Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Trang chủ/Nhà ma/Chương 7
Nhà ma

Cái chết hoàn hảo từ sự trùng hợp

2425 từ

Chính viên cảnh sát họ Trần, vài phút trước, đã đẩy tập tài liệu dày cộp về phía tôi với vẻ mặt khó tả. Ông ta giải thích, giọng điệu cứng nhắc và đầy nghi hoặc, về kết luận mới từ pháp y. Họ đã sai lầm ngay từ đầu. Cái túi ni lông quấn quanh đầu Lưu Hải, thứ khiến tất cả mọi người nghĩ ngay đến một vụ giết người, hóa ra chỉ là đạo cụ cho một trò chơi nguy hiểm. Còn cái chết thật sự, lại đến từ những thứ vô hình: phấông khí và một chất trong lọ nước hoa đắt tiền của Vương Mỹ Mỹ.

"Vậy là… họ chết vì dị ứng?"

Tôi lặp lại câu hỏi, giọng nó ngay cả với chính tôi. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh khuôn mặt tím tái của Lưu Hải, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng. Lúc đó, tôi đã nghĩ đó là vì ngạt thở. Nhưng hóa ra, nỗi kinh hoàng ấy có lẽ đến từ cảm giác khó thở co thắt từ bên trong, từ chính cơ thể đang phản bội lại họ. Một cái chết từ nội tâm. Nghĩ đến đây, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Viên cảnh sát Trần thở dài, nét mặt vẫn căng thẳng. "Hai chất dị ứng hoàn toàn khác biệt. Một người phản ứng với phấn hoa, người kia với benzyl alcohol. Mà cả hai lại cùng lên cơn sốc phản vệ chết người trong cùng một không gian, cùng một thời điểm."

Ông ta chậm rãi nhấp một ngụm trà đã nguội, ánh mắt không rời tôi. "Ngô Vân Hạo, theo cậu, có chuyện trùng hợp nào lại khủng khiếp và hoàn hảo đến thế không?"

Tôi ngồi im, hai bàn tay siết chặt dưới gầm bàn. Các ngón tay tôi tê dại vì lực nắm quá mạnh. Tôi nên nghĩ sao? Tôi chỉ là người tình cờ phát hiện ra họ. Mọi suy nghĩ trong tôi giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn của sợ hãi và hoài nghi. Tôi muốn tin vào kết luận của cảnh sát, muốn tin rằng đây chỉ là một tai nạn bi thảm để tôi có thể rời khỏi đây và quên đi hình ảnh kinh hoàng ấy. Nhưng sự trùng hợp quá hoàn hảo ấy cứ như một hòn đá lớn đè nặng trong lòng.

"Thế… cái túi ni lông kia?"

Tôi cất tiếng hỏi, giọng nhỏ dần. Đó là chi tiết duy nhất tôi có thể bám víu vào, thứ khiến tôi không hoàn toàn tin vào cái gọi là "tai nạn".

Một vẻ lúng túng hiếm hoi thoáng qua khuôn mặt từng trải của viên cảnh sát. Ôẹ hai tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Điện thoại của họ đã được mở khóa. Có những đoạn chat… cho thấy họ có sở thích khá đặc biệt, kiểu BDSM. Cái túi ni lông có lẽ là một phần trong trò chơi mạo hiểm của họ, để tăng cảm giác kích thích."

Ông ta dừng lại, như thể cân nhắc từ ngữ. "Đôi khi, con người ta tìm đến những thứ nguy hiểm để cảm nhận rõ mình đang sống. Chỉ là lần này, họ đã gặp phải một mối nguy hiểm khác, từ chính cơ thể mình."

Căn phòng chìm vào im lặng. Tiếng máy lạnh rè rè đột nhiên trở nên chói tai. Tôi cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt trong một vở kịch mà mọi logic đều bị đảo lộn. Cái chết của Vương Mỹ Mỹ, nếu quả thực là do dị ứng với nước hoa, thì rõ ràng nằm ngoài mọi dự tính. Nhưng liệu có thật sự là ngoài ý muốn của tất cả mọi người hay không? Câu hỏi đó vặn vẹo trong tâm trí tôi.

Rồi viên cảnh sát Trần phá vỡ sự im lặng, câu hỏi của ông ta xoáy thẳng vào giác quan của tôi, vào ký ức mà tôi đang cố gỡ ra từ đống hỗn độn ấy. "Quay lại với mùi hương. Lúc đó, ngoài mùi ngọt ngào ấy, cậu có ngửi thấy bất cứ thứ gì khác không? Một mùi hương nào khác, dù là nhẹ nhất?"

Tôi đưa ngón tay lên xoa nhẹ sống mũi. Cảm giác khô rát và ngứa ngáy khó chịu lan tỏa. Căn bệnh viêm mũi dị ứng cũ kéo đến mỗi khi tiết trời chuyển lạnh, khiến khứu giác của tôi trở nên thật đáng thương. Tôi thở dài. Âm thanh nhỏ ấy chỉ đủ để chính tôi nghe thấy. "Tôi bị viêm mũi. Trời lạnh, bệnh càng thêm nặng. Vì thế, mùi hương với tôi lúc này thật mờ nhạt."

Ánh mắt tôi vẫn dán chặt lên tấm ảnh chụp hiện trường được đặt ngay ngắn trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Những chi tiết nhỏ nhặt cứ thế phóng to trong đầu tôi, từng đường nét, từng vết bẩn. Rồi đột nhiên, một điểm sáng lóe lên. Ngón trỏ tôi chạm nhẹ lên mặt ảnh, đúng vị trí một góc của chiếc túi ni lông trong suốt. "Cảnh sát Trần, ông hãy nhìn kỹ chiếc túi này xem."

Giọng tôi chậm rãi, cố gắng kéo sự tập trung của vị cảnh sát già đang mệt mỏi về phía mình. Tôi chỉ vào dòng chữ in mờ, những ký tự Latinh nho nhỏ màu đen. "Chỗ này. Đây không phải túi ni lông thông thường. Nó là túi đựng đồ của một tiệm cà phê, một tiệm cà phê kết hợp bán hoa tươi đang rất được ưa chuộng gần đây."

Trong lòng tôi thầm nghĩ, một nơi như vậy, khách hàng thường là phụ nữ trẻ, yêu cái đẹp, thích sự lãng mạn. Chiếc túi ấy không chỉ đựng đồ mà còn là một phụ kiện trang trí, một lời quảng cáo dịu dàng.

Ánh mắt cảnh sát Trần bỗng trở nên sắc bén. Ông ta gật đầu, không nói thêm lời nào, lập tức cho các thuộc hạ. Không khí trong phòng như căng hơn: tiếng bước chân, tiếng trao đổi qua điện thoại vội vã. Tôi ngồi xuống ghế, lòng bàn tay hơi ẩm. Tôi tự hỏi liệu manh mối này có dẫn đến đâu không, hay chỉ là một ngõ cụt khác.

Và rồi, tin tức đã về. Nhanh hơn tôi tưởng. Hình ảnh từ tiệm cà phê được chiếu lên màn hình. Một cô gái trẻ, dáng vẻ thanh tú, chính là Vương Mỹ Mỹ. Cô ấy đang cười nói điều gì đó với nhân viên, rồi nhận lấy một gói đồ được đóng gói cẩn thận. Thông tin đi kèm cho biết tiệm cà phê đó có chương trình khuyến mãi: hóa đơn trên 88 tệ sẽ được tặng một bó hoa tươi. Vương Mỹ Mỹ đã đạt điều kiện. Khi bước ra khỏi cửa, trên tay cô không chỉ có gói trà chiều, mà còn xách theo chiếc túi giấy trang nhã, bên trong lấp ló những đóa hồng đỏ thắm, cánh hoa còn đọng chút sương mai. Một cảnh tượng đẹp đẽ và bình yên đến lạ. Nhưng chính những bông hoa kiêu sa ấy, phấn hoa vương vãi trong túi, lại trở thành thứ vũ khí vô hình giết chết Lưu Hải khi hắn ta trùm chiếc túi ni lông ấy lên đầu mình. Một cái chết oan nghiệt xuất phát từ một món quà xinh xắn.

Câu hỏi về cái chết của Lưu Hải dường như đã tìm được lời đáp. Nhưng bóng đen bao trùm Vương Mỹ Mỹ lại càng dày đặc hơn. Các cảnh sát tiếp tục đào sâu và họ phát hiện ra một giao dịch đáng ngờ của Lưu Hải: hắn đã mua một loại bình xịt có cái tên nghe thật kỳ quặc - "Nước nghe lời". Thực chất, đó chỉ là chiêu trò che mắt;bên trong là một loại thuốc mê hóa học, được đóng gói dưới vỏ bọc nước. Và điều quan trọng nhất, một chai xịt rỗng, cùng loại, đã được tìm thấy ngay tại hiện trường vụ án. Mảnh ghép cuối cùng dường như đã lộ diện, nhưng bức tranh toàn cảnh vẫn còn thiếu một góc quan trọng: động cơ. Tại sao? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi.

Mùi thuốc sát trùng vẫn còn ám đầy tôi khi tôi ngồi đối diện với viên cảnh sát già. Ông ta đặt lên bàn một túi ni lông trong suốt, bên trong là một lọ thủy tinh nhỏ xíu đã gần như cạn. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà chiếu xuống, khiến chiếc lọ lấp lánh một thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, tàn nhẫn. Ngón tay tôi khẽ run lên. Tôi biết thứ đó. Làm sao tôi có thể không biết? Nó là thứ đã khiến giọng nói của Vương Mỹ Mỹ, vốn luôn the thé đầy mỉa mai, trở nên mềm mại và ngoan ngoãn như một con cừu trong mười lăm phút định mệnh ấy.

Nước nghe lời."

** Tôi thầm nhắc lại cái tên đó trong đầu. Một cái tên nghe thật nực cười và hoang đường, nhưng hiệu quả của nó lại chân thực đến rợn người. Tôi đã mua nó từ một ông lang dởm trong một con hẻm tối, với một nỗi sợ hãi mơ hồ và một niềm hy vọng điên rồ rằng nó sẽ giải quyết được tất cả. Mỹ Mỹ đã dùng sự giàu có và nhan sắc của mình như một thứ vũ khí, chà đạp lên mọi thứ tôi có. Cô ta cười nhạo tôi trước mặt đồng nghiệp, chiếm đoạt dự án tôi đã đổ mồ hôi công sức, và giờ đây, còn định cướp đi người tôi yêu. Lòng căm hận chính là thứ dầu đã đổ thêm vào ngọn lửa liều lĩnh trong tôi. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ta nghe lời tôi một lần, chỉ một lần thôi, để tôi có thể lấy lại những gì thuộc về mình. Nhưng tôi đâu ngờ...

Viên cảnh sát chậm rãi đẩy thêm một tấm ảnh qua bàn. Là ảnh chụp hiện trường. Một thân hình gầy guộc nằm co quắp trên sàn nhà tắm lạnh lẽo, khuôn mặt tím tái, quanh miệng còn dính một ít bọt trắng. Lưu Hải. Anh chàng thực tập sinh nhút nhát luôn nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Tim tôi thắt lại, một cơn buồn nôn bất chợt trào lên cổ họng. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nhưng hình ảnh ấy vẫn in hằn sau mí mắt.

"Anh Lưu Hải bị sốc phản vệ nặng do tiếp xúc với chất liệu túi ni-lông đặc biệt này," giọng nói trầm đục của viên cảnh sát vang lên, cắt ngang dòng hồi tưởng hỗn loạn của tôi. Ông ta dùng bút chỉ vào chiếc túi ni lông trên bàn. "Và chiếc túi này, được tìm thấy trong phòng làm việc của cô Vương Mỹ Mỹ, có dấu vân tay của cô ấy."

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực tôi. Tất cả đều khớp. Quá khớp. Như một vở kịch được sắp đặt sẵn từng chi tiết một. Tôi nhớ lại buổi chiều hôm đó, khi tôi lén đổ "nước nghe lời" vào ly trà xanh của Mỹ Mỹ. Bàn tay tôi lạnh ngắt và ướt đẫm mồ hôi. Cô ta uống một cách vô tư, không chút nghi ngờ. Rồi tôi, với giọng nói run run, ra lệnh cho cô ta đem chiếc túi ni-lông "đặc biệt"

ấy – thứ tôi đã cố tình tẩm một loại dị nguyên hiếm gặp mà tôi biết Lưu Hải bị dị ứng – vào phòng anh ta, với cái cớ là tài liệu mật. Mỹ Mỹ, với đôi mắt vô hồn và bước đi cứng nhắc, đã làm y như vậy. Cô ta không hề biết mình đang trở thành công cụ trong tay tôi, cũng như không biết rằng chính sự ác độc của cô ta trong quá khứ đã khiến tôi nảy sinh ý định dùng thứ nước quỷ đó.

Nhưng tôi chỉ muốn trừng phạt cô ta, làm nhục cô ta, chứ đâu muốn hại chết Lưu Hải! Anh ta vô tội. Suy nghĩ đó như một lưỡi dao cứa nát lương tâm tôi. Tôi tưởng mình có thể kiểm soát mọi thứ, tưởng mình là người điều khiển ván cờ. Nhưng tôi đã sai. "Nước nghe lời" không chỉ khiến Mỹ Mỹ mất đi ý chí mà còn gián tiếp biến tôi thành kẻ sát nhân. Còn Mỹ Mỹ, giờ đây cô ta cũng chỉ là một con tốt thí mặc dù còn sống, bị buộc tội vì một vụ giết người mà cô ta thậm chí không ý thức được mình đã thực hiện.

Viên cảnh sát nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu vào tâm can. "Mọi chứng cứ đều chỉ ra rằng Vương Mỹ Mỹ, với động cơ ghen ghét nào đó, đã dùng chiếc túi ni lông có chất gây dị ứng này để hại chết Lưu Hải. Còn anh Lưu Hải, "ông ta dừng lại một chút, qua điều tra ban đầu, có vẻ như đã tìm cách tiếp cận và dùng một loại thuốc không rõ nguồn gốc đối với cô Vương Mỹ Mỹ trước đó. Có lẽ là để trả thù hoặc đe dọa."

Một nụ cười chua chát và tuyệt vọng nở ra trong lòng tôi. Vậy là xong. Vòng tròn đã khép kín một cách hoàn hảo. Lưu Hải chết vì chiếc túi ni lông do chính tay Mỹ Mỹ, dưới sự điều khiển của tôi, mang đến. Còn Mỹ Mỹ sẽ phải đối mặt với công lý vì tội danh khủng khiếp đó, trong khi thứ thuốc độc thực sự trong người cô – "nước nghe lời" – lại được cho là do nạn nhân Lưu Hải bí mật sử dụng. Tôi ngồi đây, ngoài vòng vây của những nghi ngờ trực tiếp, nhưng trái tim tôi đã chết từ lúc nào? Tôi đã trả thù được kẻ tôi ghét, nhưng cái giá phải trả lại là một mạng người vô tội và một linh hồn đã bị vấy bẩn vĩnh viễn. Sự thật này, có lẽ sẽ mãi mãi chôn chặt trong ngực tôi, trở thành một thứ "nước nghe lời" độc hại nhất, từng giờ từng phút ra lệnh cho lương tâm tôi phải dằn vặt cho đến hết đời.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong cách xây dựng sự mâu thuẫn tâm lý của nhân vật chính: thắng cuộc nhưng thực chất đã thua, trốn thoát pháp luật nhưng không thể trốn thoát lương tâm. Chi tiết "nước nghe lời" được lặp lại như một ẩn dụ mạnh mẽ, biến cái cảm giác áy náy thành một thứ chất độc dìm chìm linh hồn.

📖 Chương tiếp theo

Cô nhi viện Thánh Mẫu giấu giếu bao nhiêu bí mật về quá khứ của những nhân vật chính trong truyện?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram