba ơi, có cách nào giải quyết cái thứ này không?"

Ông nội tôi lắc đầu, một cái lắc đầu chậm rãi và nặng trĩu. Ôước ngực, bước những bước ngắn qua lại trên nền gạch cũ kỹ. Mùi ẩm mốc lâu ngày hòa với mùi khói hương tàn lưu lại khiến không khí càng thêm ngột ngạt. "Người chết kia đã phá tan bùa chú, làm đứt đoạn dây mực, còn hất đổ cả bàn thờ trấn yểm."

💡 Điểm nhấn chương này

Kỹ thuật xây dựng không khí của tác giả vô cùng xuất sắc, từ cảm giác sặc sụa khi sợ đến từng chi tiết nhỏ (mùi ẩm mốc, tiếng vỗ đùi khô khốc) đều tạo nên sự dễ chịu được; sự bất lực của những người lớn trước kỳ lạ siêu nhiên cũng chính là nỗi sợ hãi mà độc giả cảm thấy.

📖 Chương tiếp theo

Liệu ông nội có đủ sức phong ấn thứ gì ở trong tháp, hay điều kỳ quái này vẫn sẽ thoát ra để gây thêm những lần chết tới?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram