Mặt trời buổi trưa chói chang đến mức khi tôi bước ra khỏi cái bóng tối của đồn cảnh sát, đôi mắt tôi nhức nhối như bị kim châm. Tôi đưa bàn tay lên che trước trán, những ngón trong ánh sáng phũ phàng ấy. Phía trước, ba cái bóng quen thuộc đang đứng dưới gốc cây ngô đồng già, lá úa vàng rơi lả tả trên vai họ. Lâm Tu, ông chủ, cô Vu. Họ chờ tôi. Một cảm giác ấm áp xen lẫn mệt mỏi trào lên trong lòng ngực tôi. Tưởng rằng mọi chuyện đã tạm khép lại ở đây.
“Ngô Vân Hạo.”
Giọng nói trầm đục của cảnh sát Trần vọng ra từ phía sau, cắt ngang bước chân tôi. Âm thanh ấy như một sợi dây vô hình quấn lấy cổ chân, kéo tôi lại. Tôi quay người, nụ cười đã được tôi luyện từ lâu nở trên môi, đủ điềm tĩnh và thân thiện. “Cảnh sát Trần, còn vấn đề gì nữa sao?”
Ông ta không bước tới, chỉ đứng trong bóng râm của cửa ra vào, khuôn mặt nửa sáng nửa tối. Mùi mồ hôi, mùi giấy tờ cũ và mùi cà phê đắng ngắt từ trong phòng hỏi cung thoảng ra, quyện vào cái nóng oi ả bên ngoài. Ông ta nhìn tôi, ánh mắt như con dao cùn cố gò mình vào những kẽ hở của tâm tư tôi.
“Cậu và Lâm Tu,” giọng ông ta chậm rãi, từng chữ như những hòn sỏi ném xuống mặt hồ phẳng lặng, “đều có hồ sơ được nhận nuôi. Các cậu đều đến từ Cô nhi viện Thánh Mẫu ở phố Cổ Đông.”
Tim tôi thót lại. Nhưng khuôn mặt tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt tò mò khách sáo. Tôi nghe thấy tiếng chim sẻ nào đó ríu rít trên cành ngô đồng, nghe thấy tiếng xe máy từ xa vọng lại, tất cả đều trở nên chói tai một cách kỳ lạ.
“Và còn một người nữa,” cảnh sát Trần tiếp tục, hơi thở của ông ta như nặng thêm, “có cùng hoàn cảnh với các cậu.”
Không gian yên lặng trong khoảnh khắc. Ông ta chậm rãi nhả ra hai âm tiết, hai âm tiết đã bị chúng tôi chôn vùi trong lớp bùn của quá khứ, giờ đây bỗng nhiên hiện nguyên hình, sắc lạnh dưới ánh mặt trời.
“Tần Đình.”
Rồi ông ta thêm vào, như để đóng đinh: “Sau khi được nhận nuôi, cô ta đổi tên thành Phùng Đình. Chính là bạn gái cũ đã mất tích một năm của nạn nhân Lưu Hải.”
Một cơn gió nóng thổi qua, mang theo hạt bụi vàng bay vào mắt tôi. Tôi chớp mắt, cảm giác khô khan nơi đầu lưỡi. Tôi đưa lưỡi liếm lên môi trên, vị mặn chát của mồ hôi. Tôi phải thể hiện sự ngạc nhiên. Tôi phải hỏi một câu hỏi mà bất kỳ người ngoài cuộc nào cũng sẽ hỏi.
“Thì ra… Phùng Đình chính là Tần Đình?” Giọng tôi vờ như vỡ ra một chút ngỡ ngàng, đôi mắt mở to hơn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, một màn sương lạnh giá đang dần kéo tới, phủ lên mọi thứ. Họ đã đào sâu đến thế rồi sao?
Cảnh sát Trần im lặng nhìn tôi, ánh mắt ấy dò xét, phân tích, như muốn thấu thị từng cử động nhỏ nhất của cơ mặt tôi. Cái nhìn ấy kéo dài đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Rồi cuối cùng, ông ta chỉ lắc đầu nhẹ, như bỏ cuộc tạm thời, và vẫy tay một cái đầy mệt mỏi.
“Đi đi. Sau này có vấn đề, chúng tôi sẽ liên lạc với cậu.”
Tôi gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng và có phần vội vã. Tôi quay người, bước về phía người đang chờ tôi dưới gốc cây. Mỗi bước chân đi, tôi cảm thấy ánh nhìn của cảnh sát Trần vẫn dính chặt sau lưng, như một vết bỏng âm ỉ. Tôi không ngờ. Thật sự, tôi đã không ngờ rằng họ lại có thể nối được những sợi chỉ rời rạc ấy, để lần ra mối liên hệ đã bị chúng tôi cố tình xóa nhòa giữa chúng tôi và Đình Đình. Quá khứ, rốt cuộc vẫn là một vũng lầy không dễ gì thoát ra.
Mùi hương của cà phê đắng nghét trong căn phòng điều tra dường như hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh của chính tôi. Tôi nhìn viên cảnh sát họ Trần ngồi đối diện, đôi mắt sắc như dao của ông ta dường như đang cố gắng mổ xẻ từng lớp vỏ bọc trong câu chuyện của tôi. Tôi biết ông ta đang nghi ngờ. Ai mà chẳng nghi ngờ chứ, khi ba đứa trẻ mồ côi từng gắn bó như hình với bóng, giờ một đứa đã thành xác chết trong bồn tắm, một đứa đang run rẩy kể lể, còn tôi – tôi là kẻ đang nói những lời này.
Ông nói không sai. Tất cả đều bắt đầu từ Cô nhi viện Thánh Mẫu. Nơi ấy không có cổng lớn màu trắng như người ta tưởng tượng, chỉ là một dãy nhà cũ kỹ nhuốm màu rêu xanh, nép mình ở góc nhỏ cuối phố. Mùi ẩm mốc của tường vữa cũ hòa với mùi xà phòng giặt tay luôn ám đầy hành lang. Trong cái thế giới nhỏ bé ấy, tôi, Lâm Tu và Đình Đình đã tìm thấy nhau. Chúng tôi tự phong cho mình danh hiệu “Tam kiếm khách”, không phải vì chúng tôi giỏi võ nghệ, mà vì chúng tôi luôn dùng những thanh gỗ nhặt được trong vườn để đấu kiếm tưởng tượng, bảo vệ “lãnh địa” là góc sân chơi có cây hoa sữa già. Ký ức về những buổi chiều nắng xiên qua tán lá, in bóng ba đứa nhỏ nhảy nhót trên nền xi măng nứt nẻ, đến giờ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi, ấm áp đến nao lòng.
Thực ra, nếu cảnh sát Trần chịu khó đào sâu hơn một chút, ông ta sẽ thấy mạng nhện của số phận còn rộng hơn thế. Ông chủ hiệu sách cũ nơi chúng tôi, bà cô bán xôi ngõ nhỏ… họ đều từng là một phần của Cô nhi viện Thánh Mẫu, hoặc là nhân viên cũ, hoặc là tình nguyện viên. Chúng tôi, những đứa trẻ không có gốc rễ, đã vô tình đâm rễ vào mảnh đất tập thể ấy, hút lấy chút hơi ấm tưởng như mong manh mà bền chặt đến lạ. Tôi nhớ có lần Đình Đình ốm sốt, không chỉ có chúng tôi thức trắng đêm bên giường, mà còn có mùi cháo hành thơm lừng từ căn bếp nhỏ của cô Vu và chiếc khăn mặt ấm được ông chủ mang đến. Cảm giác ấy giống như được bao bọc trong một chiếc kén mềm mại, dù biết bên ngoài là gió rét.