Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Trang chủ/Nhà ma/Chương 6
Nhà ma

Túi ni lông và mùi hoa lạ lẫm

1773 từ

Câu trả lời ngắn gọn ấy lại khiến tôi bỗng nhiên trĩu xuống. Một sự mệt mỏi kỳ lạ, không phải vì nhẹ nhõm, mà giống như sức lực cuối cùng để gồng mình đã bị rút đi. Họ đã an toàn. Chỉ còn lại mình tôi ở đây, đối diện với màn đêm dài vô tận và những bí ẩn chết chóc.

Và giờ đây, cảnh sát Trần đang ngồi đối diện tôi, báo cho tôi kết quả sơ bộ ấy. Thần sắc ông nhàn nhạt, như thể đang nói về một sự việc hết sức bình thường. Lưu Hải. Vương Mỹ Mỹ. Hai cái tên quen thuộc giờ đây gắn liền với hai chữ "ngạt thở". Tôi nuốt một ngụm nước nhỏ, chất lỏng ấm áp trôi xuống cổ họng khô ráo, nhưng dường như không thể làm tan đi hơi lạnh đang bò lên từ sống lưng.

"Vậy… nguyên nhân dẫn đến ngạt thở là gì?"

Cuối cùng, tôi cũng hỏi ra câu mà bản thân vừa sợ vừa muốn biết.

Cảnh sát Trần nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao, dường như muốn xuyên thấu qua từng lớp suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu tôi. Ông không trả lời ngay. Tiếng máy lạnh rè rè vang lên trong căn phòng yên tĩnh, giống như nhịp thở yếu ớt của ai đó.

Tôi đã ngồi đây bao lâu rồi? Ánh đèn trắng lạnh lẽo trên trần nhà chiếu xuống, làm cho mỗi hạt bụi lơ lửng trong không khí đều hiện rõ mồn một, như những kẻ gièm pha đang thì thầm. Mùi khử trùng nồng nặc của phòng hỏi cung lẫn với mùi mồ hôi lạnh từ chính tôi, tạo thành một thứ mùi vị khó tả, cứ bám chặt lấy cổ họng.

Cảnh sát Trần đẩy vài tấm ảnh qua bàn. Âm thanh giấy trượt trên bề mặt nhựa nghe sột soạt, như tiếng rắn bò. "Đây là túi ni lông tìm thấy tại hiện trường."

Giọng ông ta bằng phẳng, không một gợn sóng. "Trên đó có ADN của Lưu Hải. Chúng tôi tin rằng có ai đó đã dùng nó bịt kín đầu anh ta, khiến anh ta không thể thở."

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh chiếc túi ni lông mỏng manh, trong suốt, loại túi thường dùng để đựng hàng tạp hóa. Làm sao một thứ mỏng manh, nhẹ tênh như vậy lại có thể trở thành công cụ đoạt mạng? Tôi tưởng tượng ra cảnh Lưu Hải giãy giụa, hai tay vùng vẫy trong không trung, cố bứt chiếc màng nhựa dính chặt lấy mặt mình. Không khí dần cạn kiệt. Cảm giác đó hẳn là kinh khủng lắm. Một cơn buồn nôn bất chợt trào lên. Tôi nuốt khan vài lần, cố đè nén nó xuống.

"Người đó là ai?"

Tôi hỏi, giọng khàn đặc hơn tôi tưởng. Tôi biết mình đang diễn, nhưng có lẽ đã diễn quá lâu đến nỗi ranh giới giữa thật và giả trong lòng cũng trở nên mờ nhạt. Có phải tôi thực sự không biết? Hay là tôi chỉ đang cố thuyết phục chính mình tin vào điều đó?

Cảnh sát Trần dùng ngón tay gõ lên mặt bàn lần nữa. "Tóc, tóc."

Mỗi tiếng gõ đều đặn như nhịp tim đang đập nhanh dần của tôi. "Câu hỏi đó," ông ta nói, ánh mắt đen nhánh như hai hòn than không cháy xuyên thấu vào tôi, "lẽ ra phải do tôi hỏi cậu."

Tim tôi thót lại. Ờ, tôi. Đương nhiên rồi. Trong câu chuyện tôi kể, chỉ có ba người: Lưu Hải, Vương Mỹ Mỹ và tôi, kẻ trốn dưới gầm giường. Hai người kia, một đã chết, một đã biến mất. Chỉ còn mỗi tôi ở đây. Logic thật đơn giản, quá đơn giản. Tôi mở to mắt, cố hết sức để vẻ kinh hãi hiện lên trên khuôn mặt đã mệt mỏi vì căng thẳng. "Cảnh sát Trần… ý ông không phải là nghi ngờ tôi chứ?"

Ông ta không trả lời, chỉ im lặng nhìn tôi. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Nó như một tấm gương, bắt tôi phải nhìn lại chính mình. Tôi nhớ lại đêm đó. Tiếng rên rỉ từ trên giường, mùi mồ hôi và nước hoa rẻ tiền hòa lẫn trong bóng tối dưới gầm giường. Tôi nằm đó, người cứng đờ, hít thở thật nhẹ, cố thu nhỏ bản thân thành một cục bụi. Tôi thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó. Hay là tôi chỉ đang chối bỏ một ký ức mà bản thân không dám đối diện?

Dù lời khai của tôi có là sự thật đi chăng nữa, thì trong căn phòng chết chóc đó, tôi cũng không chỉ là một nhân chứng vô tình. Và nếu nó là giả, nếu thực sự có một bóng người thứ tư nào đó lướt qua trong đêm, thì tại sao? Tại sao tôi lại phải ngậm miệng, phải bện nên một câu chuyện ngớ ngẩn về kẻ trốn dưới gầm giường? Câu trả lời có lẽ nằm trong khoảng trống mà tôi đang cố công bịt kín bằng những lời nói dối mệt mỏi. Cảnh sát Trần nhìn thấy khoảng trống ấy. Ông ta đang chờ tôi sập bẫy hoặc tự mình rơi xuống.

Dấu vân tay ấy đã phá tan mọi suy luận ban đầu của việc điều tra. Nó in hằn trên quai túi ni lông, một thứ vật chứng tưởng chừng vô tri, giờ đây lại trở thành nhân chứng thầm lặng. Nó không phải của Lưu Hải, cũng chẳng phải của tôi. Cái tên được xác định từ cơ sở dữ liệu khiến không khí trong phòng lạnh đi vài phần: Vương Mỹ Mỹ. Một câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí mọi người: phải chăng chính Vương Mỹ Mỹ là người đã giết Lưu Hải? Nhưng nếu vậy, ai là kẻ đã chấm dứt mạng sống của cô ấy? Một vòng xoáy chết chóc không lối thoát, một câu đố mà mỗi mảnh ghép lại dẫn đến một bí ẩn khác, hẳn là đang khiến những người trong cuộc phải vò đầu bứt tóc.

Đồng hồ tích tắc từng giây. Khoảng thời gian tôi có thể bị giữ lại để thẩm vấn đang dần rút ngắn. Chỉ còn chưa đầy năm tiếng đồng hồ nữa thôi. Một ý nghĩ mơ hồ thoáng qua trong đầu tôi: nếu cảnh sát Trần, với vẻ ngoài điềm tĩnh và đôi mắt sắc như dao ấy, vẫn không tìm thấy bất kỳ sợi dây liên hệ nào buộc tôi vào hai cái chết kia, cánh cửa phòng giam tạm này sẽ mở ra, và tôi sẽ được bước trở về với thế giới tự do. Nhưng tự do lúc này mang một mùi vị khác: nó ngai ngái mùi nghi kỵ và những cái nhìn dò xét.

Những cuộc thẩm vấn cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc bị hỏng. Những gương mặt cảnh sát khác nhau, với những giọng điệu khác nhau, nhưng tất cả đều hỏi cùng một chuỗi câu hỏi cũ kỹ. Câu trả lời của tôi vẫn thế, đều đặn, bằng phẳng, không một khe hở. Cảm giác mệt mỏi bắt đầu len lỏi, không phải mệt mỏi vì phải nói dối, mà là mệt mỏi vì sự vô vọng trong việc thuyết phục người khác về sự thật đơn giản của mình. Đến lần thứ năm, căn phòng nhỏ ấy lại mở ra. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một gương mặt mới và những câu hỏi quen thuộc.

Nhưng không. Lần này, bóng dáng của cảnh sát Trần lại xuất hiện. Ông ta bước vào, dáng đi vẫn nhanh nhẹn và chắc nịch, nhưng trên tay ông lần này không trống không. Một tập tài liệu mỏng được ông giữ chặt, trắng toát dưới ánh đèn huỳnh quang. Không khí dường như đặc lại. Ông đặt tập giấy xuống bàn. Âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Trước khi ông cất lời, giọng nói trầm và bằng phẳng, như một sức nặng khác thường: “Báo cáo khám nghiệm tử thi cuối cùng cho cả Lưu Hải và Vương Mỹ Mỹ đã có kết quả. Nguyên nhân tử vong của cả hai không phải do ngạt thở.”

Ông ngừng lại một nhịp, đôi mắt sắc lẹm quan sát phản ứng trên mặt tôi, rồi mới tiếp tục, từng chữ rõ ràng: “Họ chết vì sốc phản vệ, do dị ứng.”

Một khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm trí tôi trống rỗng. Hai chữ “dị ứng” vang lên như một tiếng chuông kỳ lạ, đập tan mọi dự đoán trước đó. Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên mặt tôi, trộn lẫn với một chút hoài nghi khó hiểu. Giọng nói của tôi cất lên, mang theo sự bối rối thật sự: “Dị ứng? Nhưng… trước đó mọi người đều nói họ chết vì ngạt thở mà?” Câu hỏi tuôn ra một cách tự nhiên, phản ánh đúng sự hỗn độĩ của tôi lúc này. Mọi thứ bỗng chốc xoay chuyển, đẩy vụ án vào một ngã rẽ hoàn toàn mới và tối tăm hơn.

Mùi hương. Đó là thứ đầu tiên tôi nghĩ đến khi viên cảnh sát họ Trần đột ngột chuyển hướng câu hỏi. Không phải mùi của hiện tại, mà là mùi của cái đêm định mệnh ấy, vẫn ám ảnh tôi. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng tách biệt mình khỏi căn phòng thẩm vấn ngột ngạt này, để trở về với bầu không khí lạnh giá và nặng nề ấy.

"Lúc đó… có một mùi ngọt ngào."

Tôi nói, giọng khàn đặc. "Ngọt đến nghẹt thở, như mùi của hàng trăm bông hoa đang nở rộ cùng lúc trong một căn phòng kín. Nó không giống bất cứ loại nước hoa nào tôi từng biết. Nó… nó có vị đắng ở cuống họng."

Viên cảnh sát gật đầu, ánh mắt sắc như dao khẽ rạch qua khuôn mặt tôi. Tôi biết ông ta đang đánh giá độ chân thực trong từng lời nói của tôi. Lòng tôi quặn thắt lại. Làm sao tôi có thể giải thích cho họ hiểu được cái cảm giác bất lực khi đứng trước cái chết của tôi, mà giờ đây họ lại bảo đó chỉ là một tai nạn thảm khốc? Một tai nạn được dựng nên bởi những sở thích tình dục kỳ quái và sự trùng hợp đến rợn người?

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển đổi từ sự bế tắc thành một lối thoát bất ngờ, khi chi tiết "mùi hoa lạ lẫm" trở thành mảnh ghép then chốt. Tác giả dùng cảm giác để gợi lại ký ức mờ nhạt của nhân vật, tạo nên độ căng thẳng tâm lý vô cùng tinh tế, đẩy độc giả vào trạng thái nghi ngờ cùng nhân vật chính.

📖 Chương tiếp theo

Liệu cái chết hoàn hảo này thực sự chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay đây là bước khởi đầu của một âm mưu thâm hiểm đang chờ sở hữu?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram