Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Tôi gọi taxi mà không chần chừ, hướng thẳng đến địa chỉ mà anh ta đã cho trước — một căn biệt thự nhỏ nằm ở rìa thành phố, nơi cây cối um tùm che phủ những bức tường gạch cũ kỹ. Trên đường đi, tôi cảm thấy từng giây phút trôi qua như muốn nói với tôi điều gì đó, nhưng tôi cứ ngồi im lặng, tay nắm chặt chiếc điện thoại, chuẩn bị cho những điều sắp xảy ra.

Khi đến nơi, tôi bước xuống xe và nhấn chuông cửa. Chỉ vài giây sau, tiếng bước chân vang lên phía trong và Tiêu Tiềm đã đẩy cửa ra. Anh ta mặc một bộ quần áo sạch sẽ, nhưng ánh mắt của anh lại có cái gì đó khiến tôi cảm thấy không an tâm — có một sự kiểm soát, một quyết tâm trong từng động tác.

"Chào em, Hứa Hứa," anh ta nói, giọng mềm mại nhưng chứa đầy ý định. "Từ bây giờ trở đi, đây sẽ là nhà của chúng ta."

Anh ta không chờ tôi trả lời; anh ta đã nắm lấy điện thoại của tôi. Trước khi tôi kịp phản ứng, anh tắt nguồn thiết bị và rút thẻ SIM ra với một động tác quen thuộc, như thể đã luyện tập nhiều lần. Cảm giác bị cắt đứt với thế giới bên ngoài đột ngột ập đến, khiến tôi thấy lạnh sống lưng.

"Mẹ tôi đâu?"

Tôi hỏi, cố gắng giữ giọng lạnh lùng, dù trái tim tôi đang đập thình thịch. "Tôi cần chắc chắn bà an toàn trước khi làm bất cứ điều gì."

Anh ta gật đầu, vẻ mặt thoải mái như thể tôi vừa nói một điều rất hợp lý. Anh ra hiệu cho tôi bước vào phòng khách, và chính lúc đó tôi mới chú ý đến một chi tiết nhỏ — ở góc cửa vào, có một đôi giày múa ba lê với phần gót cao, vải satin mềm mại, nhưng trông rất cũ; các đường may đã hơi sờn; dây buộc quanh cổ chân bị phai màu. Có lẽ đó là của ai đó, của một ai đó mà anh ta đã quên — hoặc cố tình quên.

Tiêu Tiềm cẩn thận xếp đôi giày của tôi cạnh đôi giày kia. Động tác của anh chậm rãi, như thể đang sắp xếp một bảo tàng những kỷ niệm. Sau đó, anh ta hài lòng gật đầu, đôi mắt sáng lên với một cái nhìn kỳ lạ.

"Hứa Hứa, có ai từng nói với em rằng đôi chân của em rất hợp để múa ba lê chưa?"

Anh ta hỏi, giọng như đang khen ngợi một tác phẩm nghệ thuật.

Tôi không trả lời, chỉ giữ mặt lạnh lùng, cố gắng không để bất kỳ cảm xúc nào lộ ra. Nhưng có vẻ như thái độ của tôi lại khiến tôi hứng thú hơn. Anh cúi xuống, tay anh nhẹ nhàng vuốt chân của tôi, động tác tựa như một người thợ điêu khắc đang kiểm tra chất liệu của tác phẩm của mình. Chỗ anh chạm vào tôi bỗng trở nên lạnh cóng, da tôi nổi da gà và tôi cảm thấy buồn nôn trào lên trong cổ họng.

"Vòm bàn chân của em cũng rất đẹp," anh ta nói, giọng thì thầm như một lời khen ngợi riêng tư. "Thực sự là một đôi chân tuyệt vời. Em sẽ trở thành một vũ công tuyệt đối."

Tôi không thể chịu đựng nữa. Tôi kéo chân lại, cất bước, cố gắng kiềm chế cảm giác buồn nôn và sợ hãi.

"Tôi muốn gặp mẹ tôi," tôi nói, giọng lạnh lùng như một mảnh đá sắc.

Tiêu Tiềm đứng dậy, không có vẻ bực dọc gì cả. Anh ta chỉ cười một cách kỳ lạ, rồi quay lại, bước về phía một cánh cửa sắt ở góc phòng khách. Anh mở cửa, và mùi ẩm ướt, lạnh lẽo từ dưới hầm ập lên. Bên trong là bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một bóng đèn dây tóc hun hút ở trần.

Mẹ tôi nằm trên một chiếc giường nhỏ ở góc tầng hầm. Người bà trông rất yếu ớt, da xanh xao, mái tóc bạc phơ dính vào trán ướt mồ hôi. Khi nhìn thấy tôi, bà nhỏ giọng gọi tên tôi, giọng như lá rơi trong gió mùa đông.

"Hứa Hứa, con không nên đến đây," bà thì thầm, đôi mắt đỏ hoe từ việc khóc. "Hắn ta là một kẻ điên. Con hãy tìm cách chạy trốn, con hãy…"

Bà không kịp nói hết, tiếng bước chân của Tiêu Tiềm đã vang lên từ cầu thang, từ từ bước xuống như một bóng ma.

Tôi nằm mê man trên giường bệnh viện suốt ba năm liền, hai chân tê liệt, không cảm nhận được bất kỳ điều gì ngoài nỗi đau tê tái khi trời đổi mùa. Con gái tôi — Hứa Hứa — cứ thế ngồi bên giường, tay nắm chặt tay tôi mỗi khi tôi thức dậy từ những cơn mơ ác mộng. Nhưng hôm nay, khi bà lão bệnh viện đến báo tin về khoản nợ y tế khổng lồ, tôi cảm thấy như một tảng đá nặng nề đè lên ngực. Con gái tôi — đứa con xinh đẹp, thông minh của tôi — sẽ phải chịu đựng vì mẹ.

Cô nói với tôi những lời trấn an, nhưng tôi nhìn thấy sợ hãi trong mắt cô. Cô nói: "Mẹ đừng lo, con sẽ cứu mẹ ra ngay."

Những lời hứa hẹn của trẻ con luôn chứa đầy sự vô tư, nhưng lần này tôi cảm nhận được một điều gì đó khác — một quyết tâm khủng khiếp, như cô đã sẵn sàng bán linh hồn của mình để cứu tôi.

Tiêu Tiềm xuất hiện ba ngày sau đó.

Tôi không bao giờ thích anh ta — một người đàn ông giàu có, với đôi mắt lạnh lẽo như thép và một nụ cười luôn tỏ ra có chủ đích. Hứa Hứa từng yêu anh ta. Cô kể cho tôi nghe những chuyện tình yêu ngọt ngào của họ, cầm vào má cô với sự nhẹ nhàng. Nhưng tình yêu đó đã chết. Hoặc ít nhất là, tôi đã nghĩ nó đã chết.

Anh ta đứng ở cửa phòng bệnh, với một bó hoa hồng đỏ tươi tắn — những bông hoa có mùi ngọt ngào, hơi sắc sảo, khiến tôi cảm thấy khó chịu. Anh nói với tôi: "Mẹ Hứa Hứa, tôi sẽ chăm sóc con gái bà."

Những lời nói đó rất đơn giản, nhưng có ý định nào đó mà tôi không thể hiểu rõ.

Một tuần sau, Hứa Hứa bước vào phòng bệnh với một biểu cảm kỳ lạ trên khuôn mặt — không phải hạnh phúc, nhưng cũng không phải buồn. Cô nói: "Mẹ, con sắp ra viện để chuyển đến sống với Tiêu Tiềm."

Tôi muốn phản đối, nhưng sau đó cô thêm: "Anh ấy sẽ trả hết nợ y tế của mẹ."

Nước mắt của tôi chảy xuống. Tôi không có sự lựa chọn nào khác.

Hứa Hứa rời khỏi bệnh viện vài ngày sau đó. Tôi nằm một mình trong phòng trắng tinh, nghe tiếng xe cộ bên ngoài cửa sổ, và cảm thấy như mình đã mất đi một phần của linh hồn.

Tôi không biết những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi chỉ biết rằng con gái tôi đã bước vào một thế giới mà tôi không thể theo sau.

---

Từ ngày đầu tiên bước vào biệt thự của Tiêu Tiềm, tôi cảm thấy như bước vào một ngôi mộ.

Anh ta nói: "Chúại với nhau, em chuyển đến đây sống cùng anh, chuyện trước đây anh sẽ coi như chưa từng xảy ra."

Giọng anh rất nhẹ nhàng, nhưng những lời nói đó không phải là lời đề nghị — chúng là một mệnh lệnh được phủ đắp bằng lụa mềm mại.

Tôi hiểu ngay rằng tôi không có lựa chọn. Mẹ tôi nằm ở bệnh viện, cô đơn, chờ đợi tôi. Tôi phải đóng vai trò mà anh ta muốn. Tôi phải trở thành người mà anh ta muốn tôi trở thành.

Tôi nói: "Vâng, anh."

Tôi tìm một nụ cười, những nụ cười giả tạo của mình, rồi đặt nó lên khuôn mặt. "Con sẽ nghe lời anh."

Tiêu Tiềm nhìn tôi với một ánh mắt thỏa mãn, như một người sưu tập những con búp bê quý hiếm đang chiêm ngưỡng chiếc búp bê mới nhất của mình. Anh ta nói: "Nếu Duệ Duệ nghe lời như em thì tốt biết mấy."

Tên của cô ấy — Duệ Duệ — xuất hiện trong những lời nói của một cái bóng. Tôi cảm thấy sợ hãi nhưng cũng tò mò. Duệ Duệ là ai? Tôi có biết cô ấy không?

Tôi quyết định hỏi. Tôi giả vờ giận dỗi, để che giấu sự tò mò của mình: "Đến giờ vẫn còn nghĩ đến bạn gái cũ của anh, Tiêu Tiềm? Anh đúng là đồ lăng nhăng."

Tiêu Tiềm cười, một tiếng cười dài lê thê, không có chút vui vẻ nào. Anh chỉ tay vào một bức tranh sơn dầu treo trên tường của phòng khách — một tác phẩm mà tôi chưa bao giờ chú ý đến trước đây. Bức tranh vẽ một cô gái đang nhảy múa, cơ thể của cô uyển chuyển trong một tư thế sắp ngã, tay cô vươn lên như muốn bắt lấy thứ gì đó, nhưng khuôn mặt của cô bị che khuất hoàn toàn trong ánh sáng mờ mịt, đầy bí ẩn và buồn tủi.

"Hứa Hứa, cô ấy không nghe lời như em," anh ta nói. Giọng anh trở nên lạnh lẽo. "Cho nên anh đã phải dạy cô ấy một bài học."

Tiêu Tiềm tiến gần đến tai tôi, và tôi cảm thấy hơi ấm của da cổ tôi. Anh thì thầm: "Cho nên chỉ có khi chết đi, cô ấy mới nghe lời nhất."

Những lời nói đó rơi vào tai tôi như những giọt nước đá, từng giọt một, lạnh lẽo và chậm chạp. Tôi cảm thấy lông tơ trên cơ thể tôi dựng đứng. Duệ Duệ… có phải cô ấy đã…?

Tôi nhìn lại bức tranh. Cô gái trong bức tranh dường như đang rơi vào vô tận, không ai có thể cứu cô, không ai có thể nghe thấy tiếng kêu của cô. Tôi hiểu rồi. Duệ Duệ đã chết. Và Tiêu Tiềm đã giết cô ấy.

Một cảm giác kinh hoàng tràn ngập cơ thể tôi. Đây không phải là một cuộc tình lãng mạn được quay lại — đây là một bẫy. Tôi đã bước vào nhà của một kẻ sát nhân, và tôi không thể rời đi.

Tiêu Tiềm đóng sập tất cả các cửa sổ và cửa ra vào của biệt thự. Tiếng khóa cửa phát ra những tiếng kêu cơ học, lạnh lẽo và cuối cùng. Anh nói: "Em sẽ ở đây với anh vĩnh viễn. Anh sẽ không cho phép em bước ra ngoài nửa bước."

Tôi biết rằng tôi bị nhốt. Tôi biết rằng tôi không có cách thoát. Nhưng mẹ tôi vẫn đang chờ đợi tôi ở bệnh viện, và anh ta — anh ta có thể làm bất cứ điều gì với cô ấy nếu tôi không tuân theo.

Tôi ngoan ngoãn chấp nhận. Tôi ngoan ngoãn tuân theo mỗi mệnh lệnh. Tôi ngoan ngoãn trở thành người mà anh ta muốn tôi trở thành.

Nhưng trong lòng, tôi vẫn còn một chút sự sống, một chút hy vọng rằng tôi sẽ tìm được cách thoát khỏi địa ngục này.

Từng giây từng phút trôi qua như nước chảy, và tôi cảm thấy Tiêu Tiềm dần dần thả lỏng cảnh giác với mình. Có lẽ anh ta đã tin tưởng tôi, hoặc chỉ đơn giản là anh ta không còn cần phải cảnh báo bao lâu nữa.

"Hứa Hứa, em hứa với anh rằng em sẽ không bao giờ rời xa anh. Nếu em giữ lời hứa ấy, chúng ta sẽ sống ở đây mãi mãi, được không?"

Anh ta mở chiếc máy tính xách tay ra. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt anh. Ngóắt đầu gõ từng phím, lên kế hoạch cho một tương lai mà ằng sẽ chia sẻ cùng tôi. Tôi nhìn anh ta, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu đếm từng giây, từng phút.

Đột nhiên, từ giữa cuốn sổ tay mà anh ta vừa đặt xuống, một bức ảnh trượt ra và rơi lên sàn nhà.

Tôi nhìn thấy vết máu đã khô cạnh mép tấm ảnh ấy. Ánh mắt của Tiêu Tiềm thay đổi ngay lập tức — từ vẻ mặt yêu thương chuyển thành một cái gì đó sâu thẳm, u ám, như thể một khoảnh khắc tối tăm từ quá khứ vừa được bật sáng.

"À, tìm thấy rồi. Đây là bức ảnh của Duệ Duệ và gã đàn ông kia. Tôi tưởng nó đã mất rồi, nhưng hóa ra nó nằm ở đây cả thời gian."

Anh ta cầm bức ảnh lên. Trong đó là bạn gái cũ của anh ta — một cô gái với nụ cười nhẹ nhàng — đang tựa vào vai một người đàn ông khác. Hai người trong ảnh trông thân thiết, gần gũi, theo cách mà những người yêu nhau thường có. Bức ảnh này được chụp vào khoảng một tháng trước khi vụ hỏa hoạn xảy ra ở phòng tập múa.

Tôi biết mình phải nói gì để giữ anh ta bên cạnh, nhưng câu hỏi thoát ra từ miệng tôi không phải vì sự tò mò — nó là một cách để xác nhận những gì tôi đã nghi ngờ.

"Anh sẽ không vì cô ấy thay lòng đổi dạ mà đốt cháy phòng tập múa chứ?"

Tiêu Tiềm nghe lời tôi nói,rồi. Nhưng đó không phải là cười bình thường — đó là cười của một người đã mất đi những thứ không thể lấy lại được.

"Hứa Hứa, em có biết anh thích gì nhất ở em không?"

Tôi không trả lời. Anh ta tiếp tục, giọng anh vừa nhẹ nhàng vừa lạnh lùng: "Em thông minh. Em biết cách suy nghĩ, cách hành động hợp. Những điểm này em vượt trội hơn hẳn Duệ Duệ. Cô ta chỉ biết cười và theo đuổi những gã đàn ông vô dụng. Còn em thì khác — em có trí tuệ."

Trong khoảnh khắc của những lời ấy, tôi nhận ra rằng lời khen của anh không phải là lời khen — nó là sự công nhận rằng tôi có thể trở thành công cụ trong tay anh. Tôi bắt đầu tính toán lại. Từng giây, từng phút, từng giờ trước khi tôi đến đây, tôi đã gửi vị trí cho Chung Cảnh Xuyên. Tôi đã để lại những dấu vết nhỏ, hy vọng rằng sẽ hiểu được thông điệp ẩn chứa trong đó.

Anh ấy sẽ đến đây. Tôi chắc chắn về điều đó. Nhưng liệu kịp không? Tiêu Tiềm sẽ không bao giờ buối — tôi đã nhận ra điều này từ lâu rồi. Dù hôm nay tôi có tuân theo mọi yêu cầu của ông, dù tôi có hứa hẹn bất cứ điều gì hay không, kết cục của tôi cũng chỉ có một. Tôi sẽ trở thành những gì Duệ Duệ đã trở thành — một bóng dáng, một ký ức, một tro bụi bay lơi trong không khí.

Sự thật này áp lực lên lồng ngực tôi như một khối đá nặng nề. Nhưng tôi vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, vẫn cười, vẫn nói những lời mà anh ta muốn nghe.

Ngay khi bước vào căn phòng, tôi liền nhận ra ý đồ của hắn qua bức tranh sơn dầu treo trên tường. Đó là một tác phẩm kỳ lạ, sâu sắc đến mức khiến lòng tôi co lại. Tôi biết rõ lịch sử của nó — người vẽ ra bức tranh này từng là một kẻ cuồng tín, theo đuổi những lý thuyết cực đoan về tình yêu và sự vĩnh cửu. Cuối cùng, hắn đã chọn cách chết — tự thiêu để "cố định" những gì hắn cho là chân thành nhất trong đời. Lý thuyết của hắn vẫn còn vang vọng trong không gian này: tình cảm chân thật không bao giờ có thể dừng lại, chỉ có thể được giam giữ vĩnh viễn bằng cái chết tức thì. Tôi hiểu rõ — Tiêu Tiềm muốn áp dụng chính những lý thuyết điên rồ này lên tôi.

Hắn đóng cuốn sổ tay ghi chép lại với một tiếng kêu nhẹ. Giọng nói của hắn mang vẻ kiên nhẫn nhưng cũng chứa đựng một sự háo hức dễ chịu. Tôi cảm thấy thời gian đã hết cho những trò chơi dằn vặt, những lời nói dối nhỏ để kéo dài ngày sống thêm được.

"Hứa Hứa, em nói em yêu anh. Em sẵn sàng chết vì anh không?"

Câu hỏi của hắn không phải là câu hỏi — nó là một lệnh được che đậy dưới vỏ lụa của tình yêu. Tôi cảm thấy giận dữ, một cơn giận dữ sâu thẳm cháy bên trong lồng ngực, nhưng tôi không thể để nó tỏ lộ. Tôi cần thêm thời gian, chỉ để dành những giây phút cuối cùng với mẹ, để nói lời tạm biệt mà không cần nói ra.

"Tất nhiên rồi," tôi nói, giọng tôi nhẹ nhàng như một bản tình ca. "Em sẵn sàng chết vì anh."

Lời nói dối ấy trượt ra khỏi môi tôi với sự mượt mà của một diễn viên kỳ cựu. Hắn tỏ ra vui sướng; gương mặt hắn sáng lên như một đứa trẻ được tặng quà. Hắn đưa tay lên. Những ngón tay của hắn chạm vào mái tóc của tôi với sự nhẹ nhàng không ngờ, vuốt xuống từng lọn tóc dài như thể hắn đang chạm vào một vật quý giá sắp mất đi.

"Thật tốt," hắn thì thầm, và trong giọng nói ấy tôi nghe thấy một sự say mê bệnh hoạn. "Anh thật muốn giữ em lại lâu hơn nữa."

Nhưng anh không thể, tôi nghĩ trong im lặng.

Khi bước vào căn nhà này lần đầu tiên, những chi tiết nhỏ đã nói lên tất cả. Sân vườn được xếp đầy những khúc gỗ khô, những thớ gỗ sơ sài dễ bùng cháy chỉ với một ngọn lửa nhỏ. Bên cạnh đó là những thùng xăng màu đỏ rỉ sét, những bình chứa chất lỏng dễ cháy được sắp xếp một cách cẩn thận như những vật lễ. Tôi hiểu ý định của hắn — nơi này là một nhà thờ được thiết kế cho một nghi lễ tự tử tình yêu. Chỉ cần một tia lửa nhỏ, chỉ cần một khoảnh khắc không chú ý, toàn bộ nơi này sẽ biến thành một bóng lửa, nuốt chửng mọi thứ, bao gồm cả tôi.

Hắn nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ánh mắt của hắn sâu thẳm và rỗng tuếch, như những hố sâu chứa đầy điều điên rồ. Tôi cảm thấy sự rùng mình chạy dọc theo cột sống, nhưng tôi giữ vẻ mặt yên bình, vẻ mặt của một người đã chấp nhận số phận.

Tay tôi run rẩy khi lôi chiếc bật lửa kim loại ra khỏi túi áo. Ngọn lửa vàng cam bùng cháy dưới đầu ngón tay, rồi tôi quẳng nó ra ngoài cửa sổ mà không chút do dự. Khói đen cuộn cuộn bắt đầu bốc lên từ hàng lang, và tiếng cháy xộc xộc vang vọng khắp tòa nhà.

Tiêu Tiềm đã lộ diện, không còn che giấu. Hắn nắm chặt tay tôi với lực mạnh tới mức đau nhói, khuôn mặt hắn biến dạng bởi một nụ cười điên rồ: "Được rồi, vậy thì chúng ta cùng chết ở đây, sao?"

Lúc này, tôi mới thực sự hiểu rõ bản chất của kẻ đàn ông này. Không còn thời gian để cân nhắc, không còn cơ hội để chờ đợi. Tôi rút chiếc dao xếp từ trong túi quần — thứ tôi đã chuẩn bị từ lâu — và đâm thẳng vào người hắn mà không do dự một giây. Hành động ấy không phải từ sự tính toán, mà từ bản năng sống sót.

Tiêu Tiềm không kịp né tránh. Hắn kêu lên, lùi lại từng bước, máu tươi ướt đẫm trên áo. Tôi không dừng lại để xem kết quả, chỉ quay người chạy xuống tầng hầm nơi mẹ tôi bị giam giữ.

Nhưng khi tôi mở cửa tầng hầm, mẹ tôi đã đứng sẵn ở đó, mắt mở to vì sợ hãi. Khí thở của bà gấp gáp, cơ thể run rẩy. Tôi nhanh chóng ôm lấy bà, chuẩn bị kéo bà chạy lên, nhưng lúc này khói mù đã tràn vào từng góc tầng hầm, dày đặc và chứa đầy độc tính. Mẹ tôi ho sặc sụa, mắt nước, mũi chảy.

"Con hãy chạy đi, con ơi!"

Mẹ tôi cố gắng vùng vẫy ra khỏi vòng tay tôi, giọng nói yếu ớt nhưng cố gắng: "Hai mẹ con mình, ai thoát được thì mau chạy, đừẹ!"

"Đừng nói những lời vô lý như vậy, mẹ ơi."

Tôi nắm chặt bà, từ chối từng lời thuyết phục của mẹ. Từ khi tôi tám tuổi, bà đã là tất cả — là người chăm sóc tôi, là lý do tôi mỗi ngày còn muốn tiếp tục sống. Nếu hôm nay số phận định bảo tôi chết ở đây, thì cái chết ấy cũng là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng nó sẽ là cái chết cùng bà, chứ không phải để bà lại một mình.

Tôi và mẹ lảo đảo bước đi trong biển khói mù. Đôi chân bà không còn sức lực nữa, toàn bộ trọng lượng của bà đè lên vai tôi. Tôi từng bước, từng bước, cố gắng kéo bà về phía cầu thang. Mỗi bước đều khó khăn, mỗi hơi thở đều cốt như nuốt lửa.

Ngọn lửa bên ngoài ngày càng dữ dội, tiếng gió rít qua các khe hở, tiếng cọ xát của lửa với gỗ vang vọng như những tiếng gào thét. Khí nóng tràn vào tầng hầm, làm làn da tôi nóng rát.

Cuối cùng, sức lực của tôi cũng cạn kiệt. Cả hai chúng tôi không thể tiếp tục nữa. Tôi và mẹ ngã quỵu xuống sàn bê tông lạnh, tay tôi vẫn chặt lấy tay bà, chờ đợi cái kết định mệnh.

Tiếng cười vỡ ra từ đôi môi tôi, một âm thanh lạ lùng và không thể kiểm soát. Khi tuyệt vọng đã nuốt chửng toàn bộ khả năng cảm thụ, khi nước mắt đã cạn kiệt từ lâu, thứ còn lại chỉ là cười — cười một cách điên rồ, vô ý thức, như thể tâm trí đã từ bỏ cuộc chiến với hiện thực.

Bà ngoài tôi vội vàng cong lưng xuống, đẩy che phủ phía trên đầu tôi. Những sợi tóc bạc của bà rơi lả tả trước mặt. Hơi ấm từ cơ thể bà tỏa ra, cố gắng bảo vệ con gái khỏi những điều tồi tệ mà cô không thể chống chọi.

"Con yêu, đây là tại mẹ. Mẹ đã không đủ sức để giữ con an toàn."

Giọng bà chảy nước, những từ ngữ xen lẫn với tiếng thở gấp. Bà lẩm bẩm như thể muốn tự trách mình, muốn gánh chịu toàn bộ trách nhiệm về những nỗi đau mà tôi đang chịu đựng. Trong tâm trí bà, bà tin rằng nếu chính bà không sa sút, không bị lôi kéo vào những cuộc xung đột này, thì bà sẽ không phải đứng ở bờ vực này, không phải cười một cách tuyệt vọng như một người đã mất đi mọi niềm hy vọng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện rõ nét sự sụp đổ tâm lý của Hứa Hứa qua những chi tiết nhỏ — từ cái cười điên rồ giữa tuyệt vọng đến hình ảnh mẹ cong lưng che chở. Tác giả khéo léo khuấy động xúc cảm độc giả qua sự tương phản giữa bạo lực và yêu thương.

📖 Chương tiếp theo

Liệu công an sẽ xuất hiện để cứu họ, hay những bí mật đen tối của quá khứ sẽ bị lộ giữa biển lửa?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram